Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

BẠO LỰC GIA ĐÌNH

10 trả lời, 1.289 lượt xem — Trang 1 / 1
* TÊ LIỆT BỞI NỖI KHIẾP SỢ
Từ khi công việc làm ăn sa sút , bố mình thường xuyên uống rượu và say sỉn và quay ra đánh đập và hành hạ mẹ con mình. Những lúc gây gỗ , đánh đập , bố chẳng khác chi tên côn đồ hung hãn. Bố nhốt mẹ vào trong nhà mà đánh. Hàng xóm , tổ hòa giải đến cũng không làm cho bố thôi hành hạ mẹ. Chúng mình chẳng thể làm gì được , chỉ biết khóc và kêu mọi người đến cứu. Hết trận này đến trận khác , biết bao lần mẹ con mình phải vắt chân lên cổ mà chạy , mặt tái mét , không nhanh chân bố tóm được thì nhừ đòn . Bố mặt phừng phừng , tay cầm gạch , gậy đuổi dằng sau. Nhiều đêm bị đánh đuổi ra khỏi nhà , bốn mẹ con mình phải ngủ ở cái nhà kho bé tí ngột ngạt , trời thì nóng mà không quạt , không màn , muỗi bay lượn suốt đêm... Rồi đến cái nhà kho bố cũng không cho mẹ con mình ở nữa . Có lần mẹ con mình cắt lá chuối nằm ngoài bờ ao , sáng ra khắp người nổi đầy vết muỗi chích . Nếu đêm nào có may mắn được ngủ trong nhà thì giấc ngủ đó cũng không an , bởi nỗi ám ảnh tiếng động lạch cạch , sau đó thì bố xuất hện cùng những cú đánh chửi om sòm. Chỉ cần một tiếng động nhỏ là mẹ con mình tỉnh ngay , không ai bảo ai cùng chạy ra ngoài tìm đường thoát thân. Thay vào những giấc mơ đẹp là nỗi khiếp sợ len lỏi trong từng suy nghĩ , việc làm của chị em mình. Có gì đáng buồn hơn khi mình và các em lại khiếp sợ chính người cha đã đẻ ra mình chứ không phải là ma hay trộm cướp.
Những năm tháng sống trong bầu không khí căng thẳng với một người cha vũ phu và một người mẹ tội nghiệp của mình lúc nào cũng hoảng loạn tinh thần như thế... mình phải làm sao đây ? Hãy giúp mình tìm lại nguồn yêu thương cha mẹ đi các bạn ơi !
* Điều bí mật lớn nhất trong đời là biết chờ đợi những gì không báo trước *
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày mai là ngày Lễ Tình yêu, mà đọc xong bài nầy của XCGMTN, NH muốn khóc ! [:(]
NH xin thành thật chia buồn cùng bạn xincongoimai_tennhau.
Chuyện bạo lực trong gia đình ở đâu cũng có thể xảy ra được.
Đúng là con người làm khổ con người.[&:]

NH không rõ ở VN có luật bảo vệ gia đình và con cái hay không ?
Bởi vì ở hải ngoại, có luật lệ đàng hoàng.
Chỉ cần gọi điện thoại khẩn cấp thì là ông bố đang bạo động sẽ được cảnh sát mời đi thăm khám lạnh vài ngày.
Còn ở VN nếu không có luật lệ đanh thép như vậy, thì chỉ còn cách bồng bế nhau chạy trốn.[:o][:(]

Trong cuộc sống lứa đôi, nếu như kém may mắn gặp phải một người đàn ông -- tâm sinh lý bệnh hoạn như bố của XCGMTN thì thiệt là khổ sở cho cả gia đình.
Không phải chỉ đơn giản vì làm ăn thua lỗ rồi …. say rượu, bạo động, hành hung người nhà…
Theo các bài thống kê mà NH có đọc qua… về những người bạo lực như bố của XCGMTN … thì có lẽ không có ai có thể giúp họ một cách hữu hiệu. Bệnh nầy cần phải có thời gian để chữa trị…
Chỉ có tự ông ấy phải giải cứu lấy chính mình, phải công nhận là bản thân có bệnh và chịu đi trị bệnh… thì mới có cơ may hồi phục, và vớt vát lại hạnh phúc gia đình …. còn không thì … đành đường ai nấy đi vậy.

