Chương 1
Minh Nhựt đơm xong chiếc cúc cuối cùng, cầm aó lên ngắm:
-"Mình sẽ tặng cho Soeur Bảy chiếc aó nàỵ Có lẽ Soeur vui lắm!"
Ngã người lên ghế dựa, cô bẻ lóng tay cho đỡ mỏi, mắt nhìn vab không gian không chủ định.
Từ khi cô đủ trí khôn để nhận biết mình là một kẻ mồ côi, sống gửi thân vab viện, cô âm thầm chấp nhận sự bất hạnh đó như bao trẻ khác.
Ở đây tất cả hầu như có chung một hoàng cảnh, và ca’ch đối xử của viện không phân biệt riêng lẻ, cô cũng đơ? Tủi thân phần nao .
Dầu vậy vẫn nhơ’lu’c còn nhỏ, cô thường bị ca’c bạn lơ’n hơn ăn hiê’p, thỉnh thoảng cũng bị chu’ng ki’đầu hay bợp tai để ra oai.
Thê’ nên, phần nhiều thơi gian, Minh Nhựt thường lui tơí nhà bê’p. Nơi đo’cô đuợc cac chị và Soeur Bảy thương mê’n, vì cô ngoan ngoãn vâng lơi, biê’t giu’p việc lặt vặt.
Lơ’n hơn, cô được chuyển đê’n trại huâ’n nghệ . Xa ca’ch Soeur và ca’c chị, cô râ’t buồn. Cô không còn được quanh quâ/n dươí bê’p bên Soeur, hay gần gũI vơí ca’c chị để nhận từ tay nhừng ngươì giaù tình cảm ấy một goí xôi thêm no lòng, hoặc viên kẹo ngọt ngaò mát dịu.
Cô yêu Soeur Bảy nhất viện, vìSoeur rất hiền, quần aó Soeur luôn gọn gàng. Soeur cũng xuất thân từ trại trưởng thành của viện nuoĩ trẻ mồ côi.
Năm cuối trung học, cô đã trở thành thợ may vơí tay nghề thành thạo, sản phẩm của cô rất kheó và đẹp, mang tính thuyết phục cao, vì có nhiều sáng tạo.
Vơí số tiền ban đầu kiếm được, cô quyết đị.nh mua tặng cho Soeur Bảy một món quà để tỏ lòng chân thành của cô đối vơí Soeur.
-Con đỡ đầu Soeur lên cao cho dễ thở chút đi Minh Nhựt .
Cô làm theo lơì:
-Soeur à! Sao Soeur bệnh mà không cho con hay ?
-Bệnh già nay đau mai mạnh, con biết sẽ nặng lòng lo chứ ích gì! Soeur muốn dành thơì gian cho con học.
Nắm bàn tay gầy guộc của Soeur, Minh Nhựt dịu dàng:
-Con mồ côi, không cha không mẹ, chỉ có Soeur là niềm an ủi duy nhất. Con thương Soeur nhìn lắm, Soeur có biết không ?
Soeur Bảy rơm rớm nước mắt không noí nên lơì.
Minh Nhựt cầm goí quà đặt vaò tay Soeur, giọng thiết tha:
đây là bộ đồ con đã may xong bằng số tiền dành dụm nhiều tháng, con xin kính tặng Soeur, để gọi là một chút gì đền đáp công ơn chăm sóc của Soeur vơí con.
Vẻ mặt Soeur thật xúc động:
-Con còn trẻ cần hơn, Soeur già rồi!
-Nhưng quần aó của Soeur đã bạc maù sờn vai, Soeur đừng phụ lòng con, hãy nhận cho con vui.
Soeur ôm goí quà lên ngực, khe khẽ gật đầu, đôi mắt già nua như biết cười:
-Thôi được! Soeur nhận theo sự yêu cầu của con, nhưng chỉ một lần này thôi nha!
Cô mừng rỡ ôm chầm lấy Soeur. Lồng tóc cô vaò những ngón tay, Soeur khẽ khàng:
-Từ nay Soeur sẽ bớt cô đơn, Soeur xem con như một ngươì thân yêu của mình .
Soeur cũng ôm đầu cô, nghe lòng dạt daò xúc cảm.
Giây lát Soeur hỏi:
-Con có biết chừng naò viện cho con rơì khỏi không ?
-Có lẽ vaì ngày nữa thôi Soeur!
-Con quyết định thế naò ?
-Chắc con phải ra đơì để tự lập thân.
Soeur Bảy nhiú mày lo lắng:
-Con suy nghĩ kỹ chưa? Rôì con sẽ làm gì để sống?
-Có thể con xin vaò các công ty may mặc để làm công nhân.
Trán Soeur nhăn lại
-Theo Soeur, con nên lưu lại viện là ổn hơn hết. Từ bé đến giờ con chỉ ở đây, chưa từng va chạm vơí đơì. Hơn nữa, hãy nhớ con chỉ là một cô gái chân yếu tay mềm.
-Cảm ơn Soeur đã lo lắng và nhắc nhở, nhưng con đã trưởng thành muốn tự khẳng định mình trong cuộc sống.
Soeur Bảy nén tiếng thở daì :
-Nếu con cứ khăng khăng quyết định, ta không cản con làm gì. Giờ đây có lẽ ta phải noí cho con biết một bí mật mà từ lâu ta đã giấu kín.
Minh Nhựt mở to mắt:
-Bí mật ấy có liên quan đến con?
đdương nhiên, ta nghĩ chắc con cũng nóng lòng muốn nghe!
-Vâng! Ngoaì Soeur, còn ai hiểu con hơn nưà!
Bằng giọng đều đều Soeur kể:
-Con còn mẹ, ấy là một ngươì danh giá. Khi con còn rất nhỏ, ngươì ta đem con tơí đây kèm theo một số tiền lớn.
-Nếu vậy, chứng tỏ mẹ đâu ngheò khổ đến không nuôi nỗi con, mà phải gửi con vaò viện?
-Có lẽ mẹ con phải cam chịu hoàn cảnh eó le naò đó, buộc lòng lià xa maú thịt của mình. Con chưa hiểu được đừng vội trách mẹ .
-Con vaò đây lúc con bao nhiêu tuổi, Soeur còn nhớ 0?
Mắt Soeur nhìn xa xăm, dĩ vãng hiện về rõ mồn một:
-Khi ấy con là đưá trẻ sơ sinh, da còn đỏ hỏn, đc một ng` đàn bà đứng tuổi đem đến. Như Soeur noí khi nãy, họ kèm theo số tiền để viện nuôi dưỡng con. Sau đó ng` ta thường gửi thêm tiền và thực phẩm đều đều trong ba năm, rồi thưa dần và ngừng hẳn luôn cho đến giờ.
Minh Nhựt mím moĩ tủi hờn:
-Theo lơì Soeur, có lẽ con là đưá con bất đắt dĩ của mẹ . Vậy con còn đi tìm bà ấy để làm gì!
-Sao con không nghĩ, biết đaũ mẹ con có nỗi khổ riêng, tha thiết muốn gặp con màkhông thể gặp được?
-Soeur bảo, ngươì mang con đến viện là một ngươì đàn bà đứng tuổi, theo Soeur bà ấy có quan hệ họ hàng gì vơí con không ?
Souer Bảy trầm ngâm:
-Qua cử chỉ thân mật, bồng bế yêu thương con trong mỗi lần đem thực phẩm đến, ta đoán bà là ngươì giúp việc thân cận bên gia đình ấỵ Có lẽ bà biết rất rõ về gia thế, gốc gác của con, vì sao "cô chủ nhỏ" bị bỏ rơi.
-Sao Soeur không hỏi rõ ràng về con thêm chút nữa?
Soeur Bảy cươì buồn:
-Con ngây thơ quá! Đem gửi con vaò viện mồ coĩ, là ngươì ta muốn xoá bỏ dấu vết quá khứ. Bà ấy thân tín vơí gia đình làm sao dám tiết lộ bí mật .
-Thân thế con mù mịt như vay, biết mẹ ở nơi đâu mà tìm!
đdây, bà ấy có gửi cho ta khai sinh của con. Còn dặn khi naò con lớn khôn hãy trao lại để con biết chút ít về thân thế của mình. Soeur noí việc này là vi phạm điều cấm ở viện. Nhưng nếu cứ giữ kín một mai ta chết đi, còn ai biết điều này để noí vơí con!
Hãy đi tìm mẹ trước khi ra khỏi viện, con sẽ có được chỗ dựa tin thần vững chắc, ta cuựg yên tâm. Đơì không có gì hạnh phuẫ hơn là được có mẹ .
Cầm tờ khai sinh có ghi tên cha: Vô danh, thế mà Minh Nhựt muốn điên lên vì sung sướng. Cô không biết phải noí vơí Soeur lơì naò để biểu lộ sự biết ơn.
Xúc động ôm tay Soeur nước mắt lưng tròng, Soeur luà tay vaò tóc cô dỗ dành.
-Nín đi con! Khi xưa không có mẹ, con không khóc. Giờ sắp tìm được mẹ, con lại khóc sao?
-Không, con khoẫ vì quá đỗi vui mừng Soeur ạ ! Cuối cùng thì con cũng có mẹ .........
~~~~o0õ~~~
Chương 2
Minh Nhựt trở về phòng bàn bạc vơí các bạn đến khuya.
-Sướng nhé! Từ nay nhà mi tha hồ mà đoì hỏi voì vĩnh mẹ!
- Lan noí
-Xì! Xa cách mươì mấy năm chắc gì gặp được!
- Ánh hơi ganh tỵ -
-Thoĩ! Nhà ngươi đừng noí xuí quẩy làm cho con Nhựt nản lòng. Theo tao cứ tìm đến rồi kết quả ra sao khắc biết ,
Phượng tán thành:
-Lan noí đúng! Trước hết Nhựt phải tìm hiểu xem địa cih? trong khai sinh còn đúng ngươì chủ cũ không ?
Lan góp ý thêm:
-Và ai là bà N? Biết chắc chắn rồi Nhựt hãy tìm đến mẹ !
Cô gật đầu tiếp thu ý kiến các bạn:
-Lan và Phượng nhiệt tình vơí mình quá, nếu kết quả tốt mình 0 quên các bạn đâu.
Đêm đó và tiếp theo nhưng đêm kế tiếp Minh Nhựt cứ hồi hộp thao thức mãi, oĩ ! Rốt lại cô cung không phải từ lỗ nẻ chun lên. Gặp mẹ, cô sẽ noí vơí mẹ thế naò đây nhỉ ? Phải sắp đặt trước mơí được, và nhất là bình tĩnh chứ 0 đc run. Hãy tìm lơì lẽ rõ ràng để chứng minh cho mẹ biết cô là con của mẹ. A! Cô chợt nhớ tờ khai sinh Soeur Bảy đã đưa, cô quyết định khi gặp mặt mẹ sẽ đưa tờ khai sinh này và gọi ngay tiếng "Mẹ"để khẳng định cô đã biết bà là mẹ cộ Thế naò mẹ cuựg nhận ngay ra cô.
