Diễn Đàn » Thể Thao

CÁC KÌ EURO NHỮNG ĐIỀU CÓ THỂ CHƯA BIẾT

10 trả lời, 531 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-24 07:45:29Vangdanhthienha>
EURO 1960

GIẤC MƠ CỦA DELAUNEY THÀNH HIỆN THỰC





Từ ý tưởng của người Pháp

Sau khi Jules Rimet đề nghị tổ chức giải vô địch bóng đá thế giới vào giữa thập kỷ 20, đồng nghiệp, đồng hương của ông là Henry Delaunay cũng đưa ra ý tưởng về một giải VĐ châu Âu dành riêng cho các đội tuyển QG. Tuy nhiên, cũng phải tới hơn 30 năm sau, khi Delaunay đã lên thiên đàng, giấc mơ của ông mới thành hiện thực. Năm 1958, châu Âu trở thành lục địa cuối cùng trên thế giới có một giải vô địch của riêng mình.

Ngày 6/8/1958, UEFA tổ chức lễ bốc thăm cho Cup châu Âu lần đầu tiên. Chỉ có 17 đội bóng tham dự, vắng mặt nhiều cường quốc bóng đá như Tây Đức, Hà Lan, Italia và toàn bộ các đội bóng thuộc Vương quốc Anh. Để tưởng nhớ công lao của Henry Delaunay, giải đấu này được mang tên ông.

Trận đấu đầu tiên

Với thể thức thi đấu ban đầu là đấu loại trực tiếp, 4 đội cuối cùng tập trung về nước chủ nhà (Pháp) đấu 2 trận bán kết, tranh hạng 3 và chung kết.

Trận đấu đầu tiên đã diễn ra ngày 29/9/1958, trước 100.572 khán giả ngồi chật cứng SVĐ Lenin, thủ đô Moscow, Liên Xô đã đánh bại Hungary 3-1. Anatoli Ilyia (Liên Xô) trở thành cầu thủ ghi bàn thắng đầu tiên trong lịch sử các vòng chung kết Euro.

Tây Ban Nha cự tuyệt

Tại vòng tứ kết, không khí căng thẳng của “chiến tranh lạnh” đã suýt làm hỏng giải đấu đầu tiên. Sau khi vượt qua Hungary, Liên Xô (thuộc khối XHCN) đụng độ Tây Ban Nha tại tứ kết. Thế nhưng, nhà độc tài Franco nhất quyết khước từ cho ĐT Liên Xô tới nước mình thi đấu. UEFA quyết định xử cho Liên Xô thắng 3-0!

Liên Xô đăng quang

Ở vòng bán kết, Liên Xô nhấn chìm Tiệp Khắc tới 3-0, nhưng nhắc tới trận đấu này, người ta lại nhớ nhiều tới những pha cứu thua khó tin của thủ thành tài năng Lev Yashin. Trong trận bán kết còn lại, đội chủ nhà Pháp thiếu vắng 2 trụ cột trên hàng công là Fontaine và Raymond Kopa, đành chấp nhận thua sát nút Nam Tư (4-5) trong một trận đấu vô cùng kịch tính tại sân công viên các Hoàng tử.

Bước vào chung kết, Nam Tư dù vượt lên dẫn trước với bàn thắng của Galic trong hiệp 1, nhưng trong hiệp đấu thứ 2 Liên Xô đã vùng lên với tinh thần “hồng quân” cân bằng tỉ số 1-1 do công của Metreveli. Hoà trong hai hiệp chính, 2 đội phải đấu thêm giờ, và bàn thắng của Ponedelnik ở phút 113 đã đưa cả Liên bang xô viết vào lễ hội. Liên Xô đi vào lịch sử với tư cách đội đầu tiên giành chức vô địch Cựu lục địa. Tiệp Khắc giành HCĐ sau khi đánh bại đội tuyển Pháp đang rệu rã 2-0
Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-24 07:43:15Vangdanhthienha>
EURO 1964

SÂN NHÀ GIÚP TÂY BAN NHA ĐOẠT CÚP


Tương tự như lần đầu tiên, giải VĐ châu Âu năm 1964 vẫn được tiến hành theo thể thức loại trực tiếp “sân anh, sân tôi” để chọn ra 4 đội cuối cùng lên đường đến Tây Ban Nha (TBN). Và tại “thánh đường” Bernabeu, đội chủ nhà đã vượt qua ĐKVĐ Liên Xô để lên ngôi.




Pereda hạ gục Yashin, mở tỷ số cho trận chung kết.


Hy Lạp bỏ cuộc

Nếu như 4 năm trước, TBN suýt làm vỡ giải khi nhất quyết không đá tứ kết với Liên Xô, giờ lại đến lượt Hy Lạp từ chối ra sân cùng Albania. Lý do rất đơn giản: 2 quốc gia này đã từng gây chiến với nhau vào năm 1912 và sau nửa thế kỷ, mối thâm thù vẫn chưa hề nguôi ngoai. Albania đương nhiên giành quyền đi tiếp, nhưng cũng chẳng được bao xa.

Đan Mạch và TBN bước ra từ bóng tối

Sau hàng chục năm im hơi bặt tiếng, Đan Mạch đã lột xác khi lần lượt vượt qua Malta, Albania và Luxemburg (đội đã loại Hà Lan với tổng tỷ số 3-2) để giành 1 suất đến bán đảo Iberia. Không chịu kém cạnh, TBN đã biến bất lợi 1-1 trên sân nhà thành niềm vui chiến thắng bằng cách quật ngã Bắc Ireland 1-0 tại Belfast ở trận lượt về. Thừa thắng xông lên, “đàn bò tót” áo đỏ nghiền nát CH Ireland với tổng tỷ số 7-1, tự tin đón chờ vòng bán kết.

Hungary giành HCĐ

Sau khi hút chết trước CHDC Đức, Hungary đã chứng tỏ sức mạnh bằng việc khuất phục Pháp cả 2 lượt (2-1 và 3-1). Thế nhưng, tại vòng bán kết, các tài năng như Lajos Tichy, Sandor Matrai và đặc biệt là Florian Albert, đã vấp ngã. TBN tận dụng tối đa sự trợ giúp về tinh thần từ 4 phía khán đài sân Bernabeu qua bàn thắng phá vỡ thế cân bằng ở phút 35 của Pareda. Mãi đến khi trận đấu chỉ còn 5 phút, Bene mới san bằng được cách biệt. Bước vào hiệp phụ, Anmacio (115’) đã dứt điểm gọn gàng, đẩy các hảo thủ Hungary xuống trận tranh giải 3. Tại trận chiến bất đắc dĩ ấy, đội bóng Đông Au đã đánh bại Đan Mạch 3-1.

Liên Xô cũ thất trận

Việc nhà VĐ năm 1960 “dông” thẳng một mạch đến trận cuối cùng không làm ai ngạc nhiên. Nạn nhân đầu tiên của các chàng “Ivan không ngốc nghếch” là Italia. Tiếp đó, Liên Xô thổi bay Thụy Điển, trước khi buộc Đan Mạch phải quy hàng bằng các bàn thắng của Voronin, Ponedelnik và Ivanov ở trận bán kết. Nhưng đến ngày 21/6/1964, dưới sự chứng kiến của nhà độc tài Franco, thủ môn huyền thoại Lev Yashin và đồng đội đã trở thành nhà cựu VĐ. Ngay phút thứ 6, Pereda đã mở tỷ số cho TBN. Tuy nhiên, Khusainov cũng chỉ cần 120 giây sau để làm được điều tương tự. Sau những phút đầu nhiều cảm xúc, trận đấu bắt đầu diễn ra theo kiểu giằng co không bàn thắng cho đến phút 83. “Nhà đạo diễn” Suarez thực hiện một đường chuyền chính xác sang cánh phải, Pereda lật vào để Marcelino đánh đầu, bóng đi sát cột dọc và Yashin chỉ còn biết đứng nhìn. TBN chính thức trở thành nhà Vua mới của châu Âu.

Đội hình dự trận chung kết

TBN: Iribar – Rivilla, Olivella, Calleja, Zoco, Fuste, Amancio, Pereda, Marcelino, Suarez, Lapetra.

Liên Xô: Yashin – Shustikov, Shesternev, Mudrik, Voronin, Anichin, Chislenko, Ivanov, Ponedelnik, Korneyev, Khusainov.
Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-24 07:42:13Vangdanhthienha>
EURO 1968

CHÚA LÀ NGƯỜI ITALY


Euro 1968 đã đánh dấu sự lớn mạnh, cũng như hình thành nên chuẩn mực mới cho giải đấu bao gồm các ĐTQG châu Âu. Ngoài số đội tham dự vào loại kỷ lục (31), đây cũng là lần đầu tiên thể thức đá vòng loại theo từng bảng được áp dụng.



Giacinto Facchetti với Cúp châu Âu 1968


4 anh em chung một chiến hào

Không hẹn mà gặp, cả 4 đội bóng góp mặt tại bảng 8 đều là “con đẻ” của Vương quốc Anh, đó là Scotland, Wales, Bắc Ireland và Anh. Mặc dù thất thủ trước Scotland 2-3 ngay tại Wembley và bị chính đội đàn em này cầm chân 1-1 khi kéo quân sang Hampden Park, những nhà quán quân thế giới năm 1966 trước vẫn đoạt ngôi đầu bảng, đồng nghĩa với chiếc vé duy nhất vào tứ kết.

Vòng loại níu chân 2 “ông lớn”

Bất ngờ lớn nhất tại giai đoạn “vượt chướng ngại vật” là sự sụp đổ của Đan Mạch và Á quân World Cup ’66 CHLB Đức. Đội hạng tư EURO ’64 đã kết thúc cuộc hành trình tại nhóm đấu của mình bằng vị trí dưới cùng, trong khi người Đức chấp nhận để Nam Tư vượt qua tại bảng đấu duy nhất chỉ có 3 đội.
Sự cân bằng Đông - Tây

Vòng tứ kết, vẫn với thể thức loại trực tiếp, chứng kiến cuộc tranh hùng giữa 4 đội bóng tới từ phương Đông và cũng ngần ấy đại diện ở phương trời đối diện. Tại cuộc so tài đáng chú ý nhất, ĐKVĐ thế giới Anh đã không mấy vất vả đánh bại ĐKVĐ châu Âu TBN cả 2 trận. Ngược lại, Italia và Liên Xô đều thua trận lượt đi, nhưng đã nắm tay nhau lội ngược dòng thành công khi được chơi trên sân nhà trước Bulgaria và Hungary. Ở cặp đấu còn lại, Nam Tư, được đánh giá có triển vọng đoạt Cúp lớn nhất, không mấy khó khăn đẩy lui người Pháp bằng 6 bàn thắng và 2 bàn thua sau 2 lần đụng độ.

Và Chúa là người Italia

Ở mùa hè năm 1968, ông Valcareggi đã may mắn được sở hữu nhiều cá nhân kiệt xuất, tiêu biểu là thủ môn Dino Zoff, đội trưởng Giacinto Facchetti hay bộ đôi tiền đạo Pietro Anastasi và Luigi Riva. Đã vậy, Italia không phải gặp bất kỳ vật cản đáng kể nào trước khi đặt chân đến ngưỡng 4 đội. Sự vắng mặt của Chislenko và Khurtsilava, 2 trụ cột tại hàng phòng ngự Liên Xô, cộng với thời tiết xấu suốt 120 phút đã góp công lớn vào việc Italia cầm hoà trước đối phương mạnh hơn hẳn. Và rồi, canh bạc tung đồng xu (hồi đó chưa có luật đá luân lưu) đã tiễn Liên Xô xuống trận tranh ba tư (thua Anh 0-2). Bước vào trận chung kết, Nam Tư vượt lên ở phút 38 nhờ công Dzajic, cầu thủ xuất sắc nhất giải và là tác giả bàn thắng duy nhất trong trận bán kết với Anh. Nhưng khi trận đấu còn khoảng 10 phút, cú đá phạt chính xác của Domenghini đã cứu vãn cả nước Italia khỏi tiếng kêu than. Ở trận đá lại 2 ngày sau, Nam Tư mỏi mệt không thể chống cự nổi đội chủ nhà có sự trở lại của 5 đôi chân hoàn toàn sung sức. Riva, Anastasi thay nhau dứt điểm thành công sau nửa giờ thi đấu và Italia đoạt danh hiệu VĐ châu Âu lần duy nhất cho đến nay trong lịch sử của mình.
Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-24 07:41:21Vangdanhthienha>
EURO 1972

KHÔNG AI CẢN NỔI NGƯỜI ĐỨC


Xuyên suốt lịch sử tồn tại, chiếc Cúp VĐ châu Âu luôn chọn cho mình mỗi kỳ một “ông chủ” khác nhau. Và ở EURO’72, Italia đã chính thức rời khỏi ngai vàng ngay từ vòng tứ kết, nhường chỗ cho “Hoàng đế” Beckenbauer và chiến hữu lên ngôi, sau trận chung kết có cách biệt về tỷ số lớn nhất mọi thời đại.



