Diễn Đàn » Nhật Ký online

Nhật ký

121 trả lời, 19.102 lượt xem — Trang 2 / 5
Buồn nôn quá
 
Khó chịu quá.
 
Hoá ra từ bỏ lại không dễ dàng một chút nào.
 
Hoá ra chỉ lẳng lặng ở bên cũng là một hạnh phúc.
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Bỏ đi
 
Bỏ đi hết
 
Cứ tưởng có thể bình thuờng, dè đâu thỉnh thoảng lại có những chuyện làm bực mình
 
Không phải như vậy là tốt hơn sao
 
Quay đầu, sẽ là cái gì. Việc gì phải cố công đeo đuổi một thứ vô vọng như vậy.
 
Biết là như thế, sao còn phải đau khổ mãi. Biết là như thế, sao còn phải lưu luyến mãi.
 
Đâu là việc nên làm.
 
Hay mặc kệ cho thích đến đâu thì đến, hay nhắm mắt đi theo con đường mà người khác sẽ đi
 
Đâu phải là không có cơ hội đâu, sao cứ mãi phải đau khổ vì một thứ vô vọng như thế.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Lại một lần nữa, có vẻ như lần này còn kinh khủng hơn lần trước. Sự giận dỗi của người quả nhiên vô hạn, không có cách nào dò cho được.
 
Lỗi của ta chăng, nhưng xét cho đến cùng thì ta cũng đâu có làm gì đâu Ta không thể hiểu nổi vì sao người dễ giận dỗi như vậy. Chưa bao giờ ta phải khổ sở đến thế này, chưa bao giờ ta phải lụy một  người đến như thế này.
 
Phải chăng ai nặng tình nhiều hơn thì đau khổ hơn, và ta chính là như vậy. Và cũng chỉ duy nhất người là có thể làm cho ta phải khổ sở đến mức này. Hình như chưa bao giờ ta nhượng bộ ai, chưa bao giờ ta phải hạ mình năn nỉ ai. Có lẽ là quả báo chăng, nên một kẻ vô tình như ta cuối cùng lại phải lụy vì một người. Mà có lẽ đó sẽ là người duy nhất.
 
Ta muốn buông tay, nhưng rốt cuộc buông không nổi. Bởi vì ta biết, ta sẽ phải hối hận, mà ta không muốn làm gì khiến mình phải hối hận. Con đường gian khổ ta đã đi được một nửa, lẽ nào lại nản chí từ bỏ. Dù rằng nó chẳng bao giờ có đích đến, nhưng ta vẫn không ngừng đeo đuổi, thực ra, ta cũng đâu mong đến một kết cuộc xa xôi, chỉ cần cứ như thế này, vậy là được.
 
Ta thề sẽ không bao giờ giận dỗi ai. Cái cảm giác bị người khác giận dỗi, ta đã nếm trải đủ, bởi vậy, ta không mong muốn bất kỳ người bạn nào của ta cũng phải như thế.
 
Muốn bình thuờng, muốn được bình thuờng :((
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày xưa người nói, sẽ lập một nhóm VIP, cho ta là người đứng đầu. Ta đã trả lời, đứng chung với người khác, dù là đứng đầu, ta cũng chẳng cần.
 
Hôm nay vừa đọc Nana. Không hiểu sao những suy nghĩ của người ấy cứ luẩn quất mãi trong đầu. Có một cái gì đó giống ta, nhất là cái thái độ san bằng mọi cảm xúc trong tim và nhanh chóng quay sang thích một người khác.
 
Cái máy ủi đó, liệu ta đã nên dùng đến chưa, khi cảm giác trống vắng đau đớn sau mỗi lần gặp gỡ ngày càng nhiều. Không gặp, không chịu nổi, nhưng gặp xong rồi, chỉ còn cách ôm gối khóc thầm. Không thể biết nổi trong tim người ấy mình là cái gì, mình có vị trí như thế nào. Nếu mình chẳng là gì, thì người đâu thể giận dỗi lâu đến như vậy. Nhwng nếu người coi mình là một cái gì đó, thì sao lại dễ dàng gạt bỏ mình một cách nhanh chóng như thế.
 
