Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Mối tình đầu

7 trả lời, 823 lượt xem — Trang 1 / 1
YM hôm nay buồn qua, YM muốn tâm sự đôi chút nhưng không biết đăng ở đâu, nếu YM đăng nhầm chỗ rất mong được thông cảm

Ai cũng có mối tình đầu, đôi khi đó chỉ là một thoáng rung động, chút cảm động trước cử chỉ ân cần của người khác phái nhưng đôi khi lại sâu lắng và đọng lại mãi mãi. Còn bạn thì nghĩ sao?
Thủa tôi mới lớn, tôi luôn lý tưởng hóa mọi việc và đương nhiên tình yêu đứng ở vị trí đầu tiên. Tôi còn nhớ cô giáo dạy văn hồi cấp ba của tôi. Cô đã nói rằng mối tình đầu rất đẹp nhưng sẽ không bao giờ bền cả. Tôi giận lẫy cô cả buổi, thậm chí buổi học sau tôi còn không chịu đi học. Lúc đó, tôi nghĩ, cô sai rồi. Tôi sẽ chỉ trao trái tim của mình một lần và mãi mãi, mối tình đầu của tôi sẽ đẹp, sẽ tuyệt vời và sẽ đồng hành suốt đời tôi. Tôi sẽ chờ được chàng hoàng tử của đời mình, tôi luôn tin vậy. Tôi đã xem những phim tình cảm và khóc sướt mướt khi thấy mối tình đầu trong phim tan vỡ. Tôi đọc truyện "Cuốn theo chiều gió" và giận Scarlet vô cùng, tôi không hiểu sao cô ta lại không yêu Rett ngay từ ngày đầu tiên họ gặp nhau. Tôi đã xé quyển "Chiến tranh và hòa bình" khi thấy Natasa Rostova đã lấy Peter sau cái chết của Andrei và không những thế tác giả (Lev Toistoi) còn tả là cô ta rất hạnh phúc bên người chồng mới. Tôi luôn luôn nghĩ tình yêu là "một lần và mãi mãi".
Rồi chuyện phải đến cũng đã đến. Tôi đã yêu - yêu lần đầu. Tôi không nghĩ đó là tình yêu sét đánh đối với tôi vì tôi đã không yêu anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Lần đó, tôi còn nhớ là tôi nghĩ anh quá "xinh trai"- "anh ta ái không chừng". Anh quá đẹp trai với nước da trắng mịn màng, môi đỏ hồng, dáng dong dỏng cao với cặp chân dài. Chỉ có cặp lông mày rập giao nhau và vệt xanh mờ của râu quai nón mới cạo mới làm toát lên vẻ đàn ông trong anh. Tôi còn nhớ lần nào tôi đi chơi cùng anh và gặp bác hàng xóm, bác ấy đều không kìm được phải thốt lên "thằng này đẹp trai thật". Thật lạ kỳ, khi thật ra tôi không bị vẻ đẹp trai của anh thu hút ngay, tôi đã ngập ngừng trong một thời gian dài trước khi nhận lời yêu anh. Lý do tôi nhận lời cũng rất tức cười, vì tôi thấy anh rất thật và không nói dối tôi. Anh kể hết với tôi về gia đình anh, về người yêu trước của anh, về những khó khăn của anh dù anh có thể dối tôi để tự đánh bóng bản thân. Tôi tự thấy tuy bề ngoài anh mạnh mẽ nhưng sâu thảm trong tâm hồn anh, anh là người rất tự ti. Tôi đã chấp nhận yêu anh dù tôi thấy khoảng cách rất xa giữa chúng tôi, một phần vì anh luôn khẳng định là anh sẽ và cùng tôi vượt qua tất cả trở ngại ngăn cản chúng tôi. Anh cho tôi thấy anh yêu tôi vì bản thân tôi, không quan tâm đến vẻ bên ngoài của tôi hay gia đinh tôi.
