Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.624 lượt xem — Trang 3 / 49
TRẢ LẠI EM
*
Em nói rằng nhận về mình sóng gió
Gửi cho tôi tuần trăng tỏ đêm rằm
Sợi tơ hồng thắt chặt trăm năm
Cùng nốt nhạc con tim về Đào Nguyên mộng ước.
*
Tôi mơ màng ngỡ được yêu kiếp trước
Để bây giờ tình đẹp hoá thành thơ
Ngóng mấy tuần mà trăng cứ lửng lơ
Giữa mưa bão tôi cứ chờ cứ đợi.
*
Nay cách xa, em vui vần thơ mới
Câu thơ nào em gửi cho tôi
Để đông tàn, mây xám lạnh bờ môi
Khoảng trống vắng, lòng cuộn lên bão nổi.
*
Nếu ngày xưa em ơi! đừng hứa vội
Thì bây giờ bèo bọt cứ nổi trôi
Sao đẹp gì chỉ một thoáng đổi ngôi
Cả thơ nữa cứ vô hồn trôi nổi.
*
Trả lại em câu thơ xưa viết vội
Để bên người em ghép nhạc hát ru
Mặc mình tôi trong chốn thiên thu
Phút mặc niệm một mối tình không ngủ.
*

01.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
LÁ XANH
*
Nắng cứ buông
Mưa vẫn cứ rơi
Lá nghiêng ngả
Lách qua mùa
Chờ đợi.
*
Đây giọt sương
Giữa bao la gửi tới
Lá nhận về
Nhuộm
Biếc một màu xanh.
*
Mưa, nắng triền miên
Không phai nhạt màu xanh
Chờ ánh trăng thanh
Đón ngàn sao
Lá hát.
Đêm thanh bình
Dạo lên khúc nhạc
Biết lá vui nhiều
Khi mùa sắp đơm hoa.
*
Gửi giọt sương đời
Xin lá nhận dùm ta
Như giọt máu tim mình
Góp mật ngọt
Cho hoa.
*
02.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂNG QUÊ
 
Trẻ
Lên vui chốn thị thành
Già
Quê! buồn
Ngó vành trăng @.
*
Dẫu không còn cảnh ăn đong
Khát tình
Nên vẫn nhớ
Mong người về.
*
Chẳng bao giờ trăng bỏ quê
Chỉ người ham phố
Quên về
Trăng suông.
*
Đêm tàn
Trăng quyện tiếng chuông
Gọi người
Xưa nỡ
Lòng buông câu thề.
*
Một mai người nhé
Có về
Trăng gầy
Góp mảnh
Câu thề ghép chung.
*
04.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
HẠT DẺ ƯỚC MƠ

Em tìm chi! Nửa hạt dẻ
Tôi cầm
Xin trao lại cho em điều ước
Để Phượng sánh Loan
Tình Rồng gặp nước
Cho vườn xuân ngời thắm sắc hoa đào.
*
Nửa hạt dẻ đây em!
Xin hãy ghép vào
Để gói lại những ngày dông bão
Đựng mật ngọt
Châu vương
Như thùng xưa mẹ từng đựng gạo
Ước mơ đầy ắp nỗi niềm.
*
Hạt dẻ giờ không còn là của riêng
Ta chung đựng vui - buồn – thương nhớ
Chung những ước mơ nồng nàn nhịp thở
Đã có nhau
Cả non nước thu vào.
Nửa hạt dẻ như bờ môi
Em nhận nhé
Anh trao!
*

