1.
- Không hiểu sao mình thấy rất vui khi vào forum này. Hình như vì có thể chia xẻ đựơc những gì mình nghĩ. Cám ơn cuộc sống đã mang lại một sự tình cờ.
- Forum hư. Buồn thật!
- Sao mọi người có vẻ thờ ơ với những bài viết của mình vậy nhỉ ? Hay là mình viết chưa hay ? Phải súc tích hơn mới được
- Chỉ còn mấy ngày nữa thôi, cố lên. Mày phải nhớ mày là con sơn ca. Phải hót cho cuộc sống này tươi đẹp hơn.
- Thật mệt mỏi, có lẽ...
- Thật hạnh phúc khi đựơc sống với chính mình trong những ngày này. Mình sẽ mỉm cười lúc ra đi, chắc chắn thế
2.
Chào các bạn, mình là em gái của Nightingale. Mình vào đây với nick và pass của anh ấy. Anh ấy tham gia forum của các bạn trong những ngày cuối đời. Anh đã viết những gì anh ấp ủ, đã trải hết lòng mình. Đối diện với cái chết, anh ấy hiểu ý nghĩa của cuộc sống. Anh đã ra đi thanh thản. Anh ấy nói mình thay anh, tiếp tục tham gia forum của các bạn với nickname của anh nhưng mình không thể. Mình không trải qua những gì anh ấy đã trải qua, không thể truyền tình yêu cuộc sống, thức tỉnh người khác, động viên họ sống tiếp, sống tốt như anh ấy. Các bạn cũng có quyền biết sự thật. Chỉ xin các bạn một điều: Vì những gì anh ấy đã làm, mong các bạn đừng xóa tên anh ấy ra khỏi diễn đàn.
3.
... Anh đến, forum tràn ngập các bài viết có ý nghĩa về cuộc sống, động viên chúng ta rất nhiều. Chưa kịp nói lời cám ơn đã phải trào nước mắt.
... Tôi đã vội vã đọc lại những gì anh ấy viết. Quả thật, ai cũng thấy sự thanh thản ở anh.
... Đã hứa trong vòng một tháng sẽ làm cho forum từ chỗ sắp sập trở nên hấp dẫn. Chưa thực hiện đựơc thì anh đã ra đi. Bây giờ mới hiểu tại sao phải là một tháng.
4.
Tôi đọc được những dòng chữ trên trong một lần thang thang trên Net. Ở chỗ trang trọng nhất trên diễn đàn, Ban Quản trị forum ấy đặt dòng chữ “You will never die” như mong ước của em gái Nightingale và chắc cũng là của các thành viên. Tôi không biết Nightingale là ai. Chỉ biết cậu còn rất trẻ, phần lý lịch trên diễn đàn ghi cậu sinh ngày 23-8-1982. “Con chim sơn ca nhỏ” ấy đã sống thật dễ thương và vì cách nó đã sống, vì nó đã cố gắng líu lo điểm tô cho cuộc đời thêm đẹp nên mọi người sẽ sống tiếp, sống dùm phần của nó. Rồi tất cả sẽ nhìn thấy nhau yêu đời như lời hót cuối mà sơn ca gửi lại. Là một kẻ đa nghi, tôi không chắc chắn Nightingale có đúng là một thể đã từng tồn tại (?) song dù thực hay ảo thì những gì mà tôi đọc được cũng thật đẹp đẽ. Từ đáy lòng mình, tôi cũng đã nói “You will never die”. Không biết từ bao giờ, người ta nương vào đường truyền để tìm nơi nơi an trú cho tâm hồn mình.
Tt hy vọng các bạn đều đọc được bài báo này...
Mọi người thường nói với tôi răng, internet là một cái gì đó thật mơ hồ huyền ảo, nhưng thật tiếc thay với tôi nó lại là thật, là một phần cuộc sống của tôi.
Thật hay ảo, tôi thiêt nghĩ đó là suy nghĩ của mỗi con người. Còn riêng tôi, tôi chỉ biết rằng sống trên đời này cái cần nhất là một TẤM LÒNG.
Và ở đâu cũng vậy ở cuộc sống hay Internet cái điều mà Tt cần biết là họ có thật với mình hay ko mà thôi
- Không hiểu sao mình thấy rất vui khi vào forum này. Hình như vì có thể chia xẻ đựơc những gì mình nghĩ. Cám ơn cuộc sống đã mang lại một sự tình cờ.
