Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Lời kêu gọi cho một xã hội tiến bộ ở Việt Nam

1 trả lời, 596 lượt xem — Trang 1 / 1
TỰ DO - DÂN CHỦ VÀ PHÁP TRỊ
Thư góp ý theo lời kêu gọi của đảng cộng sản Việt Nam

Những ai tìm hiểu các tư tưởng nhân loại thì chắc đều thấy tư tưởng dân chủ, pháp trị đã có trước công nguyên rồi.
Chủ nghĩa Mác Lênin mơ ước xây dựng một chế độ cộng sản thật là tốt đẹp, không còn bóc lột. Con người được tự do hưởng thụ tuyệt đối khi mà nhân loại không còn Nhà nước, gia đình và tín ngưỡng (Chế độ tam vô) làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu. Mác Lênin hòng giải phóng con người, giải phóng nhân loại.
Vì vậy họ đã xây dựng nên học thuyết đấu tranh giai cấp triệt để. Mục đích là để giải phóng giai cấp. Nhưng thật tiếc rằng với chế độ xã hội, xã hội chủ nghĩa Đảng trị, độc tài tuyệt đối, phủ nhận con người tự do, phủ nhận trí tuệ, phủ nhận tín ngưỡng, phủ nhận chuyên môn, phủ nhận tư hữu. Họ đã xây dựng nên một xã hội đại bóc lột, đại đàn áp và ngu dốt nhất trong lịch sử nhân loại. Chỉ có nghèo đói, lạc hậu, bất công giết người và suy thoái thụt lùi mà thôi.

Bây giờ tôi xin phân tích 3 chế độ sau:

a.Xã hội phong kiến:
b.Chế độ tự do dân chủ đa nguyên
c.Chế độ xã hội, xã hội chủ nghĩa đảng trị đi theo học thuyết Mác Lênin.

a)Xã hội phong kiến:

Chúng ta ai cũng biết rằng trong xã hội phong kiến Vua là “Thiên tử” con trời. Như vậy Vua cũng không vượt ông trời được (nghĩa là trên Vua là ông trời). Bởi vậy Vua xử sự công việc thì cũng phải theo đạo trời. Đồng thời trong chế độ phong kiến các thời đại cũng ra các điều luật bắt buộc Vua, các quan lại cũng như nhân dân phải luôn tuân theo. Chính vì vậy mà Tuân Tử, Hàn Phi Tử là những nhà pháp trị trước công nguyên đã có những câu rất đúng và rất hay là “Thiên tử phạm pháp cũng bị trị như thứ dân. Luật pháp mà của riêng thì loạn hơn không có luật pháp. Luật pháp không a dua quyền quý”. Như vậy là Tuân Tử, Hàn Phi Tử cũng đã có tư tưởng tư pháp độc lập rồi. Nhưng xã hội phong kiến thìVua và các quan lại đều không phải do dân bầu ra. Vì vậy những người hiền tài vẫn không được người dân lựa chọn và Vua quan thường không bị ai giám sát. Đồng thời chế độ phong kiến do ngành tư pháp (Bộ hình) không thật sự độc lập mà tất cả đều chịu sự chỉ đạo, chi phối bởi Vua có toàn quyền quyết định tất cả. Do thiếu thông tin, do không có luật sư bào chữa. Do trình độ chuyên môn điều tra xét xử và trình độ người dân còn hạn chế. Bởi vậy người dân vẫn còn phải chịu rất nhiều oan trái và bất công. Chính vì vậy mà chế độ phong kiến chưa phải là chế độ do dân, của dân và vì dân thật sự.
Chế độ phong kiến dù rất nhiều hạn chế. Nhưng chế độ đó cũng thừa nhận quyền tư hữu, thừa nhận quyền tự do của con người và vua quan không lấy một tôn giáo hay một học thuyết nào để bắt người dân phải tôn thờ, sùng bái và tuân theo cả. Xã hội phong kiến chỉ phải trung thành với một ông vua mà thôi. Vì vậy gặp ông Vua hiền đức, trọng nhân tài, trọng nhân dân, trọng lẽ phải thì nhân dân sẽ được sung sướng hạnh phúc. Còn gặp phải ông vua tàn ác mê muội thì nhân dân sẽ phải chịu cảnh áp bức nghèo khổ và chịu nhiều oan trái.
