Ấy có người yêu nên ấy vui
Riêng tôi một bóng cũng quen rồi
Vô duyên từ thuở chưa khôn lớn
Nay lớn khôn rồi vẫn vậy thôi
Cái trò luẩn quẩn mãi không thông
Ấy thích đường cong lẫn ngõ vòng
Tôi chẳng như ai chỉ một hướng
Thẳng con đường tình dẫu mênh mông!
Tôi vẫn dại khờ trong chuyện yêu
Vui thì rộn rã buồn dặt dìu
Không quen khoác lác trong đời sống
Mang cả luôn vào trong chuyện yêu
Có lẽ đôi mình không biết nhau
Thì duyên chẳng thắm chẳng dạt dào
Biết đâu mình chẳng mang nhung nhớ
Rồi chẳng ra đi với nỗi đau!
Dù sao thì ấy cũng đang vui
Vì có người yêu mới được rồi
Cái số cái duyên e do tuổi
Tuổi tôi là tuổi phải đơn côi!
Tuổi Đơn Côi
Lượt đọc: 1534 |
4 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Cảm ơn bạn đã chấm điểm!
❊ ❊ ❊
Được bạn: diên vỹ
Đăng ngày:12/06/06 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