04.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỪNG NHÌN EM NHƯ THẾ

Anh đừng nhìn em như thế!
Xin chỉ là nắng rọi buồng cau
Và như gió mơn man nhè nhẹ
Để trầu không mãi được thắm màu.
*
Đừng nhìn em làm thảm cỏ nát nhàu
Kẻo trời xanh Bồ câu tìm chỗ đậu
Không muốn sổ lồng - một đời Sáo sậu
Rồi hai ta cũng quên mất lối về.
*
Em nhận rồi! ngọn lửa ấm sơn khê
Ôi! cuộc sống chưa bao giờ đẹp thế
Anh nhìn em! bão tan ngoài cửa bể
Trăng đơn côi cũng nghiêng ngó tìm về.
*
Đọc khoé mắt anh, em chẳng thiết câu thề
Khi áp ngực trái tim anh mách thế
Sao anh cứ nhìn em như thể...
Cả khi xuân đang phủ kín thân mình.
*
Đừng nhìn em! trời đã cháy - bình minh
Kẻo cơn khát lại về tim gõ cửa
Xin thắp mãi chốn thẳm sâu ngọn lửa
Ấm lòng nhau khi trời đất chuyển mùa.
*

05.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

TÌM LẠI BÓNG MÌNH.
*
Quay lưng lại
Mặt trời
Nóng
Giận
Xô bóng mình
Đổ khắp núi sông.
*
Chiều tà dương
Đi
Về phía trời đông
Mãi chẳng hết
Ôi bóng mình
Dài
Rộng.
*
Bóng phủ kín đêm

Cõi mộng
Tìm lại bóng mình
Chỉ thấy mênh mông
Chợt thức giấc
Quay về
Thoát khỏi chốn hư không
Nghe đâu đó thơm nồng
Men rượu.
*
05.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-06 10:44:15Huyền Băng>
NGƯỢC ĐƯỜNG
*
Ngược đường
Tìm chốn hoang sơ
Nào hay
Vấp phải mộng mơ
Một thời...
*
Tìm nhau
Góc biển chân trời
Giật mình
Đã một nửa đời
Không em.
*
Bây giờ
Còn lại
Hờn ghen
Bên kia trăng tỏ
Đây đèn dầu hao.
*
Mắt buồn
Không giữ nổi Sao
Thơ sầu
Trắng tóc
Nhuốm vào gió mây.
*
Ngược đường
Tìm một vòng tay
Thoáng như cánh Én
Vừa bay ngang trời.
*
06.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0

 
Xin chào anh Ngyeu & chị Kim Yến
 
Nắng mang tặng anh chị lẵng hoa này thay cho lời làm quen [8D]
Cám ơn anh đã cho đọc những vần thơ thật trữ tình
 
Thân ái,
CNN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-06 14:52:54Huyền Băng>
NGƯỢC ĐƯỜNG
*
Ngược đường
Tìm chốn hoang sơ
Nào hay
Vấp phải mộng mơ
Một thời...
*


Phá Nghiêu chút nghen!

Ngược dòng
 
ngược dòng
suối nước
mong thoát vùng ô trượt
tìm chút rêu xanh, bờ đá bình yên!
để lững lờ quên ngày tháng ưu phiền
hớp yên tỉnh, gọi trời thơ sống dậy…
 
quảng vắng,
rừng cây,
chim muông, réo lòng sống lại giấc mơ ngày ấy
giấc mơ thường, thường lắm: bạn gió mây
và thoáng vui với một phút ngất ngây    
bóng mây gió lồng in dù ảnh ảo
 
nhoẽn môi cười…
ôi nếu:
cuộc đời khuynh đảo
mộng hóa chân, chân hóa mộng thì sao!
Cá kia vui  với trăng sao,
nhạn kia cất tiếng cười chào nước sâu! 
 
Huyền Băng

📎 nguocdongb

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
HUYỀN BĂNG, CHIEUNHATNANG thân mến.
N chỉ có thể nói rằng N rất cảm động và biết ơn các bạn đã thăm đọc thơ lưu bút để động viên.
N xin được chúc cho các bạn luôn vui khoẻ hạnh phúc.
Thân mến!
 