Gerd Muller sau pha đưa bóng vào lưới thủ thành Rudakov.


Sự ra đời của trường phái libero

Tại kỳ EURO 32 năm về trước, nhờ “nhà cách mạng” Franz Beckenbauer, lần đầu tiên người ta được biết đến cái gọi là libero. Thi đấu trong vai trò hậu vệ quét mang khuynh hướng tấn công, điều chưa từng tồn tại trước đó, thành viên của CLB Bayern Munich đã chơi cực kỳ nổi bật, góp công lớn vào thắng lợi cuối cùng của ĐT CHLB Đức trên đất Bỉ. Ngoài ra, “Hoàng đế” còn ẵm luôn danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất giải.

Tiếng gầm của “bầy quỷ đỏ”

Tại vòng 1/4, đội chủ nhà không mấy tiếng tăm Bỉ đã bất ngờ quật ngã ĐKVĐ Italia. Sau khi kiên cường cầm chân The Azzuri 0-0 tại Milan, Wifried van Moer cùng Paul van Himst đã lần lượt lập công trong trận lượt về tại Brussels, giúp đội nhà đánh bại Italia 2-1 để giành quyền vào bán kết. Tuy nhiên, đó cũng là chặng dừng chân của “bầy quỷ đỏ” khi họ thúc thủ trước CHLB Đức với tỷ số tương tự. Nhưng nói gì thì nói, việc vượt qua Hungary để đoạt HCĐ đã là thành tích quá lớn đối với đội bóng của quốc gia Trung Âu (tính đến thời điểm đó).

Cuộc “đại tu”

Trước khi bước vào trận đánh lớn, Helmut Schoen đã mạnh dạn loại bỏ nhiều công thần luống tuổi, những người đưa CHLB Đức đến vị trí thứ 3 World Cup’70. Thêm vào đó, việc chân sút Uwe Seeler giải nghệ đã buộc nhân vật đứng đầu đội bóng phải tái tạo lại hàng công. Thế nhưng, không phải vô cớ mà Schoen thực hiện cuộc cải tổ nhân sự quy mô ấy. Trước hết, vì hầu hết những vị trí chính thức của ĐTQG chỉ tập trung tại 2 CLB (Bayern Munich và Borussia Monchengladbach) nên họ dễ dàng tìm được tiếng nói chung trên sân cỏ. Nguy cơ xáo trộn được loại bỏ. Thứ hai, giữa thủ lĩnh của hàng phòng ngự là Franz Beckenbauer và “nhà đạo diễn” khu trung tuyến Gunter Netzer có một sự ăn ý gây kinh hoàng cho mọi đối thủ. Và cuối cùng, sự hiện diện của Gerd Muller, một trong những cỗ máy ghi bàn khủng khiếp nhất trong thế kỷ 20, đã khiến ĐT áo trắng trở thành một tập thể hoàn hảo.

Thẳng tiến đến vinh quang

Với sức mạnh huỷ diệt, “cỗ xe tăng” Đức cứ lừng lững tiến lên, nghiền nát tất cả những vật cản xuất hiện trên đường đến với chiếc Cúp. Sau khi dẫn đầu vòng loại với thành tích 4 thắng, 2 hoà, CHLB Đức tiếp tục cho đại kình địch Anh đo ván tại vòng tứ kết. Kế đó, đến lượt “ngôi sao băng” Bỉ tắt ngóm trước 2 phát đạn trúng đích của Muller. Gặp Liên Xô ở trận chung kết, các tuyển thủ của Schoen đã giữ trắng lưới, đồng thời 3 lần chọc thủng lưới thủ thành Rudakov (Muller góp 2 bàn). Chiến thắng rực rỡ này chính là bước đệm để Beckenbauer và đồng đội nâng cao chức VĐ thế giới 2 năm sau.

Đội hình trận chung kết

CHLB Đức: Maier, Hottges, Beckenbauer, Schwarzenbeck, Breitner, Hoeness, Netzer, Wimmer, Heynckes, Muller, Kremers.
Liên Xô: Rudakov, Dzodzuashvili, Khurtsilava, Kaplichni, Istomin, Kolotov, Troshkin, Konkov (Dolmatov 46'), Baidachni, Banishevski (Kozenkevich 65'), Onishenko.
Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-24 07:40:30Vangdanhthienha>
EURO 1976

KẺ CHẦU RÌA QUẬT ĐỔ MỌI TƯỢNG ĐÀI

4 năm trước, giải VĐ châu Âu dường như là sân chơi riêng của người Đức khi họ không thể tìm được đối thủ xứng tầm. Nhưng EURO ’76 thực sự là cuộc săn lùng vinh quang vô cùng hấp dẫn và khó lường khi có không dưới 4 “đại gia” với tiềm lực tương đương nhau tham chiến. Thế mà, thành quả cuối cùng lại về tay… Tiệp Khắc, một kẻ chầu rìa.



Antonin Panenka, người đá quả luân lưu quyết định


Truyền thống được duy trì

Tại vòng 8 đội, Nam Tư không khỏi e ngại khi phải gặp Xứ Wales với nhiều cầu thủ đang đạt phong độ cao như John Toshack, Leighton James và Arfon Griffiths. Tuy nhiên, thành viên của khối Liên hiệp Anh đã tự nguyện “nộp mạng”. Tại Zagreb, Xứ Wales chịu thủng lưới ngay ở phút đầu tiên, sau đó lại phung phí 1 quả phạt đền, để rồi chịu thất bại chung cuộc 0-2. Trong trận lượt về tại sân nhà, họ tiếp tục tự làm khó mình khi 1 thành viên bị truất quyền thi đấu và để Nam Tư dễ dàng kiếm được trận hoà 1-1. Truyền thống bán kết không thể thiếu chủ nhà tiếp tục được duy trì.

“Điếc không sợ súng”

Mặc dù thua Anh tả tơi 3 bàn không gỡ tại Wembley, Tiệp Khắc vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra và cuối cùng đã tóm được chiếc vé dự vòng tứ kết duy nhất của bảng 1 trong sự cay đắng của các cầu thủ xứ sương mù. Chưa hết, họ tiếp tục buộc “đàn anh” Liên Xô, với Quả bóng vàng châu Âu Oleg Blokhin trong đội hình, phải rời cuộc chơi từ vòng 1/4.

Kẻ tiện dân giữa 3 nhà quý tộc

Trong số 4 đội bóng đi đến vòng bán kết, Tiệp Khắc ít được kính trọng hơn cả. Nếu Nam Tư có sự hậu thuẫn của 3 yếu tố “thiên, địa, nhân”, thì CHLB Đức và Hà Lan chính là 2 nửa của trận chung kết World Cup ’74. Còn Tiệp Khắc, ngoài sự chắc chắn của thủ môn Ivo Viktor, họ chỉ có ngón đòn duy nhất là sự quyết tâm. Thế nhưng, khi bóng chưa lăn, chớ vội coi thường bất kỳ đối thủ nào.

Đức và Hà Lan nhận chung một bài học

Dìm chết Bỉ với tổng tỷ số 7-1, Hà Lan những tưởng sẽ dễ dàng thổi bay Tiệp Khắc. Nhưng “Thánh” Johan (tức Johan Cruyff) kiêu ngạo đã nhầm. Sau 90 phút hoà 1-1, đội bóng thuộc khối XHCN đã quật ngã “những chiếc cối xay gió” bằng 2 bàn thắng của Nehoda và Vesely ở hiệp phụ thứ nhì. Tương tự, ĐKVĐ CHLB Đức cũng phải chơi đủ 120 phút mới rũ bỏ được sức kháng cự của Nam Tư bằng tỷ số 4-2. Cho dù không còn Gerd Muller và Netzer, nhưng với Vogts, Beckenbauer và chân sút mới nổi Dieter Muller, tác giả cú hattrick ở trận bán kết, giới mộ điệu tin rằng đội bóng bên bờ sông Rhine sẽ bảo vệ thành công ngôi VĐ. Bỏ ngoài tai tất cả, Svehlik và Dobias đưa Tiệp Khắc vượt lên dẫn 2-0 sau 25 phút thi đấu, trước khi Dieter Muller (28) và Holzenbein (89) đòi lại thế cân bằng. Tại cuộc đấu súng trên chấm 11m, 5 cầu thủ Tiệp Khắc, vốn tập đá luân lưu khá kỹ trước giải, đều làm tròn bổn phận, trong khi Uli Hoeness đưa bóng vọt xà, giúp Tiệp Khắc lên ngôi. Ở trận tranh ba tư, Hà Lan thắng Nam Tư 3-2 sau hơn 2 giờ thi đấu, đoạt HCĐ.

Đội hình dự trận chung kết

Tiệp Khắc: Viktor - Pivarnik, Ondrus, Capkovic, Gogh, Dobias (Vesely 94), Panenka, Moder, Masny, Svehlik (Jurkemik 79), Nehoda.

CHLB Đức: Maier - Vogts, Beckenbauer, Schwarzenbeck, Dietz, Wimmer (Flohe 46), Bonhof, Beer (Bongartz 79), Hoeness, D. Muller, Holzenbein.
Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0
EURO 1980

SỐ ĐỘI THAM DỰ TĂNG GẤP ĐÔI


Vòng chung kết Euro lần thứ sáu, tổ chức tại Italy, đã tăng số đội tham dự lên thành 8. Bỉ với đội hình mạnh nhất trong lịch sử đã chịu nhường Cup cho Đức. "Những cỗ xe tăng" đang ở thời kỳ hậu Beckenbauer, nhưng vẫn được đánh giá có nhiều tiềm năng trong tương lai.



Tuyển CHLB Đức năm 1980.


Theo thể thức mới, các đội được chia làm hai bảng. Không có vòng bán kết, hai đội đứng đầu mỗi bảng sẽ tranh chung kết, hai đội nhì bảng thi đấu trận phân định ba, tư. Lúc này, Italy sở hữu một lứa cầu thủ trẻ tài năng, hai năm trước đã gây ấn tượng tại World Cup 1978. Tuy nhiên, việc vắng mặt chân sút Paolo Rossi phần nào ảnh hưởng tới sức tấn công của đội chủ nhà, dù có thể trông cậy vào Roberto Bettega, một trong những tiền đạo hay nhất lịch sử CLB Juventus.

Sau thời kỳ của những Frank Beckenbauer, Gunter Netzer, Paul Breitner, Gerd Muller... thành công vang dội với danh hiệu vô địch Âu 1972 và thế giới năm 1974, CHLB Đức đang ở vào giai đoạn chuyển tiếp. Lúc này, dưới quyền HLV Jupp Derwall có hai ngôi sao trẻ: thần đồng 20 tuổi Bernd Schuster, tiền vệ có lối chơi tương tự Gunter Netzer và tiền đạo Karl Heinz Rummenigge.

Hy Lạp gây ngạc nhiên khi vượt qua cả Hungary và Liên Xô ở vòng loại. Nhưng Hy Lạp cũng như Hà Lan với thế hệ đàn em của Johan Cruff; đương kim vô địch Tiệp Khắc hay Tây Ban Nha, tất cả đều không phải là những ứng cử viên lớn. Đội bóng mạnh nhất có lẽ là Anh, thắng 7 và chỉ hoà một trong 8 trận vòng loại. Dựa vào Kevin Keegan, tiền đạo ghi 7 bàn trên tổng số 22 bàn đã đưa Anh có mặt ở vòng chung kết. Thời kỳ này, bóng đá đảo quốc sương mù đang thống trị cựu lục địa với 4 chiếc Cup C1 liên tục từ năm 1977 đến năm 1980. Vì thế, Keegan, Quả bóng vàng châu Âu các năm 1978 và 1979, mạnh miệng tuyên bố "không có đối thủ nào xứng tầm với chúng tôi".

Ra về sau vòng bảng



Keegan (trái) bắt tay Dino Zoff.


