Diễn Đàn » English Club

Let's share our exprience...

7 trả lời, 5.169 lượt xem — Trang 1 / 1
Hi, everyone!

I am a new member of vnthuquan forum. Actually, I come to this place for văn and thơ only, for which I hardly find as many friends on other forums as on vnthuquan. However, it comes to my attention that there is a box in the forum that people come in and learn foreign languages. Yep, it's so good, and I like it. English is a requirement in my work, and my English is far from "good enough" to me. I have to learn more not to be left behind others.

I have once tried to set up an ESC (English Speaking Club) in my favorate forum other than vnthuquan.net. At the beginning, everything was so good that the thread had immediately become the hottest and the most popular thread on the forum for couple of weeks. Then things started going wrong, since some other members whose English is fairly good jumped in and hijacked the thread. There was so much fighting, and I was tired of being referee all the time. Finally I gave it up.

Back to the topic, I'd like to take my liberty to repost up here some of my articles I posted to the above-mentioned ESC before. Further to it, I'd appreciate it much if everyone here could join me to make little other ESC where we will be friends, we can share our learning exprience and where there will be no fighting. I strongly believe we can learn something from one another.

The following articles are in Vietnamese and are oriented to English new learners; however, we can communicate in English to share all kinds of the viewpoints and ideas. Looking forward to your kind support, guys.

Best regards to all,

Hoàng TN
Đăng nhập để trả lời
0
As I said, I've posted the below somewhere esle. Thus, the tone I used in the article is not very much suitable to everyone here. Nobody minds it, I guess. We are just sharing and learning from one another, arn't we?

Điều quan trọng thứ nhất: Động cơ học tập...

Nhiều người thấy học ngoại ngữ khó. Họ học hoài, quên hoài, học nữa và quên nữa. Tại sao vậy? Cá nhân tôi nghĩ có lẽ họ chỉ cảm thấy học ngoại ngữ quan trọng chứ không xác định học ngoại ngữ quan trọng. Và như vậy họ không có động cơ học thực sự. Và như vậy thì... thua. Vừa phí thời gian, vừa phí công sức, vừa phí tiền bạc.

Tôi bắt đầu loạt bài viết này nhằm hướng tới các bạn trẻ nhiều hơn, nhất là các bạn đang còn ngồi ghế nhà trường. Những gì các bạn đang trải qua thì chúng tôi, thế hệ đi trước đã trải qua, và tôi muốn chia sẻ những kinh nghiệm cá nhân tôi cho các bạn. Những huynh đệ bằng hữu cùng lứa hoặc những bạn cũng từng có những kinh nghiệm như tôi, mong các bạn cùng tham gia chia sẻ và trao đổi. Chúng ta không tranh luận.

Góc nhìn của tôi, nếu bạn là người hút thuốc lá, một người nói với bạn là hại sức khỏe. OK, bạn vẫn hút dù biết điều đó. Người nữa nói có thể ung thư phổi, có thể vô sinh. OK, bạn biết và vẫn hút. Người khác nói hút thuốc giảm thọ. OK, bạn vẫn hút. Tại sao bạn không bỏ thuốc. Ấy chính là vì chưa ai nói với bạn là hút thuốc ngày mai chết. Nếu bạn biết hôm nay hút thêm một điếu thuốc nữa, mai sẽ chết, bạn sẽ chắc chắn bỏ được thuốc.

Quay lại với việc học tiếng Anh hay bất kỳ ngoại ngữ nào khác của các bạn. Ai cũng biết học ngoại ngữ rất tốt, rất có lợi cho sự nghiệp tương lai của các bạn. Nhưng không ai nói bạn rằng: đi học đi, mai tao cho mày một triệu. Vậy nên cũng như người hút thuốc nói trên, người ta biết hút thuốc hại vẫn không bỏ, bạn biết học ngoại ngữ tốt vẫn không học.