Vui sướng , hy vọng tràn trề vơí suy nghĩ đơn giản, cô phác thảo trong đầu dáng hình của mẹ thật dịu hiền. Có lẽ trên khuôn mặt của cô cung có nét hao hao giống mẹ vì cô là bản sao của mẹ mà.
~~~o0õ~~
Minh Nhựt tìm được căn nhà đúng theo địa chỉ . Đi qua đi lại nhiều lần, trống ngực cô đánh lô tô.
Biệt thự xinh đẹp sang trọng, có tường raò chung quanh. Cô làm gan kiểng chân nhìn vaò, bên trong thấp thoáng bóng ng`, thu hết can đảm cô gọi:
-Có ai trong nhà không, làm ơn cho hỏi thăm!
Một ngươì đàn bà bước ra, dáng điệu ung dung đaì các, ngó cô chăm bẳm.
Dù đã dặn lòng nhưng cô không thể bình tinh đc. Đứng trước mặt bà, cô trở nên lúng túng run rẩy, nhưng điều muốn noí cô đã sắp đặt trước, gần như thuộc lòng, thế mà giờ đây cô đã quên hết, chỉ biết đưa cho bà tờ khai sinh và lắp bắp:
-Con ở viện mồ côi đến ...........
-Xin vaò giúp việc phải không? Ở đây đủ ng` làm rồi.
Cô cắn moĩ:
-Thưa không! Xin dì hãy đọc kỹ khai sinh của con.
-Toĩ đã bảo 0 thu ng` nưã, cô 0 nghe sao, đọc đọc caí gì?
Ng` đàn bà vưà noí vưà trao lại tờ khai sinh, quày quả xây lưng đi vaò.
Cô kiên nhân noí vơí theo:
đì ơi! Có phải dì tên Huỳnh Mộng Ngọc không ?
Như chạm phải điện, bà quay quắt lại chăm chú nhìn cô vaì giây, rồi nét mặt trở lại bình thường, bà lạnh lùng cất giọng:
-Cô lầm nhà rồi! Ở đây không có ai tên Huỳnh Mộng Ngọc cả .
Cô kiên nhẫn nói với theo:
- Dì ơi! Có phải dì tên Huỳnh Mộng Ngọc không?
Như chạm phải điện, bà quay phắt lại chăm chú nhìn cô vài giây, rồi nét mặt trở lại bình thường, bà lạnh lùng cất giọng:
- Cô lầm nhà rồi! Ở đây không có ai tên Huỳnh Mộng Ngọc cả.
Câu trả lời tàn nhẫn làm đau buốt tim cô. Giấc mộng sum họp với mẹ từ đây vỡ tan rồi.
Trước đó vài phút thôi, cô còn hi vọng đợi chờ... Cứ ngỡ sau khi xem khai sinh, mẹ sẽ hốt hoảng, sẽ cảm động như là bao bà mẹ mất con trên thế gian này. Và cô sẽ được ôm mẹ trong vòng tay trìu mến để hai mẹ con cùng khóc cho sự gặp gỡ bất ngờ. Thế nhưng sự việc hoàn toàn khác xa như vậy.
Rời khỏi ngôi biệt thự, mắt nhoà lẹ tủi thân, cô lặng lẽ đếm bước. Hình ảnh đẹp đẽ thân thương của mẹ, bỗng chốc phai nhạt trong cô. Tại sao mẹ lại có thế dửng dưng trước đứa con mà bà đã đứt ruột sinh ra? Mười mấy năm qua mẹ chẳng hề nhớ mong một chút gì về cô sao? Minh Nhựt ơi! Hãy nhớ kĩ mi đã bị chối bỏ từ lúc ban sơ kia mà!
Cô tuyệt vọng muốn đi đến giữa lộ, nằm dài xuống cho hàng trăm chiếc xe qua lại nghiến nát thành tro bụi, để không còn có mặt trên hành tinh này.
Tâm trí bất ổn, lan man nhiều ý nghĩ trong đầu, cô bỗng giật mình nghe tiếng quát thật lớn:
- Vô!
Nhìn lại cô đã đi quá ranh lộ cho phép, chưa kịp bước vào lề, cô đã nghe cả người bị hất tung lên rồi chẳng còn biết gì nữa.
Chương 3
Ông Vinh Phát hấp tấp mở cửa ô tô chạy lại đỡ Minh Nhựt dậy, nhưng cô đã bất tỉnh dịu quặt trên tay ông.
- Lái xe ẩu đụng chết người, thế nào cũng bị ở tù rục xương!
- Không phải lỗi của ông ấy đâu, chính mắt tôi trông thấy cô này tự nhiên đâm ra ngang đường. Ổng thắng kịp là may lắm đó.
- Chắc chán đời kô muốn sống chứ gì!!
Mỗi người nói một câu làm ông Vĩnh Phát càng thêm bối rối chưa biết xử lý ra sao, thì có ý kiến ai đó thật hay:
- Chở cổ đến bệnh viện ngay đi. Có lẽ cô ấy sợ quá ngất đi thôi!
- Ừ! Chả thấy máu me thương tích gì. Hên cho cô ta mà xui cho ông ấy.
Được đám người hiếu kì thông cảm, ông Vĩnh Phát bế Minh Nhựt vào xe, lái đi ngay.
Thay vì vào bệnh viện, ông lại ngoặt về nhà.
- TIN! TIN! TIN! TIN!
Ông Vĩnh Phát bóp kèn inh ỏi ngoài cổng. Bà ngạc nhiên sai người giúp việc mở cửa:
- Ông ấy mới ra khỏi nhà chưa được bao lâu, sao về sớm vậy kìa?
Đón ông ở thềm nhà, bà thất sắc khi thấy ông bế một cô gái xuội lơ, tóc xoã dài từ trong xe ra.
Chạy đến phụ đỡ với ông, ba ầu lo hỏi:
- Ai lạ hoắc vậy, sao ông chở về đây?
- Để một chút nữa tôi sẽ nói cho bà nghe, giờ bà hãy trông chừng cô ta dùm tôi đi gọi bác sĩ Dũng.
Bà Vĩnh Phát bảo người giúp việc:
- Lấy cho tôi chiếc khăn sạch nhúng nước lã, vắt thật ráo mang vào đây.
Trong lúc bà lau mặt cho Minh Nhựt, nước lạnh làm cô tỉnh lại. Chống tay ngồi bật dậy như cái lò xo, cô nhìn dáo dác:
- Tôi đang ở đâu vậy?
- Đây là nhà của tôi, cháu nằm xuống nghỉ đi. Chút xíu bác sĩ sẽ đến.
Cô tròn xoe mắt:
- Cháu đâu có bệnh? Nhưng sao đầu cháu đau thế này!
Cô nằm xuống, thân thể ê ẩm đều khắp:
- Tại sao cháu lại nằm ở nhà bác?
- Ông nhà tôi chở cháu về đây, tôi chưa hỏi kịp thì ông hấp tấp đi rồi. Cháu đưa đầu tôi nhìn thử xem có bị gì không?
Bà Vĩnh Phát vén vệt tóc loà xoà trên trán của cô, lộ ra chỗ da thâm kín sưng tấy lên. Minh Nhựt xuýt xoa kêu đau. Bà bảo:
- Cháu nằm yên để tôi sát trùng vết thương và rịt thuốc cho.
- Có chảy máu không bác?
- Cô lo sợ hỏi
- À không! Cháu yên tâm đi, chỉ sơ sài ngoài da, có lẽ cháu va chạm vật gì đó.
Trong khi bà Vĩnh Phát chăm sóc cho Minh Nhựt, bác sĩ cũng đã tới.
- Cô ấy tỉnh lại rồi à?
- Ông Vĩnh Phát vừa mừng vừa lo.
- Ông đi khỏi chút xíu, cô ấy đã ngồi dậy!
- Bác sĩ xem xét khắp người Minh Nhựt chẳng thấy trầy trụa thương tích gì, ngoài chỗ sưng ở trán. Ông kết luận:
- Rất may cho ông, cô ấy chỉ bị xây xát nhẹ. Hãy cho cổ uống thưốc giảm đau này, một chút khỏi ngay. Nếu có gì bất thường, ông gọi tôi liền nhé!
Lạ quá, câu nói của bác sĩ Dũng, Minh Nhựt không hiểu nổi. "Cái gì mà hên cho ông?" Vết thương sưng tấy trên trán cô là do ông gây ra hay sao?
Sau khi tiễn chân bác sĩ, ông Vĩnh Phát trở vào:
- Cháu nghe trong người thế nào, có đau nhức chỗ nào không?
- Thưa...chỉ hơi hơi thôi...nhưng cái trán thì tự nhiên tê rần.
- À! Không phải tự nhiên đâu, lúc nãy bác sĩ xịt thuốc cho cháu đó.
Ông Vĩnh Phát trả lời giọng nhỏ nhẹ kèm theo nụ cười phúc hậu
Minh Nhựt dạng dĩ hỏi:
- Bác ơi! Xin bác làm ơn giải thích cho cháu hiểu, chuyện gì đã xảy ra với cháu?
- Cháu thắc mắc cũng phải thôi, lúc nãy bác trai đưa cháu về đây, hoàn toàn cháu không còn biết gì.
Quay sang ông, bà tiếp:
- Chuyện ra sao ông nói cho tôi với cháu nó nghe đi.
...
Ông Vĩnh Phát vừa dứt lời, Minh Nhựt vội vàng nói ngay:
- Thưa bác! Cháu nhớ lại rồi, tất cả lỗi do nơi cháu, xin bác tha thứ, vì lúc ấy cháu gặp một cú "sốc" lớn nên đầu óc mụ mị...
Ông xua tay dễ dãi:
- Không sao, trong cái rủi còn có cái may cháu không hề hứng gì là mừng rồi. Bây giờ cháu nằm nán lại nhà bác nghỉ ngơi cho khỏe. Chút nữa bác sẽ đưa cháu về nói chuyện với ba má cháu.
- Thưa...khỏi, bác! Cháu về một mình cũng được.
Hai ông bà nhìn nhau ngầm hỏi, không hiểu lý do nào cô gái này lại từ chối.
- À...Bác hiểu rồi, có phải cháu sợ gia đình trách mắng về tội vô ý...
- Dạ không!
- Hay cháu muốn tự đặt điều kiện với bác? Nếu vậy thì...nào! Cháu hãy nói cho bác biết điều kiện ấy ra sao?
- Dạ, bác hiểu sai về cháu. Tai nạn cháu tự gây ra, làm liên luỵ đến bác, cháu đã áy náy lắm rồi. Huống hồ gì dám đặt điều kiện này nọ với bác. Lương tâm cháu không cho cháu làm chuyện vô lý ấy được.
