412 trả lời, 61.710 lượt xem —
Trang 14 / 14
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#391 —
06.09.2014 17:41
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2014 10:17:03 bởi Huyền Băng>
Xuôi chiều
Nhón đôi chân
gượm bước lùi
Đường xưa xa lắc
ai người đợi ta ?
Thu dường như sắp đi xa
Nhắn gì không ?
Sợ ...
Thế là
lặng thinh
Mảng không gian sắc
vô tình
Cứa tim vết rướm
Riêng mình ta đau
Xuôi chiều
không điểm giao nhau
Lướt qua ...
khô đắng tiếng chào đầu môi
Huỳnh Gia
07/09/2014
r
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#392 —
07.09.2014 09:58
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.09.2014 09:08:14 bởi Huỳnh_Gia>
Thôi !
Thôi anh !
mùa cạn ly rồi
chiều chưa kịp chối
bời bời chuốc say .
Xin mang giấu
tiếng thở dài
mỗi khi tìm
phía không ai
rối
mờ
Mưa đọng giọt
ướt trang thơ
dăm câu tiếc nhớ
chớm ngờ nghệch
xa...
Ai dốc ngược
khối tình ta
rơi vỡ nát
nẻo vị tha
kể từ ... ?
Huỳnh Gia
07/09/2014
==============
Thôi !
(2)
Thôi anh !
mỗi phút ưu tư
dường nặng quá ...
đến mệt nhừ
con tim
Miền ký ức
bóng in thềm
mấy mươi năm giữ
nỗi niềm
cũng nên ...
Giũ sạch đi
giấc mơ đêm
sau gột nát mảnh bình yên
mấy lần
Thôi !
bình lặng
ngọn sóng dâng
thản nhiên đối diện
cắt mầm dây dưa
Thôi !
tia mắt ấy
đã vừa ...
dịu êm chi nữa
nhỡ mùa thu đau .
Huỳnh Gia
07/09/2014
Cho Người - Cho Ta
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
À ... !
À !
mùa thu vẫn chưa đi
là cánh gió phiêu du gọi lá về với cội
ta ngỡ mùa đông tới
lại băn khoăn
À !
mùa chẳng thiết dừng chân
khi biết những cơn mưa ồn ào cứ tranh giành với nắng
khoe từng hạt nặng
cho chiều giận hờn vo cụm những đám mây
À !
rồi cũng qua hết một ngày ...
bóng thời gian mải miết chạy theo mùa
bỏ rơi miền quá khứ
chiều rất bình yên
sao từng bầy chim di trú ?
và ta ngồi với bóng mình
yên lặng ngó mông lung
À !
có một nỗi nhớ rớt lưng chừng ...
Huỳnh Gia
08/09/2014
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#394 —
17.09.2014 03:20
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.12.2014 19:08:45 bởi Ct.Ly>
Dường như đông đã...
Có phải mùa thu quên van vỉ những chiếc lá vàng
rơi thật nhiều
mong lấp khuất những con đường còn in dấu chân ngày cũ
Hay đậu trên những câu thơ còn biếng lười
tìm một nơi ẩn trú
Để mỗi chiều về trên bậc thềm rêu phủ
Một ta ngồi tiếc mỗi ... ngày xưa
Có lẽ ...
nỗi nhớ đong đưa trên ánh mắt
đã vừa .
Vì phía bên ta thu chết rồi
từ dạo đó
nắng tràn khô vạt cỏ
khát khao lần nghe gió kể chuyện ngày mưa
Đừng cố vẽ lên khuôn mẫu chỏng chơ đêm
những nét vẽ lệch - thừa
Cơn bụi lốc hoang đàng đang chực xoáy tung về khoảng trắng
Loang trong thinh lặng
lem luốc một hình dung .
Có một thứ gì vừa rơi giữa không trung
vương vướng bờ vai
buốt lạnh
Có phải vì thu sắp trốn mùa
không còn đỏng đảnh
như vạt nắng chiều nay
Và ngày mai
Đông rộng vòng tay ôm trọn từng cơn bấc lạc ngày
luồn vào từng ngóc ngách con tim
cười hể hả ...
Thản nhiên thôi .
Vì từ rất lâu rồi với riêng ta dường như đông đã
quá thân quen .