Vậy nên tôi chưa đi ngay vào kỹ thuật học mà tôi đi trước vào động cơ học. Tôi sẽ chỉ cho các bạn, nhất là các bạn trẻ thấy ngay: Các bạn học đi, ngay ngày mai các bạn sẽ có nhiều hơn một triệu. Hai sinh viên ra trường kiến thức chuyên ngành như nhau. Một người không ngoại ngữ lương 1.5M một tháng còn khó kiếm. Một người có vốn ngoại ngữ tối thiểu, 400-500USD một tháng không khó tìm. Chia lại thu nhập chênh lệch cho từng ngày trong số năm bạn học ĐH, tôi có thể nói rằng: Các bạn đi học đi, từ ngày mai mỗi ngày các bạn được thêm 100K. Đó là chưa kể những cơ hội thăng tiến tương lai cho các bạn nữa. Ấy vậy mà các bạn có biết không, cái phần công sức học thêm một ngoại ngữ kia lại rất ít và rất dễ nếu so với công sức các bạn bỏ ra để học nguyên một chuyên ngành nghiệp vụ. Điều này tôi sẽ dần chứng minh khi đi sâu vào kỹ thuật và phương pháp học cụ thể trong những bài viết tiếp theo.

Chốt lại lời nói đầu này là gì: Bạn học ngoại ngữ để bổ sung cho một cái bằng trong mớ hồ sơ xin việc của bạn, bạn có thể dừng theo dõi topic này ngay từ bây giờ. Bạn xác định động cơ học ngoại ngữ như là một phần nghiệp vụ bắt buộc của bạn, các bằng cấp về ngoại ngữ dần dần tự nhiên sẽ tới trên con đường bạn đạt tới mục tiêu của mình. Trên cơ sở đó, chúng ta sẽ cùng trao đổi và chia sẻ trong loạt bài tiếp theo dưới đây.
Đăng nhập để trả lời
0
Kiểu gì cũng phải học

Trở lại với cậu đệ tử trên của tôi, tại sao trong hai tuần cậu ta có thể làm được việc mà cả chục tháng trước đây cậu ta không làm được. Cậu ta làm được chỉ vì cậu ta đã từng học. Cậu ta như một thùng nước tích bao năm rồi mà bị bịt kín, thế thôi. Tôi không học thay cho cậu ta được. Tôi chỉ chọc cho cậu ta một phát, cho nước xì ra ngoài, that’s it.

Với các bạn trẻ thì sao. Tôi không muốn các bạn cũng rơi vào cảnh ngộ tương tự như cậu đệ tử của tôi. Frankly, cậu ta đã may mắn. Nếu tôi không sang đúng lúc và chọc cho cậu ta một phát cho nước trong người cậu ta xì ra, bậy giờ cậu ta đã bị đuổi việc, xách va ly về nước và mất một job rất ngon so với khả năng và độ tuổi của cậu ta. Tôi vẫn nói các bạn học để tích nước vào trong người, nhưng cùng lúc đó luôn tạo dần các mạch để nước trong người các bạn có khả năng tự chảy ra chứ không cần người chọc. Đó chính là các phương pháp học. Các bạn sau này ra trường làm việc, không phải ai cũng có may mắn gặp được người điên điên tửng tửng như tôi chuyên ôm rơm nặng bụng đâu. Ma mới bắt nạt ma cũ, và nếu các bạn có khả năng thì người ta sẽ còn đì sói trán các bạn để cho các bạn… đi trước.

Bài này rất ngắn thôi. Tôi chốt lại là không ai đổ nước thay vào người các bạn được. Các bạn phải tự đổ, còn chúng tôi, những người đi trứơc chỉ chia sẻ và truyền lại những phương pháp để tiết kiệm sức và hiệu quả học cao hơn trong quá trình học mà thôi. Đừng bao giờ, ĐỪNG BAO GIỜ nghĩ không học mà có thể nói được một ngoại ngữ, kể cả việc các bạn đi du học nước ngoài.

Tôi xin nhắc lại một lần nữa: VIỆC HỌC LÀ VIỆC CỦA CHÍNH CÁC BẠN. NO ONE CAN DO IT FOR YOU BUT YOUR GOOD SELF.
Đăng nhập để trả lời
0
Học ngoại ngữ một cách thực dụng.

