Tôi là người đầu tiên trong đám khách được bà chị tôi mời tới ăn bữa cơm cuối năm. Theo chị nói, tết này chị không ăn tết, chỉ làm một mâm cơm cúng tối Ba mươi, ngày mồng một đóng cửa không tiếp khách, ngày mồng hai xoa mạt chược, ngày mồng ba ngủ, từ ngày bốn trở ra mọi sự lại như năm cũ. Cũng chẳng có năm cũ và năm mới, ngày hôm qua và ngày mai, ngày ngày đều giống nhau, người người thì tàn tạ, tiền bạc hiếm hoi dần, tin vui thưa vắng dần, nhưng vẫn cứ phải sống, chẳng có ai chết, họ nội họ ngoại suốt năm năm nay không có một ai chết. Người bảy mươi sắp sang tuổi bảy mốt, người tám mươi sắp sang tuổi tám mốt, như vẫn còn muốn sống thêm cả chục năm nữa, lạ thật, quái quỷ thật, trêu chọc nhau thật.
Tôi nói :
-Nhưng sang ngày mai chị vẫn cứ phải thêm một tuổi, ví như năm nay chị sáu mươi, qua đêm nay tuổi chị sẽ là sáu mươi mốt.
Chị Hoàng vội xua tay :
-Không khiến nịnh, nỡm ạ. Năm nay tao sáu tư, sang năm đã là sáu nhăm.
-Đấy nhé, vẫn cứ là « sang năm ».
-Ừ, ừ,có ai bảo ngày hôm nay không phải là ngày cuối cùng của một năm đâu. Nhưng ngày mai là ngày gì ? Ngày đầu tiên của năm mới à ? Với các anh thì phải, nhưng với tôi vẫn là một năm cũ, mãi mãi là một năm cũ, mỗi năm một cũ đi !
Mỗi năm mỗi cũ đi, có lẽ đúng, với chị là đúng. Người chị mập hơn, các thớ thịt trên mặt như lỏng ra, chảy dần xuống. Tóc chưa bạc nhưng thưa nhiều, nhìn rõ cả da đầu. Cũng là cũ rồi, mỗi năm mỗi cũ, tôi thầm nhắc lại rồi bật cười :
-Bữa cơm tất niên gì mà lạ, không có người mới ra, chỉ có những người cũ đi.
-Mày thì sao ?
-Cũng đang cũ dần đi.
-Năm mươi ngoài thì chỉ có cũ đi chứ mới ra thế nào được.
Tôi trách :
-Một lũ người ọp ẹp, cũ kỹ ngồi cạnh nhau, ngắm nhìn nhau đế đón hy vọng một năm mới ! Cái trò chơi độc ác này chắc là phát minh của riêng chị.
Chị Hoàng nhìn chăm chú những ngón tay mới sơn móng đỏ chót, cười nhạt không nói gì. Bà chủ đã tiều tuỵ tang thương, mà cái nơi để trú nấp, để vào ra cũng tả tơi, lở lói, tan nát, là phòng chờ của nhà ga, là quán trọ của tỉnh lẻ, chứ không thể là nơi ở của một gia đình. Từ hai năm nay chỉ có hai vợ chồng già sống với nhau tại số nhà này, còn con trai, con dâu và các cháu nội đã lần lượt ra nước ngoài bằng nhiều đường bí mật khác nhau, phiêu bạt tại nhiều nơi nhưng đều bình an cả. Người ở lại sống để chờ đến lượt mình cũng sẽ ra đi, tất nhiên là phải đi thật đàng hoàng, có giấy xuất cảnh và nhập cảnh, có tiễn và có đón. Nhưng là bao giờ ? Là tháng sau ? Là năm tới ? Cái đó còn tuỳ ở sự may rủi, ở mệnh trời. Lại mệnh trời ! Bà con trong này mười người có đến chín tin ở mệnh trời. Ông đồng bà cốt nở như sâu. Trong các khoản tiền chị hàng tháng có một khoản chi cho việc xem tướng số, « mua hy vọng » người ta bảo thế, không có hy vọng thì sống làm sao ? Ông anh tôi là một viên chức gương mẫu, là cái đinh, cái vít của một guồng máy hành chính tinh xảo, là giáo sư trường Quốc gia Hành chánh thời chế độ cũ. Tóm lại, là người chỉ tin ở những gì trong phạm vi hiểu biết và tính toán của chính mình, trong tầm tay với của chính mình. Thậm chí đến sự buồn, vui, mừng , giận cũng có thể tự kiềm chế được. Một gương mặt bất động, một dáng đi lặng lẽ, tiếp chuyện ai thì nghe và nhìn, chỉ nói khi rất cần, tiếp nhận chứ không bao giờ phát, thi hành chứ không bàn luận, cần sự chuẩn xác chứ không cần sự bay bướm, là người rất hiền và rất lành như nhận xét của cả họ, là « type » viên chức hoàn hảo nhất, theo nhận xét của riêng tôi.
-Anh đi đâu nhỉ ? – tôi hỏi - Chiều Ba mươi vẫn có người mời xoa à ?
-Đi làm đẹp, hớt tóc, cạo râu, đón xuân mới
Tôi cười ngờ vực.
-Ồ, ông già còn lạc quan nhỉ ?
-Cũng buồn rồi, nóng ruột lắm rồi, có bữa chị để ý thấy mặt anh đỏ bừng, hai bàn tay nắm chặt lại nện khe khẽ lê tay ghế. Muốn điên lắm đấy.
-Còn chị ?
Chị Hoàng nhìn tôi, mắt nhìn như dại đi :
-Chị hả ? Chị đã trải qua các thời kỳ. Bây giờ thì trống rỗng, hoàn toàn trống rỗng. Có thể, chị nói là có thể lát nữa, trước đông đủ mọi người chị sẽ nói rõ cái ý định sắp tới của chị.
Tôi vẫn cười cợt :
-Chị có thể cho em biết trước được không ?
Chị vẫn nhìn tôi chằm chặp :
-Không, không thể cho biết trước được. Tối nay đối với anh chị sẽ là một tối không bình thường.
