Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hành Hương

693 trả lời, 90.423 lượt xem — Trang 2 / 24
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-21 15:03:22NhàQuê>
Chào Tái Ngộ Khánh Hòa

(Họa bài "Thầm Thì Xuân Hẹn & Xuân Hoài Cảm" của Lục Đình Thìn/Hội Thơ Kim Bằng, Khánh Hòa- VN gởi tặng)
 
 
Đinh Hợi mỉm cười duyên dáng Xuân
Người xa nhờ mạng gởi đôi vần
Kính chào Thúc Bá hàng kỳ cựu
Thân chúc Đệ Huynh lớp khánh tân
Quý quyến an khương trong cuộc sống
Bủu thân lạc phúc giữa hồng trần
Ước mong đất Khánh hoài tươi thắm
Như đóa hoa mừng từ tiện nhân

Nhân thuở dòng đời xô giạt trôi
Tấp vô đất ấy một lần rồi
Chiến tranh hủy hoại đang tơi tả
Kỳ vọng hòa bình cứ hụt vơi
Người ngóng người đi đà mỏi mắt
Kẻ chờ kẻ đến biệt chân trời
Gởi Em* chút ấm hong sầu rũ
Trổi dậy rộn ràng bớt cổi côi

NhàQuê, Nov 10,2006

Em* : Riêng một người

 
 
 
 
 
THẦM THÌ XUÂN HẸN

Đất trời Đinh Hợi đã sang xuân
Gió chở thơ xuân hẹn nối vần
Mời bạn khơi dòng khi tống cựu
Chúc người khai bút lúc nghinh tân
Vin cành lộc biếc trao nguồn sống
Treo ngọn nêu cao quét bụi trần
Nam Bắc mai đào khoe sắc thắm
Thầm thì xuân hẹn với thi nhân.....


XUÂN HOÀI CẢM

Chiều đưa chầm chậm áng mây trôi
Ta dạo vườn xuân nắng nhạt rồi
Những cánh mai gầy rơi lả tả
Từng hàng liễu rủ đứng chơi vơi
Ngùi trông chiếc én xa tầm mắt
Chợt thấy hoàng hôn lịm cuối trời
Em hỡi _ hương mùa đầy quyến rũ
Mà anh lạc bước giữa đơn côi..

LỤC ĐÌNH THÌN...10-11-06

(Hội Thơ KIM BẰNG, KHÁNH HÒA)


 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-21 23:30:50NhàQuê>
 
Đi & Ở


Biết đến giã từ, bạn tiễn ta
Món ngon vật lạ có chi là
Nửa chai rượu đế vừa mua chịu
Khô nướng cơm chiều mới nhín ra
Từ độ xứ người lê gót nhói
Thường khi thức giấc buốt về xa
Cố hương mù tít nghe gần lắm
Đứng cạnh trái tim, rất mượt mà

NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Lòng
[/align]
(cùng họa bài "Ông Giáo Về Hưu")

Ngày lại ngày qua năm tiếp năm
Ăn dâu xứ lạ khổ thân tằm
Bao phen cõng tuyết: mơ miền nắng
Mấy lượt qua trường: nhớ chốn văn
Ðâu quản hơi tàn thân thất quốc
Cam đành xa xứ kiếp thuyền nhân
Ơn đời trót nhận làm sao trả ?
Xin lắng nghe người mỗi sắc âm!
NhàQuê
 
 
 
 
Ông Giáo Về Hưu


Một đời dạy học: Bốn mươi năm
Phút chốc về hưu! Trọn kiếp tằm!
Dạy Tiểu, dạy Trung: Anh với Pháp
Làm thầy, làm Hiệu: Hán rồi Văn
Tiếng thơ gợi nhớ đời dâu bể
Men rượu vờ quên chuyện thế nhân
Bao khách sang sông... đời vạn nẻo
Chạnh lòng như thiếu kẻ tri âm!
Trần Văn Thu

 Ông Giáo về Hưu

Vào cuộc trần ai sáu chục năm
Bốn mươi mùa Hạ nghiệp tơ tằm.
Môn Anh chưa trọn sang môn Pháp,
Lớp Hán còn vương nhớ lớp Văn
Viết tạm câu thơ cho thế hệ
Tiêu dần tuổi tác với tha nhân
Sang sông, có hỏi ông đò ấy
Tri kỷ ai người đến phối âm?
Phan Hữu Dương
 Tiễn Thầy Về Hưu

Một mái chèo buông: Bốn chục năm
Thoáng như giấc điệp kiếp ươm tằm!
Pháp, Anh đưa khách sang bờ mộng
Hán, Việt khơi hồn động nét Văn
Nước bạc sầu vương chân lữ thứ
Rượu nồng hoài cảm ý thi nhân
Tà dương bến vắng ông đò ấy
Sóng vỗ đôi bờ mãi vọng âm.
Nguyễn Thị Minh Thu
 
 
 
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
13 - 63

Mười ba tuổi tôi đi vô thành phố
Dẫm chân trần cất guốc sợ mòn mau
Đêm mưa trùm mền vãi nâu lén khóc
Nhớ nhà gì đâu!