Ở hải ngoại thì có nhiều hội đoàn lo về vụ nầy.
Nếu người chồng quá bạo động, và nạn nhân sợ an nguy đến tánh mạng của chính mình và con của mình, thì khi gọi Hotline, người ta sẽ giúp đỡ bằng cách chỉ dẫn cho nạn nhân 1 chương trình “lánh nạn”, và họ sẽ tới đón nạn nhân và các trẻ em đến một nơi thật an toàn…
Sau đó, nếu nạn nhân bị thương tích trầm trọng thì ông chồng vũ phu sẽ bị câu lưu và ngồi đếm lịch trong nhà giam….

Người ta sẽ có chương trình giúp đỡ gia đình nạn nhân :
- Nạn nhân và con cái phải đi gặp bác sĩ tâm lý để giải toả những gút mắc… giúp các trẻ em thăng bằng lại cảm xúc…
- Tìm giúp nạn nhân một nơi khác để sinh sống, giúp đỡ tài chánh, nơi ăn chốn ở trong thời gian đầu… hoặc giới thiệu nạn nhân đi học nghề… để sau đó có thể tự lực cánh sinh và tìm lại phần nào lòng tự trọng đã từ lâu bị vùi lấp…

Hiện tại, NH chỉ nghĩ rằng... XCGMTN có thể nào liên lạc với Hội Phụ Nữ ở ngay tỉnh BMT để nhờ họ giúp đỡ hay không?
Một chỗ ở tạm cho mẹ, XCG và các anh, chị, em.
Sau đó, xem có thể nào, nhờ họ giúp đỡ tìm một nơi an toàn để XCG và mẹ cùng ACE dọn đến đó để đi học, làm việc….
Nếu người đàn ông không công nhận hành vi bạo lực của bản thân là một căn bệnh, họ sẽ không đời nào chịu đi trị bệnh, và như vậy, nếu phải sống chung đụng hàng ngày… chắc chắn sẽ có nhiều mối nguy hại hơn …
Vì lẽ ấy, lối thoát duy nhất cho mẹ và XCGMTN là phải rời xa ông bố bạo động, càng nhanh càng tốt.

NH chỉ có thể góp ý bấy nhiêu trong khả năng hiểu biết rất hạn hẹp của mình. NH mong rằng sẽ có ACE nào biết nhiều hơn có thể giúp cho XCGMTN những lời khuyên thích hợp nhất.
NH chỉ biết chắp tay cầu nguyện cho mẹ, cũng như anh, chị, em của XCGMTN có thể thoát khỏi cảnh bạo lực nầy, và có nhiều nghị lực, can đảm để vượt qua nỗi đau hôm nay.[sm=cauchuc.gif]

Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-17 12:13:04ct.ly>
Đọc qua những nỗi đau thương của XCGMTN ; nghe thật đau lòng quá ;

Đây không phải là lần đầu tiên Ct.Ly đã đọc lên được những thảm trạng này.

Người cha, là một điểm tựa an toàn nhứt cho những người vợ, và đàn con Tuy những bài hát, câu thơ chưa ai phổ biến mạnh bằng tình mẫu tử, nhưng đối với Ct.Ly cha thương con cũng như Mẹ thương con, bao la, cao ngất.

Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra


Mẹ thương con, chăm sóc con, nuôi nấng con. 9 tháng 10 ngày cưu mang,
Nhưng cha cũng là một người đã lao lực, cực nhọc bên ngoài, mong cho gia đình có những bửa ăn ngon miệng, áo quần lành lặn, và cho chúng ta có được rãnh rổi cặp sách đến trường để trao dồi học thức, mong có chỗ đứng với đời sau này.

Nhưng cũng có nhiều gia đình , như thảm trạng của XCGMTN đây, thường xảy ra, khg chỉ ở Việt Nam, hay riêng cho XGMTN đâu. Mà hình như trên toàn thế giời này, nơi đâu cũng có xảy ra những vụ đau lòng này

Có những lý do, người cha trở thành người bạo lực với gia đình,với mọi người
- Thành người nghiền rượu hay thuốc phiện nặng
- Thất bại trong xã hội
- Bất mãn cái gì đó
- Cũng có thể người đó có tánh vũ phu, có sẵn trong máu huyết
- Có thể dở trò, để mà....tống vợ con đi, để đưa bà khác về (???)

