Ta trở lại bước chân đời mỏi mệt
Cuộc trần gian mưa nắng đã bao mùa
Những lớp bụi phù sinh đà che lấp
Tất cả rồi hình dáng của ta xưa
Tâm hồn giờ chỉ còn đây một nửa
Dật dờ như sương khói buổi thu chiều
Còn một nửa theo nấm mồ quá khứ
Ngủ im lìm trong một cõi hoang liêu
Nhạc trần gian có vô vàn cung điệu
Ai khúc vui ta chỉ một cung sầu
Từ danh phận tình duyên qua mấy lượt
Điểm cuối cùng là đáy vực thâm sâu
Ta trở lại với nỗi buồn nung nấu
Trắng bao đêm trằn trọc chuyện đời mình
Căn nhà xưa sao chẳng tròn giấc ngủ
Chập chờn hoài tự hỏi kiếp nhân sinh.!
