* TÊ LIỆT BỞI NỖI KHIẾP SỢ
Từ khi công việc làm ăn sa sút , bố mình thường xuyên uống rượu và say sỉn và quay ra đánh đập và hành hạ mẹ con mình. Những lúc gây gỗ , đánh đập , bố chẳng khác chi tên côn đồ hung hãn. Bố nhốt mẹ vào trong nhà mà đánh. Hàng xóm , tổ hòa giải đến cũng không làm cho bố thôi hành hạ mẹ. Chúng mình chẳng thể làm gì được , chỉ biết khóc và kêu mọi người đến cứu. Hết trận này đến trận khác , biết bao lần mẹ con mình phải vắt chân lên cổ mà chạy , mặt tái mét , không nhanh chân bố tóm được thì nhừ đòn . Bố mặt phừng phừng , tay cầm gạch , gậy đuổi dằng sau. Nhiều đêm bị đánh đuổi ra khỏi nhà , bốn mẹ con mình phải ngủ ở cái nhà kho bé tí ngột ngạt , trời thì nóng mà không quạt , không màn , muỗi bay lượn suốt đêm... Rồi đến cái nhà kho bố cũng không cho mẹ con mình ở nữa . Có lần mẹ con mình cắt lá chuối nằm ngoài bờ ao , sáng ra khắp người nổi đầy vết muỗi chích . Nếu đêm nào có may mắn được ngủ trong nhà thì giấc ngủ đó cũng không an , bởi nỗi ám ảnh tiếng động lạch cạch , sau đó thì bố xuất hện cùng những cú đánh chửi om sòm. Chỉ cần một tiếng động nhỏ là mẹ con mình tỉnh ngay , không ai bảo ai cùng chạy ra ngoài tìm đường thoát thân. Thay vào những giấc mơ đẹp là nỗi khiếp sợ len lỏi trong từng suy nghĩ , việc làm của chị em mình. Có gì đáng buồn hơn khi mình và các em lại khiếp sợ chính người cha đã đẻ ra mình chứ không phải là ma hay trộm cướp.
Những năm tháng sống trong bầu không khí căng thẳng với một người cha vũ phu và một người mẹ tội nghiệp của mình lúc nào cũng hoảng loạn tinh thần như thế... mình phải làm sao đây ? Hãy giúp mình tìm lại nguồn yêu thương cha mẹ đi các bạn ơi !
Từ khi công việc làm ăn sa sút , bố mình thường xuyên uống rượu và say sỉn và quay ra đánh đập và hành hạ mẹ con mình. Những lúc gây gỗ , đánh đập , bố chẳng khác chi tên côn đồ hung hãn. Bố nhốt mẹ vào trong nhà mà đánh. Hàng xóm , tổ hòa giải đến cũng không làm cho bố thôi hành hạ mẹ. Chúng mình chẳng thể làm gì được , chỉ biết khóc và kêu mọi người đến cứu. Hết trận này đến trận khác , biết bao lần mẹ con mình phải vắt chân lên cổ mà chạy , mặt tái mét , không nhanh chân bố tóm được thì nhừ đòn . Bố mặt phừng phừng , tay cầm gạch , gậy đuổi dằng sau. Nhiều đêm bị đánh đuổi ra khỏi nhà , bốn mẹ con mình phải ngủ ở cái nhà kho bé tí ngột ngạt , trời thì nóng mà không quạt , không màn , muỗi bay lượn suốt đêm... Rồi đến cái nhà kho bố cũng không cho mẹ con mình ở nữa . Có lần mẹ con mình cắt lá chuối nằm ngoài bờ ao , sáng ra khắp người nổi đầy vết muỗi chích . Nếu đêm nào có may mắn được ngủ trong nhà thì giấc ngủ đó cũng không an , bởi nỗi ám ảnh tiếng động lạch cạch , sau đó thì bố xuất hện cùng những cú đánh chửi om sòm. Chỉ cần một tiếng động nhỏ là mẹ con mình tỉnh ngay , không ai bảo ai cùng chạy ra ngoài tìm đường thoát thân. Thay vào những giấc mơ đẹp là nỗi khiếp sợ len lỏi trong từng suy nghĩ , việc làm của chị em mình. Có gì đáng buồn hơn khi mình và các em lại khiếp sợ chính người cha đã đẻ ra mình chứ không phải là ma hay trộm cướp.
Những năm tháng sống trong bầu không khí căng thẳng với một người cha vũ phu và một người mẹ tội nghiệp của mình lúc nào cũng hoảng loạn tinh thần như thế... mình phải làm sao đây ? Hãy giúp mình tìm lại nguồn yêu thương cha mẹ đi các bạn ơi !
* Điều bí mật lớn nhất trong đời là biết chờ đợi những gì không báo trước *
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[:o]](/images/smiley/s10.gif)


