Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MỘT THỜI HOA PHƯỢNG ĐỎ

603 trả lời, 67.819 lượt xem — Trang 18 / 21
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-08 12:20:05HOA HUYỀN>



Duyên nhặt được

Em còn nhớ ngày xưa mình chung ngõ
Chỉ cách nhau qua một giậu mồng tơi
Học chung lớp, chung thày, cô, bè bạn
Biết bao nhiêu kỷ niệm khó phai mờ

Mỗi buổi sáng núp đằng sau khe cửa
Chờ em qua rón rén bước theo cùng
Kẻ đi trước người sau vài ba mét
Em hồn nhiên nào hay biết gì đâu?

Cũng chỉ tại em nhiều duyên... vung vãi
Hay vô tình để rớt lại sau lưng
Anh vội nhặt cất vào trong sâu kín
Giữ làm của riêng... đã mấy mươi năm

Ai biết được duyên mình đơn phương thế
Ngày tan trường em lên kiệu xe hoa
Anh đau đớn mơ bờ môi dịu ngọt
Mộng tỉnh rồi em là của người ta

Duyên giàu có cho vô cùng không hết
Kẻ trắng tay được một chút là nhiều
Duyên dư giả đánh rơi nào hay biết
Kẻ mơ màng đau xót đắng cay yêu

Mười năm học cả một thời son trẻ
Bao nhiêu duyên nhặt được vẫn bên mình
Chờ cơ hội trao lại người năm ấy
Để chỉ rồi đón một nụ cười xinh

Hoahuyen
8.6.2008



Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0


Tình anh người lính biển


Ta vốn dĩ là con của biển cả
Quen phong ba, sóng gió giữa trùng khơi
Khi gặp em ngỡ nàng tiên giáng thế
Say mê em ngụp lặn giữa dòng đời

Xa vắng biển ta lang thang khắp chốn
Khóc rồi cười trăn trở một đời thơ
Sao em đến muộn màng tan cuối tiệc
Ly tràn đầy vơi quá nửa... sầu mơ

Thôi thì uống, nâng cùng ta dốc cạn
Còn bao nhiều cay đắng quý dâng mời
Em hãy nhận bằng tình yêu nồng cháy
Anh hiến dâng say đắm bạn tình ơi!

Thôi em ạ, đừng trách đời dâu bể
Ngày sẽ tàn và đêm cũng dần qua
Thà một phút lóe bừng lên rồi tắt
Vẫn còn hơn tắt lụi lửa lòng ta

Hoahuyen
8.6.2008



Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-17 07:21:54HOA HUYỀN>


TẤM LÒNG CON
Cảm xúc khi đọc bài của bạn Chung NY
CHA TÔI - THAY CHO LỜI CẢM ƠN


Khi tâm sự về người cha yêu kính
Cả một đời sống lận đận long đong
Cơm độn sắn, ngô, khoai ngày xưa ấy
Đã nuôi con khôn lớn thỏa lòng mong


Đã có lúc cha quẫn lên đòi chết
Nhà không tiền chữa chạy bệnh nan y
Khai tăng tuổi chị đi làm từ bé
Kiếm từng đồng cho mẹ có tiền chi

Một mảnh đạn còn nằm trong hộp sọ
Lần bom vùi đã cướp mất người cha
Khi sang cát cả nhà vui... mả kết
Bóng cha choàng âu yếm phủ đời con

Tám anh em nay đã thành gia thất
Đường công danh thành đạt chín mười phương
Nhờ cha Mẹ ăn ở giầu phúc đức
Lộc tràn về đầy ăm ắp nhớ thương

Nơi chín suối cha yên lòng ngơi nghỉ
Nén nhang thơm âm ỉ... trái tim hồng
Cha phù hộ độ trì cho gia tộc
Cả gia đình con cháu biết ơn ông

Hoahuyen

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-09 07:26:25HOA HUYỀN>
NỖI LÒNG CHA MẸ


Một lời xin được sẻ chia
Tấm lòng người làm cha mẹ
Làm con bao giờ cũng bé
Mới hay cái nợ đồng lần

Có khi con chỉ xước chân
Mẹ, cha đã lo cuống quýt
Lúc nhỏ lo ăn nhiều, ít
Lớn khôn gả vợ, cưới chồng

Mẹ ví như nguồn suối sông
Đời bảo Cha như núi thái
Con ơi! khắc ghi phải trái
Học ăn, học nói nên người

Hãy hiểu cho lòng cha, mẹ
Vì con dẫu có nhọc nhằn
Bán nhà... lo con ăn học
Sẵn lòng vượt mọi khó khăn

Con đang ở nơi đất khách
Tiêu pha từng cắc từng đồng
Mồ hôi chảy dài lưng mẹ...
Mong bằng "thạc sĩ" cha trông

Nuôi con ai tính kể công ?
Nhắc con đôi điều như thế
Ở đâu? chân trời góc bể
Biết nghe con sớm lên người

Hoahuyen
09.7.2008

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-10 17:19:58HOA HUYỀN>


GIỖ ÔNG NGOẠI



Đã năm năm, về nơi miền cực lạc
Ông xa bà, xa các cháu, xa con
Hôm nay giỗ toàn gia về đông đủ
Bao bạn bè, đồng đội viếng thăm ông

Nén nhang thơm nhớ lại ngày gian khổ
Dám hy sinh, theo Đảng, Bác... vì dân
Suốt cả đời dốc toàn tâm cống hiến
Phút quy tiên trong màu áo Hải Quân

Chuẩn đô đốc kiệm cần trung liêm chính
Với anh em, đồng đội sống chân thành
Với vợ con thủy chung đầy trách nhiệm
Tấm gương trong tỏa mát rợp màu xanh

 
Nơi chín suối ông yên lòng ngơi nghỉ
Bà và con, cháu chắt nhớ ơn ông
Toàn gia tộc, anh chị em đồng đội
Vẫn thường xuyên tưởng nhớ nén hương lòng

Tuổi thanh xuân nơi chiến trường xung trận
Suốt cuộc đời binh nghiệp chốn xông pha 
Ngày đưa tiễn ông về nơi cực lạc
Khói nhang bay ngào ngạt ngát hương hoa

Hoahuyen
10.7.2008
















Một bài viết của Nhà báo Phan Hoàng về
Ông Ngoại của các cháu Hương Giang - Đào Ngọc Minh
( Trong Quansuvn.net)

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-10 17:21:19HOA HUYỀN>


Nét phác họa chân dung
Anh LÂM TẺN CUÔI

Nét phác họa chân dung lưu kỷ niệm
Một người anh minh mẫn mến yêu đời
Chân tay liệt nhưng "đầu" luôn khỏe mạnh
Xứng tài danh công tử(*) chốn ăn chơi!

Kinh doanh giỏi âm thầm yêu mãnh liệt
Đã thương ai có chết cũng không rời
Bầu máu nóng chảy hoài trong huyết quản
Có tâm hồn lãng mạn chẳng hề vơi

Sống chung thủy với anh em bè bạn
Có tấm lòng cao thượng sướng là chơi
Khá tế nhị trong đối nhân xử thế
Không ba hoa chau chuốt lúc buông lời

Gốc người hoa mấy đời trên đất Bạc
Ngoài năm mươi sự nghiệp cuộc đời anh
Lưu dấu ấn... vượt lên trên số phận
Một nhà thơ, một doanh nghiệp tài danh

Kính tặng anh LÂM TẺN CUÔI
Hoahuyen
09.7.2008

(*) Công tử Bạc Liêu huyền thoại

Mời các bạn xem tiếp một bài cùng đề tài
ANH LÂM TẺN CUÔI



ANH LÂM TẺN CUÔI


Chân bại liệt từ khi còn rất nhỏ
Lâm Tẻn Cuôi có họ... người hoa

Kinh doanh giỏi,
khiếu thơ ca...
"Về miền hoa nắng" 
"Cuồng ca ngày về"

"Ngược chiều nỗi nhớ" đam mê
"Đêm trăng" "Cô giáo trường quê" ngỡ ngàng

"Lá đủng đỉnh"
"Mai vàng"
nắng rộ

"Đêm nghe bài dạ cổ" hoài lang
"Trái tim năm cũ" đa mang
"Chiều bâng khuâng" nhớ, đôi đàng chia ly