Chuyện gì thế nhỉ ? Chuyện gì có vẻ nghiêm trọng đến thế nhỉ ? Nhưng phải đợi lát nữa. Những ai sẽ có mặt tại nhà này trong lát nữa ?
***
Người khách đến sau tôi là anh Quý, xuất thân luật sư, sau làm viên chức ở Bộ ngoại giao các chính quyền của chế độ cũ. Một nhà ngoại giao cũng có tên tuổi, nghe người ta bảo thế, bạn thân của hai anh chị tôi từ vài chục năm nay và hiện giờ là khách xoa mạt chược những ngày chẵn của gia đình. Thoạt làm quen tôi không ưa anh lắm. Anh cười đùa như một kẻ vô tâm, tránh né mọi sự bình phẩm và hoàn toàn không có ý kiến gì về thời cuộc. Mỗi lần gặp tôi chỉ trò chuyện vơí anh qua loa, vì cái ông già lễ phép và lãnh đạm chẳng có gì buộc tôi phải chú ý. Nhưng có một bận nghe anh đọc và bình luận một đoạn thơ trong « Ly tao » của Khuất Nguyên, tôi mới nhận ra mình đã hiểu lầm người. Cái ruột trong rất khác với cái vỏ ngoài. Anh cũng có một nỗi niềm, một nhớ tiếc nào đó. Bữa ấy tôi hết lời tán tụng cái giọng đọc thơ của anh vì không tiện đả động tới cái khác. Nhưng chính anh lại gợi : « Cậu chỉ khen cái giọng thôi à ? ». Tôi nóng mặt : « À, còn cả cái khác nữa chứ, cái bên trong, cái tâm tư của anh ! » Anh cười ha hả : « Tôi nhìn vào cậu để đọc đoạn thơ này, cậu phải thế nào tôi mới đọc được hay đến thế chứ ? » Bà chị tôi nòi dằn dỗi : « Còn tôi chỉ là cái túi thịt trong con mắt các người, có phải không ? » Anh vẫn cười : « Thế bà còn muốn gì hơn nào ? » Họ vẫn ăn nói với nhau chớt nhả, suồng sã như vậy, nhưng chẳng ai giận ai cả, bè bạn với nhau những mấy chục năm mà. Rồi anh khoe cũng có làm nhiều thơ lắm, làm cho mình chứ không dám đọc cho ai nghe. « Cái tâm mình thì thật mà chữ nghía sao nó cũ kỹ, khuôn sáo thế. Thì ra, cái sáo của nghề ngoại giao đã thấm nhiễm vào tôi lâu rồi, » anh tự thú nhận như vậy.
Vừa bước vào nhà, anh Quý đã hỏi :
-Bộ bàn ăn bán rồi, hả ?
Chị tôi trả lời thản nhiên :
-Bán rồi, một bộ bàn ăn, một tủ sách, kèm thêm cái quạt trần, một ngàn đồng. Đắt hay rẻ ?
-Bán cho ai đấy ?
-Cô Hảo ! « Em đưa chị một ngàn chị tiêu tạm, còn bao nhiêu chị cho em xin, », cán bộ miền Bắc ăn nói đến là khéo.
Anh Quý cười nhẹ :
-Mình đã dùng nhiều rồi, nay lại đến lượt người khác. Lọt chị xuống em, mất đi đâu. Một ngàn tiêu được mấy ngày ?
-Một tuần !
-A, hai ông bà già tiêu một ngàn một tuần, cũng đã là dè sẻn lắm.
Chị Hoàng phì cười :
-Nỡm ạ, hai ông bà già nhưng còn cả một đống đầy tớ. Dẫu ngày mai có xách bị đi ăn xin thì hôm nay vẫn phải có đầy tớ. Nói thế thôi, mệnh tôi có Song Lộc thì hết tiền sao được. Hôm nay hết ngày mai lập tức lại có.
Anh Quý nheo mắt hỏi ỡm ờ :
-Tức là vẫn hy vọng sẽ còn có thay đổi ?
-Cái gì thay đổi ?
-Cái tình hình chính trị ấy, nếu thay đổi lập tức chị em bà lại có rất nhiều tiền.
-Còn anh ?
-Tôi, hả ? Tôi đứng ngoài mọi thay đổi. Thời nguỵ tôi là anh thân Cộng, không đủ để tin, thời Cộng sản tôi là một viên chức được ưu đãi của chính quyền nguỵ cũng rất đáng ngờ. Chẳng phe nào chịu nhận mình là người của họ cả.
Chị Hoàng vung tay hét to:
-Vứt mẹ nó chính trị đi! Từ năm năm nay cái nhà này không bàn chuyện chính trị. Thiếu gì chuyện để cứ phải nói chuyện chính trị.
Rồi chị kể lể:
-Mấy bữa trước, cậu công an phường này chạy sồng sộc vào hỏi tôi: “Chiều nào ở đâu cũng tụ tập đánh bài à?”. Tôi trả lời: “Không phải mọi chiều mà chỉ có chiều ngày chẵn thôi!”. Lại hỏi: “Có đánh ăn tiền không?”. “Có chứ, đánh suông thì chán chết, nhưng ít ít thôi, thua được cũng chỉ chục bạc trở lại, còn tiền đâu mà đánh nhiều.”. Nó vẫn nói lằng nhằng: “Tại sao các ông các bà cứ phải giải trí bằng cờ bạc nhỉ?”. Tôi nổi xung lên: “Nếu không cho giải trí bằng đánh bạc thì bọn tôi biết làm gì cho qua ngày? Hay là biểu tình chống chính phủ? Bọn này mà ngồi không thì chỉ có nghĩ cách chống lại các cậu thôi. Cho chúng tôi đánh bạc còn tốt hơn để chúng tôi làm chính trị.”
Người khác không dám nói chứ bà chị tôi có thể nói trắng như thế thật. Ăn nói rất sỗ, rất thô mà nghe được, ấy là cái tài riêng, cái duyên lạ của chị từ ngày còn trẻ. Anh Quý làm ra vẻ sửng sốt:
-Ăn nói bố láo thế mà họ không còng tay nhốt khám kể cũng hi hữu thật!
