Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

Jokes by Hoàng TN and friends

105 trả lời, 3.985 lượt xem — Trang 1 / 4
Bài thơ đầu đời...

Thú thật là tui có một cái tật có thể coi là dở hơi trong cái thời buổi ngày nay, đó là cái tật... iu thơ. Cái tật đó có nguyên nhân sâu xa từ hồi bé tí khi còn đang học lớp Một lận. Cô giáo dạy tui hùi đó hẳn cũng rất iu thơ. Cô dạy tui bài thơ đầu tiên trong đời iu thơ của tui, cái đời iu thơ dở hơi ngớ ngẩn bắt đầu từ lúc đó và kéo dài mãi mãi về sau này. Bài thơ đó là một bài thơ lục bát, được in trong sách giáo khoa thời đó đàng hoàng nhá. Giọng cô đọc lên bổng xuống trầm, tui nghe say mê quá trời luôn. Chính giọng đọc ngân nga của cô đã khiến tui bắt đầu iu thơ từ đó. Bài thơ đó thế này:

Con ruồi đậu ở thùng phân
Rồi bay lên đậu thức ăn đồ dùng
Đem theo bao giống vi trùng
Làm ta mang bệnh vô cùng hiểm nguy.


Đó là bài thơ tui tiếp xúc đầu tiên trong đời iu thơ và còn iu nó... cho tới ngày nay. Một đôi khi, trong những cuộc nhậu vui với anh em bè bạn, chúng tôi cao hứng nói chuyện văn thơ. Và thế là tui lại đọc bài thơ iu dấu thời thơ ấu của tui ra cho tụi bạn thưởng thức. Quái đản, thằng nào cũng bịt mũi kiu: "Thui thui... để tụi tui ăn..." Mấy thằng khùng quá... bài thơ này làm gì có cái gì mà... ăn?

Thiệt kỳ cục! Sao con người ta lại có thể hờ hững quay lưng lại với một bài thơ tuyệt diệu, một bài thơ... dấu ấn đầu đời, một bài thơ... của tuổi ấu thơ như vậy?

Thiệt kỳ cục! Thiệt... hết biết! [:D]

Hoàng TN
Đăng nhập để trả lời
0
Tui hay lang thang trên net chơi, bạ chỗ nào vui là sà vào chỗ đó cà giỡn một chốc. Một lần thò mũi vào một diễn đàn trong nước, thấy có một cái topic hay hay thảo luận về vấn đề có nên treo cờ và chào cờ mỗi sáng thứ Hai đầu tuần không? Đại để là cũng vui, nhưng tôi hổng nghĩ là họ treo cờ vàng ba sọc mà là cờ đỏ sao vàng. Với tui thì cái màu trên quốc kỳ màu nào cũng giống nhau, hình như tui bị mù màu với quốc kỳ thì phải. Có thể là bịnh tui sẽ khỏi nếu sau này cả hai cái màu vàng đỏ trên hai lá quốc kỳ nó hợp lại thành một quả màu xanh hì hì... (kidding) Lại kể chuyện cái diễn đàn ấy, mọi người talk kinh lắm, nhiệt tâm bài tỏ tinh thần ái quốc. Tui nghe mà nhiệt huyết muốn nổi lên theo rần rần. Tui mới định phát biểu là tui muốn đề nghị sáng nào cũng chào cờ đi cho nó máu, cứ gì phải mỗi sáng thứ Hai. Nhưng tui lại bị cái tật dở hơi là khoái thơ thẩn, khoái nghịch chữ bẻ câu. Thế là tui viết bốn câu cóc nhái thế này:

Ta chào cờ mỗi bình minh thức dậy
Hạnh phúc sao luôn thấy bé ở bên
Ta yêu bé như tình yêu đất nước
Chào cờ xong rồi lại yêu bé nhiều thêm.


Ấy là tui học theo phong cách thơ Tố Hữu đấy, cái cụ ngày xưa viết "trái tim anh chia ba phần tươi đỏ, anh dành riêng cho đất nước phần nhiều, phần cho thơ và phần để em yêu..." í mà. Đại để là tui có cái lòng và cái nhiệt huyết như thế. Nhưng thật kỳ cục, cái bài thơ "theo bước chân tiền bối" của tui bị phản đối rầm rầm, với lý do là... mature content, là... XXX-related, là... thiếu nghiêm túc, là... không có tính xây dựng. Tui căng mắt ra đọc lại những gì mình viết, nào có thấy gì đâu ngoài một tình iu đất nước nồng nàn. Xời, nếu iu được đất nước như iu được bé nhà tui thì khỏi phải nói nhá, đời so iu nước được như thế chắc chẳng có bao nhiêu người. Vậy là tui phản đối quyết liệt để bảo vệ câu thơ bốn con cóc iu dấu ấy của tui, và hậu quả là bài thì bị del, còn nick bị treo hai tuần.

Kỳ cục vậy đấy. Iu nước mà cũng hổng cho nữa, tức vãi tè...
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi mở cái thread này ra để kiếm chỗ vui chơi. Các bằng hữu nào nhã hứng tham gia thì... welcome lắm lắm. Có điều chủ đề thread này là những bài viết chúng ta sáng tác hay chế tác, còn những bài sưu tầm dạng COPY-PASTE vốn đã có những thread của các bằng hữu bên cạnh.

Cám ơn các bạn đã đọc hai... cục văn bên trên của tôi và hy vọng được mọi người cùng hưởng ứng nữa. BR to all. [;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Ờ những điều HTN nói cũng hay ha,nhưng mà cho NP nói ké nha để topic ở đây hình như lạc đề a bạn vào thử phòng tán dóc hay nhât kí online thì được a [8D]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NhiepPhong

Ờ những điều HTN nói cũng hay ha,nhưng mà cho NP nói ké nha để topic ở đây hình như lạc đề a bạn vào thử phòng tán dóc hay nhât kí online thì được a [8D]


Ồ vậy hả? Tui mới vô chơi, cũng ít để ý cây thư mục của forum. Nhưng hình như ở đây... truyện vui mà, cứ để nó lại đây có sao không? Hoặc là các mod thấy không hợp thì move một phát ra chỗ nào hợp lý hơn rồi PM cho tui biết.
Đăng nhập để trả lời
0
Trồng cây gì? Nuôi con gì?

