YM xin gửi tặng những dòng tâm sự này cho những người cùng chung suy nghĩ
Những lúc rảnh rang, tôi thường vào các forum chơi, đọc những cái post trong đó để giải trí, thỉnh thoảng cũng đánh tiếng một chút không lại áy náy đọc mà không viết, nhận mà không cho. Vui vui vậy mà không ngờ cũng có những người thích những câu chuyện nhỏ tôi viết và PM làm quen.
Mọi chuyện bắt đầu tự nhiên, tôi vô tình biết một người như vậy. Qua cách nói chuyện, tôi cảm giác người đó hơi thiếu tự tin và bất mãn chuyện gì đó. Nghĩ rằng trò chuyện có thể giúp nên tôi cũng đồng ý chat làm quen. Người đó nói với tôi rằng sinh ra và lớn lên ở miền Trung, lên Sài gòn học rồi ở lại lập nghiệp, hiện đang làm quản lý cửa hàng cho một hãng nước ngoài. Tôi rất cảm phục những người có chí vươn lên như vậy, nhất là ở xã hội Việt Nam chuyện đó chẳng dễ gì. Tôi cũng hỏi thăm, khuyến khích những mong người đó thành đạt.
Nhưng...
Chắc là tôi quá nhạy cảm nhưng bao nhiêu cảm tình của tôi chợt biến đâu mất khi nghe người đó nói "Bạn thật may mắn. Sinh ra cũng là người mà sao chén cơm của mình lại nhiều sạn vậy". Nghe câu đó tôi thấy đau lòng, đau lòng cho người đó và những người cùng có những suy nghĩ tương tự.
Tại sao con người ta tham lam đến thế? Chẳng phải người đó đã may mắn hơn bao người khác. Sinh ra ở miền quê nghèo nhưng lại được trời phú cho trí thông minh, được gia đình vun đắp cho đi học ở Sài gòn, rồi có thể kiếm được công việc ở chốn nhiều người ít việc đó. Với mảnh bằng đại học, người đó tìm được công việc quản lý cửa hàng đâu phải chuyện dễ, vậy mà vẫn còn ghen tỵ...
Người đó còn kêu than phải làm việc vất vả, "cày cật lực" mới kiếm được đồng tiền. Lúc đó thì tôi thấy giận thực sự. Tôi may mắn ư? Phải, tôi vô cùng may mắn. Tôi đang đi học, tôi có một công việc ổn định ở Việt Nam, bố mẹ tôi khoẻ mạnh, tôi có người em gái tuyệt vời và vô vàn những điều khác nữa...
Tôi đã gặp rất nhiều may mắn trong cuộc đời. Tôi luôn cảm ơn Chúa, cảm ơn Thượng đế, cảm ơn tất cả những bậc thần linh về những may mắn đó. Tôi vô cùng may mắn.
Nhưng dân gian Nga có câu "sống cho qua cuộc đời không như đi qua cánh đồng" và cuộc đời tôi cũng vậy. Người đó có biết rằng những gì tôi đang có hiện nay cũng đã từng thấm đẫm mồ hôi, nước mắt của tôi trong đó không? Người đó nói làm việc cực nhọc nhưng có biết rằng những năm sinh viên, tôi đã phải bươn chải thế nào để kiếm sống hay không? Công việc nặng nhọc ư? Tôi đã từng ban ngày đi học, ban tối đến trường phổ thông để quét dọn phòng vệ sinh cho người ta để kiếm vài đồng bạc lẻ. Số nghề tôi đã làm qua không thể đếm hết trên đầu ngón tay được nữa. Nhưng tôi không lấy đó làm khổ. Những vất vả đó đã rèn luyện tôi, dạy tôi sống, làm việc và quan trọng nhất là dạy tôi trân trọng tất cả những gì hiện tôi đang có.