Khi tôi sang làm việc tại văn phòng hiện tại tại Cambodia, có một thanh niên trẻ trong VP tôi đã học 03 năm ngoại ngữ tiếng Anh, 01 năm ngoại ngữ tiếng Campuchia và đã làm việc liền 03 tháng tại vị trí check-in sân bay SiemReap. Và cậu ta có lẽ sắp bị đuổi việc vì… ngoại ngữ không đạt yêu cầu. Tôi kiểm tra khả năng tiếng Anh của cậu ta và phát hiện, lượng từ vựng cậu ta khá lớn nhưng… không biết xài, ngữ pháp cậu ta nói về cái gì cũng biết nhưng… không ứng dụng được. Và tôi tuyên bố với các nhân viên trong VP và quan chức sân bay rằng, trong 02 tuần, cậu ta sẽ đủ khả năng ngoại ngữ để phục vụ công việc, sau này sẽ tự tiến bộ dần và tiến bộ nhiều hơn nữa.

Đọc dòng này, các bạn có thể cho rằng tôi đang nổ to. Có thể lắm, vâng, đúng là nổ to. Nhưng tôi đã làm được điều tôi nói. Sau đây là cách tôi “kẹp” cậu đệ tử ngố đó.

Trước hết, tôi không đi theo cách dạy và học thông thường. Tôi bắt cậu ta viết lại tất cả những mẩu đối thoại cậu ta có thể tưởng tượng ra trong môi trường làm việc tại sân bay và… bằng tiếng Việt. Viết hết, viết càng nhiều càng tốt. Khi thu được một mớ, tôi bắt cậu ta vận dụng hết tất cả những kiến thức tiếng Anh mà cậu ta biết, bất kể kiến thức gì, dịch ngược mớ hổ lốn tiếng Việt đó ra tiếng Anh cho tôi. Tôi không hề dạy, tôi chỉ hỗ trợ và cậu ta tự học.

Hai ngày đầu tiên đánh vật với việc dịch ngược, lủng chỗ nào bỏ trống chỗ đó, đến lúc tôi sửa bài. Ồ… À… liên tục. Ơ… cái này ngày xưa em cũng biết… vv… và… vv… Những bài dịch ngược đó những ngày đầu tiên chi chít vết mực đỏ của tôi sửa bài, gợi ý những cách nói đơn giản hơn, dễ nhớ hơn, đỡ mất công học từ vựng hơn. Những ngày sau dần dần ít đi rồi hầu như hết hẳn. Không phải cậu ta khá hơn, thực chất công việc cậu ta yêu cầu cũng chỉ có bấy nhiêu. Tôi tin các bạn trẻ ra trường cũng thế, lượng từ vựng và ngôn ngữ tiếng Anh tối thiểu để các bạn “làm được việc” thực sự cũng không có bao nhiêu, quanh đi quẩn lại vài ngữ vựng, và tập hợp từ. Nếu các bạn học tiếng Anh để… đi tán gái, các bạn sẽ cần phải học nhiều hơn nhiều.

Trong hai tuần đó, cậu đệ tử của tôi làm gì. Cậu ta đi làm việc, ứng dụng luôn những cái gì vừa học ở nhà (thực ra cậu ta đã học từ xưa rồi), nói được để người ta hiểu và nghe đựơc người khác nói (understand and be understandable), và cậu ta cảm thấy hạnh phúc. Ái chà, lúc xung lên người ta nhớ nhanh lắm, học một từ một lần mà nhớ thêm hai ba từ tương tự tiếp theo chứ chắc không như các bạn, học một từ cả chục lần vẫn quên. Rồi cậu ta cao hứng tự khám phá ra những tình huống giao tiếp chưa biết nói, chưa hiểu… Và chỉ sau hai tuần miệt mài (cậu ta chứ không phải tôi), công việc của cậu ta ngoài sân bay đã không bị complain nữa. Bây giờ cậu ta khá hẳn rồi.

Trở lại với các bạn trẻ. Rất có thể các bạn cũng giống hệt cậu đệ tử của tôi. Hãy tượng tượng một bạn ngồi đây đang học chuyên ngành kỹ thuật và cùng lúc theo học bằng C ngoại ngữ. Tôi hỏi chính bạn đó một câu, bạn đã bao giờ cầm một bản vẽ kỹ thuật của bạn và tập mô tả nó… bằng tiếng Anh chưa. Các bạn tập thử xem. Ngoài một số từ vựng chuyên ngành của các bạn, tất cả những kiến thức từ vựng và ngữ pháp của các bạn áp dụng đều nằm trong… tập một Streamline English. Không cần và không cần hơn. Tôi chắc chắn với các bạn một điều như thế. Vậy các bạn học cuốn 3 cuốn 4 cuốn 5 cuốn 10 làm gì, trong khi kiến thức chỉ nằm trong cuốn 1 và cuốn 1 bạn còn chưa xài hết.