-Cậu này nó biết đùa, cũng là người có học nên nó chỉ bảo: “Bà phải giữ lời nhá, nếu làm khác đi là tôi sẽ bắt cả đám.” Mình nói ngay: “Cậu đưa giấy bút đây, tôi viết hẳn tờ cam đoan cho cậu yên tâm.”
Rồi chị cười ngặt ngẽo, hồn nhiên như đứa trẻ. Cái mà người ta có thể làm ngơ được, “chịu được” là do chị biết nhân nhượng đúng lúc chăng? Nhân câu chuyện buồn cười về cờ bạc, chị kể tiếp một chuyện buồn cười khác cũng về cờ bạc:
-Thứ bảy tuần trước, bọn này lên xoa tại nhà cô Hảo, bài của mình các phu lên đẹp quá, chỉ hạ xuống là ù, còn ông Chương thì sỉu sường cống (Bài thiếu quân). Anh chàng ngồi ngẩn ra một lúc rồi gạ: “Ván này coi như hoà.” Mình nhìn vào tận mặt hỏi: “Năm năm nay cậu chỉ có nằm với nghĩ mà vẫn chưa phá được cái ngu à?”. Nó hỏi lại: “Chị bảo phá cái gì ngu?”. Tôi mới hét lên: “Khi tôi đã thắng cả trăm phần, cậu sắp thua cả trăm phần, mà cậu dám mở mồm: hoà, hoà, ván này hoà, là phải rất ngu mới dám nói thế. Tôi không đến nỗi ngu như cậu để gật đầu cho cậu hoà, cho cậu hoà hợp dân tộc, cho cậu tham gia chính phủ ba thành phần, cậu đã hiểu chưa?”. Làm chính trị mà ngu như chó, trên một bộ răng, dưới một bộ giái, còn cái cứt khô gì mà buộc người ta phải hạ mã cầu hoà.
Anh Quý vừa cười, vừa hét to:
-Vứt mẹ nó chuyện chính trị đi! Từ năm năm nay tôi không có dự bàn các việc chính trị.
Chị Hoàng nghiêng người, đấm khẽ lên vai ông bạn:
-Nỡm ạ! Tôi chỉ thích bàn chuyện chính trị với riêng thằng Chương thôi. Phải làm cho nó thật nhục nhã, thật chán chường rồi mới hoá nó sang kiếp khác được.
Anh Quý rút tẩu thuốc, cái cách anh nhồi thuốc, mồi lửa, gõ tàn và ngậm lệch cần tẩu khi nghe người khác nói chuyện vừa đẹp mắt, vừa lợi hại, anh có thể né tránh rất tự nhiên, rất lịch sự nhiều câu trả lời bằng cái tẩu ngoại giao của anh.
-Bà còn cay cú cái chuyện năm nọ lắm nhỉ? Cái chuyện quyền lực ấy mà?
-À, à, chính trị của thiên hạ thì tôi mặc xác, tôi chỉ quan tâm có cái quyền lực thôi.
Anh Quý cười xoà:
-Với số rất ít chính trị là quyền lực, với số rất đông chính trị là thái độ. Không bị hút vào đầu này ắt bị hút vào đầu kia, làm sao có thể đứng giữa?
Chị Hoàng trỏ tay vào mình, hỏi:
-Như tôi hiện nay thì bị hút vào đầu nào?
Anh Quý mồi lửa vào tẩu một lúc lâu rồi mới thủng thẳng trả lời:
-Mất hy vọng vào quyền lực thì còn lại cái thái độ. Vẫn cứ là chính trị. Cả mấy năm nay bà vẫn làm chính trị, bằng thái độ chứ không bằng âm mưu giành quyền lực.
Chị Hoàng nhìn cả hai chúng tôi, cái nhìn lại như hơi dại đi một chút :
-Có lý, có lý lắm. Nhưng lát nữa tôi sẽ bảo thẳng với mọi người, có thể nói đủ mọi chuyện trừ chuyện chính trị. Tống cổ nhà chính trị ra khỏi số nhà này.
Anh Quý nói nghiêm trang:
-Lát nữa tôi sợ rằng mỗi chúng ta đều phải bày tỏ cái thái độ chính trị hiện nay của mình. Ở đâu có hai người, ở đó có một nhà chính trị, Chúa đã bảo thế. Này, bữa ăn tất niên tối nay có những ai đấy?
Cái túi thịt trên khuôn mặt chị Hoàng đột nhiên lỏng ra, cái nhìn xa xôi, trống rỗng. Chị ngồi ngây ngô một lúc lâu rồi nói nhỏ, giọng khàn ướt:
-Không một ai có thể sống nổi với cái tâm trạng bị dồn đuổi, bị thua mãi. Tôi đã quyết định đứng hẳn lại, đứng nguyên một chỗ, đứng không xê dịch.
Quyết định gì? Chỗ đứng nào? Khi nãy chị đã nói với tôi một lần, bây giờ nhắc lại nữa, mà nghiêm trang quá, bí hiểm quá. Chính khách bàn vuông, nói cho rõ hơn, chính khách quanh bàn mạt chược, lại có được một dự tính cho nghiêm trang, cho bí hiểm kể cũng buồn cười. Nhưng ông bạn thân của bà chị tôi lại có vẻ không muốn cười, dầu rằng anh rất nhạy bén với cái khía cạnh hài hước của thế sự. Anh nín lặng một cách căng thẳng, khẽ ngọ nguậy thân người trong lòng cái ghế bành nệm lót đã rách tả tơi. Rồi anh thở dài rất khẽ, hừm hè trong cổ họng rất khẽ. Bà chị tôi chợt ngồi thẳng lên, hai gò má thoáng ửng đỏ, mắt long lanh như người nhập đồng, giơ một ngón tay chỉ vào tận mặt chúng tôi, thách thức:
-Lần này tôi có thể nói quả quyết: chắc chắn là tôi thắng! Tôi không cần một ai ủng hộ vẫn cứ thắng!