Huỳnh Gia
16/09/2014
Viết tặng con bấc lạc mùa sáng nay
R
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
Gió lạc mùa ...
Có con bấc
lạc lối xưa
vừa hay thổi mạnh
như đùa bỡn đêm
Nhắc ta
đông sắp tròm trèm
xoáy từng nỗi nhớ
trốt miền phiêu du
Nghiêng ngã bóng
ánh đèn lu
mảnh buồn dúm dó
âm u trọn mùa
Chiều nay
Thu dợm bước chưa
Ta thu dọn nốt cặn thừa
rong rêu ?
Đừng xây xát
khúc nhạc chiều
lần buông phụ rẫy
nắng liêu xiêu
vùi ...
Mấy lần hỏi bấc
buồn - vui
đã xua đuổi
tận chân trời
Cớ sao ?
Huỳnh Gia
20/09/2014
Viết tặng mùa đông sắp đến
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
Như dấu chấm hỏi
Đêm xoáy tạt
ướt tả tơi
nước tràn lênh láng
nổi trôi phận đời
Nép vào đâu
bóng nhỏ nhoi
đôi vai co rúm
xám môi trống lòng
Nơi nào
cho chỗ trú thân
khoảng bao la phía trước
đồng lõa đen
Chao nghiêng
cong vệt sáng đèn
cô đơn từng giọt
mưa len lõi luồn
Cụp mắt nhìn
hạt mưa tuôn
thấm sâu lòng đất
vô hồn ước mơ
Dấu chấm hỏi
thấp thỏm chờ
dường nghe vọng
những tiếng ồ ... !
thản nhiên ?
Huỳnh Gia
01/10/2014
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
Tình khúc tặng mùa Đông
=====================================
Rồi mùa thu cũng bỏ ta đi
khuất dần về xa vắng
nhường chỗ cho những cơn gió bấc
mang về cơn lạnh cắt da
Ở nơi này không có bốn mùa qua
nắng hét tràn nỗi nhớ
và những khúc tình thơ dường vương nợ
mắc võng lưng trời
Đừng bao giờ hỏi vì sao lá mỗi chiều rơi
lúc ngọn gió ẩm ương lùa nỗi niềm ngang qua ngõ
xõa trắng không gian vướng bờ vai dúm dó
cô độc một bóng người lẳng lặng nhặt vu vơ ...
Ở nơi này không có cả giấc mơ
nên từ đó nỗi buồn đã không còn chỗ trú
mỗi chiều lẽo đẽo theo chân
những bước chân tư lự
chẳng chút nương tình
trì nặng những đám mây
Ở nơi này đông mượn gió thẳng đường bay
thoáng qua miền ... tưởng chừng xao lãng
Ta còn lại không , một chút gì lãng mạn
để tặng thơ ?
Huỳnh Gia
24/10/2014
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 415
Điểm thưởng : 0
Từ: 09.05.2007
Trạng thái: offline
#398 —
02.11.2014 09:24
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.11.2014 09:32:16 bởi NganGiang>
NganGiang thân hoạ
HOÀI NIỆM
Thu xa rồi còn nỗi nhớ bơ vơ
Ai chờ ai trong vấn vương hoài niệm
Giấc mộng đa đoan, lời tình còn hiển hiện
Xao xác từng chiều theo lá cuốn tả tơi...
Nỗi buồn em bạc trắng cả lưng trời
Theo gió đông mùa phương này tê tái
Bước chân trần lang thang trên cỏ dại
Nhành cuối mùa xơ xác một lối quen...
Thành phố già, vàng vọt một màu đêm
Khung cửa vắng hắt hiu quầng cô độc
Bờ vai gầy co ro nơi chân dốc
Biết mượn gì cho gió thẳng đường bay...
Em gửi “vu vơ” lên bầu trời mây bay
Mây trĩu nặng hoá cơn mưa rơi lạc
Khúc tình thơ chẳng còn câu lãng mạn
Em nợ người thăm thẳm nỗi ưu tư...
Và chiều nay trong giá lạnh, dường như
Ngỡ nỗi niềm tìm về trong xa vắng
Con ngỏ ngõ vẫn bóng ai thầm lặng
Gom nhặt hoài dẫu chỉ những ...vu vơ...
Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#399 —
13.11.2014 01:57
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.11.2014 01:58:43 bởi Huỳnh_Gia>
Huỳnh Gia cảm ơn Ngân Giang đã ghé thăm và họa thơ .
Bài thơ hay thật hay .
Thân mến
Huỳnh Gia
====================
Tình khúc tặng mùa đông (2)
Vì sao ta yêu mùa đông
khi mỗi tinh mơ sương chắn mờ lối nhỏ
khi cơn gió vô tình xoáy vào lòng nỗi buồn cắc cớ
xoáy cả phiến lá cong khô chết dở bên thềm ?
Nấm mồ hôm qua ta đã lấp
chật nêm
mảnh vương vấn
mớ yêu thương
nhúm dỗi hờn ...
đang rùn mình giẫy giụa
hơi thở lịm dần ...
sau lần ngộp ngụa
trong vũng tối dối gian .
Nếu mùa đông gom đốt sạch lá vàng
một loáng thôi ...
rất nhanh
thu không thể bỏ rơi chiều
sẽ lại quay về xin lỗi
ta sẽ lại thêm lần nóng vội
mặc vào hình nộm mang tên Thơ đang gượng gạo nửa nụ cười thêm một lớp áo thứ tha
Vì sao ta yêu mùa đông
để rồi hóa đá khúc tình ca
nốt nhạc đóng băng giữa khoảng trời lộng gió
con bấc hồn nhiên xổ tung mùa
đêm rối cỏ
và cái lạnh thấm sâu ...
đông cứng ngôn từ
Huỳnh Gia
Tặng mùa đông
30/10/2014
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
Trách mùa
Đuổi chi cho tận lá vàng
bỏ mùa nhếch nhác
gió tàn cuộc
say ...
Tinh mơ
sương giá chen vây
gió hồn nhiên mượn
mang rây mịt mùng
Nắng riu ríu trốn ?
Dường không
phơi chiều chưa ấm
trách mông lung mùa
Đêm gõ cửa
bóng nhặt - thưa
Ta loay hoay đón
đã vừa phong phanh
Men lối cũ
đến thật nhanh
lật từng phiến gió
chạm vành buốt tê
Mùa bình lặng
Ta bộn bề
Huỳnh Gia
24/11/2014
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
Đoản khúc cuối thu
Và thu cuối mùa qua
Những chiếc là vàng hoe biếng lười rơi lác đác
Gió cất tiếng gọi khan , ai ngờ mưa đổ rát
Trôi mất dấu chân người bỏ lại lối thu qua
Và tự nhiên như thể vốn đã nhòa
Đêm xóa trắng vết gợn buồn ta bảo giấu
Ơi ! đôi mắt đừng ngó về xa thấu
Ngút ngái bóng thiên di
xa khuyết nỗi rạt rời
Thế rồi mưa cũng thôi rơi
Con bấc chờn vờn
se lòng sương mỗi sớm
Tháng mười co mình đón mùa đông chợm dợm
Đón nỗi nhớ nhung ơi !
sương sớm phủ lối mòn
Huỳnh Gia
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#402 —
17.12.2014 02:48
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.01.2015 09:15:29 bởi Huyền Băng>
Tình khúc tặng mùa đông ( 3 )
Đông ...
cơn bấc hồn nhiên thả chút se se
không đủ buốt
thảm lá mùa thu vừa trút hôm qua chưa kịp khô
khi ráng chiều thoi thóp
khẽ cựa mình
Đông ...
sương phủ đầy trên con phố vừa đó chớm bình minh
che mất bóng đóa dã quỳ đang khoe màu bên vách núi
tia nắng cuối cùng co tròn bên góc cũi
chờ ru giấc ngủ đêm
Đông ..
chênh chếch vệt trăng liềm
cột khói hình đám mây vô tình vẽ vòng
trên khoảng vắng
một chiếc vòng lẩn quẩn
nhốt chặt hạt sương đang giật mình thức giấc
Để rồi ...
ngột ngạt nỗi đa đoan
Đông ...
mùa cạn
gió phiêu hoang
Huỳnh Gia
12/12/2014
r
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#403 —
17.12.2014 03:01
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.12.2014 04:55:04 bởi Huỳnh_Gia>
Giáng sinh buồn
Giáng sinh về
người đi lễ bên ai
quì trước chúa lời nguyện cầu hạnh phúc
riêng mình tôi
chỉ một mình
phủ phục
Chúa hiền từ xin xoá hết thương đau
Giáng sinh về
người tay khoác tay nhau
đêm huyền ảo trong giấc mơ diễm tuyệt
riêng mình tôi cùng nỗi buồn ly biệt
Giáng sinh về
đông lạnh lẽo hơn thêm
Giáng sinh buồn
cây cỏ cũng buồn tênh
trên đồi cao gió về ru lá hát
vẳng xa xa tiếng dương cầm dìu dặt
lời nguyện bình yên
rơi mất giữa đêm trường...