Ông Vĩnh Phát gật đầu hài lòng với câu nói trung thực của Minh Nhựt.
- Nhưng cho dù cháu nhận lỗi ở do cháu, bác cũng phải có bổn phận đưa cháu về tận nhà, giải thích cho ba mẹ cháu hiểu để còn theo dõi sức khoẻ cho cháu chứ?
Minh Nhựt lặng yên suy nghĩ, ông Vĩnh Phát cứ khăng khăng quyết một đòi gặp mặt ba mẹ cô, cô đành thú thật:
- Cháu không có nhà, cũng không có ba mẹ!
- Vậy cháu sống ở đâu? Lang thang à?
- Thưa không! Từ bé đến giờ cháu ở viện mồ côi!
Ông bà nhìn cô thương cảm:
- Nhưng hôm nay tại sao cháu lại đi thơ thẩn ngoài phố?
Minh Nhựt nghẹn ngào:
- Dạ cháu đi tìm mẹ, gặp được mẹ...nhưng mẹ không nhìn!
- Cháu có chắc chắn người ấy là mẹ cháu không?
- Dạ, cháu tìm đúng địa chỉ hẳn hoi và linh cảm đã cho cháu biết điều đó.
Bà Vĩnh Phát nén tiếng thở dài lặng ngắm Minh Nhựt, cô bé mồ côi ngồi trước mặt, trông sáng sủa dễ thương, nói năng lễ phép dịu dàng, tánh tình lại chân thật. Không phải từ lâu bà đã nói với ông, ngoài đứa con trai đầu lòng bà con mơ ước có được một cô con gái đó sao?
- Bây giờ cháu định thế nào?
- bà ôn tồn.
- Dạ! Có lẽ cháu trở về viện
- Cô cúi mặt nói.
Ông nhìn bà, rồi bà lại nhìn ông, cả hai như ngầm hiểu ý nhau.
Bà bước lại nói nhỏ:
- Con bé dễ thương quá ông ạ!
- Tôi cũng thấy vậy
- Ông gật đầu
- Bà mạnh dàn bày tỏ:
- Tôi muốn nhận làm con nuôi. Ông đồng ý không?
- Từ từ, phải hỏi lại gia cảnh cho rành rẽ đã.
Ông tằng hắng lấy giọng:
- Bác hơi tò mò muốn biết rõ ràng về chuyện tìm mẹ của cháu. Thế ai đã cho cháu địa chỉ của mẹ? Nguời ấy có liên hệ gì với cháu?
- Thưa đó là Soeur Bảy ở trong viện, người đã từng chăm sóc cháu từ khi cháu đựơc gởi vào. Tờ khai sinh có địa chỉ của mẹ cũng do Soeur trao lại theo yêu cầu của người mang cháu đến.
- Vậy sao mẹ cháu không nhìn cháu? Lạ thật!
Bà ngắt lời ông:
- Bỏ qua chuyện ấy đi, ông hỏi tới cháu nó thêm buồn. Ở viện, chắc cũng cho cháu ăn học đàng hoàng phải không?
- Dạ, cháu đã tốt nghiệp xong phổ thông và được học thêm nghề may.
- À, có nghề trong tay cũng đỡ vất vả. Cháu có nguyện vọng hay mơ ước gì không?
- Là một trẻ mồ côi, cháu đâu dám ước mơ cao xa, chỉ mong được làm một người bình thường, sống bằng đồng tiền chân chính do bàn tay mình làm ra. Cháu không muốn ăn bám mãi của viện. Vả lại, cần phải nhuờng chỗ cho những đứa trẻ mồ côi khác nhỏ tuổi hơn cháu.
Ông Vĩnh Phát bộc lộ ý muốn:
- Hai bác đây rất hiếm muộn, chỉ có đứa con trai độc nhất đi làm xa. Hai bác rất muốn có được một cô con gái để gần gũi trò chuyện cho thêm vui nhà. Hôm nay có lẽ ơn trên xui khiến cho bác cháu ta gặp nhau. Thật ra qua hoàn cảnh bất hạnh cũng như thái độ nói năng dịu dàng, lễ phép của cháu làm hai bác thương mến. Nếu hai bác nhận cháu làm con nuôi, cháu có bằng lòng không?
Lời ngỏ ý của ông thật đột ngột. Minh Nhựt bối rối kô biết phải quyết định thế nào cô đang phân vân. Bà lại tiếp:
- Cháu cứ suy nghĩ cho kỹ, không nhất thiết phải trả lời ngay bây giờ. Chuyện này cũng khá quan trọng, đuơng nhiên cháu cần có thời gian để cân nhắc.
Minh Nhựt nhỏ nhẹ:
- Cháu hết sức xúc động, được hai bác nhận làm con nuôi thật là diễm phúc cho cháu. Tuy nhiên cháu xin được về viện để hỏi qua ý kiến của Soeur Bảy, bà là người duy nhất mà cháu xem như người thân.
- Cháu xử sự rất đúng, bác cũng định khuyên cháu như vậy. Với phẩm chất tốt đẹp và có tư duy như cháu, lý ra phải được sống trong mái ấm gia đình đầy đủ hạnh phúc như bao người. Có đâu cảm chịu cảnh mồ côi thế này.
- Ai cũng có số phận trời đặt để cho . Nhưng hôm nay tự nhiên chuyện không đâu đưa tới . Nhưng nhờ duyên kỳ ngộ này mà hai bác nãy sinh tình cảm với cháu, cứ ngỡ cháu là đứa con gái của bác từ khi nào đã thất lac.
- Dạ cám ơn hai bác đã cho cháu tình cảm chân thật, cháu được an ủi rất nhiều . Riêng cháu, dù mới gặp cũng rất kính mến hai bác . Giờ cháu xin phép được về kẻo Soeur Bảy lo . Cháu hẹn sẽ trả lời hai bác trong những ngày tới .
Bà Vĩnh Phát căn dặn ông :
- Ông đua cháu về đi, nếu tiện dịp tiếp chuyện với Soeur xem sao .
- Được rồi, tôi sẽ cố gắng điều đình để bà có được cô con gái .
Bà Vĩnh Phát dúi vào tay Minh Nhựt :
- Cháu cầm chút ít tiền để mua thuốc uống thêm .
Cô lắc đầu, trả lại :
- Dạ thôi . Cháu đã khỏe hẳn rồi!
Nài ép mãi không được, bà đành tiễn hai bác cháu ra cửa . Đứng nhìn theo chiếc ô tô lòng bà nao nao .
Chương 4
Minh Nhựt đang băn khoăn, trước mặt cô là bộ hồ sơ tuyển sinh .
Ba mẹ muốn cô phải tiếp tục lên đại học điều mà cô không bao giờ dám mơ .
- Sao ? Con định chọn thi vào ngành nào ?
- Dạ, con đang suy nghĩ, lúc sáng vào trường nghe các bạn bàn tán xôn xao . Người thì nói "Nhất Y, nhì Dược, tạm được Bách Khoa, bỏ qua Sư Phạm" . Người khác bảo tôn chỉ ấy xưa rồi, bây giờ thì nhất Anh (văn), nhì Tin (học), tam Kinh (tế), tứ Luât. Mẹ xem có điên đầu không ?
- Theo mẹ, con đừng "a dua" theo mấy bạn, phải suy nghĩ cho kĩ để chọn ngành thích hợp với mình . Nếu con muốn tương lai xán lạn, hãy tập trung cao độ cho việc học, để thi cử được kết quả tốt . Ba mẹ sẽ hết lòng giúp con đạt được hoài bảo mà con mong mỏi .
- Con hứa sẽ cố gắng hết khả năng để sự hy sinh của ba mẹ không trở nên vô ích . Được ở trong căn nhà đẹp đẽ tiện nghi, được sống trong tình yêu của ba mẹ, con như người đang nằm mơ . Sự thật vượt quá trí tưởng tượng của con .
Bà Vĩnh Phát tát yêu vào má cô:
- Con của mẹ khéo nói quá! Nhưng chỉ lần này thôi, mẹ không muốn con nhắc đến chuyện cũ nữa . Cuộc đời con đã lật qua trang mới, cứ in trong trí, con là con ruột của ba mẹ .
- Dạ con xin nhớ . Còn điều này con muốn nói với ba mẹ ...
Cô ngập ngừng!!!
Bà Vĩnh Phát vui vẽ :
- Điều gì cứ nói, đừng ngại!
- Dạ con xin phép ba mẹ lâu lâu cho con được đến thăm Soeur Bảy, mẹ nha!
Bà Vĩnh Phát nói :
- Con biết nghĩ đến Soeur mẹ rất hài lòng . Đừng lo, ba mẹ đã thống nhất ý kiến với nhau, sẽ thường xuyên đến thăm Soeur kèm theo quà biếu, đương nhiên sẽ có con cùng đi . Được chưa nào ?
Vui mừng khôn kể, cô ôm cổ bà :
- Ôi! Mẹ của con, mẹ vô cùng phúc hậu ...
Bà cảm động choàng tay qua vai cô, bồi hồi sung sướng . Cả hai nghe lòng nảy sinh một tình cảm thiêng liêng gắn bó .
Minh Nhựt bỗng hỏi :
- Mẹ à! Con nhớ hôm trước ba mẹ nói có một người con đi làm xa, sao anh ấy lâu về quá vậy ?
Bà Vĩnh Phát quay chỗ khác như muốn che giấu điều gì trong mắt :
- À! Con trai mẹ tính tình lãng tử, thích phiêu bồng rày đây mai đó, không cố định ở một chỗ nào . Nó về và đi bất chợt lắm .
- Ở nhà có sẵn cơ sở kinh doanh, sao ba mẹ không bảo anh ấy phụ giúp ? Đi rong ruổi có ích gì ?!
- Có chứ, nhưng tính nó ngang tàng bướng bỉnh, nào có chịu nghe . Cũng tại thuở nhỏ ba mẹ quá nuông chiều .
- Anh ấy còn độc thân hả mẹ ?
Bà Vĩnh Phát chép miệng :
- Đã gần ba mươi mà chẳng nghe nó nhắc nhở tới việc cưới vợ. Mẹ cũng không mong, cưới về chi làm khổ con người ta thêm . Thôi, quên chuyện ấy đi . Mẹ có mua cho con mấy xấp vải, trưa nay con đem đặt may để có mặc đi học .
Cô chớp mắt :
- Mẹ chu đáo quá! Con có thể tự may cho mình, đặt làm chi tốn tiền!
Bà cười cười, không mấy tin tưởng:
- Được không đó cô nàng! Nhớ là bây giờ con đã là con của ông bà Vĩnh Phát, giám đốc một công ty may mặc bề thế . Con phải ăn vận đẹp đẽ, hợp thời hợp mốt, để còn quảng cáo cho công ty của ba mẹ nữa đó . Có chắc làm được không ?