**
Có tiếng người gọi lanh lảnh bên ngoài cổng sắt: “Bơ ơi! Bơ mở cửa cho em!”. Cánh cửa vừa rít lên, tiếng người đã ồn ào: “Dạ, có hai vợ chồng em đến thôi để chị khỏi bận. Dạ, chẳng có gì, một chai rượu, sâm banh của Pháp hẳn hoi, Bơ nhá!” Chị Hảo bước vào phòng khách, mặc áo dài màu xanh nhạt, thêu bông trắng rất to. Ông chồng theo sau mắt kính lấp lánh, tay cầm một chai rượu bọc trong giấy báo. Một cặp vợ chồng rất là “tết”. Chị Hảo chào chúng tôi, rồi nhìn ngược nhìn xuôi, kêu tướng lên: “Tết nhất nhà bà Bò hay nhỉ. Chẳng có hoa lá gì cả. Ôi giời! Mời bà vào thay quần áo giúp cho. Bà bêu xấu chúng tôi đấy à?”. Lúc này tôi mới để ý bộ quần áo đang mặc của chị Hoàng. Tiếp khách chiều Ba mươi bằng quần áo ngủ, mà lại vá, hai ống quần hai màu khác nhau, một bên hoa xanh, một bên hoa đỏ nhạt, như quần áo hề. Thật ra, cái kho quần áo vô tận của chị cũng rỗng rồi. Phần thì cho chị em con cháu ở ngoài Bắc vào, mỗi người chọn xin một bộ, phần bị lấy cắp, quần áo ngâm trong chậu giặt mà còn mất, xem ra cái giống trộm tinh khôn ấy phải là trộm ở trong nhà. Người bị mất không kêu mà cũng chẳng muốn may sắm lại, có một bà bói bài tây đã bảo chị: “Bà phải mất hết, chỉ còn hai bàn tay trắng mới ra khỏi nhà được.” Việc gì chẳng có tiền định, kể cả cái chuyện bị mất cắp. Chị Hoàng lệnh khệnh đứng lên, người cao mập nhưng bàn chân lại nhỏ xíu, đi lập bập như đứa trẻ, một tay vung vẩy, miệng thì la: “Hương đâu! Hoa đâu! Mời các cô lên giúp tôi một chút đây!” Hai cô bé chạy lên, mỗi người xốc một bên nách, dìu bà lão rất hay làm nũng vào buồng trong. Đến cửa buồng chị còn đứng lại, hỏi anh Quý:
-Sang Pháp có thuê được bonne thay quần áo giúp không, toi?
-Nếu bà có thật nhiều tiền thì vẫn thuê được, thuê giờ, thuê ngày, tuỳ.
-Mình ở lại Việt Nam thôi, nằm ở đây là sướng nhất.
Chị nói thật đấy. Sang Pháp ở với con dâu đầm, chị không thể bắt nó chui đầu vào bếp làm những món ăn Việt Nam với hàng trăm thứ chi tiết rắc rối, lại cũng không thể buộc nó phải ngồi chồm hổm bên cạnh chị cả ngày để lựa lúc mẹ chồng cần thì đưa một viên thuốc trợ tim, một điếu thuốc lá, một tách nước, một cái tăm hoặc tán chuyện gẫu để mẹ khỏi buồn. Và chắc chắn vợ chồng nó không thể bỏ cả ăn cả làm để ngồi trực trước tay lái đưa mẹ đi xoa mạt chược. Cả thế giới không thể tìm đâu ra một mẫu người ăn bám hoàn toàn như tôi, chị vẫn nói bô bô như thế. Thời nay vua chúa còn tự làm cơm đãi khách và đưa con đi học thì tôi hết muốn sống rồi. Vừa lười, vừa ngu mà vẫn ham được cầm quyền, cái sự vô lý ấy đã tới mức khùng dại. Mà bà chị tôi lại biết tất cả, tự nói về mình như nhận xét của mọi người, nên nói chuyện với chị luôn là sự thích thú. Mỗi ngày chị lại giới thiệu với tôi thêm một thói xấu của chị, bình phẩm về cái thói xấu đó, xem nó như cái duyên riêng của mình, bỏ nó đi, giống như mọi người, thì chẳng còn ai muốn yêu chị nữa. Một mẫu người lạ lùng nhất tôi chưa từng được gặp. Còn cô em ruột của chị, chị Hảo, lại là một mẫu người khác, tầm thường hơn, với những cái xấu cái tốt giống như nhiều người. Năm 75, tôi gặp anh chị Hảo lần đầu ở Hà Nội, vì được gặp lại bố và mẹ già tại Sài Gòn vừa được giải phóng sau ba chục năm xa cách tôi mới được biết ngay ở Hà Nội cũng có nhiều người thân. Năm ấy, chị Hảo mặc quần lụa thâm ống hẹp gấu nhỏ, áo cánh, bàn tay đen đủi, gầy guộc, mười năm theo chồng đi kháng chiến, hai chục năm nuôi con trông cháu, làm chủ một gia đình quá đông đảo, phải dè sẻn từng thìa mỡ, từng tấc vải, chị là một trong những bà mẹ phi thường của Tổ quốc Việt Nam. Anh chị vào sống tại Sài Gòn ngay cuối năm 75 để có chị có em, như chị nói, và cũng để hưởng thêm chút ít phú quý còn lại như chị thầm mong. Buổi đầu hai chị em gặp nhau, nghe kể lại cứ ngỡ là chuyện bịa. Bà chị giương mắt nhìn cô em một lúc rồi kêu lên: “Cô Hảo hả? Vợ cán bộ cao cấp gì mà ăn mặc như con vú già!”. Cô em ôm lấy chị, oà khóc: “May nhờ có cách mạng chúng em lại được gặp anh chị”. Bà chị nói khinh khỉnh: “Tôi chẳng mong gặp lại cô chú một tí nào. Gặp lại cô là cái vận tôi ăn mày rồi.” Chị nói thật, cô em từ Việt Bắc về Hà Nội, chị chạy tuốt vào Nam, nay cô em cũng theo chân vào Nam, thì chị chạy đâu bây giờ? Ngay ngày hôm ấy chị Hoàng bắt em phải làm đầu lại, may sắm quần áo lại, rồi sửa cách ăn nói, cách đi đứng cho nó phù hợp. Giữa năm 76, tôi có công việc phải vào thành phố Hồ Chí Minh, đến thăm anh chị Hảo tại nhà riêng ở đường Hồng Thập Tự.
