Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Đánh máy truyện Người xanh của trái đất Hồng 🔒

47 trả lời, 8.526 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-29 15:09:34Ct.Ly>
NGƯỜI XANH CỦA TRÁI ĐẤT HỒNG
V. MALENTIEV
Đặng Ngọc Long dịch từ nguyên bản tiếng Nga

Chương 1-4: Bạn Hoa Tulip đen đã nhận (hoàn tất)
Chương 5-8: Bạn sym nhận gõ (đã đến chương 7)
Chương 9-12: Bạn July_cafe nhận gõ (hoàn tất)
Chương 13-16: CuLong767805 đã nhận (đã đến chương 13)
Chương 17-20: Bạn Vatoicungyeuem nhận gõ
Chương 21-23: Chưa có người nhận
Chương 24-25: Chưa có người nhận

CHƯƠNG I

CHUYỆN XẢY RA TRONG KHOẢNG RỪNG DÂU

Khi Iuri bước ra khoảng rừng thưa mà em rất thông thạo (vì ở đấy bao giờ cũng có niều dâu rừng đang chín) thì Sarik đã đứng trước ở đó rồi, chân đang dậm dậm. Nó hết giơ chân này lại giơ chân khác lên và sủa ăng ẳng.
Iuri phá lên cười – cái con Sarik này đến là ngộ và hay hoảng hốt quá. Nhưng sau… Nhưng sau thì chính em cũng suýt buột miệng kêu lên.
Không, không phải vì em sợ hãi. Nếu Iuri đã có đủ can đảm bỏ nhà ra đi, và bỏ nhà ra đi một cách đàng hoàng, viết giấy hẳn hoi để lại cho bố mẹ, nếu khi đã đi hẳn rồi, em còn không quên đưa đơn thuốc của bà em đến hiệu dược phẩm và lấy số tiền để dành ít ỏi của mình để trả tiền thuốc, và cuối cùng nếu đêm qua em đã ngủ lần đầu tiên trong rừng mà không sợ tiếng kêu của lũ chim đêm, không sợ những tiếng sột soạt và lách tách vẳng lên khắp xung quanh, thì tức là Iuri không thể lại kêu lên vì sợ hãi được. Ừ, mà có gì phải sợ cơ chứ?
Em muốn kêu lên là vì khoái chí, vì ngạc nhiên, và còn vì một cái gì đó thật mơ hồ, không tài nào hiểu nổi.
Nhưng Iuri là đàn ông, một người đàn ông thực sự. Bởi vậy em chỉ khẽ huýt một tiếng sáo. Sarik quay ngay đầu lại và vẫy vẫy đuôi cụt ngủn.
“Cậu chủ, hãy can đảm lên. Tôi thì tôi sợ đấy!” – Sarik nói bằng ngôn ngữ loài chó của nó.
Iuri sửa lại ba-lô rồi hiên ngang nhận xét:
- Tuyệt quá!
Sarik ngoái cổ lại hai lần và không vẫy đuôi nữa. Bây giờ mẩu đuôi cộc của nó quay tít dường như chỗ trước kia là đuôi thì nay đã gắn chiếc chong chóng thay vào. Sau đó, nó vui vẻ hếch cái mõm xù lông lên và sủa từng hồi. Rồi nó ngừng sủa, quay đầu lại hỏi:
“Tôi hiểu cậu như vậ, có đúng không, cậu Iuri?”
Iuri không trả lời. Em chưa có kinh nghiệm về những cuộc gặp gỡ như vậy nên em khôn ngoan im lặng. Ai cũng biết khi một đấng nam nhi rơi vào một hoàn cảnh khác thường thì trước hết phải đánh giá tình huống đã rồi sau mới hành động.
Mà tình huống này thì quả là phức tạp.
Phía bên kia khoảng rừng thưa, gần con suối nhỏ đang vui vẻ róc rách chảy, một con tàu vũ trụ đứng sừng sững. Nó đồ sộ lặng lẽ, vỏ ánh lên mờ mờ. Dĩ nhiên điều đó chẳng có gì lạ lùng hết.
Cái phức tạp là trên sườn con tàu đã bị bụi vũ trụ mài bóng đi ấy chẳng có dòng chữ nào cả, chỉ có những vết lõm do va phải sao băng trông dữ dội như vết sẹo thôi. Mà Iuri cũng như bất kỳ một con người hiện đại nào, đều biết rất rõ là, trên thành các con tàu vũ trụ nhất thếit phải có ghi tên con tàu, số thứ tự của nó, quốc huy hay tên gọi tất của quốc gia có con tàu đó.
- Khẽ chứ! – Iuri mắng Sarik và suy nghĩ.
Con tàu đứng nghiêm nghị và dường như cũng đang trầm ngâm… Cái mũi nhọn hoắt của nó hướng lên trời và trên đó chói lên ánh đỏ thắm, chẳng là lúc ấy mặt trời đang mọc mà!
Vì mũi con tàu ánh lên đỏ thắm không như lá cờ nên Iuri cho rằng trước mắt em là con tàu của nước em, của Liên Xô. Nếu không thì tại sao nó lại đứng bình tĩnh như vậy, thậm chí có vẻ yên tâm như vậy, ngay cạnh thị trấn quê hương của Iuri?
Nhưng suốt trong thời gian gần đây, không thấy có một thông báo nào về chuyến bay của các con tàu vũ trụ Liên Xô cả. Hơn nữa, nếu như đây là con tàu Xô Viết thì xung quanh và phía trên nó chắc hẳn đã phải thấy dập dìu những máy bay lên thẳng, còn trên con đường dẫn đến khoảng rừng trống này đã có những chiếc ôtô và xe chạy được mọi địa hình lao vun vút rồi chứ.
Làm soa có thể khác thế được, bởi vì các con tàu vũ trụ luôn luôn giữ liên lạc với mặt đất và hạ xuống đúng chỗ mà đài chỉ huy đã ra lệnh cho các nhà du hành vũ trụ. Vì các nhà du hành vũ trụ là những người có tác phong quân sự, kỷ luật của họ nghiêm minh đến nỗi họ không hạ xuống sai địa điểm quy định đến mười mét… Và họ chỉ hạ xuống khi nhận được lệnh. Cách thức hạ xuống cũng là do đài chỉ huy điều khiển.
Đến đây, Iuri thở dài và em nhớ lại: đó chính là điều mà ba em thường nói với em cũng bằng những lời lẽ như vậy. Hoá ra bây giờ em cũng chỉ nhắc lại những lời lẽ về kỷ luật đã khiến em ngán ngẩm mà thôi…
Để khỏi thở dài – người đàn ông chân chính phải kiềm chế được tình cảm của mình và trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải biết tự chủ - Iuri nghĩ sang việc khác. Đúng hơn, em cũng nghĩ về điều đó, nhưng theo cách khác.
Vậy là trước mặt em không phải là con tàu Xô-viết rồi. Thế thì của ai? Của Mỹ chăng?
Điều đó có thể chấp nhận được. Bây giờ là buổi sáng, con tàu chắc chắn đã hạ xuống ban đêm vì cỏ xung quanh có còn phủ một lớp sương mỏng như làn khói. Nếu như con tàu mới hạ xuống thì chắc nó đã thổi bạt đi hay làm bốc hơi hết lớp sương chứ, động cơ của nó mạnh ơi là mạnh cơ mà! Tức là nó đã hạ cánh ban đêm, hay nó bị mất phương hướng chăng? Nếu như các nhà du hành vũ trụ bị lạc và bắt buộc phải hạ cánh thì tình thế của họ chắc là gay go đấy - những vết lõm do sao băng gây nên trên lớp vỏ bọc con tàu sâu đến thế kia còn gì!
Có lẽ họ đang tìm cách bắt liên lạc với đài chỉ huy để thông báo về hoàn cảnh của họ. Thậm chí có thể là…
Iuri quyết định hành động. Biết đâu họ đang gặp tai nạn thật. Họ đang cần giúp đỡ, vậy mà em cứ ngồi thu lu ở ven rừng vuốt ve Sarik và lý lẽ mãi.
Cần phải hành động! Hành động một cách mạnh bạo, kiên quyết, nhưng thận trọng!
Iuri tháo ba lô treo lên cành cây rồi thì thầm:
- Sarik, theo tao!
Cả hai từ từ đi qua khoảng rừng trống. Trên lớp cỏ phủ sương đêm, hằn rõ hai vệt dấu chân màu sẫm – sương bị động đến đã rơi từ thân cỏ xuống. Ngay sát trên mặt đất có những quả dâu rừng đỏ hồng, vừa to lại vừa thơm, khiến Sarik không kìm được nỗi thèm thuồng. Nó bắt đầu đi chậm lại và đớp những quả dâu lớn tướng, chín mọng, nhai rau ráu.
Iuri không thể tha thứ được tính vô kỷ luật như vậy. Em ngoái đầu lại và rít lên:
- Mày làm sao đấy, không hiểu à? Bước mau lên!
Sarik cúi đầu, chạy vượt lên trước Iuri và thôi không tìm những quả to hơn nữa.
Mà nó thì thèm ăn quá. Từ lúc cả hai bỏ nhà ra đi đã được nửa ngày và cả một đêm rồi. Suốt trong thời gian ấy, nó chỉ mới được nhấm nháp một mẩu bánh mì chay nhỏ xíu, lớp bọc ngoài khúc xúc xích và một miếng đường bé tẹo, chẳng là Iuri tiết kiệm lương thực dự trữ mà. Sarik đành phải tự kiếm ăn lấy vậy.
Tình hình tồi tệ đến mức nó buộc phải chén một vài chú châu chấu, một gã chuột nhắt và đến sáng sớm thì phải kiếm cả quả mà nhai. Hồi trước Iuri đã dạy Sarik quen chịu đựng khó khăn và tập nuốt chính những quả dâu rừng này đây.
Bởi vậy, dù Sarik có làm gì chăng nữa, tâm trí nó cũng lẩn quẩn trước tiên đến chuyện ăn uống. Nhưng nó đã ra sức đánh hơi mà vẫn chẳng thấy gì ăn được, nó buồn rầu nhớ lại những buổi sáng trong trẻo, chan hoà ánh sáng ở nhà, khi nó vừa choãi người vừa bò ra khỏi cũi, rũ rũ bộ lông, uống nước ở chậu, rồi vục đầu vào bát thức ăn to tướng. Thường thường cứ đến chiều tối là bà của Iuri lại mang đến cho nó những thức ăn thừa ngon tuyệt của buổi sáng. Đấy là những thức ăn mà để sớm hôm sau sẽ chẳng còn ra sao nữ, thế nào cũng bị thiu hỏng đi.
Cả hai bắt đầu từ từ đi quanh con tàu.
Dù Iuri có chăm chú quan sát tới đâu chăng nữa, em cũng chẳng thấy gì ngoài lớp vỏ liền thành một khối của con tàu.
Dù Sarik có ra sức đánh hơi đến đâu chăng nữa, con tàu cũng chỉ toả ra một mùi kim loại nó chưa ngửi thấy bao giờ.
Cả hai cứ đi, cứ đi mãi mà không nhận thấy bước chân cả người lẫn chó ngày một chuệch choạc hơn và hay dừng lại hơn. Sương đã thấm đẫm giầy của Iuri, chiếc quần trở nên nặng chịch và ướt sũng đến gần đầu gối. Từ bộ lông uốn làn sóng màu trắng điểm chấm đen của Sarik, hơi sương đọng lại chảy ròng ròng xuống đất.
Cả Sarik lẫn Iuri đều bắt đầu thấy răng va vào nhau lập cập: mặt trời vừa mới ló nên buổi sáng còn lạnh.
Khi cả hai đã đi gần hết một vòng con tàu thì trong bụi cây cạnh suối có những cái bóng lờ mờ vụt qua rồi biến mất.
Nhưng dù Iuri có chăm chú xem xét bụi cây rậm rạp ven suối đến đâu chăng nữa, em vẫn chẳng thấy có gì đáng ngờ cả.
Dù Sarik có ra sức đánh hơi đến đâu chăng nữa, nó vẫn chẳng phát hiện được một thứ mùi gì nguy hiểm hết.
Thực ra, như về sau đã chứng tỏ, Sarik có ngửi thấy một mùi khá mạnh và hết sức lạ lùng, nhưng nó không chú ý đến lắm, và trong rừng thường đột nhiên có một mùi kỳ dị trào đến, và trong khi còn chưa phân biệt được đấy là mùi gì thì nó đã biến mất.
Chính vì vậy mà cả Iuri lẫn Sarik đều không xem xét kỹ càng bụi cây ven suối. Nếu như ở đó có các nhà du hành vũ trụ thì chaắc họ đã nhìn thấy em cùng Sarik và đã lên tiếng. Hoặc ít ra, họ cũng phản ứng như thế nào đó chứ?
Nhưng tất cả vẫn yên tĩnh và bình thường. Sarik và Iuri lại đi tiếp quanh con tàu.
Mặt trời lên cao rất nhanh. Những tia nắng xuyên qua lớp lá dày lúc chiếu ngang, lúc chiếu dọc như chúng là những sinh vật sống. Do đó, con tàu như bừng tỉnh dậy, lúc thì nó bùng lên, lúc lại tắt đi, lúc thì toả muôn ngàn tia lửa muôn màu xuống lớp cỏ ẩm ướt. Mọi vật sao mà đẹp đẽ, sao mà khác thường đến nỗi ngay cả con Sarik cũng nép sát vào đôi ống quần ướt đẫm của Iuri và lặng hẳn đi.
Có lẽ vì vậy mà khi trông thấy cửa con tàu, cả hai cảm thấy hết sức đột ngột. Một chiếc cửa lớn, phía trên hình bán nguyệt để mở toang. Xung quanh thành tàu nhấp nháy những ánh lấp lánh đỏ thắm làm khung cửa có vẻ âm u và bí ẩn.
Iuri và Sarik nhìn vào chiếc cửa và thấy ở bên trong là mọt thứ bóng tối lờ mờ lạ lùng và như đượm một làn ánh sáng xanh. Cả hai lắng nghe và cố ngửi xem có thấy mùi gì không.
Từ trong đó, từ bóng tối như của miền vũ trụ sâu thẳm, khe khẽ vang ra những âm thanh kỳ dị. Một cái gì đó kêu ầm ĩ, nổ lách tách có vẻ dè dặt, thận trọng, khang khác những tiếng động trên Trái Đất này.
Từ chiếc cửa mở toang của con tàu vũ trụ toả ra một thứ mùi khô và ấm rất đặc biệt. Nó cũng chẳng giống một thứ gì trên Trái Đất, có chăng cũng chỉ hao hao mùi dầu máy và hành phi. Nhưng nói chung, nó không hề khó ngửi và dường như kích thích ta, khiến ta bực tức. Mùi của máy móc, mùi các thiết bị hoá học hay vũ khí thường gây cho ta cảm giác như vậy. Nó dường như một thứ mùi chết, nhưng đồng thời lại thay đổi liên tục, rất khó nắm bắt được, nên ta có cảm giác là nó sống.
Tóm lại, đây là thứ mùi của một cuộc sống xa lạ.
Sarik vểnh tai, hếch chiếc mũi tròn như khuy áo lên hít cái mùi lạ lùng này và như bị thôi miên, nó từ từ bước đến chiếc cửa mở toang. Sau khi đặt chân lên ngưỡng cửa bằng kim loại của con tàu, nó hất hất chiếc mõm mấy lần về phía trước rồi nhấc chân trước, căng người ra và cứ đứng trong tư thế đó. Bộ lông dính đầy gai và cỏ may của nó dựng xù lên – nó sẵn sàng giao chiến với những cái bí ẩn. Trong người nó đã thức dậy dòng máu của tổ tiên nó – dòng máu của chó săn và chó chiến.
Iuri cũng không thể đứng yên một chỗ. Em cũng tiến lên vài bước và bỗng hiểu rằng, sự việc xảy ra với em trong giây phút này đây chưa từng xảy ra với một chú bé nào chẳng những ở thành phố em và có lẽ, còn ở nhiều nơi nữa. Em bỗng nhớ lại mỗi khi ba em mắng em về những lỗi em phạm phải thì bao giờ ông cũng nhấn mạnh “Lúc bằng mày thì tao đã…”
“Vậy lúc bằng tuổi mình liệu ba mình đã được đứng ở ngưỡng cửa con tàu vũ trụ chưa?” – Iuri kiêu hãnh nghĩ như vậy và dướn thẳng người lên. Trước đó, em vừa đi vừa phấp phỏng nên cổ hơi rụt xuống, người khom khom lại.
Giờ đây, em cũng sẵn sàng giao chiến với những cái bí ẩn và cái bí ẩn đó có sức hấp dẫn không gì cưỡng nổi.
Em nhún người nhoài lên nắm lấy xà trên khung cửa; Dưới bàn tay em, lớp vỏ bọc con tàu như ấm áp, gần như làn da của một sinh vật. Cảm giác đó khiến Iuri rùng mình.
Sarik ngoái cổ lại và chăm chú nhìn Iuri bằng đôi mắt lấp lánh màu nâu thẫm.
“Thế nào, cậu chủ? Ta vào chứ? Thử một chuyến xem sao?”
Iuri cũng tiến lên một bước.
Sarik chạy lên vài bước rồi dừng lại.
Đằng sau vang lên một tiếng xào xạc nhè nhẹ, và Sarik quay đầu nhìn. Nhưng thành tàu đã che khuất khoảng rừng thưa và khu rừng. Cả hai bước vào hành lang con tàu vũ trụ.

