<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-21 02:59:59honghoavi>
Đây là lần thứ ba xem phim này, chưa một lần nào tôi xem được trọn vẹn từ đầu đến cuối song cũng chưa một lần nào tôi thôi xúc động vì thông điệp bộ phim đã đem lại. Tôi tự đặt cho phim cái tên “người-không-có-ngày-mai[1]”. Tôi không biết nếu lọt vào hoàn cảnh như Phil - người-không-có-ngày-mai tôi sẽ làm gì, sẽ sống như thế nào? Và bạn nếu bạn là người-không-có-ngày-mai bạn bạn sẽ làm gì trong cái ngày hôm-nay-không-bao-giờ-qua.
Chuyện bắt đầu từ khi Phil Cornnors một biên tập viên truyền hình trình thời tiết có tài nhưng hay chê bai và không được mọi người yêu mến đến thị trấn nhỏ làm phóng sự về ngày chuột chũi ngày 2-2 hằng năm. Đó là ngày mà mọi người dân nơi đây hướng về một con chuột chũi để nhờ nó dự báo xem mùa xuân năm nay đến sớm hay đến muộn. Phil buột phải làm cái phóng sự chán ngắt hằng năm mà anh không hề thích, trong chuyến công tác đó anh nhận ra mình ở một tình thế hết sức bi đát. Anh bị kẹt trong dòng thời gian kỳ lạ và phải sống đi sống lại một ngày, ngày chuột chũi.
Phil đã hết sức lúng túng và ngạc nhiên, anh sống những ngày khủng hoảng nhất đời mình. Có gì tồi tệ hơn khi mỗi ngày bạn phải nghe cùng bản tin thời tiết, phải gặp những người cũ với những câu nói cũ và tình cảm không hề thay đổi. Điều thần bí nào đó đã khiến cho những tình tiết lặp đi đi lặp đến vô tận. Phil đã tự hỏi: “Mình sẽ làm gì nếu ngày mai không bao giờ đến?”. Câu trả lời đầu tiên của Phil: “Ngày mai không bao giờ đến có nghĩa là ta không phải chịu trách nhiệm về những gì ta làm hôm nay”. Khi xem đến đây tôi thực sự thấy kinh sợ và nhớ đến giáo sư Cao Huy Thuần trong một bài viết: “Kẻ nào không tin nhân quả thì không điều ác nào không dám làm”. Không tin nhân quả tức là không nghĩ rằng ta phải chịu trách nhiệm về những gì hôm nay ta làm. Và quả đúng như vậy Phil có trong tay quyền năng của kẻ không chịu trách nhiệm về đời mình. Anh có quyền uống say bí tỷ, cướp nhà băng gặp gỡ mọi cô gái trong thị trấn và lên giường với họ nếu thích. Có khó gì để gây ấn tượng với một cô gái khi ngày hôm nay anh có thể nói chuyện và biết tất cả về cô ấy và sử dụng những gì mình biết để tán tỉnh họ trong ngày hôm nay ở lần sau?!
Nhưng rồi Phil nhận ra mình tất cả những quyền năng đó vẫn không làm vơi đi được nỗi thống khổ trong cuộc sống lặp đi lặp lai chán ngắt của anh. Và cuối cùng anh tự vẫn để tìm cho mình một lối thoát, một sự cứu rỗi. Song định mệnh vẫn không buông tha anh, cái chết không phải là cách giải quyết vấn đề, sáng hôm sau anh vẫn sống cái ngày 2-2 không bao giờ hết đó.
Anh bắt đầu để ý đến những sự việc xung quanh mình đến những con người và những mảnh đời, anh bắt đầu yêu Rita người nữ cộng sự thông minh, yêu thơ ca và có một tâm hồn đẹp đẽ. Anh nhận ra rằng mình đã có hàng ngàn cái một ngày chán ngắt đó nhưng chưa bao giờ mình sống trọn vẹn một ngày. Anh bắt đầu đọc thơ, học đàn piano, học điêu khắc trên băng. Anh biết hầu hết những người trong thị trấn nhỏ bé, anh biết những khát khao những ước vọng những khó khăn của họ và anh nhận ra rằng hạnh phúc biết bao khi sống và giúp đỡ người khác bằng tất cả khả năng của mình. Anh càng hạnh phúc hơn khi biết rằng họ không quên những gì anh làm cho họ. Và cuối cùng khi nhận được tình yêu đích thực từ trái tim Rita chỉ trong một một ngày hôm nay trọn vẹn lời nguyền bị phá giải. Phil và Rita đã yêu nhau và sống những ngày hạnh trong ngày mai.
