<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-20 17:55:42BĂNG NGUYỆT>
@save: KHÚC BUỒN RIÊNG
Bao lần chạy trốn cái buồn riêng
Hồn đã nhận sâu chốn lâm tuyền
Lưu vong thân xác còn lưu lạc
Nên giờ chưa đặng sự bình yên,
Muốn nương theo bước chân Bồ Tát
Về chốn liên hoa ngắm trăng hồng
Nhìn mây bãng lãng xuôi vô thức
Gia tử trông mong cứ nặng lòng.
Kiếp nao mình lỡ gieo oan nghiệp
Phút này phải chịu nén buồn riêng
Đời rồi như nước luân lưu tiếp
Đi làm sao giáp hết vô biên...
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )





