YM hôm nay buồn qua, YM muốn tâm sự đôi chút nhưng không biết đăng ở đâu, nếu YM đăng nhầm chỗ rất mong được thông cảm
Ai cũng có mối tình đầu, đôi khi đó chỉ là một thoáng rung động, chút cảm động trước cử chỉ ân cần của người khác phái nhưng đôi khi lại sâu lắng và đọng lại mãi mãi. Còn bạn thì nghĩ sao?
Thủa tôi mới lớn, tôi luôn lý tưởng hóa mọi việc và đương nhiên tình yêu đứng ở vị trí đầu tiên. Tôi còn nhớ cô giáo dạy văn hồi cấp ba của tôi. Cô đã nói rằng mối tình đầu rất đẹp nhưng sẽ không bao giờ bền cả. Tôi giận lẫy cô cả buổi, thậm chí buổi học sau tôi còn không chịu đi học. Lúc đó, tôi nghĩ, cô sai rồi. Tôi sẽ chỉ trao trái tim của mình một lần và mãi mãi, mối tình đầu của tôi sẽ đẹp, sẽ tuyệt vời và sẽ đồng hành suốt đời tôi. Tôi sẽ chờ được chàng hoàng tử của đời mình, tôi luôn tin vậy. Tôi đã xem những phim tình cảm và khóc sướt mướt khi thấy mối tình đầu trong phim tan vỡ. Tôi đọc truyện "Cuốn theo chiều gió" và giận Scarlet vô cùng, tôi không hiểu sao cô ta lại không yêu Rett ngay từ ngày đầu tiên họ gặp nhau. Tôi đã xé quyển "Chiến tranh và hòa bình" khi thấy Natasa Rostova đã lấy Peter sau cái chết của Andrei và không những thế tác giả (Lev Toistoi) còn tả là cô ta rất hạnh phúc bên người chồng mới. Tôi luôn luôn nghĩ tình yêu là "một lần và mãi mãi".
Rồi chuyện phải đến cũng đã đến. Tôi đã yêu - yêu lần đầu. Tôi không nghĩ đó là tình yêu sét đánh đối với tôi vì tôi đã không yêu anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Lần đó, tôi còn nhớ là tôi nghĩ anh quá "xinh trai"- "anh ta ái không chừng". Anh quá đẹp trai với nước da trắng mịn màng, môi đỏ hồng, dáng dong dỏng cao với cặp chân dài. Chỉ có cặp lông mày rập giao nhau và vệt xanh mờ của râu quai nón mới cạo mới làm toát lên vẻ đàn ông trong anh. Tôi còn nhớ lần nào tôi đi chơi cùng anh và gặp bác hàng xóm, bác ấy đều không kìm được phải thốt lên "thằng này đẹp trai thật". Thật lạ kỳ, khi thật ra tôi không bị vẻ đẹp trai của anh thu hút ngay, tôi đã ngập ngừng trong một thời gian dài trước khi nhận lời yêu anh. Lý do tôi nhận lời cũng rất tức cười, vì tôi thấy anh rất thật và không nói dối tôi. Anh kể hết với tôi về gia đình anh, về người yêu trước của anh, về những khó khăn của anh dù anh có thể dối tôi để tự đánh bóng bản thân. Tôi tự thấy tuy bề ngoài anh mạnh mẽ nhưng sâu thảm trong tâm hồn anh, anh là người rất tự ti. Tôi đã chấp nhận yêu anh dù tôi thấy khoảng cách rất xa giữa chúng tôi, một phần vì anh luôn khẳng định là anh sẽ và cùng tôi vượt qua tất cả trở ngại ngăn cản chúng tôi. Anh cho tôi thấy anh yêu tôi vì bản thân tôi, không quan tâm đến vẻ bên ngoài của tôi hay gia đinh tôi.
