Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

thắc mắt truyện kiếm hiệp

31 trả lời, 908 lượt xem — Trang 1 / 2
anh ơi em muốn hỏi nhân vật "độc cô cầu bại" thuộc tác phẩm nào của Kim Dung, em muốn đọc mà không biết đâu cả??????
nhờ các anh trả lời giùm
Đăng nhập để trả lời
0
Độc cô cầu bại chỉ là 1 cái tên trong truyện "Thần điêu đại hiệp" người đã chết từ lâu, là chủ nhân xa xưa của thần điêu và huyền thiết kiếm.

Thần điêu đại hiệp bản dịch Phan cảnh Trung

Thần điêu hiệp lữ bản dịch Lê Khánh Trường

Còn một nhân vật độc cô nhạn trong truyện "Độc Cô Quái Khách" nhân vật này cũng có thể xem như một độc cô cầu bại, với tính tình lãnh đạm, võ công tuyệt cao (đều tự hắn "ngộ" ra khỏi cần học ai)....


Vui sống cuộc đời giản dị !
Đăng nhập để trả lời
0
Cái danh Độc cô cầu bại còn xuất hiện trong bộ Tiếu Ngạo Giang Hồ.
Khi Lệnh Hồ Xung bị phạt phải luyện công trên núi, gặp lão tiền bối Phong Thanh Dương truyền cho kiếm pháp của Độc cô cầu bại. Sau này Lệnh Hồ Xung tung hoành giang hồ cũng do kiếm pháp vô địch này.
Một cuộc khảo sát võ công do các tín đồ của Kim Dung bầu chọn thì nhân vật Độc Cô cầu bại được xếp hàng thứ hai về võ công, sau Vô Danh lão tăng và trước cả Tiêu Phong, Trương Tam Phong...
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy ra...nếu vỏ công của nhân vật Độc cô cầu bại quá cao siêu, suốt đời không tìm ra địch thủ tương xứng với mình. Chỉ mong một lần bại, từ sử dụng kiếm thép, xuống đến kiếm bằng sắt thường sau cùng xài kiếm gổ củng không ai đánh bại được ông ta...hic hic ! không biết Đạt ma sư tổ có phải là địch thủ của ông ta nửa không?
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Độc cô cầu bại có thắng được Đạt ma sư tổ hay không thì khó nói lắm vì họ có đánh nhau bao giờ đâu mà biết. Nhưng theo đa số nhưng người nghiền ngẫm Kim Dung nhiều thì họ xét về chiêu thức, về huyền thoại, rồi về các đệ tử thì họ cho là Độc cô cầu bại hoàn toàn có thể chiến được Đạt ma sư tổ (???).
Quay lại với Độc cô cầu bại, nhân vật này xuất hiện đầu tiên trong bộ Thần điêu hiệp lữ, trở thành sư phụ của Dương Qua (Quá hay Hoá) qua con Thần Điêu. Nhân vật này để lại 3 thanh kiếm vô giá đó là Tử vi kiếm, Huyền thiết trọng kiếm và một thanh kiếm gỗ tầm thường. Tư tưởng dùng kiếm của ông là khi kiếm thuật đã lên đến tối thượng thì cỏ cây hoa lá đều có thể biến thành kiếm.
Vài trăm năm sau cái tên Độc cô cầu bại lại xuất hiện trên đỉnh Hoa Sơn. Lệnh Hồ Xung bị phạt phải giam mình trên núi đã gặp sư thúc tổ là Phong Thanh Dương tiền bối. Vị tiền bối này đã truyền cho Lệnh Hồ Xung môn Độc cô cửu kiếm gồm 9 thức: Tổng Quyết thức, Phá kiếm thức, Phá đao thức, Phá thương thức, Phá Sách thức, Phá tiên thức, Phá tiễn thức, Phá chưởng thức và Phá Khí thức. Mặc dù có nhiều thức như vậy nhưng bí quyết của nó là vô chiêu thắng hữu chiêu, người sử kiếm chứ không phải kiếm sử người, sử kiếm cần kiếm ý chứ không phải kiếm chiêu, kiếm pháp liên miên bất tuyệt như nước chaye mây trôi, độc cô cửu kiếm chỉ có công nhưng không có thủ.
Tóm lại môn võ công này xứng đáng là môn võ công lợi hại nhất trong chưởng Tàu.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào vph4!
Kỳ lân cũng là 1 fan của truyện kiếm hiệp, cũng rất say mê tác phẩm của tác gia Kim Dung. Kỳ lân đọc đủ 14 bộ truyện kiếm hiệp của Kim Dung và còn đọc rất nhiều các tác phẩm của các tác gia khác như Cổ Long hay Ngoạ Long Sinh. Nói thật Kỳ lân cũng rất thích nhân vật Lệnh Hồ Xung, có thể nói là truyền nhân và là người đem tinh hoa của Độc cô cửu kiếm giới thiệu với độc giả. Nhưng nếu nói đây là môn võ công lợi hại nhất trong chưởng tàu thì Kỳ lân không bằng lòng đâu. Không phải vô lý khi các độc giả trên mạng bầu chọn Vô danh lão tăng là cao thủ đệ nhất trong thế giới tiểu thuyết của Kim Dung, mà nói chung là trong thế giới của truyện kiếm hiệp nói chung.
Mà Vô danh lão tăng là người của phái Thiếu Lâm, 1 truyền nhân của Đạt Ma tổ sư, xét về nhiều mặt, Độc cô cửu kiếm chưa chắc thắng được Dịch Cân kinh của Thiếu Lâm, chuyện Độc cô cầu bại thắng được Đạt Ma tổ sư là chuyện viễn tưởng.
Đây là vài nhận xét nhỏ của Kỳ lân, mong các bạn góp ý thêm nhé.
Thân!
Cử bôi tiêu sầu, sầu cánh sầu.
Triều đao đoạn thuỷ, thuỷ trường lưu.
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chào Lư Tuấn Nghĩa.
Tất nhiên để tranh luận xem Độc cô cầu bại và Đạt Ma sư tổ võ công ai lợi hại hơn ai thì quả là khó vì như tôi đã nói thì họ có đánh nhau đâu?
Nhưng mấy khi gặp được người thích chưởng pháp, nhất là chưởng Kim Dung nên tôi cũng xin tranh luận 1 tý.
Đạt ma tổ sư là người Thiên Trúc, vào Trung nguyên tu hành ở chùa Thiếu Lâm vào khoảng đầu những năm 5000. Tương truyền là ông sáng tác ra bộ Dịch Cân Kinh để giúp cho các nhà sư tăng cường thể lực, chống lại cái giá lạnh của thời tiết. Như vậy có thể kết luận Dịch Cân Kinh là một bộ kinh dùng để luyện nội công. Dịch Cân Kinh là một trong hai bộ sách luyện nội công nổi tiếng nhất (Cùng với Cửu Dương thần công).
Tương truyền bộ Cửu Dương thần công cũng do Đạt ma tổ sư viết ra nhưng Trương Tam Phong nghi ngờ vì thực ra bộ Cửu Dương thần công viết bằng chữ Hán với lời lẽ rất uyên thâm, trong khi Đạt ma sư tổ về chữ Hán thì cũng mới chỉ tốt nghiệp khoá nghe nói, khó có thể viết ra bộ kinh này. Cá nhân tôi khi tranh luận với Trương Tam Phong ([sm=18.gif]) cũng đồng ý với ý kiến này vì chẳng ai rỗi hơi đến mức độ sáng tạo ra một bộ võ công hay nhất rồi lại đi sáng tạo thêm 1 bộ tương đương có tác dụng y hệt.
Như vậy có thể kết luận là Đạt Ma tổ sư có nội công thâm hậu nhất trong truyện chưởng (Tất nhiên có thể có người nói là viết ra sách chưa chắc đã luyện tập được)
Nhưng như bạn biết, người có nội công thâm hậu chưa chắc đã chiến thắng người có nội công kém hơn nhưng chiêu thức lại tinh diệu hơn. Cái này thì nhan nhản trong truyện chưởng, tôi không cần chứng minh. Đặc biệt là Độc cô cầu bại lại có Phá chưởng thức và Phá khí thức, chuyên đối phó với những người có nội công cao. Lệnh Hồ Xung khi không còn chút nội công nào cũng đã từng đả bại nhiều cao thủ. Như vậy có thể nói đường lỗi võ công của Độc cô cầu bại không ngại những người có nội công cao.