Trong xã hội phong kiến chưa có các quan điểm nhân quyền, tự do bình đẳng. Nhưng trong thời đại phong kiến các tôn giáo, các tư tưởng nhà nho đều rất thịnh hành nhờ vậy con người ăn ở đối xử với nhau trên tình yêu thương, thật thà, tôn trọng lẽ phải, nghĩa là về đạo đức, nhân văn vẫn luôn hướng về các điều thiện. Chứ không phải là đấu tranh giai cấp, thù hận.
Trong xã hội phong kiến về mặt tổ chức xã hội rất đơn giản chỉ có lục bộ. Các bộ hoạt động tương đối độc lập và vì vua là “Thiên tử” có quyền tối cao, nên tất cả đều được thi hành vào ý muốn chủ quan của một vị vua mà thôi. Nhưng Vua cũng là con người bình thường, bởi vậy vẫn có những gián quan can ngăn vua khi vua có những ý muốn và những hành động thái quá. Đồng thời các quan ở triều đình, các tổng đốc, các tri phủ, tri huyện, các chánh tổng, các lý trưởng đều là những người có học hành, có hiểu biết. Chính vì vậy Khổng Tử đã có câu chỉ những người không học hành gì “Những kẻ tiểu nhân nếu có công thì chỉ thưởng tiền chứ không cho nắm quyền. Bởi nếu cho họ nắm quyền thì họ sẽ trở thành những kẻ lộng hành và phá hoại mà thôi”.
Xã hội phong kiến thì ở triều đình cũng như các tổng đốc, các tri phủ, các tri huyện người dân có quyền kêu oan và đều có trống kêu oan cho dân. Vì vậy mỗi khi có oan trái bất công thì người dân đều đến công đường kêu cứu. Ai có đủ bằng chứng, chứng nhân thì những kẻ tội phạm đều bị xét xử công khai. Bởi vậy nếu gặp vị vua hoặc quan lại liêm minh thì họ vẫn luôn bảo vệ lẽ công bằng cho dân.
Xã hội phong kiến không phải là chế độ chính trị dân chủ đề cao quyền của người dân, bởi vậy đã có rất nhiều mặt tiêu cực. Nhưng nó cũng đã có những mặt tích cực. Thực tế là nó hợp với quy luật sinh tồn của xã hội loài người trong thời đại nhận thức con người đang còn tăm tối khoa học chưa phát triển gì mấy. Chính vì vậy mà xã hội phong kiến đất nước thịnh suy tất cả đều phụ thuộc vào tài đức của vị vua trị vì đất nước. Vua đức tài trọng dân, trọng lẽ phải thì nhân dân được hưởng phúc. Vua mà u tối tàn ác thì nhân dân phải chịu cảnh oan trái và nghèo khổ là điều tất nhiên.
Trong thời đại phong kiến các quan khi chầu triều luôn phải hô “Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế” hòng để đề cao và tôn vinh Vua. Nhưng Vua và các quan đại thần không bắt một văn nghệ sỹ nào viết sách, hoặc làm thơ, hoặc phải tuyên truyền để sùng bái và bắt nhân dân sùng bái vua cả. Đồng thời các nhà viết sử đều viết đúng sự thật về vua của mình dù vua vẫn đang còn sống.
Như vậy là thời đại phong kiến dù lạc hậu nhưng xã hội phong kiến cũng đã đi theo quy luật và tôn trọng sự thật.
Chế độ phong kiến nhờ hợp với quy luật cho nên trong 4000 năm lịch sử nhân dân ta đã có rất nhiều vị vua hiền đức đã đoàn kết được nhân dân nên đã đánh bại những cuộc xâm lăng của kẻ thù Trung Quốc.
Chính nhờ hợp với quy luật và gặp vị vua hiền đức nên thời đại nhà Trần nước ta các nhân tài, các anh hùng đã ra đời phục vụ đất nước, đã đoàn kết được toàn dân. Nên Việt Nam đã không cần dựa vào một thế lực của nước nào cả mà đã ba lần đánh bại đế quốc Nguyên Mông. Chính thời đại nhà Trần là một thời đại oanh liệt và thịnh vượng nhất trong lịch sử Việt Nam từ trước đến nay. Trần Hưng Đạo thật sự là một vĩ nhân mà người trong nước cũng như Việt Kiều và cả thế giới kính trọng và ngài thật sự là tấm gương sáng chói cho muôn đời con cháu tự hào và noi theo.
