Diễn Đàn » Chúc Mừng - Cảm Tạ

Ðại sứ Raymond Burghardt rời nhiệm sở 🔒

0 trả lời, 110 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>HongYen</b> -- <b>30.6.2004 23:37:03 </b> &gt;>
Ðại sứ Raymond Burghardt: Quan hệ Mỹ-Việt đã mở rộng hơn


Ông Ðại sứ Raymond Burghardt


Ông Raymond Burghardt, Ðại Sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội hiện đang có mặt tại thủ đô Washington. Nhân dịp này, ông đã dành cho Ban Việt Ngữ chúng tôi một cuộc phỏng vấn đặc biệt, nói về vai trò của ông trong 3 năm qua, khi đảm nhận chức vụ đại diện cho Hoa Kỳ ở Việt Nam. Cuộc phỏng vấn chúng tôi gửi đến quý thính giả sau đây do Nguyễn Khanh thực hiện.

Nguyễn Khanh: Ông sắp sửa hoàn tất thời hạn làm đại sứ Mỹ ở Hà Nội. Cảm nghĩ của ông như thế nào?

Ông Raymond Burghardt: Nhiệm kỳ đại sứ của tôi sẽ kết thúc trong một vài tháng nữa chứ không phải là ngay bây giờ. Tôi sẽ mãn nhiệm vào Tháng 9 tới đây, tôi sẽ rời Việt Nam vào tháng 9. Tôi đã có mặt ở Việt Nam được gần 3 năm, và đây là thời hạn thông thường của một người được Chính Phủ gửi đi làm đại sứ, bất kể là ở đâu. Ðây là một thời gian thật lý thú.

Tôi là vị đại sứ Mỹ thứ nhì ở Việt Nam, tiếp tục làm công tác xây dựng mối quan hệ mới giữa hai nước, mối quan hệ vẫn còn rất mới mẻ ở nhiều lãnh vực. Khi mới đến Việt Nam, tôi nhận thức được ngay là có rất nhiều việc phải làm, phải ghép những mảnh rời lại với nhau để đạt được mối quan hệ toàn diện. Tôi nghĩ là năm đầu tôi làm đại sứ thì không được bao nhiêu, nhưng trong 1 năm rưỡi qua chúng ta đã đạt được nhiều tiến bộ. Tôi có thể kể ra một số thí dụ như quan hệ về thương mại phát triển thật tốt, hai bên cũng đã ký hiệp định hàng không để mở đường bay trực tiếp giữa hai nước, chúng ta cũng ký kết thỏa ước hợp tác bài trừ ma túy.

Ðó là những tiến bộ đạt được, sau nhiều năm trời điều đình. Quan hệ về quân sự giữa 2 nước cũng tốt hơn, kể từ sau ngày chiến tranh kết thúc, lần đầu tiên tàu chiến của Hoa Kỳ ghé thăm Việt Nam, đó là chiếc Vandergrift ghé thăm cảng Sài Gòn. Những cuộc thăm viếng cấp cao cũng được trao đổi nhiều hơn trước, năm ngoái nhiều vị bộ trưởng, cả Phó Thủ Tướng Vũ Khoan cũng được mời sang Mỹ. Tôi nghĩ là hai bên hiểu nhau hơn về những vấn đề liên quan đến quan hệ song phương cũng như quan hệ trong khu vực.

Vẫn còn một số khác biệt nghiêm trọng mà hai bên không đồng ý với nhau, những vấn đề mà thính giả của Ðài đều biết, nhân quyền, tự do tôn giáo. Chúng tôi thường nói những này khiến quan hệ hai bên không thể tiến nhanh hơn được, đã gây cản trở cho tiến bộ ngoại giao của hai nước, vì đây là những điểm mà người dân Hoa Kỳ thật tâm lưu ý đến. Dù có vấn đề, nhưng chúng ta vẫn đạt được một số tiến bộ, và tôi nghĩ là tôi có thể rời Việt Nam với niềm tin là quan hệ giữa hai nước được mở rộng hơn, bền chặt hơn, lúc tôi mới đến Việt Nam.

Hỏi: Trong 3 năm làm đại sứ ở Việt Nam, ngày nào là ngày ông vui nhất?

