Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Truyện sưu tầm trên Muctim Online 🔒

7 trả lời, 1.286 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 01:38:20Tố Tâm>
Hì, lụm được và truyện trên báo Mực Tím nì, copy qua đây cho bà con đọc.

Thể loại: Tuổi học trò

Đường chân trời(MT 726 - 6/5/2006)

Trong bọn ba người ấy thì anh là người lớn tuổi nhất. Và một tên con trai tóc cháy khét lẹt, đôi mắt sâu hoắm như muốn nhấn chìm tất cả mọi cái nhìn đối diện. Thằng ấy tên Vũ. Còn lại là một đứa con gái tên Biển, da bánh mật, hàm răng trắng đều như hạt bắp, mũi thấp, trán dồ.
Mà theo con mắt thẩm mĩ không cao lắm ở làng chài này thì chiếc mũi ấy cũng thuộc loại “quí tộc” rồi. Trán dồ được liệt vào loại có trí óc, sáng sủa, thông minh tuy nhìn nó hơi thô kệch một chút. Cả ba đã sống với mùi tôm cá, mùi mồ hôi pha nước biển và vị hanh nồng của những buổi trưa nắng chói chang.




Đã mang vào Thư viện. Cảm ơn AWMY nhiều nha [:)]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 02:13:37Tố Tâm>
Sông trăng (MT 725 - 6/5/2006)

Tôi đứng tần ngần giữa vườn nhìn thằng Vũ đi khuất. Ngoài sông có biết bao nhiêu điều thú vị. Tôi cũng khát khao được một lần giẫm đôi chân trần trên bờ cỏ xanh mượt, được ngâm hai bàn chân dưới làn nước trong veo, được nhảy từ hòn đá này sang hòn đá khác như bất cứ đứa con nít nào của xóm này.
- Cho mày nè! - Thằng Vũ đưa cho tôi một hòn đá trắng.
- Chi vậy?
- Chà gót chân chớ chi nữa! Gót chân con gái mà nứt nẻ thấy ghê! Tôi cầm cục đá. Một cảm giác mát lạnh truyền vào lòng bàn tay.
- Mày lấy đâu ra vậy? - Tôi hỏi nó.




Truyện đã mang vào thư viện. Cảm ơn Awmy góp sức [:)]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 02:18:44Tố Tâm>
Chủ nhật trời không có mây (MT 723 - 30/3/2006)

Hắn bước vào rạp, đưa mắt nhìn khắp lượt để tìm một chỗ ngồi ưng ý. 9 giờ sáng, rạp thưa người nhưng vì vào trễ nên chỗ ngồi lí tưởng không còn. Hắn nhìn sang góc bên trái thấy còn một hàng ghế trống,tầm nhìn vừa đủ. Hắn đến đó và ngồi xuống. Chủ nhật dài.




Đã mang truyện vào thư viện
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 03:03:26Tố Tâm>
Một hôm đánh mất kỉ vật... (kì 1) (MT 721 - 16/3/2006)

(Thân tặng Café và Pooh)
Thứ ánh sáng vàng vọt ẽo ợt, ngà ngà hắt ra từ cây đèn cao áp duy nhất trong sân bóng của trường chỉ vừa đủ để Hà tìm cây bút chì yêu dấu trong mò mẫm.


Một cây bút chì gỗ sọc đen-đỏ, loại bút hay bị cùn, một buổi vẽ tranh phải chuốt tới chuốt lui hai ba lần, chưa kể chuốt quá tay lại gãy đầu chì, phải cặm cụi chuốt nữa, chuốt nữa... So với loại chì bấm đầu 0.5mm hay 0.7mm đủ màu sắc, kiểu dáng và tiện lợi mọi người vẫn hay sử dụng hiện nay, cây bút chì này được liệt vào loại đồ cổ hoặc sắp cổ. Do vậy, xách xe ra khỏi nhà, lọc cọc đạp lên trường vào lúc chín giờ tối chỉ vì một vật cũ kĩ và bất tiện dụng như thế, nghe như một lí do hết sức ngớ ngẩn nếu không đính kèm thêm hai từ “yêu dấu” cho nó. Cây bút chì còn thêm một người em sinh đôi, lúc này xa xôi tận Canada. Chúng được tách ra làm quà kỉ niệm giữa Hà và nhỏ bạn thân năm cuối cấp hai, sau khi hai đứa lùng sục hết cả buổi sáng tìm một-thứ-khác-thường và hí hửng vì phát hiện ra hai “chị em sinh đôi” cũ kĩ, nổi bật một cách lạc lõng trong cái lon bút chì đủ màu đủ kiểu ở một tiệm văn phòng phẩm nhỏ. Sau đó hai đứa bày trò chuốt bớt cho bút chì lùn đi, thành ra độ dài mỗi cây nhân mười y đúc với chiều cao “khiêm tốn” của mỗi đứa, để hai cây sát nhau y như hai đứa mỗi lần cặp kè. Nhỏ bạn và Hà hào hứng móc ngoéo “Đến lúc bút chì đứa này cao bằng ngón tay út đứa kia, mình sẽ gặp lại nhau, dù đang ở đâu và đang làm gì!”
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 03:05:29Tố Tâm>
Một hôm, đánh mất kỉ vật (Kì 2) (MT 722 - 21/3/2006)