-------------------
CHƯƠNG 2

NHỮNG NGƯỜI DA XANH

Đúng là do bất ngờ, bởi vì sàn hành lang thì nhẵn thín và còn như nhún nhảy nữa, vậy mà Iuri bị vấp ngã. Và khi vấp ngã, em hiểu rằng, mặt sàn nhẵn thín ấy đi lên phía trên và sang phía bên.
Mắt em dần dần đã quen với thứ ánh sáng tán xạ xanh nhờ nhờ. Nó đều dặn không nhấp nháy và hệt như nhau cả ở trên trần, trên tường lẫn trên sàn. Cái gì cũng toát ra thứ ánh sáng tuyệt đẹp và bí ẩn ấy, do đó mọi vật đều như hư ảo. Hư ảo đến nỗi Sarik bất giác dựa vào thành tường ấm áp dịu dàng.
Tường thì đúng là thật. Iuri đã xem kỹ.
Trên bức tường phía trong của hành lang, những đốm sáng nhỏ xíu, ánh lên đùng đục và đầy vẻ cảnh giác. Chúng dường như đang nghi ngờ chăm chú nhìn em bé và con chó. Iuri cảm thấy những đốm lửa này dường như dịch chuyển, như nghiêng nghiêng ngó ngó và em thấy phấp phỏng. Nhưng em tự chủ ngay – người đàn ông chính cống không được buông lỏng thần kinh, – và em tiến lên vài bước. Chân em bước chuệch choạc, dường như dính xuống lớp sàn nhẵn thín. Cứ mỗi bước đi, sàn tàu lại hút đế giày của Iuri hơn. Đôi giày bắt đầu tuột khỏi mạnh chân, xiết vào gót đau điếng.
Sarik hơi dừng lại. Những đốm lửa trên các bức tường đột nhiên trở nên chói lọi muôn sắc. Chúng lồng lộn, nhấp nháy. Sarik dướn người về phía trước, nép sát vào ống quần ẩm ướt của Iuri. Trên tường, cả một trận mưa lửa vụt bay qua.
Tiếng ầm ì đầy vẻ thận trọng, khác hẳn những tiếng động trên trái đất, vốn vẫn vang lên trong con tàu, nay mạnh lên. Có tiếng lách tách, lạch cạch một cách đáng ngại và cuối cùng, từ phía trong con tàu vọng đến một thứ âm thanh đùng đục như từ trong bụng phát ra. Nó tăng lên mau chóng và dường như xọc đến tận tim gan, bởi vì tim Iuri đột nhiên co thắt lại và đập liên hồi, chẳng khác gì khi em chạy liền một hơi mười lần một trăm mét.
Đồng thời với thứ tiếng động lạ lùng và đáng sợ đang oai nghiêm tràn ngập toàn bộ con tàu này, khu sàn trước mặt Iuri và Sarik từ từ nâng lên nhẹ nhàng, che kín hành lang bằng một bức tường cứng chắc, sáng nhấp nháy. Con đường vào trong con tàu thế là bị cắt đứt.
Hoá ra các nhà du hành vũ trụ không muốn tiếp khách. Điều đó đáng giận đến nỗi Iuri quên bẵng cả trái tim em đang đập thình thịch.
Kể cũng tức thật đấy chứ: em vội đến giúp đỡ họ, em lo lắng, sẵn sàng gioa chiến với những điều bí ẩn, vậy mà họ lại không cho em vào. Họ coi em như một loại người đáng ngờ. Tất nhiên, cũng có khi em xộc vào nhà một người bạn giữa lúc ở đó đang dọn dẹp hay có ai chưa kịp mặc quần áo chỉnh tề. Chuyện gì mà chẳng xảy ra được? Nhưng trong trường hợp như vậy, người ta sẽ nói một cách lịch sự: “Xin chờ một chút”. Còn xin lỗi nữa là khác. Đằng này người ta lại lặng lẽ đóng cửa – xin mời anh muốn đi đâu thì đi. Tức thật. Tức mình thật đấy chứ.
Nhưng Iuri không kịp bực thêm nữa. Phần sàn đã nâng lên trước mặt em nay đã bắt đầu chuyển dịch đến chỗ em, nó chuyển động rất chậm, nhưng không gì cưỡng nổi. Đột nhiên có tiếng xì xì, và hành lang tràn ngập những cuộn khói chẳng ra của hơi nước mà cũng chẳng ra của những thứ nước hoa hết sức kỳ dị, chúng dường như dễ ngửi nhưng đồng thời lại làm cổ họng thấy khe khé và nước mắt muốn trào ra.
Bức tường sáng nhấp nháy vẫn lặng lẽ xông thẳng đến em. Thứ mùi chẳng ra của hơi nước mà cũng chẳng ra của nước hoa bao phủ tất cả và xộc vào tận tim gan khiến Iuri phải từ từ lùi lại.
Sarik kêu ẳng một tiếng rền rĩ và lăn kềnh xuống bãi cỏ. Cửa con tàu vũ trụ từ từ đóng lại.
Iuri ho khù khụ, lau mũi và mắt, còn Sarik giận dỗi sủa ăng ẳng và lúc lắc đầu. Về sau mới biết rằng, trong tất cả các thứ mùi mà Sarik đánh hơi thấy, mùi hành lá tác động đến nó nhất. Nó biết rằng, nếu người ta phi hành thì tức là có thể có cái chén. Mà nó lại đoói quá rồi. Thành thử nó tiếc nhất, vì như thế là chẳng sơ múi gì được nữa.
Đột nhiên, cửa lại chậm chậm mở và từ trong con tàu toả ra những luồng hơi còn sót lại. Iuri và Sarik nhìn nhau, thế là thế nào nhỉ? Có lẽ các nhà du hành vũ trụ đã nghĩ lại và hiểu rằng họ đã xử sự không lịch sự, nay họ sửa chữa khuyết điểm ấy: họ mở cửa mời khách vào. Mà biết đâu họ bày ra cái trò đùa đáng giận này chỉ để kiểm tra khách của họ?
Nhưng ngay lúc ấy em lại nghĩ: thế nhỡ các nhà du hành vũ trụ bị ốm và vì vậy không thể ra đón được thì sao? Họ ốm nặng quá nên lúc đầu họ nhầm lẫn cả nút bấm trên bảng điều khiển và đáng lẽ mời khách vào con tàu thì lại đuổi khách ra, nhưng bây giờ họ đã biết là họ lầm và đang tha thiết mời vào. Vì nếu như trong con tàu toàn những người khoẻ mạnh thì nhất định họ phải ra và tìm cách giải thích đầu đuôi câu chuyện chứ. Đằng này, chẳng có ai trong con tàu cả.
Iuri liền lao vụt vào chiếc cửa mở.
Hình như chiếc cửa không thể đóng lại một cách nhanh chóng và chính xác lạ lùng như vậy. Nhưng nó đã đóng lại ngay trước mũi Iuri. Đang đà chạy nên đầu gối em, trán em và khuỷu tay em đều đập vào lớp kim loại ấm áp của nó.
Bây giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa. Đúng là các nhà du hành vũ trụ không muốn tiếp em và con Sarik trung thành của em rồi. Iuri phát cáu.
- Chà, thế thì được, thế thì được!...
Nhưng trong lúc đó, đằng sau em, con Sarik sủa một tiếng đầy nghi hoặc. Iuri ngoái đầu lại và em thấy ở giữa đoạn đường từ bờ sông đến con tàu vũ trụ, đúng vào giữa khoảng đường đầy sương mù mà bây giờ đã nhìn rõ có bốn nhà du hành vũ trụ đang đứng nhìn Iuri.
Sarik thoáng ngước mắt nhìn chủ và lại lưỡng lự sủa một tiếng nữa. Iuri không trả lời. Em nhìn bốn người lạ mặt và im lặng.
Em im lặng bởi vì những nhà du hành vũ trụ này rất kỳ lạ và chẳng có vẻ nghiêm chỉnh gì cả. Không thể tin được những nhà du hành vũ trụ thật lại có thể như vậy.
Trước hết, cả bốn người đều trạc tuổi Iuri. Mà Iuri mới có mười hai tuổi. Hoá ra trước mặt em là bốn chú bé. Chẳng lẽ chúng lại là các nhà du hành vũ trụ à?
Mặc dù… mặc dù rất có thể là người ta đã chọn riêng những người thấp bé để con tàu vũ trụ có thể chứa được nhiều hơn.
Nhưng thứ hai là, cả bốn người đều mặc áo liền quần và đội mũ chụp. Mà những chiếc mũ này chẳng những có vẻ quá nhẹ nhàng trông như một thứ đồ chơi mà còn bịt kín rất cẩn thận nữa.
Các nhà du hành vũ trụ đi dạo trên lớp cỏ đẫm sương thì chụp kín mũ để làm gì cơ chứ? Theo đúng quy định thỉ họ phải mở mũ ra mới phải, dù chỉ là để hít thở làn không khí buổi sáng tuyệt diệu thoang thoảng mùi dâu rừng thôi.
Cuối cùng, những bộ áo liển quần của các nhà du hành vũ trụ cũng chẳng có vẻ nghiêm túc tý nào.
Iuri thấy trên vô tuyến truyền hình tất cả các chú du hành vũ trụ, tất cả các chú ấy đều mặc những bộ áo liền quần oai vệ khiến ta phải kính trọng. Đó là những bộ áo liền quần chỉnh tề, rộng thùng thình, với đủ các loại khuy, móc cài và ống lọc. Còn những người này lại mặc bộ quần áo bọc kín, nhẹ không, trong suốt, hơi óng ánh. Thật chẳng khác gì những túi nylông mà mẹ em vẫn mua để đựng bánh mì và rau quả. Những bộ quần áo thế kia thì cứ là rách ngay nếu mắc phải bất kỳ cành cây hay chiếc đinh nào. Không, mặc những cái túi như vậy thì bay vào vũ trụ làm sao được…
Em buột miệng nói cái đầu tiên loé lên trong óc em:
- Zdraxtvuitle! (1)
Các nhà du hành vũ trụ nhìn nhau nhưng im lặng.
“Phải rồi, họ không biết tiếng Nga”.
- Good morning! (2)… - Iuri nói, giọng không tự tin lắm: lời chào này của người Anh em mới chỉ nghe thấy trong phim.
Các nhà du hành vũ trụ vẫn im lặng và lại nhìn nhau.
“Rõ ràng tiếng Anh cũng không dùng được với họ, vậy tiếng gì được nhỉ?”
- Guten morgen! (3) – Iuri nói, giọng rất tự tin vì ở trường em có học tiếng Đức. Nhưng các nhà du hành vũ trụ thậm chí chẳng nhìn nhau nữa và Iuri thấy bối rối.
Em nhìn Sarik và con chó tuồng như hiểu em. Nó vẫy đuôi, hơi hé mõm như thể mỉm cười và khẽ sủa một tiếng đầy vẻ kính trọng.
Bốn nhà du hành vũ trụ nhìn nhau và hình như họ mỉm cười.
Iuri thấy mếch lòng: em chào hỏi họ bằng tiếng người vậy mà hoá ra họ chỉ hiểu tiếng chó ư? Em bèn cau mày một cách kiêu hãnh và cúi chào theo kiểu hiệp sĩ thời trung cổ - em bước một chân lên và vòng tay qua phía trước. Thật lạ lùng, các nhà du hành vũ trụ cũng cúi người xuống, nhưng tay của họ không vòng qua trước mặt. Họ gập khuỷu tay lại và áp bàn tay vào ngực.
“Xem kìa!”Chắc bốn anh chàng này là người Sri-Lanka hoặc Ấn Độ đây, vì người ở các nước đó khi chào cũng áp tay vào ngực như vậy? Biết xử trí thế nào đây nhỉ? Vì tiếng của họ thì dĩ nhiên là mình mù tịt rồi.
Em cảm thấy các nhà du hành vũ trụ không có vẻ đáng ngờ nữa và rõ ràng là họ không cần giúp đỡ. Bây giờ Iuri thấy rạo rực cả người và em chỉ nghĩ đến việc làm quen với họ để được đặt chân lên con tàu. Bởi vậy, em nhìn họ chăm chú hơn cố tìm ra cách xử sự với họ.
Nhưng thật không may: mặt trời ngày càng chói lọi đứng từ sau lưng các nhà du hành vũ trụ chiếu tới, ánh nắng xuyên qua bộ áo liền quần và chiếc mũ chụp không có vẻ gì là nghiêm trang của họ khiến Iuri bị loá mắt. Do đó, Iuri không nhìn rõ được mặt họ.
Trong trường hợp như vậy thì người đàn ông chân chính, người đàn ông thực sự, phải hành động ra sao nhỉ? Nếu không giành được thắng lợi ngay lập tức bằng một đòn chính diện, thì em phải tìm cách đi vòng, phải nghĩ ra một mưu mẹo gì vậy.
Iuri bước sang bên vài bước và lại cúi chào. Mặt trời như đã thay đổi vị trí. Iuri liền bước thêm vài bước sang bên, cúi chào, và cứ cúi chào như thế, em tranh thủ bước thêm vài bước nữa. Lúc đi, trông em giống như con gà rừng vừa kêu cục cục vừa dang cánh ra, lượn vòng quanh kẻ địch trên quãng rừng trống.
Thật lạ lùng, các nhà du hành vũ trụ cũng vừa cúi chào vừa bước mấy bước. Iuri thoáng nghĩ rằng, họ cợt nhạo em. Nhưng em quyết định không để ý đến việc ấy. Việc em, em cứ làm.
Sarik cũng không sao hiểu nổi cảnh tượng đang diễn ra trên khoảng rừng dâu này. Khi các nhà du hành vũ trụ vừa cúi chào, vừa lại gần nó thì nó cong đuôi lên và nghi ngại nhìn quanh, bước sang bên. Rồi nó ngồi chồm chỗm vểnh một tai lên, cúp một tai xuống, thích thú nhìn đám người như đang nhảy múa kia. Trong cả cái đời chó của nó, chưa bao giờ nó được thấy một cảnh tượng ngộ đến như vậy.
Khi các nhà du hành vũ trụ đã đứng thẳng người lên và dừng lại, còn mặt trời đang chiếu thẳng vào mặt họ, thì Iuri hơi bối rối và thậm chí, em còn ho lên một tiếng vì ngạc nhiên. Hoá ra, tất cả bốn nhà du hành vũ trụ đều là người da xanh! Bạn hãy tưởng tượng xem: tay, chân, mũi, tai – cái gì cũng xanh hết!
Tất nhiên là da họ không đến nỗi xanh như mực bút bi. Không, không đến nỗi như thế. Màu da xanh của họ gợi đến bầu trời vào một buổi trưa mùa hè trong sáng, khi dường như nó bị hun nóng lên, nhạt màu đi. Trong đó có cả màu trắng trắng mờ đục đầy vẻ oi bức, có cả màu óng vàng của ánh nắng, có cả màu phơn phớt hồng. Nhưng dù sao, bầu trời vẫn là màu xanh. Đó chính là màu da của các nhà du hành vũ trụ này.
Iuri thấy rõ họ là những chàng trai khoẻ mạnh, lực lưỡng: tay chân họ hằn lên những bắp thịt rắn chắc. Nhưng tất cả đều màu xanh tất.
Những người da xanh - chỉ có thế thôi! Biết làm thế nào được!
Iuri chẳng ngạc nhiên nữa: vì dù có ngạc nhiên hay không thì màu da của họ cũng cứ là như vậy thôi. Có người da trắng, có người da đen, có người da vàng, có người da đỏ, còn đây là người da xanh. Thì đã sao? Bực mình và không nói chuyện với họ ư? Rõ vớ vẩn!
Da xanh tức là da xanh. Người đàn ông chân chính, người đàn ông thực sự, không nên chú ý đến màu da. Họ là ngững người như thế nào, có đáng tôn trọng hay không, đấy mới là cái chính. Họ là người như mình, những người giác ngộ, tiên tiến, hay biết đâu lại là bọn phát xít? Đó mới là vấn đề…