Còn cách nào khác không. Nhưng chỉ vô ích, vì mỗi khi nhắm mắt lại, duy nhất hiển hiện trong tim mình lại là người ấy. Mỗi giây phút rảnh rỗi cũng chỉ nghĩ về người ấy. Nhưng sợ, sợ đến mức khi nhìn thấy người ấy lại không dám gọi, sợ cái cảm giác chỉ nhìn thấy sau lưng, chỉ đến khi người đi rồi lại nuối tiếc, lại đau đớn muốn níu kéo lại
 
Không phải Nana đã nói rồi sao, có điện thoại làm gì, chỉ tổ sốt ruột khi mong chờ sự hồi đáp của một tin nhắn. Nhiều lúc phải cố kìm nén để không ném vỡ tung điện thoại. Luôn phải cố gắng đặt điện thoại ra xa tầm với, để trong một phút giây rảnh rỗi nào đó không gửi đến cho người, rồi đau đớn nhận ra rằng, người ta tuyệt nhiên chẳng đếm xỉa gì đến mình. Đã biết càng níu kéo càng đau đớn, nhưng làm cách nào để có thể thoát khỏi cái tình trạng vô lối này đây
 
Biết là vĩnh viễn không gặp, biết là vĩnh viễn không bao giờ có một kết quả tốt đẹp, nhưng mãi vẫn cứ cố công đeo đuổi. Vì sao phải khổ sở như thế. Vì sao cứ phải là người ấy
 
Hay san bằng mọi cảm xúc này đi, nên chăng.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Điện thoại mới, không thể hiểu nổi vì sao mà đống tin nhắn lưu trữ bao nhiêu lâu nay, những tin nhắn mà sau một hồi đấu tranh kịch liệt giữa lý trí và tình cảm vẫn không đành xoá đi, giờ đã mất sạch. Mắt nhìn trừng trừng vào cái inbox mà không biết phải làm thế nào cả. Không hiểu, không hiểu không thể hiểu nổi.
 
Cứ cố công đeo đẳng mãi làm gì, khi mà mỗi lần gặp gỡ lại càng đau khổ hơn. Thà cứ để tất cả trôi vào quên lãng, rồi từ từ tìm một niềm vui mới. Nhưng cái tính cố chấp vẫn không có cách nào bỏ được, mỗi ngày đều cố gắng tìm người trong vô vọng. Không tự trách mình, lại tự oán trách người, nếu đã không coi mình ra gì, sao lại trả lời làm gì. Mà đã trả lời sao vẫn dùng cái thái độ dửng dưng. Suy nghĩ, suy nghĩ mãi mà vẫn lùng bùng trong cái đống dây tình cảm lằng nhằng. Bỏ, bỏ, lý trí gào thét mà vẫn không có cách nào làm được. Sao lại cố chấp đến mức ấy. Người ta vốn dĩ đã cố gạt ta ra khỏi con đường mà người ta đang đi, sao còn cứ cố đi theo người ta mãi làm gì.
 
Ngu ngốc, dù tự nguyền rủa mình biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không có cách nào sửa đổi được. Tia sáng ở cuối đường hầm đó có thật không, hai chỉ là do tự mình tưởng tượng ra, tự mình ảo vọng. Người muốn gì, muốn gì đây, chẳng phải người đã bảo rồi sao, vĩnh viễn không quay đầu lại, sao ta còn cố thử mãi làm gì.
 
Ngày hôm qua đã qua rồi, dù có vui vẻ đến đâu đi chăng nữa thì cũng không có cách nào quay trở lại. Đám tin nhắn lưu giữ cũng đã mất sạch, phải chăng cũng là một dấu hiệu cho thấy, cũng nên đến lúc kết thúc tất cả. Không gặp đau khổ, nhưng gặp xong rồi còn đau khổ hơn, chẳng thà bỏ hết cho xong
 
Có thể nào cừng rắn lên một chút được chăng.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tần Anh

Điện thoại mới, không thể hiểu nổi vì sao mà đống tin nhắn lưu trữ bao nhiêu lâu nay, những tin nhắn mà sau một hồi đấu tranh kịch liệt giữa lý trí và tình cảm vẫn không đành xoá đi, giờ đã mất sạch. Mắt nhìn trừng trừng vào cái inbox mà không biết phải làm thế nào cả. Không hiểu, không hiểu không thể hiểu nổi.


đọc phần nhật ký này của TA obanhmi liên tưởng đến mình, obanhmi cũng từng có tâm trang và tình trạng như thế...chỉ qua một giây lát mà inbox của OBM bị delete mất tất cả(tất nhiên là có nguyên nhân tác động đến), giống như obm vừa đánh mất đi cái gì thật to lớn và quý báo vô cùng....Quả thật đúng vậy obm mất đi rất nhiều từ đó anh không còn nhắn tin cho obm thường xuyên như ngày nào nữa ( trước đây anh và obm thường liên lạc với nhau mỗi ngày 3tin nhắn và 1 hoặc 2 cuộc điện thoại) giờ thì anh không còn như thế nữa có đi chăng cũng là những lời xa cách với thái độ dửng dưng làm cho tim obm nhứt nhói và thổn thức....nhưng cũng với cái tính cố chấp, mỗi ngày chờ người trong niềm vô vọng( nhưng không thiếu phần hy vọng). Ôi.....
.... Tình yêu là cái chi chi
Mà sao ta vẫn khắc ghi trong lòng.....
 