Các bạn có thể biện minh, ở lớp ở trường người ta dạy như thế, giáo trình như thế. OK, tôi đồng ý, không trung tâm ngoại ngữ nào dạy chuyên ngành cho các bạn cả. Vậy là phải quay lại về phương pháp tự học. Bạn vẫn học theo giáo trình trung tâm một mớ hổ lốn các loại giáo trình đó, nhưng lúc nào cũng nghĩ đến những cái bạn nghĩ bạn sẽ cần tới, sẽ phải nói, sẽ phải tranh luận trong công việc sau này của bạn. Trong quá trình học đó, bạn thấy cái gì có thể áp dụng được, có thể “bốc hốt” được thì trích nó ra, ghi vào một cuốn sổ riêng của mình. Còn tất cả những cái khác bạn có thể quên tuột. Vứt chúng ra khỏi đầu đi cho đỡ nhức óc. Nếu bạn nói không học thì không thi được, mời bạn đọc lại bài viết mở đầu của tôi, vì bạn đọc tới đây đã là quá nhiều rồi. Thank you!

(Once again, I wrote it for my younger friends on my forum where I am one of the mods and where most of them call me by "anh". The tone I used in the articles may not be very appropriate, my apology for it.)
Đăng nhập để trả lời
0
Tại sao nhiều bạn học nhiều, biết nhiều mà nói không ra hơi? Có lẽ tôi biết vì sao...

Tôi thấy rất nhiều bạn học rất nhiều biết rất nhiều mà diễn tả không được ý. Không lấy ví dụ đâu xa, sư tử nhà tôi tốt nghiệp mấy trường ĐH, trong đó có cả trừơng ĐH tại chức Anh văn, còn tôi, khổ cái thân tôi, tới cái bằng A Anh Văn còn chưa có. Ấy vậy mà các bạn biết không, sư tử nhà tôi đi phỏng vấn lần nào rớt oạch lần ấy. Còn tôi, nếu đi phỏng vấn thì riêng về phần ngoại ngữ, phỏng vấn kể cả bằng tiếng Miên tôi cũng chấp. Believe it or not? (Lol, just kidding.)

Ấy vậy mà các bạn biết thời sư tử còn chưa là sư tử, tức là thời tôi và sư tử mới có yêu nhau thôi, ai học chăm hơn ai không? Sư tử cắm mũi vào sách vở suốt ngày, chỉ đi chơi được một buổi một tuần với tôi. Còn tôi ư, cà phê này, KaraOK này, bi da này, bóng bàn này, bơi lội này, banh bọt này… chẳng thiếu thứ gì. Nói chẳng phải để khoe đâu mà để chứng minh một điều tôi là một thằng lười học. Mà sư tử đầu tư thời gian vào Anh văn ghê lắm, đại khái mất 50% thời gian học. Sư tử biết những từ vựng… quái thai dị dạng lắm (giáo trình đại học mà). Đại khái như Vương Quốc cổ nước Anh tên gọi là gì, chữ “chủ nghĩa xã hội không tưởng” nói ra sao. Ái chà, cụ cố nội tôi sống dậy cũng không nói được nữa là tôi. Ấy thế nhưng sư tử muốn hỏi một câu “Từ trường em ra tới trung tâm quận Nhất đi sao?” là ngắc nga ngắc ngứ trong khi tôi nhòm hoài đâu có thấy quả hột thị nào trong miệng đâu. Còn tôi thời điểm đó thì sao. Ái chà, tôi đi với mấy thằng Tây ba lô mũi lõ ở phố Phạm Ngũ Lão, rủ bọn chúng đi bar, đi bida. Tôi có quyền tự hào nói rằng hồi đó tôi nói cái chó gì tụi nó cũng hiểu hết và tất cả những từ chuyên ngành thuộc dạng terminology trong nghề bi da, không từ nào tôi không biết. Vậy khác nhau ở điểm nào? Nói thêm nhé, tôi không bao giờ nghĩ tôi thông minh hơn sư tử nhà tôi. Ở nhà tôi bị bả đì hoài chứ gì. [:D]

