40 tuổi nhưng “lông bông” như một anh chàng 20. Chấp nhận thiệt thòi đủ thứ, từ tình yêu đôi lứa cho đến thu nhập của bản thân, chỉ vì hai lý do: cho thỏa nỗi đam mê và sống không thẹn với lòng.
Đó là câu chuyện của Nguyễn Đình Minh, cựu vô địch chạy 100m của VN trong gần trọn một thập niên...
Ngã rẽ cuộc đời…
Tôi và Minh bắt đầu câu chuyện bằng một kỷ niệm cách đây 20 năm. Ngày ấy, bóng đá phong trào ở TP.HCM phát triển rất mạnh. Cơ quan xí nghiệp nào gần như cũng có một đội bóng để giao lưu với nhau. Báo Tuổi Trẻ cũng thế. Nhưng mấy anh chàng phóng viên lẻo khẻo đá sao nổi. Vì thế, bao giờ trong những chuyến đi miền Tây, miền Đông đá giao hữu cũng có Nguyễn Đình Minh, Trần Như Hoài - hai VĐV chạy 100m hàng đầu quốc gia thời ấy. Bộ đôi đó cũng là cặp tiền đạo chủ chốt của Tuổi Trẻ hồi ấy.
Nói thật, chỉ nước chạy của họ thôi, cũng đủ làm thất điên bát đảo các cầu thủ đỉnh cao chứ khoan nói đến phong trào. Đã vậy, Minh lại có lối đá khá hay, có kỹ thuật điều khiển bóng khá tốt. Đi chơi với Tuổi Trẻ được vài lần, giám đốc Sở TDTT thành phố lúc ấy là ông Lê Bửu “sạc” cho một trận: “Các cậu có biết mình là tài sản thành phố, tài sản quốc gia không? Đi chơi thế bị chấn thương lấy ai làm nhiệm vụ?”.
Minh cười, mắt xa xăm hồi tưởng: “Ngày ấy vui nhỉ. Nhưng nghĩ lại cũng thấy mình quá nghiệp dư, chẳng có ý thức gì cả. Chỉ cần hậu vệ đội bạn ghét vì làm họ chạy theo bở hơi tai, đá xấu cho một phát thì hết đời”.
Khỏe thế, đá hay thế mà theo bóng đá chắc cũng đỡ khổ? Tôi hỏi và Minh bắt đầu kể về mình: “Hồi nhỏ đúng là tôi mê bóng đá lắm. Năm học lớp 8 ở Trường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 10, tôi đã đăng ký học đá bóng ở sân Kỵ Mã đấy chứ. Nhưng một biến cố của gia đình đã làm cuộc sống mình xáo trộn, đó là ngôi nhà của cha mẹ trên đường Nguyễn Tri Phương bị cháy. Cả gia đình xất bất xang bang nên mình cũng chẳng còn tâm trí đâu nữa mà đá với đấm”.
Anh chàng này hình như trời sinh ra là để dành cho thể thao. Vất vả cùng gia đình trong mấy năm liền để khắc phục biến cố, Minh quay trở lại chơi thể thao nhưng lần này là bóng ném, một môn khá thịnh thời ấy và có mặt dự giải A1 toàn thành chứ không đùa.
Nhưng, bến đỗ điền kinh thì phải đến năm học lớp 12. Giáo viên trong trường thấy Minh tướng tá ngon lành nên đưa vào đội tuyển Trường Nam Kỳ Khởi Nghĩa dự giải học sinh toàn thành. Tay ngang nhảy vào, nhưng Minh chớp ngay được một huy chương bạc. “Ngứa cổ hát chơi” như thế, nhưng các HLV năng khiếu của thành phố đã thấy ngay tiềm năng, và Nguyễn Đình Minh chính thức đặt chân vào làng điền kinh khi đã 18 tuổi.
Chỉ một năm thôi, Minh trở thành số một giải trẻ quốc gia. Và thêm hai năm nữa anh chính thức trở thành chàng trai chạy nhanh nhất VN. Suốt từ năm 1986-1994, Minh gần như không có đối thủ và đã trở thành kỷ lục gia VN với thành tích 10”5 (phá KLQG của Phạm Thế Triều - An Giang là 10”6).
Sau năm 1994, tuổi đã cao (28 tuổi), một lớp đàn em bắt đầu lên thay thế, nhưng Minh vẫn còn trụ thêm năm năm nữa, dù không là số một nhưng cũng chẳng bao giờ rơi khỏi tốp ba!
