<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc <Edited by: <b>La Paloma</b> -- <b>12/7/2003 9:52:36 AM </b> >>
Tôi chẳng biết dặt tên tác phẩm này là gì , tùy bạn đọc đặt tên nhé ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Ngày xưa có một con khỉ cái . Nó ao ước được trờ thành con người , vì loài khỉ không biết khóc. Nó bảo , thân hình ta thật giống loài nguòi với tứ chi, chỉ có điều , ta không thể khóc. Nó đến tìm cú già thông minh :
-"Cú ơi nói ta biết , làm cách nào để ta trở thành người?"
Cú bảo , "người hãy đi vào thành phố, tìm đến nơi có con người để mà sống !"
Theo lời cú, nó tìm đến chốn đô thị phồn hoa. Tại đó, vì nó biết chiều lòng ông chủ, nên nó được ăn ngon ngủ yên, được hậu đãi. Nhưng lúc nào cũng không nguôi một nỗi niềm, đó là học khóc giống như con người.
Một lần chủ nó đi xa. Ông chủ nó quyết định cho nó đi cùng, vì nó thật trung thành và biết làm chiều lòng chủ. Trên đường đi , một ông lão ăn mày đến xin ông chủ giàu có một miếng cơm. Nơi ông lảo sống, bị vỡ đê, mùa màng thất bát. Cực chẳng đã ông lão đi ăn xin.
ông chủ không những không cho , mà còn đánh đập ông lão. Ông lão đói nên lả đi...
Tự dưng con khỉ cái khi trông thấy cảnh đáng thương của ông lão , thì chảy dài nước mắt rồi lặng lẽ bỏ vô rừng. Về đến nơi đầu rừng nơi năm xưa nó đến hỏi con cú, cú già trông thấy nó ngạc nhiên.
-"Ngươi đã biết khóc , vậy mà sao người lại còn bỏ về rừng? sao không ở lại với loài người?"
+"Ta tuy đã biết khóc , đã có cảm xúc của con người , nhưng khi nhìn thấy những cảnh đời trái ngang của con người , thì ta không đành lòng ở lại. Thà ta làm con vật nhưng có tình thuong , còn hơn là làm người mà không có tình người. "-Con khỉ trả lời rồi lặng lẽ nhập vào bầy đàn cũ của nó.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Ngày xưa có một con khỉ cái . Nó ao ước được trờ thành con người , vì loài khỉ không biết khóc. Nó bảo , thân hình ta thật giống loài nguòi với tứ chi, chỉ có điều , ta không thể khóc. Nó đến tìm cú già thông minh :
-"Cú ơi nói ta biết , làm cách nào để ta trở thành người?"
Cú bảo , "người hãy đi vào thành phố, tìm đến nơi có con người để mà sống !"
Theo lời cú, nó tìm đến chốn đô thị phồn hoa. Tại đó, vì nó biết chiều lòng ông chủ, nên nó được ăn ngon ngủ yên, được hậu đãi. Nhưng lúc nào cũng không nguôi một nỗi niềm, đó là học khóc giống như con người.
Một lần chủ nó đi xa. Ông chủ nó quyết định cho nó đi cùng, vì nó thật trung thành và biết làm chiều lòng chủ. Trên đường đi , một ông lão ăn mày đến xin ông chủ giàu có một miếng cơm. Nơi ông lảo sống, bị vỡ đê, mùa màng thất bát. Cực chẳng đã ông lão đi ăn xin.
ông chủ không những không cho , mà còn đánh đập ông lão. Ông lão đói nên lả đi...Tự dưng con khỉ cái khi trông thấy cảnh đáng thương của ông lão , thì chảy dài nước mắt rồi lặng lẽ bỏ vô rừng. Về đến nơi đầu rừng nơi năm xưa nó đến hỏi con cú, cú già trông thấy nó ngạc nhiên.
-"Ngươi đã biết khóc , vậy mà sao người lại còn bỏ về rừng? sao không ở lại với loài người?"
+"Ta tuy đã biết khóc , đã có cảm xúc của con người , nhưng khi nhìn thấy những cảnh đời trái ngang của con người , thì ta không đành lòng ở lại. Thà ta làm con vật nhưng có tình thuong , còn hơn là làm người mà không có tình người. "-Con khỉ trả lời rồi lặng lẽ nhập vào bầy đàn cũ của nó.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Diễn Ðàn Người Khuyết Tật

Gió buồn cuốn rung lá
Mưa buồn rối lệ chan
Mây buồn tóc mây rối
Ta buồn : Tim-Mu

Gió buồn cuốn rung lá
Mưa buồn rối lệ chan
Mây buồn tóc mây rối
Ta buồn : Tim-Mu