Có hai người nọ, đều mang bệnh rất trầm trọng, nằm cùng phòng ở nhà thương.
Một trong hai người đó mỗi buổi trưa được ngồi dậy trên giường trong vòng một giờ đồng hồ để thay đổi hơi thở. Giường của người này nằm cạnh bên cái cửa sổ duy nhất của căn phòng. Còn người kia thì phải chịu nằm suốt ngày.
Hai người thường hay tâm sự với nhau, họ kể cho nhau nghe về gia đình, nhà cửa, việc làm của họ, kể chuyện thời gian họ đi lính, hoặc những lúc họ đi nghỉ hè...
Mỗi buổi trưa, khi người nằm bên cửa sổ được ngồi dậy, ông dùng hết thời gian này để diễn tả cho người bạn cùng phòng của ông nghe những gì ông có thể nhìn thấy bên ngoài, và người bạn kia lại bắt đầu được sống, trong cái khoảng thời gian một tiếng này, giữa một thế giới rộng lớn hơn, vui vẻ hơn bởi những nhộn nhịp và màu sắc bên ngoài.
Từ cửa sổ nhìn ra là một công viên với một cái hồ nước lớn. Vịt và thiên nga đùa giỡn trên hồ trong lúc các trẻ em điều khiển cho những chiếc tàu nhỏ chạy trên mặt nước. Từng cặp tình nhân tay trong tay đi giữa những hàng bông mang các màu sắc của cầu vòng. Các cây cổ thụ lớn làm bình phong cho cảnh vật, thành phố hiện lên từ nơi xa thật đẹp...
Trong khi người ngồi bên cửa sổ diễn tả khung cảnh bên ngoài một cách tường tận, người nằm trên giường nọ nhắm nghiền mắt lại và mường tượng ra trong đầu những hình ảnh thật ngoạn mục này.
Có hôm, người ngồi bên cửa sổ diễn tả một dạ hội đang tiến hành bên ngoài. Tuy rằng người kia không nghe thấy được ban nhạc đang chơi, nhưng ông có thể tưởng tượng ra tất cả, nhờ cách diễn tả thật tỉ mỉ, trau chuốt của người bạn cùng phòng.
Rồi ngày qua ngày, đến một buổi sáng nọ, cô y tá đem nước tới phòng cho họ lau rửa đã bắt gặp tấm thân không còn hơi thở của người nằm bên cửa sổ. Ông đã thầm lặng ra đi trong giấc ngủ. Cô buồn bả gọi người tới mang xác ông đi.
Khi cảm thấy thời gian đã chín mùi, người bệnh còn lại xin phép cô y tá được chuyển sang cái giường nằm cạnh cửa sổ. Cô y tá đã vui lòng làm theo, và lo coh ông nằm được thoải mái rồi mới rời khỏi phòng.
Ông cố gắng dùng cùi chỏ để gượng dậy, thật chậm rãi và khó khăn, hồng đạt được cái nhìn đầu tiên qua cửa sổ này. Ông mừng thầm trong bụng vì sấp tận mắt nhìn thấy những điều ông đã từng được nghe tường thuật lại. Ông nhỏm người lên, xoay qua phía cửa sổ : ông chỉ thấy duy nhất có một bức tường !!!
Ông gọi cô y tá tới hỏi tại sao người bạn cùng phòng lúc trước của ông đã có thể diễn tả cho ông những cảnh vật thật tuyệt vời thì cô y tá cho ông biết là người bạn đó của ông vốn bị mù, và chính bức tường này ôngta cũng không thể thấy được. Cô ta nói tiếp "có lẽ ông ta chỉ muốn an ủi và cổ vũ cho ông thôi"...
Đem vui vẻ tới coh người khác là một hạnh phúc lớn, cho dù hoàn cảnh của mình ra sao.
Sự đau buồn khi dãddu*ợc chia sẻ thì còn lại phân nửa sự đau buồn; nhưng niềm vui, một khi được chia sẻ, sẽ trở thành lớn hơn...
