<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-14 09:01:07Minh Phuong>
Xin xoá
Trích đoạn: Minh Phuong
Giận
Giận, anh giận, có bao giờ anh giận
Chút mây đen bay thoảng giữa đôi mình
Em hụt hẫng như chưa từng biết lỗi
Để anh buồn, tối sẫm cả bình minh
Giận, anh giận, có bao giờ anh giận
Anh luôn yêu những phút em dỗi hờn
Đã quen rồi những lời thơ trẻ dại
Khi anh nhường em lại cố làm hơn
Giận, anh giận, có bao giờ anh giận
Lời ngọt ngào em muốn nói cùng anh
Nhưng mắt anh giăng nỗi niềm vướng bận
Trái tim em đâu có chỗ an lành
Giận, anh giận, anh ơi anh chớ giận
Cuộc đời này đâu chỉ có đôi ta
Qua ánh mắt lời anh em đã nhận
Yêu thương nhiều lòng đâu nỡ cách xa
Giận, anh giận, tại sao anh không giận
Cứ giận đi, em sẽ lớn thêm nhiều
Mãi giận hờn để mãi được thương yêu
Trong gió mới chiều nay ngập tràn nắng …
Trích đoạn: Minh Phuong
Buồn
19/5/2006
Bẽ bàng trưa chờ đợi
Tháng Bảy về heo may
Chuồn chuồn bay trong gió
Bão trong lòng lắt lay
Chiều nay em về vội
Nặng trên đầu cơn mưa
Sấm dồn vang trong ngực
Mưa trong lòng tạnh chưa?
Trích đoạn: Minh Phuong
[
Tôi cố chạy thoát trong cơn giông gió
Cát bụi mịt mù dù hướng chạy về đâu
Bỗng ngộ ra một điều
Đã quen thuộc từ lâu
Mái nhà chở che, tôi thèm muốn được quay về ngủ yên trong chốc lát
Ở cuối mỗi con đường tôi qua
Dù đôi lúc là con đường lầm lạc
Người vẫn đợi
Ô cửa tò vò như mắt ai đang sẫm lại
Màu bao dung
Tôi đã nhận bao lần …
Em sợ cơn mưa ngâu
Làm trơn đường tình nhỏ
Em trốn chạy nhung nhớ
Lại trượt dài vào anh.
Anh đừng gỡ màu xanh
Của rong rêu phủ kín
Trong trái tim câm nín
Trực trào nỗi niềm đau.
Hãy là người đến sau
Vun trồng trên nền cũ
Một mùa hoa cẩm tú
Nở tình yêu tròn đầy.
Trích đoạn: Minh Phuong
Xin chào JC, chị Băng Nguyệt nhắc nhở mình trả lễ thơ JC nhưng mình bận quá hôm nay thứ bảy mới có thời gian lang thang lên mạng để trả lễ cho bạn. Vả lại, mình chỉ đang tập toẹ làm thơ nên nếu thơ của mình có thành thứ lần thẩn thì JC cũng đừng chê nhé. À mà bạn là người Việt sao lại tên là JC vậy?
Anh đi rồi
24/6/2006
Anh đi rồi để lại nửa vầng trăng
Lội bì bõm trong hồ sen tìm lại
Một nửa kia cứ lặn sâu vào mãi
Ngày chưa lên trăng mê mải kiếm tìm
Anh đi rồi con tu hú lặng im
Để chùm vải đong đưa chờ nắng rộ
Em sốt ruột đem ươm chùm hoa nhớ
Treo trên cây trên lối chở anh về
Anh đi rồi một ngày dài lê thê
Em cắt nhỏ đều chia cho nỗi nhớ
Nỗi nhớ anh, nỗi nhớ dài vô kể
Em quấn tròn trong nỗi nhớ về anh
Anh đi rồi, những sợi nhớ mong manh
Bỗng bền chặt em đan cùng sợi đợi
Em sẽ mặc trong một ngày tươi mới
Đón nắng lên rạng rỡ ngày anh về.
Cái tên
27/6/2006
Quan trọng gì đâu một cái tên
Viết trên tờ giấy lúc sinh em
Mai này gió cuốn theo cát bụi
Có còn ai nhớ, có ai quên ?
Anh đi tìm lại trong chiều tím
Tiếng gọi tên em tự ngàn xa
Đã tan trong gió ngày xưa quá
Chỉ vọng trong lòng một thoáng qua.
Ngây ngô ở trọ trong trời đất
Mặc mưa, mặc gió hoang vũ vần
Đời sau lại gọi tên em nhé
Dù trọ ở ai cũng thiên ân …