(Thân tặng Café và Pooh)

Y như Hà dự đoán, sinh viên ai cũng xì xầm khi đi ngang tờ giấy thông báo của Mai, có người lịch sự bụm miệng cười khúc khích, có đứa chẳng thèm ý tứ, phá ra cười như vừa đọc một mẩu truyện vui.
Vào đến lớp, cảnh tượng còn hỗn loạn hơn. Bạn bè đang tụm năm, tụm bảy chung quanh Mai, mắt chữ O, miệng chữ A “tra khảo” nội dung bất bình thường của tờ thông báo đang dán khắp nơi trong trường.




Truyện đã được mang vào thư viện.
0
Chuyện tình nghìn lẽ một... "hiệp" (MT 721 - 16/3/2006)

Nó ngước lên, đồng thời hắn cũng ngước theo. À, thì ra là “người quen cũ”. Ban nãy chẳng phải tên này đã vô lễ với bàn chân ngọc ngà của nó sao? Bây giờ lại tặng cho nó một cú va đầu nổ đom đóm mắt. Thiệt hết biết! Có lẽ hắn là “sao quả tạ” của nó.
“Hiệp” thứ nhất: Đụng độ
Tại bãi giữ xe của trường có một con nhỏ đỏng đảnh, thắt hai bím tóc lắc lư, miệng cười toe toét. Nó đang rất yêu đời!
- Oái, oái, đau quá! Bộ đui à? Đi đứng mắt mũi kiểu gì kì vậy?
- Xin lỗi, xin lỗi, tớ không cố ý.
Nó gườm hắn một cái, giậm chân bành bạch như thể giũ sạch đất cát bám trên chân và tiếp tục đưa xe vào bãi gửi. Hắn thừ người, mắt cụp xuống, thở nhẹ:
- Con gái gì kì lạ, nhìn dễ thương vậy mà dữ ghê. Mới cán chân tí xíu đã giãy lên đành đạch. Khó hiểu!
Hắn lắc đầu, lấy lại phong độ, ủi xe về phía trước.
“Hiệp” thứ hai: Tái ngộ
- Này, đông nghẹt như thế thì làm sao chui vô nổi.
- Ôi, tiểu thư ơi, vào xem đại đi, không thì trễ giờ vào lớp đó. Ngày đầu tiên học trường mới, đừng để bị ấn tượng xấu do trễ giờ.
Nhỏ bạn kéo tay nó chen chúc vào đám đông, phải chi học trường cũ, nó sẽ lên mặt là một cán bộ Đoàn mà:
- Tránh ra, tránh ra, nước sôi, đừng bon chen thế chứ.
Ắt hẳn tất cả sẽ dãn ra, nhường đường cho “cấp trên” liền. Đằng này mới chân ướt chân ráo vào trường, lên mặt kiểu đó coi bộ không hay cho lắm. Thôi thì đành vậy! Nó láo ngáo đưa tay rà từng tên một xem mình học lớp nào. Cốp! “a!
- Ui da, hôm nay ăn phải giống gì mà xui xẻo thế không biết?
Nó ngước lên, đồng thời hắn cũng ngước theo. À, thì ra là “người quen cũ”. Ban nãy chẳng phải tên này đã vô lễ với bàn chân ngọc ngà của nó sao? Bây giờ lại tặng cho nó một cú va đầu nổ đom đóm mắt. Thiệt hết biết! Có lẽ hắn là “sao quả tạ” của nó. Lại thêm một cái nhìn sắt như dao cắt, nó tách đám đông len ra ngoài. Tiếng trống vào lớp vang lên. Ôi thôi, nó vẫn chưa biết mình học lớp nào, do bị hắn phân tán tư tưởng nên khi nãy chưa dò xong tên lớp. Lần này thì trễ giờ thật rồi!
“Hiệp” thứ ba: Lại. . . tái ngộ