(còn tiếp)
Tôi nói :
-Nhưng sang ngày mai chị vẫn cứ phải thêm một tuổi, ví như năm nay chị sáu mươi, qua đêm nay tuổi chị sẽ là sáu mươi mốt.
Chị Hoàng vội xua tay :
-Không khiến nịnh, nỡm ạ. Năm nay tao sáu tư, sang năm đã là sáu nhăm.
-Đấy nhé, vẫn cứ là « sang năm ».
-Ừ, ừ,có ai bảo ngày hôm nay không phải là ngày cuối cùng của một năm đâu. Nhưng ngày mai là ngày gì ? Ngày đầu tiên của năm mới à ? Với các anh thì phải, nhưng với tôi vẫn là một năm cũ, mãi mãi là một năm cũ, mỗi năm một cũ đi !
Mỗi năm mỗi cũ đi, có lẽ đúng, với chị là đúng. Người chị mập hơn, các thớ thịt trên mặt như lỏng ra, chảy dần xuống. Tóc chưa bạc nhưng thưa nhiều, nhìn rõ cả da đầu. Cũng là cũ rồi, mỗi năm mỗi cũ, tôi thầm nhắc lại rồi bật cười :
-Bữa cơm tất niên gì mà lạ, không có người mới ra, chỉ có những người cũ đi.
-Mày thì sao ?
-Cũng đang cũ dần đi.
-Năm mươi ngoài thì chỉ có cũ đi chứ mới ra thế nào được.
Tôi trách :
-Một lũ người ọp ẹp, cũ kỹ ngồi cạnh nhau, ngắm nhìn nhau đế đón hy vọng một năm mới ! Cái trò chơi độc ác này chắc là phát minh của riêng chị.
Chị Hoàng nhìn chăm chú những ngón tay mới sơn móng đỏ chót, cười nhạt không nói gì. Bà chủ đã tiều tuỵ tang thương, mà cái nơi để trú nấp, để vào ra cũng tả tơi, lở lói, tan nát, là phòng chờ của nhà ga, là quán trọ của tỉnh lẻ, chứ không thể là nơi ở của một gia đình. Từ hai năm nay chỉ có hai vợ chồng già sống với nhau tại số nhà này, còn con trai, con dâu và các cháu nội đã lần lượt ra nước ngoài bằng nhiều đường bí mật khác nhau, phiêu bạt tại nhiều nơi nhưng đều bình an cả. Người ở lại sống để chờ đến lượt mình cũng sẽ ra đi, tất nhiên là phải đi thật đàng hoàng, có giấy xuất cảnh và nhập cảnh, có tiễn và có đón. Nhưng là bao giờ ? Là tháng sau ? Là năm tới ? Cái đó còn tuỳ ở sự may rủi, ở mệnh trời. Lại mệnh trời ! Bà con trong này mười người có đến chín tin ở mệnh trời. Ông đồng bà cốt nở như sâu. Trong các khoản tiền chị hàng tháng có một khoản chi cho việc xem tướng số, « mua hy vọng » người ta bảo thế, không có hy vọng thì sống làm sao ? Ông anh tôi là một viên chức gương mẫu, là cái đinh, cái vít của một guồng máy hành chính tinh xảo, là giáo sư trường Quốc gia Hành chánh thời chế độ cũ. Tóm lại, là người chỉ tin ở những gì trong phạm vi hiểu biết và tính toán của chính mình, trong tầm tay với của chính mình. Thậm chí đến sự buồn, vui, mừng , giận cũng có thể tự kiềm chế được. Một gương mặt bất động, một dáng đi lặng lẽ, tiếp chuyện ai thì nghe và nhìn, chỉ nói khi rất cần, tiếp nhận chứ không bao giờ phát, thi hành chứ không bàn luận, cần sự chuẩn xác chứ không cần sự bay bướm, là người rất hiền và rất lành như nhận xét của cả họ, là « type » viên chức hoàn hảo nhất, theo nhận xét của riêng tôi.
-Anh đi đâu nhỉ ? – tôi hỏi - Chiều Ba mươi vẫn có người mời xoa à ?
-Đi làm đẹp, hớt tóc, cạo râu, đón xuân mới
Tôi cười ngờ vực.
-Ồ, ông già còn lạc quan nhỉ ?
-Cũng buồn rồi, nóng ruột lắm rồi, có bữa chị để ý thấy mặt anh đỏ bừng, hai bàn tay nắm chặt lại nện khe khẽ lê tay ghế. Muốn điên lắm đấy.
-Còn chị ?
Chị Hoàng nhìn tôi, mắt nhìn như dại đi :
-Chị hả ? Chị đã trải qua các thời kỳ. Bây giờ thì trống rỗng, hoàn toàn trống rỗng. Có thể, chị nói là có thể lát nữa, trước đông đủ mọi người chị sẽ nói rõ cái ý định sắp tới của chị.
Tôi vẫn cười cợt :
-Chị có thể cho em biết trước được không ?
Chị vẫn nhìn tôi chằm chặp :
-Không, không thể cho biết trước được. Tối nay đối với anh chị sẽ là một tối không bình thường.
Chuyện gì thế nhỉ ? Chuyện gì có vẻ nghiêm trọng đến thế nhỉ ? Nhưng phải đợi lát nữa. Những ai sẽ có mặt tại nhà này trong lát nữa ?