(1) (2) (3): Xin chào! (tiếng Nga, Anh, Đức)

(hết chương 2)

*************************
CHƯƠNG III

BẮT CÓC

Nhưng vấn đề không được làm sáng tỏ vì các nhà du hành vũ trụ cứ bướng bỉnh im lặng. Đúng hơn là họ đang trao đổi riêng với nhau thì phải, Iuri thấy rất rõ môi họ mấp máy, họ nhìn nhau, nhưng cả Iuri lẫn Sarik đều không nghe thấy một tiếng gì hết. Chắc là vì những người da xanh trùm những chiếc mũ đặc biệt không cho âm thanh lọt qua.
Bên trong bộ áo liền quần trong suốt, các nhà du hành vũ trụ mặc những chiếc quần hết sức bình thường với vô số túi to, túi nhỏ, còn những chiếc áo của họ kiểu như áo cộc tay, nhưng cũng có rất nhiều túi. Màu quần áo của họ cũng không có gì đặc biệt, giống như màu trên trái đất nhưng những sắc màu thì lại có vẻ lạ lùng - chỗ thì quá rực rỡ đến nhức mắt, ngược lại chỗ thì bềnh bệch như bị phai màu khi đi qua những khoảng không ngoài vũ trụ.
Còn những cái khác thì họ cũng hoàn toàn như những người bình thường. Người thì mũi hếch, người thì mũi dọc dừa. Người thì mắt xám, người thì mắt đen như anh đào quá chín. Một người còn tai to nữa. Trông chẳng khác tai Iuri mấy. Chắc vì vậy mà anh ta nhìn em với một vẻ đặc biệt âu yếm.
Trong khi Iuri đang nghĩ cách bắt chuyện với những nhà du hành vũ trụ thì họ đã lùi dần về phía chíêc cửa mở.
Đến lúc đó Iuri mới hiểu tại sao các nhà du hành vũ trụ cũng vừa chào vừa lượn quanh như những con gà rừng cục cục. Thì ra họ chỉ tìm cách đến chỗ cửa vào con tàu! Khi Iuri và Sarik đứng trước cửa, những người da xanh sợ không vào được. Thế là họ dụ cả hai ra chỗ khác để không ai ngăn cản họ vào con tàu.
Hoá ra các nhà du hành vũ trụ này chẳng những không hiếu khách và bất lịch sự mà còn hèn nhát nữa.
Cái gì Iuri cũng có thể tha thứ được nhưng thói hèn nhát thì không. Em nhìn như muốn xuyên thấu từng người da xanh một và em giơ tay phải ra phía trước, đút tay trái vào túi quần. Sau đó em đạp chiếc giày ẩm ướt vào đám dâu rừng bất lực, nhếch mép cười một cách khinh bỉ và bảo Sarik:
- Người da xanh là như thế đấy! Nhìn cũng thấy ghét…
Em rút tay ra khỏi túi và từ từ đi về phía sông, sẽ nhún nhún hai vai. Sarik theo gót em, nó ngoái nhìn lại và lắc lắc chiếc đầu xù lông như muốn nói:
“Bốn người mà sợ một.. Thế mà cũng đòi là nhà du hành vũ trụ!”
Iuri quay người đi ra sông nên tất nhiên là em không nhìn thấy những người da xanh tranh cãi nhau và người có đôi tai to như tai Iuri khoát tay một cách giận dữ về phía ba người kia, chạy vụt khỏi chỗ đứng và lao về phía sông.
Người đó vượt lên trước Iuri, nhảy xổ vào bụi cây, va khi anh ta từ đó bước ra thì tay đã cầm chiếc cung tự làm lấy, một bó tên và hai đoạn cần câu. Người ấy dùng tay trái giữ lấy tất cả mớ đồ ấy, còn tay phải giơ ra cho Iuri bắt. Đôi môi người da xanh mấp máy liên hồi, còn cặp mắt thì lấp lánh, chắc hẳn người đó đang chứng minh một điều gì, nhưng âm thanh như bị hoà tan vào dưới mũ chụp trong suốt nên không nghe thấy.
Thật lạ lùng và kỳ dị đôi môi đỏ trên khuôn mặt xanh. Nhưng không hiểu sao đôi môi đỏ ấy khiến Iuri an tâm, và em nhìn nhà du hành vũ trụ không còn với vẻ khinh bỉ như trước nữa… Cuối cùng em cũng giơ tay ra. Nhà du hành vũ trụ xiết chặt tay Iuri, ôm lấy hai vai em rồi xoay người em lại.
Bây giờ, bên cạnh cửa, chỉ còn người da xanh mắt đen đang đứng và mỉm cười. Iuri cũng bất giác mỉm cười và vẫn lắc lư người như miễn cưỡng, em bước lại gần anh ta.
Nhà du hành vũ trụ mắt đen ra hiệu mời em ngồi xuống cỏ. Iuri nhìn nhà du hành vũ trụ có cặp mắt tai to. Người này cũng ra hiệu mời em ngồi như vậy, nhưng vẻ nhút nhát và thậm chí như muốn xin lỗi thay cho các bạn.
Được thôi, khi người ta đã mời một cách nhã nhặn thì tại sao không đối xử lại cho tử tế?
Iuri ngồi xuống cỏ, và cả hai nhà du hành vũ trụ đi về phía cửa. Nhưng đến ngưỡng cửa, người mắt đen dừng lại, lấy tay chỉ cây cung và hai chiếc cần câu. Chắc họ đang tranh luận về một điều gì đó, vì người kia quay lại, bước đến chỗ Iuri và ngồi xuống bên cạnh. Người mắt đen lấy ngón tay trỏ gõ gõ vào mũ, và Iuri ngạc nhiên, hoá ra họ cũng biết động tác ấy - họ muốn hỏi là trong đầu anh có cái gì? Chân không Tarricelli? Chân không? Hay khoảng không vũ trụ?
Họ tranh cãi không thành tiếng về một chuyện gì đó và rốt cuộc, người da xanh có cặp tai to chịu thua. Anh ta đặt lên đầu gối Iuri cả cần câu lẫn chiếc cung, bó tên, còn bản thân anh ta thì đi vào con tàu.
Sarik lại gần Iuri, dậm chân và nằm xuống, mắt vẫn nghi ngại nhìn con tàu. Iuri chẳng còn biết làm gì nữa, em bắt đầu chọn dâu ở cái cây mọc ngay dưới chân. Các nhà du hành vũ trụ không thấy xuất hiện, mà dâu gần đó đã hết, nên Iuri đi xa hơn.
Quả dâu tìm được vừa to lại vừa thơm. Iuri chậm rãi ăn và nghĩ rằng, các nhà du hành vũ trụ này thật hết sức khó hiểu. Hình như họ không phải là người chân chính, mà là bọn trẻ con chơi trò nhà du hành vũ trụ thì phải. Chẳng hạn họ dùng cái cung tự làm lấy này để làm gì? Cần câu thì không sao, ngay cả người lớn cũng vẫn câu cá. Nhưng còn cung, còn chiếc cung kia?
Mặc dù… mặc dù trong một tờ tạp chí em đã được xem cuộc thi bắn cung.
Sarik bỗng hoảng hốt của một tiếng. Iuri quay đầu lại và nhìn thấy trên lớp vỏ phẳng lì, nhấp nháy một cách bí ẩn của con tàu vũ trụ, đột nhiên hiện ra một lỗ hổng. Lớp vỏ không phồng lên, không nứt ra, không ăn sâu vào trong mà lỗ hổng cứ tự nhiên xuất hiện, thế thôi. Nó to lên, rộng thêm và ở đấy nhô ra một vết trong suốt, xanh xanh, lấp lánh ánh nắng.
Iuri định bỏ vào mồm một nắm quả vừa hái được, nhưng đúng lúc đó, cửa con tàu mở ra, còn ở lỗ hổng trên đầu em, một bàn tay xanh bỗng vẫy vẫy ra hiệu mời em vào con tàu.
Bất ngờ quá nên không hiểu sao Iuri toát cả mồ hôi và bối rối. Em nhìn Sarik, đút nắm quả dâu vào túi và đứng dậy. Từ ô cửa sổ trên thành tàu, đã có hai người da xanh đang vẫy gọi em.
Iuri liền bước vào con tàu, con Sarik theo sau em, nó vừa đi vừa nghi ngại đánh hơi.
Cả hai vừa bước được vài bước theo lớp sàn cứ hút lấy bàn chân thì bức tường bên trong con tàu mở toang và những cánh tay mạnh nẽ nhưng mềm mại không biết của ai nâng Iuri và Sarik lên rồi lôi vào một căn phòng tối tăm chật chội. Ngay lập tức, Iuri ngửi thấy thứ mùi lạ lùng đã có lần khiến em bối rối. Nó trào ra từ khắp bốn phía, kêu xì xì và thổi vào ống quần. Có những bàn tay của ai đó rất nềm mại, rất thận trọng mà lại mạnh mẽ và khéo léo nhưng không giống cái khéo léo của tay người, quay lộn Iuri, cởi quần áo em ra, chà xát.
Vì bất ngờ nên em không kháng cự lại được, em lặng lẽ chịu đựng tất cả các nỗi khó chịu ấy. Thật ra, em cũng chẳng kịp kháng cự hay kêu lên thì đúng hơn. Mọi việc diễn biến quá mau chóng, em bị quay lộn và xoay tròn đột ngột đến nỗi em không kịp trấn tĩnh, không kịp nhận ra em ở trong tư thế nào: chân giơ lên trời hay đang nằm nghiêng, lơ lửng trong không trung hay bò dưới sàn.
“Hệt như trong tình trạng không trọng lượng “ - chỉ có một lần em kịp nghĩ như vậy.
Còn Sarik thì dẫy dụa một cách tuyệt vọng. Nó lồng lộn tìm cách cắn trả lại, lúc thì nghiến răng ken két, lúc thì sủa váng lên, rồi phát khùng, nó kêu ầm ĩ. Nhưng vô ích. Cũng như Iuri, nó quay lộn trong không trung, những bàn tay của ai đó chà xát nó, vò lông nó, phun nó bằng một chất gì đó, lau sạch rồi lại phun nữa.
Trong gian buồng, ánh sáng xanh xanh từ từ lan rộng, những đám mây không ra của nước hoa, không ra của hơi nước, mau chóng biến mất.
Thở đã dễ chịu hơn, nhưng không khí hãy còn thoang thoảng mùi máy móc và hoá chất.
Sarik đứng bật dậy, nhẩy nhẩy nhhư lò xo, chạy khắp căn phòng, và sau khi không tìm ra được một khe nhỏ nào chứ chưa nói gì đến cửa, nó đau khổ nhìn Iuri như muốn bảo:
“Thế là mắc bẫy rồi. Người ta sẽ làm gì chúng mình đây? Biết đâu những người da xanh này chẳng là dân chuyên ăn thịt chó hay là những kẻ ăn thịt người thì sao?”
Iuri cũng có những ý nghĩ như vậy nhưng em tìm cách xua đuổi chúng đi.
Đã là đàn ông thì phải tỏ ra xứng đáng là đàn ông và không được ngã lòng trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Iuri cúi xuống vỗ vỗ bộ lông mềm mại, mượt mà của Sarik. Em thở dài và đích thân xem xét kỹ lưỡng căn phòng. Tường thì ấm áp như có người ở, sáng nhấp nháy, nhưng không có một mối hàn nào, không có một vết sước nào. Hệt như đúc liền vậy.
Đôi bạn đã rơi vào đây ra sao và sẽ thoát ra khỏi đây bằng cách nào, điều đó thật không thể đoán nổi.