Cô cắn môi:
- Để con thử xem . Có thể lần đầu không tránh khỏi sai sót. Nhưng nếu hạ quyết tâm, chắc chắn con sẽ thành công trong lần sau . Phải không mẹ ?
- Rất đúng! Nhưng mẹ muốn con chỉ lo học thôi, ôm đồm nhiều việc sẽ khổ vào thân đó con .
Minh Nhựt mở túi xách, cầm mấy xấp lụa ướm vào người:
- Đẹp quá! Mẹ có mắt thẩm mỹ ghê!
- Loại này dành cho con may đồ mát mặc ở nhà . Con nên mặc "váy hoặc củng" trông cho trẽ, cho dễ thương!
Cô lè lưỡi, rụt cổ:
- Eo ơi! Cần phải khoe chân ra hở mẹ ? Ngượng chết đi được!
- Đừng nói vậy người ta cười cho . Hãy tập cho quen, mẹ muốn con gái của mẹ phải thật xinh đẹp trước mắt mọi người.
- Con xin chìu ý mẹ . Có lẽ con cần đem qua cho thợ của công ty may để học hỏi thêm .
- À! Mẹ cũng định bảo con như vậy . Nhớ mang mấy xấp vải silk qua luôn .
Minh Nhựt vâng dạ . Cô thật hạnh phúc trong sự đùm bọc lo lắng của gia đình ông bà Vĩnh Phát .
Mặc cảm mồ côi không còn đè nặng tâm tưởng, cô hoàn toàn xóa được sự tủi thân .
Minh Nhựt loay hoay với khóm hồng gần cổng . Cô đang tìm cách nâng những cành trĩu hoa lên cao .
Trong tư thế khom lưng, cô vẫn phát hiện được có bóng người đi qua .
- Ơi ông! Đi vào sao không nhấn chuông ?
Hắn đứng lại, quay bộ mặt râu ria xồm xoàm về phía cô, hất hàm:
- Trong nhà này ai là chủ ? Tôi hay cô ?
Minh Nhựt giật mình, nhìn hắn trân trối:
- Xin lỗi! Dù ông là ai, với tôi ông vẫn là người lạ mặt .
Miễn trả lời
- Cô cũng trịch thượng chẳng kém .
Hắn quắc mắt ngạo nghễ:
- Khá lắm cô bé! Nhưng chớ vội mừng! Một chút nữa, cô sẽ biết thế nào là lễ độ .
Minh Nhựt nhìn theo phân vân, hắn đang ung dung bước lên thềm nhà, dáng điệu thật tự tin .
Cô cũng đi theo sau lưng ...
- Mẹ! Con mới về!
Bà Vĩnh Phát rối rít với niềm vui bất ngờ:
- Ôi chao! Mẹ mới nhắc con đây
- Đi đâu đâu biệt tăm mấy tháng nay vậy hở ?
Hắn cười cười vuốt tóc, không đáp lời, mà hỏi ngược lại:
- Con bé nào thơ thẩn ngoài cổng vậy mẹ ?
- Nhà mình có ai lạ đâu kìa
- Bà nhíu mày rồi vỗ trán:
- À quên! Chắc Minh Nhựt đó mà! Ba mẹ mới nhận nó làm con nuôi!
Vừa khi đó cô cũng bước vào . Bà nắm tay cô giới thiệu:
- Đây là Vĩnh Nghi, con trai của mẹ . Con gọi bằng anh nghe.
Hai người nhìn nhau hơi bỡ ngỡ, Vĩnh Nghi không hé môi nói một lời xã giao với cô, lẳng lặng xách túi ba lô đi thẳng ra nhà sau .
Trước thái độ ấy, bà Vĩnh Phát hết sức ngỡ ngàng . Minh Nhựt cuối đầu, mặc cảm bỗng chốc bừng dậy, dâng cao ...
- Con đừng buồn! Tánh Vĩnh Nghi xưa nay vẫn thế, ít nói lắm
- Bà an ủi
-Mẹ ơi! Đồ đạc của ai bày biện trong phòng con thế này ?
- Tiếng Vĩnh Nghi vọng lên -
Bà nhẹ vỗ vai Minh Nhựt:
- Căn phòng đó dành riêng cho anh con, mẹ định cho con ở tạm vài hôm, rồi nhờ bà Tám quét dọn căn trên lầu để con dời lên đó . Thế mà chưa kịp làm ...
Cô gật đầu dễ dãi:
- Đâu cũng được, có chỗ ở là quí rồi, để con mang đồ đạc lên đó nha mẹ!
- Ừ! Nhanh nhanh đi con! Mẹ lấy chìa khóa phòng đợi con trên lầu .
Minh Nhựt đứng trước cửa:
- Xin lỗi ông cho tôi được vào để thu dọn .
- Mấy thứ lỉnh kỉnh này của cô à ? Mang đi ngay!
Hắn nói giọng hằn học .
Minh Nhựt trừng mắt nhìn hắn trước khi bước vào .
Có biết căn phòng này của ai không ? Sao vào ở ngang nhiên vậy ?
- Tôi chả cần biết! Chẳng lẽ lệnh của ông lớn hơn lệnh mẹ ?
- Nhưng ít ra cô phải hỏi cho kỹ càng, có mắt cũng nên quan sát một chút .
- Ông nên hỏi lại ông đấy! Tôi đang làm gì ông không thấy ạ?
Hắn giương mắt nhìn cô chằm chằm . Trong nhà này, ngoài ông bà Vĩnh Phát, không ai dám trả treo với hắn như vậy . Thế mà con bé ấy dám ...
Hắn tò mò nghiêng đầu ngó cô kỹ hơn .
Cô bé có dáng thon thon, mái tóc chấm vai ôm gọn khuôn mặt bầu bĩnh . Cô khá dễ thương với đôi mắt to đen, hàng mi rậm mượt .
Cô đang lui cui với đống đồ đạc, tay xách nách mang, trên người không hở chỗ . Nhưng mọi thứ không chịu nằm yên cho cô nhờ, cứ rơi rớt xuống lịch bịch .
Buồn cười và thấy hơi tội tội, hắn dịu giọng:
- Đừng ôm đồm cô bé! Hãy chịu khó đi hai lần!
- Tôi chả muốn trở lại cái phòng này một lần nào nữa cả
- Cô nuốt cục tức vào trong trả lời .
- Ghét tôi lắm hở ? Cho tôi chuộc lỗi bằng cách mang hộ cô vài thứ, có được không ?
- Mặc tôi, không dám phiền ông!
Cô dằng lấy trên tay hắn, đừa ra ngoài cửa .
- Đồ đạc của tôi đã mang ra hết . Ông kiểm lại xem có mất mát gì không ? Kẻo tôi ra khỏi phòng rồi lại hô hoán lên .
- Sao lại nghĩ xấu về tôi thế ? Dù sao chúng ta vẫn là anh em mà!
- Xí! Ai thèm làm anh em với ông!
- Cô cắt lời hắn
- Quày quả bước ra, cô dậm chân lên cầu thang tức bực, nhưng rồi lại hả dạ với câu trả lời cuối . Con người hắn quả khó hiểu, đang cau có, tự nhiên lại đổi giọng dịu dàng. Nếu không "tửng tửng" thì cũng "mát mát". Vui với ý nghĩ ngộ nghĩnh, cô vơi được ít nhiều hờn giận ...
Bà Vĩnh Phát đón cô:
- Mẹ quên bảo bác Tám mang phụ con . Ở dưới ấy còn hết ?
- Dạ, còn vài món nữa, con làm một mình được mà .
- Phòng này bỏ trống đã lâu, bụi bặm hơi nhiều, con phải để bác Tám giúp con một tay .
- Công việc nhẹ nhàng con tự dọn được, để bác ấy phụ bếp với mẹ .
Bà Vĩnh Phát định đi xuống, như chợt nhớ, bà quay lại:
- À! Lúc nãy mẹ chờ con hơi lâu sao không thấy con lên ? Vĩnh Nghi hoạch học gì à ?
- Dạ cũng chút chút . Nhưng không sao, hoà rồi!
- Vậy à ?! Mẹ biết con gái mẹ tốt nhịn lắm mà!
- Không đâu, từ lúc gặp ngoài cổng đã cự nhau ỏm tỏi .
- Ấy chết! Vĩnh Nghi tánh nóng như Trương Phi . Có gì tức bực con cũng cố dằn, kẻo xảy ra chuyện không hay .
Minh Nhựt bất mãn:
- Luôn cả những chuyện vô lý nữa sao ? Anh ấy đã trưởng thành, chẳng lẽ không phân biệt được điều gì đúng, điều gì sai ?
- Mẹ đã nói trước với con, xưa nay tánh nó vẫn thế, không thích ai làm trái ý . Con nghịch lại, anh em khó hòa thuận.
Cô nói cứng rắn:
- Mẹ cứ để mặc con! Tuy đã thành có tật nhưng con tin anh ấy sẽ sửa được, nếu như có một người nào đó ... dám làm ngược lại .
- Và người ấy sẽ là con ư ? Không được đâu Minh Nhựt .
- Con thấy đã có tín hiệu rồi đấy . Mẹ hãy tin ở con .
- Được vậy mẹ mừng, nhưng từ từ thôi, hãy kiên nhẫn cư xử với anh con cho khéo léo dịu dàng!
Cô lắc đầu:
- Không đâu mẹ! Một con người ngang tàng như ảnh cần phải có thái độ cứng rắn hơn mới mong cảm hóa được .
- Tùy con! Hãy lượng sức mình, đừng nói mẹ không báo trước...
Minh Nhựt nở nụ cười tươi với bà . Chứng tỏ câu nói có ý ngăn đe ấy không làm cô xao động . Nhứt định cô sẽ làm cho kỳ được, dù biết không phải là điều dễ dàng . Thiết nghĩ, đó cũng là một cách đền ơn của cô với ông bà Vĩnh Phát .
Chương 5
Buổi cơm tối nay có thêm một khuôn mặt quan trọng . Minh Nhựt thản nhiên ngồi vào bàn .
Cô không nhìn Vĩnh Nghi nhưng biết anh đang chăm chú ngó cô.
- Mẹ đã giới thiệu Minh Nhựt với con chưa ?
- Ông Vĩnh Phát hỏi
- Dạ rồi! Ba mẹ tìm đâu ra một cô bé vừa gàn bướng vừa quê mùa như thế ?
Minh Nhựt há miệng định nói . Ông khoát tay ra dấu bảo cô im .
Nhướng mày nhìn con trai, ông bực bội:
- Xa nhà bấy lâu, trở về vẫn giọng điệu ấy, con không thay đổi được gì sao ?
Bà đỡ lời:
- Ông không hiểu, con nó đùa cho vui . Ban sáng hai anh em đã làm quen nhau rồi .
- Mẹ cần gì bào chữa, con nói bằng sự thật . Ba mẹ hãy nhìn xem!