Cho dù chúng tôi đã chia tay nhau nhưng tôi không thể phủ nhận một điều là tôi đã rất hạnh phúc khi yêu anh. Tôi còn nhớ hết những lần đi chơi với anh. Tôi còn nhớ tôi đã run lên nhu thế nào khi lần đầu chạm vào người anh. Lần đó chúng tôi đứng trên cầu và nhìn xuống sông bên dưới vì tôi rất thích gió sông. Anh đã dịu dàng đến sau tôi và nói "em đừng tỳ tay lên lan can cầu, lạnh lắm", rồi anh đặt tay lên lan can để tôi tỳ tay lên tay anh. Tôi đã muốn khóc lúc đó vì chưa một ai chăm sóc tôi như vậy. Tuy tôi là người rất may mắn vì được cha mẹ yêu thương nhưng đến khi tôi lên cấp hai tôi phải xa gia đình. Tôi đã biết thế nào là tự lập dù tôi có sống với họ hàng nhưng tôi không có được sự quan tâm thực sự. Càng ngày tôi càng yêu anh hơn, tôi cảm giác như thiếu anh tôi không sống được. Anh luôn nhẹ nhàng với tôi, sau này có lần anh đã nói với tôi "em như một ly thủy tinh, anh chi sợ chạm mạnh sẽ làm em vỡ".
Có lẽ tôi là người có lỗi trong chuyện chúng tôi chia tay. Khi vấp phải sự phản đối mạnh liệt từ phía gia đình tôi và từ phía anh trai của anh ấy (trong gia đình anh, anh trai anh là người rất có uy tín vì đã sớm thành đạt), tôi đã hoang mang. Tôi chỉ biết trút hết lên anh, tôi muốn anh là người mạnh mẽ như một bức tường đá để che trở cho tôi. Tôi đã cố giữ kín những lần tôi đi chơi với anh để cho cha mẹ tôi được vui. Tôi đã quên là anh là người tự ti đến thế nào. Đến khi anh nói lời chia tay, tôi vẫn nghĩ là đó là cách xin thêm thời gian của anh. Tôi đã chấp nhận một cách rất nhẹ nhàng. Rồi đến khi anh không gọi điện cho tôi nữa tôi đã rất đau khổ.
Tôi đã không hiểu sao tôi vẫn có thể rất bình tĩnh và chúc anh hạnh phúc khi anh báo cho tôi biết anh sẽ làm lễ cưới tuần sau. Tôi đã hiểu là trái tim tôi đã chết từ ngày đó. Từ đó tới giờ thời gian đã trôi qua nhiều, tôi cũng đã nguôi ngoai nhưng kỷ niệm về mối tình đầu của tôi vẫn hiện hữu.
Đôi khi tôi tự hỏi bản thân, tôi có hối tiếc không. Tôi luôn trả lời rằng "không". Tôi đã không hối tiếc gì về chuyện đã qua. Tôi đã hạnh phúc khi yêu và được yêu lần đầu. Còn chuyện chúng tôi chia tay? Tôi cũng trả lởi rằng "không". Tôi quá trông chờ vào anh, tôi quá yếu đuối khi bên anh. Nếu chúng tôi có vượt qua được những khó khăn lúc đó và đến bên nhau thì tôi sẽ luôn là gánh nặng cho anh. Liệu tôi có hạnh phúc không nếu anh không được hạnh phúc.
Có lẽ giữa tôi với anh chỉ có thể nói câu "hữu duyên vô phận" mà thôi. Tôi cầu cho anh hạnh phúc trong gia đình nhỏ của anh. Còn tôi, tôi sẽ cố gắng sống tốt chờ "nửa kia" mà Chúa thực sự muốn dành cho tôi. Tôi vẫn cầu nguyện có một ngày, "chàng" của tôi sẽ đến và làm sống lại trái tim tôi. Bây giờ thì tôi tin là tình yêu không phải chỉ là "một và mãi mãi".