Lũ ễnh ương uềnh oang từ chập tối
Chúng vừa ngừng ếch nhái tiếp gọi nhau
Giống mấy con, chị bị rầy đem thả
Trên nỗng giếng lau.

Cái giếng dốc gánh tưới vườn trợt té
Trầu lá vàng cười vẫy gió lay lay
Có hơn chục đôi chị em xúm nạnh
Nọc cây chùm ngây.

Giờ nơi đây nhiều cơn mưa mờ mịt
Không trẻ con trần kêu réo rượt nhau
Không côn trùng đêm đêm cùng hòa nhạc
Để nhớ ngày nào

Xin viết vài dòng hoài niệm


NhàQuê
 
Nhớ quá ngày xưa
 
 
Nhớ quá con đường quê trơn ướt
Nụ cười đồng chiêm khi lúa vàng bông
Gánh trên vai tần tảo tuổi mai hồng
Mà ấm áp tình làng nghĩa xóm...
 
Cánh diều tuổi thơ gió chiều nơm nớp
Sợ ru nhiều nghiêng ngã chẳng kịp nâng
Bước đến vỉa đời lòng chửa phong trần
Thơ ngây ngã rồi thơ ngây đứng dậy
 
Nên nhớ quá ngày xưa thuơng biết mấy
Mái nhà đơn sơ rộn rã thâm tình
Giờ xa xôi nhìn lại bỗng giật mình
Ngày xưa ấy mãi không tìm không thấy...
 
Đọc bài thơ bạn mình xao xuyến, nhớ quá ngày xưa!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Ghé lại thăm nhà bạn thơ
Mà sao vắng vẻ, đâu rồi tiếng vui?
Còn đây trăn trở cuộc đời
Bạn mau quay lại tiếp người lỡ chân!
 
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
5, 4, 3, 2, 1, Happy New Year!

Đi đó đi đây nhớ quá hề
Xứ người sống riết kể như quê
Bao nhiêu lễ lạc, chung vui ké
Mỗi bận tiệc tùng, đớp hả hê
khất khưởng giao thừa chờ pháo lóe
Khật khù năm mãn Chúc New Year
Count-Down từng tiếng đời ta cũng
Tới bến chia ly. Lúc trở về

NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-01 01:44:34NhàQuê>
Chuyện Mới

Chiều nay ta đón thêm thằng bạn
Đem tính nó luôn mới được năm
Trời có bốn phương đi tản mác
Gặp lu bù chuyện đã xa xăm

Đứa nào cũng huyên thuyên bao thứ
Không mảnh nào còn đủ dạng hình
Chấp vá vậy làm thành chuyện mới
Mới tinh

NhàQuê

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nhịn

Đi ngang qua trường dạy võ
Mõi chưn sẳn dịp ghé coi
Thấy họ quýnh qua quýnh lợi
Bên né, được mợi cứ thoi
Nóng mũi, xắn tay... đi tuốt
Hung hăng chửi vói quá trời:
"Có giỏi thì nhảy vô đây!"

Chấp tay trình thưa ông Kẹ
Má tui trối biểu làm lành
Nhà ta bao đời tích đức
Câu nhịn bằng chín câu lành
Cứ xem tất cả em anh
Lời thiêng tui ghi tận cốt
Chứ xưa: quét sạch sành sanh.

Có người nắm tay kéo lại
Sao không cho nó một bài
Bạn ơi, Thầy tui có dạy
Truyền con không để hiếp người
Họ hung thì mình ráng tránh
Không trung họ quánh một hồi
Bao nhiêu món nghề trổ hết
Bàng quang thấy tỏng tòng tong
Tự họ đút đầu thòng lọng

NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
 
    Bài Cho Em
 
 Như chim về đậu lại cành
 Hát câu ca cũ riêng dành tặng nhau[/align] Quên đi em những ba đào[/align] Biển tình trở lặng rì rào yêu thương[/align] [/align] Tay đan bước xuống đời thường[/align] Xa rồi thao thức đêm trường nghĩ chi[/align] Có đôi mi khép nhu mì[/align] Hé trao môi ngọt thầm thì vào xuân[/align] [/align] Chợt lòng rộn rã bâng khuâng[/align] Hương yêu chẳng chút ngại ngần gởi anh[/align] Nắng chiều rón rén vườn xanh[/align] Bỏ quên chút ấm tỏa quanh sân mình[/align] [/align] Tạ ơn em một mối tình[/align] Dừng chân cổ tích lung linh môi cười[/align] Phải chăng ngôn ngữ vụng lời[/align] Ngàn từ cũng chỉ rối bời vần thơ[/align] [/align] Đôi khi hồn chợt ngẩn ngơ[/align] Tưởng chừng chỉ có trong mơ thôi mà[/align] Niềm vui tiếp nối đi qua[/align] Như trân châu như ngọc ngà long lanh[/align] [/align] NhàQuê[/align] [/align](Họa Từ  Bài " Chiều Nay... Lại Nhớ" của Trúc Giang)[/align]
 [/align] [/align]Chiều nay…lại nhớ[/align] [/align]Gió thu bứt lá xa cành
Nhưng tình son sắt vẫn dành cho nhau
Dù em chờ nhạt má đào
Trái tim nóng bỏng vẫn rào rạt thương[/align] [/align]Biết rằng đời rất vô thường
Ai gieo đau khổ miên trường làm chi
Một khung trời nhỏ nhu mì
Để anh soãi cánh thầm thì giấc xuân[/align] [/align]Ngắm cành hoa nở bâng khuâng
Nhìn con bướm lượn tần ngần nhớ anh
Trời trong bàng bạc mây xanh
Bóng hình ai đó quẩn quanh bên mình[/align] [/align]Mắt ai đắm đuối ngây tình
Môi ai mĩm nhẹ lung linh nụ cười
Không gian đọng lắng muôn lời
Em chìm giữa mộng bời bời ý thơ[/align] [/align]Lá rơi vướng tóc … ngẩn ngơ
Giật mình mới biết … vừa mơ đó mà
Niềm vui khoảnh khắc đi qua
Nỗi buồn rớt xuống giọt ngà long lanh[/align]
[/align] [/align] Trúc Giang[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Thú Ngồi Hành Lang