Chắc có người sẽ nói tôi đang ôn nghèo kể khổ. Ngày đó tôi vất vả lắm sao? Tôi không biết, tôi chỉ nhớ những buổi đi làm về thong thả dạo trên đường, hít thở không khí ướt sương đêm vừa nghĩ xem tôi sẽ làm gì với số tiền tôi nhận vào cuối tháng. Tôi còn nhớ khuôn mặt hớn hở của người em gái mỗi lần tôi dùng số tiền kiếm được đó rủ em đi ăn hamburger hay mua socola. Tôi nhớ niềm vui nhìn khi nhìn vào gương và thấy mình đã lớn, tự lập.
Ăn sung mặc sướng, làm việc nhàn hạ được nhiên là ai cũng muốn. Tôi cũng rất muốn không phải lo toan, chỉ tối ngày rong chơi, xem phim, tụ tập nhưng cuộc đời đâu chỉ một màu hồng tươi. Tôi còn nhớ một câu trong bộ phim tôi đã xem "hãy học yêu công việc của mình nếu không thì hãy bỏ nó đi" và đó là điều tôi tự nhẩm với mình hằng ngày.
Nói vậy chứ chẳng lẽ không bao giờ bạn thấy niềm vui trong công việc, trong những thành quả đạt được sau những giờ lao động vất vả sao? Những niềm vui đó càng trọn vẹn hơn khi bạn tốn thật nhiều công sức để hoàn thành công việc một cách mỹ mãn.
Hãy biết thấy đủ mà không quá tham lam, hãy cảm ơn cuộc sống này vì đã cho bạn nhiều hơn là lấy đi của bạn. Bạn có bát cơm nhiều sạn nhưng bạn vẫn có thể vừa ăn vừa nhặt nó ra chứ không như nhiều người không có bát cơm mà bưng ăn.
Ganh tỵ để tự vươn lên là điều không xấu nhưng dở ở chỗ bạn cho là bạn ít may mắn. Bạn đang rất may mắn đừng để may mắn đó buồn vì không được bạn nhận ra mà bỏ bạn ra đi.
Những lúc rảnh rang, tôi thường vào các forum chơi, đọc những cái post trong đó để giải trí, thỉnh thoảng cũng đánh tiếng một chút không lại áy náy đọc mà không viết, nhận mà không cho. Vui vui vậy mà không ngờ cũng có những người thích những câu chuyện nhỏ tôi viết và PM làm quen.
Mọi chuyện bắt đầu tự nhiên, tôi vô tình biết một người như vậy. Qua cách nói chuyện, tôi cảm giác người đó hơi thiếu tự tin và bất mãn chuyện gì đó. Nghĩ rằng trò chuyện có thể giúp nên tôi cũng đồng ý chat làm quen. Người đó nói với tôi rằng sinh ra và lớn lên ở miền Trung, lên Sài gòn học rồi ở lại lập nghiệp, hiện đang làm quản lý cửa hàng cho một hãng nước ngoài. Tôi rất cảm phục những người có chí vươn lên như vậy, nhất là ở xã hội Việt Nam chuyện đó chẳng dễ gì. Tôi cũng hỏi thăm, khuyến khích những mong người đó thành đạt.
Nhưng...
Chắc là tôi quá nhạy cảm nhưng bao nhiêu cảm tình của tôi chợt biến đâu mất khi nghe người đó nói "Bạn thật may mắn. Sinh ra cũng là người mà sao chén cơm của mình lại nhiều sạn vậy". Nghe câu đó tôi thấy đau lòng, đau lòng cho người đó và những người cùng có những suy nghĩ tương tự.
Tại sao con người ta tham lam đến thế? Chẳng phải người đó đã may mắn hơn bao người khác. Sinh ra ở miền quê nghèo nhưng lại được trời phú cho trí thông minh, được gia đình vun đắp cho đi học ở Sài gòn, rồi có thể kiếm được công việc ở chốn nhiều người ít việc đó. Với mảnh bằng đại học, người đó tìm được công việc quản lý cửa hàng đâu phải chuyện dễ, vậy mà vẫn còn ghen tỵ...