Có thể bạn tiếp tục thắc mắc là Đạt ma tổ sư ngoài nội công ra thì võ công cũng rất cao cường vì ông đã sáng tạo ra 72 tuyệt kỹ, mà chỉ cần luyện được 1 tuyệt kỹ thôi cũng đủ oai chấn giang hồ. Nhưng trong chuyện này cũng có một số nghi vấn và người ta cho là 72 tuyệt kỹ này không phải do một mình Đạt Ma sáng tạo ra mà do các nhà sư về sau bổ khuyết cũng như sáng tạo thêm ra cho đủ số. Ngay trong bộ Thiên Long bát bộ Kim Dung cũng nói là tuyệt kỹ Ma ha chỉ pháp do Bát Chỉ đầu đà sáng tạo, môn Ban Nhược Chưởng do Nguyên Nguyên đại sư sáng tạo ra...
Ngoài ra còn một lý do nữa là trong 72 tuyệt kỹ có rất nhiều môn trái ngược nhau, tỷ như đã luyện môn khinh công nhẹ nhàng thì không thể luyện những môn binh khí nặng nề được...
Tất nhiên bạn có thể nói là cái này chỉ đúng với những người bình thường, riêng Đạt ma sư tổ thì dung hoà được hết nhưng theo tôi, Đạt Ma cũng chỉ là con người nên không thoát ra được lý luận này. Ngoài ra trong 72 môn này có rất nhiều môn rất tàn độc, chẳng nhẽ một vị sư rất giỏi Phật học lại bỏ quá nhiều thời gian chuyên tìm cách giết người rất tàn độc hay sao?
Tóm lại theo tôi là có thể Đạt Ma đặt nền móng cho phần lớn, thậm chí là toàn bộ 72 môn tuyệt kỹ nhưng ngay từ đầu 72 tuyệt kỹ này cũng đơn giản thôi. Trải qua bao nhiêu đời các nhà sư Thiếu Lâm với những bộ óc siêu việt mới bổ khuyết thêm để đưa ra 72 tuyệt kỹ danh chấn võ lâm. Nhưng vì có trường hợp họ tôn trọng tổ sư, có trường hợp những tác giả đi vào ma đạo, sa rời Phật pháp nên để giữ uy tín cho chùa Thiếu Lâm, họ nói là do Đạt Ma sư tổ sáng lập từ đầu mà thôi.
Như vậy có thể khẳng định là võ công của Đạt Ma không thể bao trùm 72 tuyệt kỹ được mà theo tôi ông ấy chỉ được 1/10 đã là quá cao siêu. Nhưng vậy trình độ của ông ấy chưa thể bằng Độc cô cầu bại và càng không thể bằng Vô Danh hoà thượng, một đệ tử sau nhiều đời của ông ấy.
Nhân nói đến Vô Danh Hoà thượng, độc giả cho ông ấy là giỏi nhất vì võ công của ông ấy rất cao, nhưng cũng chưa ai biết được ông ấy cao đến mức nào. Vấn đề là một người giỏi như thế mà không ai biết, cam chịu kiếp lao công, ăn nói thì hoà nhã dịu dàng và rất khiêm tốn. Vì vậy trình độ của ông ấy được tăng lên rất nhiều lần.
Còn Độc cô cầu bại thì dù sao cũng sa vào vòng hiếu thắng, lang thang tìm đối thủ, trong khi Phong Thanh Dương lão tiền bối tuy cũng ẩn tích nhưng vẫn giở giọng chê bai và doạ giết người.
Trở lại kết luận của tôi là Độc cô cửu kiếm là võ công đứng đầu trong các võ công mà bạn phản bác và cho rằng nó không bằng Dịch Cân Kinh. Tôi xin được nói lại môn Độc cô cửu kiếm đứng đầu cũng là do sự bình chọn của các Fan Kim Dung bầu ra và tôi cũng bỏ phiếu cho môn này. Ngoài ra nó không thể so sánh với Dịch Cân Kinh vì nó ở hai đằng khác nhau, một là kiếm pháp, nói rộng ra môn võ công, còn đằng kia là chuyên luyện nội công. Ngay trong môn nội công thì Dịch Cân Kinh chưa chắc đã hơn được Cửu Dương thần công.
Rất mong được tranh luận thêm với các bạn.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn vph4!!
Tôi rất vui khi đọc bài trả lời của bạn, phải nói rằng bạn rất am hiểu về tiểu thuyết kiếm hiệp. Thực ra, tôi cũng rất thích môn Độc Cô cửu kiếm, và nếu có thể bỏ phiếu thì tôi cũng sẽ bỏ phiếu cho nó thui. Nhưng nếu nói đó là võ công vô địch thì tôi nghĩ là chưa chắc. Có thể khi Độc Cô Cầu Bại sử dụng thì nó đúng là vô địch thật, còn khi truyền đến Lệnh Hồ Xung, chắc chàng trai lãng tử này sử chiêu chưa đạt đến hoả hầu tối thượng thì phải. Chắc hẳn bạn còn nhớ, trong tác phẩm "Tiếu Ngạo Giang Hồ" có đoạn Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Ngã Hành, Nhậm Doanh Doanh và Hướng Vấn Thiên trở về Hắc Mộc Nhai để lật đổ Đông Phương Bất Bại, không phải chỉ có 1 mình Lệnh Hồ Xung giao đấu với Đông Phương Bất Bại mà là cả 4 người cùng vây công. Mà như vậy cũng đâu có chiếm được chút thượng phong nào, nếu không phải Nhậm Doanh Doanh dùng kế, khống chế Dương Liên Đình làm Đông Phương Bất Bại phân tâm thì chưa chắc 4 đại cao thủ đó có thể thắng được hắn. Tất nhiên, võ công Quỳ Hoa bảo điển đó quá âm độc và tàn nhẫn, người bình thường chắc chắn không ai muốn luyện, nhưng đó cũng là 1 môn võ công rất lợi hại đấy chứ.[:D]
Nói đến đây tôi lại nhớ đến 1 nhân vật khác, đại anh hùng Tiêu Phong trong "Thiên long bát bộ", theo tôi nếu xét các nhân vật hiện hữu trong thế giới của tiểu thuyết Kim Dung thì người xứng đáng với hai chữ bất bại nhất chính là Tiêu Phong, từ đầu cho đến cuối tác phẩm Tiêu Phong không hề thua trong bất ký trận chiến nào, bất kỳ võ công nào đến tay chàng sử dụng đều trở nên vô cùng lợi hại..
Nhiều khi tôi hay tự hỏi ví dụ như Tiêu Phong và Lệnh Hồ Xung mà giao đấu với nhau, Hàng Long thập bát chưởng đấu với Độc Cô cửu kiếm, thì ai là người thắng nhỉ?[8|]
Tất nhiên, bạn sẽ bảo rằng trong Độc Cô cửu kiếm có chiêu Phá chưởng thức, có thể phá mọi loại chưởng pháp trong thiên hạ, nhưng quả thật tôi vẫn tin rằng chưa chắc Độc Cô cửu kiếm đã áp đảo được Hàng Long thập bát chưởng do Tiêu Phong thi triển.
Nhưng nói là nói vậy thui, tôi vẫn yêu tất cả những nhân vật trong tiểu thuyết của Kim Dung, đặc biệt là Lệnh Hồ Xung, chàng lãng tử tính tình phóng khoáng.
Tôi mong luôn được trao đổi với bạn về đề tài này, quả thực tôi rất, rất vui khi tìm được 1 người có niềm đam mê giống mình.
Mong chờ tin bạn![:D]
Cử bôi tiêu sầu, sầu cánh sầu.
Triều đao đoạn thuỷ, thuỷ trường lưu.
Đăng nhập để trả lời
0
Úi giời ơi, bạn nhắc đến Quỳ Hoa bảo điển, một quyển võ công kinh người, uy lực thì vô cùng kinh khủng.
- Đầu tiên tôi xin nói qua về môn võ công này.
Có nhiều thuyết nói về sự ra đời của bộ võ công này, nhưng đại khái là sự việc bắt đầu khi nó đến tay của trụ trì Thiếu Lâm Phúc Kiến là Hồng Diệp Thiền Sư. Nghe nói là ông này đọc nhưng không hiểu lắm, nhân dịp có 2 tiền bối của phái Hoa Sơn là Nhạc Túc , Thái Tử Phong đến chơi, ông đem bộ võ công này ra thỉnh giáo. Hai vị này chia nhau xem lén mỗi người một nửa rồi đưa về núi cùng nghiên cứu. Tiếc là vì xem lén, đầu Ngô mình Sở, cũng có thể hai vị này tư chất không được tốt nên không thống nhất, dẫn đến bất hoà sau này tạo ra 2 phái Khí tông và Kiếm tông đánh lộn lẫn nhau. Lại nói Hồng Diệp thiền sư cử đệ tử là Độ Nguyên thiền sư tới Hoa Sơn thu hồi kiếm phổ. Ông này lòng trần chưa dứt , tới Hoa Sơn lại được 2 vị cao thủ kia mang kiếm phổ ra thỉnh giáo, liền nhớ lại, rồi hoàn tục, trốn khỏi Thiếu Lâm , lập ra Phước Oai Tiêu Cục lừng lẫy giang hồ với 72 đường Tịch Tà Kiếm Pháp. Đáng hận là môn muốn luyện môn võ công này phải tự cung (tự thiến) nên ông này không dám truyền lại cho con cháu vì sợ tuyệt tự.