Bất chấp những lời nói hùng hồn, "Chú chuột đỏ" Keegan không thể đưa các đồng đội giành vé đi tiếp ở bảng 2. Trận ra quân gặp Bỉ, Keegan đã tỏ ra mệt mỏi. Có lẽ cầu thủ của Liverpool vẫn chưa "tiêu hóa" nổi việc bỏ lỡ cơ hội lập hat-trick 3 lần liền giành Cup C1 hai tuần trước đó, khi để thua đội bóng đồng hương Nottingham Forest. Tuy vậy, hàng tiền vệ của Anh chơi tốt và Ray Wilkins mở tỷ số phút 26. Chỉ 3 phút sau, Jan Ceuleman gỡ hoà 1-1 sau một pha lộn xộn trước khung thành đối phương. Italy và Tây Ban Nha cùng thủ hoà không bàn thắng ở trận ra quân và cả 4 đội của bảng 2 đều có một điểm duy nhất.

Trong trận kế tiếp, Anh chịu thua đội chủ nhà bằng bàn thắng duy nhất của Marco Tardelli. Cặp tấn công Ray Wilkins và Kevin Keegan đã làm chao đảo khung thành thủ môn 38 tuổi, Dino Zoff, trong hiệp một. Wilkins có một đường chuyền cho Kennedy sút trúng khung gỗ. Phút 79, Graziani chuyền thấp vào cho tiền vệ đang khoác áo Juventus đưa bóng vào lưới đội Anh từ khoảng cách gần. Dù thắng Tây Ban Nha 2-1 ở trận thứ ba, Anh vẫn mất cơ hội lọt vào vòng tiếp theo. Italy hoà Bỉ 0-0. Keegan đã không ghi được một bàn thắng nào.

Hoà trận này, Italy đành chấp nhận đứng nhì bảng 2, cùng được 5 điểm như Bỉ nhưng thua về số bàn thắng ghi được. Trong khung thành hai đội là những người trấn giữ xuất sắc: Dini Zoff của Italy và Jean Marie Pfaff của Bỉ. Hai thủ môn này đã có không ít pha cản phá làm nản lòng các chân sút đối phương. Kết quả, Bỉ tiến vào chung kết với Đức, còn Italy phải tranh HC đồng với Tiệp Khắc. Một sự thất vọng lớn lao nhưng may thay, HLV Enzo Bearzot vẫn còn tại vị, nhờ đó mà Italy đã làm nên thành công tại Espana 1982.

Ở bảng 1, Đức đã giành ngôi dẫn đầu không quá khó khăn. Trận ra quân gặp Tiệp Khắc, chỉ còn là cái bóng của đội bóng quán quân châu Âu 1976, Karl Heinz Rummenigge ghi bàn thắng duy nhất. Trận thứ hai với Hà Lan là một trong những mà trình diễn hay nhất trong hai ba năm trở lại của Đức. Klaus Allofs lập hat-trick nhưng Bernd Schuster mới thực sự là người hùng của trận đấu. Đầu tiên, Schuster lừa qua một hậu vệ Hà Lan, sút bóng đập cột dọc nảy ra, tạo điều kiện cho Allofs đá bồi, mở tỷ số phút 20. Phút 60, tiền vệ tóc vàng, về sau thi đấu thành công trong màu áo của cả Real Madrid lẫn Barcelona, phối hợp cùng Hansi Muller để dẫn đến bàn thứ hai của Đức. Chỉ 5 phút sau, Schuster dẫn bóng xuống sát biên ngang, trả về để Allofs hoàn tất cú hat-trick.

Hà Lan gỡ lại bàn đầu tiên khi cầu thủ mới 19 tuổi Lothar Matthaus phạm lỗi với một đối phương trong vòng 16m50. Trước khi hết giờ 5 phút, đội tuyển da cam sút tung lưới thủ thành Harald Schumacher một lần nữa, nhưng tất cả dừng lại ở đó. Trận cuối, Đức thủ hoà 0-0 với Hy Lạp và bước vào trận chung kết với tư cách đầu bảng 1.

Ở trận tranh HC đồng, Italy đã để thua Tiệp Khắc sau loạt đá luân lưu kéo dài tới 17 quả. Trận này, lần đầu tiên đội chủ nhà thể hiện một lối chơi tấn công ngẫu hứng, đậm chất kỹ thuật. Nhưng thủ thành Tiệp Khắc, Jaroslav Netolicka, đã chơi quá hay. Phút 54, cú sút xa của Jurkemik đã đánh bại Dino Zoff, người trong sự nghiệp kéo dài của mình để thua không ít bàn từ những tình huống tương tự. Nhưng chỉ ít phút sau, Zoff đã trổ tài cứu cho Italy bàn thua thứ hai. Phút 73, Graziani gỡ hoà, khiến trận đấu phải kéo dài cho đến hết hai hiệp phụ.



Thủ thành Jean Marie Pfaff.


Cuộc đọ sức trên chấm 11m diễn ra căng thẳng và mỗi đội sút thành công 8 lượt. Cho đến lượt thứ 9, Fulvio Collovati sút vào tay Netolicka, khiến Italy phải nhường vị trí thứ ba cho Tiệp Khắc. Dù vậy, các cầu thủ chủ nhà vẫn nhận được sự hoan nghênh từ phía khán giả, và có lẽ điều đó là một phần động lực giúp họ giành chiến Cup thế giới lần thứ ba, hai năm sau đó.

Trận chung kết giữa Bỉ và Đức, một lần nữa Bernd Schuster lại chơi nổi bật với khả năng đọc diễn biến trận đấu và lối di chuyển thông minh. Di chuyển chéo sang từ phải sang trái, Schuster bật tường với Allofs, chuyền bổng vào giữa cho Horst Hrubesch. Mặc dù thường bị chê cười vì chỉ mạnh trong không chiến, Hrubesch đã mạnh dạn tung ra một cú sút tầm thấp, đánh bại Netolicka ở phút 10. Phút 75, Bỉ được hưởng một quả phạt đền và Vandereycken gỡ hoà 1-1. Nhưng khi còn hai phút nữa là hết giờ. Hrubesch có cơ hội thực hiện pha kết thúc bằng đầu sở trường, từ quả đá phạt góc của Rummenigge. Trong pha bóng này, Pfaff đã ra lỡ trớn, một sai lầm mà mãi về sau này Pfaff vẫn không chịu tha thứ cho bản thân.

Kết quả các trận đấu tại Euro 1980:

Chung kết:

Bỉ 1 - 2 CHLB Đức

Tranh hạng ba:

Tiệp Khắc 1 - 1 Italy (Tiệp Khắc thắng 9-8 ở loạt đá luân lưu)

Vòng bảng

Bảng 1

Tiệp Khắc 0 - 1 CHLB Đức
Hà Lan 1 - 0 Hy Lạp
Đức 3 - 2 Hà Lan
Hy Lạp 1 - 3 Tiệp Khắc
Hà Lan 1 - 1 Tiệp Khắc
Hy Lạp 0 - 0 Đức

Bảng 2

Bỉ 1 - 1 Anh
Tây Ban Nha 0 - 0 Italy
Bỉ 2 - 1 Tây Ban Nha
Anh 0 - 1 Italy
Tây Ban Nha 1 - 2 Anh
Italy 0 - 0 Bỉ

Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0
EURO 1984

PHẦN THƯỞNG XỨNG ĐÁNG CHO BÁNG ĐÁ PHÁP


Michel Platini, người đứng đầu trong bộ tứ tiền vệ huyền thoại, dẫn dắt tuyển Pháp tới danh hiệu vô địch châu Âu năm 1984. Không chỉ chấm dứt cơn khát chiến thắng kéo dài hàng thập kỷ của người hâm mộ, Platini còn lập kỷ lục ghi tới 9 bàn thắng tại một vòng chung kết.

Trong bóng đá đôi khi xảy ra những sự vô lý ngoài sức tưởng tượng. Cơn lốc màu da cam ở thời kỳ đỉnh cao nhất, chinh phục người hâm mộ toàn thế giới với lối chơi tổng lực, lại hai lần phải thúc thủ ở hai trận chung kết World Cup liên tiếp, 1974 và 1978, trước hai đội chủ nhà Đức và Argentina, bị đánh giá là yếu hơn.

Còn bất công hơn thế nữa là việc Pháp chưa từng giành được một chiếc Cup nào, cả ở cấp độ đội tuyển lẫn CLB. Stade de Reims đã hai lần lọt vào trận đấu cuối cùng của Cup C1 các năm 1956 và 1959 nhưng đều phải dừng bước trước Real Madrid. Còn thành tích cao nhất mà đội tuyển Pháp giành được cho tới khi đó là chiếc HC đồng World Cup 1958 và xếp thứ tư giải năm 1982. Trong khi đó, đất nước hình lục lăng là nơi xuất xứ của giải thưởng danh giá Quả bóng vàng châu Âu, cũng chính người Pháp đề xướng ý kiến tổ chức World Cup và Cup C1. Thậm chí, chiếc Cup vô địch châu Âu được mang tên Henri Delaunay, nhà báo Pháp, người đã vận động để tổ chức ra giải vô địch dành cho các quốc gia châu Âu.

Thế nhưng, tại lần thứ hai đăng cai vòng chung kết EURO, Pháp tràn đầy cơ hội đăng quang. Đội chủ nhà sở hữu một đội hình mạnh nhất trong lịch sử, hơn cả thời của Raymond Kopa và Just Fontaine năm 58, khi Pháp hạ đương kim vô địch CHLB Đức 6-3 ở trận tranh giải ba. Bộ tứ tiền vệ nổi tiếng với Michel Platini, Alain Giresse, Jean Tigana và Luis Fernandez sẵn sàng vượt qua bất kỳ chướng ngại nào, sau khi gây choáng váng cho các đối thủ tại Cup thế giới ở Tây Ban Nha hai năm trước. Hàng phòng ngự cực kỳ chắc chắn nhờ sự góp mặt của thủ thành có đôi "tay nhựa" Joel Bats cùng các hậu vệ như Patrick Battiston hay Maxime Bossis.

Sự lo lắng nằm ở hàng tấn công. Kể từ sau khi Just Fontaine, vua phá lưới World Cup 1958 với 13 bàn thắng, giải nghệ, những chú gà trống Gaulois chưa bao giờ sản sinh được một cây săn bàn bẩm sinh. Tuy nhiên, CĐV đặt niềm tin vào Michel Platini. Cầu thủ đang khoác áo Juventus đã hai lần đoạt Quả bóng vàng châu Âu các năm 1983 và 1984 (anh sẽ tiếp tục giành danh hiệu này một lần nữa năm 1985, khi giúp Juventus lần đầu vô địch Cup C1, qua đó trở thành cầu thủ duy nhất 3 lần liên tiếp đoạt giải thưởng danh giá nhất thế giới do tạp chí France Football trao tặng). Platini tham dự EURO lần này sau khi đã 3 lần liền trở thành vua phá lưới tại Serie A nhờ những pha ghi bàn từ hàng tiền vệ.



Huyền thoại Michel Platini tại EURO 1984.


Những ứng cử viên nặng ký khác có thể kể đến CHLB Đức và Tây Ban Nha. Á quân World Cup 1982 có sự bổ sung của những tài năng như Rudi Voeller, Andreas Brehme và Guido Buchwald. Nhưng Đức gặp vấn đề với lối chơi không thực sự nhuần nhuyễn. Tây Ban Nha là một đối thủ nguy hiểm dẫu chỉ giành vé ở lượt đấu cuối cùng vòng loại. Tại trận này, Tây Ban Nha buộc phải thắng Malta với tỷ số chênh lệch ít nhất 11 bàn để vượt qua đội đầu bảng Hà Lan. Kết quả, dù bỏ lỡ một quả phạt 11 m nhưng Tây Ban Nha vẫn giành vị trí số một bảng 7 vòng loại sau chiến thắng 12-1. Chung cuộc, Tây Ban Nha cùng được 13 điểm như Hà Lan sau 8 vòng đấu, nhưng có hiệu số thắng bại là 24-8 so với 22-6 của đối thủ, nhờ vậy, giành quyền tới Pháp nhờ ghi được nhiều bàn thắng hơn.



Michael Laudrup.