(hết chương 3)
_______________________________

CHƯƠNG 4

ZED, MIRO, TEN VÀ KVAT

Xung quanh yên lặng quá. Iuri nghe thấy cả tiếng đinh kêu ken két trong đôi giày đang khô dần và tiếng sột soạt của bộ lông lúc thì dựng lên, lúc thì dẹp xuống trên mình con Sarik.
Nhưng ngay trong cảnh yên lặng đó, em vẫn không nghe thấy tiếng tường căn phòng đột nhiên tách ra, và trước mắt em bỗng xuất hiện một căn phòng lớn, chan hoà ánh sáng.
Vì bất ngờ nên cả Iuri và Sarik lại đều không nhận thấy các bức tường đã lẩn đi đâu và như thế nào. Chúng vứa mới đứng đó, liền một mối và vững chắc đến thế, không hề có một kẽ nứt nào, thế mà bỗng dưng biến mất.
Giữa căn phòng là bốn người da xanh đang đứng. Họ không còn mặc bộ áo liền quần, không đội mũ chụp kín nữa, và họ mỉm cười.
Iuri không muốn cười. Sau những sự việc họ đã gây ra cho em, bây giờ không còn là lúc mỉm cười mà là lúc choảng nhau. Nhưng em đang là tù binh, và trước mắt em có những bốn người. Mà người đàn ông chân chính trước hết phải biết cân nhắc sức mình, không được liều mạng. Nhưng đồng thời người đàn ông chân chính cũng không nên hạ mình, dù là hạ mình trước lực lượng trội hơn chăng nữa. Chính vì vậy mà Iuri kiêu hãnh dướn thẳng người, lại bước một chân lên và đút tay vào túi trái.
Nhưng các nhà du hành vũ trụ không định tấn công hay nhạo báng Iuri. Người có cặp tai to chạy đến em trước tiên và giơ tay ra.
Iuri hơi lưỡng lự, nhưng vẫn xiết chặt tay anh ta. Khi ấy nhà du hành vũ trụ da xanh nói rõ ràng bằng tiếng người bình thường:
- Zed!
Iuri không hiểu:
- Cái gì, cái gì?
Nhà du hành vũ trụ vỗ vào ngực mình và nhắc lại:
- Zed!
Thì ra dường như anh ta đang tự giới thiệu và xưng tên thì phải.
Không đáp lại thì thật bất lịch sự, Iuri vỗ vào ngực mình và trả lời:
- Iurka (1)! – Em suy nghĩ một lát rồi chữa lại – Iuri. Hiểu không? Ichbin (2) Iuri.
Nhà du hành vũ trụ chỉ tay vào em và hỏi lại:
- Ich-bin-i-u-ri?
- Không phải! – Iuri bối rối - Chỉ là Iuri thôi. Không có Ich-bin, Iuri, thế thôi!
Nhà du hành vũ trụ nhìn Iuri một lúc lâu bằng cặp mắt xám không hiểu sao lại có vẻ buồn rầu rồi bỗng vui mừng đập vào ngực Iuri mấy lần và quay sang các bạn mình kêu lớn:
- Iuri! Iuri! Iuri!
Cả ba nhà du hành vũ trụ cũng mỉm cười và đồng thanh nhắc lại:
- Iuri! Iuri!
Zed cúi xuống, tươi cười giơ tay cho con Sarik. Sarik bối rối quay chiếc đuôi cụt, nhìn Iuri như muốn xin phép em cho nó được làm quen. Iuri nghiêm trang bảo:
- Đưa cẳng ra!
Sarik ngồi xuống, há hốc mõm, cứ như nó cũng biết niềm nở mỉm cười ấy, rồi rụt rè yểu điệu nghiêng cái đầu có đôi tai to xù và giơ chân ra. Iuri giới thiệu:
- Sarik!
- Ồ, Sarik! – Zed hiểu ngay và thân thiết lắc lắc cẳng Sarik.
Rồi ba nhà du hành vũ trụ kia lần lượt tiến đến, xiết chặt tay người, chân chó và tự giới thiệu.
Người mũi hếch và mắt xanh xưng tên:
- Ten!
Người thứ hai, mặt tròn, môi dày, đôi má xanh thẫm, lắc lắc mãi tay Iuri, thờ dài và nói:
- Miro!
Còn người thứ ba, mắt đen, vẻ nghiêm nghị và khắc khổ, tự giới thiệu cụt ngủn:
- Kvat!
Đồng thời anh ta còn nhìn các bạn mình như muốn họ phải cảm thấy tất cả vẻ oai nghiêm của cái tên ấy. Nhưng không hiểu sao họ chẳng nhận thấy gì cả và chỉ mỉm cười, dậm chân quanh Iuri và Sarik.
Kvat nhìn họ, dướn cặp lông mày rậm lên và nói vài lời với các bạn mình. Họ ưng thuận gật đầu và lao đến các bức tường. Còn Kvat đi tới bức tường có những nút bấm muôn màu đang lấp lánh trong tấm khung kim loại bóng loáng.
Giữa lúc Zed, Ten và Miro nhìn những đốm sáng nhấp nháy trên các bức tường thì Kvat bấm nút.
Mọi chuyện dường như rất đơn giản. Vì nếu là con tàu vũ trụ thì trong đó nhất định phải có các nút bấm, các đốm sáng sặc sỡ của các đèn kiểm tra, các đồng hồ đo và các nút bật - những cái chuyển mạch nhỏ xíu rồi. Không có những vật đó thì tất nhiên không thể có con tàu vũ trụ nào hết, dù thực hay viễn tưởng cũng vậy.
Đáng ngạc nhiên là cái khác kia. Trên tất cả các con tàu vũ trụ thật hay viễn tưởng đều nhất thiết phải có các loại phòng: nào phòng ở, nào phòng làm việc, dù các phòng ấy thế nào chăng nữa. Trong các phòng thế nào cũng phải có đủ các thứ máy móc, dụng cụ, nào màn ảnh, nào kính ngắm, nào bảng điều khiển, nào ghế bành, nào bàn, nào các kiểu đồng hồ đo… Đủ mọi loại đồng hồ đo cho mọi sở thích.
Nhưng con tàu này thì khác hẳn. Một bảng nút bấm trông cứ như đồ chơi. Trên những bức tường bóng mờ, ấm áp, lấp lánh thứ ánh sáng vũ trụ xanh xanh, có những đốm sáng sặc sỡ chạy đi chạy lại mà Miro, Ten và Zed đang chăm chú theo dõi.
Không, dù nói gì thì nói, nhưng con tàu này với những người chủ rất tương xứng với nó rõ ràng là một con tàu vớ vẩn, ngay cả con tàu viễn tưởng cũng không như vậy. Nó quá trần trụi và chán ngán.
Thậm chí Iuri phải thở dài - mọi chuyện sao mà ngán ngẩm đến thế!
Em vừa hít một hơi dài, định thở ra nhưng bỗng nghẹn lại. Cảnh tượng đang diễn ra trước mắt em không còn là chuyễn viễn tưởng nữa. Đây là chuyện cổ tích hay phép lạ mới đúng. Gọi là khoa học cũng không được.
Mặt sàn bằng phẳng như vậy, tiện lợi như vậy, hơi run rẩy dưới chân như vậy, đột nhiên phồng dần lên, dường như bên dưới sàn, một chiếc nấm khổng lồ ở giữa và cả một gia đình nấm con ở xung quanh đang lớn lên như thổi. Mắt ta chưa kịp phân biệt thì thoắt một cái, cái đám ấy đã tạo thành những hình dạng rõ rệt: từ dưới sàn hiện lên chiếc bàn hết sức bình thường và xung quanh là bộ ghế.
Không, đây không phải là những chiếc ghế đẩu hay ghế dài vớ vẩn mà là những chiếc ghế tựa thực sự, có lưng ghế hẳn hoi và thậm chí, có chỗ ngồi mềm hay ít ra cũng bọc mềm.
Tất cả diễn ra giữa cảnh yên lặng như tờ và diễn ra chớp nhoáng đến nỗi Iuri chỉ kịp nháy lia lịa cặp mắt mở to vì ngạc nhiên. Bàn ghế không phải tự lắp lấy hoặc nhẩy ra từ những hầm hay kho bí mật nào đấy, mà là mọc lên từ dưới sàn mới lạ chứ. Trong khi ấy, sàn vẫn không sụp, không hạ xuống – nó vẫn bằng phẳng, vẫn lấp lánh ánh xanh mờ như cũ.
Khi bộ bàn ghế đã lớn đủ mức và thành hình hẳn hoi, nó đột nhiên đổi màu. Chiếc bàn có màu nâu vàng dễ chịu, còn bộ ghế thì cái đỏ thẫm, cái xanh lam, cái xanh lục nhàn nhạt như sóng biển, cái lam sẫm, cái hồng hồng.
Iuri không tài nào hiểu nổi quang cảnh đang diễn ra và em nhìn những người da xanh vẻ chờ đợi. Nhưng hoá ra phép lạ vẫn chưa hết: từ những bức tường gần chỗ các nhà du hành vũ trụ đứng, những đồ để nằm chẳng phải giường cũng chẳng phải đi-văng bỗng mau lẹ tách ra, trông đẹp đẽ như những cành cây trong cảnh phim quay chậm. Việc chúng cứ tự nhiên thành hình chưa phải là điều khó hiểu lắm, vì Iuri đã thấy cả bộ bàn ghế hiện ra như thế nào rồi. Nhưng việc những chiếc gối hiện lên từ chính những chiếc giường kiểu đi-văng ấy mới quả thật là kỳ lạ. Thậm chí những chiếc gối trông còn có vẻ mềm mại ấm cúng nữa.
Mà vẫn chẳng thấy kẽ nứt nào, chẳng thấy một vết lõm nào, chỉ những đốm sáng tín hiệu chạy đi chạy lại là vẫn lấp lánh như cũ trên bức tường lặng lẽ màu hồng.
Kvat quay lại nói một điều gì đó. Zed và Ten chạy đến bức tường chỗ Kvat đứng. Kvat bấm nút kẹu tách một tiếng, và bức tường âm thầm mở toang. Ten và Miro biến mất trong cảnh tranh tối tranh sáng của con tàu…
Zed đi vòng khắp các bức tường, thành thạo kiểm tra những chiếc đèn nhỏ nhấp nháy và nói một điều gì đó với Kvat. Kvat cúi hẳn đầu xuống, rồi mỉm cười nghịch ngợm, huýt một tiếng chói tai. Iuri ngạc nhiên nhìn cậu ta – nhà du hành vũ trụ gì mà lại huýt sáo như một thằng bé nuôi chim bồ câu ấy! Và lần đầu tiên, Iuri cảm thấy nghi ngờ, em chăm chú nhìn hai nhà du hành vũ trụ.
Bây giờ, khi những ấn tượng đầu tiên đã dịu đi và Iuri lại có thể nhìn mọi việc với con mắt phê phán như một người đàn ông chân chính, em không thể không nhận thấy rằng, cả hai nhà du hành vũ trụ đều rất trẻ, trẻ lạ lùng.
Không một vết nhăn nào cạnh mắt và môi, không một sợi tóc bạc nào trên đầu. Đôi môi đỏ thắm hơi mong mỏng, còn cặp mắt thì sinh động, hết sức linh hoạt. Nếu như Iuri không biết thật chính xác là trên thế giới chưa có đâu xây dựng trạm vũ trụ thiếu niên, thì chắc hẳn em đã cho rằng, trước mặt em là những bạn cùng lứa tuổi mười một, mười hai như em. Nhưng em biết chính xác rằng, có những trạm kỹ thuật thiếu niên, những đường sắt thiếu niên, những câu lạc bộ ô tô thiếu niên và thậm chí, những chiếc tàu thuỷ thiếu niên nữa, nhưng chưa có nước nào xây dựng cho con em mình sân bay thường chứ chưa nói gì đến sân bay vũ trụ.

(1) Tên gọi Iuri một cách thân mật.
(2) Tôi là (tiếng Đức).

(hết chương 4)
📎 1|2|3|4
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-06 12:11:25Thái Nhi>
Chương 5-8
Bạn sym nhận gõ
📎 5|6|7|8
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-17 10:50:53ct.ly>
Chương 9-12

july_cafe nhận gõ

CHƯƠNG IX

SARIK KHÓ HIỂU THẬT

TEN không vội vã đi vào bếp. Cậu ta quay mặt vào tường và chăm chú quan sát xem những đốm sáng sặc sỡ đang chạy đi chạy lại nhấp nháy ra sao.Thỉnh thoảng cậu ta lại ấn vào những chỗ nhô ra nhưng không hẳn là nút và rất khó thấy chúng trên nền tường phẳng lì.
Tất cả mọi thứ trên con tàu đều bắt đầu chuyển động đều đèu, vững vàng và rất khó nhận ra.Bàn và ghế bọc mềm bắt đầu từ từ và lặng lẽ biến mất.Chúng không đổ xuống sàn mà dường như bị sàn hút vào.Những chiếc tách, chén bị rơi khỏi bàn trong lúc con tàu cất cánh, nay cũng từ từ và lặng lẽ thụt xuống sàn.Chúng không hề vội vã mà đàng hoàng mất dần các đường nét, không cưỡng được sức hút của sàn tàu.
Nhưng bây giờ đã không thể bảo sàn tàu là sàn được nữa.Trên con tàu, các đồ vật liên tục biến hóa chậm rãi và đều đặn.
Đến lúc này Iuri mới hiểu là tại sao Zed lại ra lệnh "chấm dứt biến đổi", chính là sự biến đổi chậm rãi này đây.
Những chỗ nào mà trước khi con tàu cất cánh đã là sàn thì bây giờ trở thành tường, còn một bức tường thì lại biến thành sàn.Nhưng không thể nói điều đó thật chính xác được.
Thực ra, trên con tàu chẳng xảy ra chuyện gì cả.Tường, sàn, trần, tất cả dường như trôi đi, dịch chuyển xung quanh trọng tâm con tàu trong khi chúng vẫn không hề thay đổi hình dạng và màu sắc.Những đốm sáng sặc sỡ vẫn chạy nhấp nháy như vậy, làn ánh sáng xanh xanh dịu mắt và hơi rung rung - ánh sáng của những khoảng không vũ trụ - vẫn tỏa ra từ sàn và tường như vậy.
Thế mà tất cả lại đang biến đổi mới lạ chứ.Thậm chí, Iuri không nhận thấy độ nghiêng đã biến mất khi nào và như thế nào.Em không còn phải dựa vào tường nữa, mặc dù thỉnh thoàng em vẫn cảm thấy người hơi bị nghiêng đi.Sự chuyển dịch đó, sự nghiêng đó, sẽ mạnh hơn rất nhiều nếu như trọng lượng thân thể em không nhẹ đi một nửa, nếu như thiết bị trọng lực của con tàu không làm việc và nếu như không có con Sarik.
Suốt trong thời gian ấy, nó ngủ say sưa và bình thản đến nỗi người ta đã quên bẵng nó đi.
Nhưng khi con tàu kết thúc việc biến đổi bí ẩn kia và chiếc giường cùng nệm gối cũng đã bị hòa tan vào sàn tàu thì Sarik đụng vào sàn, nó nửa thức, nửa ngủ, sủa ăng ằng và chồm dậy...lông nó xù ra, trông nó đến là vụng về và ngộ nghĩnh.
Iuri và các nhà du hành vũ trụ cười phá lên, Zed nói:
- Chắc là cậu ta bị đau.
Iuri nhận thấy Surik nhìn Zed bằng cặp mắt rất chăm chú nghiêm trang, không giống mắt chó một chút nào, và nó rầu rĩ lắc đầu ra ý không tán thành.
Iuri nhìn nó.Em không thể hiểu được những thay đổi gì đã xảy ra với nó.
Còn việc nó đã thay đổi thì ai cũng nhận thấy: Sarik không những lông xù ra và dường như ngơ ngẩn, mà cái chính là nó trở nên vụng về thế nào ấy.Trước kia lúc nào nó cũng vui vẻ, tròn trĩnh, nhanh nhẹn, vậy mà giờ trông nó như một chút chó con gầy gò, bị đói từ lâu.Xương đùi và ngay xương bả vai cũng nhô ra.Cặp mắt nó mới thật là lạ, vừa bí ẩn, vừa ngơ ngác lại vừa toát ra vẻ nghi hoặc, dường như nó đang tự lắng nghe bản thân nó và không hiểu chuyện gì đang xảy ra với nó.
Kvat cười:
- Nó muốn ăn đấy thôi.
Sarik chăm chú nhìn cậu ta, rùng mình một cái và bỗng hổ thẹn gật đầu, nó sủa ăng ẳng lên rồi vừa cọ cọ vào chân Kvat, vừa nhìn vào mắt cậu ta.
Sarik chưa bao giờ như vậy.Nó vốn là một con chó kiêu hãnh lắm cơ mà.Iuri ngẫm nghĩ:
"Chẳng lẽ mình đã đưa nó đến tình trạng như thế này sao?Nhưng mình cho nó ăn thiếu có mỗi một ngày đêm thôi.Còn sau,lúc ở trên tàu, nó vẫn ăn như thường.Có chuyện gì xảy ra với nó nhỉ?"
Đúng, Sarik dường như không phải Sarik trước kia nữa.Nó khác hẳn đi và hết sức khó hiểu.
- Phải đấy các cậu ạ, ta đi ăn đi, và chúng ta sẽ bắt đầu tăng tốc.Iuri, Ten, xuống bếp ngay!
Sarik sủa lên một tiếng vui vẻ và chạy vụt lên trước.Nó biết rất rõ con đường xuống bếp.
Điều đó cũng khiến Iuri thấy nghi hoặc và bí ẩn.Tất nhiên, rất có thể là trong lúc Iuri ngủ thì Sarik đã sục sạo khắp con tàu, tính nó vẫn hay tò mò mà.Nhưng tại sao nó lại hiểu là bây giờ phải đi xuống bếp thì Iuri chịu, không thể tưởng tượng nổi.