"Người về" "Thoáng mộng Trương Chi"
Bạc Liêu công tử ở đi dùng dằng



CUỘC ĐỜI ANH

Gốc gác người hoa, sống Bạc Liêu
Nụ cười giản dị chẳng hề kiêu
Chân tay bại liệt(*) hăng hoạt động
Trí óc thông minh hiểu biết nhiều
Rất giỏi kinh doanh bè bạn quý
Đa tài thi phú chị, em yêu
Tấm lòng cao thượng say từ thiện
Tuổi tác hoàng hôn chớm xế chiều

Hoahuyen thân kính tặng anh

(*) Anh bị bạo bệnh và liệt hai chân, một tay ngay từ khi còn rất nhỏ ( hiện nay anh thường xuyên phải ngồi xe lăn )

 




(Xem tiếp)
[/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-14 17:25:47HOA HUYỀN>
NỢ DUYÊN

Lênh đênh một kiếp bể dâu
Nợ duyên chỉ muốn bên nhau... cuối đời
Ân tình sau trước đầy vơi
Không gian xa cách rối bời ruột gan

Đớn đau lòng dạ nát tan
Hẩm duyên thiu phận trái ngang tơ vò
Thương em phận gái thân cò
Long đong lận đận âu lo một mình

Đã từng trải lắm nhục vinh
Biết bao cay đắng ân tình xót xa
Cuối đời mộng giấc mơ hoa
Kiếp sau ta mãi sẽ là của nhau

Hoahuyen
14.7.2008
____________________________________
Trái tim em
Nhạc : Hoàng Đình Quang
Lời thơ : Hoàng Thanh Trang
Hòa âm : NS Trịnh Ngọc Tân
Ca sĩ  thể hiện : Phương Đông

[themNhac]http://media.tamtay.vn/files/ttmusic/media/hoahuyen/music/1213026205_92676-trai_tim-mp3.mp3[/themNhac]



[/align]
Một thời đã xa





[/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-15 13:54:25HOA HUYỀN>
 Tư tưởng chỉ đạo lớn nhất về biển đảo chính là lời dạy của Bác Hồ năm 1961 "Ngày trước, ta  chỉ có đêm và rừng. Ngày nay ta có ngày, có trời, có biển... bờ biển ta dài, tươi đẹp, ta phải biết giữ gìn lấy nó"[1].
Lời dạy của Bác đã khẳng định chủ quyền trọn vẹn của Tổ quốc ta bao gồm cả vùng đất, vùng trời, vùng biển; khẳng định vị trí chiến lược của biển nước ta cả về kinh tế lẫn an ninh quốc phòng và nhiệm vụ giữ biển là nhiệm vụ thiêng liêng của toàn dân tộc, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.


[/align]


[1] Lời Chủ tịch Hồ Chí Minh nói với cán bộ, chiến  sĩ  Hải Quân, ngày 15 tháng 3 năm 1961.
Hoahuyen xin chuyển ý tứ đó thành một bài thơ:

Lời Bác dặn

Ngày trước ta chỉ có rừng
Và đêm âm u tăm tối
Con đường quanh co lầy lội
Lầm than đói khổ rủi may

Ngày nay ta đã có ngày
Đất trời biển rộng bao la
Bờ biển ta dài tươi đẹp
Non sông gấm vóc tựa hoa

Bác dặn giữ gìn lấy nó
Bình yên bờ cõi sơn hà
Mỗi người con dân đất Việt
Khắc ghi lời của ông cha


" Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư."(*)

Đất này đổ xương, đổ máu
Của bao thế hệ... vua hùng
Bác cùng cháu con gìn giữ (**)
Một lòng đoàn kết thủy chung

Kết liên một chữ tâm đồng
Cùng nhau tạo đà, chuyển thế
Sánh ngang năm châu bốn bể
Trí tâm tần đức như người

Tôi anh con dân nước Việt
Tóc đen, máu đỏ, da vàng
Ông cha giao từng tấc đất
Đồng lòng gìn giữ giang san

Hoahuyen
14.7.2008




(*) Bài thơ bất hủ của Lý Thường Kiệt ( Vào năm 1077, hơn 30 vạn quân Tống do Quách Quỳ chỉ huy xâm lược Đại Việt (Việt Nam). Lý Thường Kiệt lập phòng tuyến tại sông Như Nguyệt (sông Cầu) để chặn địch. Quân của Quách Quỳ đánh đến sông Như Nguyệt thì bị chặn. Nhiều trận quyết chiến ác liệt đã xảy ra tại đây nhưng quân Tống không sao vượt được phòng tuyến Như Nguyệt, đành đóng trại chờ viện binh. Đang đêm, Lý Thường Kiệt cho người vào đền thờ Trương Hống, Trương Hát ở phía nam bờ sông Như Nguyệt, giả làm thần đọc vang bài thơ trên. Nhờ thế tinh thần binh sĩ lên rất cao. Lý Thường Kiệt liền cho quân vượt sông, tổ chức một trận quyết chiến, đánh thẳng vào trại giặc. Phần vì bất ngờ, phần vì sĩ khí quân Việt đang lên, quân Tống chống đỡ yếu ớt, số bị chết, bị thương đã hơn quá nửa. Lý Thường Kiệt liền cho người sang nghị hòa, mở đường cho quân Tống rút quân về nước, giành lại giang sơn, giữ vững bờ cõi Đại Việt.

Thiên thư mà bài thơ này nhắc đến chính là sách "Thượng thư" hay "Kinh thư" (là bản "Thượng thư" mà Khổng Tử đã san định). Trong "Thượng thư đại truyện" có kể về Việt Thường Thị giao hảo với nhà Chu, cống chim Trĩ.

Tiền nhân Việt Nam từ đó khẳng định Việt và Hoa là hai xứ khác nhau, hai đất nước khác nhau. Tuy nhiên bài thơ này chưa nêu bật được tinh thần quốc gia, mà chỉ mới xem Nam quốc sơn hà là của Nam đế. Nhưng bất luận thế nào thì bài thơ cũng được xem là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của nước Việt Nam.

(**)Câu nói này là lời căn dặn của Bác với cán bộ, chiến sĩ Đại đoàn 308, đơn vị được giao nhiệm vụ tiếp quản thủ đô vào đầu tháng 10/1954. Nó là lời di huấn thiêng liêng, ngắn gọn, dễ hiểu, dễ thuộc, giản đơn nhưng lại là một chân lý của các thế hệ người Việt Nam.


Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0


TỰ NHẠO MÌNH
 
loa... loa... loa...

Xin bố cáo cùng bàn dân thiên hạ
Ai chưa tin thì cứ việc hoài nghi
Có một gã ngoài năm mươi tre trẻ
Xếp hàng "dê" bậc cụ nhất, không nhì

Hắn biệt danh có tên hoa lãng tử
Miệng ngọt ngào như mật mía đấy em ơi!
Dính phải lão lăn quay không kịp ngáp
Cứ ngu ngơ là chết chứ chẳng chơi !

Khá ghê gớm ba miền đều tán tỉnh
Khắp năm châu đưa đẩy giọng à ơi!
Ai bản lĩnh hắn co vòi... cưa cẩm
Ai cả tin xa ngã thế là... toi

Mới mấy tháng âm thầm gây bốn án
Xuống bạc Liêu ghẹo sáu đại tiểu thư
Ra Nha Trang suýt nữa bị ninh nhừ
Về xứ Vũng đòi râu ngô Tùng Bách

Trẻ lẫn già ai cho, không làm phách
Rất tự nhiên theo tiếng gọi con tim
Khốn khổ nỗi miệng mồm to tiếng thế
Trên huênh hoang nhưng dưới "cúm"... đành im

Vui thì có nhưng mà... vô tích sự
Chị em la lãng xẹt lão huyền hoa
Miệng méo xệch... cười tươi thôi đành vậy
Bốn phương trời xin lần nữa... loa... loa

loa... loa... loa...

