Tâm sự: 3.650 ngày đêm góp lại Đoan Trường
Có nhiều người nói tôi được sinh ra dưới một ngôi sao tốt nên lúc nào cũng đạt được nhiều thành công và may mắn trong cuộc sống. Nhiều lúc nghĩ lại tôi thấy điều này cũng chỉ đúng phần nào vì thành công thì có chứ may mắn thì hiếm khi. Để có được sự thành công này tôi đã phải nỗ lực bản thân mình rất nhiều và chấp nhận vượt qua tất cả những khó khăn thử thách trong suốt 10 năm hoạt động nghệ thuật, 3.650 ngày đêm để góp lại thành một Đoan Trường ngày hôm nay
Từ nhỏ tôi đã được mẹ kỳ vọng trở thành một bác sĩ và bà đã dốc hết công sức tiền bạc cho ước mơ này. Còn tôi thì lại muốn trở thành giáo viên hơn nhưng vì chìu theo ý mẹ nên tôi vẫn phải thi vào trường Đại Học Y Dược. Kết quả là không vượt qua được kỳ thi này.
Thú thật mà nói, thời gian đó tôi hoàn toàn mất phương hướng trước ngưỡng cửa cuộc đời và tôi đã khóc rất nhiều. Để tránh việc thi hành nghĩa vụ quân sự trong thời gian đó, tôi đã tạm thời trốn về sống tại Vũng Tàu để tiếp tục việc ôn thi cho năm sau. Tôi cũng đã tự ý quyết định thi vào trường Đại Học Bách Khoa mà không cho mẹ biết cho đến khi đậu thủ khoa và nhận được học bổng sang nước Nga du học.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình đã bắt đầu có được một quyết định chính xác cho sự thành công đầu đời của bản thân mình. Trong suốt tám năm du học tôi đã trở thành một chàng trai năng động hơn,tự tin hơn và yêu đời hơn. Để có tiền trang trải cho việc học và phụ giúp thêm cho gia đình bên nhà, tôi đã phải tranh thủ làm thêm nhiều công việc như bán quần áo, nhân viên phục vụ nhà hàng, ca sĩ, lồng tiếng phim, mua bán ngoại tệ, rửa xe, bán báo, làm hướng dẫn viên du lịch, phiên dịch… Cũng chính nhờ những công việc này đã tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm cho tôi sau khi về nước.
Chưa kể nhiều lần bị bệnh thập tử nhất sinh, bị trấn lột mất hết tiền bạc dành dụm, bị công an bắt vì làm mất hộ chiếu và dĩ nhiên cũng bị thi lại nhiều môn học như bao sinh viên khác. Đó còn chưa kể tới những lúc khó khăn nhất tôi đã phải ăn bánh mì khô và cháo đậu xanh qua ngày để dành tiền gửi về phụ giúp ba mẹ vì nhà tôi lúc đó còn nghèo lắm.
Bởi vậy sau này khi lấy được học vị Thạc Sĩ Hóa trong hoàn cảnh khó khăn như thế, tôi không bao giờ e ngại chuyện thi cử và học hành nữa.
Ba mẹ tôi đều là nhà giáo nên rất nghiêm khắc trong việc giáo dục và dịnh hướng nghề nghiệp tương lai cho con cái. Lúc còn nhỏ tôi rất thích trở thành ca sĩ và dĩ nhiên là bị phản đối dữ dội. Tôi từng bị những trận đòn nhừ tử khi trốn gia đình đi học thanh nhạc lớp buổi tối tại nhạc viện TP và phải chạy qua nhà bạn bè để thay đồ. Không! Nói đúng hơn là mượn đồ của bạn để mà đi hát… không nhận tiền thù lao. Mãi cho tới khi tốt nghiệp đại học, tôi mới có được sự tự do hoạt động nghệ thuật nhưng phải kèm theo điều kiện là vẫn phải tiếp tục công việc kỹ sư Hóa.
Trong suốt thời gian học tại Nga, ba tôi đã nhiều lần bị đau tim vì lo lắng cho tình hình của tôi và tôi cũng đã nhiều lần muốn bỏ hết tất cả để trở về với gia đình, cho dù có phải ăn khoai lang và bo bo sống qua thời kỳ tem phiếu bao cấp. Điều ước ao lớn nhất bây giờ của ba mẹ tôi là muốn đuợc nhìn thấy tôi tìm được một mái ấm hạnh phúc cho riêng mình.
