Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Chuyện của tôi

0 trả lời, 298 lượt xem — Trang 1 / 1
Đã từ lâu lắm rồi tôi không có thời gian hồi tưởng và viết về những chuyện của tôi trong thời gian qua. Thật ra trong một thời gian dài cuộc sống của tôi vẫn êm đềm trôi lờ lững như dòng sông chảy ra biển cả, trong những khoảng lặng đó có những con người chèo thuyền đã làm cho mặt nước gợn sóng lăn tăn và những con sóng nhỏ xô bờ. Trong những ngày tôi đang có cuộc sống thanh bình nhất thì một người xuất hiện trong tôi. Nhớ lần đầu gặp tôi chẳng thấy có ấn tượng nào ngoài khung cảnh xung quanh con người ấy. Người ấy ngồi trong phòng họp cùng hát cùng mọi người lạc lõng như hạt cát nhỏ trên bờ biển dài vô tận có thể bị cuốn xuống biển khơi bất cứ lúc nào có thể. Ấy vậy mà qua mùa bão, hạt cát nhỏ ấy bị cuốn xuống biển khơi và giờ đây đã trở thành một viên ngọc trong con trai biển. Mọi người đều muốn giành nó về cho mình và tôi cũng không thoát khỏi những ham mê của cuộc sống tầm thường nhất. Tôi cũng không hiểu nổi những gì xảy ra sau đó đối với tôi, mọi chuyện cứ như cuộc sống bình thường nhất bao quanh lấy tôi rồi một hôm tôi cảm nhận được người đó đã giành một phần trong tâm trí tôi. Những đối xử với mọi người, hành động bình thường nhất, dân dã, câu nói và lối tự chuyện không có gì đặc biệt đã ập đến với tôi một cách bất ngờ nhất. Tôi đã quá bất ngờ về chính mình. Một vòng xoáy mới xuất hiện trong tôi để rồi lí trí của mình bị tình cảm đè nén. Tôi sống như một con người thiên về tình cảm. Thời gian cứ thế trôi đi trong niềm phấn khởi và hy vọng. Thế rồi mùa thu rơi vào quên lãng, mùa đông lặng lẽ ra đi, mùa xuân vừa hết và mùa hè tràn đến. Những mầm non trong mùa xuân đã bắt đầu ra lá xanh và tôi cũng mong chờ điều đó xảy ra đến với tôi nhưng rồi không đến. Một buổi tối cuối những ngày tháng bẩy sau một chương trình chia tay mọi người tôi đã cùng người đó ngồi tâm sự về những gì đã qua trên bờ đập của con suối nhỏ chảy qua xóm nhỏ. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó tôi đã ngỏ lời và người đó cầm tay tôi một cách tình cảm nhất. Nhìn sâu và trong đáy mắt tôi với những gì có thể và nói rằng " Người ta yêu nhau đơn giản nhi" và người ấy cất bước ra đi trong làn sương mờ sáng sớm của vùng núi rừng. Tôi ngồi đó nhìn theo bóng hình khuất dần sau làn sương mờ đợi mặt trời lên. Một khoảng trống vô hạn xuất hiện trong tôi. Tôi đã thực sự tin tưởng vào những điều không nên tin tưởng để rồi giờ đây tôi ngước mặt lên gọi trời, cúi mặt xuống gọi đất mà không thấy ai trả lời. Chỉ thấy những làn gió nhẹ cuốn theo những hạt bụi nhỏ làm mắt tôi cay xè. Thời gian trôi đi và tôi lại lấy lại được những gì mà tôi hằng mong muốn. Một cuộc sống mới bắt đâu....Thật ra tôi vẫn còn nhiều chuyenẹ muốn viết và trao đổi cùgn mọi người. Nếu ai có cùng tâm trạng hãy viết thư cho tôi xuangiaocov@gmail.com để cùng chia sẻ. Cám ơn rất nhiều
Đăng nhập để trả lời
0