Hoahuyen
14.7.2008


Chú Cuội mang nhóm máu "d"


[/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-20 18:25:48HOA HUYỀN>
Nhân kỷ niệm 61 năm ngày TBLS (27.7.1947 - 27.7.2008) Sáng 19.7.2008 Hoahuyen cùng với đoàn cán bộ Hội CCBVN Quận I xuống thăm, tặng quà Đoàn an dưỡng thương binh nặng Long Hải ( hầu hết anh em ở đây đều phải di chuyển bằng xe lăn và phải có người chăm sóc riêng ). Hoahuyen xúc động vì đã được gặp lại những người đồng đội đã từng một thời sẵn sàng dám đổ máu hy sinh vì tổ quốc, nay tàn phế mất một phần cơ thể... nhiều đồng chí đã từng có những khó khăn trong cuộc sống, nghèo túng ( vì không còn khả năng lao động, tiền bạc lo cho chữa chạy vết thương, bệnh tật... ) di chứng chiến tranh... di chứng chất độc da cam đeo đẳng nhiều gia đình CCB, thương binh đến con cái của họ thật thương tâm, đau lòng... Hoahuyen viết bài thơ mà chưa biết lấy tựa đề là gì?:

[/align] 


Bài thơ
CHƯA KỊP ĐẶT TÊN

Mấy chục năm rồi hết chiến tranh
Vết thương còn đó khắp người anh
Mất phần cơ thể chân tay cụt
Mảnh đạn bên trong vẫn chửa lành


 
Qua cơn túng quẫn nghèo xơ xác
Chất độc da cam bám diết... hành
Di chứng một thời trong lửa đạn
Ngấm vào cơ thể các con anh

Ê a, ú ớ trên tay Mẹ
Tương lai tối mịt... tít mù xa...
Nối dõi tông đường con oặt ẹo
Nỗi đau xé ruột trái tim Cha
...

 
Thương binh đổ máu vì dân nước
Chính sách quan tâm cứu cả nhà
Đồng đội năm xưa chia nỗi khổ
Tạo cho cuộc sống... ổn dần ra

Biết bao gương sáng tàn không phế
Vượt khó vươn lên tạo thế đà
Hạnh phúc gia đình tươi trở lại
Tương lai hy vọng tiến còn xa

Hoahuyen

   



 (Xem tiếp)

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-13 16:49:52HOA HUYỀN>
Giới thiệu tập thơ
" Chậm một nửa" - Một tâm hồn đa cảm

Thơ là tiếng nói có số phận và tính cách riêng, người đọc tinh ý sẽ nhận ra ngay " Chậm một nửa" là một mảnh đời của nhà thơ Đinh Tiểu Lăng ( Quỳnh Hoa - mncd  - Hội viên hội văn học Nghệ thuật tỉnh KH - Hiện đang là Hiệu trưởng một trường tiểu học ). Tôi còn nhớ nhà thơ Nga  E.Evtusenco có một câu thơ khá ấn tượng "Có ai đâu nhạt nhẽo ở trên đời" bởi mỗi một người, mỗi một cuộc đời là một hạt muối, một lát gừng cay - Một bài thơ "thật" sẽ mang theo vị mặn của chất muối, vị cay của gừng, nếu không có nó thì dù có khéo léo cách gì người chơi trò nhào lặn ngôn ngữ cũng chỉ có được những bài thơ nhạt như nước lã mà thôi. Khi tôi đọc những câu thơ:

" Em không về nữa đâu
Chốn ấy con chim gì buồn lắm
Chốn ấy mọc toàn hoa trắng
Chốn ấy mùi hương quá quen

Một lần anh gọi tên em
Run run giữa trăng và gió
Nồng nàn mùi hương lá cỏ
Chốn ấy bỗng thành thiêng liêng
( Em không về nữa đâu - Tr.31)

Thì tôi đã nghe thấy tiếng thì thầm của người thơ, cảm thấy được vị mặn và cay trong từng con chữ " Em không về nữa đâu, chốn ấy hoa trắng, hương quen, nơi giữa trăng và gió... anh đã từng run run gọi tên em... và rồi tôi lại bất ngờ cảm thông sâu sắc với em khi đọc những vần thơ tình vật vã đớn đau trộn lẫn cả yêu thương, hạnh phúc, chán chường khi bị trồi sụt như người " no dồn đói góp", những cơn đau tình làm tan nát con tim nhậy cảm... nhưng không thể nhấn chìm hồn thơ luôn khát khao trỗi dậy. Chính từ trong tận cùng nỗi đau, sự suy sụp về thể xác... hồn thơ như đám cỏ non sau cơn mưa gió dập vùi, vẫn đủ sức bung lên mọc thẳng xanh rì. Hơn ai hết , Đinh Tiểu lăng là người biết tận dụng nỗi đau riêng để thốt lên thành những vần thơ réo rắt, bi ai, lảnh lót mà người đời dễ cảm thông, chấp nhận. Tôi không dám phân tích quá sâu hay bàn luận gì nhiều xung quanh tập thơ " Chậm một nửa" bởi tự biết mình chưa đủ "tầm" để mổ xẻ mọi khía cạnh trong từng bài thơ, nhưng tôi bất ngờ trước cách thể hiện của người thơ Đinh Tiểu Lăng ngay từ cái tên gọi của tập thơ " Chậm một nửa " đã  gợi lên một cái gì đó không bình thường, không suôn sẻ, tôi đã đọc bài thơ này trong tâm trạng của người say

" Nếu chậm nửa vòng quay
Trái đất ra sao nhỉ?
Nếu ta chậm nửa đời
Chắc chi thành thi sĩ ?
Còn chậm nửa nụ hôn
Bạn hãy tưởng tượng xem!
( Chậm một nửa - Tr.28 )

Và tôi hiểu ở đời này mấy ai trọn vẹn? Ai chẳng khát khao đi tìm cái nửa kia mình mong ước (người ốm yếu mong có sức khỏe, người đang nghèo mong giàu có.. còn người thơ thì lại khao khát được yêu thương và sẻ chia lòng mình thông qua ngôn ngữ 

Tôi đã đọc " Chậm một nửa" như một người mộng du, bài nọ nối tiếp bài kia không dứt và dần dần hiện khá rõ nét chân dung người thơ Quỳnh Hoa - Đinh Tiểu Lăng trẻ trung, thông minh, sắc sảo có tâm hồn lãng mạn biết yêu và dám yêu say đắm... chị khá suôn sẻ trên con đường "quan lộ" sớm trở thành một Hiệu trưởng cứng tay nghề... nhưng lại khá long đong lận đận trong tình duyên... là người có khả năng hóa thân vào từng mảnh đời bất hạnh chung quanh mình để phác họa nên bức tranh sinh động của cuộc đời trần tục... phải chăng đó cũng chính là duyên số của một con người khi dính vào nghiệp thơ ca?

" Người yêu ta có lẽ nhiều, ta biết
Những lá thư day dứt đến khôn cùng
Trong ký ức cuộc tình buồn rất thực
vẫn nhạt nhòa hư ảo của mây bay
...
Những ngày xanh hắt hưu buồn lặng lẽ
Chẳng cách gì tan biến được đời nhau
                      ( Mộng chiều - Tr.92 )
Tôi còn nhớ nhà văn Hoàng Đình Quang vẫn thường nói vui khi anh em gặp nhau: " Người ta chỉ có thể viết hay khi có tâm trạng... chỉ có những bài đáng nhớ khi người ta "ở đúng giai đoạn giao thời giữa hai kỳ đại hội..." và ngẫm thấy rằng anh thật có lý.
46 bài thơ diễn tả tâm tư, tình cảm, nỗi niềm tâm sự buồn vui lẫn lộn có cả xót xa, ngậm ngùi, giận hờn, cay đắng... là những lời thổ lộ từ trái tim đa cảm đến với những trái tim muốn sẻ chia nên nó dễ dàng đọng lại trong lòng người đọc. Tôi tin Đinh Tiểu Lăng ( Nguyễn Thị Quỳnh Hoa - mncd ) với nghị lực phi thường vượt qua mọi sóng gió và với tâm hồn rộng mở... chị đã đang và sẽ viết tiếp những vần thơ tươi rói để lại cho đời.