Nhưng nếu vào trường hợp nào đi nữa, bạn hãy đi thưa với phường, hay nơi mình cư ngụ ( Khg biết ở VN có hội phụ nữ hay những đứa con bị hành hạ , bỏ rơi khg? )

Hay là XCGMTN, thử tìm cách cùng mẹ trở về bên người thân nào bên gia đình của Mẹ XCGMTH , có thể nhờ gia đình giúp đở và cứu vãn những lúc này, thì không thấy mặt mình, có lẽ ba của bạn sẽ khg còn ai hành hạ, có thể tánh bạo lực sẽ giảm bớt chăng??

Chuyện đời, có nhiều cảnh trớ trêu thay !

Ct.Ly chỉ cầu mong và chúc cho CGMTN, tìm được cho mình một lối thoát, khg bị ám ảnh những chuyện thô bạo này, và tìm cho Me và bạn một sự an lành, yên , vui nhé

Tình thân
Đăng nhập để trả lời
0
Đây là một tình trạng khá phổ biến ở Việt Nam mà hình như chính quyền chưa có biện pháp cụ thể để giúp đỡ những người vợ những người con như thế.

Như CtLy đã đề cặp, nguyên nhân có thể do người chồng có tình riêng, có tính vũ phu, hay do nghiện ma túy, nghiện rượu.

Trường hợp có tình riêng thì dễ xử thôi, đường ai nấy đi là xong, nhưng những trường hợp sau thì hơi khó xử... Người đàn bà Việt Nam có tính cam chịu, nên khi có chồng nhằm người vũ phu, hay nghiện ma túy, nghiện rượu thì lại cam chịu, khi cam chịu không nỗi nhờ đến chánh quyền can thiệp, thì chánh quyền thường cho là chuyện nội bộ gia đình nên không can thiệp vào, hoặc nếu có can thiệp thì có tính cách sương sương thôi chớ không có biện pháp cứng rắn dứt khoác để giúp đỡ những người đàn bà yếu đuối.

Có những gia đình người chồng là kẻ vũ phu thì không còn gì để nói, tuy nhiên, có những gia đình, người chồng bình thường rất đàng hoàng, rất thương vợ thương con, nhưng khi uống rượu vào thì như mất lý trí. Nhất là những rượu linh tinh đặc chế không giấy phép, thứ này rất nhiều và rẻ tiền.

Đa số đàn ông Việt Nam ban đầu đến quán rượu vì công việc, vì làm ăn??? Sau đó đến vì ghiền, và đến một mức độ nào đó, chất độc vượt quá sức chịu đựng của dây thần kinh, không uống không được, nhưng uống thì cứ như điên như dại. Đánh đấm vợ con là chuyện nhỏ, vào cái thời mà cán bộ còn giữ súng, họ đã lấy ra dí vợ, dí con coi mạng người như cỏ rác, và sau đó khi tỉnh thì họ lại xin lỗi năn nỉ hứa từ bỏ. Những lời hứa này chẳng ai thực hiện được trừ khi có một thảm cảnh xảy ra hoặc họ lâm vào một cơn bệnh nặng (có khi đến cuối đời) thì họ mới chịu bỏ. Năm 2005 ở quận 7, một ông đã lên cơn đánh vợ rồi giết vợ và khi lối xóm là một ông bô lão ra can thì giết luôn ông lão đó và còn giết thêm hai người cùng xóm nữa.

Một lần HB chứng kiến thanh niên say xỉn quậy vợ con xong, rượt một con khỉ anh ta nuôi rồi chặt đuôi nó cho vui...nói chung có rất nhiều cảnh thê thảm.

Giải quyết vấn đề như thế nào?
- Đối với những gia đình có người cha, người chồng như thế gia đình phải có thái độ kiên quyết tách khỏi họ mà sống và chính quyền phải có biện pháp cụ thể can thiệp ngay từ những hành động vũ phu đầu tiên và phải có luật hẳn hòi để họ không ỷ y mà thành thói quen. Như NHDT đã nói ở các nước Châu âu, Châu Mỹ đã có biện pháp giúp đỡ phụ nữ và trẻ em một cách triệt để như vậy mới gọi là bảo vệ bà mẹ và trẻ em...

