Diễn Đàn » Trau Dồi Việt Ngữ

Người Việt viết sai tiếng Việt

10 trả lời, 2.828 lượt xem — Trang 1 / 1
Người Việt viết sai tiếng Việt


VÀM CỎ


Trong cuộc chạy đua “head hunting” (tạm dịch là “săn đầu người” tức tìm kiếm nhân tài) cho các công ty đa quốc gia tại VN, về chất lượng của những người được gọi là có bằng cấp hiện nay, giám đốc một công ty cung ứng nguồn nhân lực cho biết: qua đánh giá những người được công ty ông phỏng vấn thì... phần lớn là quá yếu. Nhiều người nói tiếng Anh "rôm rốp", nhưng lại viết sai tiếng Việt, phổ biến nhất là viết câu què, câu cụt! Và ông ta không hiểu vì sao những người đó tốt nghiệp được trung học, rồi đại học?


Vấn đề làm sao để viết cho đúng tiếng Việt vẫn được giới chức giáo dục giảng dạy ra rả trong nhà trường, nhưng rồi các vị ấy chỉ biết chau mày, lắc đầu mỗi khi đọc một bài văn, bài tập có vô vàn lỗi chính tả. Trong đời sống hàng ngày, người Việt Nam gần như chấp nhận phải "chung sống với tiếng Việt viết sai" như người dân ĐBSCL "sống chung với lũ" vậy. Lạ lùng thay, ngay từ trên ghế nhà trường, từ mẫu giáo, lớp 1 đã thường xuyên có những giờ chính tả. Nhưng khi trưởng thành, đi làm việc, công tác... thì lỗi chính tả lại không được xem là một giá trị cần phải giữ gìn.


Với người Việt sinh sống lâu năm hoặc thế hệ người Việt sinh ra ở hải ngoại thì chuyện viết sai tiếng Việt càng là việc "hà rầm" hơn. Một câu chuyện cười ra nước mắt được một tác giả Việt kiều phổ biến trên internet: Trên cửa kiếng một cửa hàng điện tử ở thành phố Garden Grove (California) có dán dòng chữ: "CO NHAN DIEN NGUOI VIET". Tác giả viết: "Mỗi lần nhìn thấy là tôi chỉ cười chứ không bực dọc, khó chịu như xưa nữa. Tôi không chạy xông vào tiệm ấy để yêu cầu người ta sửa chữa. Tôi lặng lẽ cười và thông cảm cho một em người Việt nào đó, sinh trưởng tại Mỹ, tiếng Việt không rành, cũng ráng moi óc, hoặc ráng chạy nhờ bà con viết ra giúp mấy chữ tiếng Việt không đánh dấu như thế. Làm một sign nơi cửa kính, không có dấu Việt là chuyện thường thôi. Cái khiến mình cười là tự dưng mình lại biết tác giả câu ấy là người miền Nam. Viết sai mà dễ thương, giống như rất nhiều "em" khác (đă trên 40 tuổi) vẫn viết sai tiếng Việt như các em bé vỡ lòng vậy. Nhưng không trách được, vì họ sinh trưởng nơi đất Mỹ, không học tiếng Việt, hoặc học rất giới hạn. Câu ấy viết cái gì vậy? CÔ NHÀN ĐIÊN NGƯỜI VIẾT? CỔ NHÂN ĐIÊN NGƯỜI VIẾT? CÓ NHẬN DIỆN NGƯỜI VIỆT? CÓ NHÂN ĐIỆN NGƯỜI VIỆT? Những câu trên không có nghĩa gì cho một hiệu bán đồ điện. Chỉ có câu này là đúng nhất, viết theo giọng người miền Nam: CÓ NHÂN DIÊN (viên) NGƯỜI VIỆT. May mà người ấy không viết: "Có nhân diên người Diệt". Giọng người miền Nam, sai chính tả tất cả các chữ có vần V và D khác, nhưng không sai chữ Việt!"

Câu chuyện hài hước trên, nghe qua thì thấy buồn cười, ngẫm đi nghĩ lại chỉ còn thấy buồn thôi, cười không nỗi. Đã viết sai chính tả lại không bỏ dấu thử hỏi có còn là tiếng Việt nữa không?
Trong thực tế, khi lỡ viết sai một câu tiếng Anh, tiếng Pháp, nhiều người cảm thấy bứt rứt, mang nặng mặc cảm dốt nát. Trong khi viết sai tiếng Việt, thậm chí sai một cách trầm trọng, thì họ lại xem đó là chuyện bình thường, ngụy biện cho những cái sai của mình là "phong cách" hay "sự sáng tạo". Dẫn đến thói quen coi thường văn bản, xem nội dung "đại khái" quan trọng hơn ngôn ngữ. Họ cho rằng chỉ cần người khác hiểu được đại khái ý chính là được! Người Việt trong nước vẫn thường xuyên nói và viết sai tiếng mẹ đẻ.