Ðáp: Ngày vui thì nhiều lắm, nhưng không phải chỉ xảy ra ở Hà Nội, mà xày ra với tôi trên khắp lãnh thổ Việt Nam. Tôi không dành tất cả thì giờ của mình ở Hà Nội, mà muốn dùng thì giờ đó để đi khắp nước Việt Nam. Mỗi tháng tôi vào miền Nam ít nhất 2 lần, có khi nhiều hơn. Có những tháng, tôi dành một nửa thì giờ ở miền Nam. Tôi không hề nghĩ chuyện ngày nào là ngày mình vui nhất, tôi chỉ nghĩ mỗi ngày đều có những thú vị riêng của nó.

Hỏi: Nhưng chắc chắn cũng có những ngày ông thức giấc và tự than với mình là không được, không đúng. Ông có thể chia sẻ điều đó được không?

Ðáp: Tôi không làm việc theo lối đó. Nghề nghiệp của tôi đòi hỏi phải chấp nhận, chờ đón trở ngại có thể xảy ra, chấp nhận bất đồng, chấp nhận khó khăn. Ðó là lý do tại sao chúng tôi được trả lương, nếu mọi chuyện đều diễn tiến tốt đẹp thì những nhà ngoại giao như tôi bị thất nghiệp hết. Nghiệp vụ của chúng tôi là phải đối phó với trở ngại, với khó khăn. Ðối với thính giả của Ðài thì nghe có vẻ kỳ cục, nhưng thật sự trong nghề ngoại giao này thì càng khó khăn bao nhiêu thì điều đó càng chứng tỏ cho thấy vấn đề đang được giải quyết, đó chính là chuyện mình được trả công để làm công tác đó.


Hỏi: Ông có nói một trong những chuyệnViệt Nam và Hoa Kỳ không đồng quan điểm với nhau là vấn đề nhân quyền. Ông có tin và nghĩ rằng sẽ có một ngày, dân chủ thực sự sẽ đến với Việt Nam không?

Ðáp: Tôi tin rằng tất cả mọi người đều mặc nhiên có ý tưởng, có chiều hướng, có ước ao tự làm chủ lấy mình. Vì thế, nếu một xã hội phát triển đúng hướng thì người dân đương nhiên muốn nắm quyền tự quyết định đời sống của chính họ, tự quyết định hướng đi cho họ, và tự quyết định vận mạng của xã hội cũng như quyết định chính quyền của họ. Liệu bao giờ ngày đó đến với Việt Nam thì tôi không thể đoán biết được, nhưng tôi vẫn luôn tin rằng bất kỳ một xã hội nào cũng sẽ có ngày đạt được những mục tiêu lý tưởng này.

Hỏi: Ông có thể cho chúng tôi biết sơ qua về ông Michael Marine, người sẽ thay ông làm đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội không?

Ðáp: Tôi để cho ông tân đại sứ trả lời câu hỏi này. Tôi thật tình không biết nhiều về ông tân đại sứ, tôi chỉ gặp ông ta có một đôi lần. Cũng như tôi, ông ta cũng bỏ rất nhiều thì giờ để nghiên cứu về Trung Quốc. Ông ta hiện đang làm Phó Ðại Sứ Mỹ ở Bắc Kinh, chức vụ mà tôi đã từng làm trong một thời gian ngắn hồi 1989.

Tôi biết ông ta cũng đã từng có thời làm việc ở Nga và những nơi khác. Tôi biết chắc ông ta đã sẵn sàng và có đủ khả năng để đảm nhận chức vụ đại sứ Mỹ tại Việt Nam. Tôi tin là ông ta từng tham chiến ở Việt Nam, phục vụ trong binh chủng Thủy Quân Lục Chiến, tức ông ta là một cựu chiến binh, có liên hệ đến Việt Nam từ thời trước. Hầu như chẳng còn mấy vị đại sứ trước đây từng sang chiến đấu ở Việt Nam, nhưng ít nhất, chúng ta sẽ có một vị đại sứ mới ở Hà Nội từng tham chiến ở Việt Nam.

Hỏi: Sau khi mãn nhiệm, ông sẽ làm gì?

Ðáp: Tôi làm việc cho Bộ Ngoại Giao từ năm 1969, có lẽ lúc đó phần lớn thính giả của Ðài chưa chào đời. Tôi nghĩ là sau 35 năm làm ngoại giao, đã đến lúc nên làm một việc nào khác. Nhóm cùng vào ngoại giao với tôi đều đã nghỉ hưu bao nhiêu năm nay rồi, tôi là người cuối cùng còn làm việc. Nếu cứ chần chừ thì mọi chuyện có khi lại trở thành trễ mất.