 



Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-16 02:19:48HOA HUYỀN>
KỶ NIỆM XƯA
Cũng lại chuyện về cái " Xu Chiêng"


Tháng 10.1980 học xong Sĩ quan Phòng không tôi ra trường được trên điều về làm đại đội phó một đại đội ra đa ( C.490 ) đảo Bạch Long Vĩ ( Đại đội trưởng là một anh người Thái Bình tên H ), phải nói ngay thời đó đảo Bạch Long Vĩ không có dân ( chỉ có hàng ngàn bộ đội nam thôi ) thành ra anh em thiếu thốn tình cảm dữ lắm, duy nhất chỉ có cái đài radio là nghe được giọng đất liền, cứ chiều chiều xong việc anh em cán bộ chiến sĩ... quây quần quanh chiếc đài bán dẫn say sưa lắng nghe tin tức... sáu tháng hoặc một năm họa hoằn lắm mới có đoàn văn công ra thăm, phục vụ đảo ( Chiến sĩ NVQS ra đảo 2 năm mới được về đất liền và ra quân luôn )

        Cuối năm 1981 nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập quân đội NDVN ( 22.12 ) chúng tôi được đón đoàn văn công Hải quân ra đảo ( và biết trong đoàn có nhiều chị em xinh đẹp ). Tin được thông báo trước 2 ngày cả đảo nhốn nháo hết cả lên, chỗ nào cũng thấy anh em tắm tắm, rửa rửa quần áo phơi la liệt, hỏi ra mới biết lâu nay ( do đảo ít nước ngọt, một phần vì lười, phần nữa là do anh em bảo "sạch sẽ diện với ai ?" nên hầu hết cứ phải 5, 7 ngày mới thay tắm một lần ) Hôm đó trung đoàn trưởng ra lệnh tháo khóan các bể dự trữ nước cho anh em tha hồ tắm rửa...
            Lại nói ngay lính ta đang sức trai trẻ ( độ tuổi 19, 20 bẻ gãy sừng voi...) 2 tối chuẩn bị đón đoàn hầu như không ngủ, chỗ nào cũng hò hát, đàn sáo ỏm tỏi để chuẩn bị các tiết mục giao lưu...
... 5 giờ chiều hôm ấy tàu cập cảng, ở cầu tàu đông ngẹt anh em bộ đội ra đón đoàn, vừa nhìn thấy chị em văn công cả đảo vang lên tiếng anh em hô " văn công" "văn công ".... " văn công " cứ như hô khẩu hiệu chào đón tổng thống hay chủ tịch nước ấy...
           Khi đoàn vào đến bờ tự nhiên hình thành rất nhiều tốp, mỗi tốp đến cả mấy chục anh em xúm lại gần như dìu từng cô văn công lên đảo... còn các anh văn công nam thì cứ tủm tỉm cười lẽo đẽo tự mình lên sau với đủ thứ đàn sáo và dụng cụ biểu diễn...
             Khoảng 8 giờ tối có lệnh đột xuất của Trung đoàn trưởng triệu tập gấp cán bộ chủ chốt các đơn vị trên toàn đảo ( Đại đội trưởng và Tôi có mặt trong số đó ) mọi người chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao thì trung đoàn trưởng nghiêm giọng:
- Các anh có biết chuyện gì không ? Mọi người còn đang ngơ ngác thì trung đoàn trưởng tiếp:
- Bộ đội các anh ghê gớm thật, văn công ra đảo xúm lại dìu người ta thì tốt rồi... nhưng dám lột hết cả suchieng người ta thì quá lắm... bây giờ tôi ra lệnh: "các anh về ngay kiểm tra xem anh nào dám làm trò đó? kỷ luật ! kỷ luật thật nặng cho tôi". Trung đoàn trưởng lại lệnh tiếp: Đội vệ binh thay nhau canh 24/24 trước khu nhà văn công ở, kể cả chỗ đi WC, cấm để bất cứ chuyện gì xẩy ra trong đêm nghe chưa ?

          ... Sau đó chúng tôi lục tục ra về triệu tập bộ đội kiểm tra tất tần tật, nhưng lạ thay chẳng tìm thấy gì cả... đang chưa biết sẽ phải báo cáo trung đoàn thế nào thì cậu liên lạc của tôi ấp úng:
- Dạ thưa ở dưới gối thủ trưởng có cái gì ấy thủ trưởng ạ - tôi chạy vội đến chỗ ngủ lật gối lên xem thì thấy... cái xuchieng... bên gường đại đội trưởng cũng có một cái...
         Sau khi tìm hiểu mới biết hóa ra anh em bộ đội nhà ta tinh lắm, khi thấy có vẻ không ổn ( vì trung đoàn tự nhiên triệu tập đột xuất cán bộ toàn trung đoàn nghe có vẻ bí hiểm... ) thế là anh em chơi ngay trò "ném đá giấu tay..."
          Khoảng 10 giờ đêm Đại đội trưởng và tôi lại lên nhà giao ban trung đoàn để báo cáo thì đã thấy trung đoàn trưởng và nhiều cán bộ các đơn vị bạn cũng có mặt ( cả các cô văn công nữa ) ai nấy cười khùng khục cùng chìa ra... xuchieng cũng tìm thấy ở dưới gối của mình... Đại diện một cô văn công má đỏ lựng lí nha lí nhí: "Thôi em xin các thủ trưởng đừng kỷ luật các anh bộ đội nữa, chúng em tình nguyện còn cái nào trong va ly thì sẽ đưa tất cả cho các anh đem về... nhưng các anh phải tế nhị treo ở chỗ nào đó khuất khuất và nếu có ai đó lấy cũng đừng có truy cứu trách nhiệm gì cả..."

Trung đoàn trưởng không nói năng gì rơm rớm nước mắt...
... Sáng hôm sau tất cả các áo xuchieng được treo ở chỗ khuất đều đã biến mất. Nhưng lạ kỳ thay đến hôm các chị trở vào đất liền thì tất cả lại còn nguyên vẹn gửi lên nhà trung đoàn trưởng để trả lại cho chị em... 

         ... Trong 6 ngày văn công ở đảo mọi việc diễn ra náo nhiệt tưng bừng, anh em giao lưu văn nghệ với văn công suốt ngày ở chỗ nào cũng hò hát (bất kể là ngày hay đêm, có sân khấu hay không ) giữa bộ đội và văn công lưu luyến lắm và không hề có chuyện gì xấu xẩy ra cả.

Tin thì tin không tin thì thôi
Hoahuyen
15.8.2008





 

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-21 16:55:09HOA HUYỀN>
Xin em chớ nhầm

Anh chẳng phải là người lý tưởng
Khuyết hơn ưu, ngật ngưỡng khôn cùng

Coi trời như thể bằng vung
Sẵn sàng đối mặt với khùng hay điên
Một khi đã chán bình yên?
Vô tư em cứ việc nghiền nát anh?

Em hãy nhớ đành hanh đỏ mỏ
Chỉ là người chứng tỏ non gan
Với người bản lĩnh đa đoan
Đâu cần để ý sầu than ích gì ?

Nếu giận dỗi vì anh chểnh mảng
Đôi khi hơi đểnh đoảng... tây tầu

Để em u uất sầu đau
Hoa tàn héo hắt phai màu sắc hương
Thì em hãy "ghét"... thấu xương
Dần cho mấy cái chân giường... gãy đôi

Cứ "ghét" thế, rồi anh lại thế.
Bởi vì em chúa tể lòng anh

Chỉ nhìn ngấn lệ long lanh
Hồn bay phách lạc tan tành xác thân
Anh đâu rồ dại ngu đần
Lại không hưởng phước... trăng ngân ắp thuyền!!!

Hoahuyen


_________________________

Chỉ "iêu" mình anh thôi
Nhạc sĩ : Nguyễn Văn Duy
Lời thơ : Hoahuyen
Ca sĩ : Phương Vy
Hòa âm : Vĩnh Hà

[themNhac]http://hoahuyen.vnweblogs.com/gallery/2407/chi%20ieu%20minh%20anh%20thoi-hat-PHUONG%20VY.mp3[/themNhac]


[/align]

[/align][/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-15 16:39:50HOA HUYỀN>
Ngẫm ở đời

Gio trát mặt
mặt càng xinh
Nhân tình
thế thái
nhục vinh
vơi đầy

Sự đời có dở, có hay
Có nhìn thấy lá... nho bay... mới là
Thật hư "trong ngọc trắng ngà"

Đời là thế đấy
nhạt nhòa 
phù du

[/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-15 16:38:32HOA HUYỀN>
592.

Có giây phút 
ĐÓNG ĐINH VÀO SỐ PHẬN

Có giây phút đóng đinh vào số phận
Cả cuộc đời sẽ mãi thuộc về nhau
Lửa yêu đương đã bùng lên thành ngọn
Phong ba ư? bất chấp khổ, buồn đau

Phương nhung nhớ chất chồng bao kỷ niệm
Hai con tim lạc gót giữa thiên đường
Hồn lãng mạn hòa vào nhau tan chảy
Cuống cuồng yêu lặn ngụp bể sầu thương

Sóng từng đợt trào dâng như thác đổ
Gió thét gào phủ kín miệng càn khôn
Phút giao thoa... đất - mặt trời nghiêng ngả
Điện thế cao chập mạch... mấy ngàn vôn?

