Nhân một ngày mùa xuân đẹp trời, lại là ngày nghỉ, có ba ông bạn thân nhau từ ngày còn đi học, nay một ông là chủ một cửa hàng thực phẩm, một ông là chủ ngân hàng, còn một ông là nhà triết học, vẫn sống trong cùng một thành phố nhưng ngày thường vốn rất ít gặp nhau, nay chợt gặp ngày xuân về, hứng chí lên, bèn rủ nhau làm một cuộc du xuân nho nhỏ, đồng thời đến xem một ngôi nhà thờ vừa được khánh thành, nghe nói là rất đẹp. Ba ông lên đường, chẳng ngờ, giữa đường ô tô bị hỏng, ba ông đều giỏi mọi thứ, nhưng về ô tô cả ba đều kém cỏi, vì thế loay hoay sửa chữa mãi đến tận tối, ô tô vẫn chết.
Cuối cùng cả ba ông đành phải kéo nhau vào nhà một người nông dân gần nhất để ngủ nhờ qua đêm. Ông nông dân thấy những ba người cùng ngủ nhờ một lúc, nhăn nhó nói:
- Gặp ngày xuân vui vẻ, có thêm người trong nhà, đáng ra tôi phải vui mới phải, nhưng khốn nỗi, nhà tôi quá chật chội, cố gắng lắm cũng chỉ thu xếp được chỗ cho hai người, còn một người nếu vui lòng xin xuống nghỉ tạm ở chuồng cừu vậy! Nhưng cũng lại khổ một nỗi là dưới chuồng cừu có mùi hôi hơi khó chịu một tý...
Ba ông khách ngủ nhờ thấy cũng chẳng còn cách nào khác, đành chấp nhận, nhưng cả ba ông đều ngơ ngác nhìn nhau, lâu lắm, vì thực tình chẳng vị nào muốn xuống ngủ ở chuồng cừu cả. Cuối cùng, nhà triết học lên tiếng trước:
- Xin hỏi cái mùi hôi ở chuồng cừu nó giống cái mùi vị gì?
Ông nông dân suy nghĩ một lát rồi nói:
- Chừng như... chừng như, nó giống cái mùi giấy mục.
Nghe ông nông dân nói vậy, cả ông chủ cửa hàng thực phẩm lẫn nhà triết học đều đưa mắt nhìn nhà ngân hàng, vì họ thấy mùi giấy mục nát, chỉ có ông ta là ngửi quen rồi. Ông chủ ngân hàng cũng chẳng kiếm được lý do nào để từ chối, nên cũng đành xuống chuồng cừu ngủ tạm. Khi nhà triết học và ông chủ cửa hàng thực phẩm vừa nằm xuống còn chưa ấm chỗ, đã nghe thấy tiếng gõ cửa. Ông nông dân mở cửa, nhìn ngay thấy ông chủ ngân hàng đứng đó, mũi khìn khịt, thở hổn hển nói:
- Tôi không chịu đựng nổi cái mùi ấy, nó không phải mùi giấy mục nát, mà xem nó giống cái mùi thực phẩm ôi thiu hơn.
Thế là mọi người lại đưa mắt về phía ông chủ cửa hàng thực phẩm. Ông chủ cửa hàng thực phẩm đành phải bò dậy khỏi giường đi xuống chuồng cừu. Chỉ một lát sau lại có tiếng gõ cửa rất gấp.
- Mở cửa ra!
Ông nông dân đã thấy ông chủ cửa hàng thực phẩm đứng đó, mặt mày nhǎn nhó, trông đến thảm hại, ông ta thanh minh:
- Không phải là tôi không muốn ngủ ở đấy! Quả thật, tôi đã ngửi quen cái mùi thực phẩm ôi thiu, đến thối ra từ lâu rồi, nhưng cái mùi ở đấy không phải mùi thực phẩm thối!
Nhà triết học nổi giận nhưng nói đầy vẻ triết lý:
- Có những người đàn ông, tất cả mọi thứ trên con người anh ta hoàn toàn là đàn ông, nhưng trong xử sự việc đời lại hoàn toàn là đàn bà. Đàn ông gì mà có một chút khổ cực thế cũng không vượt qua được? Hãy học tập đức hy sinh cao cả của chúa Giêsu! Tôi chứ không phải ai khác sẽ xuống ngủ ở chuồng cừu.
Nói xong, nhà triết học bước những bước đầy suy tư, hờ hững xuống phía chuồng cừu. Ba mươi phút sau, tưởng chừng mọi việc thế là yên ổn nhưng bên ngoài nhà bỗng vang lên tiếng những bước chân chạy nhảy toán loạn. Ông nông dân vội mở cửa ra xem, ông thấy cả đàn cừu của mình đang từ trong chuồng, chạy túa ra bên ngoài như nước chảy... Rồi ông nghe thấy tiếng người chăn cừu, lầu bầu, cằn nhằn, oán trách:
- Thượng đế ơi! Chẳng biết Người đưa từ đâu đến đây một con người như thế. Làm sao Thượng đế lại ban cho ông ta cái mùi hôi như vậy chứ? Hôi đến nỗi cả đàn cừu không chịu nổi, đã phải phá chuồng chạy hết ra ngoài. Thật khốn khổ cái thân tôi. Ông nông dân chỉ còn biết há hốc miệng giơ hai tay lên giời. Còn hai ông bạn nhìn nhau nói:
- Ôi chao! cái mùi "mùa xuân vĩnh cửu" của nhà triết học!