***
Người khách đến sau tôi là anh Quý, xuất thân luật sư, sau làm viên chức ở Bộ ngoại giao các chính quyền của chế độ cũ. Một nhà ngoại giao cũng có tên tuổi, nghe người ta bảo thế, bạn thân của hai anh chị tôi từ vài chục năm nay và hiện giờ là khách xoa mạt chược những ngày chẵn của gia đình. Thoạt làm quen tôi không ưa anh lắm. Anh cười đùa như một kẻ vô tâm, tránh né mọi sự bình phẩm và hoàn toàn không có ý kiến gì về thời cuộc. Mỗi lần gặp tôi chỉ trò chuyện vơí anh qua loa, vì cái ông già lễ phép và lãnh đạm chẳng có gì buộc tôi phải chú ý. Nhưng có một bận nghe anh đọc và bình luận một đoạn thơ trong « Ly tao » của Khuất Nguyên, tôi mới nhận ra mình đã hiểu lầm người. Cái ruột trong rất khác với cái vỏ ngoài. Anh cũng có một nỗi niềm, một nhớ tiếc nào đó. Bữa ấy tôi hết lời tán tụng cái giọng đọc thơ của anh vì không tiện đả động tới cái khác. Nhưng chính anh lại gợi : « Cậu chỉ khen cái giọng thôi à ? ». Tôi nóng mặt : « À, còn cả cái khác nữa chứ, cái bên trong, cái tâm tư của anh ! » Anh cười ha hả : « Tôi nhìn vào cậu để đọc đoạn thơ này, cậu phải thế nào tôi mới đọc được hay đến thế chứ ? » Bà chị tôi nòi dằn dỗi : « Còn tôi chỉ là cái túi thịt trong con mắt các người, có phải không ? » Anh vẫn cười : « Thế bà còn muốn gì hơn nào ? » Họ vẫn ăn nói với nhau chớt nhả, suồng sã như vậy, nhưng chẳng ai giận ai cả, bè bạn với nhau những mấy chục năm mà. Rồi anh khoe cũng có làm nhiều thơ lắm, làm cho mình chứ không dám đọc cho ai nghe. « Cái tâm mình thì thật mà chữ nghía sao nó cũ kỹ, khuôn sáo thế. Thì ra, cái sáo của nghề ngoại giao đã thấm nhiễm vào tôi lâu rồi, » anh tự thú nhận như vậy.
Vừa bước vào nhà, anh Quý đã hỏi :
-Bộ bàn ăn bán rồi, hả ?
Chị tôi trả lời thản nhiên :
-Bán rồi, một bộ bàn ăn, một tủ sách, kèm thêm cái quạt trần, một ngàn đồng. Đắt hay rẻ ?
-Bán cho ai đấy ?
-Cô Hảo ! « Em đưa chị một ngàn chị tiêu tạm, còn bao nhiêu chị cho em xin, », cán bộ miền Bắc ăn nói đến là khéo.
Anh Quý cười nhẹ :
-Mình đã dùng nhiều rồi, nay lại đến lượt người khác. Lọt chị xuống em, mất đi đâu. Một ngàn tiêu được mấy ngày ?
-Một tuần !
-A, hai ông bà già tiêu một ngàn một tuần, cũng đã là dè sẻn lắm.
Chị Hoàng phì cười :
-Nỡm ạ, hai ông bà già nhưng còn cả một đống đầy tớ. Dẫu ngày mai có xách bị đi ăn xin thì hôm nay vẫn phải có đầy tớ. Nói thế thôi, mệnh tôi có Song Lộc thì hết tiền sao được. Hôm nay hết ngày mai lập tức lại có.
Anh Quý nheo mắt hỏi ỡm ờ :
-Tức là vẫn hy vọng sẽ còn có thay đổi ?
-Cái gì thay đổi ?
-Cái tình hình chính trị ấy, nếu thay đổi lập tức chị em bà lại có rất nhiều tiền.
-Còn anh ?
-Tôi, hả ? Tôi đứng ngoài mọi thay đổi. Thời nguỵ tôi là anh thân Cộng, không đủ để tin, thời Cộng sản tôi là một viên chức được ưu đãi của chính quyền nguỵ cũng rất đáng ngờ. Chẳng phe nào chịu nhận mình là người của họ cả.
Chị Hoàng vung tay hét to:
-Vứt mẹ nó chính trị đi! Từ năm năm nay cái nhà này không bàn chuyện chính trị. Thiếu gì chuyện để cứ phải nói chuyện chính trị.
Rồi chị kể lể:
-Mấy bữa trước, cậu công an phường này chạy sồng sộc vào hỏi tôi: “Chiều nào ở đâu cũng tụ tập đánh bài à?”. Tôi trả lời: “Không phải mọi chiều mà chỉ có chiều ngày chẵn thôi!”. Lại hỏi: “Có đánh ăn tiền không?”. “Có chứ, đánh suông thì chán chết, nhưng ít ít thôi, thua được cũng chỉ chục bạc trở lại, còn tiền đâu mà đánh nhiều.”. Nó vẫn nói lằng nhằng: “Tại sao các ông các bà cứ phải giải trí bằng cờ bạc nhỉ?”. Tôi nổi xung lên: “Nếu không cho giải trí bằng đánh bạc thì bọn tôi biết làm gì cho qua ngày? Hay là biểu tình chống chính phủ? Bọn này mà ngồi không thì chỉ có nghĩ cách chống lại các cậu thôi. Cho chúng tôi đánh bạc còn tốt hơn để chúng tôi làm chính trị.”
Người khác không dám nói chứ bà chị tôi có thể nói trắng như thế thật. Ăn nói rất sỗ, rất thô mà nghe được, ấy là cái tài riêng, cái duyên lạ của chị từ ngày còn trẻ. Anh Quý làm ra vẻ sửng sốt:
-Ăn nói bố láo thế mà họ không còng tay nhốt khám kể cũng hi hữu thật!
-Cậu này nó biết đùa, cũng là người có học nên nó chỉ bảo: “Bà phải giữ lời nhá, nếu làm khác đi là tôi sẽ bắt cả đám.” Mình nói ngay: “Cậu đưa giấy bút đây, tôi viết hẳn tờ cam đoan cho cậu yên tâm.”