Hãy cố gắng lên bạn TA nhé vì trong vô vọng còn có niềm hy vọng....
Nobody like you !
Nobody love you !
Nobody kiss you !
Nobody need you !
.................. But...
.......I am Nobody !
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày hôm qua đã muốn bỏ đi tất cả, thì vô tình lại thấy người gửi cho ta một thứ. Không hiểu nổi, rồi lại tự dày vò mình vơi suy nghĩ, nhiều lúc, người ta thuờng gửi một tin nhắn cho cả một list friend, và chỉ vì nick của ta chưa hân hạnh được xoá đi, nên ta cũng nhận được. Muốn suy nghĩ một cách lạc quan, rằng, người gửi riêng cho ta, nhưng không thể nào làm được. Vì ngoài dòng tin nhắn vô tri vô giác đó, dù có gọi bao nhiêu lần người vẫn chẳng trả lời.
 
Nhiều lúc tự hỏi mình lấy đâu ra sức lực mà có thể đeo đuổi được mãi như thế. Dù biết rằng, cái khoảng cách mù xa đó vĩnh viễn không thể nào thay đổi được, nhưng chỉ cần được thấy người mỗi ngày, thế là đủ. Hoặc chỉ là một mối quan hệ bình thuờng như bao bạn bè khác, như vậy cũng làm ta thấy yên lòng.
 
Giá như xoá bỏ được trái tim yếu đuối này
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay thấy một bài hát hay hay trên blog của một người bạn, click vô, thí thấy cái phần mềm hỗ trợ down bật lên. Là phần mềm mà người đã gửi cho mình
 
Giật mình ngó lại cái máy tính của mình, có bao nhiêu thứ người đã gửi cho.
 
Bộ gõ đang dùng cũng của người gửi
 
Ảnh nền màn hình máy tính cũng người gửi
 
Địa chỉ mail cũng người tạo
 
Nhạc chuông điện thoại đang dùng cũng là mấy bài hát mà người gửi.
 
Dù cho cái đống tin nhắn trong điện thoại có biến mất hết, thì xung quanh ta còn biết bao nhiêu thứ mà người đã gửi cho ta. Đâu thể trong chốc lát mà có thể mất sạch.
 
Vùng vẫy mãi, vùng vẫy mãi, tương lai sẽ là như thế nào đây. Không thể biết được.
 
Chợt nhận ra, dù người có chán ngấy ta, thì ta vĩnh viễn không thể rũ bỏ được người.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Chưa bao giờ cảm thấy chán nhiều đến mức này. Ai nói nhỉ, người buồn cảnh có vui đâu bao giờ, không thể hiểu nổi, người lại muốn gì ở ta nữa. Nếu quả thực không còn muốn ta tồn tại ở chung quanh người, thì hãy xoá tên ta đi. Cứ lửng lơ như thế này, làm ta càng ngày càng lún sâu vào đau khổ
 
Hình như trong mọi cuộc chơi, ta đều là kẻ đứng bên lề. Ta như luôn gặp mình trong giấc mơ đó, chạy mải miết theo một chiếc xe. Trên chiếc xe ấy mọi người cười đùa vui vẻ, còn ta, ta chỉ chạy, mải miết chạy theo, chạy mãi mà không được. Bây giờ, cảm giác ấy lại ngày càng mạnh mẽ. Ta, kẻ ở bên lề, không có cách nào hoà hợp được với ai. Không ai có thể chịu đựng nổi ta. Chắc là như thế
 
Mưa, nắng, nắng, lại mưa. Tâm tính con người giá như thời tiết, có thể dự báo được. Muốn bỏ hết tất cả để ngày ngày không phải vắt óc lên suy nghĩ, rằng tại sao lại thế này, tại sao lại thế kia, như thế nghĩa là thế nào. Không nhìn thấy mặt nhau, không nói được với nhau nửa câu, chỉ nhìn vào những con chữ câm lặng thì không có cách nào biết được người đang muốn gì, và ta thực sự có vị trí như thế nào.
 
Thà rằng xong
 
Muốn cắt đứt hết tất cả.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Muốn được cắt đứt, nhưng mỗi khi gọi không thấy người trả lời, vẫn không có cách nào chịu đựng nổi. Lại thấy người vẫn cười đùa vui vẻ với kẻ khác, tự nhiên càng dấy lên một sự ghen tỵ ngấm ngầm.
 
Thà rằng không biết, còn hơn rõ ràng thấy trước mắt mà không có cách nào nói, không thèm trả lời.
 