Nó hối hả chạy vào lớp, tất cả mọi người đâu đó đã yên vị. Nó cúi chào cô và quan sát bên dưới. Hên quá, hãy còn một chỗ trống. Nó vội vã vào chỗ ngồi rồi liếc nhìn hàng xóm kế bên tính làm quen. Choa, nó gục mặt, cười e lệ. Người ấy cũng khẽ đưa mắt qua nó, thì thầm:
- Cho xin lỗi chuyện ban nãy, tại vội quá nên...
- Ờ... ờ không sao, chuyện nhỏ í mà, dù gì thì tui cũng có lỗi.
- Vậy huề nhé?
Nó gật đầu, nhìn trộm sang thì thấy đằng ấy đang cười rất tươi. Ba lần gặp gỡ trong ba hoàn cảnh khác nhau, âu cũng là số trời.
“Hiệp” thứ tư : Tình hình trở nên căng thẳng
- Ừm, các em nghe đây, bạn Minh Nhật sẽ là lớp trưởng lớp ta.
Tin ấy nghe như sét đánh ngang tai, không thể nào chấp nhận được. Đường đường là một nhà lãnh đạo suốt chín năm liền mà nay lại bị tước ngôi một cách đau lòng thế ư ?
Kẻ kiêm nhiệm chức vụ ấy không ai khác, chính là hắn. Lòng nó rối như tơ vò, có chút gì đó man mác buồn. Không được làm lớp trưởng, một sự thay đổi quá lớn, nó bắt đầu tập sống những ngày rảnh rang, không còn bận bịu công tác. Nhưng sao nó vẫn thấy không quen. Nhất là mỗi khi trông cái vẻ mặt đần đần của hắn đứng trước lớp phổ biến, thông báo thông tin. Ghét ghê, ưa không nỗi cái mặt đó của hắn. Hắn giả vờ bắt chuyện với nó nhưng nó làm lơ trả lời qua loa, không thèm nhìn mặt đối phương. Nó đang ganh tị với hắn! Lạ đấy nhỉ?
“Hiệp” thứ năm : Đôi bên giải hòa
Sáng nay bước vào lớp, nó thấy có gì đó là lạ. Bỏ qua cảm giác đó đi, hãy tiếp tục việc học của một ngày mới. Nhưng bất ngờ quá, hộc bàn nó có một gói quà nhỏ lấp lánh giấy bọc đủ màu. Một bức thư dài gần bằng sông Mê Kông, nó hồi hộp muốn lấy ra đọc nhưng lại cất vô. Để về nhà xem, ngồi coi ở lớp mất công mấy đôi mắt của các “bà tám” soi mói. Đang học mà nó cứ thấp thỏm chờ đến giờ về. Vậy là hôm nay xem như có một lỗ hổng kiến thức rồi. Bù lại nó nhận được một tình bạn tốt từ kẻ kế bên. Hắn tặng nó đôi cột tóc hình ông trăng ngộ nghĩnh, hắn còn hứa sẽ cùng nó học thật tốt. Hắn muốn so tài với nó, đích đến là kết quả thi học kì một. Nó lên mặt, đấu thì đấu, sợ gì?
“Hiệp” thứ sáu : Tạm biệt, tớ phải đi đây
- Minh Nguyệt, em lên bàn đầu ngồi đi, ba em nhờ cô đổi chỗ vì mắt em không tốt, có kiếng thì nhớ đeo đó.
Nó lặng lẽ dọn sách vở chuyển lên trên ngồi. Hắn nhìn theo, tiếc nuối. Mà cũng chẳng sao, dù gì thì hắn cũng có thể trông thấy mọi cử chỉ hành động của nó từ phía sau. Riêng nó ngồi cách hắn vài bàn, lâu lâu có thể quay xuống nhìn hắn; nhưng không dám nhìn thẳng bởi nó mắc cỡ. Rồi bỗng dưng nó có cảm giác như mình đang bị theo dõi. Vì thế một lần nọ, nó cố tình quay xuống vờ hỏi bài nhỏ bạn. Nó xượng chín người, hắn đang nhìn nó một cách chăm chú, trìu mến. Qua ánh mắt ấy, nó nghi ngờ, chẳng lẽ hắn đã “cảm” nó thật rồi. Không thể, không thể, hắn là tên “mọt sách” hàng hiệu, đời nào lại có chuyện đó xảy ra, vô tư đi. Lần chuyển chỗ này đối với nó nên vui hay nên buồn nhỉ?