Đã ngót nghét mười năm rời xa biển
Có ai ngờ sức lực vẫn còn xuân
Anh khám phá ra mình khi thử sóng
Ngoài năm mươi em bảo "cứ như thần" 

Hoahuyen
13.9.2008
 
[themMovie]http://i198.photobucket.com/flash/player.swf?file=http://vid198.photobucket.com/albums/aa184/hoahuyen4156/voi-mncd1.flv[/themMovie]

 [/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-16 18:34:58HOA HUYỀN>
594.

Tu con
để được sống như người

Nghĩ đời lắm lúc không bằng mộng ?
Tiếc mộng bao nhiêu lại ngán đời.
Thử hỏi trần gian ai vượt mộng ?
Chim bằng sải cánh quẫy muôn nơi

Cát bụi trở về nơi cát bụi
Tu con để được sống như người
Công danh, sự nghiệp, tình yêu vẹn
Nhắm mắt xuôi tay nhoẻn miệng cười

Hoahuyen


Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 17:16:38HOA HUYỀN>
595.

Phút thăng hoa cảm xúc

Đếm từng phút mong chờ khao khát
Đợi từng giây cháy bỏng ruột gan
Khi em đến vỡ òa tung lồng ngực
Nốt nhạc lòng ríu rít tiếng ca hoan

Sau cánh cửa thiên đàng... hơn hẳn mộng
Rực sắc màu rộn rã tiếng chim ca
Hương thơm ngát lòng lâng lâng cảm xúc
Chốn bồng lai lộng lẫy nắng chan hòa

Gió rạo rực vuốt ve sườn núi mỏng
Mưa nồng nàn mơn trớn dốc chon von
Khe suối nhỏ nước dềnh lên trào mép
Cỏ nõn nà mê mẩn gót chân son

Tim rung động mắt nhòe hoa đẫm lệ
Vòng tay run xiết chặt nét cong giòn
Phút thăng hoa hai tâm hồn bấn loạn
Lý trí người nhường chỗ bản năng con

19.9.2008



Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 18:12:03HOA HUYỀN>
Xin được trân trọng giới thiệu với các bạn gần xa bài hát "Khao Khát" do nhạc sĩ Ngô Tuấn ( Công tử Bạc Liêu ) phổ thơ hoahuyen, nghe chảy nước mắt, đứt từng khúc ruột... ra mắt bạn bè. Hoahuyen xin được chân thành cảm ơn Nhạc sĩ Ngô Tuấn thật nhiều. 

KHAO KHÁT


Thơ Đào Ngọc Hòa
Nhạc Ngô Tuấn
Ca sỹ Hồng Anh
Hòa âm Vĩnh Hà

[themNhac]http://hoahuyen.vnweblogs.com/gallery/2407/khao%20khat-hat-HONG%20ANH.mp3[/themNhac]



[themNhac]http://hoahuyen.vnweblogs.com/gallery/2407/khao%20khat-hat-HONG%20ANH.mp3[/themNhac]

Nguyên tác bài thơ
Khao khát
 
Nhắm mắt lại sẽ thấy anh bên cạnh
Đang nhìn em đắm đuối nói lời yêu
Anh chỉ sợ, em sẽ mất cả chiều
Trang giáo án ngày mai thầm ghen tỵ
 
Em đã muốn một điều không phi lý
Khi tình yêu ủ kỹ chín nồng nàn
Anh cũng muốn nói lời lẽ chứa chan
Giá giờ này anh có em bên cạnh ?
 
Trời hôm nay giữa mùa đông giá lạnh
Và hai ta dẫu xa cách ngàn trùng
Anh sẽ sưởi bằng tình yêu cháy bỏng
Đốt say lòng bằng những nỗi nhớ mong.
 
Bao kỷ niệm của ngày xưa thơ ấu
Dẫu xa sôi vẫn thương nhớ đong đầy
Ta nhận thấy một tình yêu rất thật
Tháng năm dài mê đắm phải lòng nhau

Hoahuyen
 
** *
 
Nhìn những mùa Thu đi
Khánh Ly và TCS song ca tại Quán Văn, 1966-1967
 
[themNhac]http://www.tcs-home.org/songs/mp3/NhinNhungMua-01.mp3[/themNhac]
 

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HOA HUYỀN

KỶ NIỆM XƯA
Cũng lại chuyện về cái " Xu Chiêng"


Tháng 10.1980 học xong Sĩ quan Phòng không tôi ra trường được trên điều về làm đại đội phó một đại đội ra đa ( C.490 ) đảo Bạch Long Vĩ ( Đại đội trưởng là một anh người Thái Bình tên H ), phải nói ngay thời đó đảo Bạch Long Vĩ không có dân ( chỉ có hàng ngàn bộ đội nam thôi ) thành ra anh em thiếu thốn tình cảm dữ lắm, duy nhất chỉ có cái đài radio là nghe được giọng đất liền, cứ chiều chiều xong việc anh em cán bộ chiến sĩ... quây quần quanh chiếc đài bán dẫn say sưa lắng nghe tin tức... sáu tháng hoặc một năm họa hoằn lắm mới có đoàn văn công ra thăm, phục vụ đảo ( Chiến sĩ NVQS ra đảo 2 năm mới được về đất liền và ra quân luôn )

       Cuối năm 1981 nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập quân đội NDVN ( 22.12 ) chúng tôi được đón đoàn văn công Hải quân ra đảo ( và biết trong đoàn có nhiều chị em xinh đẹp ). Tin được thông báo trước 2 ngày cả đảo nhốn nháo hết cả lên, chỗ nào cũng thấy anh em tắm tắm, rửa rửa quần áo phơi la liệt, hỏi ra mới biết lâu nay ( do đảo ít nước ngọt, một phần vì lười, phần nữa là do anh em bảo "sạch sẽ diện với ai ?" nên hầu hết cứ phải 5, 7 ngày mới thay tắm một lần ) Hôm đó trung đoàn trưởng ra lệnh tháo khóan các bể dự trữ nước cho anh em tha hồ tắm rửa...
           Lại nói ngay lính ta đang sức trai trẻ ( độ tuổi 19, 20 bẻ gãy sừng voi...) 2 tối chuẩn bị đón đoàn hầu như không ngủ, chỗ nào cũng hò hát, đàn sáo ỏm tỏi để chuẩn bị các tiết mục giao lưu...
... 5 giờ chiều hôm ấy tàu cập cảng, ở cầu tàu đông ngẹt anh em bộ đội ra đón đoàn, vừa nhìn thấy chị em văn công cả đảo vang lên tiếng anh em hô " văn công" "văn công ".... " văn công " cứ như hô khẩu hiệu chào đón tổng thống hay chủ tịch nước ấy...
          Khi đoàn vào đến bờ tự nhiên hình thành rất nhiều tốp, mỗi tốp đến cả mấy chục anh em xúm lại gần như dìu từng cô văn công lên đảo... còn các anh văn công nam thì cứ tủm tỉm cười lẽo đẽo tự mình lên sau với đủ thứ đàn sáo và dụng cụ biểu diễn...
            Khoảng 8 giờ tối có lệnh đột xuất của Trung đoàn trưởng triệu tập gấp cán bộ chủ chốt các đơn vị trên toàn đảo ( Đại đội trưởng và Tôi có mặt trong số đó ) mọi người chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao thì trung đoàn trưởng nghiêm giọng:
- Các anh có biết chuyện gì không ? Mọi người còn đang ngơ ngác thì trung đoàn trưởng tiếp:
- Bộ đội các anh ghê gớm thật, văn công ra đảo xúm lại dìu người ta thì tốt rồi... nhưng dám lột hết cả suchieng người ta thì quá lắm... bây giờ tôi ra lệnh: "các anh về ngay kiểm tra xem anh nào dám làm trò đó? kỷ luật ! kỷ luật thật nặng cho tôi". Trung đoàn trưởng lại lệnh tiếp: Đội vệ binh thay nhau canh 24/24 trước khu nhà văn công ở, kể cả chỗ đi WC, cấm để bất cứ chuyện gì xẩy ra trong đêm nghe chưa ?