Vừa ló vô quán cà phê Starbucks
Con bé vội vàng làm hot coffee
Bé đọc thói quen ta nhiều lần ghé
Hai màu tóc khác, mà rành quá đi
Giả bộ thử chọc quê cho nhỏ hoảng
Hôm nay ta chẳng thích uống thứ ni
I know, you are kidding to me
Nhoẽn cười, ta chẳng nỡ lòng thử nữa
Không biết cà phê hay nhớ nụ cười
Ta cứ ghé thường khi

Đã chán nhìn ngực mông mùa khoe của
Thử tìm trò vui khác coi xem sao
Ngắm từng bước chân tới lui qua lại
Vẫn mười ngón dấu kín mít trong giày
Lại nói hết cả rõ ràng nườm nượp
Trãi hết ra không che giấu mè màu
Từ cách dịch chân tốc độ chậm mau
Vòng kiềng hay cứ tréo qua tréo lại
Rất khác nhau
Bửa nào rãnh nghiên cứu thêm tướng số
Lão sờ mu rùa chỉ chút đi nào
Biết đâu được món giải sầu ít tốn!
Hot coffee nguội từ lâu.


NhàQuê [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Đã Xa

Ngày ngày cắp sách ngang nhà "Ai"
Len lén nhìn qua chiếc cổng cài
Lành lạnh tường vôi dường bạch phấn
Ỉm im cửa sắt tựa cau mày
Đã dành "Ai" đó vàng hoa cúc
Dù biết phận nầy bạc nước mây
Từ bấy trường chung ngàn dặm cách
Chập chờn cảnh cũ vẫn đang bày

    NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0

Đất, Nước, Con Người và Trời Mây ( ảnh: Kim Ngân )
       


Đất, Nước, Con Người và Trời Mây

          Kim Ngân khi chớp hình
              Trong bụng cứ đinh ninh
                    Sẳn phim ta bấm đại
                        Kể như là linh tinh

                                  Dẹp bỏ qua một bên
                                        Gần trôi vào quên lãng
                                            Nằm góc xó tủi thân
                                                  Hình biết đau thân phận

          Ôm đủ vẻ quê hương
              So lầu cao phố thị
                    So xa hoa xứ Mỹ
                        Cảnh quê đẹp biết dường!!

                                  "Như phút ấy tình cờ":
                                        Tìm thấy lại quê hương
                                            Có phù sa theo sóng
                                                  Ghé nuôi xanh ruộng vườn

          Mây trắng trôi lãng đãng
              Tựa tà áo ai vờn
                    Bay đê mê một thuở
                        Không nơi nào đẹp hơn

                                  Có ghe thuyền xuôi ngược
                                        Nhớ nhớ quá đi thôi
                                            Lặng theo ai bên ấy
                                                  Từng buổi bến sông nầy

          Ngắm hình, đôi mi khép
              Một nơi, nơi rất xa
                    Một dĩ vãng mượt mà
                        Rủ nhau về dâng sóng

                                  Tha hương sao tủi phận
                                        Ngôn ngữ lạ lẫm rồi
                                            Làm sao diễn tả nổi:
                                                  "Tôi Yêu Quê Hương Tôi"


                                                            NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
Đâu Xa

Từ độ cuộc đời ta có nhau
Quanh đây bỗng thắm đẹp muôn màu
Vườn hoa chăm sóc xinh tươi lại
Cây cảnh vun trồng mơn mỡn mau
Tay gối nhịp tim dâng sóng bể
Vai kề hơi ấm xóa sầu đau
Có chồi nhú nụ vươn lên khỏe
Dấu tích nhiệm mầu lưu mãi sau


Dấu tích nhiệm mầu lưu mãi sau
Bao lời trìu mến gởi trao nhau
Em mang tinh khiết tô hương sắc
Anh chở thanh cao vẽ thắm màu
Bên tách trà thơm vui trở lại
Cạnh chung rượu ấm buồn qua mau
Tháng ngày tiếp nối đêm rồi sáng
Quên hết có lần đã khổ đau

NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
 
 "Tự Vịnh"

Tiểu đệ mới vừa quá sáu mươi
Nhớ quên vén khéo kém nhiều rồi
Coi ra chuyện sắp đâu làm hết
Nhìn lại việc xong lắm tức cười
Tuổi thọ ước chừng sao ngắn ngủi
Nhân sinh phỏng định quả thân côi
Cho dù chẳng được như mong muốn
Lòng vẫn bình an lảnh số trời

NhàQuê

 
(Họa từ bài Tự Vịnh của Phùng Văn Hạnh)
 
Tự vịnh

Còn thiếu bốn xuân, đủ tám mươi
Bạn vong niên tịch mịch nhiều rồi
Mắt mờ, mi rụng, tinh anh hết
Má hóp, trán nhăn, an phận cười
Biển học mênh mông, đời ngắn ngủi
Sức người hạn hẹp, phận đơn côi
Ra đời đâu phải do mình muốn
Phó thác lòng thành với đất trời

Phùng Văn Hạnh

 
 
 



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-03 21:21:37NhàQuê>
 
Nhìn Ảnh Trường Xưa

Từ tim chảy xuống giấy thành lời
Năm tháng theo nhau mãi lặng trôi
Dưới mái trường nầy mài chí hướng
Từ vòm trời đó soãi muôn nơi
Nhìn hình rộn rã bao nhung nhớ
Ngắm ảnh trào dâng mấy tưởng hồi
Đóng mở đến nay năm thập kỷ
Nửa hồn giấu lại trước khi rời

NhàQuê

 
(Họa từ bài "Trường Xưa Lối Về" của Nguyễn Tấn Phát)
 
 
Trường xưa lối về

Nhìn mái trường xưa bỗng nghẹn lời
Năm mươi năm thắm thoát vèo trôi
Thầy Cô tản lạc về muôn hướng
Bè bạn ngược xuôi khắp mọi nơi
Lối cũ thềm xưa trông quạnh quẻ
Thăng trầm hưng phế thấy bồi hồi
Đồng môn sót lại dăm ba đứa
Đầu đã bạc phơ dáng rã rời

Nguyễn Tấn Phát

Mỹ Tho 5 tháng 10 năm 2006
(Ghi lại nỗi cảm xúc khi về thăm lại trường xưa)


 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-03 21:18:10NhàQuê>
 
  Lýnh Quýnh

Thư gởi mấy hôm chớ trả lời
Thời gian toa rập chậm đùa trôi
Nhấp nha nhấp nhỏm trông nhiều hướng
Chạy tới chạy lui hỏi khắp nơi
Phải biết đền linh cầu một quẻ
Thử thời miếu hiển khấn ba hồi
Chợt hôm Nhỏ đến cùng hai đứa
Trả lại rồi đi, muốn rụng rời

NhàQuê


(Bài Họa vui từ Trường Xưa Lối Về/NguyễnTấnPhát)
 
 
 
Trường xưa lối về

Nhìn mái trường xưa bỗng nghẹn lời
Năm mươi năm thắm thoát vèo trôi
Thầy Cô tản lạc về muôn hướng
Bè bạn ngược xuôi khắp mọi nơi
Lối cũ thềm xưa trông quạnh quẻ
Thăng trầm hưng phế thấy bồi hồi
Đồng môn sót lại dăm ba đứa
Đầu đã bạc phơ dáng rã rời

Nguyễn Tấn Phát

Mỹ Tho 5 tháng 10 năm 2006
(Ghi lại nỗi cảm xúc khi về thăm lại trường xưa)


Đăng nhập để trả lời
0
 
Bão Qua Quê Tôi

Gầy dựng cả đời đau đớn thay
Một giờ bão quét cửa nhà bay
Hiền lương chất phác vòng thanh đạm
Cục mịch quê mùa tất bật xoay
Ách nước bao năm chung trả giá
Tai trời phút chốc thấm u hoài
Từ nơi vạn dặm nghe lòng nặng
Chia xẻ tình quê giọt ngắn dài

NhàQuê, Dec 09, 2006


Đăng nhập để trả lời
0




"Nẽo Về"


Thuyền ai nhô nhấp trên dòng thẳm
Biết có hướng về một khúc sông
Neo đậu, đêm nay trăng sáng lắm
Hàn huyên chuyện thuở biệt non sông

Mai ngày chim lượn hừng hừng sớm
Mời gọi muôn hoa tỏa ngát thơm
Phơn phớt đôi bờ sương diễm ảo
Lung linh những tưởng biếc ngàn dâu
Thực mơ trở dậy từ đau thấu
Vẽ nét trùng tu thắm lại màu

NhàQuê

 
(Họa từ bài Nẽo Về của CôEm66)

 
 
 
NẼO VỀ

Sóng vỗ bạc đầu xa thăm thẳm
Nơi nào quê Mẹ có con Sông !
Sông Quê muôn thuở dào dạt lắm
Chở nặng ân tình với núi Sông .

Tóc ai trắng xóa trong sương sớm
Cặm cụi bên bờ hương lúa thơm.