Viễn Du
12/17/2007 07:46 pm
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#404 —
18.12.2014 04:57
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.01.2015 09:12:16 bởi Huyền Băng>
Tình khúc tặng mùa đông - Tình khúc 4
Ở nơi này đông thấm lạnh rồi anh
cái lạnh cứ hồn nhiên len lõi từng vạt gió
mảng không gian bỏ ngõ
mặc sức xổ tung trời
xô bụi lốc
đuổi lá bay
Ở nơi này đông trống trải một vòng tay
Em chỉ biết tự thu mình co ro
tìm chút ấm
một nửa đông em chưa từng rét đậm
nhưng bây giờ tím tái
nỗi nhớ ơi !
Khoảng cách từ xa một nửa khoảng trời
gió không bắt nhịp cầu
nên không gian hụt hẫng
bỏ mùa đông lẩn quẩn
quấn riết nỗi niềm
tê dại đến cuồng mơ
Nơi em bây giờ đông tràn lạnh câu thơ
từng khổ nhỏ phong phanh
chống chọi mùa
rúm ró
câu chữ nhả chưa tròn
dường đóng băng hóa rọ
Em bất lực chờ
đông bỡn cợt
chán
đông đi .
Huỳnh Gia
18/12/2014
r
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#405 —
23.12.2014 14:23
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.01.2015 01:58:01 bởi Huỳnh_Gia>
Cung bậc mùa
Ta kiên trì đợi mùa đông
giữa hun hun nắng đốt
cung bậc thời gian
rặc những nốt trầm
chiều ủ dột
ngoài trời
khô hắt một cơn mưa
Ta đi tìm giữa ban trưa
chút se se trốn trong giọt mồ hôi
thấm đẫm
ẩm ương ngày lẩm cẩm
Mùa đông có về không ?
Đông chưa muốn lượn vòng
mùa vắng lặng
cung đàn xưa ương bướng rung dây
giả vờ gút mắc
Ta giả vờ im lặng
qua hết bốn mùa
còn lại khoảng trống
trơ .
Huỳnh Gia
05/12/2014
=========================
Cung bậc mùa (2)
Đông đễnh đoãng
gió rong hoang
tướt từng sợi rét
rải lênh loang mùa
Đêm trầm tích nỗi cặn thừa
tháng năm bào xát
đã vừa ủ mơ
Giao mùa
lá rụng
trốc trơ
hàng cây rũ bóng
giả vờ thản nhiên
Đông gõ cửa
mở toang đêm
cơn mưa bụi nấp góc thềm
tung hê .
Dậm chút nhớ
thấm lòng tê
Ta lơ đễnh
mặc .
Mùa u mê chờ ...
Huỳnh Gia
13/12/2014
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#406 —
29.12.2014 15:15
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.01.2015 09:09:51 bởi Huyền Băng>
Dỗi đông
Có phải đông lì lợm bước chân
Chiều mây xuống thấp gió bần thần
Quơ tay đuổi bấc lòng vương lạnh
Ngoảnh mặt xoa đời khóe mắt rưng ...
Mùa đến rồi đi - mùa có biết
Ta tìm hư ảo một hình nhân
Đôi khi vờ vịt tô màu nắng
Ai biết ai chờ phía trống không ?
Huỳnh Gia
=======================
Ngẫm chuyện đời
Cuộc đời nửa thật nửa như chơi
Cay đắng lắm thay chuyện đổi dời
Ngoài mặt trỏng trơ câu lễ nghĩa
Trong lòng phùn phụt ngọn ma trơi
Thẳng ngay trung trực chôn lòng đất
Xu nịnh a dua cất tận trời
Gương tốt tiền nhân ghi sử sách
Mấy ai học thuộc ? ngẫm buồn ơi !