Thật ra tôi là người thành công trong công việc kinh doanh nhưng lại không may mắn trong tình yêu. Tôi đã lập gia đình hai lần với 2 người con gái ở hai miền nhưng rồi cũng phải chia tay với một lý do khá đơn giản: sự ghen tuông và ích kỷ trong tình yêu đối với một người nghệ sĩ. Tôi đã khóc với những giọt nước mắt chảy ngược vào tim.
Giờ đây, tôi vẫn chạy trốn tình yêu, chạy trốn hạnh phúc và tôi đã bắt đầu lo sợ thật sự khi phải bước vào vết xe của chính ba tôi đã đi qua. Có ai đó đã hát "Thà đau một lần rồi thôi". Còn tôi, chỉ xin được một sự bình yên trong tâm hồn để đổi lại sự thành công trong công việc, được bạn bè, khán giả yêu thương và được hát.
Nhiều người nói đùa tôi là một giọng ca còn "mãi mãi triễn vọng". Đúng vậy, tôi biết và tôi chấp nhận điều này. Hoàn cảnh bây giờ không cho phép tôi được nghĩ đến "Ước mơ vươn tới một ngôi sao" như trước đây. Tôi đã đánh mất quá nhiều cơ hội sau khi chính thức bước vào con đường chuyên nghiệp.
Nhiều lần gặp những chuyện buồn và không may trong nghề ca hát, tôi lại có một chút ân hận là tại sao lúc mới về nước mình không chấp nhận ký hợp đồng độc quyền cho các công ty biểu diễn và băng đĩa nhạc để trỡ thành ca sĩ đầu tiên được đi theo công nghệ lăng xê của Việt Nam? Suy nghĩ lại,tôi thấy mình đã chọn đúng hướng đi bằng chính sức lực của mình cho dù tôi biết rằng con đường nghệ thuật này sẽ rất gian nan, đầy những khó khăn thử thách, cám dổ và mất mát.
Tôi đã mất gần 300 triệu cho cả 3 lần phát hành VCD và cũng phải chấp nhận bị lổ như bao ca sĩ vì nạn in sang băng đĩa lậu và các chi phí "giao tế" trời ơi khác.
Chuyện buồn nhất là nghệ danh của tôi từ lần đầu tiên bước lên sân khấu đã mang tới nhiều sự hiểu lầm, ngộ nhận, phiền phức và lắm khi cười ra nước mắt. Các MC phải cố gắng phát âm tên tôi thật rõ mỗi khi giới thiệu. Các nhà tổ chức biểu diễn phải chủ động xếp lịch cho tôi được hát trước hay sau một ca sĩ ngôi sao cùng tên để khán giả có thể phân biệt rõ ràng. Và hơn thế nữa, các phóng viên báo chí cố tình viết bài và đăng hình cho cả hai người nằm trong cùng một trang.
3.650 ngày đêm chỉ để giải thích cho một cái tên và chứng minh cho một thương hiệu quả là đầy gian khổ và kiên nhẫn. Tôi thật lòng tri ân tất cả, nhất là LT, người đã từng công khai trả lời trên các phương tiện thông tin là tôi là một trong những thế hệ ca sĩ đàn anh.
Nhớ lại những tháng ngày mới vào nghề, tôi và các ca sĩ khác đạp xe đi hát tận công viên Đầm Sen bất kể mưa nắng, chỉ mong được một ánh mắt khích lệ của khán giả là hạnh phúc rồi, nói chi tới chuyện nhận thù lao ít ỏi.
Tôi cũng từng khóc âm thầm sau sân khấu khi hát sai nhạc hay quên lời, khi bị thầy cô la mắng vì phát âm không đúng, bị ban nhạc đánh sai điệu, bị bầu sô quịt tiền và cũng bị nhiều lời thị phi. Thế hệ ca sĩ 8X sau này thật may mắn vì họ có nhiều tiền, có người bảo trợ, có công nghệ lăng xê với đầy đủ các phương tiện thông tin đại chúng trợ giúp. Họ không phải trải qua nhưng thời kỳ khó khăn và thiếu thốn như các thế hệ đi trước.
Hình như tôi đa khóc quá nhiều trong cuộc đời này dù bên ngoài tôi rất tự tin, quyết đoán, lạc quan và hài hước. Dù sao đi chăng nữa, tôi cũng không bao giờ ân hận với con đường hiện tại mà tôi đã đi qua và sẽ tiếp tục đi tiếp hết chặng đường này.
Xin cho tôi, một lần nữa được gởi lời tri ân tới tất cả các bạn bè đồng nghiệp của mình vì sự yêu thương, lo lắng và động viên trong suốt 3.650 ngày đêm đã qua. Không có họ, sẽ không có một Đoan Trường như ngày hôm nay.