Ngậm dao vào tim mà rạch bỏ những thứ đó đi
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày nắng cho mưa triền miên. Tâm ý như một quả bóng, mới đầu còn bay thật là cao, nhưng dần dần qua ngày, mỗi ngày một chút một chút xẹp dần đi. Chút níu kéo còn lại không biết có thể duy trì được bao lâu
 
Biết rằng chỉ một lời dứt khoát, thì vĩnh viễn không còn muộn phiền. Nhưng lại vô cùng nuối tiếc những gì đã có
 
Biết là không thể, sao còn cố níu kéo
 
Là vì, chừng nào lửa chưa tắt, thì vẫn chưa muốn bỏ đi. Muốn cố gắng hết sức mình.
 
Ngày nắng cho mưa triền miên.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Chưa có hôm nào tồi tệ như hôm nay. Toàn nhận được những cái tin chẳng ra gì. Không thể chịu nổi. Cứ tưởng rằng hôm nay sẽ có một bước tiến mới, hoá ra là không phải
 
Hôm nay có phải là ngày quyết định dứt áo ra đi cho mọi thứ không.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Đang đợi, đang mong chờ cái gì vậy
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Không biết phải làm thế nào bây giờ. Khi ta mỏi mệt, liệu ta có thể từ bỏ một ai đó được chăng. Không hiểu nổi Sao người ta mong chờ thì cứ quay lưng, còn người ta không thích thì cứ mãi theo níu kéo. Cuộc đời này có mấy khi được như ý
 
Chỉ là chuyện đùa, sao lại thành thật. Nếu nó chỉ đơn giản bình thuờng, thì ta đâu có gì là bực bội. Nhưng sao cứ làm những việc mà ta phát ghét như vậy. Bản thân ta rất ghét một kẻ nào đó bám riết lấy ta, muốn độc chiếm ta. Ghen tuông với ta chỉ là vô ích, vì ta không bao giờ có thể thuộc sở hũu của ai đó
 
Có phải người cũng khổ sở như ta bây giờ. Khổ sở vì không cách nào dứt bỏ được kẻ phiền nhiễu luôn bám riết lấy
 
Lẽ nào ta đã sai rồi chăng.
 
Trốn tránh liệu có phải cách hay không.
 
Nhưng nói thẳng thì ta không thể. Vì xét cho đến cùng, còn một đoạn quá khứ mà ta không thể rũ bỏ.
 
Ta phải làm gì bây giờ.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Dần dần chẳng còn một chút xíu cảm xúc gì mỗi khi gọi mà người không trả lời. Cái gì cũng thế, dần dần cũng có thể quen cho được. Xét cho đến cùng, ta cũng chỉ là một hạt cát trong sa mạc, lấy cái gì mà đòi hỏi yêu cầu người khác.
 
Những vướng mắc trong lòng, hoá ra dù đau đớn đến đâu thì thời gian cũng có thể chữa lành cho được. Xét cho đến cùng, khi người ta không còn cần đến mình nữa, thì níu kéo chỉ làm khổ thêm cả hai.
 
Lời hẹn đó, liệu người còn nhớ hay chăng. Lời hẹn đó, liệu còn hiệu lực hay chăng.
 
Sao không cho ta một câu trả lời chính xác. Cứ luẩn quẩn như thế này chỉ làm ta càng nuôi thêm hy vọng.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Những quân bài ấy sao mà nói đúng như thế. Cái mớ bùng nhùng mà ta đang mắc phải làm ta đi ngược lại với tiêu chí sống của ta hiện tại, làm ta lạc lối, đánh mất chính mình. Khác nào một tiếng chuông cảnh tỉnh. Ta đã hiểu rồi. Bánh xe vận mạng vẫn quay, ta không nên cố cưỡng cầu làm gì. Cái gì đến sẽ đến.
 
Như lại thấy lại giấc mơ ngày xa xưa, chạy theo hoài chiếc ô tô. Người làm sao có thể chạy theo nổi ô tô cho được. Rốt cuộc, ta việc gì phải hấp tấp chạy theo, vì ta tin rằng, ở cuối con đường kia, sẽ có một cái xe khác chờ ta. Không cần ta phải cố gắng chạy theo làm gì, vì nó không hề bỏ rơi ta.
 
Giữa những quân bài có xuất hiện một người đàn ông. Không phải, là hai ba người gì đó. Ta không hiểu rõ lắm. Khi ta đang hỏi về công việc, tại sao nó lại cho ra những mối quan hệ tình cảm phức tạp như vậy nhỉ. Ta đã tự xét với lòng, không muốn có thêm bất kỳ ràng buộc nào về tình cảm Những cảm xúc ta đã dành cho một người, vĩnh viễn không bao giờ có thể có lại. Và như vậy thì ta đâu còn gì mà cho bất kỳ ai nữa.
 
Bộ bài đó, ta muốn có.
 