Nước biếc non xanh mờ hư ảo !
Mịt mù xa tít biệt tăm dâu
Thân côi dạ trẻ ai nào thấu !
Nẽo về lạc lõng suốt canh thâu .

BàGiàNhàQuê CôEm66 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-04 01:15:19NhàQuê>
Nói Chuyện Với ...

Có thằng bạn vừa email đến hỏi
Thấy ngày xưa mầy quá...quá cù lần
Tối ngày cứ gom bi rồi xúm nhậu
Giờ ăn trúng gì viết lách thiệt hăng


Con thưa Cụ xứ nầy buồn thấy mẹ
Đảo kiếm tìm hoài chẳng thấy thôn lân
Hai nhà cạnh bên hello rồi nín
Sách nói ngày không đọc sẽ ngu đần
Ráng mang kiếng lão mò mò lên mạng
Thiếu cha gì điều Cụ đang lấn cấn
Biết bao điều thay đổi Cụ tầm nhìn
Nhờ đó Con mới học khôn chút đỉnh
Bạn bè không dịp như Cụ như Con
Hụp lặn trần ai bụng chưa đủ ấm
Sách vở toàn chuyện cũ mấy chục năm
Đỏ hoét màu tiết canh xưa Cụ hãm
Vòng vòng trong rốn vũ trụ ngây ngô
Đảo Hải Di Sơn không biết đâu rờ


Cụ thấy lạ hôn, bạn bè tứ xứ
Mà xúm xít làm được  Dot Com
Cứ cạnh bên chuyện tào lao bá láp
Cũng được đôi điều tiếng lẫy lừng thơm!
Biết được chút gì góp vô thứ nấy
Gọi là công quả trả nợ áo cơm
Cám ơn tiện nghi Cụ và Con hưởng
Chuyển tải dùm bao ý nghĩ của ta
Cám ơn bạn bè đã không câu nệ
Kể cả măng dời trồng thế hệ hai
Chỉ giảng cho ông bao điều chúng biết
Cụ đừng mặc cảm đừng ỷ xưa tài
Học hỏi ngẫm ra bao giờ thừa thải


Thời gian kéo miết ta đi tới mãi
Đính kèm theo bao thứ bịnh ăn theo
Kè kè bên hông nhào vô ăn có
Không sống lạc quan dễ dàng lảnh thẹo
Cụ Công Trứ thương cháu con đã biểu
"Tri túc , tiện túc, đải... hà thời túc
Tri nhàn, tiện nhàn, đải...hà thời nhàn"
Chạy đuổi vật chất tiền tài đâm chán
Thôi hân hoan nghe lời cụ thử coi
Thú hưởng nhàn bây giờ đà khác rồi
Không năm ba chú tiểu đồng lếch thếch
Không tiêu dao nơi cùn cốc thâm sơn

Vài cú click Cụ sẽ vô Cung Quãng
Cháu chít Hằng Nga đon đả đón mời
Nhăn nhúm thịt da trông đà phát chán
Thiên Đường sụp đổ còn gì Cụ ơi
Sông Ngân Hà đã từ lâu nước vựt
Chim Ô cầu bắt nối mấy triệu năm
Chừng qua được Chức Lang nhìn ngán ngẫm
Chẳng còn cách gì nuốt sống ăn tươi
Hay Cụ muốn viếng vườn đào Thượng Giới
Xơi  một trái sống được mấy ngàn năm
Cái Pharmacy to kềnh mà rỗng
Trần gian bệnh ná thở chẳng gì mong
Lại phân biệt RX, cần toa hay khỏi
Lươn y ôm Insurance nhót bất cần
Ảnh thờ Hypocrate lật vô trong
Đây chốn thiên đình Cụ chớ vội nôn
Coi chừng có kẻ đánh mùi giữ Cụ
Ăn thứ gì toàn tư bản xa hoa
Thôi về Trần mình vui chơi Cụ ạ
Cụ muốn thứ gì Con thết Cụ nha

Con dặn phòng nhớ dùm cho Cụ nhá
Chốn Trần Ai chơn giả lộn tùng phèo
Dẫu hiển vi cũng chưa phân biệt nổi
Tốt hơn rĩ rịch chớ nên tin vội
Trẻ nít cháu con giờ chúng khôn rồi
Dây cương lên đường tin giao chúng nắm
Cụ nhớ đừng hứng bất tử giành nha!
Kẻo chúng khoanh tay dịu dàng trình Cụ
Lịch sử sang trang đà mấy mươi năm
Ức hiếp gì cứ  kỳ đà cản mũi
Xin lỗi mời các khứa lão xê ra

Thôi thì thanh thản dạo Ta với Ta
Thênh thang chả biên cương không giới hạn
Ráng mau lên đừng để phí tuổi già
Từ Bắc xuống Nam, Đông Tây đủ cả
Từ khối xà bần cho đến tinh hoa
Chỉ tiếc mình giờ biết ra quá muộn
Không sao đâu phần mình góp xong rồi
Thong thả tháng ngày chỉ giải trí thôi
Thú thanh cao hơn những gì mong đợi
Nhớ nhé đừng tối ngày ôm máy mới
Nhín chút ra thể dục rãn cốt gân
Rảnh đưa Cụ Bà pinic, shopping
Tiên nga lượn qua luợn lại dập dình
Phô diễn thời trang đủ màu đủ sắc
Tạt vô nhâm nhi cà phê Starbucks
Cam đoan tim còn trở mình lúc lắc
Trăm phần trăm khỏe mạnh còn dài dài


Càng về khuya nhân loại lắm cái hay
Hàm ơn tất cả thăng hoa cuộc sống!