Mãi sau này tôi mới nhận ra rằng tôi nói được nghe được là do tôi thực tập nhiều dù học ít. Còn sư tử thì học nhiều nhưng thực tập ít, hay nói chính xác hơn là học không đúng cách. Các bạn có thể nói: Ồ cha này nói chuyện lý thuyết quá. Được, vậy tôi đi sâu vào chi tiết chút đây. Và phải nói trước rằng đây chỉ là phân tích của cá nhân tôi, chứ nếu có cuốn sách nào viết trước về đề tài này rồi, tôi… đạo mịa nó một phát, đỡ mất công bây giờ lạch cạch ngồi gõ đau hết cả đầu ngón tay. Sorry for speaking French (Xin lỗi đã nói tiếng Đan Mạch [:D]).

Các bạn học thì nhiều mà nói không ra hơi vì sao? Vì các bạn hay có những cục nghẹn. Những cục nghẹn đó là những cách nói, những cấu trúc mà… chắc chắn bạn đã học rồi, nhưng nhất thời khi cần nói thì lại quên mất hoặc... nghĩ không ra. Ái chà, đang nghĩ ngon trớn, có cả một mớ các ý tưởng tuyệt diệu, thế mà chỉ vì khúc khắc một từ, một chữ hoặc một cấu trúc nhỏ mà lại quên hết bà nó mất. Nào, những bạn đang gặp vấn đề về speaking skill có đồng ý với tôi về điểm này không nào?

Các bạn nghĩ tôi và những người “nói được ra hơi” như tôi không có những cục nghẹn đó ư. Chúng ta đều người hết, có ai là khỉ hay tinh tinh đâu? Tôi nghĩ rằng cái câu “không có khiếu ngoại ngữ” hay “không có khiếu” bất cứ một cái quái gì đều chỉ là những câu ngụy biện. Nếu bạn nói với tôi câu đó, tôi nói thẳng ra rằng BẠN LƯỜI. Vậy thôi. Trong 100 người, tôi nghĩ 98 người giống nhau về đầu óc, 1 người hơi thông minh hơn và 1 người hơi đần hơn. Chắc trong cả 10.000 người với có một thiên bẩm quá. Tôi chẳng nghĩ ai trong chúng ta thuộc nhóm 2% cá biệt đó cả. Nhạc, họa, ngoại ngữ tùm lum tất cả mọi thứ, nếu muốn thành thiên tài thì cần có thiên bẩm, còn học tới mức độ trung bình thôi thì ai cũng làm được (trừ những người thiểu năng). Tôi nói một tràng dài thoòng để đi tới kết luận gì? Kết luận đó là: ai cũng như ai, khi học ngoại ngữ đều có những cục nghẹn như thế. Cái quan trọng là xử lý các cục nghẹn đó ra làm sao?

Bài tiếp theo tôi sẽ nói về phương pháp xử lý các cục nghẹn mà chính tôi đã từng trải qua trong quá trình học một vài ngoại ngữ. Ái chà, tôi viết cũng khá nhức đầu. Không biết các bạn đọc có nhức đầu không? Dù sao cũng cám ơn nếu bạn đã đọc tới tận bài viết này.
Đăng nhập để trả lời
0
Kinh nghiệm tôi xử lý các cục nghẹn khi luyện nói tiếng Anh...

Trước khi đi vào từng phương pháp cụ thể, cho tôi đá vòng một phát về các cục nghẹn. Các cục nghẹn có thể là một từ vựng, một cấu trúc, một cách nói hoặc bất cứ một cái gì bạn không thể diễn đạt được từ tiếng Việt ra tiếng Anh (hoặc bất cứ một ngoại ngữ nào khác)…

Thực chất, số lượng cục nghẹn cũng chỉ có một giới hạn nhất định. Những người “nói ra hơi” là những người vượt qua được các cục nghẹn đó, tới một mức nào đó thì có muốn kiếm các cục nghẹn đó cũng không ra. Tại sao vậy? Tại hết rồi thì lấy đâu mà kiếm? Lúc đó, khả năng và trình độ cao thấp phụ thụộc hoàn toàn vào số lượng nhiều ít của từ vựng mà thôi. Học nhiều biết nhiều, học ít biết ít… đơn giản là vậy.