*********

CHƯƠNG X

PHÉP LẠ TRONG NHÀ BẾP

Gọi là bếp mà chẳng có vẻ gì là bếp cả.Khắp nơi nào bình và thùng nhỏ, nào bàn và ghế bành, nào những máy móc gì đó có vỏ bọc ngoài, nào bảng điều khiển, nào chiếc hòm đững những thứ không ra mành giấy mà cũng chẳng ra mẩu chất dẻo, có màu sặc sỡ.
Ten vui vẻ nói:
- Đến nơi rồi!
Hình như cậu ta muốn mau mau dạy Iuri làm phép thuật trong bếp để trút trách nhiệm cho em thì phải.
- Cậu hãy xem cách chế biến các thức ăn thế nào nhé. Trước hết phải hiểu rõ có những ai ăn và ăn món gì.Chẳng hạn, chúng tớ bao giờ cũng chuẩn bị một món ăn cho cả bọn, như vậy đỡ phiền phức.Nhưng nhỡ có ai muốn ăn một món gì đặc biệt thì sao?Cậu hãy nhớ lấy, đi xuống bếp và tìm chiếc phiếu, giả dụ như, phiếu chả rán chẳng hạn, cậu đút nó vào máy biến đổi, rồi ấn cái nút này và chờ.
Ten vừa nói vừa làm mẫu cho Iuri xem.
Trên bảng dụng cụ, một vài ngọn đèn nhỏ loé lên trong các bình, các máy móc, có tiếng sột soạt khe khẽ và tiếng lóc róc.Khi tất cả đã lặng đi thì từ phía dưới bảng dụng cụ, hình như từ ngay cả thành tường, một chiếc đĩa nhỏ đựng hai viên chả rán hơi cháy trượt lên trên mặt bàn.Đĩa chả tỏa ra mùi thịt và một mùi gì đó đã từng làm Iuri ngạc nhiên vì nó lạ lùng và không dễ ngửi lắm.Món chả quen thuộc ở nhà không hề có mùi như vậy.
- Thế là xong - Ten nói.Cậu ta nhìn Iuri rồi có vẻ ngạc nhiên. - Sao cậu lại nhíu mày?Thế các cậu làm khác à?Hay cậu không thích món chả rán? Nếu vậy chúng tớ sẽ làm cho cậu món khác.
- Không phải, không phải việc ấy - Iuri ngập ngừng - Chả rán gì mà...bé tí tẹo ấy.
- Bé thì đã sao? Có thể chế biến suất hai hoặc suất ba cũng được cơ mà. Muốn bao nhiêu tùy ý.
- Và mùi của nó...chẳng giống mùi chả gì cả...
- Thế cậu muốn nó có mùi thế nào?
- Giả dụ...mùi hành phi chằng hạn...Hay một chút tỏi...Rồi thìa là và rau mùi nữa...
Ten mừng rỡ:
- Cái ấy thì dễ như bỡn.Quả thật tớ không biết những mùi ấy như thế nào.Nhưng nếu cậu biết thì chúng tớ sẽ chế biến ngay bây giờ.Cậu hãy nói công thức của chúng đi.
Iuri nghi hoặc nhìn Ten nhưng nín lặng: công thức thì có liên quan gì đến chuyện này nhỉ?
- Cậu làm sao thế?Cậu không quên công thức chứ?Cậu chỉ cần nói những nguyên tố cơ bản cũng được...
- Ten này, nhưng công thức thì liên quan gì đến chuyện này nhỉ? Đây là mùi cơ mà?
Bây giờ đến lượt Ten nghi hoặc, và thậm chí lo lắng nữa, cậu ta chăm chú nhìn Iuri. Rõ ràng cậu ta có điều gì đó không hiểu.Điều gì thì Iuri chưa biết nhưng em đoán phỏng như vậy.Điều đoán phỏng làm em hết sức khó chịu.Em cúi đầu và nhìn thấy Sarik.
Con Sarik đang dán mắt vào mép đĩa chả rán.Đôi mắt nó rực lên vẻ rầu rĩ xa lạ.Nó không nhìn thấy gì hết ngoài chiếc đĩa này.Toàn bộ tấm thân xù lông và gầy giơ xương của nó vươn tới chiếc đĩa, nó nóng ruột nhấc chân trước lên.
- Tớ không hiểu được cậu - Cuối cùng Ten chậm rãi nói - Tớ hoàn toàn không hiểu được câu.Chẳng lẽ ở chỗ các cậu người ta không biết công thức khoa học của thức ăn à?Vậy làm sao các cậu chế biến được thức ăn?Nhắm mắt làm mò ư?
Iuri yên lặng nhìn Sarik và ngẫm nghĩ xem liệu chuyện gì có thể xảy ra với con chó được.Nó không thể thay đổi một cách nhanh chóng và trơ trẽn như thế, vì nó mới ăn xong chứ đã lâu la gì đâu?Vậy có chuyện gì xảy ra với nó thể nhỉ?
- Sao cậu lại yên lặng?Cậu hãy kể xem các cậu chế biến thức ăn như thế nào?Chẳng lẽ không cần đến công thức à?
- Công thức thì có liên quan gì đến chuyện này? - Iuri đột nhiên phát khùng - Ai cần đến những công thức ấy?Chẳng lẽ súp lại nấu bằng công thức à?Hay là những viên chả này - Iuri tức giận đẩy mạnh đĩa chả và nó trượt trên bàn đến bức tường - rán bằng công thức à?
- Không...dĩ nhiên không phải bằng công thức rồi...nhưng...
Iuri càng cáu:
- Chúng tôi làm món này rất đơn giản.Người ta lấy thịt này,đem nghiền trong máy cùng với bột mì này, với hành này, còn ai thích thì cho thêm tỏi với rau thơm như mùi, thìa là chẳng hạn rồi đem lăn bột, sau đó đem rán bằng dầu hay mỡ.Thế là xong.
Sarik không tự kiềm chế nổi.Vụt một cái, nó đã lẹ làng lần đến rồi đứng bằng hai chân sau, còn chân trước thì tì vào mép bàn.
Khi nó lại nhìn thấy đĩa chả, người nó run bắn lên.Nhưng không ai để ý đến nó vì còn mải tranh cãi.Ten chỉ lơ đãng vuốt đầu nó và thong thả nói:
- À ra thế...Tức là công việc bếp núc của các cậu còn ở mức độ sơ đẳng.Chính vì vậy các cậu không biết công thức các món ăn.Và chắc cậu không biết rằng, với phương pháp nấu nướng như vậy, con người phải ăn một khối lượng mười lần nhiều hơn khối lượng mà anh ta cần và cơ thể hập thụ được.
- Nhưng mà ngon! Còn của các cậu thì cứ...thế nào ấy... - Thế nào thì Iuri không nói chính xác được, em chưa biết rõ lắm khẩu vị của những người da xanh - Thế ra các cậu chế biến món ăn bằng công thức à?Phải không? Các cậu chẳng có thịt, chẳng có tấm, chẳng có bột mì.Chỉ có độc cái công thức và...nhưng phân tử thôi ấy à?
Sarik không chịu nổi nữa, nó nhảy lên bàn và thoắt một cái đã nuốt gọn cả hai viên chả rán.
Thái độ trắng trợn ấy của nó khiến Iuri sửng sốt.Trong đời chưa bao giờ em lại thấy Sarik dám ngang nhiên như vậy.Nó lúc nào cũng tỏ ra là một con chó có giáo dục và nhút nhát.Thế mà ở đây, là khách trên con tàu vũ trụ, nó lại hỗn láo tới mức ấy.
- Mày làm gì thế? - Iuri hét lên và Sarik cụp đuôi lại, nép sát người xuống bàn,nhấp nháy mắt với vẻ xu nịnh và khẽ kêu ư ử.
Ten không hề ngạc nhiên trước cảnh tượng này. Cậu ta lấy trong hộp ra một tấm phiếu và đút vào máy.
- Nếu nó muốn ăn thì cứ để nó ăn! - Cậu ta giận dữ nói - Còn Iuri, cậu nghe đây: đúng là cậu còn biết ít lắm.Nhưng nếu cậu biết phân tử là gì và những nguyên tử tạo thành phân tử là gì thì còn có thể sửa chữa được.Đây, cậu nhìn thấy những bình, những thùng đậy kín, những đồ đạc kia chứ?Cậu thấy chứ?
- Sao lại không?Thế thì sao?
- Chúng không đựng thịt, đựng bột, đựng tấm của cậu mà là đựng những phân tử protein hydrat carbon, vitamin, và đủ các loại nguyên tố vi lượng như magne, bohr, iod, sắt v..v.. Cậu hiểu chứ?Không phải là thực phẩm có sẵn mà chỉ là các phân tử và thậm chí chỉ là các nguyên tử tạo thành chúng thôi.
Iuri lầu bầu:
- Thế là thế nào?Việc vì phải rắc rối với các phân tử và nguyên tử, nếu cứ mang thực phẩm bình thường đi có phải đơn giản hơn không?
Ten phát cáu:
- Cậu đúng là tumus!Có vậy mà cũng không hiểu.Nếu như chúng tớ bay vào vũ trụ mà lại mang theo thực phẩm làm sẵn thì con tàu của chúng tớ sẽ không bao giờ lên khỏi Trái đất Hồng của chúng tớ được, vì nó chất đầy thức ăn rồi còn gì.Do đó, chúng tớ chỉ mang theo các phân tử và nguyên tử thôi.Khi cần ăn, chúng tớ chỉ việc làm.Ơ kìa! - Bỗng Ten chỉ Sarik và kéo dài giọng ra với vẻ ngạc nhiên và khâm phục - Cậu trông kìa, nó chén sạch sành sanh rồi!
Từ thành tường, hết đĩa này đến đĩa khác trượt trên bàn, và Sarik hau háu, chỉ cần hai hay ba đớp là đã nuốt chửng tất cả những gì đựng trong đĩa.
- Nó đói quá đấy mà...Mà này, cậu có biết nó vừa ăn hết bao nhiêu không?
- Tớ không biết! Tớ chỉ biết nó là đồ đê tiện! - Rồi Iuri mắng Sarik - Cút đi ngay!
- Cậu đừng đuổi nó, nếu nó muốn ăn thì cứ để nó ăn.Nó vừa ngốn hết một lượng thực phẩm mà so với lượng thực phẩm chưa tinh chế tạp chất mà các cậu vẫn ăn thì bằng....áng chừng bằng....Tớ không biết đơn vị trọng lượng của các cậu là gì, nhưng nó đã ăn một lượng bằng một phần ba trọng lượng của cậu.Mà trông có nhiều gì đâu? Chỉ dăm bảy đĩa nhỏ này là cùng.Đúng không?
- Đúng - Iuri lầu bầu.
- Bây giờ thì cậu thấy tiết kiệm được bao nhiêu chỗ và thời gian rồi chứ?
Iuri không tài nào tưởng tượng được là Sarik lại ăn hết nhiều đến thế.Chắc Ten nhận thấy vẻ nghi hoặc trong mắt em nên cậu ta đề nghị:
- Bây giờ chúng ta lại cho Sarik ăn nhé.Cậu hãy xem xem.
Ten lại lấy một tập phiếu nữ.
- Cậu có thấy lỗ trên phiếu không?Mỗi lỗ ký hiệu một bình chứa có đựng một loại phân tử nhất định.Còn phía dưới là những gạch nhỏ.Đó là con số điều khiển.Nó sẽ nhắc máy tự động là cần lấy bao nhiêu.Còn tiếp theo là các hình tam giác nhỏ xíu.Đó là con số điều khiển máy tự động nấu nướng khi nào cần pha trộn, pha trộng theo trình tự nào và sau đó làm gì với hỗn hợp ấy, luộc, rán, gia công bằng dòng điện cao tần hay siêu âm...Đó là toàn bộ công việc bếp núc.
- Ten này, vậy liệu có thể....có thể làm phiếu mới được không?Giả dụ như để làm kẹo, hay bánh mì chẳng hạn?
- Cậu vẫn đúng là một tumus.Tớ đã chẳng hỏi cậu ngay từ đầu là cậu có biết các phân tử không đấy ư?Nếu cậu biết thì ta sẽ lập được ngay phiếu cho bất kỳ món ăn nào.Ta thử ngay bây giờ nhé.Cậu biết công thức chứ?
Iuri ngượng ngùng thú nhận:
- Không...Tớ không biết.Tớ chưa học qua.Chúng tớ vừa mới bắt đầu học hóa học thôi.Công thức của muối tớ biết.Công thức của không khí tớ biết.Công thức của nước tớ cũng biết.Còn công thức của thức ăn thì...chịu, tớ không biết. - Iuri bỗng run lên - Nhưng chẳng lẽ các cậu thuộc lòng tất cả các công thức à?
Ten hơi bối rối:
- Tất nhiên là...không phải tất cả rồi.Làm sao mà nhớ hết được! Chúng thường phức tạp đến nỗi...
Iuri phấn chấn lên:
- Vậy tại sao cậu lại muốn tớ phải biết?Hóa ra các cậu cũng không thể chế biến được một món gì mới cả.Người ta cho các cậu một tập phiếu và các cậu cứ thế mà theo.Còn món mới thì chịu.
Ten đỏ bừng mặt:
- Cậu đừng nói cái kiểu ấy.Chúng tớ có thể xác định công thức của bất kỳ món ăn nào.Và sau khi xác định sẽ chế biến được.
- Bất kỳ món gì á?
- Dĩ nhiên.
Iuri định nhảy bổ đi lấy chiếc ba-lô của em, nhưng em chợt nhớ rằng em đã quên không gỡ nó ra khỏi bụi cây ven khoảng rừng trống.