Những đội được đánh giá là ngựa ô tại giải có Romania và Đan Mạch. Romania là đội đã vượt qua Italy để có mặt tại Pháp. Đương kim vô địch thế giới Italy là một thất vọng lớn lao vì chỉ thắng được một trận đấu cuối cùng trước đảo Síp trong 8 lượt đấu ở vòng loại. Đan Mạch, thường bị đánh giá là đội bóng hạng hai ở châu Âu, bỗng nhiên có được thế hệ tài năng nhất trong lịch sử, tính cả đến ngày nay. Nổi nhất trong số đó là Allan Simonsen, Quả bóng vàng châu Âu 1977, cùng các đồng đội Preben Elkjaer, Frank Arnesen, Soren Lerby, Morten và Jesper Olsen, đặc biệt là thần đồng 19 tuổi Michael Laudrup. Hai năm sau EURO 1984, Laudrup, huyền thoại lớn nhất lịch sử quốc gia vùng Bắc Âu, sẽ cùng Đan Mạch bùng nổ khi tham dự World Cup 1986 tại Mexico.

Michel Platini - kẻ huỷ diệt

Phong cách của huyền thoại bóng đá thế giới, cả trên sân cỏ lẫn ngoài đời, đều không cho thấy điều đó. Nhưng những kỳ công mà Platini đã thực hiện thì quả thật đã gây ra nỗi kinh hoàng cho mọi đối thủ. Tại trận khai mạc, Platini ghi bàn duy nhất giúp Pháp vượt qua Đan Mạch. Như thường lệ, sự phối hợp giữa Giresse và Tigana cho phép Platini tung hoành bất chấp sự đeo bám của hậu vệ đối phương. Trận đấu thứ hai thực sự là của riêng Platini với một cú hat-trick vào lưới Bỉ. Cuộc đối đầu giữa Platini và Enzo Scifo đã không hấp dẫn như mong đợi vì cầu thủ gốc Italy chơi mờ nhạt và bị thay ra giữa chừng. Hai pha lập công khác của Giresse và Fernandez giúp Pháp hoàn tất chiến thắng 5-0. Một lần nữa, Giresse toả sáng với những pha phối hợp lắt léo và những đường chuyền thông minh.

Trận đấu giữa Nam Tư, đội đã bị loại, và Pháp, đội đã giành vé lại diễn ra hấp dẫn. Nam Tư đã mở tỷ số trước và chỉ chịu thua Pháp bởi phong độ xuất sắc của Platini. Trận thứ hai liên tiếp Platini lập hat-trick, nâng số bàn thắng ghi được lên con số 7 sau 3 trận vòng bảng. Thua 2-3, Nam Tư bị loại mà không kiếm nổi 1 điểm, dù chơi hay trong cả 3 lần xuất quân.

Cùng với Pháp, Đan Mạch là đội còn lại của bảng 1 lọt vào bán kết. Trong khi Pháp đè bẹp Bỉ 5-0 thì những chú lính chì cũng hạ nhục Nam Tư với kết quả tương tự. Đội bóng Đông Âu chơi cũng hay và kỹ thuật như đối thủ nhưng để thua do khả năng kết thúc quá kém và sự đen đủi một cách khó hiểu. Trận này, Michael Laudrup không ghi bàn nhưng tỏ ra xuất sắc và tạo nhiều cơ hội cho đồng đội. Ở trận đấu quyết định với Bỉ, Đan Mạch đã có cuộc lội ngược dòng ngoạn mục, thắng 3-2 dù bị dẫn trước hai bàn ngay trong 45 phút đầu tiên.

Trong 4 đội Đức, Romania, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha ở bảng 2, không có cái tên nào nổi trội hẳn lên. Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đều đã hoà trong hai trận đầu tiên và cần phải thắng ở lượt trận cuối mới có cơ hội đi tiếp. Và cả hai đội cùng giành chiến thắng sít sao 1-0. Trong hai trận đấu này, thắng lợi 1-0 mà Tây Ban Nha có được khi đối đầu với Đức thực sự là một thử thách khó khăn mà các cầu thủ xứ sở đấu bò đã vượt qua được. Trong khoảng thời gian đầu tiên, thủ thành Luis Arconada đã phải hai lần vất vả cản phá những pha kết thúc của Klaus Allof. Trong vòng 30 phút cuối, Tây Ban Nha buộc phải tăng tốc vì đối thủ của họ chỉ cần hoà là đủ để có mặt ở vòng sau. Nhưng cũng phải đến khi trận đấu bước sang những phút đá bù giờ, một sự không hiểu ý giữa thủ môn Harald Schumacher và các trung vệ tạo điều kiện cho Antonio Maceda đánh đầu tung lưới Đức.

Trận bán kết đầu tiên giữa Pháp và Bồ Đào Nha là một trong những trận đấu hay nhất tại các vòng chung kết. Một trận đấu mà tính hấp dẫn, sự căng thẳng tương tự như cuộc đối đầu Italy thắng Đức 4-3 tại bán kết World Cup 1970. Platini chuyền bóng cho Domergue ghi bàn phút 24. Trong những phút tiếp theo, dưới sự dẫn dắt của Platini, thế trận diễn ra một chiều và Manuel Bento đã phải vất vả ngăn chặn các cơ hội của đối phương. Thủ môn chỉ cách ngày sinh nhất lần thứ 36 đúng hai ngày đã có một buổi chiều xuất sắc. Đến phút 74, Chalana bên cánh trái chuyền cho Rui Jordao bất ngờ đánh đầu, ghi bàn đầu tiên tại giải, gỡ hoà 1-1. Hiệp phụ thứ nhất diễn ra được 8 phút, lại là Jordao, vẫn đón bóng của Chalana, vôlê chính xác vào góc cao. Dồn tất cả lên tấn công, đội chủ nhà cân bằng 2-2 nhờ công Domergue, sau khi bóng đi ra từ chân Platini.

Platinin cũng chính là sự khác biệt giữa hai đội. Trong khi Bồ Đào Nha đã sẵn sàng bước vào loạt đá luân lưu thì tỷ số 3-2 được ấn định. Phút cuối cùng hiệp phụ thứ hai, Tigana chuyền ngang khung thành. Platini bình tĩnh khống chế trước khi sút tung lưới Bento, làm cả nước Pháp bùng nổ. Platini chạy dọc đường biên, phía sau anh là đám động với hàng trăm lá quốc kỳ là hình ảnh đẹp nhất của vòng chung kết. 16 năm sau, trận đấu trên lặp lại. Cũng tại bán kết EURO, năm 2000, Pháp một lần nữa vượt qua Bồ Đào Nha trong hiệp phụ thứ hai bằng bàn thắng của một huyền thoại khác - Zinedine Zidane.

Ở trận bán kết còn lại, Tây Ban Nha vượt qua Đan Mạch sau cuộc đấu cân não trên chấm 11 m. Hai đội hoà nhau 1-1 trong 120 phút thi đấu. Đội bóng đến từ phía bên kia dãy Pyrenees có tham vọng lặp lại chiến tích của 20 năm trước nhưng đội chủ nhà lại quyết không bỏ qua cơ hội lần đầu tiên giành ngôi quán quân. Một trận đấu hứa hẹn đầy hấp dẫn và quyết liệt.

Sai lầm của thủ thành Arconada


Jean Tigana là một trong số cầu thủ chơi hay nhất EURO 1984.
Tây Ban Nha khởi đầu tốt hơn nhưng nhanh chóng sau đó, Pháp đã xác lập vị thế của một nhà vô địch tương lai với lối chơi áp đặt. Tuy vậy, hầu như không có cơ hội thực sự nguy hiểm nào được tạo ra trong hiệp một. Thời điểm bước ngoặt xảy ra ở phút 57. Thật nực cười khi trong một giải đấu hấp dẫn, một cầu thủ chơi rất tốt từ đầu lại mắc phải một sai lầm làm hoen ố cả sự nghiệp. Cú đá trực tiếp từ ngoài vòng 16m50 mà Platini thực hiện không có chút nào đặc trưng cho những pha đá phạt nổi tiếng của anh. Nó đi thấp, vòng qua bên ngoài hàng rào, đi vào vị trí thủ môn Arconada đã đón sẵn. Arconada đổ người đón bóng, nhưng lại để trôi qua người và lăn vào phía bên kia vạch cầu môn. Bàn thua làm tan biến sự hưng phấn mà Tây Ban Nha mang theo từ đầu giải.

Thời gian còn lại, các cầu thủ Pháp mặc sức tung hoành và tạo ra rất nhiều pha hãm thành. Bàn thắng phút 90 của Bruno Bellone ấn định kết quả 2-0. Trong số 14 lần tuyển Pháp làm tung lưới đối phương, đây là bàn duy nhất được ghi do công một tiền đạo. Trong khi đó, Platini ghi tới 9 bàn thắng sau 5 trận đấu. Tương tự như 13 bàn thắng của Just Fontaine năm 1958, một người Pháp nữa lại lập nên một kỷ lục ghi bàn khó có thể bị bắt kịp. Đáng chú ý hơn, Platini đã ghi bàn bằng cả chân trái, chân phải, bằng đầu và đá phạt, đồng thời còn tạo nhiều cơ hội cho đồng đội. Một mình Platini còn ghi được nhiều bàn thắng hơn so với cả hai đội Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Một cầu thủ toàn năng.

Nhiều ý kiến cho rằng Pháp đã may mắn với lợi thế sân nhà. Nhưng không ai có thể phủ nhận Pháp là nhà vô địch tuyệt đối khi đó. Trong suốt cả năm, họ thi đấu 12 trận và giành chiến thắng cả 12.

Kết quả các trận đấu tại EURO 1984:

Chung kết

Pháp 2 - 0 Tây Ban Nha

Bán kết

Pháp 3 - 2 Bồ Đào Nha
Đan Mạch 1 - 1 Tây Ban Nha

Vòng đấu bảng

Bảng 1

Pháp 1 - 0 Đan Mạch
Bỉ 2 - 0 Nam Tư
Pháp 5 - 0 Bỉ
Đan Mạch 5 - 0 Nam Tư
Pháp 3 - 2 Nam Tư
Đan Mạch 3 - 2 Bỉ

Bảng 2

Đức 0 - 0 Bồ Đào Nha
Romania 1 - 1 Tây Ban Nha
Đức 2 - 1 Romania
Bồ Đào Nha 1 - 1 Tây Ban Nha
Đức 0 - 1 Tây Ban Nha
Bồ Đào Nha 1 - 0 Romania

Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0
EURO 1988

HÀ LAN CHẤM DỨT CƠN KHÁT DANH HIỆU


Một bàn thắng ở phút 88 trận bán kết khiến cho đội chủ nhà Đức không còn đủ thời gian lội ngược dòng, một pha ghi bàn không tưởng ấn định tỷ số 2-0 ở trận chung kết với Liên Xô, Van Basten là nhân tố chính giúp cho đội tuyển xứ sở hoa tulip có được danh hiệu đầu tiên trong lịch sử.



Gullit nâng cao Cup vô địch EURO 1988.


Đội chủ nhà Đức đương nhiên được kể đến đầu tiên trong số các ứng cử vô địch. Dưới sự dẫn dắt của Frank Beckenbauer, cùng hàng loạt hảo thủ như Jurgen Klinsmann, Jurgen Kohler hay Thomas Berthold, Đức tràn đầy tham vọng lần thứ ba trở thành quán quân châu Âu. Việc Rudi Voeller bình phục chấn thương cũng là một sự cổ vũ lớn với các CĐV Đức. Nhưng đây là một giải đấu được dự báo là sẽ nhiều chông gai cho bất kỳ đội nào khi góp mặt ở vòng chung kết là những đối thủ như Italy, Anh, Liên Xô và Hà Lan.

Italy là một đội tuyển mạnh, với nguồn sinh lực dồi dào từ những gương mặt trẻ của đội U21 mới chiến thắng tại giải trẻ châu Âu như Paolo Maldini, Roberto Mancini và Gianluca Vialli. Ngược lại, Liên Xô sở hữu một dàn cầu thủ đạt đến độ chín tài năng. Được xây dựng với bộ khung là đội hình của Dynamo Kiev, từng giành Cup C2 hai năm trước, sức mạnh lớn nhất mà Liên Xô có được là bộ óc chiến thuật của HLV vĩ đại Valery Lobanovsky và thủ môn hay nhất thế giới thời bấy giờ, Rinat Dasaev. Ở vòng loại, Lobanovsky và các học trò đã chứng minh sức mạnh khi vượt qua cả đương kim vô địch Pháp lẫn Đông Đức, có sự góp mặt của những ngôi sao như Andreas Thom, Ulf Kirsten và Mattias Sammer.