Quay lại với Hoa Sơn Phái, lúc này bộ Quỳ Hoa Bảo Điển lưu lại vốn ko đầy đủ nên 2 huynh đệ Nhạc, Thái sinh ra bất hoà, chia bè rẽ phái. Ma giáo sai người đến cướp Bảo Điển, Hoa Sơn lực bạc thế cô, ko giữ nổi bí kíp, để lọt vào tay Ma giáo. Sau này Nhậm Ngã Hành đem truyền lại cho Đông Phương Bất Bại, khai sinh ra 1 quái vật của võ học đương đại, một trong những đệ nhất võ công thiên hạ.
Vậy thực chất của môn kiếm pháp kì bí này là thế nào? Tịch Tà kiếm pháp gồm 72 đường, biến hoá kì ảo, thực chất dựa vào tốc độ phi thường, công kích đối phương lúc chưa kịp đề phòng để thủ thắng, điều này ta có thể thấy qua thân pháp kì ảo của Đông Phương Bất Bại, nhanh đến ko thể tưởng tượng được, thật xứng đáng 8 chữ Nhật xuất đông phương, duy ngã bất bại, dùng cây kim thêu chống 3 tay đại cao thủ đương thời mà vẫn ung dung khí khái... Có lẽ tốc độ đó có được 1 phần nhờ vào bí quyết "dẫn đao tự cung, võ lâm xưng hùng" của môn võ này ...
- Khi xem qua môn võ công này thì tôi không đồng ý với bạn về kết luận là môn này quá âm độc và tàn nhẫn. Thực tế nó cũng chỉ là một kiếm pháp bình thường, có khác là nó yêu cầu người luyện tập phải tự cung (không hiểu để làm gì, chắc cho nhẹ người để tăng tốc độ chăng?[sm=18.gif]) Bằng chứng là Lâm Viễn Đồ (tên hoàn tục của Độ Nguyên) nổi tiếng cả về võ công lẫn đạo đức. Còn chuyện tàn độc hay không là do người sử dụng, tỷ như Nhạc Bất Quần khi chưa học được Tịch tà kiếm pháp cũng vẫn thâm độc như thường. Còn việc nhiều người sau khi luyện môn này thì trở thành quái thai, cụ thể là ái nam ái nữ vì cơ thể biến đổi không theo tự nhiên + với tấm lòng đã độc ác từ trước.
- Tôi công nhận đây là một môn kiếm pháp cực kỳ lợi hại, nhưng không thể đưa truyện Đông Phương bất bại dùng kim thêu để đánh 3 đại cao thủ mà kết luận nó lợi hại hơn Độc cô cửu kiếm được. Thứ nhất là khi mọi người vào gặp Đông Phương bất bại thì đều hoang mang trước sự thay đổi đến kinh ngạc của ông ta, như vậy Đông Phương bất bại đã nắm được cái thần, một sự tiên quyết khi chiến đấu. Trước khi học Quỳ Hoa bảo điển, Đông Phương bất bại đã là một cao thủ nổi tiếng giang hồ, có thể chỉ kém Nhậm Ngã Hành 1 chút. Trong khi Nhậm Ngã hành bị giam hãm trong ngục bao nhiêm năm thì Đông Phương bất bại nhà tản luyện công, như vậy rõ ràng võ công của Đông Phương đã cao lên rất nhiều, trong khi Nhậm Ngã Hành võ công chắc chắn bị giảm sút. Mặc dù NHậm Ngã hành được hai đại cao thủ trợ chiến nhưng ba người hợp công, sức mạnh không thể nhân lên gấp 3 (vì đây là đánh bát nháo chứ không phải là kiếm trận), huống hồ họ chưa luyện tập việc đánh chung bao giờ. Ngoài ra Đông Phương bất bại lại chiếm được địa lợi, chiến đấu ở chỗ mà ông ta ở bao nhiêm năm, xung quanh treo nhiều những tấm lụa thêu, trong lòng là sục sôi vì căm hận truyện yêu đương, vì vậy sức mạnh được tăng lên rất nhiều. Trong khí đó ngoài Nhậm Ngã Hành ác độc và nhiều kinh nghiệm thì Lệnh Hồ Xung trẻ tuổi, xứng đáng là lãng tử, thiếu kinh nghiệm chiến đấu, khi lâm trận lại không thật sự quyết tâm. Tóm lại Đông Phương bất bại thực sự là đại cao thủ, Quỳ hoa bảo điển quả thực là kiếm pháp kinh hồn. Nhưng bạn thử để ý xem, sau này Lệnh Hồ Xung không ngại lắm khi giao chiến với những kẻ cũng học Tịch tà kiếm pháp khác, đó là do võ công của họ không bằng Đông Phương bất bại trong khi đó Lệnh Hồ Xung võ công cao lên rất nhiều. Như vậy có thể thấy là Đông Phương bất bại giỏi chưa hẳn nhờ hoàn toàn vào Quỳ Hoa bảo điển còn Lệnh Hồ Xung chưa phát triển được hết Độc Cô cửu kiếm. Nói tiếp về môn Độc cô cửu kiếm, môn kiếm pháp này do Độc cô cầu bại sáng chế ra chẳng hiểm sao lại đến tay của Phong Thanh Dương (cái này có lẽ phải hỏi Kim Dung), rồi Phong Thanh Dương truyền cho Lệnh Hồ Xung, như vậy có thể nói là tam sao thất bản. Ngoài ra môn kiếm pháp này tuỳ thuộc vào rất nhiều vào sự sáng tạo của người sử dụng. Ví như khi lâm địch, cùng gặp một đối thủ, Độc Cô cầu bại có thể xử lý khác Phong Thanh Dương, khác cả với Lệnh Hồ Xung dù cả ba cùng dùng môn kiếm này. Đó mới là cái độc đáo của Độc cô cửu kiếm. Tôi đồng ý là Lệnh Hồ Xung rõ ràng là kém hơn Đông Phương Bất Bại nhưng không thể nói Độc cô cửa kiếm kém hơn Quỳ hoa bảo điển (hay Tịch tà kiếm pháp). Theo sự bầu chọn về các nhân vật giỏi võ công thì Đông Phương bất bại đứng thứ năm còn Phong Thanh Dương thứ tám trong khi Lệnh Hồ Xung đứng thứ mười nhưng Độc cô cửu kiếm lại đứng đầu về võ công trong khi Quỳ Hoa bảo điển chỉ đứng thứ 10.
Bạn nhắc đến Tiêu Phong, một vị đại anh hùng uống rượu như uống nước lã (tôi hơi ngạc nhiên vì ông này uống rượu khoẻ vậy, uống bao nhiêu mà bụng chỉ hơi phinh phính lên, chẳng thấy say mà cũng chẳng mót đái thì thích uống rượu làm gì nhỉ?) Bạn hỏi nếu Tiêu Phong dùng Giáng Long thập bát chưởng mà đọ với Lệnh Hồ Xung thì ai thắng nhỉ? Tôi cho là Tiêu Phong sẽ thắng. Tiêu Phong xứng đáng là kỳ tài của võ lâm. Ông này học võ linh tính của cả Thiếu Lâm lẫn Cái Bang mà nhanh chóng vượt qua sư phụ. Không thấy nói đến ông ta gặo được kỳ duyên nào mà nội công thì tuyệt vời. Qua tay ông thì một môn võ công tầm thường cũng thành vô địch huống hồ là Giáng Long thập bát chưởng? Theo sự bầu chọn thì Tiêu Phong đứng thứ ba chỉ sau Vô danh lão tăng và Độc cô cầu bại trong khi Lệnh Hồ Xung đứng tận thứ mười trong khi Giáng Long thập bát chưởng đứng hàng thứ ba trong các bí kíp võ công. Bản thân tôi thì không đồng ý về điều này. Giáng Long thập bát chưởng đứng thứ ba là do Tiêu Phong quá hào hùng thôi chứ theo tôi Giáng Long thập bát chưởng không đáng được xếp cao như thế. Điều này đã được thể hiện khi Giáng Long thập bát chưởng được sử dụng qua tay của Cửu chỉ Hồng Thất Công. Ngay trong cái bang với hai môn võ công chấn sơn thì tôi cũng không thích Giáng Long thập bát chưởng bằng Đả cẩu bổng pháp, vậy mà Đả cẩu bổng pháp lại không có tên trong danh sách mười bộ võ công nổi tiếng nhất thì quả là lạ?
Đăng nhập để trả lời
0
Chào các bạn