Cuộc đời này là cho điền kinh
Minh cầm tinh con ngựa (sinh 1966) nên chuyện chạy có vẻ quá hợp. Đã 40 tuổi, nhưng trông chẳng già đi là mấy. Vẫn mái tóc đinh như thuở nào. Thân hình không một chút mỡ thừa và đen thui đen thủi. Đơn giản bởi giã từ đời VĐV đỉnh cao, nhưng anh có bao giờ rời đường chạy. Chỉ có khác là ngày xưa trực tiếp thi đấu, còn bây giờ là dìu dắt lớp đàn em.
Một ngày làm việc của Minh bắt đầu từ 5g sáng. Khi mặt trời chưa tỏ mặt người, anh đã ra sân để huấn luyện các em VĐV năng khiếu kẹt giờ đi học buổi sáng. Sau lớp đầu kết thúc lúc 6g30, anh có vài giờ điểm tâm để rồi 9g lại bắt tay vào huấn luyện một lớp khác, và đến chiều lại thêm hai lớp nữa.
Không như nhiều VĐV hay HLV khác sớm chấp nhận dừng bước với những gì mình đã có, Minh không như vậy. Khi còn là VĐV, lúc bắt đầu xế chiều của phong độ, Minh đã tính tới chuyện tương lai cho mình. Đầu tiên là vùi đầu vào chuyện học để lấy bằng cử nhân ĐH TDTT. Làm HLV thời bây giờ mà không có ngoại ngữ là “chết”. Minh ý thức được chuyện đó nên cũng lao đầu vào, và bây giờ theo như anh tự đánh giá: “Chẳng giỏi giang gì đâu, tiếng Hoa thì trò chuyện được, còn tiếng Anh đảm bảo được chuyện đọc các tài liệu chuyên môn, có thể phiên dịch được cho các chuyên gia nước ngoài sang đây giảng dạy”.
Cứ thế, sau khi treo giày, công việc và học tập cứ xoay tròn Minh như một con vụ. 40 tuổi, nhưng Minh vẫn một mình một cõi đi về. Cả ngày, anh gần như chỉ tạt về nhà mỗi bữa cơm trưa cho ba mẹ yên lòng. Còn lại là ở suốt trên sân Thống Nhất. Lương bổng thì chẳng bao nhiêu, cộng tất tần tật lại được 2,5 triệu đồng. Trong khi các trường đại học dân lập săn đón anh và sẵn sàng trả mỗi tháng 7 triệu đồng.
Cái gì khiến Minh chấp nhận đánh đổi nhiều thứ như vậy? Một thoáng trầm ngâm, anh trả lời: “Thứ nhất là đã lỡ quá si mê điền kinh. Thứ hai, có sống trong nghề mới thấy mình không sống như thế thì thẹn với lòng lắm. Tôi kể anh nghe một câu chuyện như thế này: ở Củ Chi, có hai cô bé nay đã 12 tuổi và một người thầy dạy thể dục của Trường Lê Văn Thế tên là Nguyễn Tấn Đạt. Đã mấy năm nay, cứ vào sáng thứ bảy, anh Đạt dậy lúc 3g sáng đi đón hai cô học trò của mình, rồi cả ba thầy trò đáp xe buýt về sân Thống Nhất. Em gái tôi là Yến Phương (cũng là cựu vô địch quốc gia môn nhảy xa) nhận dạy hai cô bé ấy. Cả hai tranh thủ tập sáng, chiều thứ bảy rồi thêm sáng chủ nhật nữa, và trưa thì anh Đạt lại đi xe buýt xuống đón về. Trưa thứ bảy và tối chủ nhật, cả hai đều ăn cơm và ngủ lại nhà ba mẹ tôi. Đứng trước những con người như thế, anh em tôi không thể nào sống khác hơn, thẹn lắm…”.
Còn chuyện tình yêu? Minh cười cười kể: “Tôi cũng có ba mối tình vắt vai rồi đấy. Nhưng cuối cùng chẳng ai chịu nổi cái tính ham vui của tôi. Thôi thì đành vậy, số mình chắc chỉ có mỗi điền kinh yêu!”.
Sợ nhất chuyện đối nhân xử thế!
Sau một năm ròng rã nằm ở Nhổn để phụ trách tổ chạy cự ly ngắn, và đã thành công rực rỡ với chiếc HCV 100m của Vũ Thị Hương tại SEA Games 2005, Sở TDTT đã gọi Minh về để giao nhiệm vụ chủ nhiệm CLB điền kinh TP.HCM, nhằm chấn chỉnh lại môn thể thao “hoàng hậu” đang nát như tương.