Có một vị lãnh đạo hàng top tại VN đi tới tỉnh nào cũng đặt câu hỏi: "Muốn dân giàu chúng ta phải nghĩ: Trồng cây gì? Nuôi con gì?".

Đám anh em tụi tôi ngồi nhậu đều nhận thấy câu hỏi rất chí lý. Thế là cả đám xúm vào bàn luận. Sau một hồi tranh cãi kịch liệt, cuối cùng tất cả mọi người cùng đi tới nhất trí cuối cùng, không một lời phản đối. Đó là: Đất này, muốn giàu chỉ có...

Nuôi con ca-ve
Trồng cây thuốc phiện


[:D][:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Hello
Xin chào cả làng cả xóm.....lang băm chẳng biết Hoàng TN là ai.....chàng vào nhầm cửa hay đúng cửa , dù là Thơ gỉ gì gi ....Không thành vấn đề.....hi hi....thấy anh bạn tới xóm Tám chơi và có tinh thần ui thơ là ok rồi....bà con xóm tám này cũng là những thành phần hiệp chủng quốc cả mà.....(trông thấy nhau là quí....trông thí ví nhau là mừng.....) vì ví xẹp sao mà mời nhau vào quán nhậu được phải không? và vào quán nhậu thì dĩ nhiên là phải khác , phải vẽ cho nhau những hương vị ngọt ngào mà nhậu cho sướng cái miệng , mà hò hét cho thơ nhẩy chồm chồm khắp nhà chủ quán há.....Cho chủ quán dọn dẹp mệt luôn há....
Để mừng cho cái ngày hội ngộ này..Lang băm Tống gian xin mời Hoàng TN một ly khai vị nha....Chúc vui vẻ ,đoàn kết và thả lòng yêu...Thơ.....[:D]nào xin mời tất cả bà con cùng nhau cụng ly nào...zdô....zdô...[:D]Lang Băm





http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-22 23:47:28vũkimThanh>
Trích đoạn: Hoang TN

Trồng cây gì? Nuôi con gì?

Có một vị lãnh đạo hàng top tại VN đi tới tỉnh nào cũng đặt câu hỏi: "Muốn dân giàu chúng ta phải nghĩ: Trồng cây gì? Nuôi con gì?".

Đám anh em tụi tôi ngồi nhậu đều nhận thấy câu hỏi rất chí lý. Thế là cả đám xúm vào bàn luận. Sau một hồi tranh cãi kịch liệt, cuối cùng tất cả mọi người cùng đi tới nhất trí cuối cùng, không một lời phản đối. Đó là: Đất này, muốn giàu chỉ có...

Nuôi con ca-ve
Trồng cây thuốc phiện


[:D][:D][:D]



(Nuôi con Ca-ve )
Trồng cây thuốc phiện )

Toàn dân đều nghiện
Lấy gì nuôi nhau ?
Ðất nước buồn đau
Xuống hố cả nút
Ca -ve thậm thụt
Xám má xanh môi
Ăn không ngồi rồi
Đĩ dài đĩ rạc
Loạn tình bạc ác
Trấn lột lưu manh
Thế giới tan tành
Hơn bom nguyên tử ….[:D]

Lang băm Tống Gian
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Hoang TN

Tui hay lang thang trên net chơi, bạ chỗ nào vui là sà vào chỗ đó cà giỡn một chốc. Một lần thò mũi vào một diễn đàn trong nước, thấy có một cái topic hay hay thảo luận về vấn đề có nên treo cờ và chào cờ mỗi sáng thứ Hai đầu tuần không? Đại để là cũng vui, nhưng tôi hổng nghĩ là họ treo cờ vàng ba sọc mà là cờ đỏ sao vàng. Với tui thì cái màu trên quốc kỳ màu nào cũng giống nhau, hình như tui bị mù màu với quốc kỳ thì phải. Có thể là bịnh tui sẽ khỏi nếu sau này cả hai cái màu vàng đỏ trên hai lá quốc kỳ nó hợp lại thành một quả màu xanh hì hì... (kidding) Lại kể chuyện cái diễn đàn ấy, mọi người talk kinh lắm, nhiệt tâm bài tỏ tinh thần ái quốc. Tui nghe mà nhiệt huyết muốn nổi lên theo rần rần. Tui mới định phát biểu là tui muốn đề nghị sáng nào cũng chào cờ đi cho nó máu, cứ gì phải mỗi sáng thứ Hai. Nhưng tui lại bị cái tật dở hơi là khoái thơ thẩn, khoái nghịch chữ bẻ câu. Thế là tui viết bốn câu cóc nhái thế này:

Ta chào cờ mỗi bình minh thức dậy
Hạnh phúc sao luôn thấy bé ở bên
Ta yêu bé như tình yêu đất nước
Chào cờ xong rồi lại yêu bé nhiều thêm.


Ấy là tui học theo phong cách thơ Tố Hữu đấy, cái cụ ngày xưa viết "trái tim anh chia ba phần tươi đỏ, anh dành riêng cho đất nước phần nhiều, phần cho thơ và phần để em yêu..." í mà. Đại để là tui có cái lòng và cái nhiệt huyết như thế. Nhưng thật kỳ cục, cái bài thơ "theo bước chân tiền bối" của tui bị phản đối rầm rầm, với lý do là... mature content, là... XXX-related, là... thiếu nghiêm túc, là... không có tính xây dựng. Tui căng mắt ra đọc lại những gì mình viết, nào có thấy gì đâu ngoài một tình iu đất nước nồng nàn. Xời, nếu iu được đất nước như iu được bé nhà tui thì khỏi phải nói nhá, đời so iu nước được như thế chắc chẳng có bao nhiêu người. Vậy là tui phản đối quyết liệt để bảo vệ câu thơ bốn con cóc iu dấu ấy của tui, và hậu quả là bài thì bị del, còn nick bị treo hai tuần.

Kỳ cục vậy đấy. Iu nước mà cũng hổng cho nữa, tức vãi tè...