Những chú sư tử Anh quốc cũng quyết tâm giành ngôi vị số một châu lục lần đầu tiên. Hy vọng này hoàn toàn có cơ sở vì Anh là một trong số các đội có hàng tấn công mạnh nhất (sau 6 trận vòng loại, ghi được 19 bàn thắng). Khu trung tuyến có mặt Glenn Hoddle và Bryan Robson, trên hàng tiền đạo là Chris Waddle, John Barnes và vua phá lưới World Cup 1986 Gary Lineker. Hà Lan đến với vòng chung kết EURO lần thứ 8 với đội hình có thể sánh ngang với thời của Johan Cruff. Dựa vào những tên tuổi như Ronald Koeman, Frank Rijkaard, Ruud Gullit và Van Basten, người sẽ trở thành vua phá lưới đồng thời là cầu thủ hay nhất giải, đội tuyển da cam có thừa sức mạnh để tin tưởng sẽ vượt qua vận đen của các bậc tiền bối tại World Cup 1974, cũng trên đất Đức.

Ứng cử viên lộ diện

Vòng đấu bảng kết thúc, Liên Xô là đội được đánh giá có khả năng vô địch nhiều nhất. Hà Lan và Liên Xô đều rất được ưa thích nhưng cái tạo nên sự khác biệt ở trận ra quân của hai đội, nằm cùng bảng 2, là tài cầm quân của Valery Lobanovsky. Chiến thuật gây sức ép ở khu vực giữa sân của ông khiến đối thủ buộc phải sử dụng lối chơi bóng dài xa lạ. Một pha tấn công nhuần nhuyễn của cặp tiền đạo đã mang lại cho Liên Xô chiến thắng 1-0 ở phút 52. Vassili Rats tung một đường chuyền vượt tuyến cho Igor Belanov, Quả bóng vàng châu Âu năm 1986, đột phá bên cánh trái. Sau đó, chính Rats băng lên đón cú trả về của đồng đội, tung cú vôlê tầm thấp vào góc xa. Van Basten, mới khỏi chấn thương và vào sân từ băng ghế dự bị, bỏ lỡ cơ hội gỡ hoà khi đánh đầu trúng xà ngang phút 83. Thất bại đẩy Hà Lan vào trận quyết đấu cùng Anh, đội trước đó thua Ireland 0-1.



Thủ thành Dasaev, người kế tục huyền thoại Lev Yasin


Ở trận này, HLV Bobby Robson quyết định thay Waddle bên cánh phải bằng Trevor Steven và giao vai trò kiến thiết cho Glenn Hoddle, nhờ đó Anh đã chơi sắc nét hơn. Tuy nhiên vận may hoàn toàn quay lưng lại với đội bóng đảo quốc sương mù. Trước khi tỷ số được mở, hai lần Anh đưa bóng đi trúng khung gỗ Hà Lan từ các pha kết thúc của Lineker và Hoddle. Phút 44, Van Basten ghi bàn thắng đầu tiên cho riêng mình sau đợt tấn công khởi xướng từ Gullit bên cánh trái. Phút 53, Bryan Robson gỡ hoà 1-1. Nhưng đây là trận đấu dành riêng cho Van Basten và tiền đạo này phá hỏng lần ra quân thứ 100 cho đội tuyển của thủ thành Peters Shilton bằng hai lần lập công nữa ở các phút 71 và 75, ấn định kết quả 3-1.

Sau trận này, Anh thua tiếp 1-3 trước Liên Xô, một màn trình diễn xuất sắc của các học trò HLV Lobanovsky. Trong khi đó, bàn thắng duy nhất của Wim Kieft kết liễu giấc mơ của Ireland. Dù vậy, Ronald Whelan, John Aldrige, Francis Stapleton hay Ray Houghton, cầu thủ ghi bàn trong trận thắng Anh 1-0, sẽ luôn là những cái tên mà CĐV Ireland nhớ mãi. Như vậy, Hà Lan, tại bán kết sẽ gặp đội chủ nhà Đức, đứng đầu bảng 1 nhờ hơn Italy hiệu số bàn thắng bại, còn Liên Xô tiếp nhận thách thức từ phía đội tuyển thiên thanh.

Ở trận bán kết đầu tiên, chỉ đơn giản là Liên Xô quá mạnh so với Italy. Với nhiều gương mặt còn rất trẻ, thời điểm mà người ta hy vọng Italy sẽ thành công không phải là năm 88 mà là hai năm sau đó, khi vòng chung kết World Cup được tổ chức trên đất nước hình chiếc ủng. Liên Xô tiến vào trận chung kết nhờ hai bàn thắng của Litovtchenko và Protassov các phút 58 và 62. Chướng ngại cuối cùng có thể ngăn cản Liên Xô vô địch châu Âu lần thứ hai là đối thủ mà họ đã đánh bại 10 ngày trước đó - tuyển Hà Lan.

Tại trận bán kết thứ hai, Hà Lan đã có cuộc phục thù ngọt ngào cho thất bại của năm 1974. Tại World Cup ở Đức 14 năm trước, Hà Lan của huyền thoại Johan Cruff với chiến thuật tổng lực chinh phục toàn thế giới nhưng lại chịu thúc thủ ở trận đấu cuối. Với lợi thế sân nhà, Frank Beckenbauer, đội trưởng của tuyển Đức năm 74, dẫn dắt các đồng đội giành thắng lợi 2-1. Giờ đây Beckenbauer đã là HLV nhưng các học trò của ông không thể lặp lại chiến tích của lứa đàn anh khi trước, dù Lothar Matthaus mở tỷ số từ phút 55. Phút 74, Ronald Koeman gỡ hoà 1-1. Và chỉ hai phút trước khi trọng tài nổi còi chấm dứt thời gian thi đấu chính thức, một pha phối hợp cổ điển. R. Koeman chuyền cho Jan Wouters trong vòng cấm. Bóng được căng ngang để Van Basten vượt qua Jurgen Kohler, xoài người đón bóng, đưa vào góc thấp.

Van Basten thoả mãn niềm khao khát của Hà Lan

Gặp lại Liên Xô ở chung kết, Hà Lan cho thấy họ biết cách học hỏi từ thất bại nhanh như thế nào. Phút 32, Ruud Gullit đưa Hà Lan vượt lên dẫn trước. Erwin Koeman chuyền vào góc xa. Trong khi hàng thủ Liên Xô dâng lên bắt việt vị thì Van Basten đánh đầu trả bóng lại cho Gullit đánh bại Dasaev từ một pha kết thúc bằng đầu rất mạnh ở góc gần. Rút kinh nghiệm trận thua ở vòng bảng, lần này HLV Rinus Michel yêu cầu Van Basten chơi áp sát cầu môn đối phương, tận dụng khoảng trống ở hàng phòng ngự Liên Xo do sự vắng mặt của Oleg Kuznetsov. Chiến thuật này đã mang lại kết quả ở phút 54.



Van Basten sau khi ghi bàn thắng tuyệt đẹp ở trận chung kết.


Van Tiggelen chuyền bóng cho Arnold Muhren bên cánh trái. Không cần chỉnh bóng, Muhren chuyền bổng sâu sang bên cánh phải. Ở một góc rất hẹp, chỉ cách đường biên ngang chừng 5 m, Van Basten rõ ràng không có lựa chọn nào khác ngoài việc chuyền bóng vào trong cho Ruud Gullit. Thế nhưng, bằng bản năng một trong những tiền đạo hay nhất thế giới mọi thời đại, Van Basten tung ra một cú vôlê qua đầu Rinat Dasaev danh tiếng, đưa bóng vào góc xa. Một bàn thắng không tưởng.

Liên Xô chỉ có thể tự trách mình vì đã bỏ lỡ một quả penalty sau đó. Igor Belanov, cầu thủ đã ghi 4 bàn thắng tại World Cup 1986, trong đó có hai bàn từ chấm 11 m, đã kết thúc quá hiền lành và để thủ môn Van Breukelen chặn được. Một tháng trước đó, chính Van Breukelen cũng đã chặn được một quả phạt đền, giúp PSV Eidhoven đoạt Cup C1. Hà Lan xứng đánh với ngôi vô địch châu Âu, danh hiệu duy nhất cho đến nay. Đội tuyển da cam đã gặp nhiều may mắn tại giải nhưng họ đã thành công nhờ những cầu thủ lớn như Gullit hay trên tất cả, là Marco Van Basten, vua phá lưới với 5 bàn thắng.

Kết quả các trận đấu tại EURO 1988:
Chung kết

Liên Xô 0-2 Hà Lan

Bán kết

Đức 1-2 Hà Lan
Liên Xô 2-0 Italy

Vòng đấu bảng

Bảng 1

Đức 1-1 Italy
Đan Mạch 2-3 Tây Ban Nha
Đức 2-0 Đan Mạch
Italy 1-0 Tây Ban Nha
Đức 2-0 Tây Ban Nha
Italy 2-0 Đan Mạch

Bảng 2

Anh 0-1 CH Ireland
Hà Lan 0-1 Liên Xô
Anh 1-3 Hà Lan
CH Ireland 1-1 Liên Xô
Anh 1-3 Liên Xô
CH Ireland 0-1 Hà Lan

Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0
Euro 1992
Cổ tích Đan Mạch thành hiện thực



Tham dự Euro 1992 chỉ với tư cách đội thay thế cho Nam Tư, nhưng thùng thuốc súng Đan Mạch đã bùng nổ, hất văng mọi vật cản để giành chiến thắng. Những chàng lính chì dũng cảm viết nên một kết thúc thần kỳ hơn chính những câu chuyện của Andersen, và có lẽ là bất ngờ lớn nhất lịch sử bóng đá.



Đan Mạch ăn mừng chiến thắng trong trận chung kết.


34 năm sau World Cup 1958, một lần nữa người dân Thụy Điển lại được sống trong bầu không khí cuồng nhiệt của lễ hội bóng đá. Đội bóng chủ nhà rơi vào bảng tử thần, nơi có sự góp mặt của Pháp và Anh. Đội lép vế nhất bảng này chính là Đan Mạch. Tuyển Pháp, dưới sự dẫn dắt của huyền thoại Michel Platini, là ứng cử viên lớn nhất cho danh hiệu vô địch. Nằm cùng bảng A vòng loại với Tiệp Khắc và Tây Ban Nha nhưng Pháp giành chiến thắng cả 8 trận, ghi được 20 bàn thắng, trong đó có 12 thuộc về cặp tiền đạo Jean Pierre Papin - Eric Cantona.

Anh là đội duy nhất trong giai đoạn chuẩn bị cho EURO 1992 đánh bại Pháp 2-0, trên sân nhà Wembley. Ở trận này, tiền đạo U21 Alain Shearer đã ghi bàn ngay trong lần đầu tiên khoác áo đội tuyển quốc gia. Mặc dù thi đấu không ấn tượng ở vòng loại, Anh cũng không để thua trận nào. Trong đội hình những chú sư tử khi đó có những hảo thủ như David Platt hay vua phá lưới vòng chung kết Cup thế giới 1986 Gary Linerker. Ngay cả những cầu thủ tấn công tiếng tăm như Chris Waddle hay Bryan Robson đều bị HLV Graham Taylor gạt ra ngoài danh sách.

Đan Mạch xếp thứ nhì bảng 4 vòng loại, dưới Nam Tư. Có lẽ người Nam Tư còn mãi tiếc nuối về việc đội tuyển của họ không thể tham dự kỳ EURO tại Thụy Điển. Chưa bao giờ xứ sở được mệnh danh là Brazil của châu Âu lại sản sinh ra nhiều tài năng sáng chói như vậy. Đội hình được tạo nên chủ yếu bởi những cầu thủ Sao Đỏ Belgrade giành Cup C1 năm 1991, Nam Tư là một cái tên đáng gờm với những ngôi sao như Robert Prosinecki, Dragan Stojkovic, Darko Pancev, Zvonimir Boban và nhất là Dejan Savicevic với cái chân trái ma thuật. Tuy nhiên, do nội chiến nổ ra, Nam Tư đã phải nhường lại chỗ cho Đan Mạch.

Trong đội hình Đan Mạch chỉ có một ngôi sao và là ngôi sao hàng đầu thế giới, Michel Laudrup. Tuy nhiên, Laudrup anh do bất đồng với HLV Richard Moller Nielsen đã từ chối đến Thụy Điển, dù Brian, người em trai, chấp nhận cùng đồng đội làm kẻ thế chỗ. Sau 3 thất bại ở vòng bảng EURO 1988, không mấy người đặt hy vọng vào những chú lính chì Đan Mạch.