Cho dù chúng tôi đã chia tay nhau nhưng tôi không thể phủ nhận một điều là tôi đã rất hạnh phúc khi yêu anh. Tôi còn nhớ hết những lần đi chơi với anh. Tôi còn nhớ tôi đã run lên nhu thế nào khi lần đầu chạm vào người anh. Lần đó chúng tôi đứng trên cầu và nhìn xuống sông bên dưới vì tôi rất thích gió sông. Anh đã dịu dàng đến sau tôi và nói "em đừng tỳ tay lên lan can cầu, lạnh lắm", rồi anh đặt tay lên lan can để tôi tỳ tay lên tay anh. Tôi đã muốn khóc lúc đó vì chưa một ai chăm sóc tôi như vậy. Tuy tôi là người rất may mắn vì được cha mẹ yêu thương nhưng đến khi tôi lên cấp hai tôi phải xa gia đình. Tôi đã biết thế nào là tự lập dù tôi có sống với họ hàng nhưng tôi không có được sự quan tâm thực sự. Càng ngày tôi càng yêu anh hơn, tôi cảm giác như thiếu anh tôi không sống được. Anh luôn nhẹ nhàng với tôi, sau này có lần anh đã nói với tôi "em như một ly thủy tinh, anh chi sợ chạm mạnh sẽ làm em vỡ".
Có lẽ tôi là người có lỗi trong chuyện chúng tôi chia tay. Khi vấp phải sự phản đối mạnh liệt từ phía gia đình tôi và từ phía anh trai của anh ấy (trong gia đình anh, anh trai anh là người rất có uy tín vì đã sớm thành đạt), tôi đã hoang mang. Tôi chỉ biết trút hết lên anh, tôi muốn anh là người mạnh mẽ như một bức tường đá để che trở cho tôi. Tôi đã cố giữ kín những lần tôi đi chơi với anh để cho cha mẹ tôi được vui. Tôi đã quên là anh là người tự ti đến thế nào. Đến khi anh nói lời chia tay, tôi vẫn nghĩ là đó là cách xin thêm thời gian của anh. Tôi đã chấp nhận một cách rất nhẹ nhàng. Rồi đến khi anh không gọi điện cho tôi nữa tôi đã rất đau khổ.
Tôi đã không hiểu sao tôi vẫn có thể rất bình tĩnh và chúc anh hạnh phúc khi anh báo cho tôi biết anh sẽ làm lễ cưới tuần sau. Tôi đã hiểu là trái tim tôi đã chết từ ngày đó. Từ đó tới giờ thời gian đã trôi qua nhiều, tôi cũng đã nguôi ngoai nhưng kỷ niệm về mối tình đầu của tôi vẫn hiện hữu.
Đôi khi tôi tự hỏi bản thân, tôi có hối tiếc không. Tôi luôn trả lời rằng "không". Tôi đã không hối tiếc gì về chuyện đã qua. Tôi đã hạnh phúc khi yêu và được yêu lần đầu. Còn chuyện chúng tôi chia tay? Tôi cũng trả lởi rằng "không". Tôi quá trông chờ vào anh, tôi quá yếu đuối khi bên anh. Nếu chúng tôi có vượt qua được những khó khăn lúc đó và đến bên nhau thì tôi sẽ luôn là gánh nặng cho anh. Liệu tôi có hạnh phúc không nếu anh không được hạnh phúc.
Có lẽ giữa tôi với anh chỉ có thể nói câu "hữu duyên vô phận" mà thôi. Tôi cầu cho anh hạnh phúc trong gia đình nhỏ của anh. Còn tôi, tôi sẽ cố gắng sống tốt chờ "nửa kia" mà Chúa thực sự muốn dành cho tôi. Tôi vẫn cầu nguyện có một ngày, "chàng" của tôi sẽ đến và làm sống lại trái tim tôi. Bây giờ thì tôi tin là tình yêu không phải chỉ là "một và mãi mãi".
"Mối tình đầu như nước trôi qua cầu" nhưng tôi không nghĩ vậy. Còn bạn nghĩa sao?
YM
Đăng nhập để trả lời
0
Mình mà như anh chàng đẹp trai đó, thì mình dẫn bạn biến đến 1 nơi nào đó làm ăn. Cả 2 đều có kiến thức, có đủ suy nghĩ sợ gì chết đói. 2-3 năm sau dắt theo đứa con kháu khỉnh về tạ lỗi gia đình 2 bên. hic..hic.. tậht là cảm động
Nam vô tửu như kỳ vô phong.
Tửu nhập tâm như hổ nhập lâm.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: sevenlove84