(Không biết tác giả)
Một trong hai người đó mỗi buổi trưa được ngồi dậy trên giường trong vòng một giờ đồng hồ để thay đổi hơi thở. Giường của người này nằm cạnh bên cái cửa sổ duy nhất của căn phòng. Còn người kia thì phải chịu nằm suốt ngày.
Hai người thường hay tâm sự với nhau, họ kể cho nhau nghe về gia đình, nhà cửa, việc làm của họ, kể chuyện thời gian họ đi lính, hoặc những lúc họ đi nghỉ hè...
Mỗi buổi trưa, khi người nằm bên cửa sổ được ngồi dậy, ông dùng hết thời gian này để diễn tả cho người bạn cùng phòng của ông nghe những gì ông có thể nhìn thấy bên ngoài, và người bạn kia lại bắt đầu được sống, trong cái khoảng thời gian một tiếng này, giữa một thế giới rộng lớn hơn, vui vẻ hơn bởi những nhộn nhịp và màu sắc bên ngoài.
Từ cửa sổ nhìn ra là một công viên với một cái hồ nước lớn. Vịt và thiên nga đùa giỡn trên hồ trong lúc các trẻ em điều khiển cho những chiếc tàu nhỏ chạy trên mặt nước. Từng cặp tình nhân tay trong tay đi giữa những hàng bông mang các màu sắc của cầu vòng. Các cây cổ thụ lớn làm bình phong cho cảnh vật, thành phố hiện lên từ nơi xa thật đẹp...
Trong khi người ngồi bên cửa sổ diễn tả khung cảnh bên ngoài một cách tường tận, người nằm trên giường nọ nhắm nghiền mắt lại và mường tượng ra trong đầu những hình ảnh thật ngoạn mục này.
Có hôm, người ngồi bên cửa sổ diễn tả một dạ hội đang tiến hành bên ngoài. Tuy rằng người kia không nghe thấy được ban nhạc đang chơi, nhưng ông có thể tưởng tượng ra tất cả, nhờ cách diễn tả thật tỉ mỉ, trau chuốt của người bạn cùng phòng.
Rồi ngày qua ngày, đến một buổi sáng nọ, cô y tá đem nước tới phòng cho họ lau rửa đã bắt gặp tấm thân không còn hơi thở của người nằm bên cửa sổ. Ông đã thầm lặng ra đi trong giấc ngủ. Cô buồn bả gọi người tới mang xác ông đi.
Khi cảm thấy thời gian đã chín mùi, người bệnh còn lại xin phép cô y tá được chuyển sang cái giường nằm cạnh cửa sổ. Cô y tá đã vui lòng làm theo, và lo coh ông nằm được thoải mái rồi mới rời khỏi phòng.
Ông cố gắng dùng cùi chỏ để gượng dậy, thật chậm rãi và khó khăn, hồng đạt được cái nhìn đầu tiên qua cửa sổ này. Ông mừng thầm trong bụng vì sấp tận mắt nhìn thấy những điều ông đã từng được nghe tường thuật lại. Ông nhỏm người lên, xoay qua phía cửa sổ : ông chỉ thấy duy nhất có một bức tường !!!
Ông gọi cô y tá tới hỏi tại sao người bạn cùng phòng lúc trước của ông đã có thể diễn tả cho ông những cảnh vật thật tuyệt vời thì cô y tá cho ông biết là người bạn đó của ông vốn bị mù, và chính bức tường này ôngta cũng không thể thấy được. Cô ta nói tiếp "có lẽ ông ta chỉ muốn an ủi và cổ vũ cho ông thôi"...
Đem vui vẻ tới coh người khác là một hạnh phúc lớn, cho dù hoàn cảnh của mình ra sao.
Sự đau buồn khi dãddu*ợc chia sẻ thì còn lại phân nửa sự đau buồn; nhưng niềm vui, một khi được chia sẻ, sẽ trở thành lớn hơn...
(Không biết tác giả)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
Thật khó mà biết được??[sm=6.gif]
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