“Hiệp” thứ bảy : Tin đồn “dễ thương”
- Nguyệt nè, lớp trưởng thích cậu đó.
- Hả? Bậy bạ. Học không lo.
- Đâu cần phản ứng mạnh thế? Bộ bồ cũng thích lớp trưởng à?
- Ai nói vậy? Cái thứ cù lần như hắn thì tui làm sao thích nổi.
- Giấu hoài. Cả lớp ai cũng biết hết rồi.
Nó giật mình:
- Làm gì có chuyện đó, đừng có mà đồn tùm lum.
- Thế không thích lớp trưởng thật chứ?
- Không!
- Vậy tớ thích hắn nhé?
Nó gục mặt:
- Ừ. . . ừm.
Lớp nó từ dạo ấy cứ lục đục mãi, nó thì thừa biết bọn bạn đang “tám” về chuyện của nó và hắn. Lâu lâu có vài nhỏ bạn thật tình chạy lại hỏi nó chuyện thực hư. Nó cương quyết bảo rằng không và phản ứng dữ dội. Mà thái độ của nó như thế thì càng làm cho mấy nhỏ bạn thêm tin vào tin đồn. Nó tuy có vẻ bực mình nhưng trong lòng lại nao nao khó tả. Riêng hắn cứ cười khúc khích mãi. Tụi con trai, con gái hỏi gì hắn cũng gật đầu. Đối với nó, hắn lại nhìn bằng con mắt khác lạ, lẽ nào tin đồn ấy là sự thật?
“Hiệp” thứ tám: Chiến tranh nóng
Quả thực từ dạo ấy trở đi, bao tai họa vô cớ không biết từ đâu ập xuống đầu nó. Mở đầu là hàng loạt những thông tin nóng hổi rơi rãi đầy lớp. Này nhé, nó vẫn như thường ngày, vẻ mặt yêu đời bước vào lớp và bỗng trở nên xây xẩm mặt mày. Bọn con gái tụm năm tụm bảy đưa con mắt xéo qua một bên nhìn nó, bĩu môi, cười mỉa mai. Nó như người chết đứng, tự vỗ nhẹ vào má mình kiếm chút bình tĩnh để bước tiếp vào chỗ ngồi. Lại có tin đồn: “Lớp trưởng chê Minh Nguyệt xấu mà chảnh”. Cả lớp rỉ tai nhau và rỉ cả vào. . . tai nó. Nó tức điên lên. Gặp hắn, nó hầm hầm. Muốn hỏi mà không sao mở miệng được. Chỉ liếc hắn bằng cái nhìn sắc như dao.
“Hiệp” thứ chín: Chiến tranh lạnh
“Mình muốn được giải thích, cho mình năm phút đầu giờ chơi nhé?”
Nó cầm tờ giấy với nội dung trên từ tay một “chuyển phát thư” nghiệp dư (tức là thằng bạn cùng lớp). Nó định mở nhưng rồi gấp lại:
- Ai gửi cho tui vậy?
“Chuyển phát thư” gãi đầu, vung nhẹ tay:
- Nhật gửi cho Nguyệt đó.
Nó liếc về phía cuối lớp, hắn đang nhìn nó, ánh mắt vui, buồn, hi vọng, thất vọng lẫn lộn. Nó cười với “chuyển phát thư”, trả lại:
- Xin lỗi, tui không biết ai là Nhật cả.
Nó xoay người 180 độ ngồi vào bàn. Lá thư rơi xuống đất. “Chuyển phát thư” lượm từng mảnh giấy lên, đặt vào tay nó:
- Coi hay không là quyền của Nguyệt, nhưng chớ xả rác bừa bãi chứ.