"Mối tình đầu như nước trôi qua cầu" nhưng tôi không nghĩ vậy. Còn bạn nghĩa sao?
YM
Ai cũng có mối tình đầu, đôi khi đó chỉ là một thoáng rung động, chút cảm động trước cử chỉ ân cần của người khác phái nhưng đôi khi lại sâu lắng và đọng lại mãi mãi. Còn bạn thì nghĩ sao?
Thủa tôi mới lớn, tôi luôn lý tưởng hóa mọi việc và đương nhiên tình yêu đứng ở vị trí đầu tiên. Tôi còn nhớ cô giáo dạy văn hồi cấp ba của tôi. Cô đã nói rằng mối tình đầu rất đẹp nhưng sẽ không bao giờ bền cả. Tôi giận lẫy cô cả buổi, thậm chí buổi học sau tôi còn không chịu đi học. Lúc đó, tôi nghĩ, cô sai rồi. Tôi sẽ chỉ trao trái tim của mình một lần và mãi mãi, mối tình đầu của tôi sẽ đẹp, sẽ tuyệt vời và sẽ đồng hành suốt đời tôi. Tôi sẽ chờ được chàng hoàng tử của đời mình, tôi luôn tin vậy. Tôi đã xem những phim tình cảm và khóc sướt mướt khi thấy mối tình đầu trong phim tan vỡ. Tôi đọc truyện "Cuốn theo chiều gió" và giận Scarlet vô cùng, tôi không hiểu sao cô ta lại không yêu Rett ngay từ ngày đầu tiên họ gặp nhau. Tôi đã xé quyển "Chiến tranh và hòa bình" khi thấy Natasa Rostova đã lấy Peter sau cái chết của Andrei và không những thế tác giả (Lev Toistoi) còn tả là cô ta rất hạnh phúc bên người chồng mới. Tôi luôn luôn nghĩ tình yêu là "một lần và mãi mãi".
Rồi chuyện phải đến cũng đã đến. Tôi đã yêu - yêu lần đầu. Tôi không nghĩ đó là tình yêu sét đánh đối với tôi vì tôi đã không yêu anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Lần đó, tôi còn nhớ là tôi nghĩ anh quá "xinh trai"- "anh ta ái không chừng". Anh quá đẹp trai với nước da trắng mịn màng, môi đỏ hồng, dáng dong dỏng cao với cặp chân dài. Chỉ có cặp lông mày rập giao nhau và vệt xanh mờ của râu quai nón mới cạo mới làm toát lên vẻ đàn ông trong anh. Tôi còn nhớ lần nào tôi đi chơi cùng anh và gặp bác hàng xóm, bác ấy đều không kìm được phải thốt lên "thằng này đẹp trai thật". Thật lạ kỳ, khi thật ra tôi không bị vẻ đẹp trai của anh thu hút ngay, tôi đã ngập ngừng trong một thời gian dài trước khi nhận lời yêu anh. Lý do tôi nhận lời cũng rất tức cười, vì tôi thấy anh rất thật và không nói dối tôi. Anh kể hết với tôi về gia đình anh, về người yêu trước của anh, về những khó khăn của anh dù anh có thể dối tôi để tự đánh bóng bản thân. Tôi tự thấy tuy bề ngoài anh mạnh mẽ nhưng sâu thảm trong tâm hồn anh, anh là người rất tự ti. Tôi đã chấp nhận yêu anh dù tôi thấy khoảng cách rất xa giữa chúng tôi, một phần vì anh luôn khẳng định là anh sẽ và cùng tôi vượt qua tất cả trở ngại ngăn cản chúng tôi. Anh cho tôi thấy anh yêu tôi vì bản thân tôi, không quan tâm đến vẻ bên ngoài của tôi hay gia đinh tôi.