          ... Sau đó chúng tôi lục tục ra về triệu tập bộ đội kiểm tra tất tần tật, nhưng lạ thay chẳng tìm thấy gì cả... đang chưa biết sẽ phải báo cáo trung đoàn thế nào thì cậu liên lạc của tôi ấp úng:
- Dạ thưa ở dưới gối thủ trưởng có cái gì ấy thủ trưởng ạ - tôi chạy vội đến chỗ ngủ lật gối lên xem thì thấy... cái xuchieng... bên gường đại đội trưởng cũng có một cái...
        Sau khi tìm hiểu mới biết hóa ra anh em bộ đội nhà ta tinh lắm, khi thấy có vẻ không ổn ( vì trung đoàn tự nhiên triệu tập đột xuất cán bộ toàn trung đoàn nghe có vẻ bí hiểm... ) thế là anh em chơi ngay trò "ném đá giấu tay..."
         Khoảng 10 giờ đêm Đại đội trưởng và tôi lại lên nhà giao ban trung đoàn để báo cáo thì đã thấy trung đoàn trưởng và nhiều cán bộ các đơn vị bạn cũng có mặt ( cả các cô văn công nữa ) ai nấy cười khùng khục cùng chìa ra... xuchieng cũng tìm thấy ở dưới gối của mình... Đại diện một cô văn công má đỏ lựng lí nha lí nhí: "Thôi em xin các thủ trưởng đừng kỷ luật các anh bộ đội nữa, chúng em tình nguyện còn cái nào trong va ly thì sẽ đưa tất cả cho các anh đem về... nhưng các anh phải tế nhị treo ở chỗ nào đó khuất khuất và nếu có ai đó lấy cũng đừng có truy cứu trách nhiệm gì cả..."

Trung đoàn trưởng không nói năng gì rơm rớm nước mắt...
... Sáng hôm sau tất cả các áo xuchieng được treo ở chỗ khuất đều đã biến mất. Nhưng lạ kỳ thay đến hôm các chị trở vào đất liền thì tất cả lại còn nguyên vẹn gửi lên nhà trung đoàn trưởng để trả lại cho chị em... 

        ... Trong 6 ngày văn công ở đảo mọi việc diễn ra náo nhiệt tưng bừng, anh em giao lưu văn nghệ với văn công suốt ngày ở chỗ nào cũng hò hát (bất kể là ngày hay đêm, có sân khấu hay không ) giữa bộ đội và văn công lưu luyến lắm và không hề có chuyện gì xấu xẩy ra cả.

Tin thì tin không tin thì thôi
Hoahuyen
15.8.2008



Anh ơi [:)]
Biết là chuyện xưa nhưng em vẫn thấy có điều thắc mắc, có gì không phải xin anh bỏ qua.
Tất cả x... đều mất hết. Vậy... 6 ngày ở đó thì mấy cô văn công không có... à? [:D]


Rõ khổ! sao mày lại tò mò thế không biết [:@]
[color="darkred"]
Tắt thuốc đi, nỗi buồn sẽ tắt!
Bi kịch cuộc đời hành xác mấy câu thơ.
[/font]
Đăng nhập để trả lời
0
Anh ơi
Biết là chuyện xưa nhưng em vẫn thấy có điều thắc mắc, có gì không phải xin anh bỏ qua.
Tất cả x... đều mất hết. Vậy... 6 ngày ở đó thì mấy cô văn công không có... à?

 
 
 
anh Darkhero này cắc cớ ghê, sáu ngày đó mấy cô văn công đi tắm mà mặc lại đồ X....cũ    Thôi em xin các thủ trưởng đừng kỷ luật các anh bộ đội nữa, chúng em tình nguyện còn cái nào trong va ly thì sẽ đưa tất cả cho các anh đem về... nhưng các anh phải tế nhị treo ở chỗ nào đó khuất khuất và nếu có ai đó lấy cũng đừng có truy cứu trách nhiệm gì cả..." 
&lt;&lt;=== vì mất những cai' treo ở  chỗ khuất chứ đâu có mất cái ở trên người đang mặc  [:)]) phải ko anh Hoa Huyền [:D]
Ta không là Nhà Thơ
Cũng Chẳng là Thi Sĩ
Vần Thơ chưa cạn ý
Chỉ buồn viết vu vơ


http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=389191 Thơ & Đời
Đăng nhập để trả lời
0
596.

Biết khổ mà sao vẫn cứ yêu ?

Năm canh thao thức
nhớ mùi em
Mùi của yêu đương
giục giã... thèm

Cuống quýt
từng cơn
say chếnh choáng
Xác thân rời rã
nát nhàu đêm...

Ơn trời
tạ đất
se duyên phận
Xui khiến
ta mình...
nếm khổ đau
Thể xác tâm hồn rung một điệu
Quên đi tất cả
chỉ vì nhau

Trần gian cõi tạm đầy ngang trái
Biết khổ mà sao vẫn cứ yêu ?
Hạnh phúc đằng sau bao khổ nhục
Thiên đường chờ đón những ai... liều!!!???

Trần gian cõi tạm sống bao nhiêu ?
Dẫu núi non cao... tuổi xế chiều
Hạnh phúc, thiên đàng hay địa ngục
Nằm trong tay kẻ biết mình yêu

Hoahuyen




(Xem tiếp)
[/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-29 15:53:06HOA HUYỀN>
599.
 
Bọn đàn ông ngu ngốc!?

"Em cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé!"(*)
Để từng giây em khắc khoải mong chờ
Sẽ chỉ đẹp khi tình còn trong mộng
Say lâng lâng bay bổng dậy hồn thơ

Em đã bảo anh ơi! đừng đến nhé 
Sợ lòng em bối rối đến khôn cùng
Trong thì đã nhưng ngoài còn e thẹn 
Ở bên nhau loạn nhịp trái tim rung

"Em đã hẹn nhưng anh đừng đến nhé"
Bọn đàn ông ngu ngốc khác chi... lừa
Con gái nói rằng "không" là có đó
Từ ngàn đời vẫn thế hiểu hay chưa ?

Hoahuyen
29.9.2008
(*) Một câu thơ của Hồ Dzếnh




Có những phút yếu lòng
nước mắt chảy vào trong
người đàn ông cũng cần một bờ vai để khóc  

Giấu đằng sau vẻ hào hoa tung hoành ngang dọc
là nỗi cô đơn ở giữa chốn đông người  

Cát Đằng đủ sắc màu tươi  
Ngẩn ngơ chứng kiến khóc cười bên em  



[/align]
📎 damboc

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
600.
Không đề

Có khoảng cách
đo bằng nỗi nhớ
Gần chắc chi
tình nghĩa đã nặng sâu?
Tờ hôn thú
hóa thành dây xiềng xích
Tay gối đầu
tim, óc để đâu đâu!

Đời dâu bể
oan tình thường ngang trái
Lắm người khoe
có thể rất sang giàu
Nhưng hiếm thấy
mấy người khoe... chung thủy
Vẫn đang tìm
một nửa Á, Phi, Âu!???

Bắt gặp em
ngỡ mình say ảo mộng
Yêu cuống cuồng
lặn ngụp bể sầu thương
Khi hồn xác
hòa vào nhau làm một
Chốn trần gian
ta cứ ngỡ thiên đường

Hoahuyen
11.10.2008


 
 
[email=hoahuyen4156.62441@uploads.photobucket.com]hoahuyen4156.62441@uploads.photobucket.com[/email]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0






Sưu tầm giới thiệu
Blog và những "bàn nhậu thông tin"


Blog đã không còn mới với công dân mạng. Nhưng blog ngày càng lộ rõ sự hai mặt của nó, khi đang tạo ra những làn sóng tin đồn không kiểm chứng. Nhiều người nổi tiếng đã và đang là "món nhậu" của giới blogger mà chính họ không hề hay biết. Và trên những màn hình phẳng, con người dường như đã nhìn nhau với ánh mắt khắc nghiệt hơn...

                                                                                                                                        Duy Văn

              Mới đây, trên blog của một nhà văn nổi tiếng có đăng tải loạt bài viết về chân dung các nhà văn mà ông gọi là "Hồi ức về bạn văn". "Bạn văn" hiện lên trong mắt ông khá hóm hỉnh, nhưng cũng không kém phần bê tha, thậm chí có vấn đề về mặt nhân cách. Loạt bài viết đó ngay lập tức nhận được sự hào hứng của cư dân mạng. Và rất nhiều bình luận diễn ra sau đó theo chiều hướng tiêu cực.


