( Viết tặng cô bạn T)
Thôi đừng tìm gì điều đã mất,
Giữa lo toan chật vật kiếp người.
Sao người đem Hạnh Phúc để giỡn chơi
Giờ nhận lại nụ cười hay nước mắt?
Ta trở về với niềm đau chôn chặt
Và tâm hồn u uất đeo mang.
Người đi đi…về với chốn son vàng.
Đừng tìm kiếm kẻ lang thang này nữa….
Trái tim đau ta khép chặt cánh cửa
Mong thời gian sẽ tự chữa cho mình..
Người sắc sảo và khôn khéo thông minh,
Đừng hành hạ kẻ lụy tình tội nghiệp.
Người bảo rằng có nợ duyên tiền kiếp,
Chắc kiếp này ta trả hết cho nhau.
Chỉ xin người, nếu còn có kiếp sau,
Xin đừng gặp lại nhắc câu nợ tình…