Page 30
Minh Nhựt đơm xong chiếc cúc cuối cùng, cầm aó lên ngắm:
-"Mình sẽ tặng cho Soeur Bảy chiếc aó nàỵ Có lẽ Soeur vui lắm!"
Ngã người lên ghế dựa, cô bẻ lóng tay cho đỡ mỏi, mắt nhìn vab không gian không chủ định.
Từ khi cô đủ trí khôn để nhận biết mình là một kẻ mồ côi, sống gửi thân vab viện, cô âm thầm chấp nhận sự bất hạnh đó như bao trẻ khác.
Ở đây tất cả hầu như có chung một hoàng cảnh, và ca’ch đối xử của viện không phân biệt riêng lẻ, cô cũng đơ? Tủi thân phần nao .
Dầu vậy vẫn nhơ’lu’c còn nhỏ, cô thường bị ca’c bạn lơ’n hơn ăn hiê’p, thỉnh thoảng cũng bị chu’ng ki’đầu hay bợp tai để ra oai.
Thê’ nên, phần nhiều thơi gian, Minh Nhựt thường lui tơí nhà bê’p. Nơi đo’cô đuợc cac chị và Soeur Bảy thương mê’n, vì cô ngoan ngoãn vâng lơi, biê’t giu’p việc lặt vặt.
Lơ’n hơn, cô được chuyển đê’n trại huâ’n nghệ . Xa ca’ch Soeur và ca’c chị, cô râ’t buồn. Cô không còn được quanh quâ/n dươí bê’p bên Soeur, hay gần gũI vơí ca’c chị để nhận từ tay nhừng ngươì giaù tình cảm ấy một goí xôi thêm no lòng, hoặc viên kẹo ngọt ngaò mát dịu.
Cô yêu Soeur Bảy nhất viện, vìSoeur rất hiền, quần aó Soeur luôn gọn gàng. Soeur cũng xuất thân từ trại trưởng thành của viện nuoĩ trẻ mồ côi.
Năm cuối trung học, cô đã trở thành thợ may vơí tay nghề thành thạo, sản phẩm của cô rất kheó và đẹp, mang tính thuyết phục cao, vì có nhiều sáng tạo.
Vơí số tiền ban đầu kiếm được, cô quyết đị.nh mua tặng cho Soeur Bảy một món quà để tỏ lòng chân thành của cô đối vơí Soeur.
-Con đỡ đầu Soeur lên cao cho dễ thở chút đi Minh Nhựt .
Cô làm theo lơì:
-Soeur à! Sao Soeur bệnh mà không cho con hay ?
-Bệnh già nay đau mai mạnh, con biết sẽ nặng lòng lo chứ ích gì! Soeur muốn dành thơì gian cho con học.
Nắm bàn tay gầy guộc của Soeur, Minh Nhựt dịu dàng:
-Con mồ côi, không cha không mẹ, chỉ có Soeur là niềm an ủi duy nhất. Con thương Soeur nhìn lắm, Soeur có biết không ?
Soeur Bảy rơm rớm nước mắt không noí nên lơì.
Minh Nhựt cầm goí quà đặt vaò tay Soeur, giọng thiết tha:
đây là bộ đồ con đã may xong bằng số tiền dành dụm nhiều tháng, con xin kính tặng Soeur, để gọi là một chút gì đền đáp công ơn chăm sóc của Soeur vơí con.
Vẻ mặt Soeur thật xúc động:
-Con còn trẻ cần hơn, Soeur già rồi!
-Nhưng quần aó của Soeur đã bạc maù sờn vai, Soeur đừng phụ lòng con, hãy nhận cho con vui.
Soeur ôm goí quà lên ngực, khe khẽ gật đầu, đôi mắt già nua như biết cười:
-Thôi được! Soeur nhận theo sự yêu cầu của con, nhưng chỉ một lần này thôi nha!
Cô mừng rỡ ôm chầm lấy Soeur. Lồng tóc cô vaò những ngón tay, Soeur khẽ khàng:
-Từ nay Soeur sẽ bớt cô đơn, Soeur xem con như một ngươì thân yêu của mình .
Soeur cũng ôm đầu cô, nghe lòng dạt daò xúc cảm.
Giây lát Soeur hỏi:
-Con có biết chừng naò viện cho con rơì khỏi không ?
-Có lẽ vaì ngày nữa thôi Soeur!
-Con quyết định thế naò ?
-Chắc con phải ra đơì để tự lập thân.
Soeur Bảy nhiú mày lo lắng:
-Con suy nghĩ kỹ chưa? Rôì con sẽ làm gì để sống?
-Có thể con xin vaò các công ty may mặc để làm công nhân.
Trán Soeur nhăn lại
-Theo Soeur, con nên lưu lại viện là ổn hơn hết. Từ bé đến giờ con chỉ ở đây, chưa từng va chạm vơí đơì. Hơn nữa, hãy nhớ con chỉ là một cô gái chân yếu tay mềm.
-Cảm ơn Soeur đã lo lắng và nhắc nhở, nhưng con đã trưởng thành muốn tự khẳng định mình trong cuộc sống.
Soeur Bảy nén tiếng thở daì :
-Nếu con cứ khăng khăng quyết định, ta không cản con làm gì. Giờ đây có lẽ ta phải noí cho con biết một bí mật mà từ lâu ta đã giấu kín.
Minh Nhựt mở to mắt:
-Bí mật ấy có liên quan đến con?
đdương nhiên, ta nghĩ chắc con cũng nóng lòng muốn nghe!
-Vâng! Ngoaì Soeur, còn ai hiểu con hơn nưà!
Bằng giọng đều đều Soeur kể:
-Con còn mẹ, ấy là một ngươì danh giá. Khi con còn rất nhỏ, ngươì ta đem con tơí đây kèm theo một số tiền lớn.
-Nếu vậy, chứng tỏ mẹ đâu ngheò khổ đến không nuôi nỗi con, mà phải gửi con vaò viện?
-Có lẽ mẹ con phải cam chịu hoàn cảnh eó le naò đó, buộc lòng lià xa maú thịt của mình. Con chưa hiểu được đừng vội trách mẹ .
-Con vaò đây lúc con bao nhiêu tuổi, Soeur còn nhớ 0?
Mắt Soeur nhìn xa xăm, dĩ vãng hiện về rõ mồn một:
-Khi ấy con là đưá trẻ sơ sinh, da còn đỏ hỏn, đc một ng` đàn bà đứng tuổi đem đến. Như Soeur noí khi nãy, họ kèm theo số tiền để viện nuôi dưỡng con. Sau đó ng` ta thường gửi thêm tiền và thực phẩm đều đều trong ba năm, rồi thưa dần và ngừng hẳn luôn cho đến giờ.
Minh Nhựt mím moĩ tủi hờn:
-Theo lơì Soeur, có lẽ con là đưá con bất đắt dĩ của mẹ . Vậy con còn đi tìm bà ấy để làm gì!
-Sao con không nghĩ, biết đaũ mẹ con có nỗi khổ riêng, tha thiết muốn gặp con màkhông thể gặp được?
-Soeur bảo, ngươì mang con đến viện là một ngươì đàn bà đứng tuổi, theo Soeur bà ấy có quan hệ họ hàng gì vơí con không ?
Souer Bảy trầm ngâm:
-Qua cử chỉ thân mật, bồng bế yêu thương con trong mỗi lần đem thực phẩm đến, ta đoán bà là ngươì giúp việc thân cận bên gia đình ấỵ Có lẽ bà biết rất rõ về gia thế, gốc gác của con, vì sao "cô chủ nhỏ" bị bỏ rơi.
-Sao Soeur không hỏi rõ ràng về con thêm chút nữa?
Soeur Bảy cươì buồn:
-Con ngây thơ quá! Đem gửi con vaò viện mồ coĩ, là ngươì ta muốn xoá bỏ dấu vết quá khứ. Bà ấy thân tín vơí gia đình làm sao dám tiết lộ bí mật .
-Thân thế con mù mịt như vay, biết mẹ ở nơi đâu mà tìm!
đdây, bà ấy có gửi cho ta khai sinh của con. Còn dặn khi naò con lớn khôn hãy trao lại để con biết chút ít về thân thế của mình. Soeur noí việc này là vi phạm điều cấm ở viện. Nhưng nếu cứ giữ kín một mai ta chết đi, còn ai biết điều này để noí vơí con!
Hãy đi tìm mẹ trước khi ra khỏi viện, con sẽ có được chỗ dựa tin thần vững chắc, ta cuựg yên tâm. Đơì không có gì hạnh phuẫ hơn là được có mẹ .
Cầm tờ khai sinh có ghi tên cha: Vô danh, thế mà Minh Nhựt muốn điên lên vì sung sướng. Cô không biết phải noí vơí Soeur lơì naò để biểu lộ sự biết ơn.
Xúc động ôm tay Soeur nước mắt lưng tròng, Soeur luà tay vaò tóc cô dỗ dành.
-Nín đi con! Khi xưa không có mẹ, con không khóc. Giờ sắp tìm được mẹ, con lại khóc sao?
-Không, con khoẫ vì quá đỗi vui mừng Soeur ạ ! Cuối cùng thì con cũng có mẹ .........
~~~~o0õ~~~
Chương 2
Minh Nhựt trở về phòng bàn bạc vơí các bạn đến khuya.
-Sướng nhé! Từ nay nhà mi tha hồ mà đoì hỏi voì vĩnh mẹ!
- Lan noí
-Xì! Xa cách mươì mấy năm chắc gì gặp được!
- Ánh hơi ganh tỵ -
-Thoĩ! Nhà ngươi đừng noí xuí quẩy làm cho con Nhựt nản lòng. Theo tao cứ tìm đến rồi kết quả ra sao khắc biết ,
Phượng tán thành:
-Lan noí đúng! Trước hết Nhựt phải tìm hiểu xem địa cih? trong khai sinh còn đúng ngươì chủ cũ không ?
Lan góp ý thêm:
-Và ai là bà N? Biết chắc chắn rồi Nhựt hãy tìm đến mẹ !
Cô gật đầu tiếp thu ý kiến các bạn:
-Lan và Phượng nhiệt tình vơí mình quá, nếu kết quả tốt mình 0 quên các bạn đâu.
Đêm đó và tiếp theo nhưng đêm kế tiếp Minh Nhựt cứ hồi hộp thao thức mãi, oĩ ! Rốt lại cô cung không phải từ lỗ nẻ chun lên. Gặp mẹ, cô sẽ noí vơí mẹ thế naò đây nhỉ ? Phải sắp đặt trước mơí được, và nhất là bình tĩnh chứ 0 đc run. Hãy tìm lơì lẽ rõ ràng để chứng minh cho mẹ biết cô là con của mẹ. A! Cô chợt nhớ tờ khai sinh Soeur Bảy đã đưa, cô quyết định khi gặp mặt mẹ sẽ đưa tờ khai sinh này và gọi ngay tiếng "Mẹ"để khẳng định cô đã biết bà là mẹ cộ Thế naò mẹ cuựg nhận ngay ra cô.
