( thương về miền Trung bão lũ )
Hạt gạo chia năm xẻ bảy vẫn tròn
quỹ đạo chết lại ưa về chốn cũ
miền Trung ơi...nắng mưa bão kũ
bát cơm chưa đầy đã bứt đứt tâm can
Biển vẫn yêu thương
biển vẫn bạc vàng
cho thì ít lại hốt đi cùng kiệt
con trăng khóc người con trăng khuyết
người khóc người biển có tiếc mặn hơn..!
Trả lãi mồ hôi bằng giá áo túi cơm
chỉ biển biết có bạn nghèo chung thủy
túp lá cheo veo
đàn con tiều tụy
vợ làng chài nước mắt đẫm hơn vui
Ôi những mạn thuyền vật vã bão khơi
lênh đênh ván
dập duyềnh thây thoái rũ
người đi áo rách vai sờn cũ
kẻ ở vành tang khóc lụa là
Khói nhang trầm vẫn tức tưởi hồn hoa
chưa kịp buộc khăn thờ đôi phụ mẫu
chưa cạn hết lời tình đỗ đậu
cát bụi dần xay biền biệt quan hà
Mưa gió trùng trùng vẫn thắp nến gần xa
nến của người đang sống
nến của đau thương
nến thành hành động
sáng lên đi...nến của muôn lòng !