Chuyện kể hồi thực dân Pháp xâm lược Việt Nam. Pháp đã lật đổ triều đình Nguyễn rất dễ dàng nhưng lòng dân thì căm phẫn vô cùng không chịu khất phục. Để bắt những kẻ cứng đầu phải quy phục, Pháp đã đi khắp các thôn làng bắt hết những nhà nho yêu nước và tập trung họ ở Ngọ môn. Thực dân Pháp bắt họ phải cúi đầu chào lá cờ ba sọc của mình, nếu ai không chịu sẽ bị chém đầu làm gương. Hơn 50 nhà nho yêu nước bị bắt ra ngọ môn hôm đó đều rất căm phẫn vô cùng không chịu khuất phục. Họ lần lượt bị đem ra chém đầu chỉ còn lại 3 nhà nho là chịu quỳ gối trước lá cờ ba sọc của Pháp. Sự kiện này đã gây nên nỗi căm phẫn vô cùng trong lòng dân chúng Việt Nam lúc bấy giờ.
Sau này mới biết Trong số 3 nhà nho cúi đầu chào lá cờ ba sọc của Pháp hôm đó có cụ Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn Thái Học và cụ Nguyễn Sinh Sắc sau này là cha của Hồ Chí Minh vĩ đại. [:D]

Hơ hơ...cúi đầu trước cí cờ có ý nghĩa zì chớ, trong lòng có phục or ko mí nà quan trong bác H nờ

E hèm...ngồi bùn R nghĩ chuyện tám chơi thui à các bác đừng mất công tìm hỉu lịch sử nha nó ko có trong đó đâu [:D]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-22 23:51:52vũkimThanh>
Trích đoạn: Ran

Trích đoạn: Hoang TN

Tui hay lang thang trên net chơi, bạ chỗ nào vui là sà vào chỗ đó cà giỡn một chốc. Một lần thò mũi vào một diễn đàn trong nước, thấy có một cái topic hay hay thảo luận về vấn đề có nên treo cờ và chào cờ mỗi sáng thứ Hai đầu tuần không? Đại để là cũng vui, nhưng tôi hổng nghĩ là họ treo cờ vàng ba sọc mà là cờ đỏ sao vàng. Với tui thì cái màu trên quốc kỳ màu nào cũng giống nhau, hình như tui bị mù màu với quốc kỳ thì phải. Có thể là bịnh tui sẽ khỏi nếu sau này cả hai cái màu vàng đỏ trên hai lá quốc kỳ nó hợp lại thành một quả màu xanh hì hì... (kidding) Lại kể chuyện cái diễn đàn ấy, mọi người talk kinh lắm, nhiệt tâm bài tỏ tinh thần ái quốc. Tui nghe mà nhiệt huyết muốn nổi lên theo rần rần. Tui mới định phát biểu là tui muốn đề nghị sáng nào cũng chào cờ đi cho nó máu, cứ gì phải mỗi sáng thứ Hai. Nhưng tui lại bị cái tật dở hơi là khoái thơ thẩn, khoái nghịch chữ bẻ câu. Thế là tui viết bốn câu cóc nhái thế này:

Ta chào cờ mỗi bình minh thức dậy
Hạnh phúc sao luôn thấy bé ở bên
Ta yêu bé như tình yêu đất nước
Chào cờ xong rồi lại yêu bé nhiều thêm.


Ấy là tui học theo phong cách thơ Tố Hữu đấy, cái cụ ngày xưa viết "trái tim anh chia ba phần tươi đỏ, anh dành riêng cho đất nước phần nhiều, phần cho thơ và phần để em yêu..." í mà. Đại để là tui có cái lòng và cái nhiệt huyết như thế. Nhưng thật kỳ cục, cái bài thơ "theo bước chân tiền bối" của tui bị phản đối rầm rầm, với lý do là... mature content, là... XXX-related, là... thiếu nghiêm túc, là... không có tính xây dựng. Tui căng mắt ra đọc lại những gì mình viết, nào có thấy gì đâu ngoài một tình iu đất nước nồng nàn. Xời, nếu iu được đất nước như iu được bé nhà tui thì khỏi phải nói nhá, đời so iu nước được như thế chắc chẳng có bao nhiêu người. Vậy là tui phản đối quyết liệt để bảo vệ câu thơ bốn con cóc iu dấu ấy của tui, và hậu quả là bài thì bị del, còn nick bị treo hai tuần.

Kỳ cục vậy đấy. Iu nước mà cũng hổng cho nữa, tức vãi tè...


Chuyện kể hồi thực dân Pháp xâm lược Việt Nam. Pháp đã lật đổ triều đình Nguyễn rất dễ dàng nhưng lòng dân thì căm phẫn vô cùng không chịu khất phục. Để bắt những kẻ cứng đầu phải quy phục, Pháp đã đi khắp các thôn làng bắt hết những nhà nho yêu nước và tập trung họ ở Ngọ môn. Thực dân Pháp bắt họ phải cúi đầu chào lá cờ ba sọc của mình, nếu ai không chịu sẽ bị chém đầu làm gương. Hơn 50 nhà nho yêu nước bị bắt ra ngọ môn hôm đó đều rất căm phẫn vô cùng không chịu khuất phục. Họ lần lượt bị đem ra chém đầu chỉ còn lại 3 nhà nho là chịu quỳ gối trước lá cờ ba sọc của Pháp. Sự kiện này đã gây nên nỗi căm phẫn vô cùng trong lòng dân chúng Việt Nam lúc bấy giờ.
Sau này mới biết Trong số 3 nhà nho cúi đầu chào lá cờ ba sọc của Pháp hôm đó có cụ Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn Thái Học và cụ Nguyễn Sinh Sắc sau này là cha của Hồ Chí Minh vĩ đại. [:D]

Hơ hơ...cúi đầu trước cí cờ có ý nghĩa zì chớ, trong lòng có phục or ko mí nà quan trong bác H nờ

E hèm...ngồi bùn R nghĩ chuyện tám chơi thui à các bác đừng mất công tìm hỉu lịch sử nha nó ko có trong đó đâu [:D]


Thế mới biết các cụ nhà ta cũng thâm nho thật...Lùi một bước để tiến lên ba bước là vậy.....Bọn giặc Pháp nó mà biết được cụ Nguyễn sinh Sắc sau này mà đẻ ra bác Hồ chí Minh thì chúng đã băm viên nhừ tử... chứ chẳng có chém đâu há.....[:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-22 15:39:34Ran>
Trích đoạn: Hoang TN

Bài thơ đầu đời...