HỘI NGỘ VĂN CHƯƠNG BLOG HÀ NỘI 2007

 
Từ trái qua phải: Nhà thơ HOÀNG CÁT, Nhạc sỹ, nhà thơ NGUYỄN TRỌNG TẠO, Tiến sỹ, Nhà thơ NGUYÊN HÙNG, ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Từ trái qua phải: ĐOÀN VĂN NGHIÊU, Tiến sỹ, Nhà thơ NGUYÊN HÙNG.
Hà Nội, hè 2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-07 04:12:56YeuDieuLongNu>
LẠI BÓNG MÌNH.
*
Quay lưng lại
Mặt trời
Nóng
Giận
Xô bóng mình
Đổ khắp núi sông.
*
Chiều tà dương
Đi
Về phía trời đông
Mãi chẳng hết
Ôi bóng mình
Dài
Rộng.
*
Bóng phủ kín đêm

Cõi mộng
Tìm lại bóng mình
Chỉ thấy mênh mông
Chợt thức giấc
Quay về
Thoát khỏi chốn hư không
Nghe đâu đó thơm nồng
Men rượu.
*
05.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


 ÁNH MẮT NGÀY XƯA  
 
nắng hạ nồng tại gió ngàn túng thiếu
nhớ men cay...hỏi tim thiếu điều gì
tìm bóng mình...trong cõi mộng tình si
chợt thấy tiếc khi qua thì trai trẻ.
 
thời gian đâu có muốn nhanh như thế
tại ngây thơ chưa hiểu được chính mình
khi cạnh vườn thấy thoáng bóng người xinh
con mắt liếc...sao bóng mình trốn biệt.
 
ơi vầng trăng mùa hạ đùa cay nghiệt
liếc làm chi..cho đứt tợ tơ hồng
để bây giờ khi người liếc..sang sông
ta mới hiểu những ấm nồng ánh mắt.
 
trái tim xuân như cánh đồng đợi gặt
lúa chín rồi ,hạt RỤNG mất còn đâu
chiều nghiêng xiêu thấy bóng ở chân cầu
nhìn dòng nước tìm đâu con thuyền cũ.
 
 
YeuDieuLongNu
 
hi MUỘI THẤY HÌNH CỦA HUYNH -HIỀN KHÔ À...ngày xưa chắc huynh dễ bị hàng xóm&lt; bắt nạt hà &gt; chúc huynh vui
 
 
 
 
 
 
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
YeuDieuLongNu

hi MUỘI THẤY HÌNH CỦA HUYNH -HIỀN KHÔ À...ngày xưa chắc huynh dễ bị hàng xóm&lt; bắt nạt hà &gt; chúc huynh vui


Này muội! hiện huynh vẫn bị bạn bè bắt nạt đó, thế có khổ không chứ

TÌNH TRĂNG

Vục mãi trăng, lau mặt cho em
Hai bàn tay đầy ánh vàng sóng sánh
Giọt buồn rơi, còn giọt vui mát lạnh
Nghe tim mình trăng thấm đẫm hồn đêm.
*
Rơi xuống giếng làng, tôi vục trăng lên
Giọt trăng rớt ứơt ngực em phập phồng nổi nhạc
Tôi ngây ngất hay đất trời chếnh choáng
Áp mặt mình lên ngực thấm đầy trăng.
*
Em trách đùa: Ai lại cứ yêu trăng
Em đâu giấu mà anh tìm nơi đó?
Rồi say đắm hết một tuần trăng tỏ
Để bây giờ cứ rạo rực trong ta.
*
Ơi trăng mãi gần xin đừng có vời xa.
*
09.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-10 12:30:42Viet duong nhan>

NÍU BÁM THỜI GIAN
*
Níu bám thời gian đi về phía trước
Để lại sau lưng năm tháng úa màu
Mang trang sức cuộc đời - vui sướng, khổ đau
Rải kín khắp biển trời sông núi.
*
Gom nước - lửa - khí trời, thay áo mới
Nối dài thêm hơi thở, nụ cười
Xưa - chiêm gặt tháng năm, mùa gặt tháng mười
Nay - Thời vụ không tính ngày kể tháng.
*
Thời gian vội, thời gian không hề ngắn
Chỉ có ta là chí đoản - trường?
Núi non nào già hoá kim cương
Đại dương rộng vẫn có bờ, có bến.
*
Can đảm, tự tin, tìm đường ta đến
Kéo trăng gần, đánh thức dậy muôn sao
Dắt tay nhau cùng hát khúc đồng dao
Kết hoa thắm ta che mùa dông bão.
*
Cùng với mắt, ta căng tầm nhìn não
Đôi tay cường có sức góp trái tim
Ngàn vạn đời sau không phải khai quật kiếm tìm
Quá khứ, tương lai người sẽ hiểu đời! như ta chẳng đơn sai.
*
Níu bám thời gian cho ngày rộng, tháng dài.