**** *****************

CHƯƠNG XI

NHIỀU HƯƠNG VỊ TRÁI ĐẤT NHẤT

Từ giây phút con tàu nhẹ nhàng rời khỏi Trái đất thân yêu, Iuri chưa bao giờ suy nghĩ một cách nghiêm chỉnh về việc em đang đi đâu đây và đi bằng cách nào.Chưa bao giờ em thực sự cảm thấy những chuyện đã và sẽ xảy đến với em.Tất cả đều có vẻ hư hư thực thực, đều như một câu chuyện đùa cợt mà lúc nào muốn là có thể chấm dứt và trở về Trái đất thân yêu, trở về khoảng rừng quen thuộc của em, trở về ngôi nhà ấm cúng của em.Chỉ cần muốn là được.
Nhưng bây giờ, rõ ràng là chiếc ba-lô còn mắc lại ở ven rừng và dù muốn hay không, em cũng không thể lấy lại được nó nữa, không thể trở về ngôi nhà bố mẹ nữa và thậm chí, không thể trở lại Trái đất thân yêu nữa.Đến bây giờ, Iuri không nhưng hiểu mà còn cảm thấy rằng, em đã tách khỏi toàn bộ cuộc sống đã qua, tách khỏi một cách nhanh chóng và dứt khoát đến nỗi em thoáng kinh hoảng.Mắt em cay cay và cổ họng em như nghẹn lại.
Nhưng Iuri biết rằng người đàn ông chân chính ngay cả khi đã phạm sai lầm cũng phải biết tự chủ,cũng phải bình tĩnh và kiên nghị.Vì chính em quyết định số phận của em cơ mà?Chính em chứ không phải ai khác đã để quên chiéc ba-lô kia mà.Nghĩa là cần phải giữ tư thế.
Nhưng giữ được tư thế thật là khó.
Iuri liền làm như em vẫn thường làm trong những giây phút khó khăn của cuộc đời: em đút hai tay vào túi, hơi bước chân lên và ưỡn ngực.Em cảm thấy dáng đứng đó làm em thêm dũng cảm và cương quyết.Tại sao thì em không biết, nhưng mỗi lần em đút tay vào túi và bước chân phải lên, em lại thấy dễ tự chủ hơn.
Nhưng lần này, ngay cả phương pháp đã được thử thách đó cũng không có tác dụng với Iuri.Không có tác dụng vì khi em đút tay vào túi thì em thấy túi bên phải có cái gì ươn ướt.
Việc đó đột ngột đến nỗi Iuri lặng người đi trong phút chốc rồi em kiểm điểm chớp nhoáng trong trí nhớ tất cả các sự kiện trong những giờ qua.Không, tuyệt nhiên không có cái gì khiến em phải nghi hoặc hết.
Nhưng dù sao việc trong túi bị ươn ướt cũng làm em thấy ngượng.Em cố làm ra vẻ ngẫu nhiên nhìn xuống quần nhưng cũng không thấy gì đáng ngờ cả.
- Cho xem nào, cho xem nào! - Giọng giễu cợt của Ten như từ xa vọng đến tai Iuri - Cho xem cái gì trong túi cậu nào?
Chính bản thân Iuri cũng không biết tại sao em lại ngoan ngoãn rút tay phải ra và nghiêng đầu nhìn một cách nghi hoặc vào bàn tay ấy.Cả Ten cũng nghiêng đầu, nghi hoặc theo dõi bàn tay đang cử động chậm chậm này.
Khi Iuri rút hẳn tay ra khỏi túi thì hóa ra những ngón tay em dây bẩn một thứ gì hồng hồng dính dính.
Ten ngơ ngac nhìn Iuri và Iuri cảm thấy cậu ta mỉm cười.
Iuri đưa tay lên mắt, chăm chú xem xét các ngón tay như xem một cái gì lạ lùng rồi em ngửi ngừi và...phá lên cười.
Em lập tức thấy khoan khoái và vui vẻ đến nỗi bao nhiêu lo lắng và ưu tư biến đi đâu hết.
- Dây rừng! - Em thở phào một cái, thọc mạnh vào túi lần nữa và lôi ra một vốc thứ ươn ướt ấy. - Cậu hiểu không, dâu rừng đấy!
Thấy Iuri vui vẻ thành thật và thoải mái đến thế, Ten hơi ngơ ngác.Cậu ta lưỡng lữ hỏi:
- Cái gì? Cái gì đấy?
- Đây là dâu rừng.Cậu hiểu không?Dâu đấy!
- Được...cứ bình tĩnh.
- Không, việc gì phải bình tĩnh?Cậu nói đi, có đúng là các cậu có thể chế biến...bất kỳ thức ăn gì phải không?
Ten phật ý:
- Tớ đã nói với cậu rồi còn gì...Nhưng cậu đừng nóng nảy!
- Vậy thì cậu hãy chế biến dâu đi!
- Nhưng dâu là cái gì?
- Dâu...dâu... - Iuri kéo dài giọng một cách đắc thắng và mơ mộng. - Đây là, cậu hiểu không...đây là thứ quả tuyệt trần đời.Tuyệt trần bởi vì nó là dâu.
Ten nghi ngờ nhìn thứ bột hồng hồng trên tay Iuri:
- Nhưng tớ có thấy quả đâu?
- Không sao. Tớ để trong túi nên nó bị nát bét ra đấy thôi.Nhưng nó vẫn là quả.
- Sao lại không sao? Cậu phải...có quả, quả thật mới được.
Iuri hơi chưng hửng.Em vừa xem xét những quả dâu nát bét vừa hỏi giọng đã bớt vẻ đắc thắng:
- Thế nhất định phải nguyên quả à?
- Dĩ nhiên.Nếu không, thiết bị phân tích sẽ không biết tạo cho quả dâu của cậu hình dạng thế nào.
Iuri thò tay vào túi, lần các góc ươn ướt, dính dính rồi lật trái túi ra.Em gặp may - một quả dây nhỏ, chín mọng, vẫn còn nguyên vẹn, rơi ra.Nó lăn theo những vết thẫm màu, rồi tin cậy nằm yên trên chiếc bàn của nhà bếp vũ trụ.
Iuri dịu dàng và âu yếm nhìn nó:
- Cậu có biết tại sao dâu rừng lại là thứ quả ngon tuyệt trần không? Không.Cậu không biết được đâu.Nó tuyệt trần bởi vì nó thơm ngon nhất, đẹp đẽ nhất và giản dị nhất: nó sống ngay sát mặt đất và hút lấy tất cả những gì ở trong và trên mặt đất.Hương thơm của đất này, vị ngọt của đất này, ánh nắng ấm áp này.Không phải vô cớ mà ở Trái đất chúng tớ, trong tất cả các loại quả nhiệt đới nổi tiếng, người ta đều tìm ra mùi hay vị của dâu.Dứa này, xoài này, mọi thứ quả đều nhất định phải có mùi dâu hoặc đượm vị của nó.Vì dâu là thứ quả có mùi hương vị Trái đất chúng tớ nhất.Ten, cậu hãy chế biến ra nó cho tớ đi.Chế biến giúp tớ đi.Trong vũ trụ phải có một thứ gì thật sự của Trái đất mới được.Thức gì mà hấp thụ được toàn bộ hương vị Trái đất ấy.Cậu làm đi, Ten.Cậu làm được chứ?
Ten nhìn thứ quả nhỏ xíu màu đỏ hồng với vẻ tôn trọng.Rồi cậu ta ngửi và cuối cùng, thận trọng dùng hai ngón tay nhấc lên:
- Ta thử xem sao nào!
Ten đặt quả dâu vào lòng bàn tay và cứ giơ thẳng tay như thế mà đi tới góc bếp đằng xa.Chắc đây là lần đầu tiên cậu ta phải phân tích một thức ăn chưa biết nên trông cậu ta thật trang trọng.
Ten từ từ mở van của bộ máy hao hao giống chiếc mày nghiền thịt khổng lồ, đặt quả dâu vào miệng nó và ngẫm nghĩ như một em học sinh đang nhớ lại những điều đã thuộc làu trước khi trả lời thày giáo.Sau đó, cậu ta thận trọng bấm vào một vài nút bật và thở phảo nhẹ nhõm.
Iuri chú ý theo dõi Ten, và tay trái em lơ đãng cậy cậy góc túi bên trái.Đột nhiên em sờ thấy một ít vụn biscot.Em lôi nó ra xem xét, và sau khi suy nghĩ một lát, để riêng sang bên, nếu trên con tàu vũ trụ đúng là chế được bất kỳ món ăn gì thì rất có thể sẽ làm ra được cả món chủ yếu nhất là bánh mì, hay dù biscot thôi cũng được.
Trong khi Iuri lôi vụn biscot trong túi ra,còn Ten nhìn cái máy nghiền thịt đang ì ì chạy thì Sarik uể oải đi quanh bếp khật khà khật khưỡng vì ăn no quá.Nó khát lắm rồi, vậy mà tất cả các chất lỏng vẫn chỉ lấp lánh trong những chiếc bình hàn kín như cũ. Sarik thở dài liếm mép nhưng tạm thời vẫn im lặng.
Chiếc máy nghiền thịt ngừng chạy và tuồn ra một tấm phiếu bằng chất dẻo, tiếp đó trả lại cả quả dâu rừng.
Ten thở dài nhẹ nhõm:
- Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ kiểm tra quả dâu của cậu xem nào.
Cậu ta đút tấm phiếu vào khe hở của nhà bếp vũ trụ và chờ đợi. Sarik lại gần cậu ta, rúc mõm vào giữa hai chân cậu ta.Ten lơ đãng vuốt ve con chó và Sarik hiểu rằng nó sẽ không đạt được ý địch.Khi nó rúc mõm vào đầu gối Iuri.Iuri nghiêm khắc hỏi:
- Mày muốn gì?
Sarik nhìn Iuri bằng cặp mắt lạ lùng đã có lần khiến em phải sửng sốt và nó kêu lên những tiếng kỳ dị, khó hiểu.Nhưng những âm thanh này không làm Sarik thỏa mãn.Nó ngồi xuống, cúi gập người xuống sàn, rồi thè lưỡi ra tớp tớp như nó vẫn thường uống nước ở Trái đất.
Iuri nghiêm khắc hỏi:
- Mày muốn uống à?
Sarik chồm dậy sung sướng gật đầu và dán mắt vào Iuri với vẻ chờ đợi.
- Ten này, nó muốn uống nước?
- Tất nhiên rồi. - Ten lơ đãng đáp - ngốn từng ấy thức ăn còn gì!
- Thế nước ở đâu?
- Cậu không thấy vòi nước kia à?Vặn cho nó rồi cứ để nó uống.
Iuri vặn vòi nước và Sarik khoan khoái tớp tớp.Nhưng nó không đợi được đến khi nhà bếp của con tàu vũ trụ chế biến xong món dâu.Nó thở dài nặng nhọc, lại sủa ra những âm thanh kỳ dị, lại lắc đầu dường như cám ơn vì đã được thết đãi no nê, hoặc dường như để từ biệt Ten và Iuri.
Ten đưa mắt tiễn nó và thở dài:
- Không hiểu sao cái món dâu này mãi mà chưa xong?
- Có chuyện gì không ổn chăng?
- Chắc là trong công thức có những chất không ở dạng sẵn có.
- Vậy thì sẽ ra sao?Chẳng ăn thua gì à?
- Sao lại chẳng ăn thua gì?Nhà bếp truyền lệnh đến trạm hóa học trung tâm và ở đấy sẽ làm được những chất này. - Ten yên lặng một lúc rồi nói tiếp với vẻ đắc thắng. - Trạm hóa học trung tâm cái gì cũng làm được hết.Không một cái gì là không làm được.
Iuri không kịp đáp lại vì từ trong tường đã nhẩy bật ra một chiếc đĩa nhỏ đựng quả dâu xinh xinh đỏ thắm lấm chấm vệt đen và phủ lớp lông mịn màng.
Ten thở phào nhẹ nhõm:
- Có thế chứ!Cậu thử nếm xem có giống dâu không nào?
Cái quả nho nhỏ ấy đúng là dâu thật.Chỉ phải cái...chỉ phải cái nó có một dư vị hay một mùi đặc biệt gì đấy thật lạ lùng của các khoảng không vũ trụ.Rất tinh khiết, rất thơm mát nhưng...nhưng dù sao cũng vẫn không ngon lắm.Song rõ ràng đây không phải là lỗi của các nhà du hành vũ trụ và máy móc của họ, mà là một điều gì khác mà Iuri vẫn chưa biết.Có thể đây là do chính vũ trụ.Sau đó, Ten và Iuri làm thêm rất nhiều tấm phiếu, từ trong tường liên tiếp bay ra những đĩa quả và Ten đồng ý rằng dâu thật là một món ăn tuyệt diệu.
- Thế cậu còn có thứ gì nữa không?Chúng ta sẽ làm xem nào...
- Còn...chỉ phải tớ không biết máy của các cậu có biết làm không?
- Sao lại không?- Ten tin tưởng nói.Bây giờ cậu ta giống như học sinh đã nhớ được tất cả những điều đã học và trả lời trôi chảy mọi câu hỏi - Máy móc của chúng tớ gì cũng làm được hết.
- Nếu thế thì ta hãy làm bánh mì nhé!Vụn bánh mì đây liệu có ít không?
- Hơi ít một chút...-Ten vừa nói vừa xem xét những vụn biscot hay bánh mì mà Iuri rũ trong túi ra - Nhưng ta cứ thử xem sao.
Ten cho vụn bánh mì vào bộ máy phân tích, còn chính cậu ta thì quay sang chuẩn bị bữa ăn sáng.
Từ tường bay ra những đĩa, những cốc thức ăn, thức uống và một đĩa những quả dâu tuyệt đẹp giống hệt nhau.Sau đó, Ten lấy từ trong tường ra một chiếc xe bốn bánh nhỏ và chất bữa ăn sáng lên xe.
Đã có thể về căn phòng lớn của con tàu được rồi, nhưng bộ máy phân tích giống như chiếc máy nghiền thịt vẫn cứ khe khẽ kêu ầm ĩ, chưa chịu đưa ra tấm phiếu những số liệu để sản xuất bánh mì hay biscot.Ten nhìn nó với vẻ không hài lòng và liếc mắt xem bảng điều khiển.
Trên bảng điều khiển, những đốm lửa muôn sắc chạy đi chạy lại thành những vệt lằng nhằng.Iuri chưa bao giờ nhìn thấy những hoa lửa sặc sỡ như vậy, thay đổi vùn vụt như vậy.Chúng giống như thứ kính vạn hoa của thiếu nhi đang quay tròn nhanh đến nỗi không tài nào theo dõi được hình dạng và vị trí của chúng - chỉ nhìn thấy những vệt sáng và những chỗ thỉnh thoảng lại bùng lên.
Rõ ràng là cảnh tượng đó khiến cả Ten cũng phải sửng sốt:
- Ơ kìa!Tớ chưa thấy thế này bao giờ.Chắc nó đang nỗ lực làm việc đấy.
- Liệu có quá sức nó không?
- Tớ không biết...Hẳn là món bánh mì của cậu có công thức rất phức tạp.Rất có thể là máy móc của chúng tớ chưa bao giờ gặp một công thức nào như thế.Chúng đang tìm cách khám phá ra.
Một vài phút trôi qua, vậy mà tiếng máy ầm ĩ và ánh lửa nhấp nháy vẫn không dứt.Ten quyết định:
- Các cậu ở ngoài kia khéo không chết đói mất.Ta đi đi.Còn kết quả thì máy sẽ thông báo ra cả ngoài ấy nữa.
Món dâu được mọi người ưa thích.Zed trầm ngâm nói, giọng hơi đượm vẻ trách móc:
- Tớ đã bảo là không nên sợ Trái đất Xanh đẹp như thế mà.Tớ tin chắc rằng đấy là một hành tinh tuyệt diệu.
Không ai kịp đáp lại lời Zed vì giọng nói pha âm sắc kim loại quen thuộc đã vang lên:
- Trong thứ vật liệu đang nghiên cứu có phát hiện ra những tổ chứ nấm - vi khuẩn.
Kvat dướn thẳng người như phải đương đầu với một mối nguy hiểm nghiêm trọng.Cậu ta thoáng nhìn Zed rồinois:
- Thấy chưa?Không phải cái gì trên Trái đất Xanh của cậu cũng tuyệt diệu đâu.
- Những cuộc phân tích sơ bộ chứng tỏ chúng không có hại đối với sinh vật thượng đẳng.Có thể là những tổ chức nấm-vi khuẩn này còn có ích đối với cơ thể bậc cao nữa.Nhưng cần phải tiến hành một công tác lớn lao nhằm nhân giống và nuôi các thứ nấm-vi khuẩn này, vì cả trong bộ nhớ nguyên tử của Đất chúng ta lẫn trong tư liệu tra cứu do các nền văn minh khác cung cấp đều không thấy rõ có những cấu tạo nấm-vi khuẩn như vậy.Hãy quyết định đi!Hãy quyết định đi!
- Thấy chưa,Kvat?Trên Trái đất Xanh của tớ và Iuri, ngay cả nấm và vi khuẩn cũng có ích...Vậy cậu quyết định ra sao?
Kvat ngượng nghịu lẩm bẩm:
- Tớ không biết...Không biết...có nên vất vả như vậy không?
Miro lên tiếng:
- Chính vì chưa biết nên lại thú vị đấy.
- Nhưng liệu việc đó có phức tạp quá không? - Ten thận trọng xen vào câu chuyện.
Họ còn tranh luận nữa trong khi Iuri yên lặng suy nghĩ.Lạ lùng thật: món bánh mì hết sức bình thường hóa ra lại có một cấu trúc khoa học phức tạp đến thế và lại còn có một tổ chức nấm-vi khuẩn nữa, nó phức tạp đến nỗi không thể khám phá ra ngay tức khắc.Điều đó thật lạ lùng chẳng khác gì một phát minh.
Bánh mì, thứ bánh mì bình thường nhất thì nay lại khiến Iuri thấy đáng tôn trọng quá.Thậm chí em còn cảm thấy có phần xấu hổ khi nhớ lại là đôi khi những người trên Trái đất còn coi thường cái món ăn kỳ diệu này mà các hành tinh khác không hay biết.Mà đây là những hành tinh đã vượt Trái đất trong các lĩnh vực kiến thức khác kia đấy nhé.
"Làm sao lại có thể không trân trọng và yêu mến bánh mì, thành tựu vĩ đại của Trái đất cho được!" - Iuri nghĩ và bỗng nghe thấy một giọng nói xẳng.
- Lạ thật! - Không hiểu sao Kvat phát khùng- Lúc nào cũng hóa ra tớ lả kẻ có lỗi.
- Cậu chả có lỗi gì cả - Zed đáp lại - Tất cả chúng ta cùng quyết định.Nhưng bánh mì thì nên làm.
Họ nhất trí như vậy.Giờ đây, Iuri tin rằng, trên con tàu đang bay trong những khoảng không gian sâu thẳm của vụ trụ này sẽ có bánh mì thật sự.Em tin như thế,vì em biết rằng trạm hóa học trung tâm vô cùng kỳ diệu của con tàu đúng là có thể làm được mọi thứ trên đời, và vì em vẫn nghe thấy nói từ hồi ở trường rằng hóa học là bà tiên thực sự có tài biến đổi môi trường xung quanh.
Đầu tiên, Iuri muốn chia sẻ những ý nghĩ của em với Sarik.Nhưng nó đã lăn ra ngủ ngay trên sàn.Hai bên sườn căng phồng của nó trương lên một cách nặng nhọc.
Ten bỏ một dúm dâu vào miệng và chuẩn y quyết định:
- Dù bánh mì có kém dâu đến chục lần chăng nữa vẫn nên làm như thường.
- Đúng thế! - Miro nói rồi hỏi - Thế nào, các đồng chí trực nhật, ta sản xuất thêm dâu chứ?
- Cậu chưa chán kia à?-Kvat nói vẫn với giọng giận dữ như trước, nhưng chính cậu ta cũng với tay lấy dâu.Cậu ta nhấm nháp rồi cười vang - Các cậu ạ, tớ cũng đồng ý.Ten này, cậu mang dâu đi.Và phải bắt đầu tăng tốc thôi.Chúng ta chuẩn bị đi ngủ.