Câu chuyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng, nhưng mỗi lần xem là mỗi tôi lần nhìn lại bản thân mình, mỗi lần thấy mình là một “Phil” ích kỷ và cáu bẳn chưa bao giờ sống trọn vẹn một ngày. Và tự hỏi ta hôm nay có gì khác với ta ngày hôm qua? Và ta đã làm gì để ta ngày mai khác với ta của hôm nay?
honghoavi
[1] Phim “người-không-có-ngày-mai” có tựa gốc là Groundhog Day (Ngày chuột chũi). Groundhog Day - ngày 2 tháng 2 ở Mỹ và Canada, mọi người nhìn vào bóng chuột chũi để dự đoán thời tiết. Ngày nay, thuật ngữ Groundhog Day dùng để chỉ những sự việc lập đi lập lại
[/align][/align]
Chuyện bắt đầu từ khi Phil Cornnors một biên tập viên truyền hình trình thời tiết có tài nhưng hay chê bai và không được mọi người yêu mến đến thị trấn nhỏ làm phóng sự về ngày chuột chũi ngày 2-2 hằng năm. Đó là ngày mà mọi người dân nơi đây hướng về một con chuột chũi để nhờ nó dự báo xem mùa xuân năm nay đến sớm hay đến muộn. Phil buột phải làm cái phóng sự chán ngắt hằng năm mà anh không hề thích, trong chuyến công tác đó anh nhận ra mình ở một tình thế hết sức bi đát. Anh bị kẹt trong dòng thời gian kỳ lạ và phải sống đi sống lại một ngày, ngày chuột chũi.
Phil đã hết sức lúng túng và ngạc nhiên, anh sống những ngày khủng hoảng nhất đời mình. Có gì tồi tệ hơn khi mỗi ngày bạn phải nghe cùng bản tin thời tiết, phải gặp những người cũ với những câu nói cũ và tình cảm không hề thay đổi. Điều thần bí nào đó đã khiến cho những tình tiết lặp đi đi lặp đến vô tận. Phil đã tự hỏi: “Mình sẽ làm gì nếu ngày mai không bao giờ đến?”. Câu trả lời đầu tiên của Phil: “Ngày mai không bao giờ đến có nghĩa là ta không phải chịu trách nhiệm về những gì ta làm hôm nay”. Khi xem đến đây tôi thực sự thấy kinh sợ và nhớ đến giáo sư Cao Huy Thuần trong một bài viết: “Kẻ nào không tin nhân quả thì không điều ác nào không dám làm”. Không tin nhân quả tức là không nghĩ rằng ta phải chịu trách nhiệm về những gì hôm nay ta làm. Và quả đúng như vậy Phil có trong tay quyền năng của kẻ không chịu trách nhiệm về đời mình. Anh có quyền uống say bí tỷ, cướp nhà băng gặp gỡ mọi cô gái trong thị trấn và lên giường với họ nếu thích. Có khó gì để gây ấn tượng với một cô gái khi ngày hôm nay anh có thể nói chuyện và biết tất cả về cô ấy và sử dụng những gì mình biết để tán tỉnh họ trong ngày hôm nay ở lần sau?!
Nhưng rồi Phil nhận ra mình tất cả những quyền năng đó vẫn không làm vơi đi được nỗi thống khổ trong cuộc sống lặp đi lặp lai chán ngắt của anh. Và cuối cùng anh tự vẫn để tìm cho mình một lối thoát, một sự cứu rỗi. Song định mệnh vẫn không buông tha anh, cái chết không phải là cách giải quyết vấn đề, sáng hôm sau anh vẫn sống cái ngày 2-2 không bao giờ hết đó.
Anh bắt đầu để ý đến những sự việc xung quanh mình đến những con người và những mảnh đời, anh bắt đầu yêu Rita người nữ cộng sự thông minh, yêu thơ ca và có một tâm hồn đẹp đẽ. Anh nhận ra rằng mình đã có hàng ngàn cái một ngày chán ngắt đó nhưng chưa bao giờ mình sống trọn vẹn một ngày. Anh bắt đầu đọc thơ, học đàn piano, học điêu khắc trên băng. Anh biết hầu hết những người trong thị trấn nhỏ bé, anh biết những khát khao những ước vọng những khó khăn của họ và anh nhận ra rằng hạnh phúc biết bao khi sống và giúp đỡ người khác bằng tất cả khả năng của mình. Anh càng hạnh phúc hơn khi biết rằng họ không quên những gì anh làm cho họ. Và cuối cùng khi nhận được tình yêu đích thực từ trái tim Rita chỉ trong một một ngày hôm nay trọn vẹn lời nguyền bị phá giải. Phil và Rita đã yêu nhau và sống những ngày hạnh trong ngày mai.
Câu chuyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng, nhưng mỗi lần xem là mỗi tôi lần nhìn lại bản thân mình, mỗi lần thấy mình là một “Phil” ích kỷ và cáu bẳn chưa bao giờ sống trọn vẹn một ngày. Và tự hỏi ta hôm nay có gì khác với ta ngày hôm qua? Và ta đã làm gì để ta ngày mai khác với ta của hôm nay?
honghoavi
[1] Phim “người-không-có-ngày-mai” có tựa gốc là Groundhog Day (Ngày chuột chũi). Groundhog Day - ngày 2 tháng 2 ở Mỹ và Canada, mọi người nhìn vào bóng chuột chũi để dự đoán thời tiết. Ngày nay, thuật ngữ Groundhog Day dùng để chỉ những sự việc lập đi lập lại
[/align][/align]
[color="darkgreen"]Ngã hữu thốn tâm vô dự ngữ
Hồng sơn sơn hạ Quế giang thâm[/color]
Hồng sơn sơn hạ Quế giang thâm[/color]