Những thời đại có các vua hiền đức, nhân dân Việt Nam đã tự lực, tự cường thực sự.

b)Chế độ tự do dân chủ và đa nguyên.
Chúng ta phải khẳng định với nhau rằng loài người luôn phải đấu tranh với nhau thì mới có lẽ phải và công bằng. Xã hội luôn phải cạnh tranh với nhau thì xã hội mới phát triển và nhân tài mới thực sự được nhân dân lựa chọn để phục vụ đất nước. Đấu tranh, cạnh tranh là quy luật là lẽ thường của xã hội loài người chúng ta. Dù đấu tranh, cạnh tranh với nhau nhưng con người với con người vẫn là bạn với nhau, chứ không phải là kẻ thù đối kháng một mất một còn. Đấu tranh, cạnh tranh mục đích là để xã hội phát triển đi lên văn minh tốt đẹp hơn mà thôi.
Con người ai cũng thích tự do và tự do là bản năng trời phú cho con người. Có tự do thì xã hội cũng như cá nhân mới phát triển đi lên và mới có ấm no hạnh phúc được.
Chế độ văn minh tự do, dân chủ đa nguyên luôn đảm bảo cho các quyền đấu tranh, cạnh tranh và tự do của mỗi cá nhân và toàn xã hội. Đó là xã hội mà mọi quyền chính đáng của người dân luôn được luật pháp bảo vệ và toàn xã hội tôn trọng.
Trong chế độ đó mọi người khi đến tuổi trưởng thành đều có quyền ứng cử, bầu cử thật sự và tự do lập Đảng, tự do lập hội, tự do báo chí, tự do sáng tác nghệ thuật, tự do nghiên cứu khoa học, tự do phát triển tài năng của mình và tự do biểu tình, tự do đình công, tự do tố cáo, tự do khiếu kiện khi thấy mình bị đàn áp hoặc đối xử bất công.
Trong chế độ chính trị dân chủ đa nguyên thì tổng thống (hoặc thủ tướng). Các đại biểu quốc hội, các chủ tịch thành phố, các bang, các tỉnh, các huyện, các xã đều do dân trực tiếp bầu ra. Và mỗi lẫn bầu cử là một đợt cạnh tranh giữa các cá nhân, giữa các đảng phái hết sức gay gắt và cuối cùng ai được lòng dân, ai thực sự là hiền tài, ai được nhiều phiếu của cử tri họ sẽ là những người chiến thắng.
Nhờ cạnh tranh gay gắt nên những ưu khuyết điểm của những người ra tranh cử đều được công khai để dân bàn cãi và cuối cùng thì những người có đạo đức có chuyên môn giỏi, có học lực thật sự sẽ được nhân dân lựa chọn. Họ thực sự là những người do dân bầu ra và đại diện cho nhân dân thật sự.
Chế độ dân chủ đa nguyên tam quyền phân lập (Quốc hội, hành pháp, tư pháp đều độc lập với nhau). Nhờ vậy nên Quốc hội mới có thực quyền giám sát các cơ quan hành pháp. Nhờ tư pháp độc lập nên bất cứ ai phạm tội cũng sẽ bị trừng trị theo pháp luật, dù đó là tổng thống hay thủ tướng. Nhờ đa đảng nên trong quốc hội, cũng như các cơ quan hành pháp, tư pháp luôn có nhiều người của nhiều đảng phái khác nhau, nhờ tự do báo chí nên giữa các cơ quan lập pháp, hành pháp, tư pháp cũng như các cơ quan ban ngành có quyền khác luôn dung hoà, đối trọng nhau. Cho nên bắt buộc mọi cơ quan quyền lực cũng như người nắm quyền lực phải luôn thật thà, luôn tôn trọng luật pháp, luôn làm việc vì dân, vì nước. Chứ không thể lộng quyền và làm trái pháp luật được.