Huỳnh Gia
r
-----------------------------
Thôi kệ mùa trôi
Bốn mùa thoăn thoắt tựa con thoi
Mới đó mùa xuân tới nữa rồi
Lớp trẻ rong chơi mừng đến tuổi
Hàng già ngồi đếm nếp nhăn chơi
Niềm vui cắt ghép bao năm nữa
Mảnh vụn vãi vương nỗi xót đời
Thôi ! vẽ màu xuân tươi rói để ...
Gọi niềm hy vọng trở về coi .
Huỳnh Gia
29/12/2014
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#407 —
30.12.2014 14:35
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.01.2015 09:07:11 bởi Huyền Băng>
Khúc Xuân ngời
Đâu phải mùa xuân đang đủng đỉnh
Tại bấc tiếc ngày chậm bước hoang
Nhúm lạnh sót đêm giờ đã nhỉnh
Tờ lịch cuối năm đợi xếp hàng ...
Lấp lững say men lòng rạo rực
Ghép vội vần thơ tặng giao thời
Cùng nhau xuống phố - hòa háo hức
Ta dắt xuân hồng dạo khắp nơi
Một chút hương phai - nhờ xuân dậm
Phấn son tô điểm mắt môi tươi
Nguyên khai vốn chẳng cần chăm bẵm
Nhan sắc mùa xuân trẻ muôn đời
Hôm nay gió nói gì hỡi gió
Mà nhánh vàng mai khúc khích cười
Thì ra xuân biết mùa bỏ ngỏ
Cho buổi xum vầy
hạnh phúc ơi !
Huỳnh Gia
30/12/2014
Tặng mùa xuân 2015
r
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
Mưa lạc mùa
Mưa rả rích giữa mùa đông
thật lạ
con bấc dường co gập nỗi buốt tê
người xa người
ai dỗ giấc đam mê
lật ký ức
mùa xoay
đêm lạc lối
Ơi ! vạt nắng
đi về đâu mà vội
lóe bình minh
rồi lẫn trốn rất nhanh
khu vườn xưa
mưa ướt dấu độc hành
từng chiếc lá
phiến cong khô
mặc niệm
Ơ ! nỗi nhớ
sao cố tình ẩn hiện
mấy lần ta bôi xóa
ngỡ nhạt mờ
có ngờ đâu cố ý xộc vào mơ
xát bùng cháy nỗi buồn
nham nhở khói
Thơ lem luốc một hình dung
đến tội
phía không nhau
đau nhức nửa kiếp người
mưa lạc mùa
ngang ngạnh đếm giọt rơi
căn phòng vắng
nhân đôi từng cơn lạnh
Huỳnh Gia
31/12/2014
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#409 —
03.01.2015 14:42
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.01.2015 09:04:35 bởi Huyền Băng>
Đồng vọng đêm .
Nơi em bây giờ vương chút lạnh gió đông
chỉ một chút thôi
sao cõi lòng tím tái
chiếc bóng giật mình
níu ngược bước chân đang trượt dần về phía ấy
" Phía ấy chênh chao ! "
Phố xá về đêm lung linh vạn ánh đèn màu
trên chiếc ghế đá công viên
những đôi tình nhân vòng tay nhau thì thầm to nhỏ
hạnh phúc đơn sơ nhưng tuyệt vời là thế đó
sao chiếc ghế em ngồi trống trải đến đơn côi ?
Tiếng chuông giáo đường ngân
đêm hồi hộp đón giao thời
người líu ríu gọi tên nhau
vòng xe quay vun vút ...
trên những khuôn mặt lạ quen
nụ cười luôn túc trực
sao nơi này im lặng nỗi khát khao ?