Sau hơn nửa năm phụ trách, cái tôi thích nhất ở Minh là nội dung bản báo cáo tổng kết sau đại hội TDTT toàn quốc. Với điền kinh TP.HCM, tại đại hội vừa rồi được xem là có tiến bộ với ba HCV, đạt vị trí thứ hai toàn đoàn. Nhưng, trong báo cáo, Minh rất thẳng thắn khi cho rằng chiếc HCV 100m nam - Hoàng Thanh Việt là công lao phát hiện của anh Hinh, và chị Hương Thủy trực tiếp huấn luyện. Hai chiếc HCV còn lại của Thanh Hằng là công của Trung tâm 3. Không vơ công về mình và trút thất bại lên đầu kẻ khác - Minh đã làm được cái điều không dễ thấy trong làng thể thao hiện nay.
Sau hơn nửa năm làm nhiệm vụ quản lý, điều anh sợ nhất là gì? Không một chút ngần ngừ, Minh đáp: “Đó là cách đối nhân xử thế. Người VN mà, phụ trách toàn đàn anh với thầy mình , không khéo là “chết” như chơi. Mà nếu khéo quá, sợ mất lòng quá, cái gì cũng ngại hết thì làm sao đạt được hiệu quả. Ôi nhức cái đầu…”.
Nhưng tôi tin là Minh sẽ làm được. Nội cái cách anh hành xử mà tôi được nghe từ người khác là biết: số là trong giới HLV điền kinh đã tồn tại nhiều năm nay tình trạng một người ôm đồm hai ba việc. Sau khi được giao nhiệm vụ, Minh đề nghị ai chấp nhận theo nghề huấn luyện thì xin nghỉ các việc khác, và mới được hưởng khoản thù lao 1,35 triệu đồng cho công tác huấn luyện (ngoài lương). Người đầu tiên anh yêu cầu phải chọn một trong hai không ai khác chính là em mình. Và kế đến, anh cũng từ chối nhận khoản tiền này trong mấy tháng nay, khi quá bận công việc quản lý nên không trực tiếp huấn luyện được.
Nỗ lực hết mình vì nhiệm vụ mới này nhưng Minh vẫn đau đáu: “Mong sao sớm ổn định để quay lại công việc hướng dẫn các em nhỏ mà thôi”...
HUY THỌ
Đó là câu chuyện của Nguyễn Đình Minh, cựu vô địch chạy 100m của VN trong gần trọn một thập niên...
Ngã rẽ cuộc đời…
Tôi và Minh bắt đầu câu chuyện bằng một kỷ niệm cách đây 20 năm. Ngày ấy, bóng đá phong trào ở TP.HCM phát triển rất mạnh. Cơ quan xí nghiệp nào gần như cũng có một đội bóng để giao lưu với nhau. Báo Tuổi Trẻ cũng thế. Nhưng mấy anh chàng phóng viên lẻo khẻo đá sao nổi. Vì thế, bao giờ trong những chuyến đi miền Tây, miền Đông đá giao hữu cũng có Nguyễn Đình Minh, Trần Như Hoài - hai VĐV chạy 100m hàng đầu quốc gia thời ấy. Bộ đôi đó cũng là cặp tiền đạo chủ chốt của Tuổi Trẻ hồi ấy.
Nói thật, chỉ nước chạy của họ thôi, cũng đủ làm thất điên bát đảo các cầu thủ đỉnh cao chứ khoan nói đến phong trào. Đã vậy, Minh lại có lối đá khá hay, có kỹ thuật điều khiển bóng khá tốt. Đi chơi với Tuổi Trẻ được vài lần, giám đốc Sở TDTT thành phố lúc ấy là ông Lê Bửu “sạc” cho một trận: “Các cậu có biết mình là tài sản thành phố, tài sản quốc gia không? Đi chơi thế bị chấn thương lấy ai làm nhiệm vụ?”.
Minh cười, mắt xa xăm hồi tưởng: “Ngày ấy vui nhỉ. Nhưng nghĩ lại cũng thấy mình quá nghiệp dư, chẳng có ý thức gì cả. Chỉ cần hậu vệ đội bạn ghét vì làm họ chạy theo bở hơi tai, đá xấu cho một phát thì hết đời”.