Trong chế độ dân chủ đa nguyên đó nhờ quốc hội có hai viện. Hạ viện đại diện cho quyền lợi của nhân dân. Thượng viện đại diện cho quyền của chính phủ. Do vậy khi tổng thống (hoặc thủ tướng) đưa ra một quyết định đường lối, chính sách gì đều phải qua hạ viện, sau đó lên thượng viện rồi phải thông qua bộ tư pháp nữa. Hai viện đồng ý, bộ tư pháp đồng ý thì mới có hiệu lực thi hành. Khi một trong ba tổ chức trên không đồng ý thông qua thì đường lối, chính sách đó sẽ phải bác bỏ. Nhờ vậy không ai nắm quyền mà có thể độc đoán được.
Trong chế độ dân chủ đa nguyên văn minh đó thì các ngành toà án, công an và thanh tra và tất cả các ban ngành khác họ đều có quyền làm việc thật sự và đều phải làm theo sự thực, lẽ phải, và theo luật pháp họ không sợ ai hết và họ không phải chịu bất cứ một áp lực nào của cá nhân, của đảng phái cũng như của chính phủ. Và nếu có thì họ có quyền phản đối hoặc không nghe theo. Nhờ vậy mà chân lý, lẽ phải công bằng luôn được thực thi và tài năng của mọi người dân luôn được phát triển không ngừng.
Trong xã hội dân chủ đa nguyên đó thì mọi tôn giáo được tự do phát triển, mọi học thuyết đều tồn tại, mọi tư tưởng văn minh tiến bộ đều được đề cao. Nhờ vậy mà đạo đức nhân văn của loài người luôn phát triển không ngừng. Chính vì vậy mà ở các nước văn minh con người đối xử với con người thật thà và rất nhân ái. Họ luôn tôn trọng quyền tự do của nhau và tất nhiên nhờ tự do, dân chủ, nhờ có chế độ pháp trị thật sự thì bất cứ ai phạm pháp thì đều bị trừng trị theo pháp luật. Nhờ đa đảng tự do, dân chủ nên không có ai cũng như đảng phái nào được đặc quyền, đặc lợi cả.
Sống trong chế độ đa nguyên dân chủ như vậy thì tự nhiên con người ai cũng được hưởng phúc và phải luôn thật thà, luôn tôn trọng luật pháp thì mới tồn tại và phát triển được.
Chúng ta phải khẳng định rằng, tầng lớp công nhân, nông dân không thể là tầng lớp cầm quyền và lãnh đạo được. Vì trình độ của họ thua kém tầng lớp trí thức. Nhưng nhờ tự do dân chủ, nhờ đa đảng, nhờ bầu cử, ứng cử tự do mà tầng lớp công nhân, nông dân đã thực sự lựa chọn ra được những người chủ của mình. Mà những người chủ đó luôn tôn trọng và làm việc phấn đấu vì quyền lợi của những người công dân, nông dân, của dân tộc và toàn xã hội và những người cầm quyền không bao giờ đàn áp, bóc lột hoặc lừa dối tầng lớp công nhân và nông dân cả.
Đó là một chính quyền thật sự do dân, vì dân và của nhân dân bầu lên. Chính quyền đó hoàn toàn hợp pháp và luôn phục vụ nhân dân.
Chế độ dân chủ đa đảng thật sự là chế độ chính trị văn minh luôn tôn trọng con người, tôn trọng nhân dân, tôn trọng tự do cá nhân, tôn trọng lẽ phải và công bằng, bình đẳng của mọi tầng lớp cũng như mọi người trong xã hội. Đó là chế độ văn minh luôn đưa xã hội phát triển không ngừng.
c)Chế độ xã hội, xã hội chủ nghĩa đảng trị độc tài tuyệt đối đi theo chủ thuyết Mác - Lê nin.

Chúng ta biết rằng chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa duy vật. Họ tự cho họ cao hơn cả trời.