Thấy các bạn bàn về kiếm hiệp đọc nghe hấp dẫn quá, nên CtLy xin được dời vào đây, cho mọi người được vào bàn luận cho xom tụ nhé

Thấy vph4 nói chuyện về kiếm hiệp, Ct.Ly cứ tưởng đang đứng nghe một sư phụ trong giới võ lâm, đang bàn về võ thuật [:D][8D]

Chúc các bạn luôn vui và cứ nói tiếp về Kiếm hiệp, Ct.Ly cũng thích nghe lắm đó, mặc dầu đọc khg có bao nhiêu

Tình thân
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn vph4!
Bạn quả thật rất thông hiểu truyện kiếm hiệp, thật là vui khi được trao đổi với bạn về đề tài mà tôi luôn yêu thích. Phải nói những kiến giải mà bạn đưa ra rất hay và rất khó để phản bác nhưng tôi thì lại có suy nghĩ hơi khác 1 chút, mong bạn chỉ giáo thêm nhé.[:)]
- Bạn nói rằng Quỳ Hoa bảo điển hay Tịch Tà kiếm phổ bản thân nó không tà ác, chỉ có chút khác biệt hơn so với các môn võ công khác, và bạn lấy Lâm Viễn Đồ là người đã luyện Tịch Tà kiếm phổ để làm ví dụ. Tất nhiên tôi cũng hiểu rằng võ công không tự bản thân nó phân ra hai mặt chính tà, chủ yếu là do người sử dụng võ công quyết định mà thôi. Ví như võ công của phái Hoa Sơn đương nhiên là chính phái nhưng khi người sử dụng là Nhạc Bất Quần thì đã khác đi nhiều lắm, còn Hấp Tinh đại pháp khi được Lệnh Hồ Xung thi triển thì mất hẳn sự hung hiểm tà môn của nó.
Nhưng Quỳ Hoa bảo điển lại có hơi khác 1 chút, muốn luyện môn này người ta buộc lòng phải tự cung, không phải là cho nhẹ như bạn nói đâu, mà là để dứt bỏ đi dục tính trong lòng, toàn tâm toàn ý luyện công mà thôi. Chính điểm ấy đã đem lại cho Quỳ Hoa bảo điển sự tà môn, đối với người xưa, đó là việc đại kị, trong 3 điều bất hiếu thì tuyệt hậu là ghê gớm nhất, ngay cả Lâm Viễn Đồ cũng lấy vợ sinh con rồi mới luyện môn công phu này. Đó chính là điểm mà tôi nói là môn võ công này âm độc và tàn nhẫn quá. Có lẽ ít người dám luyện nó khi cái giá phải trả không nhỏ chút nào như vậy.
Theo tôi nghĩ Lâm Viễn Đồ khi luyện Tịch Tà kiếm phổ, thứ nhất: lúc ấy ông đã có người nối hậu, tâm tư khác với Đông Phương Bất Bại, Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi; thứ hai: ông vốn xuất thân từ Thiếu Lâm, võ công cơ bản là võ công của Phật môn, Tịch Tà kiếm pháp chỉ là môn võ nổi tiếng nhất của ông mà thôi; thứ ba: Lâm Viễn Đồ đang là tăng nhân của Thiếu Lâm tự mà vẫn còn vấn vương lòng phàm để lại hoàn tục rồi lấy vợ sinh con, hoàn cảnh như vậy họ Lâm muốn rơi vào ma đạo e rằng cũng khó, Hồng Diệp thiền sư của Thiếu Lâm Phúc Kiến chắc gì chịu để yên cho ông tác quái làm ô danh môn hộ. Có lẽ bạn sẽ nói rằng lúc ấy võ công của Lâm Viễn Đồ cao lắm, việc gì phải sợ ai, nhưng tôi thì lại tin rằng trong sâu thẳm Lâm Viễn Đồ vẫn sợ bị hỏi tội trái mệnh sư. Chính vì vậy, ông có lẽ là người duy nhất luyện Tịch Tà kiếm mà vẫn giữ được chính khí, khiến bạn võ lâm kính trọng và Thiếu Lâm cũng bỏ qua cái tội tự ý xuất môn.
Còn Nhạc Bất Quần, tôi cũng đồng ý với bạn là cho dù không có Tịch Tà kiếm phổ thì lão vẫn nham hiểm và đáng ghét vô cùng, nhưng xin bạn nhớ là cho tới tận trước trận đấu trên Phong Thiền đài, Nhạc Bất Quần vẫn không hề để lộ 1 chút dã tâm nào hết. Có thể nói nếu lão không luyện được Tịch Tà kiếm phổ thì suốt đời lão vẫn là 1 Quân Tử kiếm, Tịch Tà kiếm phổ chính là chất dẫn để Nhạc Bất Quần lộ ra bản chất thật của lão, bởi nếu không có nó, lão chắc chắn không phải là đối thủ của Tả Lãnh Thiền, và với tâm cơ của lão chẳng đời nào lão chịu mạo hiểm cái chức vị chưởng môn Hoa Sơn cũng như tính mạng để đối đầu với 1 đối thủ như Tả Lãnh Thiền.