*************


CHƯƠNG 12

CÂU CHUYỆN CỦA NHỮNG NGƯỜI DA XANH

Lần này từ tường và trần không hiểna những chiếc giường kiểu đi-văng như trước mà hiện ra những chiếc giường kiểu ghế bành,chúng không rộng lắm nhưng mềm mại như ôm lấy người.Miro nhanh nhẹn mắc vào đấy hệ thống các dây dẫn,các ống nghe và các bảng điều khiển xách tay được.Cậu ta nhìn Sarik, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi Iuri:
- Theo cậu thì nên dạy Sarik theo chương trình nào?
Miro nói bằng một giọng cứ như Iuri đã suốt đời sống với những người da xanh và biết mọi thứ trên Trái đất Hồng của họ.
- Miro, cậu không lầm đấy chứ? - Iuri lo ngại hỏi, em cảm thấy bắt đầu hiểu được phần nào những chuyện lạ lùng đang xảy ra với con Sarik - Cậu tin rằng cần dạy Sarik à?
- Tớ lầm làm sao được?Vì khi chúng tớ mắc thiết bị dạy học cho cả cậu và cả cho nó thì nó không sủa một tiếng nào và nghe hết trong giấc ngủ, tức là nó đã ghi nhớ toàn bộ chương trình dạy tiếng bậc sơ cấp.
Mắt Iuri mở to mắt và em áp tay vào ngực:
- Thế tức là...tức là Sarik biết thêm tiếng nói của các cậu à?Tiếng nói của người da xanh ấy à?
Miro hơi bối rối:
- Cậu làm sao đấy?Sao cậu lại có vẻ ngạc nhiên đến thế?
- Cậu hiểu không?...Sarik là loài chó...
- Thì sao?
- Thì...làm thế nào giải thích được nhỉ?
- Gượm hẵng.Trước hết chúng hãy làm cho rõ vấn đề chó là gì.Cậu kể đi.
- Chó...chó là...chó là bạn của người.Chó là một loài động vật.Tất nhiên nó không biết nói nhưng có hiểu được đôi chút.
Miro nghiêm nghị hỏi:
- Nhưng nó không biết nói thì nó là bạn của người thế nào được?Cậu không lẫn lộn đấy chứ?
- Không!Sao lại lẫn lộn được...Đúng là nó không biết nói chuyện thật,nhưng nó vẫn là bạn của người.Nó là bạn của người vì nó thường xuyên sống với người và giup đỡ người trong mọi việc.Chẳng hạn nó bảo vệ đàn súc vật khỏi bị sói tấn công.Người ta có thể dùng chó để kéo xe và...Nói chung, chó làm được nhiều việc.
- À ra thế.Vậy con chó này đã làm được gì? - Miro hất đầu về phía Sarik. - Tình bạn của nó thể hiện ở chỗ nào?
Đến đây thì Iuri thấy lúng túng hằn.Thật ra, tại sao Sarik lại được coi là bạn của em nhỉ?Đàn súc vật thì nó không phải bảo vệ vì ngoài Sarik ra, trong gia đình Iuri chẳng có con vật nào cả.Cũng không ai dùng Sarik để kéo xe.Đi săn cũng chẳng ai thiết, và chính Sarik đã chắc gì thích hợp cho việc săn bắn?Mặc dù thỉnh thoảng tính tình nó cũng có bộc lộ ra một vẻ gì cổ sơ, tàn ác thật.
Tóm lại, hóa ra là mặc dù Sarik được coi là bạn em,nhưng chứng minh tình bạn của nó thì em không chứng minh nổi.Cũng không thể thật sự coi việc nó nằm trong cũi sủa váng lên khi có ai gõ cửa là công lao của Sarik được.Thực ra cái tính cảnh giác ra ý khoe khoang của nó làm phiền người ta hơn là giúp đỡ họ.
Iuri bối rối và thương hại nhìn Sarik đang yên lành ngủ.Em bắt gặp con mắt đòi hỏi, chờ đợi của Miro và em lưỡng lự ho một tiếng.
- Điều đó tất nhiên tớ không thể nói được...Nhưng dù sao...
Em bỗng hiểu hết sức rõ ràng rằng, mặc dù Sarik của em thật không có ích lắm và nếu không có nó thì gia đình em cũng chẳng hề bị những chuyện rủi ro và nguy hiểm đe dọa, nhưngnos vẫn là bạn chân chính của em.Tại sao lại như vậy thì Iuri chưa biết,nhưng khi bắt gặp cái nhìn tức giận của Miro, em cảm thấy hơi bực mình.
- Thế chẳng lẽ cậu cho rằng bạn chỉ có thể là bạn khi anh ta có ích à?Nếu như anh ta chỉ...chỉ là một người mà khi vắng mặt ta cảm thấy buồn, một người mà bên cạnh anh ta mọi việc đều trở nên dễ dàng hơn và nhanh chóng hơn,người mà ta tin cậy trong bất kỳ hoàn cảnh nào, dù đó là chỗ thử thách gay go nhất, và không hề trách móc ta, chẳng lẽ như vậy lại không thể là bạn hay sao?
Miro dịu đi và ngẫm nghĩ.Rốt cuộc, cậu ta nói:
- Có thể là cậu đúng.Bạn không chỉ là ai có ích cho ta mà thôi.Mặc dù một người bạn vô tích sự thì dĩ nhiên ta cũng chẳng thích thú lắm.Dù sao cậu vẫn đúng.Không phải bất kỳ ai cũng trở thành bạn được.Nhưng nếu ai đã là bạn ta thì phải chăm sóc người ấy.
- Dĩ nhiên!Hoàn cảnh thay đổi đi một cái là người bạn "vô tích sự" có thể trở thành người bạn hữu ích nhất, cần thiết nhất, bởi vì người ấy là bạn cơ mà!
- Rõ rồi.Vậy chúng ta tiếp tục dạy Sarik hay thôi nào?
- Tớ cũng chẳng biết nữa...Thế ở Trái đất Hồng các cậu thì sao?
- Hừm...Ở chỗ chúng tớ ấy à?Ở chỗ chúng tớ người ta không kết bạn với những động vật như chó.Ở chỗ chúng tớ người ta kết bạn với cá biển.
Iuri ngạc nhiên:
- Thế nào? Với cá biển á?
- Đúng thế đấy.Người ta cùng bơi lội với chúng, chơi đùa với chúng và đôi khi còn cho chúng ăn nữa.Còn chúng thì mang từ đáy biển lên đủ các thứ thú vị và có ích.
- Vậy các cậu cũng dạy chúng tiếng nói chứ?
- Không.Dạy làm gì...Chúng tớ chỉ dạy chúng một số cách thức, dạy chúng hiểu một vài âm thanh và động tác, còn bản thân chúng tớ thì học cách hiểu chúng.
- Đó, đó.Chúng tớ cũng làm hệt như vậy với loài chó.Giống hệt như vậy...
- Nếu thế thì chúng ta sẽ không dạy Sarik nữa.
Không hiểu sao, Iuri bỗng cảm thấy tiếc: không phải tiếc cho Sarik bị em và Miro quyết định để mặc cho dốt nát, mà em thấy tiếc cho em thì đúng hơn, vì nếu em trở về Trái đất với một con chó đã tốt nghiệp trình độ trung cấp thì còn gì hay bằng.
Dĩ nhiên là chưa cần nói đến xiếc vội.Ở rạp xiếc thì con chó như thế sẽ được người ta công kênh cùng với chủ nó ấy chứ.Nhưng ngay cả trong sinh hoạt hàng ngày cũng đã thú vị lắm rồi.Chẳng hạn, em bông quên bẵng một quy tắc nào đấy và "Sarik nhắc tao đi!"."Được thôi, gâu,gâu!" - thế là xong.Hoặc: "Sarik, chạy ra câu lạc bộ xem hôm nay chiếu phim gì nào?" Thoắt một cái đã "gâu gâu!.." thế là xong.
Hay chẳng hạn như....
Nói chung, với một con chó có học thức thì trước mắt ta có thể mở ra biết bao khả năng hết sức kỳ lạ.Nếu việc học tập lại tiến hành trong giấc ngủ nữa,khi ngay cả Sarik cũng không ngờ đến, thì thật không chê vào đâu được.Vậy cứ để cho nó học đi.Biết đâu chẳng có lúc cần đến.
Hay là...dù sao thì...Nếu đã bắt đầu, có lẽ...Không có gì phiền phức chứ?
Nhưng Miro có thể nghĩ khác đi chăng nữa,cậu ta cũng không phản đối.Cậu ta không có tính nhỏ nhen.Sarik muốn học ư?Thì cứ việc học.Dù sao thì việc dạy học cũng không phải do Miro cáng đáng mà đấy là trách nhiệm của người máy.Vả lại, dạy người hay dạy chó-điều đó chẳng có gì quan trọng.Nếu người ta ra lệnh thì còn dạy cả cá nữa ấy chứ.Bởi vậy,Miro chỉ hỏi một điều thôi:
- Thế nhiều kiến thức như vậy không có hại gì cho nó chứ?Nhỡ óc nó không chịu đựng nổi thì sao?
- Ơ...hễ bắt đầu không chịu đựng nổi là chúng ta sẽ ngừng dạy ngay.
- Nhưng nếu nó không hiểu được nhiều thứ?
- Thì đã sao?Ngay tớ đây cũng có hiểu ngay một lúc được tất cả đâu?Nhưng tớ ghi nhớ kỹ rồi sau hiểu dần dân.
- Nếu thế thì...được thôi!
Thế là Sarik đang ngủ được mắc ngay bộ máy dạy học.
Sau khi trực nhật Zed ra lệnh, tất cả đều nằm vào những chiếc giường kiểu ghế bành mềm mại, ôm sát lấy người.Con tàu vũ trụ hơi rung.Trong nó vang lên tiếng ầm ì đều đèu mỗi lúc một to hơn.Iuri bị hút ngày càng mạnh vào chiếc ghế bành, và người bỗng trở nên nặng nề, khó quay đi quay lại.Lúc lắc chân tay cũng không phải chuyện dễ và phải nỗ lực
📎 9|10|11|12
0
Mấy hôm nay HTLĐ bị thất nghiệp, cứ chạy ra chạy vô Diễn Đàn hoài mà chẳng thấy có việc gì làm cả. Bây giờ thì có việc làm rồi!hì hì [8D]

Thái Nhi cho HTLĐ đăng ký 4 chương đầu nhé!

Thân,
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-10 18:22:04ct.ly>
NGƯỜI XANH CỦA TRÁI ĐẤT HỒNG


Truyện khoa học viễn tưởng
Đặng Ngọc Long dịch từ nguyên bản tiếng Nga


CHƯƠNG I
CHUYỆN XẢY RA TRONG KHOẢNG RỪNG DÂU


Khi Iuri bước ra khoảng rừng thưa mà em rất thông thạo (vì ở đấy bao giờ cũng có niều


Cảm ơn Hoa tulipđen nhé

Thân thương
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương.
0

Trích đoạn: Thái Nhi

Chương 5-8



Sym nhận chương 5-8 nhé, Thái Nhi ơi
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-10 18:22:50ct.ly>
CHƯƠNG 2
NHỮNG NGƯỜI DA XANH


Đúng là do bất ngờ, bởi vì sàn hành lang thì nhẵn thín và còn như nhún nhảy nữa, vậy mà Iuri bị vấp ngã. Và khi vấp ngã, em hiểu rằng, mặt sàn nhẵn thín ấy đi lên phía trên và sang phía bên.


Cảm ơn HTLD
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-10 18:23:33ct.ly>
CHƯƠNG III
BẮT CÓC


Nhưng vấn đề không được làm sáng tỏ vì các nhà du hành vũ trụ cứ bướng bỉnh im lặng.

Cảm ơn HTLĐ
Thân thương
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-10 18:24:14ct.ly>
CHƯƠNG 4
ZED, MIRO, TEN VÀ KVAT


Xung quanh yên lặng quá. Iuri nghe thấy cả tiếng đinh kêu ken két trong đôi giày đang khô dần và tiếng sột soạt của bộ lông lúc thì dựng lên, lúc thì dẹp xuống trên mình con Sarik.

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương.
0
Mình là thành viên mới, thấy diễn đàn rất hữu ích và mình muốn có một vài đóng góp!Còn 3 chương cuối hình như chưa ai nhận đánh? Cũng sắp thi học kỳ nhưng mình vẫn có khoảng thời gian rảnh rỗi onl, mình nhận đánh 3 chương đó được không? ^^ Hy vọng sẽ giúp ích được cho vnthuquan ^^ Thankz!!
Cafe tháng 7...
0
Chào july - cafe đến với VNTQ

Hiện giờ còn chương 9- 12 đó
July - café muốn thì nhận nhé

Nhớ hồi âm, để Ct.My ghi tên bạn vào
Nếu không thì sợ gõ xong, mà có nguoi khác cùng gõ thì tiếc côngc ủa mình lắm đó

Chúc July - café luôn vui

Thân ái
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-10 18:04:47july_cafe>
Ừ, cho Jul nhận ^^ Ủa, nhưng Jul vừa down cài bản scan truyện về nhưng máy ko đọc được file *.pdf, chỉ cách cho Jul nhé :-s có phải dùng Acrobet ko???
Cafe tháng 7...
0
Thái Nhi dùng fils Adobe Reader

Còn chỉ cho Jyly thì khg biết chỉ sao đây nhỉ???

July thử lần installer adobe - Reader và mở lại lần nữa xem sao??

Chúc July thành công

Chúc vui
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-12 20:44:36ct.ly>
Jul down Adobe về rùi và đọc được file rồi, giờ cho Jul nhận 4 chương cuối nhé, có thời hạn hoàn thành ko? Jul sẽ hoàn thành trong thời gian sớm nhất có thể ^^ ct.ly set cho jul nhé ^^


******************

Ct.Ly đã ghi tên rồi đó July _ cafe
Cafe tháng 7...
0
Word nhà Jul đang gặp vấn đề nên Jul sẽ type onl nhé? Jul sẽ soạn thảo truyện tại đây luôn được không Ct.Ly?
Cafe tháng 7...
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-17 10:43:58ct.ly>
CHƯƠNG XI

SARIK KHÓ HIỂU THẬT

TEN không vội vã đi vào bếp. Cậu ta quay mặt vào tường và chăm chú quan sát xem những đốm sáng sặc sỡ đang chạy đi chạy lại nhấp nháy ra sao.Thỉnh thoảng cậu ta lại ấn vào những chỗ nhô ra nhưng không hẳn là nút và rất khó thấy chúng trên nền tường phẳng lì.


Cảm ơn July _ ca phê nhiều hén
Cafe tháng 7...
0
thế nào mình được hân hạnh nhận chương nào đây! mong tin
0
vietid nhận đánh máy 2 chương cuối 24-25 nhé? Nếu bạn đồng ý thì mình ghi tên vào.
0
Hi vietid,

Bạn có thể chọn đánh máy các chương chưa có người đăng ký mà S/P Thái Nhi đã đưa lên ngay phía trên đó (chương 13-16, 17-20, 21-23, 24-25), tuỳ bạn lựa chọn. Bạn chỉ cần báo cho S/P Thái Nhi biết bạn chọn những chương nào để ghi tên bạn vào là được.

