
Thân em như hoa hướng dương
Ngàn phương chỉ hướng một phương mặt trời
Đường qua Virginia Tech
Sao gợi nhớ Bataan
Cũng đồi núi chập chùng
Giờ vắng người xưa
Nên đường sầu đứt nối
Mắt nhòa lệ hay sương?
Tôi ôm trọn nhớ thương
Anh và chiều kỷ niệm
Có phút nào xao xuyến
Anh chạnh nghĩ về tôi?
Tất cả đã pha phôi
Mấy năm dài cách mặt
Nhưng không gì ngăn cách
Được tình tôi với anh
Dù mộng ước không thành
Tôi trọn dời thương nhớ
Cũng núi rừng hoang dã
Ngàn thông đứng chênh vênh
Liễu sủ xõa tóc xanh
Bên hồ loang loáng nước
Rừng nối rừng trùng điệp
Núi tiếp núi lạnh lùng
Ai xẻ núi làm đường
Còn hằn muôn vết đá ?
Chạnh lòng thương chí cả
Tàn lụi với thời gian
Tóc đã ngã màu sương
Trung, hiếu, tình chưa vẹn
Đã lỡ làng ước nguyện
Con én lẻ sầu đông
Dệt mãi không thành xuân
Ôm hận sầu đất nước
Giờ tình yêu, mộng mị
Chỉ là con số không
Thương loài hoa cô đơn
Lạc loài trên đất khách
Từng đêm buồn thao thức
Nghe gió lộng ngoài hiên
Rời rạc tiếng chim đêm
Tưởng chừng nghe tiếng quốc
Trọn đời hờn mất nước
Suốt kiếp sống ly hương
Xin làm thân hướng dương
Phương đông còn ngoãnh lại
Lệ My
1999
