Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Dòng Sông Đứng Lại - Trần Mộng Tú

4 trả lời, 1.238 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-28 15:28:14Ct.Ly>
Dòng Sông Đứng Lại
Trần Mộng Tú


Buổi tối của một ngày đầu tháng 8 năm 1969, khi tôi đang ngồi xem những tấm ảnh màu


Đã mang vào thư viện

Cảm ơn chị Việt Dương Nhân

Chúc vui

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
.


Đọc tâm sự Cô Trần Mộng Tú mà khóc lúc nào, buồn quá.
Cảm ơn Cô Việt Dương Nhân đem vào diễn đàn.


sóng trăng


.
Đăng nhập để trả lời
0
Câu truyện buồn quá, cám ơn nhe cô 7, câu truyện nói lên sự mất mát của con người trong cuộc chiến, hy vọng lớp trẻ hiểu thêm được về chiến tranh, 1 phần của cái giá phải trả cho cuộc chiến, một bài học cho ta suy nghĩ về chiến tranh
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi cô 7.
Hôm nay thực sự tình cờ đọc những bài cô 7 viết...và cũng đồng cảm với cô 7.....cuộc sống sao cứ làm khổ nhau mãi...khi mà ai cũng đi tìm cho mình 1 Hanh Phúc...nhưng ít ai biết chấp nhận hôm nay đây...đó là 1 Hạnh Phúc...có lẽ cô 7 chắc cũng đã từng long đong,lận đận với mọi chuyện...đã qua hết những đau khổ,cay đắng,chua xót của đời thường...và rồi..."Chín bỏ làm Mười".................Chân-Thiện-Mỹ............
................
Nghe Đâu đó...".....Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước.
Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được
. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi.
Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...........................................!"
colorado

Trích đoạn: vấn vương

Câu truyện buồn quá, cám ơn nhe cô 7, câu truyện nói lên sự mất mát của con người trong cuộc chiến, hy vọng lớp trẻ hiểu thêm được về chiến tranh, 1 phần của cái giá phải trả cho cuộc chiến, một bài học cho ta suy nghĩ về chiến tranh

Đọc tâm sự Cô Trần Mộng Tú mà khóc lúc nào, buồn quá.
Cảm ơn Cô Việt Dương Nhân đem vào diễn đàn.


sóng trăng


7 xin mạn phép thay mặt tác giả Trần Mộng Tú - chân thành cảm ơn ST, VV & Colorado đã vào chia sẻ.
Hy vọng tác giả TMT sẽ ghé ngang đây [:)]
Chúc tất cả an vui
7_nn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi cô 7.
Hôm nay thực sự tình cờ đọc những bài cô 7 viết...và cũng đồng cảm với cô 7.....cuộc sống sao cứ làm khổ nhau mãi...khi mà ai cũng đi tìm cho mình 1 Hanh Phúc...nhưng ít ai biết chấp nhận hôm nay đây...đó là 1 Hạnh Phúc...có lẽ cô 7 chắc cũng đã từng long đong,lận đận với mọi chuyện...đã qua hết những đau khổ,cay đắng,chua xót của đời thường...và rồi..."Chín bỏ làm Mười".................Chân-Thiện-Mỹ............
................
Nghe Đâu đó...".....Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước.
Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được
. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi.
Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...........................................!"
mailbo123@yahoo.com
Đăng nhập để trả lời
0