Thân,
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương.
0
Hix, sorry các mod, nhưng jul chưa type xong chương 12 đau &gt;.&lt; Tại Jul đang type dở thì phải thi HK nên ko có thời gian lên hoàn thành!Cuối tuần này Jul hứa sẽ hoàn thành nốt và mod giúp Jul edit lại nhé :) Cám ơn nhiều!!
Cafe tháng 7...
0
Xin chào
tui muốn gõ chương 24. 25, kg biết có ai gõ chưa? và làm thế nào để tải xuống đây?
Đất mẹ trong tôi, Vietnam mến yêu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-17 10:45:04ct.ly>
CHƯƠNG X

PHÉP LẠ TRONG NHÀ BẾP

Gọi là bếp mà chẳng có vẻ gì là bếp cả.Khắp nơi nào bình và thùng nhỏ, nào bàn và ghế bành, nào những máy móc gì đó có vỏ bọc ngoài, nào bảng điều khiển, nào chiếc


Cảm ơn July _ cà phê hén
Cafe tháng 7...
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-17 10:54:01ct.ly>
CHƯƠNG XI

NHIỀU HƯƠNG VỊ TRÁI ĐẤT NHẤT

Từ giây phút con tàu nhẹ nhàng rời khỏi Trái đất thân yêu, Iuri chưa bao giờ suy nghĩ một cách nghiêm chỉnh về việc em đang đi đâu đây và đi bằng cách nào.Chưa bao giờ em thực sự cảm thấy những chuyện đã và sẽ xảy đến với em.Tất cả đều có vẻ hư hư thực

Cảm ơn July _ Cafe nhiều
Cafe tháng 7...
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-17 10:55:56ct.ly>
CHƯƠNG 12

CÂU CHUYỆN CỦA NHỮNG NGƯỜI DA XANH

Lần này từ tường và trần không hiểna những chiếc giường kiểu đi-văng như trước mà hiện ra những chiếc giường kiểu ghế bành,chúng không rộng lắm nhưng mềm mại như ôm lấy

Cảm ơn July nhé
Cafe tháng 7...
0
Tiếp theo nữa đây!

Chương 13-16
📎 13|14|15|16
0
Chương 17-20
📎 17|18|19|20
0
Chương 21-23
📎 21|22|23
0
Chương 24-25

Hết
📎 24|25
0
CHƯƠNG 5
ÂM MƯU CỦA NGƯỜI DA XANH

Khi Kvat huýt sáo, Zed không ngạc nhiên. Cậu ta chỉ cười, sau đó nhìn Iuri và Sarik, với vẻ thân thiện nhưng láu lỉnh rồi nói một điều gì với Kvat
Kvat gật đầu và vừa nghịch ngợm, đắc thắng nhấp nháy cặp mắt đen hơi lồi, vừa ngiêng đầu về phía bạn mình nói 1 điều gì đó. Thấy Kvat không hề ngó nhìn em và Sarik, Iuri hiểu rằng họ đang nói đến em và con chó. Điều đó chẳng lấy gì làm dễ chịu lắm. Vì ai cũng không thích người ta nói về mình mà mình lại không biết đấy là chuyện gì. Chính vì vậy mà người khẳng định rằng, nói riêng với nhau khi có mặt người khác là không lịch sự, nhất là lại nói riêng với nhau bằng thứ tiếng mà những người khác không hiểu.
Nhưng Iuri là một người luôn luôn công bằng nên mặc dù có cảm thấy khó chịu, em vẫn nghĩ “Vậy họ biết làm thế nào được? Họ không biết tiếng Nga mà mình thì không biết tiếng họ”. Mặc dù thế, em vẫn thấy phấp phỏng. Hơn nữa, Zed la người lúc nào cũng hơi cười cười và khẽ lắc đầu thì nay bỗng không mỉm cười nữa. cậu ta nghiêm nghị nhìn Iuri rồi như phản đối một đề nghị gì đó của Kvat thì phải. Nhưng Kvat nắm lấy Zed và chắc hẳn đã thuyết phục được bạn Zed có vẻ yên tâm gật đầu và đi ra ngay.
Sarik nhảy bật gậy, rú lên và quay tròn đuôi. Hai nhà du hành vũ trụ khác bước vào phòng. Học đẩy những chiếc xe bốn bánh nhỏ cũng làm bằng thứ chất liệu bóng mờ như thành tường của con tàu vũ trụ. Trên xe có bát, đĩa, chai, cốc và Iuri hiểu rằng họ mang thức ăn đến.
Sarik cứ rối rít quấn lấy chân Iuri khiến em cảm thấy xấu hổ cho người bạn lông xù của mình – nhưng người da xanh có thể tưởng em chẳng cho chó ăn gì cả. Bởi vậy, em cúi xuống vuốt ve bộ lông mượt như tơ của nó và dỗ Sarik như dỗ một đứa em nhỏ.
- Như vậy không tốt đâu. Hãy chịu đựng một chút, chúng ta sẽ đi ra rừng và tao sẽ cho mày cả … không, không phải cả mà là nửa khoanh xúc xích. Đừng có rối lên thế.
Trong khi Miro và Ten sắp xếp bát đĩa lên bàng thì Zed cũng quay trở lại. Cậu ta mang đến những dụng cụ giớng như ống nghe, từ đó có dây dẫn mảnh kéo dài ra, rồi đặt chúng lên những chiếc guờng đi-văng nằm ở hai bên căn phòng. Kvat bí ẩn mỉm cười và gật đầu, sau đó cậu dang rộng cả hai tay ra, niềm nở mời Iuri ngồi vào bàn.
Iuri không biết nên xử sự thế nào : ngồi ngay vào bàn hay từ chối chiếu lệ để những người da xanh đừng nghĩ rằng em đang đói meo cả bụng. Dù sao để giữ đúng tư thế của người đàn ông chân chính cũng nên nói : “Cám ơn, tôi không đói”, hoặc “Làm gì mà bày vẽ thế, chúng tôi đã ăn rồi” hay ít nhất cũng có thể nói như thế này “Các anh cứ tự nhiên, cứ ăn đi !”. Đến đây thì em hơi lưỡng lự : “Nói hế nào thì đúng nhỉ?”. Mời các anh ăn đi hay mời các anh xơi đi? Có lẽ nói xơi đi hay hơn. Nhưng em lại bối rối vì thấy cái kiểu nói “Mời các anh xơi đi” có vẻ lấy lòng quá, không đàng hoàng. Bởi vậy, em sửa lại “Mời các anh cứ ăn đi, chúng tôi ngồi xem xét một chút”.
Em không kịp nghĩ thêm nữa vì con Sarik đã rít lên và giận dữ nhìn em:
“Cậu chủ lạ thật, trong rừng đã bỏ đói tôi, thế mà bây giờ cậu lại định từ chối chắc? Cậu nhớ là tôi không đồng ý đâu. Nếu người ta mời mà mình từ chối là không lịch sự, người ta tưởng rằng mình kênh kiệu và giả dối, hoặc mình ghê tởm cái gì và không tin họ”.
Chính vì vậy mà Iuri thở dài ngồi vào đúng cái ghế xanh xanh mà họ chỉ cho em.
Sarik ngay lập tự tự thu xếp lấy chỗ bên cạnh ghế và hếch mũi lên. Nhưng các nhà du hành vũ trụ chưa ngồi vội. Họ xúm lại gần chỗ Iuri và tranh nhau mời Sarik ngồi lên ghế. Lúc đó Iuri mời hiểu tại sao chiếc ghế hẹp nhất màu đỏ tươi kia lại cao hơn và hẹp hơn, những chiếc khác, ngay từ đầu, nó đã được chuẩn bị để dành cho Sarik.
Iuri hoài công giải thích rằng, chó phải ăn trong góc nhà hay ít nhất cũng ở dưới gầm bàn, rằng Sarik chưa quen với kiểu chăm sóc như thế và do thiếu kinh nghiệm nó có thể gây ra những chuyện hết sức không lịch sự - mặc dù vậy, những người da xanh vẫn không đổi ý. Iuri cố theo dõi nét mặt họ nhưng em vẫn không thấy họ có vẻ gì định cợt nhạo em cả. Iuri bèn đặt Sarik lên chiếc ghế màu đỏ tươi.
Sarik chỉ tỏ ra lúng túng và bối rối mấy giây thôi. Một thoáng sau, nó đã xử sự cứ như là suốt đời chỗ của nó lúc nào cũng ngồi trong con tàu vũ trụ cùng một bàn với toàn du hành vũ trụ và ăn ở những cái đĩa bằng chất liệu lạ lùng kia…
Họ ăn uống rất đúng phép tắc, rất lịch sự. Nhưng không hiểu sao, Iuri vẫn không thích. Nhìn ngoài thì gì cũng đầy đủ cả nhưng vẫn không có được thứ mùi vị thực sự thường có trong một bữa ăn ngon. Trước hết là không có bánh mì. Ở nhà , Iuri ăn ít bánh mì vì lúc nào cũng vội. buổi sáng trước khi đến trường em dậy muộn, không đủ thì giờ ăn bánh mì. Uống sữa xong là ba chân bốn cẳng chạy luôn. Bữa trưa thì các bạn em đang đợi. Thế là lại cuống lên. Bữa chiều thì nói chung không nên ăn no – khoa học nói như vậy. Thành ra chẳng có lúc nào ăn bánh mì cả.
Nhưng trong những lúc nghỉ ngơi xen giữa công việc, Iuri rất thích cắt một khoanh bánh mì to, rắc muối ăn trong khi đi đường hay lúc ngồi trên ghế học, vừa ăn vừa tán gẫu với các bạn. Khi ấy bánh mì mới tuyệt chứ vừa thơm ngon, vừa chắc dạ.
Bữa ăn này trong con tàu vũ trụ rõ ràng là thiếu món bánh mì. Tất nhiên không có nó cũng chẳng sao. Mà đã có một thứ bánh gì đó làm bằng bột thay vào tuy chẳng bằng được bánh mì.
Nhưng cái chính là bữa ăn không có được hương vị vốn quen thuộc với em. Tất cả đều tỏa ra một thứ mùi dễ chịu, chẳng ra nước hoa, chẳng ra mùi quế pha mùi hoa cẩm chướng. Nhưng không có được hương vị ngon lành mà thiếu nó thì bữa ăn thịnh soạn nhất cũng mất đi khoái cảm thực sự.
Trong khi Iuri vừa ăn vừa suy nghĩ thì Sarik không để mất thì giờ vô ích. Nó ngồi trên chiếc ghế cao màu đỏ nhưng ông vua ngồi trên ngai và hưởng sự chăm sóc của những người da xanh lạ lùng kia. Họ tiếp thức ăn và đưa cho nó. Họ rót vào vào cốc nó thứ đồ uống mà cả Iuri lẫn Sarik không biết là thứ gì. Thực ra, Sarik không uống được thoả thích như ý muốn vì mồm nó không vục vào được trong cốc. Nhưng vì suốt cuộc đời chó không lấy gì làm lâu dài lắm của nó, nó không nhìn thấy và nghe thấy có một con chó nhà bình thường nào lại được trọng vọng như vậy, nên nó cũng chẳng còn bụng dạ nào mà uống, nó cảm thấy bối rối.
Trong khi ấy những người da xanh vừa cười vừa vuốt bộ lông đã được sương rửa sạch của nó. Họ nói những tiếng gì đó mà Sarik hình như hiểu như sau : “Con chó ngoan quá, có giáo dục mà!”
Thật ra, như về sau mới rõ, những người da xanh không gọi Sarik là chó mà gọi là bạn, người bạn chó, nhưng lúc ấy Sarik chưa biết tiếng của những người da xanh. Tuy nhiên, nó hiểu được điều chủ yếu họ cho nó là ngoan, là có giáo dục và do đó nó càng bối rối hơn và càng cố gắng ăn ít hơn.
Mãi sau đó nhiều ngày, Sarik mới thú thực với Iuri là không phải nó không thích bữa ăn đó, những thật đáng là suốt bữa ăn, nó không có được khúc xương nào cả. Một mẩu xương nhỏ cũng không có. Mà bữa ăn không có xương thì còn ra cái quái gì nữa. Khi đã được ăn no, rồi được nằm khềnh trong bóng râm mà gậm một khúc xương đầy tủy thì đấy mới là bữa ăn thực sự. Còn bữa ăn này? Ừ thì dù là được ngồi trên chiếc ghế tựa màu đỏ thắm như ngự trên vai đi nữa, vẫn không có cái mùi vị thật sự của một bữa ăn ngon.
Khi ăn xong, Iuri lịch sự cám ơn các chủ nhân, còn Sarik thì quay tròn đuôi, nhưng cả hai đều không vội đứng, vì cung cách đối xử của những người da xanh có phần lạ lùng. Họ lại chắp tay lại, áp vào ngực và lần lượt cúi chào Iuri và Sarik. Khó hiểu thật, họ thiết đãi, thế mà họ lại cám ơn. Iuri không biết làm gì trong trường hợp như vậy và em ngồi yên không nhúc nhích. Những người da xanh cũng ngồi không nhúc nhích, dù ai cũng biết ăn xong thì phải có người dọn bát đĩa.
Nhưng chẳng ai định thu dọn bát đĩa cả. Zed đi thu những thức ăn còn thừa vào một cái bát to rồi đem đi. Còn tất cả bát đĩa, cốc tách, thìa nĩa vẫn để nguyên. Điều đó khiến Iuri càng bối rối.
Hay là đất nước của người da xanh có phong tục khác của nước của Iuri. Biết đâu ở nước họ, khách không cảm ơn chủ vì đã thết đãi, mà chủ phải cám ơn khách vì đã đến thăm? Hay là ở cái nước lạ lùng kia người phải thu dọn không phải là chủ mà là khách? Vì liệu Iuri và Sarik không định giúp đỡ chủ nhân có chứng tỏ là cả hai không có giáo dục không?
Iuri lúng túng nhìn các nhà du hành vũ trụ da xanh và thấy Kvat niềm nở vẫy tay mời họ đứng dậy. Mặc dù những việc Kvat làm hình như hết sức bình thường và chẳng có đáng ngờ vực, không hiểu sao Iuri vẫn cảm thấy phấp phỏng. có lẽ vì cặp mắt tinh quái của Kvat sáng lên đặc biệt vui vẻ và lúc nào cậu ta cũng đưa mắt trao đổi với các bạn mình. Mà cũng có lẽ vì một lý do nào đó nữa.
Nhưng dù sao Iuri cũng không vội cả. Còn Kvat vẫn tiếp tục mời em đứng dậy. ngay cả Sarik cũng thấy ngời nữa ở bàn thật bất tiện, và nó liền nhảy tót xuống đất, Iuri đành đứng dậy theo.
Những người da xanh khoác tay Iuri dẫn đến chiếc giường kiểu đivăng đã từ tường hiện ra, đặt em ngồi xuống, còn chính họ cũng đi đến những chiếc giừng như vậy và ngồi xuống.
Một lát sau, các nhà du hành vũ trụ đã nằm người nào giường ấy và Iuri cho rằng trên còn tàu của học cũng trong trại thiếu niên, sau bữa ăn là đến giờ yên tĩnh, nên em thấy yên tâm. Em nhìn Kvat, cậu ta bèn chắp hai tay lại, áp má vào đó, Iuri hiểu là cần phải ngủ. Lần đầu tiên, em cho rằng, đây là một việc nên làm. Em đã thức suốt đêm qua trong rừng và bây giờ mệt mỏi vì biết bao cảm xúc và sau bữa ăn no, mí mắt em díu lại.
Iuri nằm duỗi chân duỗi tay và gần như ngủ ngay lập tức.
Em không nhìn thấy các nhà du hành vũ trụ thập trọng chụp lên đầu em bộ ống nghe và phải vật vã lắm mới chụp lên đầu con Sarik đang thiu thiu ngủ cũng một bộ ống nghe như vậy.
Sau đó, họ đi nằm. Chỉ riêng Kvat vẫn còn ở lại bên tấm bảng đầy những ngọn đèn nhỏ nhấp nháy, đầy những nút bật và nút bấm. Tất cả những người đều ngủ trong làn ánh sáng mờ mờ xanh xanh như lúc trời rạng sáng.
Họ ngủ và chắc là mơ thấy những giấc mơ khác nhau.

Hết chương 5

0
Thái Nhi à, CuLong đăng ký chương 13-16 nhé.
Sẽ hoàn thành sớm để gửi cho thư quán.
Bye
0
«« « 1 2 » »»