- Đối với những gia đình mà người chồng mới bước vào con đường nhậu nhẹt, người vợ nên dứt khoác khuyên can ngay từ đầu đừng để lậm sâu rồi gở cũng không được. Nếu chúng ta vì những lợi lộc trước mắt do chồng đem về sau những cuộc nhậu nhẹt và hả hê với những điều đó chắc chắc là ta phải trả giá về những lợi lộc bất chánh đó mà thôi.

- đối với những thanh niên xem nhậu nhẹt là niềm vui, các cô gái nên tránh xa, vì trước sau thì cũng đến chỗ đó thôi.

Phòng bệnh hơn chữa bệnh.

HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Nạn vũ phu quả thật là vấn đề bước xúc và nan giải hiện nay. Nó mang lại nổi đau cho những người mẹ người vợ , đó là sự bất hạnh cho những đứa con và chắc chắn chính con người vũ phu đó cũng đang phải chịu một sự hành hạ nào đó.Quả thật khi đọc những dòng tâm sự của XCGMTN maicon cảm thấy thật buồn và có cả một chút bực bội. "Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh" trong cuộc sống này không ai và không có gì là trọn vẹn. Thế nhưng đối với gia đình bạn thì đúng là một sự bất hạnh. Sự hiểu biết của maicon quá hạn hẹp nên không thể giúp đở gì cho bạn chỉ mong bạn có đủ nghị lực để vượt qua nổi đau trước mắt. Xin gởi đến bạn một sự cảm thông sâu sắc và chúc bạn cùng gia đình sớm tìm được một lối thoát cho mình. Hãy tin vào một tương lai tốt đẹp hơn và chính bản thân niềm tin đó sẽ giúp bạn vượt qua tất cả.Tôi cầu mong những gì tốt đẹp sẽ đến với bạn.
Maicon108194
Đăng nhập để trả lời
0
Hoàn cảnh gia đình góp phần tạo nên tính cách con người , một hoàn cảnh như thế sẽ cho bạn được những phẩm chất tốt đẹp ,bạn sẽ có được những điềuquý giá mà người khác không thể có được...hy vọng đây cũng là một điều an ủi.
Đăng nhập để trả lời
0
MÌNH cũng gặp hoàn cảnh này lúc đó mình thương má minh quá nên minh và thằng em chạy vào ôm ba mình lại ko cho ổng đánh má mình nũa và lấy dây cột ồng lại thế là xong,ko biết mình lam vậy la có bất hiếu ko
Đăng nhập để trả lời
0
Mình đọc mà thấy đau lòng quá, sao lại tệ hại đến thế nhỉ? Mình không gặp hoàn cảnh ấy nhưng mình tưởng tượng đến cũng biết nó đáng sợ cỡ nào. Sao mẹ bạn ko dắt các bạn về nhà ngoại hay nội, còn ko thì mẹ con bỏ xứ mà đi, tìm nơi khác mướn nhà ở rồi mấy mẹ con mưu sinh hơn phải sống trong cảnh phập phồng lo sợ, ăn ko ngon ngủ ko yên như thế.
YM : frances_sarah1410
Đăng nhập để trả lời
0
http://www.trungtammucvudcct.com/web/baovesusong.php?id=6%3c

Mình vô cùng cảm động trước những sẻ chia của mọi người , cảm ơn tấm lòng thương yêu của mọi người dành cho gia đình mình , và điều trước tiên mình muốn cám ơn trang web này đã giúp mình thoát khỏi điều trầm uất , bi ai. Các bạn ơi !Cùng vào xem nhé !
* Điều bí mật lớn nhất trong đời là biết chờ đợi những gì không báo trước *
Đăng nhập để trả lời
0
Bạo lực gia đình một vấn đề được nói nhiều nhưng giải quyết chẳng được bao nhiêu.
Mới hôm qua thôi nutac đã chứng kiến một cảnh thương tâm.
Một người chồng đã dùng dao đâm vợ tới gần chục phát dưới sự chứng kiến của đứa con thơ, và hàng xóm láng giềng.
Nhìn những gọt máu đỏ thắm của chị rơi theo đường theo vệt xe mà sao nutac cảm thấy chua xót vậy.
Chỉ vì thương con mà chị không dám ly dị chồng, nhưng rồi đứa trẻ đấy sau này lớn lên nó sẽ ra sao khi đã chứng kiến cảnh bố mình đâm mẹ như vậy. Người tổn thương nhiều nhất có lẽ là bé..........

