<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-01 22:27:08diên vỹ>
Chán!
Ừ, cuộc sống này dù con người ta thuộc tầng lớp giàu sang hay nghèo khó thì hầu như ai ai cũng có một cảm giác chán ....Người giàu chán vì nổi không tìm đâu ra chân tình ở giữa núi tiền, biển bạc. Người nghèo khổ chán vì chẳng làm sao lo trọn miếng ăn, manh áo ...Thế là chán ...thế là thở dài.....
Ta cũng vậy, cũng có lúc chán, cũng có lúc thở dài. Cuộc sống của ta không thuộc vào hai tầng lớp trên, nhưng ừ thì cũng chán.
Học, đọc tiếng Anh đến mệt nhừ, ta muốn tìm cái gì đó phá phách cho khuây khoả ....ta bước ra bang công! Ngồi đọc sách đâu được 2 phút, ta không thể chịu nổi cái nóng hừng hực của đất trời, nên ....ta vào lại trong nhà.
Lướt nhìn qua tủ sách để tìm một cái gì đó ....Chợt mắt ta dừng lại ở 2 bộ băng cassettes tiếng pháp. Mở ra xem, trên quyển sách có ghi ngày 31 tháng 12 năm 1997. Chà ....Gần 10 năm rồi ...., nhanh quá!
Hồi ở trung học, ta có lấy 2 lớp tiếng Pháp, và ông thầy ưng ý lắm. Trước khi ta ra trường, ông thầy tặng cho ta 1 bộ học tiếng pháp và còn ghi trong lưu bút rằng ta nên đeo đuổi tiếp thứ tiếng đó ...vì thầy nhận thấy ta có năng khiếu.
Hhihih ...Năng khiếu không ta chẳng biết, có điều bây giờ ta đã quên tất cả, không nhớ một chữ nào ngoài "bonjour" và "merci"
Bộ băng cassettes có lẽ lâu quá không mở ra, nên nó dính chặt vào chiếc hộp, ta cố nại ra mà nó vẫn hong nhúc nhích, ....và rồi mạnh tay làm sao đó, cái băng bị tách ra làm hai. Ta vừa bực mình, vừa tiếc của.
Thế là ta lại mất cả buổi để ngồi gắng lại..... Thiệt đúng là quá rãnh!
Cuối cùng thì ta cũng gắn lại xong, cũng may là băng còn chạy được. Nghe đâu được một bài ...thì cũng chỉ có nhận ra được chữ "bonjour" ...rõ chán ....!
Ta dẹp tiếng pháp qua một bên....chợt nhớ có mấy câu chuyện audio ta đã load vào server của thư quán mà chưa có dịp nghe để đăng vào diễn đàn ...nên ta vừa ngồi nghe, vừa đem thơ vào thư viện.....
Buồn! Những câu chuyện buồn vô tận.....Những cái đau của từng nhân vật, những cái sầu, mất mát ....thế mà cũng làm ta xúc cảm vô cùng....!
Hôm qua vô tình ta nói với anh là ta chán đời, ta chán người ...!
Ừ, vô tình thôi mà ...cũng khiến anh buồn ...anh hỏi:
- Em chán luôn cả anh sao?
Ta nghẹn lời....! Không, ta không biết .....ta chỉ cảm thấy chán ...nên ta bày tỏ cùng anh ...nhưng ta lại vô tâm đến nổi quên anh cũng là con người và anh cũng là cuộc sống của ta.....!
Hình như anh đau vì câu nói ấy ....nên anh bỏ ra ngoài ....Ta cảm thấy mình vô tâm quá ...nhưng lại chẳng biết làm sao. Tự nhiên ...mà không có lẽ vì những suy nghĩ dồn dập nên ta nhức đầu đến vô cùng ...và thiếp đi tự lúc nào ta cũng chẳng biết ....!