Ngoài bảng 1, bảng 2 cũng rất đáng gờm với Hà Lan, Đức và Cộng đồng các quốc gia độc lập SNG. Ở bảng này, Scotland bị đánh giá thấp nhất. Hà Lan là đương kim vô địch châu Âu, Đức là quán quân thế giới còn SNG đã loại Italy của ngôi sao trẻ Roberto Baggio, của Franco Baresi và Gianluca Vialli trên đường tới vòng chung kết. Đây là một bảng đấu có nhiều duyên nợ. 4 năm trước, Hà Lan đã loại Đức ở bán kết trước hạ tiếp Liên Xô (tiền thân của đội SNG) tại trận đấu cuối cùng để lần đầu tiên vô địch châu Âu.

Những bất ngờ liên tiếp

Tại mọi giải đấu, những bất ngờ luôn tạo ra sự thú vị cho người hâm mộ và mang lại sự hấp dẫn cho bóng đá. Tuy nhiên, những gì đã xảy ra tại giải đấu ở Thụy Điển năm 1992 thực sự nằm ngoài sự tưởng tượng của ngay cả những người mơ mộng nhất.

Việc Pháp bị loại đã được báo trước bằng trận hòa thất vọng với Thụy Điển. Những chú gà trống Gaulois bị dẫn trước từ phút 24. Mãi đến phút 58, tiền vệ nhỏ con Cristina Perez, rất được Platini ưa thích, sau khi vào sân thay người đầu hiệp hai, mới tung ra một đường chuyền sát thủ để Papin gỡ hòa. Trước khi trận đấu kết thúc, cầu thủ đầu trọc Klass Ingersson của Thụy Điển một lần kết thúc trúng cột dọc. Ở trận kế tiếp hòa 0-0 với Anh, Pháp đột nhiên tỏ ra thận trọng một cách khó hiểu khi thay vì sử dụng Perez, đã chọn Luis Fernandez, một trong bộ tứ nổi tiếng từ thời Platini còn thi đấu. Nhát dao kết liễu triều đại của Platini là trận thua Đan Mạch 1-2.

Đan Mạch mở tỷ số trước ở phút 8 nhờ công Henrik Larsen. Đội bóng bị đánh giá là chiếu dưới bỗng chơi đầy quyết tâm ở trận đấu quyết định chiếc vé thứ hai vào bán kết (trước đó, Thụy Điển đã buộc Anh phải về nước với chiến thắng 2-1). Ngay cả khi Papin gỡ hòa thế trận vẫn không thay đổi. Bàn ấn định tỷ số mà cầu thủ dự bị Lars Elstrup ghi được chỉ là kết quả tất yếu của một trận đấu mà đội hay hơn đã thắng. Đan Mạch tiếp tục cuộc phiêu lưu nhưng thử thách trước mặt còn lớn hơn rất nhiều. Đoàn quân của HLV Niesel sẽ phải đối mặt với những người Hà Lan bay, đội đứng đầu bảng 2.

Ở bảng 2, Hà Lan và Đức là hai đội giành vé vượt qua vòng bảng. Đức, đứng nhì bảng này, sẽ gặp Thụy Điển ở cặp bán kết còn lại.

Phải chăng Rinus Michel và các học trò đã quá chủ quan sau trận thắng Đức 3-1 ở vòng bảng để đến nỗi bị Đan Mạch chặn lại ở bán kết? Chỉ biết rằng đội tuyển da cam đã thi đấu thiếu sự khẩn trương ngay cả khi Brian Laudrup chuyền chính xác cho Larsen mở tỷ số phút 5. Phút 23, từ cánh phải Frank Rijkaard chuyền bóng cho tiền đạo trẻ Denis Bergkamp cân bằng. 10 phút sau, Larsen lại ghi bàn từ khoảng cách gần, sau một pha tranh bóng lộn xộn trước khung thành. Bị cấm thi đấu ở trận chung kết vì nhận thẻ trong hai trận liên tiếp nhưng Larsen đã đóng góp quá đủ cho Đan Mạch. Laudrup em cũng là một cầu thủ chơi nổi bật, với kỹ thuật và lối chơi thông mình, buộc hàng thủ Hà Lan của Ronald Koeman phải làm việc cật lực.

4 phút trước khi hết giờ, Rijkaard phối hợp cùng Gullit và ghi bàn gỡ hòa 2-2. Trong hai hiệp phụ, Peter Schmeichel, trong tương lai sẽ là một trong những thủ môn hay nhất thế giới, đã làm nản lòng mọi chân sút của Hà Lan, đặc biệt cú kết thúc gần của Bryan Roy. Một thất bại có thể dự báo trước với đội bóng xứ sở hoa tulip khi tiến hành thi đấu luân lưu. Trong số 10 cầu thủ của hai đội lĩnh trách nhiệm thực hiện sứ mệnh nặng nề từ chấm 11m, chỉ có mình Van Basten đã để Schmeichel chặn được. Trận thua này là giải đấu lớn cuối cùng của bộ ba huyền thoại Van Basten - Gullit - Rijkaard.

Ở cặp đấu còn lại, Đức đã chấm dứt tham vọng của đội chủ nhà bằng chiến thắng 3-2 cực kỳ thuyết phục, trận đấu hay nhất của họ tại giải. Phút 11, Thomas Hassler đưa Đức dẫn trước bằng một cú sút phạt tuyệt đẹp, còn hơn cả bàn thắng anh ghi được trong trận hòa 1-1 với SNG ở vòng bảng. Cầu thủ thấp nhỏ này tiếp tục chứng tỏ mình là tiền vệ hay nhất giải khi cướp bóng, tạo điều kiện để Mattias Sammer tạt bóng cho Karl Heinz Riedle nhân đôi cách biệt phút 59. Vài phút sau, đội chủ nhà gỡ lại một bàn từ chấm 11m nhờ công Thomas Brolin nhưng trận đấu được định đoạt ở phút 88, khi Riedle ghi bàn thứ hai cho riêng mình. Sau đó một phút, cái đầu của tiền đạo cao kều Kennet Andersson rút ngắn kết quả xuống còn 2-3 nhưng không còn đủ thời gian cho Thụy Điển gỡ hòa. Đức vào chung kết.

Thứ sáu, 4/6/2004, 11:01 GMT+7

Euro 1992 - cổ tích Đan Mạch thành hiện thực


Đan Mạch ăn mừng chiến thắng trong trận chung kết.
Tham dự Euro 1992 chỉ với tư cách đội thay thế cho Nam Tư, nhưng thùng thuốc súng Đan Mạch đã bùng nổ, hất văng mọi vật cản để giành chiến thắng. Những chàng lính chì dũng cảm viết nên một kết thúc thần kỳ hơn chính những câu chuyện của Andersen, và có lẽ là bất ngờ lớn nhất lịch sử bóng đá.

34 năm sau World Cup 1958, một lần nữa người dân Thụy Điển lại được sống trong bầu không khí cuồng nhiệt của lễ hội bóng đá. Đội bóng chủ nhà rơi vào bảng tử thần, nơi có sự góp mặt của Pháp và Anh. Đội lép vế nhất bảng này chính là Đan Mạch. Tuyển Pháp, dưới sự dẫn dắt của huyền thoại Michel Platini, là ứng cử viên lớn nhất cho danh hiệu vô địch. Nằm cùng bảng A vòng loại với Tiệp Khắc và Tây Ban Nha nhưng Pháp giành chiến thắng cả 8 trận, ghi được 20 bàn thắng, trong đó có 12 thuộc về cặp tiền đạo Jean Pierre Papin - Eric Cantona.

Anh là đội duy nhất trong giai đoạn chuẩn bị cho EURO 1992 đánh bại Pháp 2-0, trên sân nhà Wembley. Ở trận này, tiền đạo U21 Alain Shearer đã ghi bàn ngay trong lần đầu tiên khoác áo đội tuyển quốc gia. Mặc dù thi đấu không ấn tượng ở vòng loại, Anh cũng không để thua trận nào. Trong đội hình những chú sư tử khi đó có những hảo thủ như David Platt hay vua phá lưới vòng chung kết Cup thế giới 1986 Gary Linerker. Ngay cả những cầu thủ tấn công tiếng tăm như Chris Waddle hay Bryan Robson đều bị HLV Graham Taylor gạt ra ngoài danh sách.

Đan Mạch xếp thứ nhì bảng 4 vòng loại, dưới Nam Tư. Có lẽ người Nam Tư còn mãi tiếc nuối về việc đội tuyển của họ không thể tham dự kỳ EURO tại Thụy Điển. Chưa bao giờ xứ sở được mệnh danh là Brazil của châu Âu lại sản sinh ra nhiều tài năng sáng chói như vậy. Đội hình được tạo nên chủ yếu bởi những cầu thủ Sao Đỏ Belgrade giành Cup C1 năm 1991, Nam Tư là một cái tên đáng gờm với những ngôi sao như Robert Prosinecki, Dragan Stojkovic, Darko Pancev, Zvonimir Boban và nhất là Dejan Savicevic với cái chân trái ma thuật. Tuy nhiên, do nội chiến nổ ra, Nam Tư đã phải nhường lại chỗ cho Đan Mạch.

Trong đội hình Đan Mạch chỉ có một ngôi sao và là ngôi sao hàng đầu thế giới, Michel Laudrup. Tuy nhiên, Laudrup anh do bất đồng với HLV Richard Moller Nielsen đã từ chối đến Thụy Điển, dù Brian, người em trai, chấp nhận cùng đồng đội làm kẻ thế chỗ. Sau 3 thất bại ở vòng bảng EURO 1988, không mấy người đặt hy vọng vào những chú lính chì Đan Mạch.

Ngoài bảng 1, bảng 2 cũng rất đáng gờm với Hà Lan, Đức và Cộng đồng các quốc gia độc lập SNG. Ở bảng này, Scotland bị đánh giá thấp nhất. Hà Lan là đương kim vô địch châu Âu, Đức là quán quân thế giới còn SNG đã loại Italy của ngôi sao trẻ Roberto Baggio, của Franco Baresi và Gianluca Vialli trên đường tới vòng chung kết. Đây là một bảng đấu có nhiều duyên nợ. 4 năm trước, Hà Lan đã loại Đức ở bán kết trước hạ tiếp Liên Xô (tiền thân của đội SNG) tại trận đấu cuối cùng để lần đầu tiên vô địch châu Âu.

Những bất ngờ liên tiếp

Tại mọi giải đấu, những bất ngờ luôn tạo ra sự thú vị cho người hâm mộ và mang lại sự hấp dẫn cho bóng đá. Tuy nhiên, những gì đã xảy ra tại giải đấu ở Thụy Điển năm 1992 thực sự nằm ngoài sự tưởng tượng của ngay cả những người mơ mộng nhất.

Việc Pháp bị loại đã được báo trước bằng trận hòa thất vọng với Thụy Điển. Những chú gà trống Gaulois bị dẫn trước từ phút 24. Mãi đến phút 58, tiền vệ nhỏ con Cristina Perez, rất được Platini ưa thích, sau khi vào sân thay người đầu hiệp hai, mới tung ra một đường chuyền sát thủ để Papin gỡ hòa. Trước khi trận đấu kết thúc, cầu thủ đầu trọc Klass Ingersson của Thụy Điển một lần kết thúc trúng cột dọc. Ở trận kế tiếp hòa 0-0 với Anh, Pháp đột nhiên tỏ ra thận trọng một cách khó hiểu khi thay vì sử dụng Perez, đã chọn Luis Fernandez, một trong bộ tứ nổi tiếng từ thời Platini còn thi đấu. Nhát dao kết liễu triều đại của Platini là trận thua Đan Mạch 1-2.

Đan Mạch mở tỷ số trước ở phút 8 nhờ công Henrik Larsen. Đội bóng bị đánh giá là chiếu dưới bỗng chơi đầy quyết tâm ở trận đấu quyết định chiếc vé thứ hai vào bán kết (trước đó, Thụy Điển đã buộc Anh phải về nước với chiến thắng 2-1). Ngay cả khi Papin gỡ hòa thế trận vẫn không thay đổi. Bàn ấn định tỷ số mà cầu thủ dự bị Lars Elstrup ghi được chỉ là kết quả tất yếu của một trận đấu mà đội hay hơn đã thắng. Đan Mạch tiếp tục cuộc phiêu lưu nhưng thử thách trước mặt còn lớn hơn rất nhiều. Đoàn quân của HLV Niesel sẽ phải đối mặt với những người Hà Lan bay, đội đứng đầu bảng 2.