- Forum hư. Buồn thật!
- Sao mọi người có vẻ thờ ơ với những bài viết của mình vậy nhỉ ? Hay là mình viết chưa hay ? Phải súc tích hơn mới được
- Chỉ còn mấy ngày nữa thôi, cố lên. Mày phải nhớ mày là con sơn ca. Phải hót cho cuộc sống này tươi đẹp hơn.
- Thật mệt mỏi, có lẽ...
- Thật hạnh phúc khi đựơc sống với chính mình trong những ngày này. Mình sẽ mỉm cười lúc ra đi, chắc chắn thế
2.
Chào các bạn, mình là em gái của Nightingale. Mình vào đây với nick và pass của anh ấy. Anh ấy tham gia forum của các bạn trong những ngày cuối đời. Anh đã viết những gì anh ấp ủ, đã trải hết lòng mình. Đối diện với cái chết, anh ấy hiểu ý nghĩa của cuộc sống. Anh đã ra đi thanh thản. Anh ấy nói mình thay anh, tiếp tục tham gia forum của các bạn với nickname của anh nhưng mình không thể. Mình không trải qua những gì anh ấy đã trải qua, không thể truyền tình yêu cuộc sống, thức tỉnh người khác, động viên họ sống tiếp, sống tốt như anh ấy. Các bạn cũng có quyền biết sự thật. Chỉ xin các bạn một điều: Vì những gì anh ấy đã làm, mong các bạn đừng xóa tên anh ấy ra khỏi diễn đàn.
3.
... Anh đến, forum tràn ngập các bài viết có ý nghĩa về cuộc sống, động viên chúng ta rất nhiều. Chưa kịp nói lời cám ơn đã phải trào nước mắt.
... Tôi đã vội vã đọc lại những gì anh ấy viết. Quả thật, ai cũng thấy sự thanh thản ở anh.
... Đã hứa trong vòng một tháng sẽ làm cho forum từ chỗ sắp sập trở nên hấp dẫn. Chưa thực hiện đựơc thì anh đã ra đi. Bây giờ mới hiểu tại sao phải là một tháng.
4.
Tôi đọc được những dòng chữ trên trong một lần thang thang trên Net. Ở chỗ trang trọng nhất trên diễn đàn, Ban Quản trị forum ấy đặt dòng chữ “You will never die” như mong ước của em gái Nightingale và chắc cũng là của các thành viên. Tôi không biết Nightingale là ai. Chỉ biết cậu còn rất trẻ, phần lý lịch trên diễn đàn ghi cậu sinh ngày 23-8-1982. “Con chim sơn ca nhỏ” ấy đã sống thật dễ thương và vì cách nó đã sống, vì nó đã cố gắng líu lo điểm tô cho cuộc đời thêm đẹp nên mọi người sẽ sống tiếp, sống dùm phần của nó. Rồi tất cả sẽ nhìn thấy nhau yêu đời như lời hót cuối mà sơn ca gửi lại. Là một kẻ đa nghi, tôi không chắc chắn Nightingale có đúng là một thể đã từng tồn tại (?) song dù thực hay ảo thì những gì mà tôi đọc được cũng thật đẹp đẽ. Từ đáy lòng mình, tôi cũng đã nói “You will never die”. Không biết từ bao giờ, người ta nương vào đường truyền để tìm nơi nơi an trú cho tâm hồn mình.
Mỹ Lệ - echip.com.vn
Tt hy vọng các bạn đều đọc được bài báo này...
Mọi người thường nói với tôi răng, internet là một cái gì đó thật mơ hồ huyền ảo, nhưng thật tiếc thay với tôi nó lại là thật, là một phần cuộc sống của tôi.
Thật hay ảo, tôi thiêt nghĩ đó là suy nghĩ của mỗi con người. Còn riêng tôi, tôi chỉ biết rằng sống trên đời này cái cần nhất là một TẤM LÒNG.
Và ở đâu cũng vậy ở cuộc sống hay Internet cái điều mà Tt cần biết là họ có thật với mình hay ko mà thôi

![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[;)]](/images/smiley/s4.gif)