Nói Chuyện Với... Ông Cụ Ở Trong Lòng

NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
 
Quà Của Nội

Đêm mơ thấy Nội lẽ nào sai
Như vẫn thường khi nhẹ gót hài
Vuốt tóc Người rằng thường thưởng một
Trao tay Bà nói giỏi cho hai
Giáng Sinh quà gói kèm nhành liễu
Nguyên Đán túi phồng chẳng kém ai
Dù đã theo mây về núi Bạch
Chắc còn nhớ đám cháu tơ nai

NhàQuê

 
(Họa từ bài Tặng Nội của Bùi Tiến)
 
 
Tặng Nội

Băm lăm năm lẻ chẳng đơn sai
Chẳng lụa trên nhung (1) chẳng hán hài
Chân chỉ đời này so có một (2)
Thật thà kiếp khác đếm không hai (3)
Đâu vì hồng phấn tô mày liễu
Nào tại vàng sen bận gót ai
So vơ’i Tú Xương cùng Lý Bạch
Xem chừng chỉ khác lửng lưng nai

Bùi Tiến
(1) Trên nhung dưới lụa
(2) Chân chỉ hột bột
(3) Thật thà như đếm


 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
        Ghiền Luận

                 Thời gian biến chuyển luận về ghiền
                         Nhân thế thăng trầm lắm đảo điên
                              Tứ Đổ rủ mời tan nghiệp lớn
                                   Đỉnh chung cố bám lắm ưu phiền
                                        Trăm năm trước mặt ghiền lên cấp
                                             Truy Cập, Xanh, ... và Hạ Giới Tiên
                                                  Rượt đuổi đam mê chừng mõi mệt
                                                       Chờ trăng trà dọn cạnh tây hiên.
                                                                
                                                                
                                                                  NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
 
Cũng Đành

Mùa Thu trời đất chẳng riêng ai
Lá đổ buồn tênh cứ đến hoài
Quay tít thời gian đâu đứng đợi
Đường trần tiếp bước liệu còn dài

Còn dài hay ngắn cũng đành thôi
Từ giả hẹn về đã đắng môi
Dứt áo ra đi hơn thế ấy
Nguôi ngoai mong cậy thời gian trôi

Trôi theo vận nước đã bao Thu
Quê cũ vời trông quá mịt mù
Nỗi nhớ chất chồng cao sánh núi
An bài một kiếp thế nầy ru

Ru hồn phiêu bạt mảng đời trôi
Trôi giữa nhân gian bạc phết vôi
Kết lại điệu vần rơi nước mắt
Thành lời đau buốt gởi cho đời

Đời riêng tự ví lá thu rơi
Gió cuốn dập vùi rách tả tơi
Còn lại chút đây gầy chút sáng
Nỗi niềm sâu thẳm đáy lòng tôi

NhàQuê

 
(Họa từ bài Tiếng Thu của Nguyễn Thành Tài)
 
 
 
Tiếng Thu

Trời đã vào thu chạnh nhớ ai !
Đêm về giá buốt nỗi u hoài !
Xa trông bờ cũ ngàn năm đợi
Sống giữa trời tây, ngấn lệ dài .

Mộng ước chỉ là mộng ước thôi
Chuốc thêm đau khổ mặn bờ môi
Nào ai thấu nỗi tâm tư ấy
Nở để sầu vương theo nước trôi

Hờ hững mây trời lạnh gió thu
Chiều buông nắng nhạt bụi sương mù
Thẫn thờ bên cửa trăng đầu núi
Thao thức canh chầy đợi mãi ru .

Từng khắc thời gian lặng lẽ trôi
Hoàng hôn lịm xuống tóc pha vôi
Bờ mi thương nhớ sầu cay mắt
Đau đớn tình nhau cả một đời

Lạnh lùng gió rít lá vàng rơi
Rả rích cơn mưa ướt tả tơi
Bên ngọn đèn khuya hiu hắt sáng
Âm thầm ray rứt tiếng lòng tôi

Nguyễn Thành Tài


 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Vịnh Khung Dệt Cũ

Chổng gọng nhà ngoài mấy chục năm
Ngó sơ không biết đứng hay nằm
Nắng mưa hứng chịu khung trầy nám
Lạnh nóng cam đành tựa vách hâm
Thoi chỉ thuở nào đùa õng ẻo
Cửi canh nay đã tủi thân oằn
Cho đời trang điểm, mình dù xí
Chôn kín buồn riêng góc lặng thầm

NhàQuê

 
(Họa từ bài "Vịnh Nồi Cơm Điện Cũ" của Xuân Linh)
 