Có đôi lúc, ta vô tâm quá ....Vô tâm một cách tàn nhẫn ...Trời ạ ...! Nếu ta là một người tầm thường tại sao ông trời không cho ta có một lối suy nghĩ tầm thường luôn đi hở ...để ta bớt suy tư, để ta bớt làm khổ anh ....! Đã rất nhiều lần ta tập cho mình có một lối suy nghĩ của người an phận ...nhưng ta không làm được. Tận trong tiềm thức hình như có một luồng sóng háo danh, ham lợi và thèm thuồng cuộc sống xa hoa nào đó dấy lên trong ta ....nên có lúc ta chán nản với đời thường, ta ghét cuộc sống hiện tại và ghét luôn cả cái con người tầm thường của mình. Ừ, thì là ý nghĩ thôi ...nó dấy lên, rồi nó tắt rụi ...vì ta biết ....hiện tại vẫn là quí hơn mọi thứ.
Nhưng ...dù biết là biết như thế ...mà buồn thì ...vẫn buồn ...một cái buồn chẳng biết từ đâu, chẳng biết vì lý do gì.....? Ta nói với anh như thì thầm với chính mình:
- Sao em không biến mất trên đời này hở anh ....!
Ừ, lại là một lời vô ý ....Anh giận , anh trách:
- Em có biết là anh cần em lắm không?
Ta không biết, và ta không tin ......trên đời này làm gì có một người cần một người, và làm gì có ..một người yêu một người chân chính hở? ....Ta im lặng với suy nghĩ của mình ....Nhìn ra khung cửa sổ, ta thấy có một vì sao đơn độc ........Anh nói như muốn khóc:
- Gần ba năm rồi ..chẳng lẽ ...em không hiểu cái tình anh dành cho em sao?
Tự dưng ta thấy chán ghét con người của ta quá ....Cứ vô tâm, cứ làm cho người khác buồn .....! Mà cũng tội, chắc tại ...ta chán chán vậy thôi ....chứ bình thường ta ok lắm mờ ....Kỳ thiệt ...!
Để rồi ta nghiệm ra một điều, hình như với người yêu mình...đừng bao giờ bày tỏ thật lòng những suy nghĩ về cuộc đời, bởi vì bày tỏ không khéo, mình sẽ khiến người khác đau...!
Chà! Nếu thế thì.....rõ khổ....! Ơ thôi, thì cứ bày tỏ cùng trang nhật ký...cùng thế giới ảo.....! Chắc được chứ....?
Ừ, cuộc sống này dù con người ta thuộc tầng lớp giàu sang hay nghèo khó thì hầu như ai ai cũng có một cảm giác chán ....Người giàu chán vì nổi không tìm đâu ra chân tình ở giữa núi tiền, biển bạc. Người nghèo khổ chán vì chẳng làm sao lo trọn miếng ăn, manh áo ...Thế là chán ...thế là thở dài.....
Ta cũng vậy, cũng có lúc chán, cũng có lúc thở dài. Cuộc sống của ta không thuộc vào hai tầng lớp trên, nhưng ừ thì cũng chán.
Học, đọc tiếng Anh đến mệt nhừ, ta muốn tìm cái gì đó phá phách cho khuây khoả ....ta bước ra bang công! Ngồi đọc sách đâu được 2 phút, ta không thể chịu nổi cái nóng hừng hực của đất trời, nên ....ta vào lại trong nhà.
Lướt nhìn qua tủ sách để tìm một cái gì đó ....Chợt mắt ta dừng lại ở 2 bộ băng cassettes tiếng pháp. Mở ra xem, trên quyển sách có ghi ngày 31 tháng 12 năm 1997. Chà ....Gần 10 năm rồi ...., nhanh quá!
Hồi ở trung học, ta có lấy 2 lớp tiếng Pháp, và ông thầy ưng ý lắm. Trước khi ta ra trường, ông thầy tặng cho ta 1 bộ học tiếng pháp và còn ghi trong lưu bút rằng ta nên đeo đuổi tiếp thứ tiếng đó ...vì thầy nhận thấy ta có năng khiếu.
Hhihih ...Năng khiếu không ta chẳng biết, có điều bây giờ ta đã quên tất cả, không nhớ một chữ nào ngoài "bonjour" và "merci"
Bộ băng cassettes có lẽ lâu quá không mở ra, nên nó dính chặt vào chiếc hộp, ta cố nại ra mà nó vẫn hong nhúc nhích, ....và rồi mạnh tay làm sao đó, cái băng bị tách ra làm hai. Ta vừa bực mình, vừa tiếc của.
Thế là ta lại mất cả buổi để ngồi gắng lại..... Thiệt đúng là quá rãnh!
