Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Những bài thơ tình hay nhất, ai yêu thơ thì xin mời.

217 trả lời, 2.936.859 lượt xem — Trang 8 / 8
Dại khờ
( Xuân Diệu )
 
Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng không kìm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc
Trong đời người ta chỉ thật sự khóc một lần.
Những lần trước là người ta tập khóc.
Những lần sau là người ta khóc do thói quen.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-24 11:04:25Cobe>
TỰ HÁT[/align]( Xuân Quỳnh )[/align] [/align]
Chả dại gì em ước nó bằng vàng,
Trái tim em anh đã từng biết đấy.
Anh là người coi thường của cải,
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.

Em cũng không mong nó giống mặt trời,
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống,
Lại mình anh với đêm dài câm lặng,
Mà lòng anh xa cách với lòng em.

Em trở về đúng nghĩa trái tim,
Biết làm sống những hồng cầu đã chết,
Biết lấy lại những gì đã mất,
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em,
Biết khao khát những điều anh mơ ước,
Biết xúc động qua nhiều nhận thức,
Biết yêu anh và biết được anh yêu.

Mùa thu nay sao bão giông nhiều ?
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng ?
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm ?
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh.

Em lo âu trước xa tắp đường mình,
Trái tim đập những điều không thể nói,
Trái tim đập cồn cào cơn đói,
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em,
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có,
Vẫn ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa,
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.[/align]
Trong đời người ta chỉ thật sự khóc một lần.
Những lần trước là người ta tập khóc.
Những lần sau là người ta khóc do thói quen.
Đăng nhập để trả lời
0
CÂY XẤU HỔ
[/align] ( Anh Ngọc )
 
[/align]Bờ đường 9 có lùm cây xấu hổ
Chiến sĩ đi qua ai cũng mỉm cười

Giữa một vùng lửa cháy bom rơi
Tất cả lộ nguyên hình trần trụi
Cây xấu hổ với màu xanh bối rối
Tự giấu mình trong lá khép lim dim

Chiến sĩ qua đây ai cũng bước rất êm
Khi bất chợt thoảng một bàn chân lạ
Cây vội vã nhắm nghìn con mắt lá
Nhựa dồn lên cành khẽ ngả như chào

Người ra rồi bóng dáng cứ theo sau
Anh lính trẻ bỗng quay đầu tủm tỉm
Cây đã hé những mắt tròn chúm chím
Đang thập thò nghịch ngợm nhìn theo

Phút lạ lùng trời đất trong veo
Anh nghe có tiếng reo thầm gặp gỡ
Nhiều dáng điệu thoáng qua trong trí nhớ
Rất thân quen mà chẳng gọi nên lời

Giữa một vùng lửa cháy bom rơi
Cây hiện lên như một niềm ấp ủ
Anh lính trẻ hái một cành xấu hổ
Ướp vào trong trang sổ của mình

Và chuyện này chỉ cây biết với anh.
[/align]
Trong đời người ta chỉ thật sự khóc một lần.
Những lần trước là người ta tập khóc.
Những lần sau là người ta khóc do thói quen.
Đăng nhập để trả lời
0
            Có bao giờ...?
Có bao giờ anh đi cùng người ta
Xin anh đừng đi về con đường cũ
Hoa sữa ngày xưa giờ đã yên ngủ
Chỉ còn mình em với xác lá nhói lòng
 
Có bao giờ anh nhớ lại ngày xưa không. 
Kỷ niện cũ kết thành trăm nỗi nhớ
Giờ mình em ngồi giữ và trăn trở
Anh xa lạ rồi kỷ niện bán được không?
 
Có bao giờ đứng trước biển mùa đông
Anh cảm nhận sự cô đơn của cát?
Sóng vô tâm mà nắng thì quá nhạt
Dã tràng xe đến bao giờ mới lấp được biển sâu?
 
Biết vậy mà em có trách anh đâu...!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-16 23:52:28hahothanh>
  MEN TÌNH

Hãy nhích gần anh chút nữa nào!
Bên em lòng lại thấy nao nao
Thoảng thơm hương bưởi gây rung cảm
Êm ấm vòng tay muốn vượt rào!?
Mơn trớn gió vờn lay chéo áo
Xuyến xao trăng rụng gợn gương ao
Men tình ngọt lịm tim ngây ngất
Môi quyện làn môi đắm đuối trao.