Thú thật là tui có một cái tật có thể coi là dở hơi trong cái thời buổi ngày nay, đó là cái tật... iu thơ. Cái tật đó có nguyên nhân sâu xa từ hồi bé tí khi còn đang học lớp Một lận. Cô giáo dạy tui hùi đó hẳn cũng rất iu thơ. Cô dạy tui bài thơ đầu tiên trong đời iu thơ của tui, cái đời iu thơ dở hơi ngớ ngẩn bắt đầu từ lúc đó và kéo dài mãi mãi về sau này. Bài thơ đó là một bài thơ lục bát, được in trong sách giáo khoa thời đó đàng hoàng nhá. Giọng cô đọc lên bổng xuống trầm, tui nghe say mê quá trời luôn. Chính giọng đọc ngân nga của cô đã khiến tui bắt đầu iu thơ từ đó. Bài thơ đó thế này:

Con ruồi đậu ở thùng phân
Rồi bay lên đậu thức ăn đồ dùng
Đem theo bao giống vi trùng
Làm ta mang bệnh vô cùng hiểm nguy.


Đó là bài thơ tui tiếp xúc đầu tiên trong đời iu thơ và còn iu nó... cho tới ngày nay. Một đôi khi, trong những cuộc nhậu vui với anh em bè bạn, chúng tôi cao hứng nói chuyện văn thơ. Và thế là tui lại đọc bài thơ iu dấu thời thơ ấu của tui ra cho tụi bạn thưởng thức. Quái đản, thằng nào cũng bịt mũi kiu: "Thui thui... để tụi tui ăn..." Mấy thằng khùng quá... bài thơ này làm gì có cái gì mà... ăn?

Thiệt kỳ cục! Sao con người ta lại có thể hờ hững quay lưng lại với một bài thơ tuyệt diệu, một bài thơ... dấu ấn đầu đời, một bài thơ... của tuổi ấu thơ như vậy?

Thiệt kỳ cục! Thiệt... hết biết! [:D]



@ Hoàng có cái dấu ấn đầu đời với thơ thật đặc biệt ^_^

Con ruồi đậu ở thùng phân
Rồi bay lên đậu thức ăn đồ dùng
Đem theo bao giống vi trùng
Làm ta mang bệnh vô cùng hiểm nguy.


R cũng có một bài thơ có thể gọi là dấu ấn đầu đời của R khi biêt đến thơ ca. Bài này R biết nó từ lúc R còn nhỏ lúc R chưa biết mặt chữ à.

Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn


Hồi nhỏ nghe các bà các cô đọc thấy du dương như hát vậy và hình ảnh bông hoa sen rất đẹp nên R thix lắm. Bài thơ này về sau khi được học R mới thấy hết được cái đẹp của nó. R thấy rõ ràng trong bài thơ ko hề nói đến mùi thơm của hoa sen chỉ nói đến màu sắc rất đẹp của lá, hoa và nhuỵ sen... thế nhưng người đọc lại cảm nhận được mùi thơm của nó qua hình ảnh "hôi tanh mùi bùn" hi hi...lạ thật ..... nếu người ta chỉ chú ý vào bùn tanh thì sao thấy được bông hoa đẹp chớ nhỉ?

Đấy bài thơ đầu đời của R cũng đặc biệt á các bác. R cũng yêu văn thơ lắm...vì thế R mới vào hoạt động ở VNTQ vì đây đúng là một rừng thơ...đủ cây đủ loại...muôn màu...muôn hương...bạn vào VNTQ sinh hoạt thật đúng đó....chào mừng bạn đến xóm tám heo hút này. Ở đây dân cư thưa thớt nhưng vì thế cũng quý người lắm..làm bạn với pà kon xóm tám nhé Hoàng TN

RAN
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Hoang TN

Bài thơ đầu đời...

Thú thật là tui có một cái tật có thể coi là dở hơi trong cái thời buổi ngày nay, đó là cái tật... iu thơ. Cái tật đó có nguyên nhân sâu xa từ hồi bé tí khi còn đang học lớp Một lận. Cô giáo dạy tui hùi đó hẳn cũng rất iu thơ. Cô dạy tui bài thơ đầu tiên trong đời iu thơ của tui, cái đời iu thơ dở hơi ngớ ngẩn bắt đầu từ lúc đó và kéo dài mãi mãi về sau này. Bài thơ đó là một bài thơ lục bát, được in trong sách giáo khoa thời đó đàng hoàng nhá. Giọng cô đọc lên bổng xuống trầm, tui nghe say mê quá trời luôn. Chính giọng đọc ngân nga của cô đã khiến tui bắt đầu iu thơ từ đó. Bài thơ đó thế này:

Con ruồi đậu ở thùng phân
Rồi bay lên đậu thức ăn đồ dùng
Đem theo bao giống vi trùng
Làm ta mang bệnh vô cùng hiểm nguy.


Đó là bài thơ tui tiếp xúc đầu tiên trong đời iu thơ và còn iu nó... cho tới ngày nay. Một đôi khi, trong những cuộc nhậu vui với anh em bè bạn, chúng tôi cao hứng nói chuyện văn thơ. Và thế là tui lại đọc bài thơ iu dấu thời thơ ấu của tui ra cho tụi bạn thưởng thức. Quái đản, thằng nào cũng bịt mũi kiu: "Thui thui... để tụi tui ăn..." Mấy thằng khùng quá... bài thơ này làm gì có cái gì mà... ăn?

Thiệt kỳ cục! Sao con người ta lại có thể hờ hững quay lưng lại với một bài thơ tuyệt diệu, một bài thơ... dấu ấn đầu đời, một bài thơ... của tuổi ấu thơ như vậy?

Thiệt kỳ cục! Thiệt... hết biết! [:D]

Hoàng TN


Chào Hoàng TN.
Cũng là người xóm Tám , một cái xóm mật ít ruồi đông ,í lộn...,người ít tình đông , tui rất vui vì bạn đã sa ngã , í lộn nữa... , sa giá đến đây để chia sẻ buồn vui với cuộc đời của người xóm Tám !
Nếu bạn thú thật như lời trên kia (có cái tật dở hơi là iu thơ) thì bạn đã chọn đúng chỗ để thú tội rồi đó. Bởi vì ở đây cũng đại đa số là những kẻ "dở hơi" như vậy cả ,dĩ nhiên là kể cả tui. Mà "đồng bệnh tương lân" nên bạn đừng lo lạc lõng ha. [:D]