Cho dù chúng tôi đã chia tay nhau nhưng tôi không thể phủ nhận một điều là tôi đã rất hạnh phúc khi yêu anh. Tôi còn nhớ hết những lần đi chơi với anh. Tôi còn nhớ tôi đã run lên nhu thế nào khi lần đầu chạm vào người anh. Lần đó chúng tôi đứng trên cầu và nhìn xuống sông bên dưới vì tôi rất thích gió sông. Anh đã dịu dàng đến sau tôi và nói "em đừng tỳ tay lên lan can cầu, lạnh lắm", rồi anh đặt tay lên lan can để tôi tỳ tay lên tay anh. Tôi đã muốn khóc lúc đó vì chưa một ai chăm sóc tôi như vậy. Tuy tôi là người rất may mắn vì được cha mẹ yêu thương nhưng đến khi tôi lên cấp hai tôi phải xa gia đình. Tôi đã biết thế nào là tự lập dù tôi có sống với họ hàng nhưng tôi không có được sự quan tâm thực sự. Càng ngày tôi càng yêu anh hơn, tôi cảm giác như thiếu anh tôi không sống được. Anh luôn nhẹ nhàng với tôi, sau này có lần anh đã nói với tôi "em như một ly thủy tinh, anh chi sợ chạm mạnh sẽ làm em vỡ".
Có lẽ tôi là người có lỗi trong chuyện chúng tôi chia tay. Khi vấp phải sự phản đối mạnh liệt từ phía gia đình tôi và từ phía anh trai của anh ấy (trong gia đình anh, anh trai anh là người rất có uy tín vì đã sớm thành đạt), tôi đã hoang mang. Tôi chỉ biết trút hết lên anh, tôi muốn anh là người mạnh mẽ như một bức tường đá để che trở cho tôi. Tôi đã cố giữ kín những lần tôi đi chơi với anh để cho cha mẹ tôi được vui. Tôi đã quên là anh là người tự ti đến thế nào. Đến khi anh nói lời chia tay, tôi vẫn nghĩ là đó là cách xin thêm thời gian của anh. Tôi đã chấp nhận một cách rất nhẹ nhàng. Rồi đến khi anh không gọi điện cho tôi nữa tôi đã rất đau khổ.
Tôi đã không hiểu sao tôi vẫn có thể rất bình tĩnh và chúc anh hạnh phúc khi anh báo cho tôi biết anh sẽ làm lễ cưới tuần sau. Tôi đã hiểu là trái tim tôi đã chết từ ngày đó. Từ đó tới giờ thời gian đã trôi qua nhiều, tôi cũng đã nguôi ngoai nhưng kỷ niệm về mối tình đầu của tôi vẫn hiện hữu.
Đôi khi tôi tự hỏi bản thân, tôi có hối tiếc không. Tôi luôn trả lời rằng "không". Tôi đã không hối tiếc gì về chuyện đã qua. Tôi đã hạnh phúc khi yêu và được yêu lần đầu. Còn chuyện chúng tôi chia tay? Tôi cũng trả lởi rằng "không". Tôi quá trông chờ vào anh, tôi quá yếu đuối khi bên anh. Nếu chúng tôi có vượt qua được những khó khăn lúc đó và đến bên nhau thì tôi sẽ luôn là gánh nặng cho anh. Liệu tôi có hạnh phúc không nếu anh không được hạnh phúc.
Có lẽ giữa tôi với anh chỉ có thể nói câu "hữu duyên vô phận" mà thôi. Tôi cầu cho anh hạnh phúc trong gia đình nhỏ của anh. Còn tôi, tôi sẽ cố gắng sống tốt chờ "nửa kia" mà Chúa thực sự muốn dành cho tôi. Tôi vẫn cầu nguyện có một ngày, "chàng" của tôi sẽ đến và làm sống lại trái tim tôi. Bây giờ thì tôi tin là tình yêu không phải chỉ là "một và mãi mãi".
"Mối tình đầu như nước trôi qua cầu" nhưng tôi không nghĩ vậy. Còn bạn nghĩa sao?
YM
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