Cử bôi tiêu sầu, sầu cánh sầu.
Triều đao đoạn thuỷ, thuỷ trường lưu.
Đăng nhập để trả lời
0
cho mình hoi với ,thế bạn Luc Mạch Thần Kiếm của họ Đoàn nươc Đại Lý Có phải la vô địch không
Đăng nhập để trả lời
0
chào các bạn minh là thành viên mới ,minh rất ham mê truyên kiêm hiệp,phai noi minh ham mê truyện kiếm hiệp từ khi còn rat nhỏ.Vi cung máu ham mê nên cho minh góp ý với nhé.............
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn Tiền Như Mạng!
Để trả lời câu hỏi của bạn là Lục Mạch thần kiếm có phải là vô địch hay không thực là khó, bởi như bạn cũng biết vậy, những nhân vật sử dụng võ công mà chúng ta đang bàn thì lại chả đánh nhau bao giờ, sao biết được môn võ công nào ghê gớm hơn[:D]. Thực ra ngay trong tác phẩm" Thiên Long bát bộ", uy thế Lục Mạch thần kiếm của Đoàn gia cũng không thể hiện được hoàn toàn, do người duy nhất luyện được môn võ công đó là Đoàn Dự lại là người không thích võ công, ít tham gia vào các trận chiến, và Lục Mạch thần kiếm trong tay chàng sử dụng cũng lúc có lúc không, thực tế môn võ công nổi bật nhất trong "Thiên Long bát bộ" chính là Giáng Long thập bát chưởng mà Tiêu Phong thi triển.
Nếu xét giữa Lục Mạch thần kiếm và Độc Cô cửu kiếm để xem 2 môn này, môn nào uy lực hơn thì theo tôi cũng rất khó. Thứ nhất, Độc Cô cửu kiếm là kiếm pháp thực sự, dùng kiếm phát động ít dùng đến nội lực, còn Lục Mạch thần kiếm lại khác, tuy mang tên kiếm pháp nhưng thực tế môn võ công này là cảnh giới cao hơn của Nhất Dương chỉ, dùng khí phát kiếm cách không đả vật. Tất nhiên, muốn làm được như thế thì nội công phải rất cao chứ không thể giống như Lệnh Hồ Xung chẳng còn chút khí lực nào vẫn đánh bại được đối phương. Thứ hai, trong 9 chiêu kiếm của Độc Cô cửu kiếm có 1 chiêu là Phá khí thức, chuyên dùng đối phó với những người có nội công cao thâm, chiêu này không có kiếm quyết, là do người luyện tự ngộ ra mà thôi. Tôi cũng chưa hình dung được chiêu này sẽ phá khí như thế nào bởi Lệnh Hồ Xung chưa thấy dùng đến nó trong suốt bộ "Tiếu ngạo giang hồ".
Theo tôi nếu để Đoàn Dự dùng Lục Mạch thần kiếm đấu với Lệnh Hồ Xung dùng Độc Cô cửu kiếm hoặc với Tiêu Phong dùng Giáng Long thập bát chưởng thì tôi e là Đoàn Dự thua mất, nhưng nói vậy không có nghĩa Lục Mạch thần kiếm kém thế hơn các môn võ công khác đâu, chẳng qua do người sử dụng mà thôi. Nếu đổi lại là 1 cao thủ khác, nghiêm túc luyện công và có hứng thú với võ công mà dùng Lục Mạch thần kiếm thì có lẽ sẽ rất khác đấy. Chính vì thế tôi vẫn xếp Lục Mạch thần kiếm vào số những môn võ công rất lợi hại của thế giới kiếm hiệp.
Trên đây là 1 vài suy nghĩ của tôi, hy vọng sẽ được trao đổi thêm với bạn về đề tài thú vị này.
Thân!!!
Cử bôi tiêu sầu, sầu cánh sầu.
Triều đao đoạn thuỷ, thuỷ trường lưu.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Ngockylan_77
Rất vui được nói chuyện với bạn,bạn phân tích thật là đúng lắm.Nhưng tôi có xem phần xếp hạng các cao thủ với năm đại cao thủ đứng vị trí đầu tiên thì tôi chưa dám làm bàn nhưng nếu bạn xếp vị trí thứ 6 la Trương Vô Kỵ đứng trước thư7 la Dương Qua thi tôi không Phục.
Thứ nhất: Bản tinh Trương Vô Kỵ không nhất quán ,dưt khoát, đến trong chuyện tình yêu ma hắn còn chẳng biết mình yêu ai trong bôn vi cô nương Hân Ly,Triệu Minh,Chu Chỉ Nhược,Tiểu Siêu.Khi người nào xa rời hắn thì hăn nuối tiếc ,Khi gần thì hắn lại chẳng biết mình yêu ai.Đến khi vì hoàn cảnh cho ba cô nang kia bắt buộc phải xa hăn thì hắn chẳng yêu nốt nàng còn lại thì yêu ai.
Thư hai: Trương Vô Kỵ luyên được Cửu Dương Thần Công là một môn thần công chánh tông chí dương,lai luyên thêm Càn Khôn Đại Nã Di Tâm Pháp vô cùng quái dị xuất phát từ Ba Tư.Nhưng Cửu Dương Thần Công của Trương Vô Kỵ cũng chỉ cầm bằng với Huyền Minh Nhị Lão,Cũng không hoàn toàn thăng được ba nhà sư già thiếu lâm
Trong khi đó Dương Qua tổng hợp các môn võ công tự sáng chế ra Am Nhiên Tiêu Hồn Chưởng khoáng tuyệt cổ kim mỗi chiêu mỗi thức bao gồm những võ công khác nhau toàn là những võ công của các đại cao thủ đứng đầu thiên hạ như:
Độc Cô Cầu Bại, Hồng Thất Công,Hoàng Dược Sư,Lâm Triều Anh,Âu Dương Phong....
Dương Qua lại mất một cánh tay,trong khi đó vấn đánh bại Kim Luân Pháp Vương người mà Đoàn Nam Đế,Hoàng Dung,Lục Vô Song,Trình Anh chập lại cũng chưa đánh đươc bại
Chỉ một chiêu Hành Thể Tẩu Nhục trong Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng của Dương Qua đã bao gồm một phần quan trọng trong Cửu Âm Chân Kinh,ma Cửu Âm Chân Kinh xét ra mọi mặt thì ngang hang Cửu Dương Thần Công
Trong Khi đó Dương Qua dưt khoát , thông minh ,chung tình ,hiệp nghĩa không theo lối đạo đức cổ hủ ,vượt qua cái thông thường của người đời như trong tinh yêu chẳng hạn
Nói chung thì tôi rất thích cá tính và nhân vât Dương Qua tuy chưa phải là nhân vật tôi haam mộ nhất trong chuyện của Kim Dung.Nhưng theo tôi thì cả về võ công và cá tính thì tôi sẽ đặt Dương Qua lên trên Trương Vô Kỵ ,Bạn thấy có hợp lý không

Phùng tri kỷ thiên bôi bất túy...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tiền Như Mạng

Chào Ngockylan_77
Rất vui được nói chuyện với bạn,bạn phân tích thật là đúng lắm.Nhưng tôi có xem phần xếp hạng các cao thủ với năm đại cao thủ đứng vị trí đầu tiên thì tôi chưa dám làm bàn nhưng nếu bạn xếp vị trí thứ 6 la Trương Vô Kỵ đứng trước thư7 la Dương Qua thi tôi không Phục.
Thứ nhất: Bản tinh Trương Vô Kỵ không nhất quán ,dưt khoát, đến trong chuyện tình yêu ma hắn còn chẳng biết mình yêu ai trong bôn vi cô nương Hân Ly,Triệu Minh,Chu Chỉ Nhược,Tiểu Siêu.Khi người nào xa rời hắn thì hăn nuối tiếc ,Khi gần thì hắn lại chẳng biết mình yêu ai.Đến khi vì hoàn cảnh cho ba cô nang kia bắt buộc phải xa hăn thì hắn chẳng yêu nốt nàng còn lại thì yêu ai.
Thư hai: Trương Vô Kỵ luyên được Cửu Dương Thần Công là một môn thần công chánh tông chí dương,lai luyên thêm Càn Khôn Đại Nã Di Tâm Pháp vô cùng quái dị xuất phát từ Ba Tư.Nhưng Cửu Dương Thần Công của Trương Vô Kỵ cũng chỉ cầm bằng với Huyền Minh Nhị Lão,Cũng không hoàn toàn thăng được ba nhà sư già thiếu lâm
Trong khi đó Dương Qua tổng hợp các môn võ công tự sáng chế ra Am Nhiên Tiêu Hồn Chưởng khoáng tuyệt cổ kim mỗi chiêu mỗi thức bao gồm những võ công khác nhau toàn là những võ công của các đại cao thủ đứng đầu thiên hạ như:
Độc Cô Cầu Bại, Hồng Thất Công,Hoàng Dược Sư,Lâm Triều Anh,Âu Dương Phong....
Dương Qua lại mất một cánh tay,trong khi đó vấn đánh bại Kim Luân Pháp Vương người mà Đoàn Nam Đế,Hoàng Dung,Lục Vô Song,Trình Anh chập lại cũng chưa đánh đươc bại
Chỉ một chiêu Hành Thể Tẩu Nhục trong Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng của Dương Qua đã bao gồm một phần quan trọng trong Cửu Âm Chân Kinh,ma Cửu Âm Chân Kinh xét ra mọi mặt thì ngang hang Cửu Dương Thần Công
Trong Khi đó Dương Qua dưt khoát , thông minh ,chung tình ,hiệp nghĩa không theo lối đạo đức cổ hủ ,vượt qua cái thông thường của người đời như trong tinh yêu chẳng hạn
Nói chung thì tôi rất thích cá tính và nhân vât Dương Qua tuy chưa phải là nhân vật tôi haam mộ nhất trong chuyện của Kim Dung.Nhưng theo tôi thì cả về võ công và cá tính thì tôi sẽ đặt Dương Qua lên trên Trương Vô Kỵ ,Bạn thấy có hợp lý không