Vui sướng , hy vọng tràn trề vơí suy nghĩ đơn giản, cô phác thảo trong đầu dáng hình của mẹ thật dịu hiền. Có lẽ trên khuôn mặt của cô cung có nét hao hao giống mẹ vì cô là bản sao của mẹ mà.
~~~o0õ~~
Minh Nhựt tìm được căn nhà đúng theo địa chỉ . Đi qua đi lại nhiều lần, trống ngực cô đánh lô tô.
Biệt thự xinh đẹp sang trọng, có tường raò chung quanh. Cô làm gan kiểng chân nhìn vaò, bên trong thấp thoáng bóng ng`, thu hết can đảm cô gọi:
-Có ai trong nhà không, làm ơn cho hỏi thăm!
Một ngươì đàn bà bước ra, dáng điệu ung dung đaì các, ngó cô chăm bẳm.
Dù đã dặn lòng nhưng cô không thể bình tinh đc. Đứng trước mặt bà, cô trở nên lúng túng run rẩy, nhưng điều muốn noí cô đã sắp đặt trước, gần như thuộc lòng, thế mà giờ đây cô đã quên hết, chỉ biết đưa cho bà tờ khai sinh và lắp bắp:
-Con ở viện mồ côi đến ...........
-Xin vaò giúp việc phải không? Ở đây đủ ng` làm rồi.
Cô cắn moĩ:
-Thưa không! Xin dì hãy đọc kỹ khai sinh của con.
-Toĩ đã bảo 0 thu ng` nưã, cô 0 nghe sao, đọc đọc caí gì?
Ng` đàn bà vưà noí vưà trao lại tờ khai sinh, quày quả xây lưng đi vaò.
Cô kiên nhân noí vơí theo:
đì ơi! Có phải dì tên Huỳnh Mộng Ngọc không ?
Như chạm phải điện, bà quay quắt lại chăm chú nhìn cô vaì giây, rồi nét mặt trở lại bình thường, bà lạnh lùng cất giọng:
-Cô lầm nhà rồi! Ở đây không có ai tên Huỳnh Mộng Ngọc cả .
Cô kiên nhẫn nói với theo:
- Dì ơi! Có phải dì tên Huỳnh Mộng Ngọc không?
Như chạm phải điện, bà quay phắt lại chăm chú nhìn cô vài giây, rồi nét mặt trở lại bình thường, bà lạnh lùng cất giọng:
- Cô lầm nhà rồi! Ở đây không có ai tên Huỳnh Mộng Ngọc cả.
Câu trả lời tàn nhẫn làm đau buốt tim cô. Giấc mộng sum họp với mẹ từ đây vỡ tan rồi.
Trước đó vài phút thôi, cô còn hi vọng đợi chờ... Cứ ngỡ sau khi xem khai sinh, mẹ sẽ hốt hoảng, sẽ cảm động như là bao bà mẹ mất con trên thế gian này. Và cô sẽ được ôm mẹ trong vòng tay trìu mến để hai mẹ con cùng khóc cho sự gặp gỡ bất ngờ. Thế nhưng sự việc hoàn toàn khác xa như vậy.
Rời khỏi ngôi biệt thự, mắt nhoà lẹ tủi thân, cô lặng lẽ đếm bước. Hình ảnh đẹp đẽ thân thương của mẹ, bỗng chốc phai nhạt trong cô. Tại sao mẹ lại có thế dửng dưng trước đứa con mà bà đã đứt ruột sinh ra? Mười mấy năm qua mẹ chẳng hề nhớ mong một chút gì về cô sao? Minh Nhựt ơi! Hãy nhớ kĩ mi đã bị chối bỏ từ lúc ban sơ kia mà!
Cô tuyệt vọng muốn đi đến giữa lộ, nằm dài xuống cho hàng trăm chiếc xe qua lại nghiến nát thành tro bụi, để không còn có mặt trên hành tinh này.
Tâm trí bất ổn, lan man nhiều ý nghĩ trong đầu, cô bỗng giật mình nghe tiếng quát thật lớn:
- Vô!
Nhìn lại cô đã đi quá ranh lộ cho phép, chưa kịp bước vào lề, cô đã nghe cả người bị hất tung lên rồi chẳng còn biết gì nữa.
Chương 3
Ông Vinh Phát hấp tấp mở cửa ô tô chạy lại đỡ Minh Nhựt dậy, nhưng cô đã bất tỉnh dịu quặt trên tay ông.
- Lái xe ẩu đụng chết người, thế nào cũng bị ở tù rục xương!
- Không phải lỗi của ông ấy đâu, chính mắt tôi trông thấy cô này tự nhiên đâm ra ngang đường. Ổng thắng kịp là may lắm đó.
- Chắc chán đời kô muốn sống chứ gì!!
Mỗi người nói một câu làm ông Vĩnh Phát càng thêm bối rối chưa biết xử lý ra sao, thì có ý kiến ai đó thật hay:
- Chở cổ đến bệnh viện ngay đi. Có lẽ cô ấy sợ quá ngất đi thôi!
- Ừ! Chả thấy máu me thương tích gì. Hên cho cô ta mà xui cho ông ấy.
Được đám người hiếu kì thông cảm, ông Vĩnh Phát bế Minh Nhựt vào xe, lái đi ngay.
Thay vì vào bệnh viện, ông lại ngoặt về nhà.
- TIN! TIN! TIN! TIN!
Ông Vĩnh Phát bóp kèn inh ỏi ngoài cổng. Bà ngạc nhiên sai người giúp việc mở cửa:
- Ông ấy mới ra khỏi nhà chưa được bao lâu, sao về sớm vậy kìa?
Đón ông ở thềm nhà, bà thất sắc khi thấy ông bế một cô gái xuội lơ, tóc xoã dài từ trong xe ra.
Chạy đến phụ đỡ với ông, ba ầu lo hỏi:
- Ai lạ hoắc vậy, sao ông chở về đây?
- Để một chút nữa tôi sẽ nói cho bà nghe, giờ bà hãy trông chừng cô ta dùm tôi đi gọi bác sĩ Dũng.
Bà Vĩnh Phát bảo người giúp việc:
- Lấy cho tôi chiếc khăn sạch nhúng nước lã, vắt thật ráo mang vào đây.
Trong lúc bà lau mặt cho Minh Nhựt, nước lạnh làm cô tỉnh lại. Chống tay ngồi bật dậy như cái lò xo, cô nhìn dáo dác:
- Tôi đang ở đâu vậy?
- Đây là nhà của tôi, cháu nằm xuống nghỉ đi. Chút xíu bác sĩ sẽ đến.
Cô tròn xoe mắt:
- Cháu đâu có bệnh? Nhưng sao đầu cháu đau thế này!
Cô nằm xuống, thân thể ê ẩm đều khắp:
- Tại sao cháu lại nằm ở nhà bác?
- Ông nhà tôi chở cháu về đây, tôi chưa hỏi kịp thì ông hấp tấp đi rồi. Cháu đưa đầu tôi nhìn thử xem có bị gì không?
Bà Vĩnh Phát vén vệt tóc loà xoà trên trán của cô, lộ ra chỗ da thâm kín sưng tấy lên. Minh Nhựt xuýt xoa kêu đau. Bà bảo:
- Cháu nằm yên để tôi sát trùng vết thương và rịt thuốc cho.
- Có chảy máu không bác?
- Cô lo sợ hỏi
- À không! Cháu yên tâm đi, chỉ sơ sài ngoài da, có lẽ cháu va chạm vật gì đó.
Trong khi bà Vĩnh Phát chăm sóc cho Minh Nhựt, bác sĩ cũng đã tới.
- Cô ấy tỉnh lại rồi à?
- Ông Vĩnh Phát vừa mừng vừa lo.
- Ông đi khỏi chút xíu, cô ấy đã ngồi dậy!
- Bác sĩ xem xét khắp người Minh Nhựt chẳng thấy trầy trụa thương tích gì, ngoài chỗ sưng ở trán. Ông kết luận:
- Rất may cho ông, cô ấy chỉ bị xây xát nhẹ. Hãy cho cổ uống thưốc giảm đau này, một chút khỏi ngay. Nếu có gì bất thường, ông gọi tôi liền nhé!
Lạ quá, câu nói của bác sĩ Dũng, Minh Nhựt không hiểu nổi. "Cái gì mà hên cho ông?" Vết thương sưng tấy trên trán cô là do ông gây ra hay sao?
Sau khi tiễn chân bác sĩ, ông Vĩnh Phát trở vào:
- Cháu nghe trong người thế nào, có đau nhức chỗ nào không?
- Thưa...chỉ hơi hơi thôi...nhưng cái trán thì tự nhiên tê rần.
- À! Không phải tự nhiên đâu, lúc nãy bác sĩ xịt thuốc cho cháu đó.
Ông Vĩnh Phát trả lời giọng nhỏ nhẹ kèm theo nụ cười phúc hậu
Minh Nhựt dạng dĩ hỏi:
- Bác ơi! Xin bác làm ơn giải thích cho cháu hiểu, chuyện gì đã xảy ra với cháu?
- Cháu thắc mắc cũng phải thôi, lúc nãy bác trai đưa cháu về đây, hoàn toàn cháu không còn biết gì.
Quay sang ông, bà tiếp:
- Chuyện ra sao ông nói cho tôi với cháu nó nghe đi.
...
Ông Vĩnh Phát vừa dứt lời, Minh Nhựt vội vàng nói ngay:
- Thưa bác! Cháu nhớ lại rồi, tất cả lỗi do nơi cháu, xin bác tha thứ, vì lúc ấy cháu gặp một cú "sốc" lớn nên đầu óc mụ mị...
Ông xua tay dễ dãi:
- Không sao, trong cái rủi còn có cái may cháu không hề hứng gì là mừng rồi. Bây giờ cháu nằm nán lại nhà bác nghỉ ngơi cho khỏe. Chút nữa bác sẽ đưa cháu về nói chuyện với ba má cháu.
- Thưa...khỏi, bác! Cháu về một mình cũng được.
Hai ông bà nhìn nhau ngầm hỏi, không hiểu lý do nào cô gái này lại từ chối.
- À...Bác hiểu rồi, có phải cháu sợ gia đình trách mắng về tội vô ý...
- Dạ không!
- Hay cháu muốn tự đặt điều kiện với bác? Nếu vậy thì...nào! Cháu hãy nói cho bác biết điều kiện ấy ra sao?
- Dạ, bác hiểu sai về cháu. Tai nạn cháu tự gây ra, làm liên luỵ đến bác, cháu đã áy náy lắm rồi. Huống hồ gì dám đặt điều kiện này nọ với bác. Lương tâm cháu không cho cháu làm chuyện vô lý ấy được.
