Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Hạ ơi

10 trả lời, 1.912 lượt xem — Trang 1 / 1
Hạ đến,những bông hoa phượng nở đỏ rực,những chú ve cất tiếng ngân vang,làm cho mùa hè trở nên thơ mộng và đẹp một cách lạ thường.Trên sân trường,những tiếng nói cười âm vang náo nức,những chiếc áo dài màu trắng thiên thanh tung bay trong cơn gió vô tình,đang trào dâng niềm vui hạ cuối.Nhặt những cánh phượng hồng thắm,xếp thành những chú bướm nhỏ xinh xinh,ép vào trang vở tặng bạn làm kỉ niềm một thời....Ôi mùa hè thật tuyệt vời,lưư dấu những kỉ niệm khó mờ phai trong kí ức....
Chiều nay nhặt cánh phượng hồng để nhớ
Dấu chân xưa ai để lạ sân trường
Tôi còn nhớ cái thời yêu không dám ngỏ
Thẩn thẩn thơ nhìn nắng trắng sân trường
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Đã đến một mùa hạ xa lắm dấu chân chim... xa lắm những mùa chập chờn trong ký ức. Một chuỗi ngày dồn cả xuống vai em.... em lang thang qua biết bao mùa hạ, tìm hoài, mong mỏi hoài một dấu chân.... anh nơi đâu trong những vùng hoài cảm? Ở một góc sân trường bao mùa hạ đã đi qua - phượng vẫn cháy trong mắt người day dứt. Anh nơi đâu trong đơn côi nỗi nhớ em?
Bao nhiêu nắng cũng không vừa buốt giá !
Đăng nhập để trả lời
0
Người vẫn gọi hạ buồn trong sâu lắng,
Trong những lần hoài cảm dấu chân ai...

Hạ ơi...Người đẹp lắm trong những lần ta biết được..Thế nhưng sao ai cũng bảo hạ buồn..ta vẫn ngồi đây,hạ bao lần chu chuyển,một cõi đất trời mang sắc thắm hạ thương..ta thích lắm màu phượng hồng đỏ thắm,thắm tình ai trong những phút lăng thinh,thắm tình ai trong những lần mình hò hẹn...màu đỏ thủy chung màu đỏ đỏ phượng hồng...
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Hoàng hôn tím bầu trời đầy thơ mộng,khói lam chiều làm huyền ảo cả không gian,cánh cò bay trên ruộng lúa bạt ngàn,núi thơ thẩn đắm mình trong màu tím biếc,cả không gian thật tuyệt vẻ nên thơ...Chiều hạ nhớ vấn vương bao niềm nhớ...
Dòng sâu Hậu uốn mình bao trăn trở,lục bình trôi từng dãy lững lờ trôi...Chiều sông vắng thưa người trên dòng sông tươi mát,cô lái đò chở khách sông.Dáng hình cô mang bao nổi chờ trông người lữ khách hay chăng có một lần trở lại ,bến sông đây màu đẹp ánh hoàng hôn...
"Hò ơi bến nước trong bóng ai lòng trong nước
Sợi chỉ hồng chưa ai kéo dùm đây
Ai về nhắn lại những ngày
Hoàng hôn tím nhớ đây chờ đây trông..."
Nghe thánh thót điệu hò trên sông nghe tha thiết...Tiếng ngân xa,một cõi đất trời mơ......


Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Hai dòng ngược xuôi...


Dòng đời trôi dần theo năm tháng chẳng đợi một ai trong cõi thế giới này,nhìn lại bàn tay lòng càng quặn thắt ,đau từng cơn.Bàn tay đã già nua đi trong sương gió.Cuộc đời này là ảo mộng phù du,là những giọt sương mong manh đầu ngọn cỏ.
Ta gần nhau đó lại mỗi người một nơi đó.........
Rồi thơi gian dần qua,biết bao lá rụng vung vải trên đường,màu cây cỏ đã thay màu hiu hắt,trái tim ta giờ đây đã già,bất chợt ta gặp lại nhau..bất chợt ta nhận ra nhau trong không gian tẻ nhạt...,trái tim đau lại càng đau...
Ôi cuộc đơi này sau thật là tàn khóc,....
Giàu sang ư...Danh lơi ư...Ha ha...Biết khi nào được gặp nhau.Thế tại sao ta còn mơ ước chi sang giàu...Hàng cây đã thay lá,nắng xanh đã thay bóng,con nước xưa nay đổi thay dòng...
Hôm nay,gặp lại nhau,tóc đã phai theo tháng ngày,đôi bóng nhìn nhau đau càng đau..ái ân năm cũ đã là dĩ vãng..Ta với em..Hai dòng ngược xuôi
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0