Hỏi: ông muốn nói là ông sẽ nghỉ hưu hẳn?

Ðáp: Tôi nghỉ hưu không làm nhân viên ngoại giao nữa, nhưng không nghỉ làm việc. Tôi sẽ tham gia vào một tổ chức có hoạt động quan hệ chặt chẽ với Á Châu, kể cả Việt Nam. Tin này sẽ chính thức được loan báo khi thuận tiện, và tôi nghĩ trong tương lai sẽ có ngày ông thấy tôi trở lại Việt Nam cũng như ở những nơi khác.

Hỏi: Trong những tháng tới ông vẫn còn đảm trách vai trò đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội…

Ðáp: 3, ba tháng nữa.

Hỏi: Ông đã sửa soạn, ông đã tính sẽ làm những gì trong ngày cuối cùng trước khi rời Hà Nội chưa? Trong cương vị của ông Ðại Sứ Mỹ ở Việt Nam, ông sẽ làm gì vào ngày cuối trước khi chia tay với Hà Nội?

Ðáp: Trước hết, tôi không bao giờ tin vào chuyện dự hết tiệc chia tay này đến tiệc giã từ khác. Trong nghề ngoại giao, chúng tôi thường nói đùa với nhau là nếu cứ nhận lời tiệc tùng thì khi ra tận phi trường vẫn còn ăn uống. Tôi sẽ làm gì trong ngày cuối cùng ở Hà Nội? Nếu có giờ, tôi muốn đi bộ chung quanh Hồ Hoàn Kiếm, đó là trái tim của Hà Nội, đẹp lắm, và sẽ để lại trong tôi một kỷ niệm đầy ấn tượng trước khi giã từ Việt Nam về nét đẹp của Hà Nội.

Tôi tin là lúc đi bộ chung quanh bờ Hồ Hoàn Kiếm, tôi sẽ có dịp gặp và nói chuyện với rất nhiều người Việt, và tôi nghĩ kỷ niệm sâu đậm nhất mà tất cả mọi người đều mang theo khi rời Việt Nam là cảm tình nồng ấm của người dân Việt Nam, cái dí dỏm của người Việt Nam, dù phải trải qua biết bao khó khăn mà họ vẫn giữ được nét dí dỏm đó và lúc nào cũng hướng về tương lai. Kinh nghiệm ngoại giao của tôi là cuối cùng, cái mình không bao giờ quên được chính là người dân, mọi chuyện khác theo thời gian sẽ chẳng quan trọng bằng. Tôi sẽ luôn mang theo người cảm tình nồng ấm của người dân Việt Nam.

Hỏi: Lời chia tay của ông đại sứ Hoa Kỳ với người dân Việt Nam?

Ông Raymond Burghardt: Tôi rất vinh dự đại diện cho cường quốc lớn nhất thế giới đến làm việc ở một nước chân tình như nước Việt Nam, với những người dân tuyệt diệu, và vào đúng giai đoạn có những thay đổi quan trọng xảy ra ở Việt Nam. Làm đại sứ ở Việt Nam khác hẳn với làm đại sứ ở những nước khác. Tôi luôn luôn nói là quá khứ quyết định tương lai, quá khứ lúc nào cũng hiện diện với chúng ta. Người làm đại sứ ở Việt Nam lúc nào cũng phải sống, phải làm việc với cái quá khứ đó, và tìm cách giải quyết.

Chính người Việt Nam đã dạy chúng ta làm sao có thể chú tâm vào hiện tại, vào tương lai, làm sao có thể tạo được cuộc sống tốt đẹp hơn cho con, cho cháu của chúng ta, dù tất cả đã phải trải qua những quá khứ đau thương của lịch sử. Tôi hãnh diện đã được học được điều đó. Tôi cám ơn quý vị đã chỉ dẫn tôi, cho tất cả chúng ta, biết nhìn về tương lai. Tôi cũng hy vọng trong thời gian làm đại sứ Mỹ ở Việt Nam, chúng ta đã tạo được những tiến bộ tốt, để giúp cho cả người dân Hoa Kỳ lẫn người dân Việt.

Nguyễn Khanh: Cảm ơn ông đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này


Nguyễn Khanh
2004-06-17
http://origin.rfaweb.org/service/article.html?service=vie&encoding=9&id=138815
0