Nó nhét thư vào cặp. Hắn thở dài, đúng như dự đoán, nút chỉ vẫn chưa được tháo. Hắn phải nghĩ cách khác thôi. Ra về:
- Nguyệt! Chờ chút, đừng giận nữa, để Nhật nói cho nghe.
Mặt nó lạnh băng rồi nó bình thản bước đi, kệ cho hắn đứng như trời trồng giữa sân, lờ đờ như người mất hồn. Khi đã ra khỏi tầm kiểm soát của hắn, nó cười: “Hắn đâu có nghĩ mình chảnh đâu!” Con gái, thật khó hiểu quá đi mất!
“Hiệp” thứ mười: Dĩ hòa vi quí
Bao lần minh oan không được, hắn xuất chiêu cuối. Sáng hôm đó, nó nhận được thư bảo đảm của “kẻ vô danh”. Nói vậy chớ khi đọc xong thư, nó biết ngay là hắn gửi cho nó. Nó mừng rơn, vân vê tấm thiệp làm hòa cùng con gấu móc khóa mà hắn tặng. Lòng nó đã quyết định tha cho hắn từ lâu nhưng cái tính tự ái cứ ngăn cản nó. Dù gì thì chuyện tin đồn cũng là một trò đùa thôi, nếu nó làm lớn chuyện quá thì chẳng phải nó có “vấn đề” sao?
Reng reng reng...
- Alô, ai ở đầu dây vậy?
- Dạ, thưa cô cho cháu gặp Minh Nguyệt.
- Cháu là ai, tên gì?
- Dạ, cháu là Minh Nhật, bạn học cùng lớp với Nguyệt.
- Cháu gặp Nguyệt có gì không?
- Dạ, cháu... cháu chỉ hỏi bài thôi ạ.
- Bài gì ? Hỏi đi.
- Dạ, cho cháu gặp bạn Nguyệt ạ.
Tiếng cười vang lên, khúc khích, ấm áp.
- Đùa đó, Nguyệt nè.
- Nguyệt à? Nhận được thư chưa?
- Ừmm, rồi, sao?
- Xin lỗi nhé?
Rồi hắn gởi nó một món quà nho nhỏ. Vậy đó, một biện pháp gỡ rối cực kì hữu hiệu. Con gái vốn thích được tặng quà, xem thư mà. Nó reo lên sung sướng, nhảy tưng tưng trên nệm, hôn con gấu nhỏ rồi bóp cái bụng mềm mềm của nó. Chợt thời gian ngừng trôi, không gian vỡ òa hạnh phúc: “I love you”. Nó trợn mắt, nhìn con gấu, lấy tay chỉ vào mũi nó: “Trông mày giống hắn ghê”.
Và câu chuyện đến đây là kết thúc. Dĩ nhiên, “chuyện tình” của nó và hắn không kết thúc nhanh đến vậy đâu, hãy còn 991 hiệp nữa cơ mà. Thử tượng tượng xem, các hiệp còn lại dành phần cho bạn đấy. Có thể câu chuyện sẽ ngày càng thú vị và gây cấn bởi nó được viết tiếp từ chính câu chuyện có thật của bạn và người ấy, đại loại như :
“Hiệp” thứ xxx: Lãng mạn
Một ngày nọ, nó và hắn ngồi ăn bắp rang và cùng xem bóng chuyền trên sân trường. Hắn say sưa theo dõi những đường chuyền đẹp mắt, nó thì ăn ngấu nghiến. Những chiếc lá úa vàng nhẹ rơi. Khung cảnh lãng mạn hết sức! Vô tình từ đâu đó trên không trung, một quả bóng do đánh mạnh quá bật ra ngoài và rơi trúng đầu, đập vào tay nó làm bịch bắp rang rớt xuống đất tung tóe. Mắt nó ứ giọt long lanh đỏ hoe, hắn lo lắng:
- Không sao chứ? Đau đầu à?
Nó nấc lên:
- Không, đền bịch bắp mới cho tui.
Mọi người òa lên cười rần rần.
...