Ông Vĩnh Phát gật đầu hài lòng với câu nói trung thực của Minh Nhựt.
- Nhưng cho dù cháu nhận lỗi ở do cháu, bác cũng phải có bổn phận đưa cháu về tận nhà, giải thích cho ba mẹ cháu hiểu để còn theo dõi sức khoẻ cho cháu chứ?
Minh Nhựt lặng yên suy nghĩ, ông Vĩnh Phát cứ khăng khăng quyết một đòi gặp mặt ba mẹ cô, cô đành thú thật:
- Cháu không có nhà, cũng không có ba mẹ!
- Vậy cháu sống ở đâu? Lang thang à?
- Thưa không! Từ bé đến giờ cháu ở viện mồ côi!
Ông bà nhìn cô thương cảm:
- Nhưng hôm nay tại sao cháu lại đi thơ thẩn ngoài phố?
Minh Nhựt nghẹn ngào:
- Dạ cháu đi tìm mẹ, gặp được mẹ...nhưng mẹ không nhìn!
- Cháu có chắc chắn người ấy là mẹ cháu không?
- Dạ, cháu tìm đúng địa chỉ hẳn hoi và linh cảm đã cho cháu biết điều đó.
Bà Vĩnh Phát nén tiếng thở dài lặng ngắm Minh Nhựt, cô bé mồ côi ngồi trước mặt, trông sáng sủa dễ thương, nói năng lễ phép dịu dàng, tánh tình lại chân thật. Không phải từ lâu bà đã nói với ông, ngoài đứa con trai đầu lòng bà con mơ ước có được một cô con gái đó sao?
- Bây giờ cháu định thế nào?
- bà ôn tồn.
- Dạ! Có lẽ cháu trở về viện
- Cô cúi mặt nói.
Ông nhìn bà, rồi bà lại nhìn ông, cả hai như ngầm hiểu ý nhau.
Bà bước lại nói nhỏ:
- Con bé dễ thương quá ông ạ!
- Tôi cũng thấy vậy
- Ông gật đầu
- Bà mạnh dàn bày tỏ:
- Tôi muốn nhận làm con nuôi. Ông đồng ý không?
- Từ từ, phải hỏi lại gia cảnh cho rành rẽ đã.
Ông tằng hắng lấy giọng:
- Bác hơi tò mò muốn biết rõ ràng về chuyện tìm mẹ của cháu. Thế ai đã cho cháu địa chỉ của mẹ? Nguời ấy có liên hệ gì với cháu?
- Thưa đó là Soeur Bảy ở trong viện, người đã từng chăm sóc cháu từ khi cháu đựơc gởi vào. Tờ khai sinh có địa chỉ của mẹ cũng do Soeur trao lại theo yêu cầu của người mang cháu đến.
- Vậy sao mẹ cháu không nhìn cháu? Lạ thật!
Bà ngắt lời ông:
- Bỏ qua chuyện ấy đi, ông hỏi tới cháu nó thêm buồn. Ở viện, chắc cũng cho cháu ăn học đàng hoàng phải không?
- Dạ, cháu đã tốt nghiệp xong phổ thông và được học thêm nghề may.
- À, có nghề trong tay cũng đỡ vất vả. Cháu có nguyện vọng hay mơ ước gì không?
- Là một trẻ mồ côi, cháu đâu dám ước mơ cao xa, chỉ mong được làm một người bình thường, sống bằng đồng tiền chân chính do bàn tay mình làm ra. Cháu không muốn ăn bám mãi của viện. Vả lại, cần phải nhuờng chỗ cho những đứa trẻ mồ côi khác nhỏ tuổi hơn cháu.
Ông Vĩnh Phát bộc lộ ý muốn:
- Hai bác đây rất hiếm muộn, chỉ có đứa con trai độc nhất đi làm xa. Hai bác rất muốn có được một cô con gái để gần gũi trò chuyện cho thêm vui nhà. Hôm nay có lẽ ơn trên xui khiến cho bác cháu ta gặp nhau. Thật ra qua hoàn cảnh bất hạnh cũng như thái độ nói năng dịu dàng, lễ phép của cháu làm hai bác thương mến. Nếu hai bác nhận cháu làm con nuôi, cháu có bằng lòng không?
Lời ngỏ ý của ông thật đột ngột. Minh Nhựt bối rối kô biết phải quyết định thế nào cô đang phân vân. Bà lại tiếp:
- Cháu cứ suy nghĩ cho kỹ, không nhất thiết phải trả lời ngay bây giờ. Chuyện này cũng khá quan trọng, đuơng nhiên cháu cần có thời gian để cân nhắc.
Minh Nhựt nhỏ nhẹ:
- Cháu hết sức xúc động, được hai bác nhận làm con nuôi thật là diễm phúc cho cháu. Tuy nhiên cháu xin được về viện để hỏi qua ý kiến của Soeur Bảy, bà là người duy nhất mà cháu xem như người thân.
- Cháu xử sự rất đúng, bác cũng định khuyên cháu như vậy. Với phẩm chất tốt đẹp và có tư duy như cháu, lý ra phải được sống trong mái ấm gia đình đầy đủ hạnh phúc như bao người. Có đâu cảm chịu cảnh mồ côi thế này.
- Ai cũng có số phận trời đặt để cho . Nhưng hôm nay tự nhiên chuyện không đâu đưa tới . Nhưng nhờ duyên kỳ ngộ này mà hai bác nãy sinh tình cảm với cháu, cứ ngỡ cháu là đứa con gái của bác từ khi nào đã thất lac.
- Dạ cám ơn hai bác đã cho cháu tình cảm chân thật, cháu được an ủi rất nhiều . Riêng cháu, dù mới gặp cũng rất kính mến hai bác . Giờ cháu xin phép được về kẻo Soeur Bảy lo . Cháu hẹn sẽ trả lời hai bác trong những ngày tới .
Bà Vĩnh Phát căn dặn ông :
- Ông đua cháu về đi, nếu tiện dịp tiếp chuyện với Soeur xem sao .
- Được rồi, tôi sẽ cố gắng điều đình để bà có được cô con gái .
Bà Vĩnh Phát dúi vào tay Minh Nhựt :
- Cháu cầm chút ít tiền để mua thuốc uống thêm .
Cô lắc đầu, trả lại :
- Dạ thôi . Cháu đã khỏe hẳn rồi!
Nài ép mãi không được, bà đành tiễn hai bác cháu ra cửa . Đứng nhìn theo chiếc ô tô lòng bà nao nao .
Chương 4
Minh Nhựt đang băn khoăn, trước mặt cô là bộ hồ sơ tuyển sinh .
Ba mẹ muốn cô phải tiếp tục lên đại học điều mà cô không bao giờ dám mơ .
- Sao ? Con định chọn thi vào ngành nào ?
- Dạ, con đang suy nghĩ, lúc sáng vào trường nghe các bạn bàn tán xôn xao . Người thì nói "Nhất Y, nhì Dược, tạm được Bách Khoa, bỏ qua Sư Phạm" . Người khác bảo tôn chỉ ấy xưa rồi, bây giờ thì nhất Anh (văn), nhì Tin (học), tam Kinh (tế), tứ Luât. Mẹ xem có điên đầu không ?
- Theo mẹ, con đừng "a dua" theo mấy bạn, phải suy nghĩ cho kĩ để chọn ngành thích hợp với mình . Nếu con muốn tương lai xán lạn, hãy tập trung cao độ cho việc học, để thi cử được kết quả tốt . Ba mẹ sẽ hết lòng giúp con đạt được hoài bảo mà con mong mỏi .
- Con hứa sẽ cố gắng hết khả năng để sự hy sinh của ba mẹ không trở nên vô ích . Được ở trong căn nhà đẹp đẽ tiện nghi, được sống trong tình yêu của ba mẹ, con như người đang nằm mơ . Sự thật vượt quá trí tưởng tượng của con .
Bà Vĩnh Phát tát yêu vào má cô:
- Con của mẹ khéo nói quá! Nhưng chỉ lần này thôi, mẹ không muốn con nhắc đến chuyện cũ nữa . Cuộc đời con đã lật qua trang mới, cứ in trong trí, con là con ruột của ba mẹ .
- Dạ con xin nhớ . Còn điều này con muốn nói với ba mẹ ...
Cô ngập ngừng!!!
Bà Vĩnh Phát vui vẽ :
- Điều gì cứ nói, đừng ngại!
- Dạ con xin phép ba mẹ lâu lâu cho con được đến thăm Soeur Bảy, mẹ nha!
Bà Vĩnh Phát nói :
- Con biết nghĩ đến Soeur mẹ rất hài lòng . Đừng lo, ba mẹ đã thống nhất ý kiến với nhau, sẽ thường xuyên đến thăm Soeur kèm theo quà biếu, đương nhiên sẽ có con cùng đi . Được chưa nào ?
Vui mừng khôn kể, cô ôm cổ bà :
- Ôi! Mẹ của con, mẹ vô cùng phúc hậu ...
Bà cảm động choàng tay qua vai cô, bồi hồi sung sướng . Cả hai nghe lòng nảy sinh một tình cảm thiêng liêng gắn bó .
Minh Nhựt bỗng hỏi :
- Mẹ à! Con nhớ hôm trước ba mẹ nói có một người con đi làm xa, sao anh ấy lâu về quá vậy ?
Bà Vĩnh Phát quay chỗ khác như muốn che giấu điều gì trong mắt :
- À! Con trai mẹ tính tình lãng tử, thích phiêu bồng rày đây mai đó, không cố định ở một chỗ nào . Nó về và đi bất chợt lắm .
- Ở nhà có sẵn cơ sở kinh doanh, sao ba mẹ không bảo anh ấy phụ giúp ? Đi rong ruổi có ích gì ?!
- Có chứ, nhưng tính nó ngang tàng bướng bỉnh, nào có chịu nghe . Cũng tại thuở nhỏ ba mẹ quá nuông chiều .
- Anh ấy còn độc thân hả mẹ ?
Bà Vĩnh Phát chép miệng :
- Đã gần ba mươi mà chẳng nghe nó nhắc nhở tới việc cưới vợ. Mẹ cũng không mong, cưới về chi làm khổ con người ta thêm . Thôi, quên chuyện ấy đi . Mẹ có mua cho con mấy xấp vải, trưa nay con đem đặt may để có mặc đi học .
Cô chớp mắt :
- Mẹ chu đáo quá! Con có thể tự may cho mình, đặt làm chi tốn tiền!
Bà cười cười, không mấy tin tưởng:
- Được không đó cô nàng! Nhớ là bây giờ con đã là con của ông bà Vĩnh Phát, giám đốc một công ty may mặc bề thế . Con phải ăn vận đẹp đẽ, hợp thời hợp mốt, để còn quảng cáo cho công ty của ba mẹ nữa đó . Có chắc làm được không ?