Còn các bạn “nói không ra hơi” là những bạn… vấp hoài một cục nghẹn mà trịnh trọng không thèm để ý. Hôm nay các bạn vì vấp một cục ngẹn mà vì nó nói không ra hơi. Ngày mai các bạn lại vấp một cục nghẹn… y chang như thế. Và ngày mốt… hỡi ơi, vẫn cục nghẹn đó. Thật quái quỷ, các trung tâm ngoại ngữ, thậm chí các giảng đừong đại học có biết bao nhiêu ông thầy giỏi, sao chẳng ông nào nói cho học sinh cái lý thuyết này hoặc một cái gì tương tự như thế? Các bạn chỉ cần bỏ năm phút tra lại hỏi lại cách nói, cách diễn đạt cho cái cục nghẹn đó, tôi đảm bảo với các bạn, lần thứ hai các bạn gặp lại cục nghẹn, các bạn nói được và người ta hiểu được, các bạn sẽ vô cùng hạnh phúc. Và như vậy đảm bảo các bạn sẽ nhớ luôn, không còn quên nữa. Cũng cục nghẹn đó, nếu chưa học bao giờ và làm quen với nó trong sách vở… ái chà, một người bình thường như tôi đây muốn học để nhớ phải tự học mất khoảng 10 lần. Mà còn chưa chắc đã nhớ. Vậy đấy. Cách nhớ này có tên khoa học đàng hoàng, gọi là Phương Pháp Nhớ Ấn Tượng. Vậy tại sao các bạn đã có cơ hội tìm ra các cục nghẹn lại không chịu… xử lý ngay nó mà lại chúi mũi vào những cuốn Steamline English tập 9 tập 10?

Trở ngược lại với gã đệ tử của tôi nói lúc đầu. Gã xử lý xong hầu hết các cục nghẹn thông thường chỉ trong 2 tuần. Ấy vậy mà chỉ vì không để ý, không học có phương pháp mà các cục nghẹn ấy tồn tại suốt mấy năm trời, tới mức suýt bị đuổi việc xách va li về nước. Chịu, tôi không hiểu lý do tại sao như thế. Có lẽ tại tôi bức xúc quá khi nhìn biết bao người trẻ tuổi phí hoài công sức thời gian học mà rốt cục một câunogại ngữ không nói thành lời. Nói không được thì giá trị bằng với… không học. Các bạn để thời gian đó gọi điện thoại cho tôi, rủ tôi đi… nhậu còn tốt hơn hì hì…

Sẽ có bạn nói với tôi rằng: Chúng tôi không có điều kiện tiếp xúc, không tìm ra được những cục nghẹn. Ái chà, đúng quá là đúng. Các bạn có chịu tìm đâu mà đòi tìm ra điều kiện. Cá nhân tôi nghĩ rằng du học nước ngoài và học trong nước chẳng khác nhau quá nhiều đâu. Có chăng là ở nước ngoài, do điều kiện môi trường bắt buộc bạn phải nói nên tự nhiên bạn tìm ra các cục nghẹn. Rồi bạn không sửa các cục nghẹn thì bạn… đói nên bạn sửa được các cục nghẹn đó và… tiến bộ nhanh. Các bạn ở trong nước chưa có điều kiện đi du học thì, nếu biết tự chủ động tìm kiếm và học thì chẳng khác du học nước ngoài bao nhiêu.

Tôi xin dẫn chứng ngay một con người đã chủ động như thế, ngay trước mắt các bạn dù rằng người đó chưa chắc đã khoái cái mớ lý thuyết hổ lốn này của tôi. Xin giới thiệu thành viên mới của diễn đàn namdinhonline.net, bạn Lương Kim Ngọc với nguyên văn bài mở đầu topic này:

Hi every one
If anybody want to improve your English Speaking, we can practice with each other by chatvoice. Contact with me by email address : luongngocxx@yahoo.com.
I hope that everybody who can speak English or is studying English will join and we can help each other.
Thanks

(Đây là người khởi đầu cái thread, sau này tôi dùng nó để xây dựng cái ESC mà tôi kể lúc đầu)

Có thể tiếng Anh chưa thật chuẩn, nhưng bạn LKN nói trên đã hoàn toàn diễn đạt được bằng ngoại ngữ ý mình muốn nói. Cái này... good enough, đặc biệt đối với những người đang học.