Bầu trời ích kỷ khư khư giữ rịt những vì sao
không muốn thả rơi
dù một lần
cho em trao điều ước
tiếng chuông giáo đường rạc rời ngân
kéo vệt dài thõng thượt
Phía không nhau
đêm đồng vọng đến muôn đời
Huỳnh Gia
02/01/2015
r
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
Tình khúc tặng mùa đông - tình khúc 6
Ta dắt mùa đông dạo khắp
tìm nhau mỗi khúc quanh đường
một lần bừng chân tỉnh giấc
lạc loài trong khoảng rối vương
Từ vẽ vòng tròn hiện thực
nhốt quên nhớ giữa tiếng cười
đôi lần quờ tay chạm ngực
nghe nhoi nhói phía buông rời
Ta cố mở lơi xoắn ốc
siết đau thuở trói chặt lòng
gượng tay gỡ từng mảng sét
bám vành tâm thất chưa bong
Mùa đông đi rồi lại đến
lì trơ chi một nỗi buồn
đôi mắt nhìn chi về phía ...
đã dày đặc tấm màn sương ?
Chỉ còn từng cơn gió bấc
xiên miền ký ức hồ nghi
chỉ còn mình ta trách - giận
lạnh chi lạnh tái - chỉ vì ...
Huỳnh Gia
23/01/2015
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
#411 —
17.06.2016 08:01
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2016 00:16:02 bởi Nguyệt Hạ>
Dấu xa
Mùa cổ tích rêu phong cùng năm tháng
Bụi thời gian chồng từng lớp đổi thay
Trong đổ vỡ chừng vẹn nguyên hình dạng
Vọng thanh âm khuôn nhịp - khúc an bày
Ai bỏ lại nửa nụ cười ngọt nắng
Rớt bên đời vương lối nhỏ - trầm ngâm
Ai bỏ lại dấu chân xưa nằng nặng
Khoảnh khắc quên sâu đáy mắt thâm quầng
Mưa lên tiếng quen chưa ngày chật chội
Có còn ai cho lời hẹn - để mà
Đừng thắt thẻo như nhịp cầu cong lỗi
Khúc quanh đường đã hướng - chập chùng xa
Có còn ... cũng chỉ là bao khoắc khoải
Gạt thời gian - đỏ ối bóng chiều trôi
Có còn ... cũng chỉ là đêm trống trải
Gió lùa xô từng vạt nhớ dập bồi
Xin hiện thực nhắc chừng đôi mắt trắng
Dỗ dành Ta kết thúc chuyến mộng du
Đêm im lặng ... nhưng bao giờ cũng thắng
Hồ nghi -Ta - thua - lạc- giữa sa mù
Huỳnh Gia
12/06/2016
R
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
Mùa dửng dưng mùa
Ngày mai nữa sẽ là mùa thu
Hãy để những cơn mưa hôm nay mặc tình tung tẩy nước
Cho những chiếc lá trên cây hối hả đời - xanh mượt
Rồi giũ mình tự bức cuống bay đi
Không cần biết ngày mai mang lại những gì
Khi sự âm trầm của không gian đã ít nhiều nghi ngại
Tiếc nhớ ... đôi khi quấy rầy hiện tại
Xáo trộn khoảng trời riêng vốn dĩ tự dung hòa
Ngày mai không dành cho những thứ của hôm qua
Hãy để sự kiêu hãnh vấn cao mái tóc mềm thiếu phụ
Mái tóc lạnh sương đêm sau những lần ủ rũ
Bết chặt nỗi gầy hao
Không cần biết ngày mai sẽ ra sao
Mùa hãy nhớ đến và đi cùng lặng lẽ
Đừng đánh động sự bình yên đang lắng từng gượng nhẹ
Và cơn mưa cuối cùng - xin đừng xối vào đêm ...
Huỳnh Gia
12/06/2016
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 568
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.12.2006
Trạng thái: offline
Tịnh trầm – yên an
Đời như một buổi chợ đông
món cần thiết
cứ mua xong rồi về
người tráo trở gánh bải buôi
trắng - đen khuấy đảo
mỉm cười cũng xong
đôi khi gợn sóng đáy lòng
dằn tay nén chặt
tịnh trầm dỗ an
Đời không không cổ suý an nhàn
cho nên tất bật đến ngàn năm sau
từ bi độ dẫn dãi dầu
an nương bóng Phật
nghiệm sâu sắc lời
Thế gian vốn dĩ xáo tơi
ung dung nẻo chính
đã rồi bước ngay
thành tâm bóng mát phật đài
dốc lòng hướng niệm
chắp tay kỉnh cầu
Huỳnh Gia
20/11/2017
Ở hai đầu nỗi nhớ , nghĩa tình đằm thắm hơn ...
★
★
★
★
★
0