PHẬN BÈO!
Vầng trăng xẻ đôi người bên ấy
Liệu có tròn không một góc trời
Liệu có vui gì trong duyên mới
Hay hẩm hiu thôi phận má hồng
Nỗi nhớ gãy đôi vương sợi chỉ
Xe mối duyên tơ thắm lại đời
Giờ trên lối nhỏ không đơn độc
Bình minh cuộc đời lại reo ca!
*MT à! Cám ơn bạn qua tặng thưo nghe! Chúc bạn luôn vui! LT xin phép hoạ theo vài câu tự bạch nghe! Thông cảm vì LT dốt thơ 6-8 lắm!
_____________________________
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
CHỜ ĐỢI MÙA XUÂN
nếu thế gian không chia đôi lối mộng
thì sầu buồn chẳng để lệ hoen mi
nếu loài người cùng tin yêu cuộc sống
thì khổ đau đỡ nhuộm trắng tóc thề.
đã bao người cùng chịu cam số phận
cho cách ngăn chia xẻ mộng xuân thì
ai cũng biết phải hy sinh cuộc sống
vì tương lai đang đợi bước chân đi .
anh nhìn trời dăng lạnh trên lối đi
thương ngọn gió heo về xóm nhỏ
áo mong manh nơi quê nghèo khốn khó
tất tả dáng đi ,gian khổ gánh thay mình.
thương mối tình gắn bó bởi tơ xinh
duyên chồng vợ nặng tình của Nguyệt Lão
thời con gái hôm xưa khờ khạo
đến hôm nay đã thay dáng tảo tần.
bao lần rồi em gánh vác mùa xuân
trên vai nhỏ...nuôi ấm nồng vườn mộng
bước anh đi như muôn ngàn con sóng
đâu biết khổ đau trong bến mong chờ.
biết nói gì trong muôn ý nhạc thơ
tặng nỗi nhớ cho bến chờ son sắt
biết nói chi khi xuân sang mấy bận
anh chẳng thể về...lỡ hẹn chờ trông.
ai không buồn khi chia nửa trời xuân
vì cuộc sống phải cầm lòng khắc khoải
dẫu buồn vương nơi bốn mùa cây trái
em phải kìm lòng...trước sắc đỏ mùa xuân.
MINH TUẤN
CHÚC BẠN VUI NHÉ LÀNG TÔI