Đọc bài thơ _dấu ấn đầu đời của bạn kể ra thì cũng rất ấn tượng đấy , và cám ơn bạn đã gợi nhớ cho tui về thầy sinh vật khi ông cũng giảng về con ruồi cũng bằng thơ
"Con ruồi là vật hiểm nguy
Tám chân nó rất là vi trùng nhiều"

Suy cho cùng thì chúng ta phải cám ơn con ruồi _cái cội nguồn của những vần thơ ấn tượng_
bạn Hoàng TN nhỉ ![:D]

Còn nói về dấu ấn đầu đời của tui thì tui xin phép được kể : đó là vào khoảng những năm trong thập niên 80 ,khi ở VN vẫn còn chế độ bao cấp , phải dùng tem phiếu để mua nhu yếu phẩm ,dĩ nhiên đi đâu, mua gì cũng phải xếp hàng sớm (sợ hết phần mà) và dân tình ở khu phố tui quen tranh thủ đi sớm xếp hàng đến nỗi trở thành "bệnh nghề nghiệp" và truyền miệng nhau mấy câu thơ mà đến trẻ con cũng thuộc nằm lòng ,gọi là bài thơ "tiến lên"

Tiến lên ta quyết tiến lên
Tiến lên ta quyết lên trên hàng đầu
Hàng đầu chưa biết đi đâu
Đi đâu chưa biết cứ lên hàng đầu.


Vậy mà giờ đây ,sau bao nhiu năm tui vẫn phải cảm ơn cái tinh thần quả cảm xung kích của nhân dân khu phố tui (kế tục và phát huy truyền thống chiến đấu của cha ông) đã nảy sinh ra thơ cho tui biết iu thơ từ đó.
Cám ơn bạn ,mong bạn sẽ tiếp tục đến chơi (hay cất nhà ở luôn) [:D] với xóm Tám.
[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-23 00:03:48vũkimThanh>
DẤU ẤN CỦA LANG BĂM

Thấy các bạn kể ra cái nguồn tâm sự yêu thơ và những bài thơ đầu đời gây ấn tượng cho quãng đời niên thiếu làm cho Lang Băm cũng thấy nhớ lại cái kỷ niệm ban đầu mò mẫm vào Thơ , bài thơ đầu đời mà Lang Băm yêu thích …nó lại là bài thơ đầu tay của mình , mình vẫn gìn giữ nó như xưa, không hề sửa chữa và thay đổi gì cả ….Các bạn biết nó ra đời vào hoàn cảnh nào không ? Lang Băm xin chia sẻ với các bạn nhé …chuyện thật của cuộc đời mình trăm phần trăm đó …

Ngày ấy …Gia đình Lang Băm nghèo lắm , nhà lại đông anh em , thời kỳ chiến tranh ác liệt lại càng khó khăn hơn …Căn nhà thành phố mà cũng chẳng có khang trang gì cả , nhà bán mái lợp tôn xi măng , mùa hè thì nóng như thiêu như đốt , muà đông thì lạnh lẽo vô cùng …Những ngày mưa gió trong nhà ướt như ngoài sân …lớp nhớp tù túng …ấy vậy mà Lang Băm cũng chẳng buồn phiền lắm vì cảnh nghèo khó , nhìn xung quanh , hàng xóm láng giềng ai cũng nghèo như ai cho nên mình cũng tự an ủi mình mà sống …Ấy vậy mà Lang Băm thì rất thích phóng khoáng và rộng rãi , sống trong phạm vi chật hẹp , Lang Băm thường nghĩ sao chỗ này mình không có một khoảng không gian có chiều sâu để phóng tầm mắt ? sao chổ này tôi tối ,không có cái gì cho sang sáng lên một chút để đỡ u hoài ? Ồ phải rồi , phải có cái tranh hay ảnh nào đó trang trí cho cái khung cảnh nghèo nàn này không hạn hẹp và để cho hồn mình được vi vu đôi chút chứ ….Thế là Lang Băm quyết định phải tìm tranh ảnh mà treo lên …Nhưng khốn nỗi ngày đó rất khan hiếm , không có tranh ảnh đẹp bán đầy đường như bây giờ …tìm mãi mà không kiếm được bức nào có nội dung và kích thước vừa ý cả . Vậy chỉ có cách là tìm thuê họa sĩ nào đó vẽ dùm cho một bức mà thôi ….

Sau khi tìm hiểu và quen biết một anh họa sĩ ở thành phố , Lang băm mừng lắm . gom góp số tiền còn lại trong nhà và tìm anh thợ vẽ ngỏ ý muốn nhờ anh giúp đỡ vẽ dùm cho một bức tranh theo ý thích của mình ..
Người hoạ sĩ đó tên là Ninh , dáng người thấp lùn , mập mạp , nhưng rất máu mê …anh ta thấy mình có vẻ yêu thích tranh ảnh hội họa nên anh ta cũng vui vẻ nhận lời .Thế là hai người thoả thuận với nhau bắt đầu tiến hành vẽ tranh trong tuần tới . vì Mình muốn trang trí bức tranh trên bờ tường ở giữa nhà , nên họa sĩ phải tới nhà vẽ ngay lên tường …ngày đó kiếm được một khung toan cũng khó ,sẳn có cái khung bằng xi măng mà thợ nề đã kỳ công đắp sẵn từ trước , thôi thì cứ vẽ đại lên đó , chứ không nghĩ xa xôi sau này nhà cửa có thể thay đổi ,xây cất lại mà còn lưu giữ … Thế là cứ tiến hành công việc …vẽ … Bức tranh mà Lang Băm thích và yêu cầu vẽ là một bức tranh biển cả với những cơn sóng dữ dội …ngày ấy Lang Băm vào đời cũng gặp nhiều sóng gió nên trong hồn chỉ mơ màng tranh bão biển , sóng to gió lớn cho thoả chí trai …Như cảm thông với nỗi niềm của lớp người trẻ tuổi , anh họa sĩ kia cũng hết sức trổ tài ….vậy là như kế hoạch đã bàn , anh họa sĩ không có xe đạp nên Lang Băm chịu trách nhiệm chuyện đón đưa hàng ngày ….ngày nào sáng sớm Lang Băm cũng đã có mặt trong khi họa sĩ còn chưa ra khỏi giường , vì sợ tới trễ anh ta đi việc khác mất . thế là màn chờ đợi không biết nóng ruột diễn ra hàng ngày , khi họa sĩ dậy , lang Băm đèo anh đi ăn quà sáng , rồi đi uống cà phê thoải mái xong rồi mới đèo về nhà vẽ .trong khi vẽ thì nước Chanh , nước cam , thuốc lá phục vụ thả phanh …
Hoạ sĩ thấy chủ nhân nhiệt tình và mến mộ vậy thì cũng thấy mát lòng mát dạ , vẽ tới trưa , Lang băm lại lấy xe đạp đèo nhau lên phố ăn cơm tiệm , khi cơm rượu no say lại chở họa sĩ về nhà cho hoạ sĩ ngủ trưa , hai tiếng sau lại tới đón đi uống nước mát rồi mới về nhà vẽ cho tới chiều tối thì chở họa sĩ đi ăn cơm tiệm , bia rượu ngất ngư ….rồi mới đưa hoạ sĩ về nhà nghỉ …sáng hôm sau lại tiếp tục đón rước như thường lệ….Cứ như vậy đúng mười ngày thì hoàn thành bức tranh đó với hết sức cố gắng của họa sĩ . và sự tận tâm của chủ nhà ….Trong những lúc họa sĩ vẽ thì Lang Băm cũng chẳng thiết làm ăn gì cả , cứ ngồi xem chăm chú và rất ngạc nhiên thích thú khi những màu sắc được hòa tan , biến dạng theo bút vẽ , thỉnh thoảng hứng khởi lại đề nghị : anh có thể vẽ con sóng nổi mạnh hơn , to hơn nữa được không ?em thích bầu trời thêm giông tố nữa cho đã …Làm cho họa sĩ đôi khi cũng thấy bối rối ….