Điểm lớn nhất của loạt bài này là đã "hạ bệ" những "thần tượng" trong làng văn mà báo chí đã dựng lên từ lâu. Các nhà văn, nhà thơ vốn xuất hiện trong thời kỳ mà cả dân tộc yêu quý thi ca, cái tên nhà thơ, nghệ sỹ là một thứ uy tín vững chắc trước mọi đám đông.


Hơn thế, họ đã quen được mọi người ưu ái với những ánh nhìn đẹp đẽ. Nay, chỉ qua một bài viết, những con người, không ít người trong số ấy từng là quan chức văn nghệ, bộc lộ cả sự dốt nát, hủ lậu và đầy rẫy những ham hố tầm thường. Thậm chí, trong cách hành xử của những người này còn tỏ ra là những người dễ dàng làm những chuyện không ai dám nghĩ tới trong đời sống.


Chẳng hạn như chuyện một nhà thơ sẵn sàng đi ngủ với gái trong khi được phân công đi... chống lũ. Hay nhân vật này cũng sẵn sàng tụt quần để gãi ghẻ trong cuộc họp. Vì là quan chức nên ông bổ nhiệm cho con vào những vị trí quan trọng trong một cơ quan tỉnh như chánh văn phòng (bởi vì con không biết làm gì) hay trưởng đoàn nghệ thuật (vì không biết đánh đàn)...
Nếu như những gì trong đó là sự thật, thì có vẻ như việc bổ nhiệm quan chức cũng dễ dàng như viết blog và người ta muốn làm gì cũng được. Sự thật hay không, đó là điều không thể kiểm chứng. Và sự thật được nhìn theo thiên kiến của một người thích hài hước mọi việc, có thể sẽ bị hiểu lầm.


Nhà văn có giải thích với bạn đọc rằng, đó là chuyện ông hư cấu viết cho bạn bè đọc chơi cho vui. Nhưng nó có ảnh hưởng tới những người được nhắc đến, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp. Và đã có những đổ vỡ thực sự trong những quan hệ cá nhân, quan hệ trong gia đình và đồng nghiệp của nhân vật. Thông thường, rất dễ để viết về một điều gì đó bên cạnh mình.


Nhưng viết một cách chính xác thì không đơn giản. Và viết qua những giai thoại, qua những lời kể thì còn dễ gây hiểu lầm hơn rất nhiều... Khi bài viết của nhà văn tung lên blog, ngay lập tức đã có phản hồi của những nhân vật được nhắc tên.


Trong đó có người đã tuyên bố, nếu nhà văn không gỡ xuống và có đính chính, ông ta sẽ đưa ra tòa kiện nhà văn vì sự xuyên tạc và bịa đặt. Nhân vật hoàn toàn có thể kiện nhà văn. Nhưng những người từng gọi nhau là "bạn văn" để rồi dẫn nhau ra tòa vì những lời "gãi ghẻ" trên blog?
Vậy thì cả người viết và người được viết sẽ đối mặt thế nào với dư luận và với những bạn đọc đã yêu mến cả hai người trong nhiều năm? Một nữ nhà văn tâm sự, chị đọc xong những bài viết ấy, cảm giác đầu tiên là chua xót. Dường như khi gọi tên những hiện tượng nào đó trong đời sống, người ta dễ dàng gán nó thành bản chất của con người.


Và rồi dựng chân dung người khác bằng một hình ảnh không được trong sáng, khiến mọi điều tốt đẹp về nhân vật đã bị lu mờ. Và chị sợ đọc những điều như thế. Nó làm cho suy nghĩ tốt đẹp của chị về nhân vật bị tác động và khiến chị rơi vào tình trạng mất niềm tin. Dẫu có là sự thật thì cũng cần được diễn đạt theo một cách khác. "Lời nói đọi máu", đó là sự thật mà những người viết ai cũng nằm lòng.


Blog đang trở thành những "nồi lẩu" thông tin và những người ngồi nhậu vô cùng ưa thích những thông tin giật gân, đụng chạm đến đời riêng của người khác. Và nó đã phát huy tác dụng khi có những kẻ mang tà tâm đến với blog. Có rất nhiều thông tin không được kiểm chứng, hoặc được bóp méo theo ý muốn của người viết. Blog sẽ trở thành một vòi bạch tuộc khát máu nếu chủ nhân của nó có ý đồ đen tối trong việc hạ nhục một ai đó.


Chẳng hạn như việc tại một tòa soạn báo tại TP HCM, các thành viên chia bè phái và ấm ức quá lâu trong việc điều hành tờ báo. Nhưng không ai dám công khai góp ý với lãnh đạo. Cũng không ai dám nói thẳng về thực trạng ấy.


Dường như sự nặng nề trong các cuộc họp đã khiến người ta mất nhuệ khí. Và blog phát huy tác dụng. Nó trở thành kênh thông tin để tất cả mọi người trong tòa soạn tìm hiểu về cái gọi là "bí mật" của bộ máy lãnh đạo. Tuy nhiên cái "bí mật" ấy chỉ có một phần nhỏ là sự thật. Số còn lại là những hiện tượng được nhìn theo con mắt tiêu cực. Và từ sự suy diễn chủ quan của người viết, nó trở thành bản chất của vấn đề...


Hay mới đây, trên một trang blog khác của nhóm phóng viên một tờ báo dành cho giới trẻ, có phanh phui những hiện tượng tiêu cực trong nội bộ tòa soạn. Trong đó có nói đến sự... thiếu hụt kiến thức của một phó tổng biên tập khi đi châu Âu, viết bài về "châu Âu du ký" nhưng không có nổi một bức ảnh minh họa, phải ghi là "ảnh sưu tầm từ Internet"...


Mặt tích cực của những phê phán đó, có thể có. Nhưng những nhân viên đó quên mất một điều rằng, đây là cơ hội rất tốt để những tờ báo có cạnh tranh cao với tờ báo của họ biết được tình hình nội bộ của mình, từ đó ra những "đòn" chí mạng. Điều đáng nói là, lẽ ra họ nên thẳng thắn trao đổi và đưa ra những giải pháp tốt thì họ lại làm công việc ngược lại, ẩn mình bằng những nick ảo để nói lén lút những bức xúc của mình.


Và thói quen "đánh lén" trong đời sống đã được dịp phát huy tác dụng tối đa trên những trang web ảo. Trên blog, chỉ việc gõ lên những gì mình thích và thỏa mãn với việc người khác sẽ "dính đòn", họ đang dùng một việc làm thiếu minh bạch để phanh phui những việc thiếu minh bạch khác. Về cơ bản, họ làm không vì mục đích cứu giúp ai đó mà chỉ để thỏa mãn những tư thù của mình mà thôi.


Blog cũng dành cho những người thiếu tự tin. Trong một công ty, khi thấy đồng nghiệp vượt lên, tạo được uy tín và được sự tín nhiệm của lãnh đạo, ngay lập tức những nhân viên thiếu năng lực sẽ trút tức giận và lòng đố kị lên blog. Thực chất điều này là dễ hiểu và nó thường xuyên xuất hiện trong suy nghĩ của rất nhiều người trong đời sống công sở.


Thậm chí từ xa xưa, những điều đó đã được ghi đầy trong những trang nhật ký đau khổ. Nhưng việc viết blog để tìm những đồng minh và xoa dịu nỗi đau thua cuộc của mình thì lại là việc khác. Sẵn sàng dựng chuyện để thóa mạ người khác lại là điều khác nữa. Khi ấy, nó lại thuộc về nhân cách của người viết.


Chỉ vì lòng đố kị và sự thua kém mà sẵn sàng đạp bỏ tất cả, phủ nhận mọi thành quả của người khác và sẵn sàng dựng lên những câu chuyện không có thật làm tổn hại người khác. Đó là thực tế đã và đang diễn ra. Đáng tiếc thay, nó đang ngày càng nhiều lên.


Blog bẩn hay sạch, chính xác hay nhảm nhí hoàn toàn phụ thuộc vào người dùng nó. Nhưng blog ở Việt Nam đang giống như một số đám đông, có một vài kẻ luôn thích làm thủ lĩnh ảo, hô hào mọi phong trào.


Nhìn những blogger ngây thơ bị hiệu ứng của tâm lý đám đông tác động đã sẵn sàng vào cuộc trong những chuyện biểu tình, lên án, đòi hỏi... mà bất chấp pháp luật, với niềm tin ngây thơ rằng, người khác làm vậy thì mình cũng làm được mà quên mất rằng, chính những kẻ to mồm nhất trên blog sẽ là những kẻ im lặng và đứng trong góc tối nhất của cuộc biểu tình.