Đó là về lý thuyết. Bây giờ tôi chỉ dùng vài dòng để nói về các kỹ thuật khắc phục các cục nghẹn đó. Dễ lắm mà cũng khó lắm. Dễ vì ai cũng làm được. Khó vì cần phải có sự kiên trì. Việc làm đựơc hay không là việc của các bạn. None of my business.

- Bắt chước bạn Ngọc trên đây, tìm người thực tập nói tiếng Anh. Trong lúc nói khắc tìm ra các cục nghẹn.

- Mua một cuốn truyện tiếng Việt có nhiều câu hội thoại hoăc thậm chí… truyện tranh, thử dịch ra tiếng Anh các câu hội thoại đó. Ái chà, các bạn sẽ thấy các cục nghẹn trong đó lổn ngổn hàng đống. Nhưng sẽ có rất nhiều cục giống nhau. Xử lý các cục đó. Cách xử lý: quá nhiều nguồn, không cần đến sự giúp đỡ của cái thằng tôi thất nghiệp lang thang xứ mọi này.

- Trong các câu chuyện với bạn bè bằng tiếng Việt hàng ngày, lâu lâu bốc ra một câu dịch thử. Không trôi thì ghi nhớ cục nghẹn, về nhà xử lý. Trôi thì thôi, tiếp tục dịch các câu khác cho tới khi tìm ra cục nghẹn mới thì thôi. Có thể có cuốn sổ nhỏ bỏ túi và một cây viết luôn mang theo người để ghi lại các cục nghẹn mới tìm được cho khỏi quên.

- Xem phim phụ đề tiếng Anh, ghi lại các cách nói hay mà dùng từ dễ học dễ nhớ.

- Xem phim tiếng Việt, tập dịch tại chỗ như cách nói chuyện với bạn bè ở trên để tìm ra những cục nghẹn. Tìm được xử lý ngay.

- Lên mạng chat bằng tiếng Anh. Chưa đủ khả năng thì coi người ta chát và nghi nhớ những cái gì mình thấy dễ nhớ và thích.

- Mua truyện bằng tiếng Anh tập đọc, chú trọng hơn vào các mẩu đối thoại. Lấy một cây viết high-light tô đậm những cấu trúc câu dễ học dễ nhớ mà mình đã hiểu và mình thích. Rảnh đọc lại sẽ lập tức đập lại vào mắt mình và nhớ tới nó…

- Những bạn có học chuyên ngành thì tự viết lại những gì bạn tưởng tượng sẽ phải nói trong công việc chuyên môn sau này. Tự viết, tự dịch ngược, tự tìm người sửa, tự tìm các nguồn giúp đỡ và đặc biệt là… tự tập nói. Tôi nhớ bài học tương tự như vậy lần đầu tiên của tôi là môn tiếng… Tàu. Tôi đi chơi bi da với mấy thằng Đài Loan, cố tìm cách giải thích cho nó luật bi da ba băng trong Sài Gòn mà không giải thích được. Nhưng chỉ có ngày đầu tiên như vậy thôi. Về nhà tôi đã có ngay cả một bài dịch tựa đề là “Chơi bi da ba băng Sài Gòn thế nào” với sự giúp đỡ của từ điển và một ngừoi bạn người Hoa. Và… ngạc nhiên chưa… nhiều cấu trúc tôi sử dụng trong bài dịch đó tận bây giờ tôi vẫn còn dùng trong các… hợp đồng thương mại. Lẽ ra tôi phải có một cái bằng… Đại Học Bi Da.