Cái mà người ta gọi là hạnh phúc gia đình sao mà thấy mong manh quá.
Nếu bạn ủng hộ sự yên bình cho thuquan mong bạn hãy giúp chúng tôi viết dòng này vào chữ ký của bạn

Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: xincongoimai_tennhau

* TÊ LIỆT BỞI NỖI KHIẾP SỢ
Từ khi công việc làm ăn sa sút , bố mình thường xuyên uống rượu và say sỉn và quay ra đánh đập và hành hạ mẹ con mình. Những lúc gây gỗ , đánh đập , bố chẳng khác chi tên côn đồ hung hãn. Bố nhốt mẹ vào trong nhà mà đánh. Hàng xóm , tổ hòa giải đến cũng không làm cho bố thôi hành hạ mẹ. Chúng mình chẳng thể làm gì được , chỉ biết khóc và kêu mọi người đến cứu. Hết trận này đến trận khác , biết bao lần mẹ con mình phải vắt chân lên cổ mà chạy , mặt tái mét , không nhanh chân bố tóm được thì nhừ đòn . Bố mặt phừng phừng , tay cầm gạch , gậy đuổi dằng sau. Nhiều đêm bị đánh đuổi ra khỏi nhà , bốn mẹ con mình phải ngủ ở cái nhà kho bé tí ngột ngạt , trời thì nóng mà không quạt , không màn , muỗi bay lượn suốt đêm... Rồi đến cái nhà kho bố cũng không cho mẹ con mình ở nữa . Có lần mẹ con mình cắt lá chuối nằm ngoài bờ ao , sáng ra khắp người nổi đầy vết muỗi chích . Nếu đêm nào có may mắn được ngủ trong nhà thì giấc ngủ đó cũng không an , bởi nỗi ám ảnh tiếng động lạch cạch , sau đó thì bố xuất hện cùng những cú đánh chửi om sòm. Chỉ cần một tiếng động nhỏ là mẹ con mình tỉnh ngay , không ai bảo ai cùng chạy ra ngoài tìm đường thoát thân. Thay vào những giấc mơ đẹp là nỗi khiếp sợ len lỏi trong từng suy nghĩ , việc làm của chị em mình. Có gì đáng buồn hơn khi mình và các em lại khiếp sợ chính người cha đã đẻ ra mình chứ không phải là ma hay trộm cướp.
Những năm tháng sống trong bầu không khí căng thẳng với một người cha vũ phu và một người mẹ tội nghiệp của mình lúc nào cũng hoảng loạn tinh thần như thế... mình phải làm sao đây ? Hãy giúp mình tìm lại nguồn yêu thương cha mẹ đi các bạn ơi !



Ở đất nước mình có 1 câu nói mà Tâm ko hề thích : " Dù thế nào cũng là cha mình "
Ko chẳng hề đúng , ông ta sinh ra Tâm nhưng chưa một ngày ở nhà , chưa bao giờ nói 1 câu yêu thương , chưa bao giờ chăm sóc... Chỉ là chửi rủa , đánh đập Tâm và mẹ.
Mẹ Tâm li dị ông ta , rồi lại nhẹ dạ để ông ta quay lại...Rồi đến khi T ko còn chịu nổi trước những hành động và lời nói vô nhân tính của ông ta , T đã...

Ko ai bắt bạn yêu thương một con người như vậy kể cả đó có là bố của bạn đi nữa

và hãy coi đó là kinh nghiệm trong cuộc đời để sau này bạn luôn yêu thương nhưng người ruột thịt bên mình , quý trọng những tình cảm mà mình có được

Đừng buồn nữa bạn nhé , mình hiểu nỗi buồn của bạn , mình luôn luôn chia sẻ...

CHúc bạn sớm có được hạnh phúc
Hồi tôi còn bé mẹ hay kể với tôi rằng những thiên thần có cánh thường hay ở trên thiên đàng.Nhưng ko phải như vậy đâu các bạn ạ! Vì nếu điều đó là thật??? Thì tại sao tôi vẫn còn ở đây???
Đăng nhập để trả lời
0