Ta biết rằng mình là kẻ ngoan cố, và vì người ta cho rằng ta không thể, thì ta lại càng muốn làm thử cho bằng được.
 
Qua mùa cạn, nước đã lại lên.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa
 
Lạnh vì mưa hay vì lòng cũng đang tầm tã.
 
Cái ngày hôm ấy, khi người bảo, người đã có bạn gái, tim vẫn thản nhiên như không. Còn mỉm cười đùa giỡn với người.
 
Chỉ khi còn lại một mình, con tim ấy mới run lên đau đớn. Sau bao nhiêu lần đau đớn, cơn đau không dữ dội như những ngày xưa, không còn cái cảm giác chết nửa con người ngày người nói chia tay, nhưng nỗi đau ấy cứ ngấm ngầm, cứ dày vò mỗi giây mỗi phút.
 
Đầu óc không ngừng suy nghĩ, thuờng trực trong đó là những hình ảnh về người. Cố tự an ủi mình, cố tự nhủ rằng, điều đó là không thể, nhưng vẫn không có cách nào giữ được bình yên trong tim. Những suy nghĩ đau đớn không ngừng dội lên nhức nhối.
 
Đã từng tự nghĩ, cho dù người có chọn ta, cũng không có cách nào đến được với người. Rồi lại từng tự suy nghĩ, chỉ cần có thể là bạn của người, vậy là đủ. Nhưng hoá ra không phải. Con tim ích kỷ không hiểu được từ lúc nào đã không ngừng mơ mộng viển vông,không ngừng dệt lên những ảnh hình vô vọng. Cố gắng trốn lánh, nhưng vô ích, dẫu rằng không lên mạng đi chăng nữa thì suy nghĩ của ta cũng không ngừng hướng về người. Phát điên lên khi tưởng tượng ra cảnh người đang vui vẻ cùng một ai đó, cười đùa với cùng một ai đó
 
Những ngày xa xưa ấy, sao vừa ngọt ngào vừa đau khổ. Vui vẻ thì cũng chỉ là những thứ đã qua, dẫu có nuối tiếc cũng không có cách gì níu kéo lại cho được. Làm cách nào để có thể có lại được những ngày xưa ấy. Không bao giờ. Biết là như vậy rồi sao vẫn không ngừng tìm cách níu kéo
 
Mưa to thật to. Lòng đau thật đau. Giá như có thể để mưa gột sạch được những suy nghĩ đang luẩn quẩn trong tim.
 
Mấy ngày hôm trước, lúc rảnh rỗi, chạy lên phòng máy tính. Khi click chuột vào cái biểu tượng quen thuộc, khi màn hình chuyển sang màu xanh, bất chợt choáng người. Ta đang làm gì đây. Bối rối, tuyệt vọng chán nản, vì không có một nơi nào mà ta muốn đến. Khi không có người ở bên, thì mạng cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Online để làm gì, đọc tin tức chăng, những tin tức mà ta quan tâm nhất là những tin tức về người, mà những cái đó đâu có trên mạng, thì còn cái gì cho ta đáng đọc nữa.
 
Người hay chê ta tò mò. Đúng, nhưng ta chỉ tò mò những cái gì thuộc về người. Nên khi ta ngồi đây, không có người, ta chẳng còn cảm thấy hứng thú với bất kỳ cái gì nữa.
 
Thế giới không có người, yên ắng biết bao nhiêu.  
 
Mưa ơi, hãy gột sạch tâm tư ta.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Một người bạn đã từng nói, cuộc đời là một chuyến tàu, mỗi người bạn là một bến đỗ. Đừng quá lưu luyến ở một ga để rồi phải nuối tiếc khi không đến được những chân trời mới.
 
Lần này là dứt áo ra đi hẳn. Nhẹ têng, thản nhiên, chóng vánh. Mọi người không ai tin vào quyết định của mình. Một tháng trước, nếu ai đó nói rầng, ta sắp ra đi, chắc ta cũng chẳng tin. Một tháng sau, nếu ai đó nói rằng, ta chưa bao giờ có ý định ra đi, chắc ta cũng không thể nào tin nổi.
 
Đôi lúc cũng tự nhận ra mình là một người kỳ quặc. Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Ta là một kẻ hay tiếc nuối, nếu chẳng vượt sông ngay lập tức, e rằng sẽ lại quay đầu trở về. Chỉ còn cách quyết định thật nhanh chóng, tự mình chặt gẫy cầu, mới có thể dứt áo ra đi cho được.
 