Nổi lòng


Có một đêm thật buồn trống vắng,ta cô đơn lạc bước vào giấc mơ,ta bâng khuâng nhưng không nghĩ ngợi nhiều,cứ đi mãi và rồi ta bất chợt...Gặp đôi ta trong năm tháng bên nhau...Đang quấn quít không rời nhau một khắc..Ta say sưa trao nhau lời nguyện ước trọn cuộc đời ta sẽ mãi mãi bên nhau.Dù bão giông hay vật đổi sao dời không chia cắt tình ta chia hai lối.Ôi vui sướng..Nơi thiên đường hạnh phúc...Ta bên nhau nhìn ánh lạnh sao đêm...
Nhưng thời gian dần trôi đi,đã làm phai mờ đi tất cả,lời hứa xưa giờ cũng đã tan thành mây khói khi em quay lưng vội bước theo tiếng gọi phồn hoa..Em say sưa trong nhung gấm lụa là,em quên hết cả anh người yêu em trên trần thế.Anh nhìn theo mà tâm cang tan nát,giọt lệ đôi má lạnh mùa đông...
Đến một ngày,trời qua hẳn nhũng cơn giông,người ta bỏ em không lời tiếc thương xót dạ.Nước mắt em rơi rơi trên mi cay từng giọt đắng.Nổi lòng em giờ quạnh vắng hơn cả anh...
Đừng khóc nữa em ơi vì lời hứa xưa anh không bao giờ quên được,không bao giờ quên được năm tháng ta bên nhau..Về với anh đi hởi người yêu bé nhỏ...Tình yêu anh dành trọn cả cho em..
Dù trong cơn mơ vô tình anh cố bước....
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0

Tình Anh


Vào môt ngày thật buồn và trống vắng,cô đơn buồn đứng lặng ngắm trời mây,anh tơ tưởng rồi ngồi xuống một mình bên giếng lạnh,nhớ về em người con gái anh yêu.
Ôi nhớ quá,em ơi giờ nơi nao em hay chăng biết?Nơi đây buồn anh lạnh buốt nổi chờ em.Một người ,hai người ,ba người...rồi biết bao người qua lại trên con đường rơi rớt lá me bay nhưng anh chẳng bắt gặp bóng ai là em ơi hởi...Nổi lòng riêng trống vắng nổi chờ em....
Trời bắt đầu đổ cơn mưa ray rức,mây phủ che đen kín cả vòm trời,anh vẫn chưa tìm thấy em trên con đường xa ấy...Chờ,lại chờ và rồi anh lại chờ...Anh biết chắc thế nào qua cơn mưa trời lại sáng,anh sẽ gặp được em trong ánh mắt đen huyền....
Thời gian cứ trôi,mưa vẫn từng hồi gào thét,em vẫn xa xa tận cuối chân trời...Anh bơ vơ đơn lạnh buốt đơn coi...Cơn say choáng đã nhắn chìm anh trong nhịp thở....
Và..Không biết tự bao giờ bầu trời ngoài cửa sổ bổng bừng sáng,những giọt mưa vô tình trĩu nặng chiếc lá trăm xanh đã vội rơi khi từng cơn gió thờ ơ nhè nhẹ thổi...Em đã không đến bên anh...Vì sao thế hởi em...
Nhưng anh vẫn không ngớt lời an ủi và hi vọng...
"Ước một ngày tay lại trong tay
Anh sẽ không còn sầu trong mong nhớ
Sẽ không còn chết lặng đứng chơi vơi
Và khi ấy cầu trời anh nguyện ước
Những vì sao sẽ sang rực vì em"
Em ơi...Anh yêu em mãi mãi..............

Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn núi sông bát ngát,bạt ngàn,đất trời bao la,mênh mông,ta có cảm tưởng rằng cuộc đời ắt hẳn nó cũng như thế:rộng lớn bao la mà ta không biết tìm đâu là giới hạn.Trót sinh ra làm thân trai, phong ba bão táp có sá gì,khó khăn hề chi,đường đời phía trước ta cứ tiến,cái vô hạn của đời đang chờ ta..Thiết nghĩ cho dù thế nào đi chăng nữa,cho dù thế gian có đổi dời,tương lai còn là dấu chấm đời thật lớn,đường công danh thênh thang thời gian,ta nhất định bước tới ngày mai...
Kiếp thân trai,ta ngại chi.....Lòng vững bền dù đời bọt bèo...
Dù hôm nay ta chưa là ai,thề có đất trời chứng giám,ta sẽ có môt ngày thành công...Dù được hay không ta vẫn không sờn lòng....
Cố tâm quyết thề........Ngày vinh quang..........
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Một thoáng suy tư


Hoàng hôn tím bầu trời đầy thơ mộng,khói lam chiều làm huyền ảo cả không gian,cánh cò bay trên ruộng lúa bạt ngàn,núi thơ thẩn đắm mình trong màu tím biếc,cả không gian thật tuyệt vẻ nên thơ...Chiều hạ nhớ vấn vương bao niềm nhớ...
Dòng sâu Hậu uốn mình bao trăn trở,lục bình trôi từng dãy lững lờ trôi...Chiều sông vắng thưa người trên dòng sông tươi mát,cô lái đò chở khách sông.Dáng hình cô mang bao nổi chờ trông người lữ khách hay chăng có một lần trở lại ,bến sông đây màu đẹp ánh hoàng hôn...
"Hò ơi bến nước trong bóng ai lòng trong nước
Sợi chỉ hồng chưa ai kéo dùm đây
Ai về nhắn lại những ngày
Hoàng hôn tím nhớ đây chờ đây trông..."
Nghe thánh thót điệu hò trên sông nghe tha thiết...Tiếng ngân xa,một cõi đất trời mơ......
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Trên bầu trời những vì sao đua nhau sáng lấp lánh.Dưới mặt đất sương lấn chiếm lấy không gian , hòa quyện vào bầu trời đêm lung linh huyền ảo.Tay ta nâng chén rượu , miệng ngâm lấy câu thơ :
"Nhật dạ hương quan hà xứ thị
Hàn sương sơn thượng xử nhân sầu..."
Ha ha ha....Thôi Hiệu ơi..ông tri kỉ già ơi....
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0

Suy Nghĩ


Vào một ngày bầu trời đẹp nắng , gió vi vu thổi nhè nhẹ mê say.Ta lặng đi trong giấc một giấc ngủ dài , mơ lấy bóng nàng tiên mang tên Nhã Trúc.
Nàng đẹp lắm với mái tóc dài óng ả hoà cùng ánh trăng làm huyền ảo cả không gian.Ta nâng tay rót chén mây ngàn lòng vương vấn ngà ngà trong hơi thở.Chén quỳnh tương không làm ta say trong nhịp thở , bởi vì nàng...nét đẹp đau nhói Hằng Nga...
Bất chợt , nàng vung tay đánh ta từng cơn đau nhói và xua ta như lũ khuyển không hơn.Ta sầu lắm , giận mình lắm , bi thương cõi lòng tràn ngập , trước mắt ta là vực thẳm muôn trùng....
Nhưng thật lạ , luôn có một cô gái ngày đêm bên ta , an ủi ta , chia sẽ buồn vui với ta.Nàng không hề trách móc hay nặng nhẹ ta một lời nói.Nàng đã cho ta biết thế nào là thiên đàng hạnh phúc , thế nào là một định nghĩa tình yêu...
Thời gian trôi qua , và tôi biết thật sự tôi đã yêu nàng.Chúng tôi thành phu phụ...Quả thật , ở đời nếu không có cái mình thích thì hãy thật sự trân trọng và thích cái mình có...
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0