07.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-11 03:07:51NGYEU>

HUẾ VẪN ĐỢI ANH VỀ

Đã bao năm anh chưa về với Huế
Ngự Bình nghiêng trong nỗi nhớ thương
Câu hò ai còn trải dọc sông Hương
Để Thiên Mụ tiếng chuông chiều ngân mãi.
*
Ơi Ngọ môn quan nắng vàng vương lại
Ngỡ hôm nào sáng hội hoa đăng
Phú Văn Lâu chiều ấy mưa giăng
Nay người vắng bậc đá loang rêu phủ.
*
Nhớ người xa, cây phượng già không ngủ
Chờ anh về như chờ hạ dâng hoa
Nhã nhạc cung đình rộn rã lời ca
Huế cổ kính cho lòng ta mãi trẻ.
*
Một mai anh có về với Huế
Bao câu hò còn chờ đợi người nghe
Trăng vẫn sáng bên cầu, nghiêng nón em che…
Yêu thương lắm, Huế tím màu chung thuỷ.
*
09.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-11 06:52:11Huyền Băng>

THAY LỜI TỪ TẠ
*
Gửi cánh diều mang thơ đến trao em
Gió giật đứt dây
Chiều
Câu thơ vỡ vụn.
Càng buồn hơn
Khi biết em không muốn
Ước hẹn gì
Để yên bước vu quy.
*
Đành cuộn dây, thu diều
Gom lại những câu thơ
Đốt thay nến
Soi tim mình nức nở.
Không trách giận em
Chỉ tiếc về một thuở
Vắt kiệt tim hồng làm mực viết thơ trao.
*
Diều đứt dây
Nắng gió cứ xôn xao
Em có biết
Tôi cồn cào trong dạ
Câu thơ cuối thay lời từ tạ
Trong nắm tro tàn
Chiều hạ
Thả trôi sông.
*
Em xa thật rồi
Biết mai chợ còn đông?
*
10.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0

LÁ VÀNG RƠI
*
Nhặt chiếc lá vàng rơi
Tiếc một thời xuân thắm
Đã vì đất mà nghiêng trời che nắng
Cũng vì người từng gọi gió, che mưa.
*
Nơi bóng xanh hai đứa đứng ngày xưa
Nay gió tuyết phủ một màu hoang dại
Cây buồn khô, người đi không trở lại
Đánh thức lòng ta nỗi nhớ u hoài.
*
Soi trên mắt mình, lá in gót son ai
Hay dòng nhựa chưa khô, vàng tay ta lá ấm?
Tim đổ mồ hôi hay lệ sầu thấm đãm
Lại một mùa lá rụng, không em.
*
Ngẩn ngơ đường chiều như lạ như quen
Lá vàng cứ rơi như dao cắt lòng, thương cảm
Biết đến bao giờ hết đông tàn ảm đạm
Cho xuân về, lá thắm lại hồi sinh.
*
10.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

KHÔNG THỂ DỐI LÒNG MÌNH
*
Không thể dối lòng mình
Bởi tôi đã yêu em!
Chẳng giữ nổi trái tim
Vồng ngực anh quá nhỏ
Khi hồn thơ luôn gọi mời
Bỏ ngỏ
Hai trái tim đã hoà quyện
Lâu rồi.
*
Tim nhuốm màu thơ
Tình cũng lên ngôi
Không thể mãi đơn côi
Giam con tim để hồn thơ chết lịm
Bao hương mật của mùa trái chín
Em mang về cứu rỗi trái tim tôi.
*
Nay!
Không thể dối lòng mình
Yêu em lắm
Em ơi!
Khi câu thơ xa vời
Nghe tim cũng chơi vơi.
*
12.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