                             Hồ Thanh Hà
Đăng nhập để trả lời
0
PHỐ VÀ MƯA
Rồi một ngày em không bỏ anh đi
Nhưng trái tim cũng chia xa từ đó
Phố và mưa trở nên bé nhỏ
Lẫn vào đêm bao ánh đèn vàng

Phố năm nào chờ đợi mưa sang
Như anh đợi em về chung lối nhỏ
Mưa vô tư, mưa bay theo gió
Để phố hoang tàn sau những bình yên

Tiếng vĩ cầm lay động ngõ tim
Chẳng là mưa, em không bay theo gió
Giờ kẻ trước người sau... lối nhỏ...
Phố bâng khuân chợt cất tiếng thở dài.
(Đặng Phi Vũ)
Đăng nhập để trả lời
0

Xúc Cảm Chiều Thu
 
Hoa sữa bay qua khung cửa đợi chờ
Hoa trắng trong như tình em trong trắng
Hoa rơi rơi hòa theo từng con nắng
Rồi u buồn đậu bên gót chân em
 
Em nghiêng mình nhặt bông hoa sữa lên
Cánh mỏng manh như tình em vậy đó
Thoảng hương thơm lan theo từng cơn gió
Anh thấy không hoa sữa vẫn thơm nồng?
 
Như tình em vẫn tỏa ngát hương mong
Vẫn khắc khoải ngóng trông người phương ấy
Tình cảm trong em nào giờ vẫn vậy
Mãi âm thầm trao trọn trái tim yêu
 
Anh nghe không tiếng lá đổ trong chiều?
Cứ xao xác rơi theo từng cơn gió
Tiếng lá rơi hay tiếng lòng em đó
Vọng từ nơi sâu thẳm của tâm hồn
 
Chiều thu buồn cho em nhớ anh hơn
Em cứ đứng trong chiều thu như thế
Để nhớ thương hòa tan vào thân thể
Rồi lan dần lên khóe mắt em cay
 
Em ước gì được như những áng mây
Lòng nhẹ bỗng ngao du nơi đây đó
Rồi em ước mình là ngôi sao nhỏ
Sống vô hồn xa tít tận trời cao
 
Em biết rồi: em chẳng phải là sao
Không là mây trôi hoài không định hướng
Chỉ là do vắng anh em tưởng tượng
Tự biến mình thành những thứ vô tri
 
Để dối lòng và cũng muốn quên đi
Những kỷ niệm làm tim em nhức nhối
Nhưng sự thật có bao giờ thay đổi
Như thu về hoa sữa ngập trời thôi
 

Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0

Anh Chẳng Thể Sống Nếu Thiếu Em
 


Anh chẳng thể sống nếu thiếu em
Đó là điều thâm tâm anh vẫn nghĩ
Bởi ngàn năm hợp duyên thành tri kỷ
Và trăm năm mới hợp ý chung tình
 
Bởi vì rằng: đời duyên nợ ba sinh
Do duyên số nên đôi mình gặp gỡ
Ai ngờ đâu duyên tình kia tan vỡ
Em âm thầm hạnh phúc với người ta
 
Công anh bón trồng cây trái chẳng ra hoa
Cây vẫn tốt tươi nhưng mình anh vun vén
Chỉ anh thôi vẫn chưa quên ước hẹn
Và mình anh ôm gối mộng mong chờ
 
Anh biết rồi: tình đâu tựa bài thơ
Có cú pháp với câu, vần, âm điệu
Chỉ mong sao tấm lòng anh, em hiểu
Trái tim này riêng chỉ có mình em
 
Có lẽ nào ta sẽ chẳng nên duyên?
Ngày mai đây mỗi người đi một ngả
Rồi em sẽ xem anh như một người xa lạ
Cách biệt phương trời chẳng hề quen nhau
 
Có lẽ nào em trao trọn nỗi đau
Cho một người em từng yêu thương nhất?
Hạnh phúc mong manh quẩn quanh được - mất
Và yêu thương không ở cuối con đường
 
Có lẽ nào em đã hết luyến thương
Những vấn vương khi xưa giờ tan thành cơn gió
Niềm vui qua như mưa về trước ngõ
Thấm ướt vai gầy, thấm ướt bờ môi
 
Vẫn biết rằng ta chẳng thể nên đôi
Không như gió trăng cận kề nhau mỗi tối
Tình cảm trong anh trước giờ không đổi
Chỉ em thôi đã quên một câu thề
 
Ánh trăng vàng rơi xuống bến sông quê
Anh đã biết tình ta là bọt sóng
Anh sẽ thôi không còn mơ với mộng
Để cho em vui trọn vẹn bên người...
 
Anh chẳng thể sống nếu thiếu em
Đó là điều trước kia anh vẫn nghĩ
Giờ anh hiểu đó chỉ là mộng mị
Mà bấy lâu anh đã tự dối lòng
 

Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»