Lang băm đề nghị …anh không có lo ngại thời gian hay là tiền nong công xá , em chỉ cần anh vẽ thật đẹp cho em là em thích lắm anh ạ …Hai anh em cũng có vẻ tương đắc , vui vẻ …đến ngày thứ 10 thì anh đó nói tranh thế này thì xong rồi em ạ , anh đã hết sức mình rồi . Lang băm cũng rất trân trọng , mặc dù trong lòng có một vài chỗ trong tranh không được vừa ý , nhưng thấy họa sỹ nói vậy nên cũng không dám nói gì cả , vì Lang Băm hiểu được nghệ thuật còn do khả năng của con người ta nữa , có cái mình thích cũng không thể chiều lòng nhau được . Sau một chầu thịnh soạn ăn mừng bức tranh hoàn tất thì lang băm có nói : em có một món quà tinh thần tặng anh , vì trong những ngày anh vẽ em tự nhiên lại có cảm xúc viết mấy câu như sau không biết có thể gọi là thơ hay không , nhưng em thấy thốt lên từ đáy lòng mình , vừa nói Lang Băm vừa mở tờ giấy đã viết sẵn ra đọc :

Nét bút anh mềm mại
Xoay chuyển khắp hoàn cầu
Ta đi quanh thế giới
Bằng những bức tranh mầu
Ðời ta chẳng được giầu
Nhưng tâm hồn triệu phú
Thóang nhìn tranh đã đủ
Cho chúng ta gần nhau
Cuộc đời có quặn đau
Nhưng tình người không thiếu .

Sau khi đọc bài này cho anh nghe và trao tặng anh , anh hoạ sĩ rất vui và xúc động , khi Lang Băm ngỏ ý gửi anh tiền công vẽ , bao nhiêu thì Lang Băm cũng sẽ trả đầy đủ , vì khi vẽ bức tranh này, hình chữ nhật , kich thước khỏang 70cm x 90cm . không to lắm nên Lang Băm không cần phải thoả thuận giá tiền trước , mặc dù nghèo nhưng Lang Băm rất sòng phẳng , miễn là vẽ đẹp .bao nhiêu tiền cũng xong .
Anh họa sĩ bắt tay Lang băm thân mật nói : Nói thật với Thanh , anh đã đi vẽ nhiều nơi , nhưng chưa gặp ai đối xử với anh nhiệt tình và trân trọng anh đến thế , những khỏan tiền nong em chi tiêu từ hôm nọ tới nay anh nghĩ nó đã quá rất nhiều lần tiền công mà anh dự tính . thôi thì anh không lấy tiền của em nữa đâu mà anh muốn vẽ tặng em bức tranh này làm kỷ niệm em ạ .

Lang băm ngạc nhiên quá , một niềm vui bất ngờ , một tình cảm qúi báu hơn cả bạc vàng nữa .Lang băm nghèo , nhưng anh họa sĩ kia cũng chẳng giầu có gì hơn , nhà cửa cũng nghèo nàn xập xệ ,nên Lang Băm cũng áy náy không chịu như vậy , cố ép anh phải nhận tiền công , hai người cứ đẩy qua đẩy lại nắm tiền …đến nhăn nhúm . anh họa sĩ cũng không chịu nhận . sau cùng Lang Băm đành phải nhượng bộ cầm lại số tiền và hẹn anh ngày mai số tiền này anh em mình sẽ đập phá một chầu thật đã …
Hiện Lang Băm vẫn còn quan hệ với anh họa sĩ đó ..tình cảm anh em vẫn dạt dào không hề thay đổi , khi có dịp về chơi Lang Băm thường tìm tới nhà thăm hỏi và đàm đạo chuyện hội họa , anh ta cũng vẫn nhớ bài thơ Lang Băm viết tặng ngày nào …
Duy chỉ có một điều khác là sau ngày vẽ bức tranh đó , Lang Băm phải tự cầm bút mầy mò học hỏi , mình phải vẽ tranh cho mình để trang trí nhà cửa và thỏa mãn với hồn mình …Lang Băm bước vào con đường thơ ca và hội họa từ đó ….