Có nhiều người nói tôi được sinh ra dưới một ngôi sao tốt nên lúc nào cũng đạt được nhiều thành công và may mắn trong cuộc sống. Nhiều lúc nghĩ lại tôi thấy điều này cũng chỉ đúng phần nào vì thành công thì có chứ may mắn thì hiếm khi. Để có được sự thành công này tôi đã phải nỗ lực bản thân mình rất nhiều và chấp nhận vượt qua tất cả những khó khăn thử thách trong suốt 10 năm hoạt động nghệ thuật, 3.650 ngày đêm để góp lại thành một Đoan Trường ngày hôm nay
Từ nhỏ tôi đã được mẹ kỳ vọng trở thành một bác sĩ và bà đã dốc hết công sức tiền bạc cho ước mơ này. Còn tôi thì lại muốn trở thành giáo viên hơn nhưng vì chìu theo ý mẹ nên tôi vẫn phải thi vào trường Đại Học Y Dược. Kết quả là không vượt qua được kỳ thi này.
Thú thật mà nói, thời gian đó tôi hoàn toàn mất phương hướng trước ngưỡng cửa cuộc đời và tôi đã khóc rất nhiều. Để tránh việc thi hành nghĩa vụ quân sự trong thời gian đó, tôi đã tạm thời trốn về sống tại Vũng Tàu để tiếp tục việc ôn thi cho năm sau. Tôi cũng đã tự ý quyết định thi vào trường Đại Học Bách Khoa mà không cho mẹ biết cho đến khi đậu thủ khoa và nhận được học bổng sang nước Nga du học.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình đã bắt đầu có được một quyết định chính xác cho sự thành công đầu đời của bản thân mình. Trong suốt tám năm du học tôi đã trở thành một chàng trai năng động hơn,tự tin hơn và yêu đời hơn. Để có tiền trang trải cho việc học và phụ giúp thêm cho gia đình bên nhà, tôi đã phải tranh thủ làm thêm nhiều công việc như bán quần áo, nhân viên phục vụ nhà hàng, ca sĩ, lồng tiếng phim, mua bán ngoại tệ, rửa xe, bán báo, làm hướng dẫn viên du lịch, phiên dịch… Cũng chính nhờ những công việc này đã tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm cho tôi sau khi về nước.
Chưa kể nhiều lần bị bệnh thập tử nhất sinh, bị trấn lột mất hết tiền bạc dành dụm, bị công an bắt vì làm mất hộ chiếu và dĩ nhiên cũng bị thi lại nhiều môn học như bao sinh viên khác. Đó còn chưa kể tới những lúc khó khăn nhất tôi đã phải ăn bánh mì khô và cháo đậu xanh qua ngày để dành tiền gửi về phụ giúp ba mẹ vì nhà tôi lúc đó còn nghèo lắm.
Bởi vậy sau này khi lấy được học vị Thạc Sĩ Hóa trong hoàn cảnh khó khăn như thế, tôi không bao giờ e ngại chuyện thi cử và học hành nữa.
Ba mẹ tôi đều là nhà giáo nên rất nghiêm khắc trong việc giáo dục và dịnh hướng nghề nghiệp tương lai cho con cái. Lúc còn nhỏ tôi rất thích trở thành ca sĩ và dĩ nhiên là bị phản đối dữ dội. Tôi từng bị những trận đòn nhừ tử khi trốn gia đình đi học thanh nhạc lớp buổi tối tại nhạc viện TP và phải chạy qua nhà bạn bè để thay đồ. Không! Nói đúng hơn là mượn đồ của bạn để mà đi hát… không nhận tiền thù lao. Mãi cho tới khi tốt nghiệp đại học, tôi mới có được sự tự do hoạt động nghệ thuật nhưng phải kèm theo điều kiện là vẫn phải tiếp tục công việc kỹ sư Hóa.
Trong suốt thời gian học tại Nga, ba tôi đã nhiều lần bị đau tim vì lo lắng cho tình hình của tôi và tôi cũng đã nhiều lần muốn bỏ hết tất cả để trở về với gia đình, cho dù có phải ăn khoai lang và bo bo sống qua thời kỳ tem phiếu bao cấp. Điều ước ao lớn nhất bây giờ của ba mẹ tôi là muốn đuợc nhìn thấy tôi tìm được một mái ấm hạnh phúc cho riêng mình.