Khỏe thế, đá hay thế mà theo bóng đá chắc cũng đỡ khổ? Tôi hỏi và Minh bắt đầu kể về mình: “Hồi nhỏ đúng là tôi mê bóng đá lắm. Năm học lớp 8 ở Trường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 10, tôi đã đăng ký học đá bóng ở sân Kỵ Mã đấy chứ. Nhưng một biến cố của gia đình đã làm cuộc sống mình xáo trộn, đó là ngôi nhà của cha mẹ trên đường Nguyễn Tri Phương bị cháy. Cả gia đình xất bất xang bang nên mình cũng chẳng còn tâm trí đâu nữa mà đá với đấm”.
Anh chàng này hình như trời sinh ra là để dành cho thể thao. Vất vả cùng gia đình trong mấy năm liền để khắc phục biến cố, Minh quay trở lại chơi thể thao nhưng lần này là bóng ném, một môn khá thịnh thời ấy và có mặt dự giải A1 toàn thành chứ không đùa.
Nhưng, bến đỗ điền kinh thì phải đến năm học lớp 12. Giáo viên trong trường thấy Minh tướng tá ngon lành nên đưa vào đội tuyển Trường Nam Kỳ Khởi Nghĩa dự giải học sinh toàn thành. Tay ngang nhảy vào, nhưng Minh chớp ngay được một huy chương bạc. “Ngứa cổ hát chơi” như thế, nhưng các HLV năng khiếu của thành phố đã thấy ngay tiềm năng, và Nguyễn Đình Minh chính thức đặt chân vào làng điền kinh khi đã 18 tuổi.
Chỉ một năm thôi, Minh trở thành số một giải trẻ quốc gia. Và thêm hai năm nữa anh chính thức trở thành chàng trai chạy nhanh nhất VN. Suốt từ năm 1986-1994, Minh gần như không có đối thủ và đã trở thành kỷ lục gia VN với thành tích 10”5 (phá KLQG của Phạm Thế Triều - An Giang là 10”6).
Sau năm 1994, tuổi đã cao (28 tuổi), một lớp đàn em bắt đầu lên thay thế, nhưng Minh vẫn còn trụ thêm năm năm nữa, dù không là số một nhưng cũng chẳng bao giờ rơi khỏi tốp ba!
Cuộc đời này là cho điền kinh
Minh cầm tinh con ngựa (sinh 1966) nên chuyện chạy có vẻ quá hợp. Đã 40 tuổi, nhưng trông chẳng già đi là mấy. Vẫn mái tóc đinh như thuở nào. Thân hình không một chút mỡ thừa và đen thui đen thủi. Đơn giản bởi giã từ đời VĐV đỉnh cao, nhưng anh có bao giờ rời đường chạy. Chỉ có khác là ngày xưa trực tiếp thi đấu, còn bây giờ là dìu dắt lớp đàn em.
Một ngày làm việc của Minh bắt đầu từ 5g sáng. Khi mặt trời chưa tỏ mặt người, anh đã ra sân để huấn luyện các em VĐV năng khiếu kẹt giờ đi học buổi sáng. Sau lớp đầu kết thúc lúc 6g30, anh có vài giờ điểm tâm để rồi 9g lại bắt tay vào huấn luyện một lớp khác, và đến chiều lại thêm hai lớp nữa.
Không như nhiều VĐV hay HLV khác sớm chấp nhận dừng bước với những gì mình đã có, Minh không như vậy. Khi còn là VĐV, lúc bắt đầu xế chiều của phong độ, Minh đã tính tới chuyện tương lai cho mình. Đầu tiên là vùi đầu vào chuyện học để lấy bằng cử nhân ĐH TDTT. Làm HLV thời bây giờ mà không có ngoại ngữ là “chết”. Minh ý thức được chuyện đó nên cũng lao đầu vào, và bây giờ theo như anh tự đánh giá: “Chẳng giỏi giang gì đâu, tiếng Hoa thì trò chuyện được, còn tiếng Anh đảm bảo được chuyện đọc các tài liệu chuyên môn, có thể phiên dịch được cho các chuyên gia nước ngoài sang đây giảng dạy”.
Cứ thế, sau khi treo giày, công việc và học tập cứ xoay tròn Minh như một con vụ. 40 tuổi, nhưng Minh vẫn một mình một cõi đi về. Cả ngày, anh gần như chỉ tạt về nhà mỗi bữa cơm trưa cho ba mẹ yên lòng. Còn lại là ở suốt trên sân Thống Nhất. Lương bổng thì chẳng bao nhiêu, cộng tất tần tật lại được 2,5 triệu đồng. Trong khi các trường đại học dân lập săn đón anh và sẵn sàng trả mỗi tháng 7 triệu đồng.