Người miền Bắc, do có sự lầm lẫn các những phụ âm đầu bằng tr - ch, gi - d, l - nh, s - x... - nên nói, thậm chí viết : "ông giời" (ông trời), "mặt giăng" (mặt trăng), "uống riệu" (uống rượu), "giồng cây ăn chái" (trồng cây ăn trái), "phong chào chanh đấu" (phong trào tranh đấu), "nhọ nhem" (lọ lem) v.v...

Người miền Trung (Thừa Thiên - Huế), không phân biệt dấu hỏi dấu ngã...

Người miền Nam cũng ít chú trọng phân biệt dấu hỏi ngã, có nhiều lẫn lộn chính tả ở một số phụ âm đầu:

Khi lỡ viết sai một câu tiếng Anh, tiếng Pháp, nhiều người cảm thấy bứt rứt, mang nặng mặc cảm dốt nát. Trong khi viết sai tiếng Việt, thậm chí sai một cách trầm trọng, thì họ lại xem đó là chuyện bình thường...

- v - d: "dội dàng đi dề" (vội vàng đi về)

- tr - ch: "ông chời" (ông trời)

Lẫn lộn chính tả ở một số phụ âm cuối:

- ượu - ụ: "ún dụ" (uống rượu)

- t - c: "dủ nhao chơi cúc bắc" (rủ nhau chơi cút bắt)

- au - ao: "chời mưa như trúc" (trút) v.v...

Tuy vậy, người Việt Nam ba miền nói chuyện với nhau đều hiểu nhau cả! Với những người Việt xa quê hương quá lâu không được nói, viết tiếng Việt hàng ngày thì việc viết sai chính tả, lủng củng, dùng từ không chính xác, phải "mượn" ngoại ngữ để diễn đạt... tiếng Việt... có lẽ nên được du di thông cảm bỏ qua. Tuy nhiên, gần đây, cùng với trào lưu "chat chit" trên internet thì bây giờ nhan nhãn thứ "tiếng Việt cách tân", xuất hiện đầy rẫy các từ Việt bị uốn éo, vặn vẹo: "sẹo" (sạo), "trùi" (trời), "thui" (thôi), "rùi" (rồi),"cí" (ký, cái), "đê" (đi), "thía" (thế), "wé" (quá), "wừn" (quần)....

Không phải đến thời đại truyền thông kỹ thuật số hôm nay thì tiếng Việt mới bước vô con đường bị viết sai một cách bi đát như vậy. Nhìn tới ngó lui, nhìn xuôi ngó ngược... mới thấy thực trạng viết sai tiếng Việt chẳng phải là chuyện gì mới mẻ, chắc nó đã có từ khi... có tiếng Việt!

Tuy nhiên, viết chính xác tiếng mẹ đẻ vẫn là điều cần phấn đấu để đạt được. Người Việt dù trong nước hay ở hải ngoại đều cần giữ gìn tiếng Việt, vì đó là cái hồn của dân tộc, không thể nào có một dân tộc Việt mà không biết nói, viết hoặc toàn nói, viết sai tiếng Việt. Bảo vệ tiếng Việt cũng là bảo vệ bản sắc văn hóa dân tộc. Bản sắc văn hóa VN trường tồn mãi mãi, và mỗi chúng ta có thể góp phần bằng cách cố gắng, có ý thức không viết sai tiếng Việt. Người Việt hải ngoại tất nhiên phải dùng tiếng nước sở tại để hội nhập, làm ăn... nhưng cũng đừng đánh mất cái hồn dân tộc trong mỗi người, trong cộng đồng đó là tiếng Việt thân yêu của chúng ta.


V.C
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-03 19:11:49NKT>
Nói về việc viết sai chữ Việt thì ở Việt Nam bây giờ là phổ biến. Việc chat không dấu và cố ý viết sai chính tả của thanh niên đã đành, ngay cả một số phóng viên kỳ cựu của các báo lớn cũng viết sai chính tả mới rầu.