Lang Băm vũ kim Thanh
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
hic nhìn chống mặt hoa mắt hic hic SC tui xin dc xỉu đây [X(]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

hic nhìn chống mặt hoa mắt hic hic SC tui xin dc xỉu đây [X(]


Ối giời ơi là giời ...ai mà nằm ngất xỉu giữa đường vậy cà.....bà con ơi gọi xe cấp cúu mau... mau...sao mà trông người quen quen thế kia chứ....chở mau tới phòng mạch của lang băm nha....mở hết tốc độ nha....[:D]

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: vũkimThanh

Trích đoạn: saochoihelen

hic nhìn chống mặt hoa mắt hic hic SC tui xin dc xỉu đây [X(]


Ối giời ơi là giời ...ai mà nằm ngất xỉu giữa đường vậy cà.....bà con ơi gọi xe cấp cúu mau... mau...sao mà trông người quen quen thế kia chứ....chở mau tới phòng mạch của lang băm nha....mở hết tốc độ nha....[:D]





dạ dạ em xin thưa em đã tỉnh rùi ko cần đưa vào phòng mạch bác lang đâu ạ em sợ có đi ko có về ạ thôi em xin kếiu ạ tỉnh rùi nghe là tỉnh lun
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: saochoihelen

Trích đoạn: vũkimThanh

Trích đoạn: saochoihelen

hic nhìn chống mặt hoa mắt hic hic SC tui xin dc xỉu đây [X(]


Ối giời ơi là giời ...ai mà nằm ngất xỉu giữa đường vậy cà.....bà con ơi gọi xe cấp cúu mau... mau...sao mà trông người quen quen thế kia chứ....chở mau tới phòng mạch của lang băm nha....mở hết tốc độ nha....[:D]





dạ dạ em xin thưa em đã tỉnh rùi ko cần đưa vào phòng mạch bác lang đâu ạ em sợ có đi ko có về ạ thôi em xin kếiu ạ tỉnh rùi nghe là tỉnh lun


Xe đang chạy hết ga rồi....tỉnh thì cũng cứ nằm yên đó... cứ ngất tiếp cho nó trọn giấc nha....tý nữa sang phòng mạch xét sau nha.....Tài xế...vọt lẹ...[:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: vũkimThanh

[



dạ dạ em xin thưa em đã tỉnh rùi ko cần đưa vào phòng mạch bác lang đâu ạ em sợ có đi ko có về ạ thôi em xin kếiu ạ tỉnh rùi nghe là tỉnh lun


Xe đang chạy hết ga rồi....tỉnh thì cũng cứ nằm yên đó... cứ ngất tiếp cho nó trọn giấc nha....tý nữa sang phòng mạch xét sau nha.....Tài xế...vọt lẹ...[:D]



bác ui thương tình bác cho em xuống đi ạ em tỉnh rùi mừ đợi vô tới phòng mạch là em còn đường napò mà ra mấy thằng chồng mới cưới ai sai còn mấy cí áo quang đẹp lắm bác cho em xuống em xin biếu bác làm quà ạ [&amp;:]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

Trích đoạn: vũkimThanh

[



dạ dạ em xin thưa em đã tỉnh rùi ko cần đưa vào phòng mạch bác lang đâu ạ em sợ có đi ko có về ạ thôi em xin kếiu ạ tỉnh rùi nghe là tỉnh lun


Xe đang chạy hết ga rồi....tỉnh thì cũng cứ nằm yên đó... cứ ngất tiếp cho nó trọn giấc nha....tý nữa sang phòng mạch xét sau nha.....Tài xế...vọt lẹ...[:D]



bác ui thương tình bác cho em xuống đi ạ em tỉnh rùi mừ đợi vô tới phòng mạch là em còn đường napò mà ra mấy thằng chồng mới cưới ai sai còn mấy cí áo quang đẹp lắm bác cho em xuống em xin biếu bác làm quà ạ [&amp;:]


Quái lạ cái nhà cô này....xe đang chạy nhanh thế mà đòi xuống....phanh lại khẩn cấp lộn cổ xuống ruộng còn chết sớm nữa...ấy đấy.....đấy nói lộn cổ xuống ruộng , sợ quá... lại ngất tiếp rồi đó nha.....
tài xế...tăng tốc lẹ lên...không tim ngừng đập lại ngoẻo luôn trên xe bi giờ.....lẹ lên....lẹ lên......[8D][X(]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: vũkimThanh





dạ dạ em xin thưa em đã tỉnh rùi ko cần đưa vào phòng mạch bác lang đâu ạ em sợ có đi ko có về ạ thôi em xin kếiu ạ tỉnh rùi nghe là tỉnh lun


Xe đang chạy hết ga rồi....tỉnh thì cũng cứ nằm yên đó... cứ ngất tiếp cho nó trọn giấc nha....tý nữa sang phòng mạch xét sau nha.....Tài xế...vọt lẹ...[:D]



bác ui thương tình bác cho em xuống đi ạ em tỉnh rùi mừ đợi vô tới phòng mạch là em còn đường napò mà ra mấy thằng chồng mới cưới ai sai còn mấy cí áo quang đẹp lắm bác cho em xuống em xin biếu bác làm quà ạ [&amp;:]


Quái lạ cái nhà cô này....xe đang chạy nhanh thế mà đòi xuống....phanh lại khẩn cấp lộn cổ xuống ruộng còn chết sớm nữa...ấy đấy.....đấy nói lộn cổ xuống ruộng , sợ quá... lại ngất tiếp rồi đó nha.....
tài xế...tăng tốc lẹ lên...không tim ngừng đập lại ngoẻo luôn trên xe bi giờ.....lẹ lên....lẹ lên......[8D][X(]



bác ui cho em xuống xe ngay nhanh đi em tỉnh thật rùi á chứ hồi mà tới phòng mạch là em chết chắc chết luôn chứ ko còn cơ hội để xỉu đâu ạ [X(] cho xuống nhanh lên đi bác có thấy gì đây ko hử [:@]

📎 9mmAR
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0








hi hi....Chủi ơi bà kiếm đâu ra cí vũ khí bí mật này zị....R chít cười rùi đây nè....kỉu này cụ Nhe chắc ò í e thật rùi
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
[:D] R thích ko SC đem cho R mí cây xài chơi hôm qua chạy cả ngày tìm tới chiều mới ra bi giờ cí đó ở nhà SC quá trời luôn á [:D][:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-25 15:08:37vũkimThanh>
Trích đoạn: Ran








hi hi....Chủi ơi bà kiếm đâu ra cí vũ khí bí mật này zị....R chít cười rùi đây nè....kỉu này cụ Nhe chắc ò í e thật rùi


Nè hai chị em Bánh Rán coi súng lại đi nha....đúng là Sao Chổi mất tiền mà dại...đi mua mấy khẩu súng nhựa , đồ chơi của trẻ con đó thì bắn được ai chứ., đến như súng thật Lang băm cũng chẳng sợ huống chi là súng nhựa bắn bằng nước lã , lang băm mà ngứa tay chích cho một mũi thuốc mê có mà ngủ khoèo tới 1 tháng mới dậy bi giờ....cứ nằm yên đi tới phòng mạch tới nơi rồi....khổ lắm...cứ để nói mãi....bệnh nhân này kỳ quá à....tài xế cứ vọt lẹ lên.....[:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-25 15:13:09vũkimThanh>
Cho vào trong này ngay....lẹ lên....lẹ lên.....