 
Vịnh nồi cơm điện cũ

Tôi hầu ông đã mấy mươi năm
Gảy gọng sứt tay vẫn chửa nằm
Thân thể đóm đen, trầy nám nám
Hạt trời thơm dẻo, nóng hâm hâm
Không như thời mới, đầu nghiêng ẻo
Có vẻ đẹp xinh, ruột lỏng oằn
Cũ kỷ chắc cơ ngoài xấu xí
Dòn tan cơm cháy chủ ưa thầm

Xuân Linh

 
 
 



 


Đăng nhập để trả lời
0
 
 Đi & Ở (2)
 
 
Tên kêu từng đứa bước vô tù
Vụt nghĩ lần nầy sẽ vạn thu
Ngầm tiễn dúi ta ve rượu gốc
Dặn thầm cất kỷ chút quà như
Rượu thần theo bước qua muôn khổ
Linh dược cạnh bên thế mẫu từ
Ve rượu hà nàm nhiều trại chuyển
Tấm tình bằng hữu vẫn đầy như

NhàQuê



Đăng nhập để trả lời
0
 
 Đi & Ở (Cuối)
 
Chưa qua suốt hết đoạn đường trần
Đi Ở hợp tan biết mấy lần
Bất chợt ngưng mưa bừng nắng hững
Thình lình sóng cuốn nước trôi phăng
Phàm trần Đi Ở đâu mình tự
Tạo Hóa sắp bày định kiếp căn
Thủ diễn trọn vai thôi bước xuống
Ngộ ra Đi Ở chẳng băn khoăn

NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-11 12:21:42NhàQuê>
 
[/align]Chứng Khoán


Lão nhà quê tàng tàng ghé vô Wall Street
Chắp tay sau đít ngó mông lung
Bộ chuyện giỡn chơi sao cha nội
Nhìn vận vó ông đà phát ói
Dợm nhào vô trả giá đúng là thầy gồng!



[/align]Trên bảng giá đèn chớp lia chớp lịa
Của ai mà cứ lên lia chia
Có kẻ khoái cười ria vãnh vãnh
Hực gà lão tức cầm canh
Luật tuần hoàn có lên thì có xuống
Còn khuya mới một cửa một mình!

[/align]


[/align]Ở tuốt dưới quê xứ ruộng đồng
Nghèo gần mạt rệp, có mình không
Vậy mà cứ muốn toàn hàng "xịn"
Đồ hiệu, hàng gin. Đừng có hòng!

[/align]

Cứ nhè mấy chổ xinh như mộng
Cứ nhè "Chứng Khoán" lên vù vù
Cứ nhè chưa rớ vô đà phỏng
Hèn chi năm tháng xách xe không



[/align]Cay cú vái ngày bồ nó đá
Te tua, rách nát lại quay về
Bủa một mẽ dễ ơi là dễ
Ông tưởng vái khan không nạp lễ
Không dám đâu!!
Ai chứng cho ông, hề!

[/align]


[/align]Cái ngày ông khấn ghé đâu, về trể
Mỹ đổ quân ông xuống giá cái vèo
Họa vô đơn chí có mong gì cứu
Cứ ngày thức dậy vật giá thang leo

[/align]

"Chứng Khoán" nào cũng tuột khỏi tầm tay mù mịt
Chẳng phép lạ gì cho quay lại ngóc lên
"Giá Trị" mới tinh nhì S. nhất Đ.
Cách nào bằng chửi đỗng cố tìm quên



[/align]Vẫn cứ trồi lên hụp xuống
Trôi lênh bênh cho tới một ngày
Mọi hiện hữu triệt tiêu cái rụp
Xong ngay!

[/align]


[/align]Ritcher Kế lắc đầu không đo nổi
Rung mạnh hơn mấy lần Thứ Sáu Đen
Chợ bán tước mua quan
Của chìm của giấu
Kéo nhau lên tàu xuống hạm "dong"
Ngoạn mục hơn Enron

[/align]

"Chứng Khoán" mới sơn đỏ vàng rõ rệt
Màu hồng trên hết
Màu vàng mút chỉ cà tha
Bớ bớ người ta!
Mấy người bán buôn
Gì kỳ quá vậy cà:
Huề, xúm gầy lại không cho
Ý chừng nhà nhà hết vốn



[/align]Đã nói mất, ít nhiều mất trọn
Mới giữa đường bắt đầu lại số âm
Chừng rất nãn nằm mơ đủ thứ
Như tiếng ai bị bóp cổ giãy rầm rầm
Tưởng sao! ai dè cũng đến hồi khánh tận

[/align]


[/align]Lão tính thờ ơ rung chuông một bận
Đóng cửa bán buôn quách cho rồi
Hai tay trắng mất mát đâu mà ngán
Ngẫm nghĩ tới lui nên lại thôi:
Ví thử tất đều qui thành "Chứng Khoán"
Khi xuống khi lên, khi lỗ khi lời
Mọi giá trị cung cầu có khác
Mình không chơi để người ta chơi;
Mình đã hết thời !!

[/align]

Lão láp váp lời thề bán mạng
Cái đã có không đời nào bán
Dẫu giá lên, dẫu sát đất nghèo
Nhất định không phát mãi.
Chẳng chịu áp đặt giá bèo.