Rồi chị cười ngặt ngẽo, hồn nhiên như đứa trẻ. Cái mà người ta có thể làm ngơ được, “chịu được” là do chị biết nhân nhượng đúng lúc chăng? Nhân câu chuyện buồn cười về cờ bạc, chị kể tiếp một chuyện buồn cười khác cũng về cờ bạc:
-Thứ bảy tuần trước, bọn này lên xoa tại nhà cô Hảo, bài của mình các phu lên đẹp quá, chỉ hạ xuống là ù, còn ông Chương thì sỉu sường cống (Bài thiếu quân). Anh chàng ngồi ngẩn ra một lúc rồi gạ: “Ván này coi như hoà.” Mình nhìn vào tận mặt hỏi: “Năm năm nay cậu chỉ có nằm với nghĩ mà vẫn chưa phá được cái ngu à?”. Nó hỏi lại: “Chị bảo phá cái gì ngu?”. Tôi mới hét lên: “Khi tôi đã thắng cả trăm phần, cậu sắp thua cả trăm phần, mà cậu dám mở mồm: hoà, hoà, ván này hoà, là phải rất ngu mới dám nói thế. Tôi không đến nỗi ngu như cậu để gật đầu cho cậu hoà, cho cậu hoà hợp dân tộc, cho cậu tham gia chính phủ ba thành phần, cậu đã hiểu chưa?”. Làm chính trị mà ngu như chó, trên một bộ răng, dưới một bộ giái, còn cái cứt khô gì mà buộc người ta phải hạ mã cầu hoà.
Anh Quý vừa cười, vừa hét to:
-Vứt mẹ nó chuyện chính trị đi! Từ năm năm nay tôi không có dự bàn các việc chính trị.
Chị Hoàng nghiêng người, đấm khẽ lên vai ông bạn:
-Nỡm ạ! Tôi chỉ thích bàn chuyện chính trị với riêng thằng Chương thôi. Phải làm cho nó thật nhục nhã, thật chán chường rồi mới hoá nó sang kiếp khác được.
Anh Quý rút tẩu thuốc, cái cách anh nhồi thuốc, mồi lửa, gõ tàn và ngậm lệch cần tẩu khi nghe người khác nói chuyện vừa đẹp mắt, vừa lợi hại, anh có thể né tránh rất tự nhiên, rất lịch sự nhiều câu trả lời bằng cái tẩu ngoại giao của anh.
-Bà còn cay cú cái chuyện năm nọ lắm nhỉ? Cái chuyện quyền lực ấy mà?
-À, à, chính trị của thiên hạ thì tôi mặc xác, tôi chỉ quan tâm có cái quyền lực thôi.
Anh Quý cười xoà:
-Với số rất ít chính trị là quyền lực, với số rất đông chính trị là thái độ. Không bị hút vào đầu này ắt bị hút vào đầu kia, làm sao có thể đứng giữa?
Chị Hoàng trỏ tay vào mình, hỏi:
-Như tôi hiện nay thì bị hút vào đầu nào?
Anh Quý mồi lửa vào tẩu một lúc lâu rồi mới thủng thẳng trả lời:
-Mất hy vọng vào quyền lực thì còn lại cái thái độ. Vẫn cứ là chính trị. Cả mấy năm nay bà vẫn làm chính trị, bằng thái độ chứ không bằng âm mưu giành quyền lực.
Chị Hoàng nhìn cả hai chúng tôi, cái nhìn lại như hơi dại đi một chút :
-Có lý, có lý lắm. Nhưng lát nữa tôi sẽ bảo thẳng với mọi người, có thể nói đủ mọi chuyện trừ chuyện chính trị. Tống cổ nhà chính trị ra khỏi số nhà này.
Anh Quý nói nghiêm trang:
-Lát nữa tôi sợ rằng mỗi chúng ta đều phải bày tỏ cái thái độ chính trị hiện nay của mình. Ở đâu có hai người, ở đó có một nhà chính trị, Chúa đã bảo thế. Này, bữa ăn tất niên tối nay có những ai đấy?
Cái túi thịt trên khuôn mặt chị Hoàng đột nhiên lỏng ra, cái nhìn xa xôi, trống rỗng. Chị ngồi ngây ngô một lúc lâu rồi nói nhỏ, giọng khàn ướt:
-Không một ai có thể sống nổi với cái tâm trạng bị dồn đuổi, bị thua mãi. Tôi đã quyết định đứng hẳn lại, đứng nguyên một chỗ, đứng không xê dịch.
Quyết định gì? Chỗ đứng nào? Khi nãy chị đã nói với tôi một lần, bây giờ nhắc lại nữa, mà nghiêm trang quá, bí hiểm quá. Chính khách bàn vuông, nói cho rõ hơn, chính khách quanh bàn mạt chược, lại có được một dự tính cho nghiêm trang, cho bí hiểm kể cũng buồn cười. Nhưng ông bạn thân của bà chị tôi lại có vẻ không muốn cười, dầu rằng anh rất nhạy bén với cái khía cạnh hài hước của thế sự. Anh nín lặng một cách căng thẳng, khẽ ngọ nguậy thân người trong lòng cái ghế bành nệm lót đã rách tả tơi. Rồi anh thở dài rất khẽ, hừm hè trong cổ họng rất khẽ. Bà chị tôi chợt ngồi thẳng lên, hai gò má thoáng ửng đỏ, mắt long lanh như người nhập đồng, giơ một ngón tay chỉ vào tận mặt chúng tôi, thách thức:
-Lần này tôi có thể nói quả quyết: chắc chắn là tôi thắng! Tôi không cần một ai ủng hộ vẫn cứ thắng!