Lê Liên
(lớp 11 trường THPT Nguyễn Công Trứ)


0
Những hàng cây muộn chồng (MTĐB T3 - 13/3/2006)

Thương lẳng lặng bắc cái ghế ngồi dưới gốc cây mận đang mùa ra hoa. Những sợi hoa từ những nụ nở xòe như hàng ngàn khúc chỉ mảnh rơi lả tả khắp sân trắng xóa. Rơi cả trên tóc Thương. Nhưng chỉ còn ngày mai nữa thôi, những nụ hoa chưa kịp đơm quả đó sẽ chết vì cây mận bị đốn.
Mẹ Thương là người đầu tiên phản đối ra mặt cái quyết định này của ngoại. Chẳng ích gì. Đốn là đốn vì nhà ngoại vẫn còn một người con gái khác nữa ngoài mẹ Thương. Dì Huệ là chị đầu của mẹ nhưng đến nay dì vẫn chưa có chồng. Dì vẫn thường tâm sự với Thương những buổi chiều hai dì cháu ngồi kết tóc cho nhau dưới góc mận lúc trời nhá nhem tối. Thương hay bảo sẽ lấy thông tin của dì đăng lên báo Phụ nữ để kết bạn nhưng dì nhất định không chịu. Từ khi lớn lên cho đến nay, Thương hiếm khi thấy dì đi đâu xa cái xóm nhỏ này. Dì sống với ngoại và làm hết mọi việc trong nhà từ giặt giũ quần áo cho các cậu đến cả chăm một đàn heo bốn con ngoại nuôi từ nhiều năm nay. Chưa bao giờ Thương thấy dì có thời gian thảnh thơi để xem hết một bộ phim mà dì thích. Vì vào giờ chiếu phim thường là dì đang rửa chén bát hoặc xếp soạn quần áo cho các cậu đi làm. Đừng bao giờ nhắc tới việc chồng con với dì những lúc đó. Dì sẽ đỏ mặt mà chạy ngay đến một chỗ khác để tránh né. Thương không hiểu và cả mẹ Thương cũng không hiểu dì. Năm nay dì đã hơn bốn mươi rồi...
Ngoại nhất quyết đốn cây mận trước sân. Mặc cho mẹ Thương và các cậu ra sức ngăn cản. Hôm trước nghe mẹ kể ngoại đòi đốn cây mận là vì lâu rồi có bà thầy bói đi vô xóm mình, tới mấy nhà thấy có con gái lớn chưa chồng liền phán là phải đốn hết mấy cái cây nằm trước sân đi thì mới có người tới rước được, Thương nghe vừa cười vừa buồn. Hèn gì con đường đi vào trong xóm cứ nắng dần lên. Mới cách đây ba tháng thôi, mấy đứa bạn của Thương vào nhà chơi còn nói đùa rằng “Đường xóm bà như đường nhà quê, cây không là cây”. Giờ thì đứng ở đầu ngõ mà nhìn tới, Thương chỉ thấy một mảnh trời to lắm, lại chỉ nắng và nắng. Chỉ sót lại vài nhà không có con gái lớn chưa chồng và ngoại trừ nhà của Thương ra thì còn vài ba cái cây trơ trọi. Thương không hiểu làm sao người ta có thể mê tín một cách có hệ thống như vậy? Để được gì chứ? Từ dạo chặt cây đốn cành tới nay, Thương chưa hề thấy thêm một thiệp hồng nào được đem lại nhà mình nữa. Còn các cô các chị trong xóm mới ra khỏi nhà mấy bước đã phải bịt khẩu trang kín mít, vì nắng quá mà. Trẻ con hay tụ tập chơi trước sân nay cũng thưa vắng. Xóm trở nên buồn tẻ đến không ngờ, lời của bà thầy bói nằm lửng lơ đâu đó giữa khoảng nắng mênh mông.
Nhưng ngoại vẫn nhất quyết không đổi ý. Ngoại nói: “Chưa thử làm răng mà biết không linh? Nhà họ khác, nhà mình khác chớ. Lỡ mô dì con có chồng được thì răng? Cây mận chớ có phải cái chi quí báu đâu mà tiếc.” Thương không biết phải trả lời làm sao với ngoại. Cây mận đó đúng là chẳng có gì quí giá cả. Nhưng Thương nhớ nó là kỉ niệm của ba mẹ ngày sinh ra Thương. Mẹ nói ba muốn trồng một cái cây để sau này Thương mỗi lần nhìn thấy là nhớ nó cũng bằng tuổi với mình, cũng lớn lên khó nhọc như công ba mẹ nuôi nấng Thương vậy. Mười tám năm không phải là dài với một đời cây, nhưng với Thương cây mận đã trở nên quen thuộc không thể thiếu trước sân nhà. Nó sum suê tán lá che rợp cả khoảng sân rộng kéo từ nhà ngoại sang nhà Thương. Cứ sau mỗi mùa mưa lạnh lẽo, tiết trời ấm áp dần lên là nó lại ra hoa kết trái dày đặc các nhánh cây. Người ta bảo phong thổ nhà ngoại tốt nên cây mận mới lớn và cho quả nhiều như vậy. Cây mận gì biết nói để thanh minh cho mình. Mà nếu biết nói chắc giờ nó chỉ biết đứng khóc. Vì ngày mai thôi nó sẽ trở thành đống củi...
