Tiếng Mẹ Bây Giờ

Lượt đọc: 1536 | 3 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

TIẾNG MẸ BÂY GIỜ


EM CÒN NHỚ HAY QUÊN?


 

 

Nhân loại đã thuộc lòng

Về một người đi thuyền tìm ra Tân Thế Giới

Hôm nay, bài học mới

Sản phụ nước tôi, trẻ thơ, cụ già…

còng lưng mệt mỏi

cũng biết đi thuyền

vượt nửa địa cầu tìm tới tự do

Đã là người ai cũng ngại sóng cả gió to

Dập vùi những khoang thuyền nhỏ

Tự ngàn xưa,

Con người hằng khiếp sợ

Thú dữ, kình ngư, đất chuồi, bão tố…

Dân tộc tôi không phải thánh thần

Cũng kiếp con người, xương thịt rã tan

Biết sợ chết, lúc bất thần biển dữ

Lạ đến vô cùng…

Người nối người sinh tử

Tìm sống mong manh nhưng hớn hở lên đường

Dường có gì trùm phủ ở sau lưng ?

Đất chết, nhà giam, lưu đày, ngộp thở !

Những cái chết để làm nên lịch sử

Những cái chết để loài người suy nghĩ

Xác thuyền nhân

Vì sao trôi nổi giữa đại dương …

Bài học vỡ lòng

Ai cũng yêu mến quê hương

Đất tổ quê cha, thiên đường tuổi nhỏ

Tấc đất, ngọn rau, núm ruột mình còn đó

Tiếc từng trái cà, ao cá, vườn dưa

Vi vút cánh diều, thương nhịp võng đu đưa

Mặt trời lặn, khói nhà ai thả đó .

Ôi quê hương! Làm sao lìa bỏ

Tiếng Mẹ bây giờ em còn nhớ hay quên?

Khi đến bên này đại dương

Sau cuộc hành trình xa chập chờn ác mộng

Trả giá rất cao, cuộc đời - mạng sống

Em tự hỏi gì,

Bàng hoàng lắm phải không em?

Khi đến bên này đại dương,

Xin nhớ đàng sau em người đồng hương ngóng đợi

Sỏi đá dường như cũng muốn lên tiếng nói

"rất ngậm hờn, làm đá sỏi Việt Nam"

Đất nước này đau phải để bán buôn

Nên cũng không ai được độc quyền yêu nước

Rất không may, Việt Nam mình vào tay bạo ngược

Em và tôi, đời nhục nước điêu linh…

Lớn tiếng hát đi em

Bản du ca của những người không còn đất sống

Tôi muốn được nghe vang lồng lộng

Saigon mất rồi

Nhưng đàng sau Saigon đứng vững

Saigon chịu đựng

Saigon tảo tần nuôi chồng ở trại tập trung

Từ tận cùng đớn đau đã nẩy mầm xanh

Lộc non trên cành điêu đứng

Khi chính thể buông màn, ngu dân diệt chủng

Là lúc trái tim Saigon bừng lửa nóng xôn xao

Không có lừa mị nào tồn tại được dài lâu

Thương quá Việt Nam!

Thương Saigon gục đầu thống khổ

Khắc khoải vô cùng

Saigon thiết tha trong nỗi nhớ

Chắt chiu từng giọt máu Saigon đau

Thương Saigon như khóc cuộc biển dâu

Nhớ Saigon,

Như thuở ấu thơ, nghe tiéng mẹ ạ ời ru não nuột…

Ở bên này, em cất cao tiếng hát

Tôi viết từ bán đảo Đông Dương

Âm thanh em nếu điệu hành "Sát Đát"

Văn chương tôi xin xuất trận lên đường …

 

(tháng 12-1981)


 


 



 

Được bạn: HĐHP sưu tầm. NHDT 02/02/2007 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011