Một vị giáo sư được xem là danh tiếng, cuối đời sự nghiệp đi đến đâu dù trên giảng đường hay lúc chuyện bông phèng, đều giả lả rằng: - Khi còn trẻ thì thỉnh giáo linh tinh học, đến bây giờ thì đi giảng sinh tự học. Lớp trẻ cười thích thú với những gì ông nói về cuộc sống, quan hệ nhân quần rất mang màu sắc triết học: Bên phải có nghĩa là không phải bên trái, mà phải trái là quy ước do quan niệm, quan niệm cũng có thể thay đổi, vậy nên trái phải cũng chả là cái quái gì cả. Ông bảo mọi người hãy nhìn vào cái gương mà xem: Bên phải ta ở ngoài là bên trái trong gương, mà cái người ta thấy bên trái trong gương mới đúng là bên phỉa của nó. "Nó" là ai? vừa là ta mà không phải là ta. Đập cái gương đi không còn "nó" nữa nhưng ta vẫn còn, nhưng nếu không còn nó thì ta biết ta như thế nào?
Gần đây ông bị tai nạn xe máy cái chân đi thập thọt. Người ta đến thăm hỏi. Ông trách cái đứa tông xe vào ông và than thở: -"Chẳng còn phải trái gì nữa cả". Mọi người nghe nhớ lại câu chuyện ông vẫn giả lả nên đều cười rất vui vẻ, nghĩ là ông tự khôi hài để làm nhẹ cái tai nạn của chính ông. Bây giờ chân phải, chân trái của ông chả có ý nghĩa gì, có gọi bằng gì cũng chỉ là đôi chân thập thọt mà thôi.
Nguồn: Trích "Bàn về văn hoá ứng xử của người Việt Nam"
Gần đây ông bị tai nạn xe máy cái chân đi thập thọt. Người ta đến thăm hỏi. Ông trách cái đứa tông xe vào ông và than thở: -"Chẳng còn phải trái gì nữa cả". Mọi người nghe nhớ lại câu chuyện ông vẫn giả lả nên đều cười rất vui vẻ, nghĩ là ông tự khôi hài để làm nhẹ cái tai nạn của chính ông. Bây giờ chân phải, chân trái của ông chả có ý nghĩa gì, có gọi bằng gì cũng chỉ là đôi chân thập thọt mà thôi.
Nguồn: Trích "Bàn về văn hoá ứng xử của người Việt Nam"
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.