Và khi có một biến động, ngay lập tức "bang chủ" ấy sẽ biến mất. Và đám đông bơ vơ ấy sẽ phải trả giá vì niềm tin ngây thơ của mình.


Blog, suy cho cùng, hãy để nó là phương tiện chia sẻ thông tin dành cho những người nghiêm túc. Đừng biến nó thành phương tiện tuyên truyền cho một ý đồ không trong sáng...
Nguồn: CAND  &lt;phongdiep.net
[/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-29 14:07:59HOA HUYỀN>
602.
Một tấm lòng son
Tặng em gái Hà My

 
Chiều nay về... anh không tiễn Hà My (*)
Thầm ngưỡng mộ một tấm lòng nhân ái
Vượt đường xa... nắng, mưa em không ngại
Chia tình thương san sẻ với dân nghèo

Một miếng đói, còn hơn no... đãi yến
Gói mì tôm đúng lúc nhớ muôn đời
Đồng bạc lẻ cứu người qua cơn nạn
Khác chi xây cửu tháp ngói màu tươi

Anh cảm phục đôi vai gầy, bé nhỏ
Tấn lòng son rộng mở... đẹp, ngoan, hiền
Trong khối óc con tim người  khốn khổ
Phật là em... giáng thế khác gì tiên ?

...

Những mảnh đời bất hạnh ngóng chờ em
Như nắng hạn đợi cơn mưa khao khát
Nơi em đến tỏa tình thương ngào ngạt
Nối nhịp cầu chia sẻ vạn niềm vui

Người có của, có công làm việc nghĩa
Đem lá lành... đùm lá rách dịu xoa
Việc tuy nhỏ nhưng hồn em rộng lớn
Tấm lòng nhân thơm thảo tỏa lan xa

Chia tay nhé hẹn ngày mai gặp lại
"Cơm chiên giòn" tuy số phận... hồng nhan
Nhưng tỏa sáng một tấm lòng cao thượng
Sống cho đời... cứu giúp kẻ lầm than

Hoahuyen
28.10.2008

(*) Hoahuyen + Mỹ Anh + Hạnguyen + Hoacat ăn cơm trưa vời Hà My đến gần 14 giờ thì Hoahuyen về có cuộc họp chiều đến 17 giờ mới xong không thể nào tiễn hà My ra bến xe được mong "em gái" Hà My hiểu cho anh nha

[@more@]

May tam hinh ghi lai trua nay (28.10.2008) tai VP Hoahuyen va quan hoi Nha Bao Thanh Pho Ho Chi Minh



Mọi người ơi! Em đi làm việc thiện


Tai VP Hoahuyen











hoahuyen:
28 October 2008, 17:13

Gửi em "gái" Hà My

Sao em quá vội phải về ngay?
Chẳng lẽ em tôi(*) chạy tháo giầy ?
Sợ hãi saigon mưa nặng hạt ?
Một mình buồn bã vội vàng quay?

Hẹn nhé ngày mai ta gặp lại
Chân trời góc bể có duyên may
Anh em tình nghĩa còn lưu mãi
Kỷ niệm bên nhau mấy phút giây


(*) Hà My nhận Hoahuyen là anh và xưng là "em gái" đã từ lâu

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: darkhero

Anh ơi [:)]
Biết là chuyện xưa nhưng em vẫn thấy có điều thắc mắc, có gì không phải xin anh bỏ qua.
Tất cả x... đều mất hết. Vậy... 6 ngày ở đó thì mấy cô văn công không có... à? [:D]


Rõ khổ! sao mày lại tò mò thế không biết [:@]


 
 
 
Ừ, 6 ngày không có thì có sao đâu, không có càng thóang mát thôi mà

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-17 14:00:18HOA HUYỀN>
Chuyên mục: Radio Tuổi Trẻ Online

Kỳ 141: ( Khúc Hát Thiên Thần )
[themNhac]http://media.tuoitre.com.vn/Stream/Radio/2008/radiovol-141-32.mp3[/themNhac]

Kỳ 142: ( Mưa Tháng 6 )
[themNhac]http://media.tuoitre.com.vn/Stream/Radio/2008/radiovol-142-32.mp3[/themNhac]

Kỳ 143: ( Cây Xương Rồng Nở Hoa )
[themNhac]http://media.tuoitre.com.vn/Stream/Radio/2008/radiovol-143-32.mp3[/themNhac]

Kỳ 144: ( Cây Bút Và Cuộc Đời )
[themNhac]http://media.tuoitre.com.vn/Stream/Radio/2008/radiovol-144-32.mp3[/themNhac]

Kỳ 145: ( Hạnh Phúc Của Tôi )
[themNhac]http://media.tuoitre.com.vn/Stream/Radio/2008/radiovol-145-32.mp3[/themNhac]

Kỳ 146: ( Tình Đầu Ơi Ta Nhớ )
[themNhac]http://media.tuoitre.com.vn/Stream/Radio/2008/radiovol-146-32.mp3[/themNhac]

Kỳ 147: ( Phi Nhung Va Nỗi Nhớ Quê Hương )
[themNhac]http://media.tuoitre.com.vn/Stream/Radio/2008/radiovol-147-32.mp3[/themNhac]

 
Kỳ 148: ( Mưa Tình Yêu )
[themNhac]http://media.tuoitre.com.vn/Stream/Radio/2008/radiovol-148-32.mp3[/themNhac]

 
Kỳ 149: ( Gửi Gió Lời Yêu ) «——— New
[themNhac]http://media.tuoitre.com.vn/Stream/Radio/2008/radiovol-149-32.mp3[/themNhac]

[/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-25 01:07:28HOA HUYỀN>
601.Trường xưa
LƯU KỶ NIỆM


Lạc gót "Trường xưa"
bỗng thấy mình trẻ lại
Tuổi hồn nhiên trong trắng
Thuở xanh đầu...

Nghe nức nở
tiếng ve sầu  giục giã
Đỏ sân trường
lưu luyến phút chia xa

Tà áo trắng
nụ cười duyên bẽn lẽn
Nét cong giòn mơn mởn dậy hồn ta

Ai cũng có
một thời son trẻ
Vụng về yêu
khao khát đợi, mong chờ

Mối tình đầu
trong trắng đếm ngu ngơ
Dòng lưu bút còn thơm mùi sữa mẹ

Gửi tấm lòng về thăm nơi chốn cũ
Nhớ một thời thơ ấu mái trường xưa
Nhớ Thày Cô ai còn trên bục giảng ?
Bạn đứa nào thành đạt đứa nào chưa ?

Nhãn lồng thơm, ong say cành táo ngọt
Sen trắng đầm, lúa tốt trĩu vàng bông
Hoa phượng đỏ ép hè xưa còn - mất ?
Ôi! Thời gain kỷ niệm cũ còn không ?


Xin kính tặng "Trường Xưa" lưu kỷ niệm
Đã cho tôi sống lại tuổi mơ hồng
Ai chẳng có một thời thơ vụng dại ?
Để bây giờ day dứt nhớ mênh mông!

Hoahuyen
24.10.2008

(*) Chữ in nghiêng màu tím là bài thơ "Hoài Nhớ" Hoahuyen đã viết từ lâu rồi

[themNhac]http://media.tamtay.vn/files/ttmusic/media/hoahuyen/music/1205771592_hoainho-tolan.wma[/themNhac]



[/align]
 



[/align]  phuong hong 2
[/align] 
[/align][themNhac]http://media.tamtay.vn/files/ttmusic/media/tuanvip99/music/1201582449_phuong_hong.mp3[/themNhac]
[/align] [/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
Ấn tượng Langbiang

Mây vờn đỉnh núi trắng như bông
Gió lạnh thông reo lẫn tiếng cồng
Lóng lánh sông vàng, sông giát bạc
Mờ xa huyền ảo khói nhà rông.

Thả hồn phiêu lãng giữa mêng mông
Tà áo tung bay, má ửng hồng
Sơn nữ đa tình - tiên cõi tục
Thẫn thờ du khách thoả lòng mong.


Nhân chuyến viếng thăm
Thành phố hoa ĐàLạt



Thác Đamri

Download DOC

một số hình ảnh về Đà lạt





















Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0