Rồi viết như thế nào, để người đọc cảm thấy thoải mái và vui vẻ nữa. Những người khuyết tật rất buồn khi đọc bài viết trên có câu:

Nhiều người nói tiếng Anh "rôm rốp", nhưng lại viết sai tiếng Việt, phổ biến nhất là viết câu què, câu cụt!


A ha, thế là làm tớ tổn thương rồi nhá. Nhưng tớ chẳng trách người ta được...

Đó là mới xét đến khía cạnh chính tả, còn nếu xét đến khía cạnh thuật ngữ chuyên ngành nữa thì...

"Bắt khẩn cấp Văn Quyến và Quốc Vượng..." hì hì, bác phóng viên này không học Luật hình sự rồi. Nếu bắt khẩn cấp thì chú Quyến và chú Vượng phải đang hoặc có ý định thực hiện một tội đặc biệt nghiêm trọng và cần ngăn chặn (có khung hình phạt tối thiểu là 20 năm tù) Hì hì, 2 chú ấy có mà tù mọt gông...
www.pwd.vn - www.nguoikhuyettat.org
Đăng nhập để trả lời
0
Ui dào sai chính tả từ Đài Truyền Hình Việt Nam trở đi. Trong một chương trình " Chiếc nón kỳ diệu có ô chữ là " XUM HỌP " tôi cá là từ này trong từ điển Việt Nam không có.
Thông thường người miền trung viết đúng chính tả nhất.
Trong đời thường họ dùng nhiều tiếng địa phương nhưng chính tả họ viết khá chuẩn
Em bẻ cong hành trình ánh sáng.
Trái đất quay tròn nửa tỉnh nửa mê.
Đăng nhập để trả lời
0
Này bạn ơi, bạn lấy căn cứ đâu mà bảo từ "XUM HỌP" không có trong từ điển tiếng Việt hả, chán cho bạn quá đi mất, thế mà cũng đòi bàn luận về chính tả[:D][:D][:D][:D]
Bạn với mình cá với nhau không. Mà bạn đang ở đâu thế, mình đang là sinh viên 1 trường Đại học ở Nghệ An ( ĐH Vinh ) nè. web đây bạn: http://www.vinhuni.edu.vn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-19 17:36:38Ngọc Lý>
.
Ngọc Lý đọc được bài này,
mang vào chia sẻ với các bạn.
Mong các bạn trẻ góp ý.



“Lậm” ngôn ngữ @
17-05-2006 23:01:33 GMT +7



Đang có một thứ “ngôn ngữ @” lan truyền trong giới học sinh trung học. Các em bắt chước nhau viết thứ chữ được giản lược tối đa, nếu ai không viết theo kiểu đó sẽ bị cho là “không bình thường”

"Bùn wá mài nhỉ, lẹi gần hít nem lép 8 roài... thí tụi mìn ko đc zui như hồi nem ngoái, nghĩ vậy thoai mừ teo bùn ghê gúm... nhưng mìn hứa sẽ mãi lè bẹn thân, đeng wên teo dzà mái trừng iu zấu nì nha”.

Tiếng nước nào đây?

Với “đoạn văn” trên, nếu không phải là người am hiểu tuổi teen và xa lạ với ngôn ngữ chat, hẳn sẽ không thể nào hiểu nổi. Xin tạm “dịch”: Buồn quá mày nhỉ, lại gần hết năm lớp 8 rồi... Thế tụi mình không được vui như hồi năm ngoái, nghĩ vậy thôi mà tao buồn ghê gớm... Nhưng mình hứa sẽ mãi là bạn thân, đừng quên tao và mái trường yêu dấu này nha. Và đây nữa: “Gửi mail nhớ thim cái đuôi @ da heo chấm cơm nha, uhm, mí u bít ko năm nay lại ko được học chung dzới nhau gùi”. (Gửi mail nhớ thêm cái tuổi @ da heo chấm cơm nhé, mấy bạn biết không năm lại không được học với nhau rồi...).

Chỉ cần đọc vài câu trích trong cuốn lưu bút của một số học sinh lớp 8 trường chuyên quận 1 cũng đủ thấy “ngôn ngữ chat” đã thấm vào các em như thế nào. Ra đường, chúng ta dễ dàng nghe thấy những câu nói đại loại như “nhỏ như con thỏ”, “lớn như con lợn”, “chán như con gián”... Nói cho vui tai thì còn có thể chấp nhận, chứ viết tắt vô tội vạ, xem như một phương tiện giao tiếp thì về lâu dài sẽ có tác động không tốt đến tâm lý và nếp nghĩ.

Mốt tuổi teen (?!)