Cô cắn môi:
- Để con thử xem . Có thể lần đầu không tránh khỏi sai sót. Nhưng nếu hạ quyết tâm, chắc chắn con sẽ thành công trong lần sau . Phải không mẹ ?
- Rất đúng! Nhưng mẹ muốn con chỉ lo học thôi, ôm đồm nhiều việc sẽ khổ vào thân đó con .
Minh Nhựt mở túi xách, cầm mấy xấp lụa ướm vào người:
- Đẹp quá! Mẹ có mắt thẩm mỹ ghê!
- Loại này dành cho con may đồ mát mặc ở nhà . Con nên mặc "váy hoặc củng" trông cho trẽ, cho dễ thương!
Cô lè lưỡi, rụt cổ:
- Eo ơi! Cần phải khoe chân ra hở mẹ ? Ngượng chết đi được!
- Đừng nói vậy người ta cười cho . Hãy tập cho quen, mẹ muốn con gái của mẹ phải thật xinh đẹp trước mắt mọi người.
- Con xin chìu ý mẹ . Có lẽ con cần đem qua cho thợ của công ty may để học hỏi thêm .
- À! Mẹ cũng định bảo con như vậy . Nhớ mang mấy xấp vải silk qua luôn .
Minh Nhựt vâng dạ . Cô thật hạnh phúc trong sự đùm bọc lo lắng của gia đình ông bà Vĩnh Phát .
Mặc cảm mồ côi không còn đè nặng tâm tưởng, cô hoàn toàn xóa được sự tủi thân .
Minh Nhựt loay hoay với khóm hồng gần cổng . Cô đang tìm cách nâng những cành trĩu hoa lên cao .
Trong tư thế khom lưng, cô vẫn phát hiện được có bóng người đi qua .
- Ơi ông! Đi vào sao không nhấn chuông ?
Hắn đứng lại, quay bộ mặt râu ria xồm xoàm về phía cô, hất hàm:
- Trong nhà này ai là chủ ? Tôi hay cô ?
Minh Nhựt giật mình, nhìn hắn trân trối:
- Xin lỗi! Dù ông là ai, với tôi ông vẫn là người lạ mặt .
Miễn trả lời
- Cô cũng trịch thượng chẳng kém .
Hắn quắc mắt ngạo nghễ:
- Khá lắm cô bé! Nhưng chớ vội mừng! Một chút nữa, cô sẽ biết thế nào là lễ độ .
Minh Nhựt nhìn theo phân vân, hắn đang ung dung bước lên thềm nhà, dáng điệu thật tự tin .
Cô cũng đi theo sau lưng ...
- Mẹ! Con mới về!
Bà Vĩnh Phát rối rít với niềm vui bất ngờ:
- Ôi chao! Mẹ mới nhắc con đây
- Đi đâu đâu biệt tăm mấy tháng nay vậy hở ?
Hắn cười cười vuốt tóc, không đáp lời, mà hỏi ngược lại:
- Con bé nào thơ thẩn ngoài cổng vậy mẹ ?
- Nhà mình có ai lạ đâu kìa
- Bà nhíu mày rồi vỗ trán:
- À quên! Chắc Minh Nhựt đó mà! Ba mẹ mới nhận nó làm con nuôi!
Vừa khi đó cô cũng bước vào . Bà nắm tay cô giới thiệu:
- Đây là Vĩnh Nghi, con trai của mẹ . Con gọi bằng anh nghe.
Hai người nhìn nhau hơi bỡ ngỡ, Vĩnh Nghi không hé môi nói một lời xã giao với cô, lẳng lặng xách túi ba lô đi thẳng ra nhà sau .
Trước thái độ ấy, bà Vĩnh Phát hết sức ngỡ ngàng . Minh Nhựt cuối đầu, mặc cảm bỗng chốc bừng dậy, dâng cao ...
- Con đừng buồn! Tánh Vĩnh Nghi xưa nay vẫn thế, ít nói lắm
- Bà an ủi
-Mẹ ơi! Đồ đạc của ai bày biện trong phòng con thế này ?
- Tiếng Vĩnh Nghi vọng lên -
Bà nhẹ vỗ vai Minh Nhựt:
- Căn phòng đó dành riêng cho anh con, mẹ định cho con ở tạm vài hôm, rồi nhờ bà Tám quét dọn căn trên lầu để con dời lên đó . Thế mà chưa kịp làm ...
Cô gật đầu dễ dãi:
- Đâu cũng được, có chỗ ở là quí rồi, để con mang đồ đạc lên đó nha mẹ!
- Ừ! Nhanh nhanh đi con! Mẹ lấy chìa khóa phòng đợi con trên lầu .
Minh Nhựt đứng trước cửa:
- Xin lỗi ông cho tôi được vào để thu dọn .
- Mấy thứ lỉnh kỉnh này của cô à ? Mang đi ngay!
Hắn nói giọng hằn học .
Minh Nhựt trừng mắt nhìn hắn trước khi bước vào .
Có biết căn phòng này của ai không ? Sao vào ở ngang nhiên vậy ?
- Tôi chả cần biết! Chẳng lẽ lệnh của ông lớn hơn lệnh mẹ ?
- Nhưng ít ra cô phải hỏi cho kỹ càng, có mắt cũng nên quan sát một chút .
- Ông nên hỏi lại ông đấy! Tôi đang làm gì ông không thấy ạ?
Hắn giương mắt nhìn cô chằm chằm . Trong nhà này, ngoài ông bà Vĩnh Phát, không ai dám trả treo với hắn như vậy . Thế mà con bé ấy dám ...
Hắn tò mò nghiêng đầu ngó cô kỹ hơn .
Cô bé có dáng thon thon, mái tóc chấm vai ôm gọn khuôn mặt bầu bĩnh . Cô khá dễ thương với đôi mắt to đen, hàng mi rậm mượt .
Cô đang lui cui với đống đồ đạc, tay xách nách mang, trên người không hở chỗ . Nhưng mọi thứ không chịu nằm yên cho cô nhờ, cứ rơi rớt xuống lịch bịch .
Buồn cười và thấy hơi tội tội, hắn dịu giọng:
- Đừng ôm đồm cô bé! Hãy chịu khó đi hai lần!
- Tôi chả muốn trở lại cái phòng này một lần nào nữa cả
- Cô nuốt cục tức vào trong trả lời .
- Ghét tôi lắm hở ? Cho tôi chuộc lỗi bằng cách mang hộ cô vài thứ, có được không ?
- Mặc tôi, không dám phiền ông!
Cô dằng lấy trên tay hắn, đừa ra ngoài cửa .
- Đồ đạc của tôi đã mang ra hết . Ông kiểm lại xem có mất mát gì không ? Kẻo tôi ra khỏi phòng rồi lại hô hoán lên .
- Sao lại nghĩ xấu về tôi thế ? Dù sao chúng ta vẫn là anh em mà!
- Xí! Ai thèm làm anh em với ông!
- Cô cắt lời hắn
- Quày quả bước ra, cô dậm chân lên cầu thang tức bực, nhưng rồi lại hả dạ với câu trả lời cuối . Con người hắn quả khó hiểu, đang cau có, tự nhiên lại đổi giọng dịu dàng. Nếu không "tửng tửng" thì cũng "mát mát". Vui với ý nghĩ ngộ nghĩnh, cô vơi được ít nhiều hờn giận ...
Bà Vĩnh Phát đón cô:
- Mẹ quên bảo bác Tám mang phụ con . Ở dưới ấy còn hết ?
- Dạ, còn vài món nữa, con làm một mình được mà .
- Phòng này bỏ trống đã lâu, bụi bặm hơi nhiều, con phải để bác Tám giúp con một tay .
- Công việc nhẹ nhàng con tự dọn được, để bác ấy phụ bếp với mẹ .
Bà Vĩnh Phát định đi xuống, như chợt nhớ, bà quay lại:
- À! Lúc nãy mẹ chờ con hơi lâu sao không thấy con lên ? Vĩnh Nghi hoạch học gì à ?
- Dạ cũng chút chút . Nhưng không sao, hoà rồi!
- Vậy à ?! Mẹ biết con gái mẹ tốt nhịn lắm mà!
- Không đâu, từ lúc gặp ngoài cổng đã cự nhau ỏm tỏi .
- Ấy chết! Vĩnh Nghi tánh nóng như Trương Phi . Có gì tức bực con cũng cố dằn, kẻo xảy ra chuyện không hay .
Minh Nhựt bất mãn:
- Luôn cả những chuyện vô lý nữa sao ? Anh ấy đã trưởng thành, chẳng lẽ không phân biệt được điều gì đúng, điều gì sai ?
- Mẹ đã nói trước với con, xưa nay tánh nó vẫn thế, không thích ai làm trái ý . Con nghịch lại, anh em khó hòa thuận.
Cô nói cứng rắn:
- Mẹ cứ để mặc con! Tuy đã thành có tật nhưng con tin anh ấy sẽ sửa được, nếu như có một người nào đó ... dám làm ngược lại .
- Và người ấy sẽ là con ư ? Không được đâu Minh Nhựt .
- Con thấy đã có tín hiệu rồi đấy . Mẹ hãy tin ở con .
- Được vậy mẹ mừng, nhưng từ từ thôi, hãy kiên nhẫn cư xử với anh con cho khéo léo dịu dàng!
Cô lắc đầu:
- Không đâu mẹ! Một con người ngang tàng như ảnh cần phải có thái độ cứng rắn hơn mới mong cảm hóa được .
- Tùy con! Hãy lượng sức mình, đừng nói mẹ không báo trước...
Minh Nhựt nở nụ cười tươi với bà . Chứng tỏ câu nói có ý ngăn đe ấy không làm cô xao động . Nhứt định cô sẽ làm cho kỳ được, dù biết không phải là điều dễ dàng . Thiết nghĩ, đó cũng là một cách đền ơn của cô với ông bà Vĩnh Phát .
Chương 5
Buổi cơm tối nay có thêm một khuôn mặt quan trọng . Minh Nhựt thản nhiên ngồi vào bàn .
Cô không nhìn Vĩnh Nghi nhưng biết anh đang chăm chú ngó cô.
- Mẹ đã giới thiệu Minh Nhựt với con chưa ?
- Ông Vĩnh Phát hỏi
- Dạ rồi! Ba mẹ tìm đâu ra một cô bé vừa gàn bướng vừa quê mùa như thế ?
Minh Nhựt há miệng định nói . Ông khoát tay ra dấu bảo cô im .
Nhướng mày nhìn con trai, ông bực bội:
- Xa nhà bấy lâu, trở về vẫn giọng điệu ấy, con không thay đổi được gì sao ?
Bà đỡ lời:
- Ông không hiểu, con nó đùa cho vui . Ban sáng hai anh em đã làm quen nhau rồi .
- Mẹ cần gì bào chữa, con nói bằng sự thật . Ba mẹ hãy nhìn xem!
Page 30