Phùng tri kỷ thiên bôi bất túy...


chà chà, Thần Điêu Đại Hiệp là bộ duy nhất (???) của Kim tiên sinh là Địch mỗ chưa đọc hết, vì không muốn đọc tiếp sau khi luyện hơn chục chương đầu thấy thằng cha Dương Qua bố láo quá -> Địch mỗ không rõ về nhân vật này, nhưng mà nghe Tiền các hạ phân tích thì xem chừng Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng là số dzách rồi [:)]. Về võ công xem như Vô Kỵ thua đứt, còn về nhân tính thì, chà, cả 2 vị đều lụy tình, chậc, 1 ông theo Long Nữ đến thẫn thờ, 1 ông thì yêu cả kẻ thù lúc nào chả rõ (dù là Mẫn cô nương tốt với Kỵ thật nhưng vẫn là kẻ thù dân tộc mà [&:]), hic. Có điều Kỵ có vẻ được lòng khán giả hơn vì có đến 4 vị theo đuổi -> tình cảm phức tạp, mà vốn phức tạp mới hấp dẫn khán giả, hihi. Mấy ngu kiến của mỗ mong các vị chớ chê cười vì dù sao mỗ cũng chưa luyện xong bộ chân kinh cuối cùng Thần Điêu mà [8|]
Thiên khả đạt, Địa khả lượng
Duy hữu nhân tâm bất khả phòng
Họa hổ, họa bì, nan họa cốt
Tri nhân, tri diện, bất tri tâm
Đăng nhập để trả lời
0
chà chà. không hẳn Dương Qua la it khán giả hơn đâu vì nếu xét vì theo đuổi thì có cũng không ít vị cô nương đâu như Trình Anh, Lục Vô Song,Công Tôn Lục Ngạc hihi còn cả tiểu cô nương Tiểu Đông Tà Quách Tường nữa chứ .Ấy ấy mà hắn vẫn trơ như đá chỉ say mê nữ sư phụ của hắn thôi chà nhất đại chung tình giống mỗ quá ha ha

Đăng nhập để trả lời
0
Tiền Như Mạng thân mến!
Bạn quên mất một điều, Ám nhiên tiêu hồn chưởng quả là ghê gớm thật, đó là tổng hoà võ công của Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái và võ công của 2 phái Toàn Chân và Cổ Mộ, tôi không phủ nhận rằng môn võ công này cực kỳ lợi hại, có thể đánh bại rất nhiều cao thủ nhưng nó cũng có 1 nhược điểm chí mạng: Dương Quá chỉ có thể thi triển môn võ công này đạt uy lực tối cao khi chàng chưa tìm được Tiểu Long Nữ, nghĩa là môn võ công này phụ thuộc vào tâm trạng của người sử dụng, nó chỉ vô địch khi Dương Quá ở trong tâm trạng u uất, sầu thương vì nhớ Tiểu Long Nữ. Tôi dám chắc sau này khi Dương Quá và Tiểu Long Nữ nên duyên cầm sắt thì môn võ công này sẽ bị xếp xó.[:D]
Còn chuyện xếp Trương Vô Kị ở trên hay dưới Dương Qúa thì tôi không có ý kiến, bởi tôi không thích Dương Quá lắm.
Cử bôi tiêu sầu, sầu cánh sầu.
Triều đao đoạn thuỷ, thuỷ trường lưu.
Đăng nhập để trả lời
0
Dương Qua và Tiểu Long Nữ nên duyên thì ngay cả sơn hà y cũng vút chứ noi gì đến võ công.Hà......bao nhiêu sự tích anh hùng mà Dương Qua làm chung quy cũng chỉ để gặp lại Tiểu Long Nữ.Tình yêu đó cũng đáng kính phục đáy chứ
Đăng nhập để trả lời
0
Vô Kỵ với "Càn Khôn đại na di" và "Cửu dương thần công", nếu so sánh với Quá, có phần nhỉnh hơn về học thuật. Nhưng so ra, độ quái và trí óc của họ Dương chắc nhỉnh hơn. Về độ si tình hai chàng này chắc cũng thượng thừa thiên hạ. Một chàng vẽ lông mày cho thê tử, một bỏ phố về rừng, ẩn thân u cốc. Nếu đem so sánh, thật tầm thường quá, hai chàng có cần chúng ta sắp xếp đâu. Vô Kị sẽ nói: "Xếp Dương Quá trên ta đi" (Nhân hậu vô cùng). Dướng Quá bảo: "lão Vô Kị ấy dưới ta là đúng rồi!" (Tếu táo vô địch).
Hahaha...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-30 22:20:17Ngọc Lý>
.

Các bạn bàn về truyện kiếm hiệp của Kim Dung mà chỉ toàn chạy theo các nhân vật và các võ công hư cấu, thì hóa ra phụ công Kim Dung lắm sao?

Tôi nghĩ cái thu hút nhất của Kim Dung là khả năng dựng truyện, các nút thắt mở tạo sự ly kỳ trong mỗi pho truyện. Đây chính là sự khác biệt rất lớn khi Hán học chuyển từ Thơ sang Văn. Và đây chính là sự thành công lớn của Kim Dung khi khai triển định nghĩa "Tiểu thuyết".

Điều hay của Kim Dung là đã phối hợp các chi tiết lịch sử rất tài tình với nhu cầu tâm lý xã hội tại thời điểm mà ông viết, để thu hút độc gỉa.

Cách viết của ông không khác gì lối soạn kịch "Soap Opera" cuả người Mỹ bây giờ, mỗi ngày tưởng tượng ra viết thêm vào một ít, nhưng khéo léo theo dõi và giữ được sự thống nhất của cốt truyện.

Những nhân vật của Kim Dung đại diện đủ hạng người trong xã hội Trung Quốc. Rõ ràng nhất là luôn có Phe "Cái Bang", phe "Chính", phe "Tà".

Trong truyện cũng luôn có các vai nữ rất nổi bật. Chúng ta không thể nói đến Quách Tĩnh mà quên Hoàng Dung, không thể nhắc Lệnh Hồ Xung mà quên Nhậm Doanh Doanh, không thể nói đến Đoàn Dự và Mộ Dung Phục mà quên Vương Ngọc Yến, không thể nói đến Tiêu Phong mà quên A Châu., không thể nói đến Trương Vô Kỵ mà quên Chu Chỉ Nhược cùng Cô Gái Đồ Long. Đây chính là cốt lõi tâm thức "Mãu hệ" với cái nhìn "Thánh nữ " dành cho các vai nữ của văn hóa nông nghiệp bờ sông Dương Tử, có sự hòa hợp Nam + Nữ, Âm + Dương.

Trong truyện của Kim Dung, cũng luôn luôn có dấu giày xâm lược của quân du mục từ phương Bắc tràn xuống phương Nam. Đặc biệt, trong Lục Mạch Thần Kiếm, nước Đại Lý với tinh thần trọng Phật Giáo, và Đoàn Dự trong vai Thái Tử lưu lạc có phong thái rất Lão, đã nói lên văn hóa Hòa Bình, (Thái và Đại Việt) trong xã hội phía Nam sông Dương Tử thời ấy.