Bắt chước “ngôn ngữ @” đang là một “kiểu chơi” mà đằng sau nó là sự lệch lạc về tâm lý. Có những em khi được hỏi tại sao lại dùng những chữ viết và lời lẽ lạ lùng thế kia thì đều lắc đầu, không giải thích được. Phần lớn các em cho rằng đơn giản chỉ là do bắt chước thôi, nếu em nào viết “chơi” mà lời lẽ hay như làm văn thì bị cho là “nhà quê”. Vì thế, ngoài việc phải viết bài kiểm tra ra, tất thảy đều sử dụng ngôn ngữ kiểu này và coi đó là “mốt của tuổi teen” (!?). Chính thứ “ngôn ngữ mới” này tạo cho các em thói quen lười suy nghĩ để tìm từ hay ý đẹp, không nhận biết được giá trị văn hóa của ngôn ngữ, miễn viết sao cho nhanh, cho lạ là được. Cũng vì thói quen này mà khi làm bài tập làm văn, không ít em thản nhiên đưa cả chữ viết kiểu này vào bài. Hầu hết các thầy cô không chấp nhận kiểu chữ này. Riêng cô Lê Thị Thu Hà, giáo viên chủ nhiệm lớp 8/1 Trường THCS Nguyễn Du, Q.1-TPHCM, tỏ ra rất bức xúc: “Nếu làm ngơ, “căn bệnh” này sẽ rất khó trị!”.

Đừng để tạo ra vết trượt tư duy, sinh hoạt


Theo tiến sĩ Huỳnh Văn Sơn, Trưởng bộ môn Tâm lý học (Khoa Tâm lý giáo dục Trường ĐH Sư phạm TPHCM), dưới ảnh hưởng của “phương tiện giao tiếp” đơn giản tới mức hời hợt như thế, các em sẽ mất đi năng lực cảm thụ vẻ đẹp của ngôn ngữ mẹ đẻ. Tình trạng này lan rộng sẽ ảnh hưởng đến tâm sinh lý của các em. Bắt chước là chuyện bình thường, nhưng nếu trẻ cứ bắt chước mà không được định hướng, chọn lọc sẽ trở thành thói quen khó điều chỉnh và về lâu dài tạo nên những vết trầm tích ảnh hưởng đến tâm lý. Nếu cứ để trẻ chạy theo thói quen qua loa, đại khái khi sử dụng ngôn ngữ thì trong việc làm, sinh hoạt cũng dễ dàng trượt theo sự hời hợt, đơn giản ấy.

PGS-TS Ngôn ngữ học Đặng Ngọc Lệ, Chủ tịch Hội Ngôn ngữ học TPHCM:


Ảnh hưởng đến sự trong sáng của tiếng Việt

Hiện nay có một vài tờ báo khá lạm dụng thuật ngữ tin học, cho như thế là phù hợp với tuổi học trò. Điều đó hoàn toàn sai, bởi nó làm lu mờ tiếng Việt vốn độc đáo và giàu biểu cảm; làm hỏng chữ viết, tạo ra tiền lệ không nên có đối với lứa tuổi học sinh. Do sự tiến bộ của công nghệ thông tin mà những thuật ngữ tin học có thể dùng khi giao tiếp đơn giản, nhưng nếu dùng vào văn viết là hoàn toàn sai. Nếu cứ để học sinh “lậm” vào cách giao tiếp theo kiểu như thế ngay ở chốn học đường, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự trong sáng của tiếng Việt!



Ngọc Mai
http://www.nld.com.vn/tintuc/loi-song/151253.asp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-20 04:02:24huongtinhyeu>

Tôi cũng xin chia sẻ với Ngọc Lý một bài viết về ngôn ngữ tuổi teen.

OK VÀ MỘT PHONG CÁCH "XÌ TIN" ?!

“Có “sure” (chắc chắn) không đó? Có gì trục trặc là tôi bị “complain” (than phiền) liền. “Boss” (người chủ) của tôi khó lắm. Bồ phải “check” (kiểm tra) lại cho rõ ràng nha”. Đó là nguyên văn được thốt ra từ miệng một bạn gái Việt Nam 100% khi trò chuyện cùng vài người bạn, cũng 100% Việt tại một quán cà phê.


Không những thế, ngay trên giảng đường ĐH KHXH & NV, trong giờ học môn “Cơ sở văn hóa Việt Nam”, một sinh viên sau khi phát biểu được thầy giáo bổ sung một số ý thì đã gật đầu, miệng OK liên tục.

