Không còn thương nhau - một con mắt cũng đau
Nên nhìn nhau bằng hai con mắt là điều xa xỉ lắm
Vẫn biết vậy nên nhủ lòng đừng coi là lạ lẫm
Khi người ta quên hẳn không nhìn mình
Coi như mình không hiện diện nơi đây
Coi như ta chưa từng là nỗi nhớ
Ta hiểu chứ - vì không là duyên nợ
Một cơn đau quặn thắt cả trong lòng
Bỗng thấy quanh mình lạnh như mùa Đông
Vòng tay hồi nào - thờ ơ buông lửng
Ánh mắt ngày nào - giờ nhìn nhau ấp úng
Nụ hôn ngày nào - chỉ còn là hương xưa
Ta vẫn dõi nhìn - nhìn chỉ để tiễn đưa
Với ai đó tình chẳng còn là nỗi nhớ
Mới hôm qua nồng nàn như nắng hạ
Mà hôm nay mùa Đông cả thiên đường
Quên đi ta ơi chẳng tìm đâu ra chút tình thương
Chẳng ánh mắt - chẳng nụ cười - chẳng một lời an ủi
Người đã buông hết - ta còn cần gì đốm lửa
Mỉm cười buồn chuyện ấy đã xa xăm
Tắt Lửa
Lượt đọc: 1822 |
0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Cảm ơn bạn đã chấm điểm!
❊ ❊ ❊
Được bạn: diên vỹ
Đăng ngày:09/06/06 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