Mỗi lần ra đi, giấu buồn vào đáy tim. Nếu nói là không đau, không nuối tiếc, thì thật không đúng. Sự ra đi nào mà chẳng làm cho người ta đau khổ. Nhưng khi ở lại còn đau khổ gấp trăm lần, thì ra đi cũng là một sự giải thoát. Nặng nhẹ, hơn thiệt, thôi thì đặt lên bàn cân tương đối, rồi cũng ráng mà tự quyết định lấy. Cuộc sống của ta, làm thế nào mà có thể để người khác quyết định cho được. Người ta có thể sống thay cho ta được đâu.
 
Ra đi. Cũng gần bốn năm rồi. Thôi thì cũng đến lúc. Ở mãi một nơi cũng không phải là cách hay. Không phải là đang cố gắng bào chữa cho mình, chỉ là, thuyền đến bờ thì tự nhiên vuông góc với bờ, thế thôi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Bẻ bàng tôi trả cho người thuơng đau
 
Những quân bài, lại những quân bài, hình như càng ngày càng có chút gì đó xa lạ. Phải chăng tâm ý của ta đối với người quá mạnh, cho nên không có cách nào có thể bình tâm mà xét đoán những quẻ bài.
 
Có ai lại ngốc đến mức hàng ngày chỉ còn biết rút bài để hỏi xem người đang nghĩ gì về mình không. Đầu óc cả ngày chỉ luẩn quẩn với những suy nghĩ về người, đau khổ vì không có cách nào biết được suy nghĩ thực của người là gì.
 
Ngày xưa, cái ngày xưa vui vẻ đã xa thật xa. Vĩnh viễn không có cách nào quay trở lại. Hình như từ nhỏ đến giờ, mới có hai lần cảm thấy cực kỳ vui sướng, cực kỳ cực kỳ vui sướng. Không hiểu tại sao lại có thể bình thản như thế đối với những cái mà người khác gọi là niềm vui, sự may mắn. Hoàn toàn chẳng cảm thấy sung sướng hay cực kỳ phấn khích như những người khác. Nhưng có hai lần, con tim lanh lẽo cũng phải run lên kinh ngạc, vui sướng mừng rỡ. Lần thứ nhất, đó là vào một buổi sáng, khi đang nằm dài trên giường bệnh, tự nhiên nhận được tin nhắn hỏi thăm của người. Lần thứ hai là vào ngày sinh nhật, một cô bạn thân đã tự  sign in vào nick của ta và viết bài chúc mừng sinh nhật trên blog của ta.
 
Cuộc vui ngắn chẳng tày gang. Hai người đặc biệt của ta, rốt cuộc cũng không còn nữa. Người bạn gái ấy, bây giờ, ta không có cách nào đối mặt, ta hầu như không còn gì để nói với cô ấy. Và người, cả người nữa, người đã lạnh lùng nói " Cám ơn ta đã cho người một người bạn tốt, và giờ đây người trả cho ta" Đau đớn. Người là người cho ta niềm vui, và cũng là người làm cho ta đau khổ đến tột cùng. Dù đã cố gắng, ta vẫn không có cách nào gạt bỏ được toàn bộ hình ảnh người ra khỏi trái tim ta.
 
Người đã có những niềm vui mới, những người bạn mới. Và cho ta biết nơi đó. Rốt cuộc chỉ càng làm ta cảm thấy đau khổ hơn. Người vui vẻ cười đùa với những người khác, còn ta, ta lẳng lặng đứng ở bên. Như cô bé bán diêm ngó nhìn một cách thèm thuồng vào ô cửa sổ hạnh phúc của những gia đình hai bên đường, ta cũng đứng bên lề của sống của người như vậy. Càng ngày càng sợ không dám thò mặt lên mạng, không dám nhìn vào ô cửa sổ nhà người. Nhìn để làm gì khi mà ta vĩnh viễn không thể bước chân vào đó. Chỉ minh chứng một điều, ta đã ở bên lề cuộc sống của người rồi, vĩnh viễn.
 
Có cách nào để niêm phong hết những kí ức cũ không nhỉ. Có cách nào đẻ bình ổn lại con tim bất trị không nhỉ.
 
Chắc chỉ còn cách vĩnh viễn không gặp người nữa.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Em tự mình lạc lối trái tim em
Tìm kiếm anh trong tột cùng vô vọng
Mỗi gian phòng đi qua, bóng hình anh đầy ắp
Chỉ là những ảnh hình
 
Em tự mình lạc lối trái tim em
Mở cánh cửa tận đáy tim sâu thẳm
Căn phòng trống không một mình em lẳng lặng
Chỉ một mình em
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Em tự mình lạc lối giấc mơ em
Đêm hôm qua, chuyến xe đã dừng lại
Không anh
 
Dạo này cảm xúc tràn đầy, nhưng không thể nào làm thơ được. Ý tứ cứ luẩn quẩn trong đầu, nhưng vô phương ghép lại thành câu thành chữ.
 
Mỗi lúc tưởng có thể dứt bỏ người, thì người lại có một số điều làm tim ta dấy lên những hy vọng.
 