Người thấy được xúm lay lão dậy
Dụi mắt mấy lần, hỏi đang ở đâu đây
Quán Bên Đường ông vừa ngơi một giấc
Tỉnh cơn mơ ông réo bếp tưng bừng:
Coi chừng bắp khét! Coi chừng bắp khét!
Đừng chụm lửa lung! Đừng chụm lửa lung!
Bếp cười mĩm: Nồi Kê Chưa Chín
!

NhàQuê
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 
    Nâng Ly

              Cụng ly cứ cụng có hề gì
                    "Tứ Hải Giai Huynh" gặp mấy khi
                         Đã tới bạn ta nhường nhịn chút
                              Khi rời huynh đệ chẳng phiền chi
                                   Đất Trời ngang dọc chung thiên hạ
                                        Bầu bạn đãi nhau chổ lễ nghi
                                             Ngàn chén a ha! nào thấy đủ
                                                  Đôi điều đã rõ mời nâng ly!
                                                      
                                                            NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
  Để Râu

                Bán buôn chuyện bác tới đâu rồi
                    Một vốn mấy lời tính thử coi:
                         Nhân đức giữ hoài dù giá mấy
                              Thị phi bán tống chẳng cần lời
                                   Mãi lo sách sổ quên năm mãn
                                        Tính kỷ lời râu, ra mãi thôi
                                             Cái tóc tự xưa nguồn cội đấy,
                                                  Chừa râu phân biệt gái trai chơi! Vậy hà!



                                                                 NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
Mù Khơi

Qua rồi một thuở thuở ươm mơ
Đâu hẹn, buâng khuâng ngóng đợi chờ
Tà áo bay bay xinh nét thắm
Tóc thề mà mượt đẹp nhung tơ
Dịu dàng cười mĩm khung tranh họa
Khe khẻ lời thưa khúc nhạc thơ
Biệt dấu mịt mờ từ vận nước
Đành thôi khâm liệm nỗi mong chờ

NhàQuê

( Họa từ bài Đợi Chờ của Hoatina)


 
Đợi chờ

Ta hẹn hò em cuối bến mơ
Hẹn em muôn kiếp sẽ mong chờ
Nguyên còn ước mộng se duyên thắm
Vẫn vẹn hoài mong kết tóc tơ
Ta giấu tình đâu trong nét hoạ
Em phơi duyên ấy dưới vần thơ
Sao còn lơ đễnh trời, mây, nước…
Để trái tim đau khắc khoải chờ…

HoaTiNa


Đăng nhập để trả lời
0







Gởi Em

Gởi em một cánh phượng hồng
Hoa xưa đứng nép cạnh lòng buồn hiu
Vỗ về to nhỏ niềm yêu
Chứa chan chan chứa nâng niu những ngày

Gởi thêm lời ngọt hôm nay
Dịu xoa vết nhói chua cay chất chồng:
Thôi đừng dõi mắt ngóng mong
Từ ai bỏ lững: có, không quay về

Ôm buồn dĩ vãng lê thê
Vai nghiêng đơn lẻ đi về những không
Điệu vần có đủ mênh mông
Cho em gom hết vào trong chôn vùi

Gởi kèm phiên khúc lời vui
Thấm khô mắt ướt ngậm ngùi giọt rơi
Mạn khâu chéo góc tả tơi
Cùng em chào vẫy xa rời miền đau

Thời gian xuôi chảy qua mau
Đưa em cập bến trăng sao đầy lòng
Tan dần cụm tuyết mùa Đông
Chút mây phiêu lãng chẳng trông, tìm về

Mây xà xuống mái tóc thề
Phã hương dịu mát tỉ tê mềm lòng
Nhé em rày hết chờ mong
Có cơn bảo mới thổi giông đầy hồn


NhàQuê [/align] [/align](Họa từ bài Ngày Buồn của Trúc Giang)[/align] [/align] [/align] [/align]Ngày buồn...

Người ta thắp đẹp tuổi hồng
Còn em muốn đốt nổi lòng quạnh hiu
Rất nhiều kỹ niệm dấu yêu
Một mình cất giữ nâng niu tháng ngày

Nổi buồn đọng lại hôm nay
Vương vương sợi tóc đắng cay chất chồng
Mai còn gì nữa mà mong
Mơ hoài một bóng đi không hẹn về

Một ngày thật quá lê thê
Một dòng thư ngắn vỗ về cũng không
Một mình chìm giữa mênh mông
Tìm đâu một khoảng trời trong ngủ vùi

Bao nhiêu ngọn nến buồn vui
Thắp lên chợt thấy ngùi ngùi lệ rơi
Hình như một chút tả tơi
Đi qua ... rớt lại ... hồn rời rã đau

Mùa sang mùa lai qua mau
Tóc còn chưa trắng mà sao nhạt lòng
Rồi còn bao nữa Thu Đông
Em còn tựa cửa buồn trông người về?

Thời gian rồi nhạt câu thề
Tin người thưa vắng em tê tái lòng
Chờ mong rồi lại .... chờ mong
Hôm nay như có bão giông qua hồn.

Trúc Giang

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»