Hoài Cảm
Tóc bạc, da mồi
Nếp nhăn vầng trán
Tháng năm qua rồi
Ba chẳng như xưa
Nhớ ngày nào đó
Ba, con vui đùa
Bàn tay ấm áp
Xiết nhẹ vai con
Một màu trắng toát
Chiếc giường khô khan
Nhiễu nhương mùi thuốc
Lắm người lại qua
Giờ Ba nằm đó
Chờ đón điều gì
Huyền hoặc xa xăm
Phủ mờ mắt đục
Ngày lại ngày ngày
Chiếu xạ luân phiên
Than ôi đầu tóc
Chẳng màng thanh xuân
Con cháu vây quanh
Càng thêm buồn tủi
Biết được kiếp người
Là do thiên định
Nếu là mệnh số
Ba chẳng cưỡng cầu
Luôn miệng nhắc câu
Tự hào lắm lắm
Ba ơi
Con luôn hiểu
Một điều... Ba vẫn thương
Tất cả...Chúng con.
Tóc bạc, da mồi
Nếp nhăn vầng trán
Tháng năm qua rồi
Ba chẳng như xưa
Nhớ ngày nào đó
Ba, con vui đùa
Bàn tay ấm áp
Xiết nhẹ vai con
Một màu trắng toát
Chiếc giường khô khan
Nhiễu nhương mùi thuốc
Lắm người lại qua
Giờ Ba nằm đó
Chờ đón điều gì
Huyền hoặc xa xăm
Phủ mờ mắt đục
Ngày lại ngày ngày
Chiếu xạ luân phiên
Than ôi đầu tóc
Chẳng màng thanh xuân
Con cháu vây quanh
Càng thêm buồn tủi
Biết được kiếp người
Là do thiên định
Nếu là mệnh số
Ba chẳng cưỡng cầu
Luôn miệng nhắc câu
Tự hào lắm lắm
Ba ơi
Con luôn hiểu
Một điều... Ba vẫn thương
Tất cả...Chúng con.
Sắc dĩ sắc, sắc vô thường sắc
Không hữu không, không dĩ tự không
Không hữu không, không dĩ tự không