Hoa niên hồng - mặt trời vừa ló
đâu đã kịp hình dung sáng rõ
nó đã qua! rồi bỏ quá xa
Thơ cần kịp, chớp ngay cơn gió
Mỏng manh thế cớ sao ganh tỵ?
‘Được’ và ‘thua’, địa vị - phù vân!
Cười mếu dở, nợ đồng lần
Kê vàng tỉnh mộng, thơ cần tầm sâu.
huy dung
Thơ Cần Tầm Sâu
Lượt đọc: 2013 |
21 Đánh giá: 8/10 Sao
❊ ❊ ❊
Được bạn: vdn 28.7.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