Kim Dung đã dùng cốt truyện và phong cách nhân vật đễ mắng thẳng vào các vai trò nắm quyền lực trong xã hội thời ông đang sống tại Trung Quốc. Ông đã tạo ra những vai có quyền thê' trong xã hội mà cách sống thật xấu xa, đê tiện, và luôn bị thua bởi những anh hùng xuất thân nghèo khổ. Ông đã thay người dân bị bịt miệng để vẽ ra một Nhạc Bất Quần, ngụy quân tử, ngoài mặt thì luôn đóng vai "Thầy thiên hạ", nhưng đằng sau mặt nạ thì lại là loại mặt người dạ thú.

Vì khuynh hướng "Chửi chính quyền" như vậy, nên trong một thời gian rất dài, Kim Dung và truyện kiếm hiệp của ông bị cấm tại xã hội Cộng Sản, ngay tại Trung Cộng và Bắc Việt Nam, dù được phổ biến thả giàn tại miền Nam Việt Nam trước 1975, dưới chế độ tự do báo chí.

Điều các bạn đang bàn luận, từ thời rất bé, còn học tiểu học, tôi đã được nghe người lớn thảo luận vui vẻ trong các lúc trà dư tửu hậu tại miền Nam. Đến nay đã trên 30 năm.

Thế mới biết, khả năng quyến rũ của những tình tiết hư cấu trong tiểu thuyết kiếm hiệp kỳ tình, nhất là khi nó cho người dân một lối thoát, một cách "sống thực" các điều mình không được thực tế cho phép.

Tôi đề nghị chúng ta thử cùng nhau viết Truyện Dã Sử Kỳ Tình theo lịch sử Việt, đây là một cách học Sử và Văn rất tốt, các bạn nghĩ sao?

[:)]

Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ngọc Lý

.

Các bạn bàn về truyện kiếm hiệp của Kim Dung mà chỉ toàn chạy theo các nhân vật và các võ công hư cấu, thì hóa ra phụ công Kim Dung lắm sao?



Quá đúng!


Những nhân vật của Kim Dung đại diện đủ hạng người trong xã hội Trung Quốc. Rõ ràng nhất là luôn có Phe "Cái Bang", phe "Chính", phe "Tà".


Hay nhất là Kim Dung đã tạo ra những nhân vật "nửa chính nửa tà", hoặc "tà nhưng chính" và "chính nhưng tà". Điều này phản đúng thật hơn về xã hội và con người.


Trong truyện cũng luôn có các vai nữ rất nổi bật. Chúng ta không thể nói đến Quách Tĩnh mà quên Hoàng Dung, không thể nhắc Lệnh Hồ Xung mà quên Nhậm Doanh Doanh, không thể nói đến Đoàn Dự và Mộ Dung Phục mà quên Vương Ngọc Yến, không thể nói đến Tiêu Phong mà quên A Châu., không thể nói đến Trương Vô Kỵ mà quên Chu Chỉ Nhược cùng Cô Gái Đồ Long. Đây chính là cốt lõi tâm thức "Mãu hệ" với cái nhìn "Thánh nữ " dành cho các vai nữ của văn hóa nông nghiệp bờ sông Dương Tử, có sự hòa hợp Nam + Nữ, Âm + Dương.



Quả thật trong các tác gia kiếm hiệp, nhân vật của Kim Dung thật nổi bật và có cá tính hơn nhiều!



Vì khuynh hướng "Chửi chính quyền" như vậy, nên trong một thời gian rất dài, Kim Dung và truyện kiếm hiệp của ông bị cấm tại xã hội Cộng Sản, ngay tại Trung Cộng và Bắc Việt Nam, dù được phổ biến thả giàn tại miền Nam Việt Nam trước 1975, dưới chế độ tự do báo chí.



Không phải vì "chửi chế độ" bạn ạ! Không chỉ truyện Kim Dung bạn ạ, tất cả truyện kiếm hiệp kìa, với lý do: Mê tín, hư ảo, không thật, tuyên truyền chủ nghĩa anh hùng cá nhân... Và bây giờ thì truyện Kim Dung cũng đã được xuất bản lại rồi.


Tôi đề nghị chúng ta thử cùng nhau viết Truyện Dã Sử Kỳ Tình theo lịch sử Việt, đây là một cách học Sử và Văn rất tốt, các bạn nghĩ sao?


Cũng có nhiều tác gia về kiếm hiệp Việt Nam, nhưng phong cách không có gì mới và đặc sắc. Tiếc là chúng ta không có tác gia tầm cỡ như Kim Dung, ít nhất là trong quá khứ. Còn tương lại thì bỏ ngỏ...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Thái Nhi

Hay nhất là Kim Dung đã tạo ra những nhân vật "nửa chính nửa tà", hoặc "tà nhưng chính" và "chính nhưng tà". Điều này phản đúng thật hơn về xã hội và con người.



Tôi rất đồng ý với Thái Nhi điểm này.

Thực ra, điều này phản ánh tâm trạng băn khoăn của đa số trong xã hội "một chiều", mà Kim Dung đã rất sắc bén nắm bắt được, cũng như khéo léo đem vào cốt truyện của ông.

Trong xã hội một chiều mà lẽ phải thuộc về kẻ có quyền thế, định nghĩa Chính, Tà luôn luôn bị bóp méo.

Chữ "Chính" đồng nghĩa với "tuân theo các điều được đa số trong xã hội chấp nhận", đã nhiều khi không còn đúng với lương tâm con người nữa.

Chữ "Tà", với định nghĩa "bị đa số trong xã hội lên án", trong nhiều trường hợp lại là con đường sáng suốt nhất cho đời sống.

Thực ra, Kim Dung phân biệt rất rõ cái đúng và sai dựa theo lương tâm con người, quan niệm Trọng Nhân của ông rất mạnh. Do đó mà ông vẽ ra một Kiều Phong oai hùng lẫm liệt, tuy bị hiểu lầm nhưng không bao giờ sống trái lương tâm. Nhậm Doanh Doanh thuộc phe tà rõ ràng, nhưng lại là người giúp Lệnh Hồ Xung tìm ra chân lý cuộc đời, trong lúc bị cha con Nhạc Bất Quần, Nhạc Linh San hất hủi. Hầu như trong bất kỳ pho truyện nào của Kim Dung, các quan niệm chính/ tà cũng tạo cho ta nhiều ngạc nhiên.

Những vai chính của Kim Dung luôn đi theo lương tâm con người, và do đó, luôn tìm ra đường thẳng giữa hai phe chính/ tà, dù nhiều khi họ rất cô đơn.


Trích đoạn: Thái Nhi

Cũng có nhiều tác gia về kiếm hiệp Việt Nam, nhưng phong cách không có gì mới và đặc sắc. Tiếc là chúng ta không có tác gia tầm cỡ như Kim Dung, ít nhất là trong quá khứ. Còn tương lại thì bỏ ngỏ...




Tôi thấy có một số tác giả trẻ hiện nay theo khuynh hướng Sử / Triết, và có đam mê về Sử rất rõ. Tôi nghĩ chúng ta có quyền kỳ vọng sẽ có thêm nhiều truyện Dã Sử Kỳ Tình Việt Nam trong tương lai. Hy vọng với niềm tin nhóm lên, chúng ta sẽ khuyến khích các tác giả có sẵn đam mê trong họ mà chưa khai triển.

Ngày xưa, khi còn rất bé, tôi mê đọc các loại truyện Sử, Dã Sử lắm.
Tôi nghĩ với hoàn cảnh đặc biệt của lịch sử Việt, hầu như người Việt nào cũng yêu Sử và tiểu thuyết Dã Sử Việt chưa được khai thác đúng mức.

Chúng ta không cần phải so sánh với Kim Dung. Vì truyện Kim Dung nhiều khi quá thêu dệt và ít chất văn chương. Tiêu Sơn Tráng Sĩ của Việt Nam là một truyện "ít trang, ít tình tiết" hơn, nhưng tôi rất thích, và tôi nghĩ truyện này có giá trị văn chương cao hơn bất kỳ tập tiểu thuyết kiếm hiệp nào của Kim Dung. Chúng ta không nên có ý tưởng tự ti vô lý.