Cuối cùng thì ta cũng gắn lại xong, cũng may là băng còn chạy được. Nghe đâu được một bài ...thì cũng chỉ có nhận ra được chữ "bonjour" ...rõ chán ....!
Ta dẹp tiếng pháp qua một bên....chợt nhớ có mấy câu chuyện audio ta đã load vào server của thư quán mà chưa có dịp nghe để đăng vào diễn đàn ...nên ta vừa ngồi nghe, vừa đem thơ vào thư viện.....
Buồn! Những câu chuyện buồn vô tận.....Những cái đau của từng nhân vật, những cái sầu, mất mát ....thế mà cũng làm ta xúc cảm vô cùng....!
Hôm qua vô tình ta nói với anh là ta chán đời, ta chán người ...!
Ừ, vô tình thôi mà ...cũng khiến anh buồn ...anh hỏi:
- Em chán luôn cả anh sao?
Ta nghẹn lời....! Không, ta không biết .....ta chỉ cảm thấy chán ...nên ta bày tỏ cùng anh ...nhưng ta lại vô tâm đến nổi quên anh cũng là con người và anh cũng là cuộc sống của ta.....!
Hình như anh đau vì câu nói ấy ....nên anh bỏ ra ngoài ....Ta cảm thấy mình vô tâm quá ...nhưng lại chẳng biết làm sao. Tự nhiên ...mà không có lẽ vì những suy nghĩ dồn dập nên ta nhức đầu đến vô cùng ...và thiếp đi tự lúc nào ta cũng chẳng biết ....!
Có đôi lúc, ta vô tâm quá ....Vô tâm một cách tàn nhẫn ...Trời ạ ...! Nếu ta là một người tầm thường tại sao ông trời không cho ta có một lối suy nghĩ tầm thường luôn đi hở ...để ta bớt suy tư, để ta bớt làm khổ anh ....! Đã rất nhiều lần ta tập cho mình có một lối suy nghĩ của người an phận ...nhưng ta không làm được. Tận trong tiềm thức hình như có một luồng sóng háo danh, ham lợi và thèm thuồng cuộc sống xa hoa nào đó dấy lên trong ta ....nên có lúc ta chán nản với đời thường, ta ghét cuộc sống hiện tại và ghét luôn cả cái con người tầm thường của mình. Ừ, thì là ý nghĩ thôi ...nó dấy lên, rồi nó tắt rụi ...vì ta biết ....hiện tại vẫn là quí hơn mọi thứ.
Nhưng ...dù biết là biết như thế ...mà buồn thì ...vẫn buồn ...một cái buồn chẳng biết từ đâu, chẳng biết vì lý do gì.....? Ta nói với anh như thì thầm với chính mình:
- Sao em không biến mất trên đời này hở anh ....!
Ừ, lại là một lời vô ý ....Anh giận , anh trách:
- Em có biết là anh cần em lắm không?
Ta không biết, và ta không tin ......trên đời này làm gì có một người cần một người, và làm gì có ..một người yêu một người chân chính hở? ....Ta im lặng với suy nghĩ của mình ....Nhìn ra khung cửa sổ, ta thấy có một vì sao đơn độc ........Anh nói như muốn khóc:
- Gần ba năm rồi ..chẳng lẽ ...em không hiểu cái tình anh dành cho em sao?
Tự dưng ta thấy chán ghét con người của ta quá ....Cứ vô tâm, cứ làm cho người khác buồn .....! Mà cũng tội, chắc tại ...ta chán chán vậy thôi ....chứ bình thường ta ok lắm mờ ....Kỳ thiệt ...!
Để rồi ta nghiệm ra một điều, hình như với người yêu mình...đừng bao giờ bày tỏ thật lòng những suy nghĩ về cuộc đời, bởi vì bày tỏ không khéo, mình sẽ khiến người khác đau...!
Chà! Nếu thế thì.....rõ khổ....! Ơ thôi, thì cứ bày tỏ cùng trang nhật ký...cùng thế giới ảo.....! Chắc được chứ....?






(yêu những ai không chê mình là ngốc), cho em hỏi nhỏ nha : bộ mấy người trước lúc cua chị họ chê chị là ngốc ha(chậc ai mà..... ).À sis muốn tìm hay để chơi thì sao hổng hỏi em nè em biết cả khối :)