Đặt bệnh nhân lên trên giường này mau ....Bị ngất lâu chưa vậy?
Quái cái ống nghe tim mạch của tôi vẫn để ở đây đâu mất rồi.....đồ dùng của người ta mà ai cứ tha đi đâu vậy cơ chứ.....rõ là khổ...Bây giờ làm sao mà nghe được tim cơ chứ.....khổ quá.....
cầm tay bắt mạch vậy....mạch tay yếu quá....không nghe rõ nhịp tim nữa cơ chứ....
Y tá đâu rùi....lên ngay đây nhờ tý coi....
Bây giờ y tá hãy lấy nước lạnh vào đây rửa mặt cho bệnh nhân coi có tỉnh chút nào không rồi lang băm sẽ tìm cách khám tim nha....
ôi sao mà mặt cô này trông quen quen vậy cà....thôi đúng rồi...cô này hình như tên là Saochoi..le...đen.....ý lộn la đen....Bin la đen...mà cũng không phải...hê len mới đúng thì phải. nàng này thường ưa hốt xác thiên hạ lắm đây......may mà hôm nay có ai hốt nàng mang về đây chứ chậm một chút thì đi tháp tùng cho thầy Lang Toi rồi cũng nên.....
Y tá đâu...lại đây....cứu người như cứu hỏa , bây giờ cô đứng đây phụ tôi để tôi khám và chữa cho bệnh nhân nhé....để tránh miệng tiếng dị nghị đàm tiếu mất uy tín của phòng mạch ...cho nên rất cần thiết cô y tá làm chứng dùm.....bây giờ mất ống nghe tim rùi....cô làm ơn cởi bớt cho tôi hàng cúc ngực của bênh nhân cho tôi áp tai vào nghe tim nha.....không còn cách nào khác mất ống nghe rùi phải nghe bằng tai hoặc bằng tay bắt mạch trực tiếp vậy thôi......mau mau không thì bệnh nhân chết mất thì sao....lẹ tay lên....
Cô này ngực tròn trĩnh xinh đẹp quá mà sao không thấy động đậy gì cà....mà sao lạ quá. một bên ngực phải thì tròn trĩnh, bình thường sắc hồng sắc trắng rất good...vậy mà bên trái thì lại khác hẳn hoàn toàn thế này .... toàn bộ ngực trái lại bị biến dạng thành hình vuông như cái bánh trưng mới kỳ quái chứ.
kiểu này thường hay dễ bị xúc động lắm đây...nghe trẻ con đốt pháo cũng lăn đùng ra ngất....đọc một trang diễn văn cũng ngã ngửa người ra...ngất.Kiểu này mà có chồng thì ngày phải ngất lên ngất xuống cả chục lần chứ chẳng có nói dóc đâu....
Bây giờ mình nên tiêm thuốc hồi sinh và chờ bệnh nhân tỉnh dậy rồi mới đề xuất chuyện gò lại bên ngực vuông kia cho nó tròn chĩnh và mình còn kiếm được chút tiền tiêu chứ....[:D][8D][X(][:D]
Lang băm
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
trích đoạn LB:
Y tá đâu...lại đây....cứu người như cứu hỏa , bây giờ cô đứng đây phụ tôi để tôi khám và chữa cho bệnh nhân nhé....để tránh miệng tiếng dị nghị đàm tiếu mất uy tín của phòng mạch ...cho nên rất cần thiết cô y tá làm chứng dùm.....bây giờ mất ống nghe tim rùi....cô làm ơn cởi bớt cho tôi hàng cúc ngực của bênh nhân cho tôi áp tai vào nghe tim nha.....không còn cách nào khác mất ống nghe rùi phải nghe bằng tai hoặc bằng tay bắt mạch trực tiếp vậy thôi......mau mau không thì bệnh nhân chết mất thì sao....lẹ tay lên....


Hehe ! LB gọi y tá mà phòng mạch này từ hồi mở tới giờ có mỗi mình SaoChổi là y tá ,nay chính y tá ngất xỉu ,1 mình LB tự biên tự diễn...vậy ai làm chứng ha? [:D]
[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
chết bà rồi 8 ơi, bà bị anh Thanh thấy hết rồi kìa[:D]sao bà xỉu gì kỳ dzị hả[:D]sao lựa đúng nơi có LB mà xỉu chớ[:D] thôi lỡ rồi bà lấy anh Thanh luôn đi hén[:D]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tiểu thư nhàn rỗi

chết bà rồi 8 ơi, bà bị anh Thanh thấy hết rồi kìa[:D]sao bà xỉu gì kỳ dzị hả[:D]sao lựa đúng nơi có LB mà xỉu chớ[:D] thôi lỡ rồi bà lấy anh Thanh luôn đi hén[:D]

Đùng là trùm mai mối có khác , đi tới đâu là cũng se tơ kết tóc cho mọi người....còn mình thì solo độc tấu không à....cám ơn nhiều nha...lang băm đang thất tình đây....để lang băm sửa lại dàn đồng cho saochổi ngon lành đã rồi mới tính nha.....[:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
thầy lang ui thầy làm gì vậy [&amp;:] ai nằm trên giường mà mọi người nói sao chổi dzị tui đứng đây nà nghe thầy lang bảo tìm ống nghe tui chạy đi tìm sao vào tới đã thầy dzì tùm lum dzị hử [X(]

thầy cí gì mà thầy hết trơn dzị bà 8 [8|]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
thôi mà bà đừng mắc cỡ nữa mà, mọi chuyện đã lỡ rồi thì ráng chịu đi , ai kêu bà xỉu không đúng chỗ làm chi , bà yên tâm tui không nói cho CL nghe đâu ha[:D] bà không thích anh Thanh thì để anh để anh Thanh chỉnh sửa cho bà cao một chút rồi hãy về hén[:D]để bà lùn dzị không xứng với CL đâu á[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
[:@][:@] ko còn gì để nói phải đưa vào phòng mạch thôi óc có vấn đề mà mắt cũng có vấn đề [8|]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»