Cái gì khiến Minh chấp nhận đánh đổi nhiều thứ như vậy? Một thoáng trầm ngâm, anh trả lời: “Thứ nhất là đã lỡ quá si mê điền kinh. Thứ hai, có sống trong nghề mới thấy mình không sống như thế thì thẹn với lòng lắm. Tôi kể anh nghe một câu chuyện như thế này: ở Củ Chi, có hai cô bé nay đã 12 tuổi và một người thầy dạy thể dục của Trường Lê Văn Thế tên là Nguyễn Tấn Đạt. Đã mấy năm nay, cứ vào sáng thứ bảy, anh Đạt dậy lúc 3g sáng đi đón hai cô học trò của mình, rồi cả ba thầy trò đáp xe buýt về sân Thống Nhất. Em gái tôi là Yến Phương (cũng là cựu vô địch quốc gia môn nhảy xa) nhận dạy hai cô bé ấy. Cả hai tranh thủ tập sáng, chiều thứ bảy rồi thêm sáng chủ nhật nữa, và trưa thì anh Đạt lại đi xe buýt xuống đón về. Trưa thứ bảy và tối chủ nhật, cả hai đều ăn cơm và ngủ lại nhà ba mẹ tôi. Đứng trước những con người như thế, anh em tôi không thể nào sống khác hơn, thẹn lắm…”.
Còn chuyện tình yêu? Minh cười cười kể: “Tôi cũng có ba mối tình vắt vai rồi đấy. Nhưng cuối cùng chẳng ai chịu nổi cái tính ham vui của tôi. Thôi thì đành vậy, số mình chắc chỉ có mỗi điền kinh yêu!”.
Sợ nhất chuyện đối nhân xử thế!
Sau một năm ròng rã nằm ở Nhổn để phụ trách tổ chạy cự ly ngắn, và đã thành công rực rỡ với chiếc HCV 100m của Vũ Thị Hương tại SEA Games 2005, Sở TDTT đã gọi Minh về để giao nhiệm vụ chủ nhiệm CLB điền kinh TP.HCM, nhằm chấn chỉnh lại môn thể thao “hoàng hậu” đang nát như tương.
Sau hơn nửa năm phụ trách, cái tôi thích nhất ở Minh là nội dung bản báo cáo tổng kết sau đại hội TDTT toàn quốc. Với điền kinh TP.HCM, tại đại hội vừa rồi được xem là có tiến bộ với ba HCV, đạt vị trí thứ hai toàn đoàn. Nhưng, trong báo cáo, Minh rất thẳng thắn khi cho rằng chiếc HCV 100m nam - Hoàng Thanh Việt là công lao phát hiện của anh Hinh, và chị Hương Thủy trực tiếp huấn luyện. Hai chiếc HCV còn lại của Thanh Hằng là công của Trung tâm 3. Không vơ công về mình và trút thất bại lên đầu kẻ khác - Minh đã làm được cái điều không dễ thấy trong làng thể thao hiện nay.
Sau hơn nửa năm làm nhiệm vụ quản lý, điều anh sợ nhất là gì? Không một chút ngần ngừ, Minh đáp: “Đó là cách đối nhân xử thế. Người VN mà, phụ trách toàn đàn anh với thầy mình , không khéo là “chết” như chơi. Mà nếu khéo quá, sợ mất lòng quá, cái gì cũng ngại hết thì làm sao đạt được hiệu quả. Ôi nhức cái đầu…”.
Nhưng tôi tin là Minh sẽ làm được. Nội cái cách anh hành xử mà tôi được nghe từ người khác là biết: số là trong giới HLV điền kinh đã tồn tại nhiều năm nay tình trạng một người ôm đồm hai ba việc. Sau khi được giao nhiệm vụ, Minh đề nghị ai chấp nhận theo nghề huấn luyện thì xin nghỉ các việc khác, và mới được hưởng khoản thù lao 1,35 triệu đồng cho công tác huấn luyện (ngoài lương). Người đầu tiên anh yêu cầu phải chọn một trong hai không ai khác chính là em mình. Và kế đến, anh cũng từ chối nhận khoản tiền này trong mấy tháng nay, khi quá bận công việc quản lý nên không trực tiếp huấn luyện được.
Nỗ lực hết mình vì nhiệm vụ mới này nhưng Minh vẫn đau đáu: “Mong sao sớm ổn định để quay lại công việc hướng dẫn các em nhỏ mà thôi”...
HUY THỌ