Thế nhưng, chúng tôi đã phải bật cười khi một người trong nhóm ngày thường là “chuyên gia chêm ngoại ngữ vào câu tiếng Việt” đã im như thóc khi hai du khách người nước ngoài hỏi một câu đơn giản trong chợ đêm Bến Thành.

Cô bạn trong nhóm sau khi trả lời giúp hai du khách nọ đã nói với anh bạn này: “Bồ vẫn thường nói tiếng Anh với Việt Nam chính gốc tụi tui mà. Sao bây giờ gặp người Anh bản xứ thì không chịu nói với họ?”. Anh bạn cười cười rồi trả lời: “Tại tui rành vocabulary hơn là sentence” (!).

Hiện tượng chêm một vài từ nước ngoài vào ngôn ngữ mẹ đẻ đang khá rõ ràng ở một bộ phận không nhỏ thanh niên, HSSV… và trên cả những phương tiện nghe nhìn tạo thành sức... “lây nhiễm” rất đáng lo ngại.

Giáo sư đáng kính Trần Văn Khê từng sống rất nhiều năm ở nước ngoài, thông thạo nhiều ngoại ngữ nhưng trong những bài giảng, trò chuyện, hiếm khi chúng ta nghe ông nói một từ nước ngoài nào nếu đó không phải là những từ chuyên môn.

Theo dõi chương trình “Đường lên đỉnh Olympia” có phần giao lưu với những bạn trẻ từng đoạt giải của chương trình được đi học nước ngoài, ta có thể nhận thấy: trình độ ngoại ngữ không hề thua kém ai song họ vẫn không hề nói những câu nửa tây nửa ta.

Và xúc động hơn là trong trại hè quốc tế vừa qua ở Việt Nam, dù khó khăn song các bạn trẻ mang trong người một phần dòng máu Việt ấy vẫn rất cố gắng đi cùng “phong ba bão táp” của ngữ pháp Việt Nam.
( Tin tức Việt Nam)
hty
Đăng nhập để trả lời
0
Các bạn nói hay lắm, bữa trước tui có bài viết phê bình về cách dùng từ theo kiểu "wá", "bùn" bên phòng "Giao lưu kết bạn" thì bị sửa lưng đó các bạn à. Họ nói là vào đây để vui nên phải cho họ thoải mái một chút. Nói ngọng mà viết cũng ngọng nữa thì vui gì hả "chời"!!!
Có đi ắt tới

Ráng lên!!! sắp tới rồi.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: trungnghia

Các bạn nói hay lắm, bữa trước tui có bài viết phê bình về cách dùng từ theo kiểu "wá", "bùn" bên phòng "Giao lưu kết bạn" thì bị sửa lưng đó các bạn à. Họ nói là vào đây để vui nên phải cho họ thoải mái một chút. Nói ngọng mà viết cũng ngọng nữa thì vui gì hả "chời"!!!


Hihihi,

Nếu khg dzui thì....phiền há Trung nghia [8D]
Thấy cái tướng TN đi hoài, tay mang cặt táp chắc TN, đi làm thầy giáo hở [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ct.Ly
Nếu khg dzui thì....phiền há Trung nghia [8D]
Thấy cái tướng TN đi hoài, tay mang cặt táp chắc TN, đi làm thầy giáo hở [:D]


Cũng không phiền đâu Ct.Ly. Quen rồi mà, đôi khi chen vào vài tiếng cũng chẳng sao, tui nghĩ chắc mấy bạn đó còn nhỏ tuổi, xài hoài mấy thứ tiếng đó đâm quen tay, tui chỉ sợ quen miệng rồi khi ngỏ lời yêu ai lại nói " en iu em wá trùi" thì chắc ngưồi yêu cũng "pó tay lun".

Tướng tui không giống cái hình avatar đâu bạn (tui có đăng hình bên mục "album DĐ VNTQ của Barbie khởi xướng đó"), tui "mình dây phọoc Ông Địa", đang cố gắng tập luyện để có thân hình khá hơn đó.
Có đi ắt tới

Ráng lên!!! sắp tới rồi.
Đăng nhập để trả lời
0
tội nghiệp quá, em ở phòng kết bạn đâu có sửa lưng sửa giò ai đâu nà.!!![8D]
về miền Tây, có ai về miền Tây...
đường vòng xuyên Châu Đốc ai hát lời vu vơ
Đăng nhập để trả lời
0
Hoàng Dung mà than tội nghiệp ! Trời hỡi trời !![:)]
Đăng nhập để trả lời
0