**
Có tiếng người gọi lanh lảnh bên ngoài cổng sắt: “Bơ ơi! Bơ mở cửa cho em!”. Cánh cửa vừa rít lên, tiếng người đã ồn ào: “Dạ, có hai vợ chồng em đến thôi để chị khỏi bận. Dạ, chẳng có gì, một chai rượu, sâm banh của Pháp hẳn hoi, Bơ nhá!” Chị Hảo bước vào phòng khách, mặc áo dài màu xanh nhạt, thêu bông trắng rất to. Ông chồng theo sau mắt kính lấp lánh, tay cầm một chai rượu bọc trong giấy báo. Một cặp vợ chồng rất là “tết”. Chị Hảo chào chúng tôi, rồi nhìn ngược nhìn xuôi, kêu tướng lên: “Tết nhất nhà bà Bò hay nhỉ. Chẳng có hoa lá gì cả. Ôi giời! Mời bà vào thay quần áo giúp cho. Bà bêu xấu chúng tôi đấy à?”. Lúc này tôi mới để ý bộ quần áo đang mặc của chị Hoàng. Tiếp khách chiều Ba mươi bằng quần áo ngủ, mà lại vá, hai ống quần hai màu khác nhau, một bên hoa xanh, một bên hoa đỏ nhạt, như quần áo hề. Thật ra, cái kho quần áo vô tận của chị cũng rỗng rồi. Phần thì cho chị em con cháu ở ngoài Bắc vào, mỗi người chọn xin một bộ, phần bị lấy cắp, quần áo ngâm trong chậu giặt mà còn mất, xem ra cái giống trộm tinh khôn ấy phải là trộm ở trong nhà. Người bị mất không kêu mà cũng chẳng muốn may sắm lại, có một bà bói bài tây đã bảo chị: “Bà phải mất hết, chỉ còn hai bàn tay trắng mới ra khỏi nhà được.” Việc gì chẳng có tiền định, kể cả cái chuyện bị mất cắp. Chị Hoàng lệnh khệnh đứng lên, người cao mập nhưng bàn chân lại nhỏ xíu, đi lập bập như đứa trẻ, một tay vung vẩy, miệng thì la: “Hương đâu! Hoa đâu! Mời các cô lên giúp tôi một chút đây!” Hai cô bé chạy lên, mỗi người xốc một bên nách, dìu bà lão rất hay làm nũng vào buồng trong. Đến cửa buồng chị còn đứng lại, hỏi anh Quý:
-Sang Pháp có thuê được bonne thay quần áo giúp không, toi?
-Nếu bà có thật nhiều tiền thì vẫn thuê được, thuê giờ, thuê ngày, tuỳ.
-Mình ở lại Việt Nam thôi, nằm ở đây là sướng nhất.
Chị nói thật đấy. Sang Pháp ở với con dâu đầm, chị không thể bắt nó chui đầu vào bếp làm những món ăn Việt Nam với hàng trăm thứ chi tiết rắc rối, lại cũng không thể buộc nó phải ngồi chồm hổm bên cạnh chị cả ngày để lựa lúc mẹ chồng cần thì đưa một viên thuốc trợ tim, một điếu thuốc lá, một tách nước, một cái tăm hoặc tán chuyện gẫu để mẹ khỏi buồn. Và chắc chắn vợ chồng nó không thể bỏ cả ăn cả làm để ngồi trực trước tay lái đưa mẹ đi xoa mạt chược. Cả thế giới không thể tìm đâu ra một mẫu người ăn bám hoàn toàn như tôi, chị vẫn nói bô bô như thế. Thời nay vua chúa còn tự làm cơm đãi khách và đưa con đi học thì tôi hết muốn sống rồi. Vừa lười, vừa ngu mà vẫn ham được cầm quyền, cái sự vô lý ấy đã tới mức khùng dại. Mà bà chị tôi lại biết tất cả, tự nói về mình như nhận xét của mọi người, nên nói chuyện với chị luôn là sự thích thú. Mỗi ngày chị lại giới thiệu với tôi thêm một thói xấu của chị, bình phẩm về cái thói xấu đó, xem nó như cái duyên riêng của mình, bỏ nó đi, giống như mọi người, thì chẳng còn ai muốn yêu chị nữa. Một mẫu người lạ lùng nhất tôi chưa từng được gặp. Còn cô em ruột của chị, chị Hảo, lại là một mẫu người khác, tầm thường hơn, với những cái xấu cái tốt giống như nhiều người. Năm 75, tôi gặp anh chị Hảo lần đầu ở Hà Nội, vì được gặp lại bố và mẹ già tại Sài Gòn vừa được giải phóng sau ba chục năm xa cách tôi mới được biết ngay ở Hà Nội cũng có nhiều người thân. Năm ấy, chị Hảo mặc quần lụa thâm ống hẹp gấu nhỏ, áo cánh, bàn tay đen đủi, gầy guộc, mười năm theo chồng đi kháng chiến, hai chục năm nuôi con trông cháu, làm chủ một gia đình quá đông đảo, phải dè sẻn từng thìa mỡ, từng tấc vải, chị là một trong những bà mẹ phi thường của Tổ quốc Việt Nam. Anh chị vào sống tại Sài Gòn ngay cuối năm 75 để có chị có em, như chị nói, và cũng để hưởng thêm chút ít phú quý còn lại như chị thầm mong. Buổi đầu hai chị em gặp nhau, nghe kể lại cứ ngỡ là chuyện bịa. Bà chị giương mắt nhìn cô em một lúc rồi kêu lên: “Cô Hảo hả? Vợ cán bộ cao cấp gì mà ăn mặc như con vú già!”. Cô em ôm lấy chị, oà khóc: “May nhờ có cách mạng chúng em lại được gặp anh chị”. Bà chị nói khinh khỉnh: “Tôi chẳng mong gặp lại cô chú một tí nào. Gặp lại cô là cái vận tôi ăn mày rồi.” Chị nói thật, cô em từ Việt Bắc về Hà Nội, chị chạy tuốt vào Nam, nay cô em cũng theo chân vào Nam, thì chị chạy đâu bây giờ? Ngay ngày hôm ấy chị Hoàng bắt em phải làm đầu lại, may sắm quần áo lại, rồi sửa cách ăn nói, cách đi đứng cho nó phù hợp. Giữa năm 76, tôi có công việc phải vào thành phố Hồ Chí Minh, đến thăm anh chị Hảo tại nhà riêng ở đường Hồng Thập Tự.
(còn tiếp)
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
(Schtroumpf-lunette)