Người chẳng là của ta
Có gì mà nuối tiếc
 
Dù tự răn mình như vậy biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không có cách nào từ bỏ. Hôm trước, một người coi chỉ tay cho ta đã nói, đường chỉ tay của ta lạ thật. Cũng không hẳn là lạ, chỉ là, theo như người ấy nói, ta vừa lấy chồng, nhưng tim vẫn đeo đuổi tình cảm với một người khác. Kỳ quặc. Chẳng muốn tin những lời tiên đoán xấu như vậy, nhưng sự thật là sự thật, không có cách nào thay đổi cho được. Người ấy nói, muốn thay đổi cũng dễ, chặt cụt tay đi là xong ^_^''
 
Nhớ trong truyện Tam Quốc, Hoa Đà đã từng bổ đầu Tào Tháo ra để chữa bệnh. Giá như có thể bổ đầu mình ra, nạo vét sạch những ký ức về người, để có thể có thể trở lại thanh thản yên ả như ngày xưa nhỉ.
 
Hôm qua ngồi nói chuyện với mẹ một lát. Ngày xưa người từng bảo, không ai hiểu con gái bằng mẹ. Chắc như mình thì không phải. Mẹ chẳng có cách nào hiểu mình, vì có bao giờ nói gì với mẹ đâu. Mà hình như cũng hiếm khi nói gì với ai. Không quen. Cảm thấy có chút gì đó ngượng nghịu
 
Sao bất kỳ ký ức nào của ta cũng có người trong đó vậy.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Cái duyên đã né mặt nhau
Thôi thì vương vấn qua cầu thả bay.
 
Làm cách nào để bỏ được những thứ đó bây giờ. Sao càng ngày lại càng lún sâu như thế.
 
" Thế giới không có người, yên ắng biết bao nhiêu"
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Cái duyên đã né mặt nhau
Thôi thì vương vấn qua cầu thả bay
 
Những muốn đẩy tất cả mọi điều theo gió, nhưng điều đó là không thể. Tâm trạng nói chung không còn cảm giác đau đớn như những ngày trước, nhưng vẫn là một cái gì đó âm ỉ, khổ sở.
 
Hình như không phải không quên được, mà chỉ là không nỡ quên. Làm gì có ai hợp với mình như người ấy đâu. Có phải bà con thuờng nói, thuơng nhau lắm, cắn nhau đau, phải vì ta và người thân thiết quá, đến mức chỉ một chuyện nhỏ xảy ra cũng làm cả hai thấy tổn thuơng, tự ái. Cả hai đứa đều có lòng tự ái cao ngút trời, nóng tính như nhau, thì việc có một mối quan hệ gắn bó suốt nửa năm qua, không tính ba bốn lần giận dỗi cũng là một điều kỳ diệu rồi.
 
Thôi thì đợi một chữ duyên vậy
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Bây giờ không chỉ cái duyên né mặt, mà cả người cũng né mặt. Goi không trả lời, giấu mặt, không có cách nào biết được người đang ở đó hay chưa nữa. Lúc đầu, chỉ cần biết người đang ở đầu thì còn có thể an tâm cho được. Nhưng đến bây giờ thì đành chịu. Đã lâu lắm rồi, trong cuộc sống của người không có mặt ta, không có cách nào cam tâm vì điều đó. Vì sao lại thành như thế này. Vì sao không có cách nào cải biến được tình trạng này, có cách nào để nó bớt đau khổ hơn một chút không.
 
Bát nước đổ xuống, không có cách nào hớt lại cho được. Tình cảm cũng mong manh như vậy. Chỉ tiếc là những ngày xa xưa, ta đã không biết cách trân trọng, nâng niu.
 
Không phải chính người đã nói sao, hai kẻ cô đơn chúng ta thật hợp nhau. Nhưng bây giờ, người đã bỏ lại ta rồi.
 
Thế giới không có người, yên ắng biết bao nhiêu.
 
Jakub đã có cảm giác như thế nào. Một năm trời, gọi người ấy trong vô vọng. Liệu ta có thể kiên nhẫn được như người ấy không. Người con gái ấy đã lạnh lùng bỏ đi, để lại anh với cảm giác chờ đợi đến tuyệt vọng. Có lẽ nào ta sắp như anh. Người ấy bây giờ còn không để mình ló mặt trên diễn đàn nữa, ta không có cách nào biết được tung tích, tình hình của người. Chẳng lẽ mỗi ngày đều gọi người trong vô vọng ư.
 