Tôi cũng nghĩ nếu chúng ta có thể viết một số truyện Dã Sử Việt, quay thành phim, thì sẽ là một phương tiện giáo dục rất tốt cho con em chúng ta. Chúng ta cần giữ lại thị trường phim Việt cho người Việt. Đây là một môi trường văn hóa chưa được chú trọng đúng mức.

Các bạn nghĩ sao?

[:)]

Ngọc Lý



Đăng nhập để trả lời
0
Ngockylan_77 nói về Quỳ hoa bảo điển rất hay , nối bước theo bạn có vài ý sau :

_ Nó là một môn võ công không tà ác : Chắc chắn , bản thân người sáng tạo công phu trước tiên nghĩ tới việc bảo vệ thân thể mà thôi.

Nhưng đã là con người thì "Không tức thị sắc" , con người không được "làm" cái bản năng của con người thì "sống có khác gì chết" !

Cho nên , về mặt này thì người khai sáng bộ võ công này nếu không ác tâm thì cũng là người không có tầm nhìn xa trông rộng và không có đức hiếu sinh !

"Đức hiếu sinh" là gì xin ko lạm bàn ở đây , nếu các bạn nào đạo Phật thì sẽ hiểu cặn kẽ hơn !

Mến...
We belong to the Sea....
Đăng nhập để trả lời
0
Ngọc Lý:Tôi đề nghị chúng ta thử cùng nhau viết Truyện Dã Sử Kỳ Tình theo lịch sử Việt, đây là một cách học Sử và Văn rất tốt, các bạn nghĩ sao?


Ý tưởng hay nhưng trình độ của XRT lại hạn chế , mong Ngọc Lý phóng tác trước , tại hạ nối gót theo sau !
We belong to the Sea....
Đăng nhập để trả lời
0
Viết Dã sử tôi thấy viết theo kiểu Ng Huy Thiệp được đấy, ông ấy mà viết cho ra hồn thì chắc cũng chẳng kém Kim Dung mấy đâu. Nhưng mà chúng ta mà thử viết thì e không ổn vì trải nghiểm thì thiếu, học sử thì chểnh mảng !.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-30 22:18:08Ngọc Lý>
Trích đoạn: xuongrongtrang

trích đoạn Ngọc Lý

Tôi đề nghị chúng ta thử cùng nhau viết Truyện Dã Sử Kỳ Tình theo lịch sử Việt, đây là một cách học Sử và Văn rất tốt, các bạn nghĩ sao?


Ý tưởng hay nhưng trình độ của XRT lại hạn chế , mong Ngọc Lý phóng tác trước , tại hạ nối gót theo sau !



Được sự nhận lời của XRT thật thích thú.
Trình độ của Ngọc Lý cũng là học trò thôi mà, nhưng nếu chúng ta bắt đầu thì sẽ thú vị lắm.

Hy vọng ngoài XRT, các bạn trong diễn đàn sẽ cùng tham gia.

Các bạn nghĩ sao?

Bắt đầu thấy vui vui rồi đó...

Đề nghị nhe:

Chúng ta sẽ chọn ra một thời kỳ diễm lệ lãng mạn và hào khí ngất trời trong sử Việt.

Chúng ta sẽ cùng nhau viết cốt truyện, định các nhân vật chính và phụ.

Sau đó chúng ta sẽ phân đoạn và chia nhau ra để viết.

Chúng ta có thể viết từng đoạn riêng rồi góp lại,

Hay chúng ta có thể mỗi người nhận một vai trò, rồi tự viết cho vai trò của mình.

Ngọc Lý sẽ viết "phông"

Thí dụ nhe:

Cảnh nhà Trần, núi Yên Tử...

Thầy Huyennguyen làm Trần Khắc Chân

Một Hoa Lê viết cho Huyền Trân...

Hoặc:

Cún con yêu mèo con viết cho Trần Khắc Chân

Khinh Vũ Phi Dương viết cho Huyền Trân

hihihi

hay hông?

Dám tụi mình đóng thoại kịch cho Diên Vỹ mang vào phần Audio được nữa... Có ai đánh đàn bầu không hè?

Điệu Nam Bình nè..

Nước non ngàn dặm ra đi...
Mối tình chi!
Mượn màu son phấn
Đền nợ Ô, Ly.
Xót thay vì,
Đương độ xuân thì.
Số lao đao hay là nợ duyên gì?
Má hồng da tuyết,
Cũng như liều hoa tàn trăng khuyết,
Vàng lộn theo chì.
Khúc ly ca, sao còn mường tượng nghe gì.
Thấy chim lồng nhạn bay đi.
Tình lai láng,
Hướng dương hoa quì.
Dặn một lời Mân Quân:
Như chuyện mà như nguyện
Đặng vài phân,
Vì lợi cho dân,
Tình đem lại mà cân,
Đắng cay muôn phần.

[:(]

Các bạn có thấy hứng khởi hông?

Nếu thích các bạn ghi tên đi, rồi đề nghị các giai đoạn lịch sử mà bạn thích, hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau viết theo tất cả các đề nghị một cách lần lượt.

[:)]

Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0
Thầy Huyennguyen làm Trần Khắc Chân

Một Hoa Lê viết cho Huyền Trân...



Không tốt, không tốt! Huyennguyen la thằng điên, không làm thầy ai được và cũng không viết truyện dã sử được.

Ý tưởng rất tốt và thú vị, mong các bạn thực hiện thành công.

Về KD, thì thật ra những bước đi trong truyện của ông rất âm thầm. Chúng ta có thể rất rành cốt truyện của ông, nhân vật, tính cách, võ công, nhưng cái điều ông muốn nói, thật ra không nằm ở chỗ như các phê bình gia rãnh rỗi ngồi viết hàng ngàn trang. Điều chúng ta có thể tư nghiệm từ chính tác phẩm của ông, là không thể nghị bàn, như nghị bàn tính cách, võ công, cốt truyện... Bởi vì làm thế, không khác thấy lá mà không thấy cành, thấy cành mà không thấy cây, thấy cây mà không thấy rừng, thấy rừng lại không thấy lá...
Có một vài tia sáng về cuộc đời ông: từng trải qua những thăng trầm, xuất thân danh gia, rất am hiểu Đạo Phật, và từng một tay gầy dựng Minh báo. Ông cũng từng viết kiếm hiệp để nuôi tờ báo, hí rỡn với mình và thiên hạ. Đích tuyệt của KD rơi vào hố thẳm của bi thống chon von, giỡn lộng não ruột, dung dị an nhàn và đuề huề thênh thang...
Vì thế, KD mới là một trong những đại văn hào của thế giới, và được phong giáo sư danh dự của Đại học Bắc Kinh, dù nói cho ngay ra, ông chẳng màng gì tới chuyện đó.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
ôi giời ơi, sao từ hôm qua đến nay toàn đi sau lão HN là thế nào nhỉ?[:D]
Ngọc lý à, vụ này xem ra hay đấy. Tôi nhớ ngày còn nhỏ, mê truyện kiếm hiệp như điếu đổ, bây giờ... vưỡn vậy. Nhưng có 1 điều là chẳng biết có giống mội người ko, tôi đã ngốn hết các loại truyện KH của các tác TQ, sau đó quay lại với các tác giả VN, nói chung là có cảm giác rất lạ, bởi khung cảnh thân thuộc và hơn hết là được cầm 1 cuốn sách... người mình[:D]. Xin ủng hộ Ngọc lý vụ này bằng tinh thần vô tiền khoáng hậu. Nhưng tui ko giúp gì được rùi, ol nhiều nhưng thời gian ko có. Tui sẽ theo sát Ngọc lý vụ này đấy, không được khơi ra rồi để đấy đâu. Mà Ngọc lý viết phông đi, chắc chắn sẽ nhiều anh hào ra tay đó. Bên Nhanmonquan, Maihoatrang... những vụ kiểu như này xôm tụ lắm.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-02 19:55:35Ngọc Lý>
.
Cả hai đấng đại anh hùng đều tinh thông "Lăng Ba Vi Bộ" cả.

Hic [:(]

Tặng Cún con nè, cảm ơn bạn đã khuyến khích tui,




[:(]
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»