QUA NGÕ NHÀ EM

Qua đầu ngõ
Thấy nhà em ồn ào
Toàn tao nhân, mặc khách.
Dẫu mình không bần cùng khố rách
Nhưng chỉ nặng túi thơ nghèo
Đành lặng lẽ rút lui.
*
Chẳng lưu đề
Dù một câu thơ vui
Sợ em đọc lại phiền lòng
Buồn
Tủi.
Câu thơ sạch
Chẳng vương màu cát bụi
Đành mang về ghép nhạc
Hát ru ta.
*
Chiều
Nhạt nhoà
Ngõ nhỏ
Tôi qua.
*

12.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-13 10:52:48Huyền Băng>

TRỌN ĐỜI CON ƠN MẸ

Kéo mảnh hoảng hôn
Loang lổ
Lau giấc mơ
Mong thoát cảnh đói nghèo.
Vội ra đồng
Sợ mưa đuổi, nắng theo
Mẹ cuốc bẫm, cầy sâu
Cái gieo neo cứ quẩn quanh bám lối.
*
Ngày hai bữa
Sắn - khoai, ăn trong bóng tối
Lưng cơm trắng ngần mẹ để phần con.
Chiều!
Nghiêng đồng, mẹ cõng cả bóng non
Sớm!
Đánh thức tiếng gà
Khoác trên mình gió biển.
Tóc mẹ bạc, lưng còng
Con đâu hiểu hết
Bởi không sống cho mình
Mẹ sống đã vì con.
*
Ôi ơn nghĩa mẹ hiền
Cao!
Vững tựa muôn non
Công đức mẹ
Kín biển trời
Nguyền khắc cốt đời con.
Quyết không như nước chảy đá mòn
Theo cùng tận thời gian
Trọn đời con ơn mẹ.
*
13.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-13 10:50:58Huyền Băng>


THÀ NHƯ

Chỉ là một chút mua vui
Thì thôi!
Kẻo nhỡ…
Đầy vơi nỗi niềm.
*
Lời nguyền!
Góp ván đóng thuyền
Chẳng sông, không bến
Chỉ phiền lòng nhau.
*
Tình yêu
Nào có sắc màu
Những vôi, cùng phấn
Lấy đâu phân bì.
*
Thà như cứ mãi phân kỳ
Không quen
Chẳng biết
Có khi...còn...tình.
*
13.07. 07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0

CÒN ĐỌNG LẠI GÌ ĐÂY
*
Em trách chi mây gió hững hờ
Mà quên lúc mưa về nguồn cội
Để trải màu non xanh, dẫu là hoa cỏ dại
Êm mỗi bước ta về, dịu mát dặm đường quê.
*
Nhìn chân cầu nước chảy, chớ vội chê
Trong sâu lắng gửi phù sa ở lại
Cho xanh mướt vạt ngô non triền bãi
Có bến bờ thoai thoải đón chờ trăng.
*
Đọng lại gì chỉ là vệt sao băng?
Mà người nhớ người yêu, câu thơ không thoát tục
Vội trách gió mây, chê dòng nước đục
Để bỏ chính mình, yêu cái bóng người ta.
*
Câu thơ đọng lại gì hay thêm nỗi xót xa
Quê hương đẹp bởi hoa cà hoa cải
Ấy là mưa, cùng phù sa mang lại
Người hững hờ, vội trách nước - gió - mây.
*
Hỏi lòng người! Còn đọng lại gì đây?
*
14.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