Thương vẫn ngồi dưới gốc mận nhìn những sợi chỉ hoa rơi lả tả. Chiều nay dì không ra ngồi chơi với Thương. Dạo này Thương thấy dì cứ trầm tư chẳng nói. Thương cũng muốn hỏi dì nhiều chuyện lắm, nhất là vì sao dì không ngăn cản ngoại đừng chặt cây đi. Dì cứ tất bật với đàn heo hay ăn hay phá. Có lần Thương còn thấy dì đứng giấu khóc sau khi quần quật cả buổi tắm cho đàn heo đó. Giờ có lẽ dì cũng đang băm rau hay là chạy đi chạy lại trong bếp lo bữa cơm chiều cho ngoại và các cậu. Thương chẳng biết dì cố gắng nhiều như vậy để làm gì.
Trời đã tối hẳn. Ở khoảng trời đầy nắng ban ngày phía giữa xóm, Thương nhác thấy những vì sao mọc lên chi chít. Xa hơn ở phía đằng Đông, Sao Hôm đứng lẻ loi lấp lánh đầy kiêu kì mà cô độc quá. Chẳng hiểu sao Thương lại nghe thoang thoảng trong gió mùi hoa mận, đúng ra nó là loài hoa vô hương chứ? Sương mỏng từ đâu đọng giọt nơi mặt ghế làm dính lại những sợi chỉ hoa đan thành một tấm lưới hằn lên bàn tay Thương khi chạm qua. Chợt nghe cái lạnh từ đâu ập tới, Thương đứng dậy đi vào trong nhà.
Dì Huệ đã qua nhà Thương ngồi xem tivi tự khi nào. Thường thì đêm nào nếu không bận bịu với những việc còn sót lại trong ngày thì dì đều qua nhà Thương xem một tập phim nào đó. Chẳng cần biết nó có nối tiếp ngày hôm qua hay là mở đầu cho một bộ phim mới thì dì vẫn cứ xem. Cũng bình luận rôm rả về nhân vật của phim và dì hay hỏi Thương về tiểu sử của một diễn viên nào đó. Ba mẹ Thương đã đi ngủ sớm vì một ngày làm việc dài mệt mỏi. Căn phòng như chỉ có tiếng người trong tivi đối thoại với nhau thật buồn tẻ. Nhác thấy Thương đi vào, dì toan đứng dậy đi về. Đúng là hôm nay dì khác quá. Nếu là mọi ngày thấy Thương, nhất định dì sẽ kéo Thương ngồi lại gần và bắt đầu hỏi đủ thứ về tập phim dì xem dang dở hôm qua. Thương cũng không cảm thấy sự hồ hởi thường ngày của mình nữa. Có cái gì đó rất lạ cứ phủ trùm trong không khí. Nó khiến mọi người trong đó đều không muốn nói, chỉ thích miên man với dòng suy nghĩ riêng tư của mình. Đôi mắt thì vẫn cứ nhìn lên màn hình mà chắc gì khi ai đó hỏi “đến đâu rồi” thì cả Thương và dì có thể trả lời được?
Lại quảng cáo. Có lẽ nếu quảng cáo là sự bực dọc của những người ghiền phim thì với Thương và dì, nó giúp ngăn lại dòng suy nghĩ quá xa xôi của hai người. Định tìm cái điều khiển chuyển kênh khác, Thương bỗng nghe dì nói nhỏ nhỏ trong khi mắt vẫn hướng về tivi:
- Mai ngoại không chặt cây mận mô Thương.
- Răng dì dám chắc rứa? - Thương đã tìm thấy cái điều khiển và thay vì chuyển kênh thì giảm tiếng tivi nhỏ hẳn.
- Dì chẳng biết, không chặt là không chặt thôi chớ răng.
- Hay là dì... có người mô để ý rồi? - Thương liếc nhìn dì rất lém lỉnh. Và Thương tin thể nào dì cũng sẽ đỏ mặt lên cho mà coi. Rồi dì đánh trống lảng tài lắm. Nhưng dì lại quay sang nhìn Thương và mỉm cười rất khác.
- Ừ, dì có rồi đó... được chưa nè?