Cuối cùng cả ba ông đành phải kéo nhau vào nhà một người nông dân gần nhất để ngủ nhờ qua đêm. Ông nông dân thấy những ba người cùng ngủ nhờ một lúc, nhăn nhó nói:
- Gặp ngày xuân vui vẻ, có thêm người trong nhà, đáng ra tôi phải vui mới phải, nhưng khốn nỗi, nhà tôi quá chật chội, cố gắng lắm cũng chỉ thu xếp được chỗ cho hai người, còn một người nếu vui lòng xin xuống nghỉ tạm ở chuồng cừu vậy! Nhưng cũng lại khổ một nỗi là dưới chuồng cừu có mùi hôi hơi khó chịu một tý...
Ba ông khách ngủ nhờ thấy cũng chẳng còn cách nào khác, đành chấp nhận, nhưng cả ba ông đều ngơ ngác nhìn nhau, lâu lắm, vì thực tình chẳng vị nào muốn xuống ngủ ở chuồng cừu cả. Cuối cùng, nhà triết học lên tiếng trước:
- Xin hỏi cái mùi hôi ở chuồng cừu nó giống cái mùi vị gì?
Ông nông dân suy nghĩ một lát rồi nói:
- Chừng như... chừng như, nó giống cái mùi giấy mục.
Nghe ông nông dân nói vậy, cả ông chủ cửa hàng thực phẩm lẫn nhà triết học đều đưa mắt nhìn nhà ngân hàng, vì họ thấy mùi giấy mục nát, chỉ có ông ta là ngửi quen rồi. Ông chủ ngân hàng cũng chẳng kiếm được lý do nào để từ chối, nên cũng đành xuống chuồng cừu ngủ tạm. Khi nhà triết học và ông chủ cửa hàng thực phẩm vừa nằm xuống còn chưa ấm chỗ, đã nghe thấy tiếng gõ cửa. Ông nông dân mở cửa, nhìn ngay thấy ông chủ ngân hàng đứng đó, mũi khìn khịt, thở hổn hển nói:
- Tôi không chịu đựng nổi cái mùi ấy, nó không phải mùi giấy mục nát, mà xem nó giống cái mùi thực phẩm ôi thiu hơn.
Thế là mọi người lại đưa mắt về phía ông chủ cửa hàng thực phẩm. Ông chủ cửa hàng thực phẩm đành phải bò dậy khỏi giường đi xuống chuồng cừu. Chỉ một lát sau lại có tiếng gõ cửa rất gấp.
- Mở cửa ra!
Ông nông dân đã thấy ông chủ cửa hàng thực phẩm đứng đó, mặt mày nhǎn nhó, trông đến thảm hại, ông ta thanh minh:
- Không phải là tôi không muốn ngủ ở đấy! Quả thật, tôi đã ngửi quen cái mùi thực phẩm ôi thiu, đến thối ra từ lâu rồi, nhưng cái mùi ở đấy không phải mùi thực phẩm thối!
Nhà triết học nổi giận nhưng nói đầy vẻ triết lý:
- Có những người đàn ông, tất cả mọi thứ trên con người anh ta hoàn toàn là đàn ông, nhưng trong xử sự việc đời lại hoàn toàn là đàn bà. Đàn ông gì mà có một chút khổ cực thế cũng không vượt qua được? Hãy học tập đức hy sinh cao cả của chúa Giêsu! Tôi chứ không phải ai khác sẽ xuống ngủ ở chuồng cừu.
Nói xong, nhà triết học bước những bước đầy suy tư, hờ hững xuống phía chuồng cừu. Ba mươi phút sau, tưởng chừng mọi việc thế là yên ổn nhưng bên ngoài nhà bỗng vang lên tiếng những bước chân chạy nhảy toán loạn. Ông nông dân vội mở cửa ra xem, ông thấy cả đàn cừu của mình đang từ trong chuồng, chạy túa ra bên ngoài như nước chảy... Rồi ông nghe thấy tiếng người chăn cừu, lầu bầu, cằn nhằn, oán trách:
- Thượng đế ơi! Chẳng biết Người đưa từ đâu đến đây một con người như thế. Làm sao Thượng đế lại ban cho ông ta cái mùi hôi như vậy chứ? Hôi đến nỗi cả đàn cừu không chịu nổi, đã phải phá chuồng chạy hết ra ngoài. Thật khốn khổ cái thân tôi. Ông nông dân chỉ còn biết há hốc miệng giơ hai tay lên giời. Còn hai ông bạn nhìn nhau nói:
- Ôi chao! cái mùi "mùa xuân vĩnh cửu" của nhà triết học!