Còn rất nhiều phương pháp tiểu xảo khác nữa. Những người đi trước có thể cùng xúm vào chia sẻ kinh nghiệm với các lớp đàn em. Bài viết về kỹ năng nói của tôi tạm kết thúc ở đây. Mỏi tay rồi nên xin nghỉ. Mai rảnh tôi sẽ tiếp tục dần với các đề tài: phát âm, nghe, viết thường, viết thương mại, ứng dụng ngữ pháp thực dụng, cách sử dụng từ điển đơn ngữ và song ngữ vv… và … vv… Nghĩ ra cái gì thì viết cái đó, đương nhiên mong được sự ủng hộ của các bạn đây và các huynh đệ đi trứơc xúm vào cùng giúp một tay. Thanks for reading, all!
Đăng nhập để trả lời
0


Một yếu điểm cần tránh của người Việt khi nói tiếng Anh...

Như tôi đã nói trước, tôi nghĩ tới đâu gõ tới đó nên có thể mạch viết lộn xộn và không thống nhất. Tuy vậy, topic này chúng ta không phải viết thành sách để bán mà chỉ là trao đổi nên tôi nghĩ no star where.

Một yếu điểm rất nhiều bạn mới học ngoại ngữ hay gặp phải là lúc nghe người nước ngoài nói chuyện, không hiểu hay hiểu các bạn đều gật đầu và... yes. Chẳng sao, hồi mới học tiếng Anh, tôi... cũng thế. Nên tôi tạm phân tích tâm lý tôi lúc đó như sau: Chà, mình nghe thằng cha này nói từ này không hiểu. Ờ, lúc trước nó nói câu này, bây giờ chắc là ý nó thế này.

Như vậy là tôi đoán ý người ta nói gì chứ không phải tôi hiểu người ta nói. Đi chơi bời tán dóc không sao, trong công việc rất nguy hiểm. Người nước ngoài họ nghĩ mình đã hiểu, vậy là họ cho qua hoặc... nói tiếp. Tệ hơn nữa, những trường hợp đoán ý như vậy mười lần có tới bảy tám lần sai.

Tôi mạo muội đưa ra cách xử lý thông thường của tôi khi gặp trường hợp nghe họ nói không hiểu. Đó là hỏi lại chính người ta bằng cách diễn đạt khác của mình, theo ngôn ngữ từ vựng của mình. Những cấu trúc tiếng Anh tôi hay xài như sau:

- Do you mean...?
- As I understand, you mean...
- Can you say it again, please.
- You speak too quickly to me. I can not catch up with you. Did you say...?

Và có thể còn nhiều cấu trúc khác nữa. Các bạn biết thì hãy đóng góp thêm vào nhé. Cái cách xử lý như vậy có một số ưu điểm sau:

- Bạn vẫn giữ cho cuộc đối thoại trở nên trôi chảy, người nói sẽ giải thích lại ý của người ta cho bạn. Những câu nói đó thay cho cái nhìn trợn mắt không hiểu, và người giải thích lại cũng đỡ miễn cưỡng.

- Người giải thích lúc đó biết bạn speak English as second language nên người ta sẽ nói chậm hơn, chọn từ vựng dễ hiểu hơn.

- Khi họ nói lại mà mình hiểu, chức năng giao tiếp bằng ngôn ngữ đã hoàn thành.

- Có thể bạn còn học được một cái gì đó hay ho về môn ngoại ngữ đó từ những điều người ta nói.

Nhiều bạn có thể chưa đi làm và đang trong thời kỳ học để bổ sung kiến thức. Các bạn nên tập ngay để tránh cố tật này của người Việt chúng ta.Dù sao cũng là người đi trước nên tôi khuyên lại một lần nữa: Đừng bao giờ gật đầu hay "say Yes" khi mình chưa thật hiểu. Vậy thôi. Ai có những phương pháp hay hơn, hiệu quả hơn hoặc những câu nói khác dễ thương hơn thì cứ thoải mái chọt vô. Cho tôi học ké chút với chứ hi hi...
Đăng nhập để trả lời
0
I've got little bit stuck here. As I told you guys at the beginning, I set it up as a forum thread, and many people came and shared the idears. The conversation kept going on well; however, at this point I am wondering wherther or not I should COPY-PASTE the others' articles up here as I did above to those of mine. There's a problem of "copy-right," I guess. [8D][:D]

Pls give me some seconds to think about it before I keep going on. [;)]
Đăng nhập để trả lời
0