Thật ra tôi là người thành công trong công việc kinh doanh nhưng lại không may mắn trong tình yêu. Tôi đã lập gia đình hai lần với 2 người con gái ở hai miền nhưng rồi cũng phải chia tay với một lý do khá đơn giản: sự ghen tuông và ích kỷ trong tình yêu đối với một người nghệ sĩ. Tôi đã khóc với những giọt nước mắt chảy ngược vào tim.
Giờ đây, tôi vẫn chạy trốn tình yêu, chạy trốn hạnh phúc và tôi đã bắt đầu lo sợ thật sự khi phải bước vào vết xe của chính ba tôi đã đi qua. Có ai đó đã hát "Thà đau một lần rồi thôi". Còn tôi, chỉ xin được một sự bình yên trong tâm hồn để đổi lại sự thành công trong công việc, được bạn bè, khán giả yêu thương và được hát.
Nhiều người nói đùa tôi là một giọng ca còn "mãi mãi triễn vọng". Đúng vậy, tôi biết và tôi chấp nhận điều này. Hoàn cảnh bây giờ không cho phép tôi được nghĩ đến "Ước mơ vươn tới một ngôi sao" như trước đây. Tôi đã đánh mất quá nhiều cơ hội sau khi chính thức bước vào con đường chuyên nghiệp.
Nhiều lần gặp những chuyện buồn và không may trong nghề ca hát, tôi lại có một chút ân hận là tại sao lúc mới về nước mình không chấp nhận ký hợp đồng độc quyền cho các công ty biểu diễn và băng đĩa nhạc để trỡ thành ca sĩ đầu tiên được đi theo công nghệ lăng xê của Việt Nam? Suy nghĩ lại,tôi thấy mình đã chọn đúng hướng đi bằng chính sức lực của mình cho dù tôi biết rằng con đường nghệ thuật này sẽ rất gian nan, đầy những khó khăn thử thách, cám dổ và mất mát.
Tôi đã mất gần 300 triệu cho cả 3 lần phát hành VCD và cũng phải chấp nhận bị lổ như bao ca sĩ vì nạn in sang băng đĩa lậu và các chi phí "giao tế" trời ơi khác.
Chuyện buồn nhất là nghệ danh của tôi từ lần đầu tiên bước lên sân khấu đã mang tới nhiều sự hiểu lầm, ngộ nhận, phiền phức và lắm khi cười ra nước mắt. Các MC phải cố gắng phát âm tên tôi thật rõ mỗi khi giới thiệu. Các nhà tổ chức biểu diễn phải chủ động xếp lịch cho tôi được hát trước hay sau một ca sĩ ngôi sao cùng tên để khán giả có thể phân biệt rõ ràng. Và hơn thế nữa, các phóng viên báo chí cố tình viết bài và đăng hình cho cả hai người nằm trong cùng một trang.
3.650 ngày đêm chỉ để giải thích cho một cái tên và chứng minh cho một thương hiệu quả là đầy gian khổ và kiên nhẫn. Tôi thật lòng tri ân tất cả, nhất là LT, người đã từng công khai trả lời trên các phương tiện thông tin là tôi là một trong những thế hệ ca sĩ đàn anh.
Nhớ lại những tháng ngày mới vào nghề, tôi và các ca sĩ khác đạp xe đi hát tận công viên Đầm Sen bất kể mưa nắng, chỉ mong được một ánh mắt khích lệ của khán giả là hạnh phúc rồi, nói chi tới chuyện nhận thù lao ít ỏi.
Tôi cũng từng khóc âm thầm sau sân khấu khi hát sai nhạc hay quên lời, khi bị thầy cô la mắng vì phát âm không đúng, bị ban nhạc đánh sai điệu, bị bầu sô quịt tiền và cũng bị nhiều lời thị phi. Thế hệ ca sĩ 8X sau này thật may mắn vì họ có nhiều tiền, có người bảo trợ, có công nghệ lăng xê với đầy đủ các phương tiện thông tin đại chúng trợ giúp. Họ không phải trải qua nhưng thời kỳ khó khăn và thiếu thốn như các thế hệ đi trước.
Hình như tôi đa khóc quá nhiều trong cuộc đời này dù bên ngoài tôi rất tự tin, quyết đoán, lạc quan và hài hước. Dù sao đi chăng nữa, tôi cũng không bao giờ ân hận với con đường hiện tại mà tôi đã đi qua và sẽ tiếp tục đi tiếp hết chặng đường này.
Xin cho tôi, một lần nữa được gởi lời tri ân tới tất cả các bạn bè đồng nghiệp của mình vì sự yêu thương, lo lắng và động viên trong suốt 3.650 ngày đêm đã qua. Không có họ, sẽ không có một Đoan Trường như ngày hôm nay.