Trời không trăng mà lại rất sáng. Những vì sao bỗng như sà xuống gần hơn và vì vậy nhấp nháy như những chùm đèn trắng bắc rải rác khắp bầu trời. Khi nãy vì vui quá mà Thương đã kéo dì ra ngoài cái ghế vẫn còn để dưới gốc cây mận đang phủ lớp sương mỏng. Dù rất tò mò với “người ta” của dì nhưng Thương nhất định không hỏi. Khi dì đã thổ lộ với Thương về “người đó” thì dì đã rất tin tưởng Thương rồi. Thương cảm thấy có một luồng khí mát mẻ nào đó đang ùa vào trong tóc. Tóc của Thương cũng giống tóc dì lắm, rất mảnh mà lại cứ thích để dài. Thương đưa tay vuốt nhẹ mái tóc thả trần của dì, nghe hương bồ kết phả vào tay thơm mát như vừa được gội mới đây. “Dì chẳng biết ngoại có phản đối không nữa. Vì “người đó” làm nghề rất bình thường con à”. “Lao động chân tay hở dì?” “Ừ, mà cực ghê lắm, dì chắc con cũng đã từng thấy...” “Lạ quá hỉ, con đã từng thấy hở dì?” “Thì cứ mỗi lần nhà ngoại bán heo là con lại thấy người đó mà”. “Trời, chú Tư lái heo hở dì?” Thương bỗng thấy ngạc nhiên quá. Thương biết chú Tư, nhà chú ở bên xóm nội của Thương, cũng lớn tuổi rồi mà chưa lập gia đình. Cái nghề của chú đúng là cực nhọc hơn ai hết. Mà theo nhiều người lại là “nghề ác” nữa vì sát sanh ghê quá. Nhưng Thương chỉ thấy chú hiền mà lại ít nói. Có ai ngờ... “Răng hay ghê hè, dì với chú Tư gặp nhau có mấy lần đâu mà... tài vậy nè? Ngoại thì ba bốn tháng mới bán heo một lần lận mà dì?” “Dì cũng có biết mô con, mấy lần thấy chú Tư vô mua heo là dì đi tránh không kịp nữa đó. Tại chú hay xin nước chè uống mà cứ nhìn nhìn làm dì ngại quá. Dì chẳng biết chú ấy có ý chi nữa. Nhưng mà mua heo xong là chú không chịu trả tiền hết một lần, cứ hẹn trả ba bốn lần không hà.” “Hi hi, thì chắc tại chú Tư muốn gặp dì nhiều hơn một chút đó mà, đúng không nè?” Thương cảm thấy câu chuyện của dì cũng lãng mạn không kém bất kì câu chuyện làm quen nào trên đời này. Con người ta rất giỏi sáng tạo ra những kiểu làm quen nhau, như của chú Tư với dì của Thương, không phải vậy sao?
Câu chuyện của dì kể còn dài lắm với những lần dì đi mua gia vị ở xóm ngoài là những lần chú Tư “vô tình” đứng đâu đó hỏi thăm dì về... đàn heo của nhà đã lớn chưa? (Nếu là ngoại thì chú đã bị mắng vốn rồi vì heo người ta đang nuôi dặm mà cứ hay hỏi). Giờ thì Thương cũng hiểu thêm vì sao dì hay đi mua gia vị lâu như thế. Và dì có quyền như thế. Dì còn kể rằng chú Tư bảo đã dành dụm được một ít vốn để có gì sau này mở cho dì một quầy tạp hóa nhỏ, và chú cũng không phải đi làm cái “nghề ác” đó nữa.
Vậy là nếu như biết nghe biết nói, cây mận sẽ không còn đứng khóc thút thít nữa mà sẽ mỉm cười vì nó đã nghe trọn câu chuyện của hai dì cháu rồi mà. Rồi đây chắc nó sẽ chứng kiến một đám cưới đơn sơ mà ấm cúng của một người phụ nữ luống tuổi và một ông chú hiền lành đi lái heo. Nó sẽ cố gắng để ngày một sum suê hơn che mát khoảng sân rộng kéo từ nhà ngoại sang nhà Thương. Nó cũng sắp đơm quả vì tiết trời đang ấm áp dần lên sau một mùa mưa dài. Khi nãy, lúc dì sắp đi vào nhà, Thương đã kịp thủ thỉ với dì : “Bà thầy bói mô ác quá hở dì, làm xóm mình chừ nắng ơi là nắng. Chắc khi mô dì làm đám cưới xong là họ sẽ trồng cây lại thôi dì hỉ?”. Đưa tay vuốt lấy thân cây mận to xù xì, dì nói với nó mà như thể nói với chính mình:
- Ừ, và những hàng cây sẽ không còn muộn chồng.

Tác giả: Lãm Yên


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-17 05:40:31Chuột lắc>
Người đàn ông che dù - Roald Dahl(MT 717 - 24/2/2006)

Truyện đã được mang vào thư viện
0