TÔI XIN CHUỘC LẠI CÂU THƠ
*
Cứ ngỡ rằng che bớt được nắng mưa
Tôi vội vã trao em thơ từng mảnh
Đã chắt chiu nơi tim hồng, máu sạch
Có ai ngờ vẫn gai góc hồn thơ.
*
Không che nổi mưa ngàn, tơi tả những ước mơ
Nắng hạ vẫn xiên cháy lòng ai nỗi nhớ
Câu thơ rách bây giờ thành dang dở
Em hững hờ nhìn bong bóng, mưa rơi!
*
Đọc lại thơ mình, lòng thấy tả tơi
Tìm câu chữ yêu thương mưa nhạt nhoà mất nét
Nắng tai ác thiêu đốt lời hò hẹn
Một mùa vui nay lỡ không về.
*
Giờ em buồn! Thơ giết chết đam mê
Bởi câu chữ vụng về mới thế
Nâng tim mình trên tay, nếu tôi có thể
Dâng em rồi xin chuộc lại câu thơ.
*
13.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

XIN EM VỀ VỚI CÂU THƠ
*
Biết rằng không thể có em
Tôi - Bầu, bí cạn
Em - Sen giữa hồ.
*
Gỗ lim gói gém bao giờ
Riếp non tôi phải đợi chờ
Kiếp nao?
*
Rằng không thể với trăng sao
Đêm ôm giấc mông
Em vào thơ tôi.
*
Sớm ra mặn chát bờ môi
Sao tàn, mộng cháy
Tôi ngồi ngẩn ngơ.
*
Xin em về với câu thơ
Cho ngày dịu nắng
Đêm mơ giấc nồng.
*
15.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

 
BẾN THƠ TÔI ĐỢI CHỜ EM
*
Tôi giận mình đã không giữ nổi em
Để lạc nhau giữa mùa thương nhớ
Câu dân ca: "Người ơi! người ở..."
Ai vô tình mang gói lại trong thơ.
*
Đi tìm em giữa chốn mộng mơ
Gặp lại bến đò thơ dạo trước
Nơi mây gió quyện bao lời nguyện ước
Đò nay đâu, người cũng chẳng thấy về.
*
Bến sông xưa còn dào dạt câu thề
Tôi mỏi mắt trông về cửa bể
Trăng lên khơi sao lòng buồn đến thế
Một nỗi buồn gió trải dọc triền đê.
*
Cái lạnh thoáng về từ chốn sơn khê
Vò nỗi nhớ, lòng càng tê tái
Đò thơ ơi! biết bao giờ trở lại
Chở em cùng về, vui tình thắm duyên quê.
*
Tôi tự trách mình bởi một chút đam mê
Mơ mộng đó, mà giữ em không thể!
Nay biết tìm nơi chân trời góc bể?
Còn yêu tôi, bến thơ hãy tìm về.
*
Đợi chờ em, lưu bút thơ đề.
*
15.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

 
SAY MỘT VẦNG TRĂNG
*
Bia rượu không say
Nửa ngày say Nguyệt
Cùng tâm đắc vần thơ tứ tuyệt
Khi xa rồi chia nhau một vâng trăng.
*
Chẳng ai chê ít nhiều, chung một nét nhân văn
Câu thơ đẹp dầm trong bia rượu
Cao - thấp, xa - gần, nhìn trăng ai cũng hiểu
Trăng không của riêng mình, trăng sáng cả muôn nơi.
*
Đâu phải rượu bia để hồn ta chơi vơi
Mà ngây ngất bởi tứ thơ mới lạ
Quên cái nóng giữa trưa nắng hạ
Nghe trong lòng phơi phới xuân sang.
*
Chia tay rồi một mảnh trăng anh mang
Như đã nhận câu thơ em trao gửi
Dẫu thân xác mai sau vào cát bụi
Câu thơ còn đọng lại ngàn năm.
*
Như tình mình thắp sáng mãi vầng trăng.
*
16.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