Các Đảng cộng sản cầm quyền cai trị nhân dân thì quốc hội, quân đội, toà án, thanh tra, viện kiểm sát và tất cả các cơ quan ban ngành từ hành chính đến báo chí, công đoàn đến văn học nghệ thuật đều là người của đảng cầm quyền và lãnh đạo tất cả. Đồng thời tổng bí thư, Chủ tịch nước, thủ tướng, các đại biểu quốc hội cũng như các bí thư, các chủ tịch các tỉnh, các thành phố, các huyện, các xã cũng như những cán bộ ở các ban ngành đều do Đảng đề cử và sắp xếp. Trong thực tế thì quyền hành của Đảng cộng sản chỉ nằm trong tay một hoặc vài lãnh tụ đảng, hoặc ở bộ chính trị. Còn đại biểu quốc hội cũng như nhân dân thì chả có quyền hành và nghĩa lý gì với Đảng cộng sản cả. Đảng cộng sản cầm quyền, lãnh đạo nhân dân, Đảng độc tài cả tinh thần, tư tưởng lẫn kinh tế vật chất. Do vô thần vì vậy những người cộng sản luôn coi các tôn giáo là kẻ thù của họ và với những câu khẩu hiệu “Chủ nghĩa Mác- Lê Nin vô địch” “Đảng không bao giờ sai”. Chính vì quá cực đoan như vậy nên những người lãnh tụ của Đảng Cộng sản muốn làm gì thì làm. Thực tế đó là một xã hội không có luật pháp và những cán bộ của đảng chỉ làm theo chủ quan và cảm tính của mình mà thôi. Những người cọng sản dựa vào học thuyết Mác- Lê Nin, họ cho đấu tranh giai cấp là nguồn lực thúc đẩy phát triển xã hội. Họ đã xây dựng đảng tính trên cả nhân tính. Cho nên họ đã gây ra thù hận trong nhân dân. Chính vì vậy mà các nước có các đảng cộng sản cầm quyền đều đã giết oan vô số người vô tội. Trong đó có rất nhiều đảng viên đảng cộng sản.
Thực tế thì chính quyền của các đảng cộng sản là chính quyền bất hợp pháp, không phải do dân bầu ra và họ không thể là đại diện cho nhân dân được.
Con người thì (tự do - tư hữu, gia đình, tín ngưỡng) là thuộc bản năng cố hữu. Vì vậy chủ nghĩa cộng sản đã bị bốn tảng đá đó của lòng người đè xuống. Thực tế là họ đã chống lại loài người, chống lại sự phát triển.
Cha ông ta đã có những câu rất đúng và rất hay “Cha chung không ai khóc” “ nhiều sãi không ai đóng cửa chùa”. Thực tế lòng người không ai là cộng sản cả. Vì vậy khi những người cộng sản làm cộng sản là đã trái với tâm lý, trái với lòng người, trái với quy luật xã hội rồi.
Thực tế học thuyết Mác- Lê Nin chả hiểu gì về xã hội, về kinh tế, về con người cả. Do Đảng trị độc tài ttuyệt đối trên cả mọi lĩnh vực vì vậy về tổ chức xã hội thì các đảng cộng sản đã tổ chức ra nhiều ban, bộ, ngành thừa và có hại đối với xã hội. Do không có tự do vì vậy báo chí, văn học nghệ thuật chỉ là những con người luôn nói theo ý đảng, lời đảng để lừa dối và ru ngủ nhân dân mà thôi.
Thực tế chủ thuyết Mác- Lê Nin đã tạo ra một lớp người dặc quyền đặc lợi sống trên luật pháp và trên quyền lợi dân tộc.
Học thuyết Mác- lê Nin hòng giải phóng giai cấp, công nhân, nông dân và các tầng lớp nghèo khổ khác. Nhưng cuối cùng họ đã xây dựng nên một xã hội mà chính những người nông dân, công nhân và các tầng lớp nghèo khổ khác là những người bị bóc lột và bị khinh rẻ nhất trong thời đại cộng sản. Họ chẳng khác gì những con rối mà đảng muốn làm gì, muốn sử dụng họ như thế nào cũng được. Đó là một học thuyết đã gây ra một xã hội chiến tranh giết người, bóc lột và luôn suy thoái cả kinh tế lẫn đạo đức con người. Thực tế học thuyết Mác - Lê Nin là một tà giáo vô thần mà các đảng cộng sản đã bắt nhân dân sùng bái và tôn thờ, thánh hoá các ông Mác - Lê Nin cũng như các lãnh tụ của các đảng cộng sản. Bởi vậy đảng luôn ca ngợi chủ nghĩa Mác Lê Nin và luôn nói xấu chế độ chính trị tự do, dân chủ đa nguyên.