Ở bảng 2, Hà Lan và Đức là hai đội giành vé vượt qua vòng bảng. Đức, đứng nhì bảng này, sẽ gặp Thụy Điển ở cặp bán kết còn lại.

Phải chăng Rinus Michel và các học trò đã quá chủ quan sau trận thắng Đức 3-1 ở vòng bảng để đến nỗi bị Đan Mạch chặn lại ở bán kết? Chỉ biết rằng đội tuyển da cam đã thi đấu thiếu sự khẩn trương ngay cả khi Brian Laudrup chuyền chính xác cho Larsen mở tỷ số phút 5. Phút 23, từ cánh phải Frank Rijkaard chuyền bóng cho tiền đạo trẻ Denis Bergkamp cân bằng. 10 phút sau, Larsen lại ghi bàn từ khoảng cách gần, sau một pha tranh bóng lộn xộn trước khung thành. Bị cấm thi đấu ở trận chung kết vì nhận thẻ trong hai trận liên tiếp nhưng Larsen đã đóng góp quá đủ cho Đan Mạch. Laudrup em cũng là một cầu thủ chơi nổi bật, với kỹ thuật và lối chơi thông mình, buộc hàng thủ Hà Lan của Ronald Koeman phải làm việc cật lực.

4 phút trước khi hết giờ, Rijkaard phối hợp cùng Gullit và ghi bàn gỡ hòa 2-2. Trong hai hiệp phụ, Peter Schmeichel, trong tương lai sẽ là một trong những thủ môn hay nhất thế giới, đã làm nản lòng mọi chân sút của Hà Lan, đặc biệt cú kết thúc gần của Bryan Roy. Một thất bại có thể dự báo trước với đội bóng xứ sở hoa tulip khi tiến hành thi đấu luân lưu. Trong số 10 cầu thủ của hai đội lĩnh trách nhiệm thực hiện sứ mệnh nặng nề từ chấm 11m, chỉ có mình Van Basten đã để Schmeichel chặn được. Trận thua này là giải đấu lớn cuối cùng của bộ ba huyền thoại Van Basten - Gullit - Rijkaard.

Ở cặp đấu còn lại, Đức đã chấm dứt tham vọng của đội chủ nhà bằng chiến thắng 3-2 cực kỳ thuyết phục, trận đấu hay nhất của họ tại giải. Phút 11, Thomas Hassler đưa Đức dẫn trước bằng một cú sút phạt tuyệt đẹp, còn hơn cả bàn thắng anh ghi được trong trận hòa 1-1 với SNG ở vòng bảng. Cầu thủ thấp nhỏ này tiếp tục chứng tỏ mình là tiền vệ hay nhất giải khi cướp bóng, tạo điều kiện để Mattias Sammer tạt bóng cho Karl Heinz Riedle nhân đôi cách biệt phút 59. Vài phút sau, đội chủ nhà gỡ lại một bàn từ chấm 11m nhờ công Thomas Brolin nhưng trận đấu được định đoạt ở phút 88, khi Riedle ghi bàn thứ hai cho riêng mình. Sau đó một phút, cái đầu của tiền đạo cao kều Kennet Andersson rút ngắn kết quả xuống còn 2-3 nhưng không còn đủ thời gian cho Thụy Điển gỡ hòa. Đức vào chung kết.

Kết thúc có hậu



John Jensen mở tỷ số trận chung kết.


Với những người yêu chuyện thần tiên, không còn một cái kết nào đẹp hơn việc tí hon Đan Mạch quật ngã chàng khổng lồ Đức. Nhưng với người hâm mộ Đức, đây là một trong những thất bại khó tiêu hóa nhất. Trong 15 phút đầu, đội bóng của HLV Berti Vogts tỏ ra hoàn toàn tự tin, sẵn sàng nghiền nát vị khách không mời bằng những cú nã pháo liên tục của Riedle, Stefan Reuter và Guido Buchwald. Nhưng đội chịu áp lực tâm lý ít hơn đã ghi được bàn thắng trước ở phút 18. Kim Vilfort tranh cướp bóng cùng Andreas Brehme, đánh gót lại cho Flemming Polvsen. Bóng được nhả lại cho John Jensen và cú sút từ mép vạch 16m50 đã không cho thủ thành Bodo Illgner cơ hội cản phá. Đây mới là bàn thắng thứ hai của Jensen trong 48 lần khoác áo Đan Mạch. Cầu thủ này cũng cần đến 98 lần ra sân mới có được bàn thắng đầu tiên cho Arsenal.

Phút 78, Vilfort để bóng chạm tay trước khi đá bóng chính xác vào bên trái Illgner. Nhưng dù sao trọng tài cũng vẫn công nhận và Đan Mạch đã giành Cup với chiến thắng 2-0. Dường như số mệnh đã hoàn toàn nghiêng về phía Đan Mạch. Vilfort vừa mới trở lại đội tuyển một ngày trước đó, sau khi vội vã bay đi thăm cô con gái nhỏ phải nằm viện vì bệnh máu trắng.

Các trận đấu tại EURO 1992:

Chung kết:

Đan Mạch 2-0 Đức

Bán kết:

Thụy Điển 2-3 Đức
Hà Lan 2-2 Đan Mạch

Vòng bảng:

Bảng 1

Thụy Điển 1-1 Pháp
Đan Mạch 0-0 Anh
Pháp 0-0 Anh
Thụy Điển 1-0 Đan Mạch
Thụy Điển 2-1 Anh
Pháp 1-2 Đan Mạch

Bảng 2

Hà Lan 1-0 Scotland
SNG 1-1 Đức
Scotland 0-2 Đức
Hà Lan 0-0 SNG
Hà Lan 3-1 Đức
Scotland 3-0 SNG

Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-15 09:16:02Vangdanhthienha>
Euro 1996
Cú hattrick của Đức


Số đội dự vòng chung kết tăng lên gấp đôi, thành 16 đội, CH Czech khẳng định sức mạnh của bóng đá Đông Âu, Italy ra về ngay sau vòng bảng, Đức lập thành tích vô địch châu Âu lần thứ ba trong lịch sử; 30 năm sau World Cup 1966, nước Anh mới lại tổ chức một giải bóng đá tầm cỡ.

Theo quy định mới, số lượng đội tham dự vòng chung kết chia thành 4 bảng đấu. Lần đầu tiên tại một giải đấu quốc tế, luật bàn thắng vàng được áp dụng cho những cuộc đối đầu trực tiếp. Đội tuyển nước chủ nhà hy vọng lập được kỳ tích như 30 năm trước, khi cũng được hưởng lợi thế sân nhà. Và điều này hoàn toàn có thể xảy ra. Bồ Đào Nha hay Croatia không phải là những cái tên đáng gờm. CH Czech và Nga chưa chứng tỏ được sự kế thừa các đội Liên Xô và Tiệp Khắc trước đây. Tây Ban Nha và Italy không thể hiện được sức mạnh thật sự. Pháp đang trong quá trình xây dựng lại, không cho gọi ngay cả Eric Cantona, vừa giúp Manchester United giành cú đúp. Chỉ có Đức luôn tỏ ra nguy hiểm, nhất là khi có trong đội hình Mattias Sammer và Jurgen Klinsmann.



Đội trưởng Klinsmann của Đức giơ cao Cup chiến thắng.



Tuy vậy, CĐV xứ sở sương mù không hài lòng cho lắm khi ở cùng bảng A với đội bóng anh em Scotland. Nhưng nếu có một bảng đấu mà tất cả các đội đều e ngại thì đó chính là bảng C, nơi góp mặt Đức, Italy, Czech và Nga.

Ám ảnh penalty

Như dự đoán, đương kim vô địch Đan Mạch bị loại ngay vòng đầu tiên. Cùng chung số phận còn có Nga và Italy. Nếu như Nga không phải là một đội quá mạnh thì việc Italy phải ra về sớm thực sự gây sốc vì họ đang là đương kim á quân thế giới. Khởi đầu bằng trận thắng 2-1 trước Nga, HLV Arrigo Sacchi quyết định sử dụng cặp tiền đạo dự bị Chiesa - Ravanelli ở trận gặp Czech, để Casiraghi, người đã ghi 2 bàn thắng, ngồi dự bị. Nhưng chỉ đến phút 35, kết quả trận đấu đã được định đoạt với pha ghi bàn của Radek Bejbl khiến. Trước đó, Nedved mở tỷ số bằng bàn thắng quốc tế đầu tiên, còn Chiesa là người gỡ hoà. Nếu giành chiến thắng ở trận gặp Đức, Italy sẽ vẫn giành vé đi tiếp nhưng Zola đã tự đánh mất cơ hội của đồng đội và của chính anh khi để Koepke chặn được quả phạt đền ở phút 81. Hai năm sau cú sút "bắn chim" của Roberto Baggio tại Mỹ, một lần nữa chấm 11 m trở thành nỗi ám ảnh với đội bóng áo thiên thanh.

Ở vòng tứ kết, có hai trận hoà không bàn thắng và kết thúc bằng những cú đá luân lưu đầy áp lực. Vòng chung kết thứ hai liên tiếp, Hà Lan, bị loại khi phải phân định kết quả bằng những cú sút may rủi. Lần này, đội chiến thắng họ là Pháp (sau đó cũng thua bằng đá luân lưu trước Czech ở vòng bán kết). Giống như Hà Lan, Tây Ban Nha thua chủ nhà Anh trong cuộc đấu cân não, sau khi hoà 0-0 ở 120 phút thi đấu.

Hai trận tứ kết khác, trái lại, rất hấp dẫn. Màn trình diễn xuất sắc của Sammer (Đức) biến Croatia trở thành khán giả, trong khi bàn thắng tuyệt đẹp được ghi bởi một cú sục bóng đầy ngẫu hứng của Poborsky (Czech) buộc Bồ Đào Nha phải về nước.

Hai trận bán kết đều phải nhờ cậy đến những loạt đá 11 m. May mắn không lặp lại với Pháp và Anh. Pháp thua Czech còn Anh bị khuất phục bởi thần kinh thép Đức.

Kỷ lục của người Đức

Năm 1990, Frank Beckenbauer dẫn dắt các học trò giành danh hiệu vô địch thế giới lần thứ ba. 6 năm sau, khi hai miền nước Đức đã thống nhất, với các cầu thủ trưởng thành cả ở hai Tây và Đông trước đây, đội tuyển Đức lập cú hat-trick tại giải đấu tầm cỡ châu lục. Ngọt ngào hơn, chiến thắng này diễn ra ngay tại Anh, nơi 30 năm trước, cũng tại Wembley, Đức đã thua đội chủ nhà ở trận chung kết World Cup bằng 3 bàn thắng của Geoff Hurst.

Vòng tứ kết, Đức đã có trận đấu không dễ dàng trước Croatia. Nhận bóng từ Mehmet Scholl, Sammer đá chạm tay Stanic. Một quả phạt đền cho Đức và Klinsmann không bỏ lỡ cơ hội đưa đội nhà vượt lên dẫn trước. Davor Suker gỡ hoà cho Croatia. Nhưng sau khi Stimac bị đuổi vì đốn ngã Scholl, trận đấu đã được quyết định. Sammer ấn định kết quả 2-1 sau khi chạy một chặng đường dài từ sân nhà để có mặt bên cầu môn đối phương. Trưởng thành với bóng đá Đông Đức, Mattias xứng đáng được mệnh danh cầu thủ libero hay nhất nước kể từ sau khi Beckenbauer treo giầy.

Bán kết với đội Anh đương nhiên càng khó khăn, nhất là Đức lại bị dẫn trước ngay ở phút thứ 3. Alain Shearer ghi bàn sau cú đánh đầu của Tony Adams. Nhưng người Đức có bao giờ bỏ cuộc? Một pha dàn xếp tấn công đơn giản và tỷ số là 1-1. Andreas Moller đưa bóng sang cánh trái, Thomas Helmer chuyền ngang chính xác để Stefane Kuntz hạ David Seaman. Trong những phút bù giờ, David Platt chuyền bóng cho Steve McManaman bên cánh phải nhưng cú tạt của tiền vệ Liverpool lại đi trúng cột dọc sau pha kết thúc của Darren Anderton. Trận đấu bước vào hiệp phụ giống như trận bán kết tại World Cup 1990. Cùng một tỷ số sau 120 phút thi đấu. Cùng loạt đá luân lưu kéo dài và cùng một đội chiến thắng.

Mỗi đội thực hiện thành công 5 quả penalty. Tới quả thứ sáu, người sút bên phía Anh là Stuart Pearce. Năm 1992, Peace thực hiện không thành công quả phạt đền, khiến Crystal Palace phải nhường suất trụ lại giải Ngoại hạng cho Ipswich. Và cú sút 11m đầu tiên sau 4 năm của Peace lại đi trúng cột dọc. Moller là người ấn định chiến thắng cho Đức, an ủi phần nào nỗi buồn không được chơi ở trận chung kết của tiền vệ này.

Trận chung kết, một lần nữa Đức bị dẫn trước. Patrick Berger thực hiện thành công quả 11 m cho Czech phút 59. Người gỡ hoà cho Đức lần này là tiền đạo dự bị Oliver Bierhoff. Cú đánh đầu bất ngờ của tiền đạo khoác áo Udinese phút 73 đã làm bất ngờ thủ thành Petr Kouba. 5 phút sau khi bước vào thời gian hiệp phụ, Kouba mắc phải một sai lầm có lẽ không bao giờ anh tha thứ cho mình. Trong tư thế quay lưng về khung thành, sát mép vạch 16m50, bất ngờ Bierhoff xoay người đá chân trái. Cú sút không căng nhưng Kouba lại giật mình, để nảy bóng khỏi tay, rơi vào lưới. Lần đầu tiên, luật cái chết bất ngờ được áp dụng và nó xảy ra đúng tại trận chung kết. HLV Berti Vogts cần phải cảm ơn vợ mình, người đã khuyên ông nên mang theo Oliver Bierhoff, vì "anh ta sẽ đền đáp anh".

Kết quả các trận đấu tại EURO 1996:

Chung kết

Czech 1-2 Đức

Bán kết

Pháp 0-0 Czech
Đức 1-1 Anh

Tứ kết

Tây Ban Nha 0-0 Anh
Pháp 0-0 Hà Lan
Đức 2-1 Croatia
Czech 1-0 Bồ Đào Nha

Vòng bảng

Bảng A

Anh 1-1 Thụy Sĩ
Hà Lan 0-0 Scotland
Thụy Sĩ 0-2 Hà Lan
Scotland 0-2 Anh
Scotland 1-0 Thụy Sĩ
Hà Lan 1-4 Anh

Bảng B

Tây Ban Nha 1-1 Bulgaria
Romania 0-1 Pháp
Bulgaria 1-0 Romania
Pháp 1-1 Tây Ban Nha
Pháp 3-1 Bulgaria
Romania 1-2 Tây Ban Nha

Bảng C

Đức 2-0 Czech
Italy 2-1 Nga
Czech 2-1 Italy
Nga 0-3 Đức
Nga 3-3 Czech
Italy 0-0 Đức

Bảng D

Đan Mạch 1-1 Bồ Đào Nha
Thổ Nhĩ Kỳ 0-1 Croatia
Bồ Đào Nha 1-0 Thổ Nhĩ Kỳ
Croatia 3-0 Đan Mạch
Croatia 0-3 Bồ Đào Nha
Thổ Nhĩ Kỳ 0-3 Đan Mạch
Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0
EURO 2000:
Pháp lập nên lịch sử


Trận chung kết nghẹt thở kết thúc bằng bàn thắng vàng ở phút 103, làm tan vỡ giấc mộng giành danh hiệu lớn đầu tiên kể từ năm 1982 của người Italy. Cú đá vôlê của Trezeguet giúp Pháp trở thành đội đương kim vô địch thế giới đầu tiên giành ngôi quán quân châu Âu.



Đội tuyển Pháp vô địch EURO 2000.


Tiếc cho Italy. 6 năm sau thất bại bằng loạt đá luân lưu trước Brazil trên sân Rose Bowl, Mỹ, đội quân áo thiên thanh lại một lần nữa phải dừng bước ngay trước ngưỡng cửa thiên đàng. Đau đớn hơn, chính Italy là đội mở tỷ số trước nhờ công của Delvecchio phút 55. Các học trò HLV Dino Zoff đã phòng thủ vững chắc trước sức tấn công dồn dập từ phía đối phương. Cho đến phút 93. Tận bây giờ, vẫn còn nhiều người tin rằng nếu khi đó Toldo đổ người sớm hơn một chút, nếu Nesta quyết liệt hơn trong pha không chiến với Vieira thì chưa chắc Sylvain Wiltord đã có thể ghi bàn một cách thoải mái bằng cú sút chéo góc.

Chính bàn gỡ hoà 1-1 của Wiltord mới thực sự làm tan nát trái tim người hâm mộ Italy. Bàn thắng vàng mà Trezeguet ghi được chỉ là hệ quả sự suy sụp cả về thể xác lẫn tinh thần của các cầu thủ Italy. Khó có thể trách Cannavaro khi anh để Pires vượt qua bên cánh phải rồi chuyền vào cho Trezeguet sút tung lưới Toldo. Cannavaro, chàng hậu vệ điển trai, cũng như các đồng đội của mình đã bị vắt kiệt sức lực ở trận bán kết với Hà Lan, trận đấu hay nhất của họ tại giải.

Lẽ ra ở trận gặp Hà Lan, Italy đã có thể chơi sòng phẳng nếu Zambrotta không tỏ ra quá non nớt về kinh nghiệm khi vào bóng từ phía sau với một cầu thủ đối phương và nhận thẻ đỏ phút 34. Với lợi thế sân nhà, lại được chơi hơn người, Hà Lan tràn lên tấn công tìm kiếm bàn thắng. Tuy nhiên, hậu duệ của những Van Basten và Gullit chỉ có khả năng tạo ra cơ hội chứ không thể kết thúc. Đầu tiên là quả penalty ở cuối hiệp một, khi Nesta phạm lỗi với Kluivert. Nhưng Toldo đã xuất sắc cản phá cú sút của Frank De Boer. Phút 62, Davids ngã khi va chạm với Iuliano nhưng không may cho Hà Lan, Kluivert đã kết thúc trúng cột dọc. Hai đội bước vào loạt đá luân lưu và Toldo một lần nữa trở thành người hùng nhờ chặn được cú đá của Paul Bosvelt, giúp Italy thắng 3-1.

Thua Italy, Hà Lan lần thứ tư kể từ năm 1992 bị loại khỏi một giải đấu lớn bằng cuộc đấu cân não trên chấm 11 m. Có sự cổ vũ của khán giả nhà nhưng đội tuyển xứ sở hoa tulip đã không lặp lại được thành tích của những bậc tiền bối năm 1988. Đội đồng chủ nhà Bỉ còn gây thất vọng hơn nhiều lần khi bị loại ngay từ vòng bảng. Sau thời của Scifo, kể từ đầu những năm 90, chưa bao giờ Bỉ thực sự xứng với danh hiệu "Những con quỷ đỏ". Đội tuyển Đức trở thành cựu vô địch với chỉ một điểm sau 3 trận vòng bảng.

Ngược lại, Slovenia, lần đầu tiên tham một giải đấu quốc tế từ sau khi tách khỏi Liên bang Nam Tư cũ, lại trở thành một hiện tượng thú vị. Mặc dù dừng chân ở vòng bảng, Slovenia vẫn có thể ngẩng cao đầu. Slovenia chỉ thua Tây Ban Nha 1-2, hoà Nauy 0-0 và nhất là trận hoà ngoạn mục 3-3 với đội bóng đàn anh Nam Tư. Với ngôi sao duy nhất Zlatko Zahovic, Slovenia đã ghi một mạch 3 bàn thắng trước khi Nam Tư gỡ hoà trong vòng 30 phút cuối trận

Pháp xứng đáng số một

Danh hiệu vô địch châu Âu 2000 mà Zidane cùng đồng đội giành được đã dập tắt nốt những tiếng xì xào còn sót lại về chiếc Cup thế giới ăn may năm 1998. Chỉ giành vé vào vòng chung kết ở lượt đấu loại cuối cùng, Pháp rơi ngay vào bảng tử thần cùng Hà Lan - đội chủ nhà, Czech - á quân năm 1996, và Đan Mạch - vô địch năm 1992.

Vượt qua vòng bảng với một trận thua 2-3 trước Hà Lan, khi đã chắc suất vào tứ kết, Pháp phải đối đầu với một địch thủ nhiều duyên nợ - Tây Ban Nha. Zidane, cầu thủ ghi bàn thắng duy nhất tại trận đấu giữa hai đội nhân dịp khánh thành sân Stade de France, mở tỷ số phút 32. 6 phút sau, Mendieta cân bằng tỷ số 1-1 nhưng ngay trước giờ nghỉ, Djorkaef lại giúp Pháp vượt lên dẫn trước với cú sút quyết đoán vào góc cao. Hiệp một của trận tứ kết này được coi là một trong những hiệp đấu hay nhất trong các vòng chung kết. Diễn biến trong nửa thời gian còn lại mang tính chất căng thẳng nhiều hơn. Một lần nữa, cơ hội để cho Tây Ban Nha thanh toán món nợ thua Pháp tại chung kết EURO 1984 tan biến cùng quả penalty hỏng ăn của Raul.

Để bước vào trận đấu cuối cùng, Pháp còn phải vượt qua Bồ Đào Nha, một đối thủ họ từng gặp cũng tại giải đấu năm 1984, vòng bán kết. Đây là một đối thủ khao khát chiến thắng hơn bất kỳ đội bóng nào, một thế hệ vàng đang đạt tới đỉnh cao phong độ. Phút 19, Nuno Gomes đưa Bồ Đào Nha dẫn điểm. Cú sút trong tư thế đã bị ngã của tiền đạo này lại trở nên hiểm hóc, làm bó tay thủ thành Barthez từ khoảng cách 20 m. Phút 51, Anelka chuyền bóng chính xác cho Henry gỡ hoà. Hai đội bước vào thi đấu hiệp phụ như đã làm 16 năm trước đó. Tưởng chừng trận đấu sẽ phân định bằng loạt đá luân lưu thì phút 117, trọng tài chỉ tay vào chấm phạt đền khi hậu vệ Xavier để bóng chạm tay sau cú sút của Wiltord. Zidane kết thúc chính xác, đưa Pháp tiến vào chung kết còn Nuno Gomes phải nhận thẻ đỏ vì phản đối trọng tài.

Kết quả các trận đấu tại EURO 2000:

Chung kết:

Pháp 2 - 1 Italy

Bán kết:

Pháp 2 - 1 Bồ Đào Nha
Italy 0 - 0 Hà Lan

Tứ kết:

Thổ Nhĩ Kỳ 0 - 2 Bồ Đào Nha
Italy 2 - 0 Romania
Hà Lan 6 - 1 Nam Tư
Tây Ban Nha 1 - 2 Pháp

Vòng bảng:

Bảng A:

Đức 1 - 1 Romania
Bồ Đào Nha 3 - 2 Anh
Romania 0 - 1 Bồ Đào Nha
Anh 1 - 0 Đức
Anh 2 - 3 Romania
Bồ Đào Nha 3 - 0 Đức

Bảng B:

Bỉ 2 - 1 Thuỵ Điển
Thổ Nhĩ Kỳ 1 - 2 Italy
Italy 2 - 0 Bỉ
Thụy Điển 0 - 0 Thổ Nhĩ Kỳ
Thổ Nhĩ Kỳ 2 - 0 Bỉ
Italy 2 - 1 Thuỵ Điển

Bảng C:

Tây Ban Nha 0 - 1 Nauy
Nam Tư 3 - 3 Slovenia
Slovenia 1 - 2 Tây Ban Nha
Norway 0 - 1 Nam Tư
Nam Tư 3 - 4 Tây Ban Nha
Slovenia 0 - 0 Nauy

Bảng D:

Pháp 3 - 0 Đan Mạch
Hà Lan 1 - 0 Czech
Czech 1 - 2 Pháp
Đan Mạch 0 - 3 Hà Lan
Đan Mạch 0 - 2 Czech
Pháp 2 - 3 Hà Lan

Tôi lúc nào cũng sẵn sàng học hỏi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng thích nghe người khác dạy mình.
"W. Churchill"
Đăng nhập để trả lời
0