NỖI BUỒN NGANG HẠ
*
Dốc ngược túi lục tìm câu thơ sót
Nhâm nhi ngày dài nỗi nhớ không em
Câu thơ viết mùa trăng trao gửi làm quen
Em không nhận, biết có còn hay rớt?
*
Bão tuyết, mưa dông có kỳ có đợt
Mà lòng người lửa đốt quanh năm
Rát bỏng tim mình hay tê tái bởi giá băng
Lộn rách túi một vần thơ chẳng thấy.
*
Giá tôi đừng quen em ngày ấy
Chắc bây giờ trời chẳng u ám gió mây
Nắng ấm ngập tràn hoa thắm trên cây
Cả em nữa, sao mãi vương đầy khoé mắt.
*
Em đi rồi, câu thơ vương mất
Nghiêng túi rách giữa mùa vớt lại bóng mây trôi
Nghe như ấm hơi người, tôi đặt lên môi
Thấy xót mặn vị thơ gợi nhớ về một thuở.
*
Nhớ ngày ấy em thắp lên ngọn lửa
Soi tim hồng, anh ghép nhạc vào thơ
Mới đó thôi mà như thể trong mơ
Cơn ác mộng cứ rập rình gõ cửa.
*
Nay không em, hồn thơ giờ tan rữa
Hay thơ buồn theo gió theo mưa
Bến sông xa ai hát khúc đò đưa…
Nghe man mác nỗi buồn về ngang hạ.
*
17.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

THÁNG BA NGÀY TÁM

Theo mẹ tôi đi
Dọc tháng ba, ngày tám
Như ngọn mùng tơi gầy quấn bờ rào.
Quả sung xanh chát nghẹn cổ, bên ao
Mùa giáp hạt những ngày dài đứt bữa.
*
Vạt áo tả tơi mẹ che trời đổ lửa
Cửi áo mền đắp con lúc giá đông
Dìu con đi qua những dòng sông
Mót lạc sót, khoai vương
Để nhớ thời, nhớ vụ.
*
Ngày tám, tháng ba
Mẹ chẳng tròn giấc ngủ
Bữa ngọn bí, quả bầu mà vẫn giữ lời ru
Cho mát lòng con, mẹ vít mảnh trăng thu
Đêm! huyền thoại mẹ kể bao chuyện cũ.
*
Nay ơn mẹ con được phần no đủ
Mẹ gom từ ngày tám, tháng ba
Chắt chiu cuộc đời bao cay đắng xót xa
Để nên trái , nên hoa
Mẹ cho con tất cả.
*
17.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-18 10:49:46NGYEU>


NẾU MÀ
*
Dẫu rằng...
Tôi rất yêu em
Vợ tôi
Lại có máu ghen nhất vùng.
*
Tôi!
Không có máu anh hùng
Hoạ khi ra vẻ... nổi khùng
Vợ đánh nốc ao.
*
Nếu mà!..
Có được ngôi cao
Đông cung, tôi đón
Em vào cùng tôi...
*
19.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

 
TỬU NGUYỆT LÃM HOA

Tôi ngỡ ngàng, Trăng nằm giữa đài hoa
Lòng bỗng sợ gió thu về lay nhẹ
Giọt sương rớt ôm trăng về đất mẹ
Buồn! sớm mai hoa gục xuống bên hè.
*
Đợi trăng về, Quỳnh e ấp phòng the
Sáng lấp loáng ngọn tre, sáo diều đưa lối
Tửu - Nguyệt - lãm Hoa, khách thơ chờ đợi
Trăng gió lên khơi, Quỳnh hé nở đón mời.
*
Đêm dần trôi, sương níu kéo trăng rơi
Đánh thức nhuỵ hoa dâng hương mật ngọt
Mở rộng cánh muốm ôm trăng cho trọn
Sợ đêm tàn trăng ngủ với sương tan.
*
Cảnh đẹp, vắng người, lòng ta những mênh mang.
*
19.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

 
ANH VỀ
 
Anh về
Xin lỗi cùng em
Núp trong thơ
Để mon men tới gận.
*
Đã một thời
Đánh mất xuân
Để em đơn lẻ bước chân
Lối mòn.
*
Mộng sao
Quên buổi trăng tròn
Có Mơ, quên Mận
Non cao, quên đèo.
*
Anh về
Sống lại thuở nghèo
Xin em bớt giận
Cho neo bến đời.
*
Gột tim
Thề với đất trời
Mượn câu thơ để thay lời
Cùng em.
*
19.07.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»