Vương vấn đâu phải dễ thả rơi
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Những chuyện xa xưa ấy
Lưu luyến cũng bằng không
 
Lật giở lại những gì của xa xưa, lòng lại không khỏi nhói đau. Du bảo, ta quá trẻ con. Ta không biết, ta hay người ấy là như vậy nữa. Chạy luẩn quẩn trong mối quan hệ dằng dai này, đến bao giờ mới có thể thoát ra được. Nếu có một chút gì dũng cảm, bứt phá khỏi cái quan hệ này thì tốt biết mấy.
 
Ta, tình yêu, hai thứ đó hình như không liên quan đến nhau. Ta cũng biết rằng nếu cố gắng thì cái mối quan hệ đó cũng chẳng đi đến đâu cả, nhưng sao vẫn mù quáng cố gắng đeo đuổi mãi. Người chẳng là của ta, có gì mà nuối tiếc. Biết là như thế, nhưng không cách nào từ bỏ cho được.
 
Du nói, Du phải mất sáu năm. Còn ta mới chưa được một năm. Ta chẳng ngại đeo đuổi, chỉ sợ, sự tồn tại của ta sẽ làm phiền cho kẻ khác.
 
Tháng bảy mưa ngâu, Ngưi lang và Chức Nữ đã gặp nhau, chỉ có mưa trong lòng ta thì vẫn tầm tã mãi không dứt.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Có một dòng sông trôi vào quên lãng
Nước trong như nước mắt
Điều chưa có thế mà đã mất.
 
Có một dòng sông chỉ có một bờ
Còn bờ kia quay mặt
Dòng sông em không qua được bao giờ
 
 
Biết rằng không còn một chút gì nữa, thì làm gì mà hi vọng.
Con đường ấy, đã có người khác đi mất rồi. Tình cảm ấy, cũng không còn chỗ cho ta mất rồi. Bản thân ta vẫn biết rằng, cố gắng cũng chẳng được gì, nhưng sao vẫn đau lòng đến thế khi nghe thấy những từ đó.
 
Chẳng còn tâm trí học hành gì cả, dù sắp thi rồi. Ngày hôm đó, khi gặp lại người, tuy nói chuyện vui vẻ đấy, nhưng tim đau như cắt. Vì biết rằng chút gì đó dành cho ta đã mất. Người chỉ giận dỗi đối với những người mà người coi là quan trọng. Có thể nói chuyện bình thường như thế, có nghĩa là người đã không còn đặt ta lên hàng đầu nữa. Đã từng mong mỏi có lại những ngày vui vẻ như xưa, nhưng sao con người mình ích kỷ đến như vậy, chỉ cần nghĩ rằng người đã nghĩ về một người con gái khác thì không có cách nào chịu nổi
 
Không thể ở bên người, nhưng không muốn người thuộc về bất kỳ ai khác.
 
Đã biết chỉ là ảo, sao còn phải mãi đeo đuổi đau khổ như thế. Đã biết không phải là của mình, sao còn cố gắng níu kéo.
 
Hay là bỏ. Quay đầu lại là bờ.
 
Giá như có thể chết chìm ở nơi ấy.
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Em ơi thu sang cùng heo may
 
Văn phòng vắng lặng, chỉ còn bọn con trai đang cố nán lại chơi game. Lâu lắm mới được hưởng cảm giác yên tĩnh như thế này, dễ chịu vô cùng. Trời hơi lành lạnh càng làm cho không gian thêm trầm xuống
 
Hình như từ hôm qua, tim đã không còn đau nhức nhối. Tựa như đã cắt thành công khối tình câm lặng. Xong cả rồi. Cứ nghĩ là mình phải đau khổ lắm, nhưng khi người ta đi đến tận cùng nỗi đau, người ta sẽ thoát ra được.
 
Đau, giờ chỉ như cơn gió heo may, dìu dịu lạnh, thế thôi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn, buồn buồn
 
Chán không còn gì để chán hơn. Xuống tóc trông đầu tóc bù xù khủng khiếp, nhưng thực ra trông cũng chẳng có cảm giác gì với cái đầu đó. Đã chán thì còn gì để nói nữa đây.
 
Thôi thì mọi việc cứ để nó qua cho rồi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Đã quyết định, sẽ viết lá thư chia tay. Xét cho đến cùng, khi tình cảm đã nhạt nhoà đến mức này, thì níu kéo chỉ làm ta thêm đau khổ.
 
Tóc cũng cắt rồi, đau cũng dứt rồi.
 
Giá như có thể ra đi trong an lành. Nhưng không thể được, vì sợ trong một giây phút nào đó, ta lại quay đầu lại, lại dấn thân vào đau khổ.
 
Thôi, vĩnh biệt người
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi không bao giờ đi một mình, tôi sẽ nghỉ ngơi. Chờ khi có đông (tối thiều 2) mới tiếp tục đi. Vội vã là điều phải trả giá rất lớn, nhất là trong tình yêu
mtq
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»