Khổng Tử có câu “Những người ác nhất là những người luôn bắt người khác phải làm theo ý mình” Như vậy thì chính những người cộng sản là những người ác nhất trong lịch sử.
Với quan điểm đấu tranh giai cấp, với đường lối kinh tế Nhà nước và kinh tế tập thể trong đó quan điểm của Mác...”Lý luận cũng trở thành lực lượng vật chất khi nó thấm nhuần vào đầu óc mọi người”. Hoặc của Lê nin...”Giai cấp vô sản là nguồn năng lực cán bộ vô tận. Họ chỉ cần biết đọc, biết viết là đủ” thật là nguy hiểm và ngu dốt.
Những Đảng cộng sản cầm quyền như Liên Xô Đông âu, chưa qua một thế kỷ nhưng nay không còn nữa. Cả thế giới hiện nay may ra chỉ còn Bắc Hàn là đang đi theo chủ thuyết Mác Lênin. Vì vậy nhân dân họ đang còn chết đói. Còn 4 nước là Trung Quốc, Việt Nam, Lào, Cu Ba nay đã đi theo kinh tế thị trường và đã thừa nhận quyền tư hữu nhưng vẫn còn Đảng cộng sản cầm quyền. Như vậy là chủ thuyết Mác Lê nin đã hoàn toàn bị những người cộng sản phản bội, nay đã thực sự đi vào dĩ vãng. Nhưng hiện tại vì quyền lợi cá nhân, các Đảng cộng sản cầm quyền do không dám nhìn vào sự thật, nói ra sự thật nên Đảng còn hô hào chủ nghĩa Mác Lê nin còn nói chủ nghĩa xã hội và kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa vân vân và v.v... Đồng thời có một số giáo sư tiến sỹ triết học Mác Lê nin góp ý cho Đảng là “Đảng phải trọng dân và trọng pháp” Đảng cộng sản mà tôn trọng nhân dân thì Đảng sẽ chết, tôn trọng sự thật thì Đảng cũng chết, tôn trọng tự do thì Đảng cũng chết, tôn trọng luật pháp thì Đảng cũng chết. Dân lạc hậu thì Đảng còn lừa được nhân dân. Chứ dân văn minh học hành nhiều lên thì Đảng cộng sản phải mất. Hoặc phải thay đổi chấp nhận cạnh tranh bình đẳng tự do như các Đảng khác.
Hiện xã hội Việt Nam đã suy thoái đạo đức đến cực điểm, vì vậy các tệ nạn tham ô, moóc ngoặc, mua quan, bán chức, bằng giả. Các tệ nạn bè phái, phe cánh tràn lan, đầy rẫy trong xã hội. Hiện Đảng cộng sản đang hô hào chống tham nhũng. Nhưng sự thực thì chỉ có một Đảng độc tài lãnh đạo thì luật pháp là của riêng Đảng, tư pháp cũng của riêng Đảng, lập pháp cũng của riêng Đảng, báo chí cũng của riêng Đảng và mọi ban ngành có quyền lực đều của riêng Đảng thì Đảng làm sao mà chống tham nhũng và các tệ nạn khác được. Đảng càng hô hào chống thì các tệ nạn càng phát triển vì sự thực các cán bộ của Đảng biết Đảng phải bao che thì Đảng mới tồn tại. Đảng chống tham nhũng thật thì Đảng sẽ mất.
Lê Nin nói “Khi chính phủ không thể muốn làm gì thì làm, khi nhân dân không còn chịu được sự áp bức của chính phủ thì sẽ xảy ra cuộc cách mạng”.