Mình mà như anh chàng đẹp trai đó, thì mình dẫn bạn biến đến 1 nơi nào đó làm ăn. Cả 2 đều có kiến thức, có đủ suy nghĩ sợ gì chết đói. 2-3 năm sau dắt theo đứa con kháu khỉnh về tạ lỗi gia đình 2 bên. hic..hic.. tậht là cảm động


Không đơn giản như vậy đâu bạn? Nếu 2-3 năm sau chỉ có một người đắt con về tạ lỗi với gia đình thì sao? Tui đã từng ở trong hoàn cảnh này, khó xử lắm!!! Mối tình đầu bao giờ cũng đẹp nhưng mối tình đẹp nhất là mối tình dung hoà được tất cả các yếu tố gia đình, xã hội và bản thân. Nếu bạn biết suy xét tui nghĩ bạn sẽ tìm được mối tình đẹp nhất của mình.
Có đi ắt tới

Ráng lên!!! sắp tới rồi.
Đăng nhập để trả lời
0
Một mối tình như tiểu thuyết vậy!
Chỉ tiếc là cái kết không có hậu đối với nhân vật nữ chính!!!!!!!!
Nhưng bạn hãy can đảm nên để viết tiếp một cuốn tiểu thuyết mới cho mình nhé!
Còn cái anh chàng đẹp trai mà bạn kể đó thật không sao diễn tả được anh ta........., mình nói điều này có thể xúc phạm tới thần tượng của bạn?
Duyên phận chưa đến thôi bạn ah. Cố lên bạn nhé!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-31 21:33:24YenMy>
Chào các bạn.
Quả thực, YM không quen viết thư cùng nhiều người một lúc nên rất khó diễn tả suy nghĩ trong lòng, xin bạn đọc đừng cười YM.
YM mới đi xa về, đến tận hôm nay mới có thể lại cùng VN thư quán. Vừa đằng nhập YM thực sự cảm động, không ngờ YM lại có thể tìm được sụ đồng cảm từ những người bạn (xin cho phép YM gọi như vậy) không biết mặt, biết tên nhưng lại có tấm lòng. YM xin gửi lời cảm ơn đến tất cả các bạn đã đọc và trả lời bài đăng của YM.
Xin cảm ơn sevenlove 84 vì câu "nếu" của bạn. Nếu bạn thực sự làm được như bạn nói thì người bạn yêu thương may mắn vô cùng. Cảm ơn langtoibinhphuong nhất là lời động viên của các bạn. YM sẽ có gằng thực hiện lời khuyên của co_be_trong_cay_si.
Cũng để YM nói thêm đôi chút: nếu hôm đó thực sự YM không rất buồn và thiếu người sẻ chia thì YM đã không có đủ dũng cảm viết lên những lời tâm sự đó. Mối tình đầu đã rời xa YM được 5 năm, vết thương lòng cũng đã lành, YM cũng không còn buồn chuyện trước đây nữa. YM luôn có gằng vươn lên, hướng về tương lai, sống cho thật tốt. Tới giờ, người quen biết YM đều cho rằng YM là người mạnh mẽ, may mắn và thành đạt, thậm chí một người bạn thân của YM còn thốt lên "Ta rất cảm phuc mi". Nhũng lúc đó YM chỉ có thể nhún vai và mỉm cười nhưng đâu ai biết rằng YM thấy nhói đau trong lòng, đâu ai biết YM chỉ mong là một người tầm thường, yếu đuối để được che trở, để được yêu thương.
Thời gian trôi nhanh và không chờ ai cả. YM cố tự nhủ YM sẽ chờ và sẽ chờ được nhưng càng ngày, YM càng cảm thấy bản thân già quá. YM rất mệt mỏi, không còn muốn "luôn hướng về phía trước, không ngoảnh mặt nhìn lại" lại nữa. Liệu YM còn có thể nhìn được "trời một màu hồng tươi/ Tinh yêu đẹp như đóa hoa trong mủa tuyết rơi" được nữa không?
YM
Đăng nhập để trả lời
0
Laị là 1 chuyện tình buồn! sao mối tình đầu bao h cũng buồn cả vậy? và ts thấy cực kỳ rất ít 1 ai đó tốt đẹp với mối tình đầu[:@]

📎 qqqqqqqqqq
khi theo đuổi một điều gì đó xa vời mới nhận ra giá trị của điều bình dị....
yahoo: hocsinh_khuyet_tat
Đăng nhập để trả lời
0
Mối tình đầu đẹp tựa vầng trăng, ấm nồng như ngọn lửa. Nhưng người ấy rồi cũng ra di, để lại trong em một khoảng trống, một khoảng trống không thể lấp đầy được. Rồi thời gian tưởng chừng như chữa lành tất cả. Em di lây chồng, người ấy mãi mãi là người tốt. Rồi một hôm, em tình cờ đọc lại những trang nhật ký, những bức thư tình ấm áp, rồi tất cả bốc cháy khi người chồng của em trở về. Người ấy vẫn mãi mãi là người tốt............
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Đầu tiên là Yenmy viết bài hay thiệt, rất hay. Còn về nội dung thì theo tui không còn mối tình này vẩn còn mối khác. Buồn thì cứ buồn, cất tình dang dở vào ngăn kỷ niệm, lâu lâu lôi ra mà ôn lại củng...đở buồn. Tình đầu hay tình cuối thì củng không quan trọng lắm, điều hơn hết là yêu người và được người yêu lại...hết mình. Tình yêu chân thật là quyết không bao giờ xa cách người yêu, bằng mọi cách có được người ấy bên mình. Cả hai đều cùng một ý nghỉ không để mất nhau, đó mới là yêu.
Đăng nhập để trả lời
0