Tằm rút ruột nhả đường tơ rối
Quấn lòng ai bổi hổi niềm riêng
Ngàn năm một giấc cô miên
Hỏi rằng: có hết truân chuyên kiếp người ?
Gió lầm lũi giữa trời bay mãi
Đem tâm tình trang trải vào thơ
Một đời và một giấc mơ
Thế mà rơi mất bao giờ chẳng hay !
...
Buồn gì ?
Gió vẩn vơ bay
Vì đâu rối rắm, lá lay...
hỡi Tằm ?