Thời bao cấp cộng sản nước ta luôn thiếu lương thực trầm trọng. Công nhân viên chức thì ăn cơm độn khoai, sắn, bo bo, có khi là khoai mốc, sắn mốc cũng phải lấy, phải ăn. Người nông dân vào Hợp tác xã sáng, chiều kẻng đi làm, tối kẻng đi họp thế mà đến đầu thập niên 80 ngày công chỉ 2 lượng lúa, có nơi chỉ 1 lượng. Đến năm 1986 Đảng đổi mới sau đó mấy năm thì nước ta đã thừa lương thực và hiện nay là nước xuất khẩu gạo đứng sau Thái Lan. Nhờ đổi mới đất nước đã phát triển. Nếu không đổi mới thì chắc bây giờ người nông dân vẫn sáng, chiều kẻng đi làm, tối kẻng đi họp và ngày công chắc chỉ còn 0,5 lượng lúa nữa mà thôi. Hiện tại dân ta no đủ, nhàn hạ, tự do hơn nhiều ở thời bao cấp. Nhưng sự thực thì nước ta vẫn lạc hậu và còn quá nghèo so với các nước phát triển trong khu vực.
Trong thời đại phong kiến còn có Bao Công bảo vệ lẽ phải và công bằng cho dân. Trong thời đại có Đảng cộng sản toàn trị cầm quyền nếu có Bao Công thì Đảng sẽ giết Bao Công trước.
Ở thời vua Tự Đức có ông Nguyễn Trường Tộ là nhà canh tân nên có nhiều quan lại bảo thủ muốn giết Nguyễn Trường Tộ. Vua Tự Đức biết nhà Vua đã cho người bảo vệ Nguyễn Trường Tộ.
Chế độ đảng trị độc tài tuyệt đối không thể đào tạo và có nhân tài thật sự. Nếu có nhân tài thì tài năng của họ cũng không thể phát huy và phát triển được.
Chúng ta đang sống ở thế kỷ XXI thời đại văn minh, khoa học phát triển như vũ bão, chúng ta hãy noi gương các vua hiền, các anh hùng ở thời đại phong kiến.
Một đất nước thịnh suy đều nằm trong tay những người có quyền hành. Quan hèm chính công minh, trọng sự thật trong nhân dân thì nước thịnh. Quan mê muội, u tối, tàn ác, tham nhũng thì nước suy thoái và dân sẽ nghèo khổ.
Việc đời là thực tế, thực dụng chứ không phải là những câu khẩu hiệu mỹ dân, lừa dân là được.
Đảng đã đổi mới kinh tế, đến giai đoạn này Đảng nên đổi mới lần hai. Hãy thả quyền lực về tay nhân dân thật sự, có như vậy thì mới hoà nhập được vào thế giới các nước văn minh và đất nước sẽ tiến lên giàu mạnh không ngừng.
Những người làm chính trị ai cũng muốn dân giàu nước mạnh cả. Chính vì vậy Bác Hồ đã từng nói “Nếu đất nước dành được độc lập mà nhân dân không được hưởng tự do, thì độc lập làm gì?”
Chúng ta là những con người sống trong vũ trụ, nhưng cao hơn vũ trụ là có nhận thức. Chính nhờ có nhận thức nên con người tìm kiếm các bí mật của vũ trụ và đã phát minh ra các công nghệ, các máy móc phục vụ cho cuộc sống con người tốt đẹp sung sướng đầy đủ, hạnh phúc hơn. Nhưng cuộc sống của con người cũng đi theo quy luật của tự nhiên là sinh ra, lớn lên, già đi rồi chết. Cuộc đời trên dưới 100 năm thật là ngắn ngủi. Chúng ta hãy sống vì dân vì nước, vì lương tâm làm người. Chúng ta đừng nên gây khổ đau cho những người vô tội, để rồi lịch sử sẽ nguyền rủa muôn đời. Tôi mong chúng ta hãy dũng cảm nhìn vào sự thật, cùng nhau đoàn kết để rồi đây đi lên, để tương lai đất nước Việt Nam trở thành một nước giàu mạnh, văn minh và tự do, dân chủ thật sự.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày 10 tháng 8 năm 2006
Phạm Văn Đồng

Mọi liên lạc theo Mobile số : 091 4748 231
Địa chỉ:
Xóm 8 - Xã Ngọc Sơn –Huyện Thanh Chương - Tỉnh Nghệ An

Trích "TẬP SAN TỰ DO DÂN CHỦ" Số 1 ra ngày 2/9/2006

Bạn có thể download tờ báo đầy đủ theo link sau : http://www.freewebtown.com/danchu2006/TuDoDanChu01-1.doc

http://www.danchuvietnam.net.tc/
Đăng nhập để trả lời
0