Người đó còn kêu than phải làm việc vất vả, "cày cật lực" mới kiếm được đồng tiền. Lúc đó thì tôi thấy giận thực sự. Tôi may mắn ư? Phải, tôi vô cùng may mắn. Tôi đang đi học, tôi có một công việc ổn định ở Việt Nam, bố mẹ tôi khoẻ mạnh, tôi có người em gái tuyệt vời và vô vàn những điều khác nữa...
Tôi đã gặp rất nhiều may mắn trong cuộc đời. Tôi luôn cảm ơn Chúa, cảm ơn Thượng đế, cảm ơn tất cả những bậc thần linh về những may mắn đó. Tôi vô cùng may mắn.
Nhưng dân gian Nga có câu "sống cho qua cuộc đời không như đi qua cánh đồng" và cuộc đời tôi cũng vậy. Người đó có biết rằng những gì tôi đang có hiện nay cũng đã từng thấm đẫm mồ hôi, nước mắt của tôi trong đó không? Người đó nói làm việc cực nhọc nhưng có biết rằng những năm sinh viên, tôi đã phải bươn chải thế nào để kiếm sống hay không? Công việc nặng nhọc ư? Tôi đã từng ban ngày đi học, ban tối đến trường phổ thông để quét dọn phòng vệ sinh cho người ta để kiếm vài đồng bạc lẻ. Số nghề tôi đã làm qua không thể đếm hết trên đầu ngón tay được nữa. Nhưng tôi không lấy đó làm khổ. Những vất vả đó đã rèn luyện tôi, dạy tôi sống, làm việc và quan trọng nhất là dạy tôi trân trọng tất cả những gì hiện tôi đang có.
Chắc có người sẽ nói tôi đang ôn nghèo kể khổ. Ngày đó tôi vất vả lắm sao? Tôi không biết, tôi chỉ nhớ những buổi đi làm về thong thả dạo trên đường, hít thở không khí ướt sương đêm vừa nghĩ xem tôi sẽ làm gì với số tiền tôi nhận vào cuối tháng. Tôi còn nhớ khuôn mặt hớn hở của người em gái mỗi lần tôi dùng số tiền kiếm được đó rủ em đi ăn hamburger hay mua socola. Tôi nhớ niềm vui nhìn khi nhìn vào gương và thấy mình đã lớn, tự lập.
Ăn sung mặc sướng, làm việc nhàn hạ được nhiên là ai cũng muốn. Tôi cũng rất muốn không phải lo toan, chỉ tối ngày rong chơi, xem phim, tụ tập nhưng cuộc đời đâu chỉ một màu hồng tươi. Tôi còn nhớ một câu trong bộ phim tôi đã xem "hãy học yêu công việc của mình nếu không thì hãy bỏ nó đi" và đó là điều tôi tự nhẩm với mình hằng ngày.
Nói vậy chứ chẳng lẽ không bao giờ bạn thấy niềm vui trong công việc, trong những thành quả đạt được sau những giờ lao động vất vả sao? Những niềm vui đó càng trọn vẹn hơn khi bạn tốn thật nhiều công sức để hoàn thành công việc một cách mỹ mãn.
Hãy biết thấy đủ mà không quá tham lam, hãy cảm ơn cuộc sống này vì đã cho bạn nhiều hơn là lấy đi của bạn. Bạn có bát cơm nhiều sạn nhưng bạn vẫn có thể vừa ăn vừa nhặt nó ra chứ không như nhiều người không có bát cơm mà bưng ăn.
Ganh tỵ để tự vươn lên là điều không xấu nhưng dở ở chỗ bạn cho là bạn ít may mắn. Bạn đang rất may mắn đừng để may mắn đó buồn vì không được bạn nhận ra mà bỏ bạn ra đi.
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)



![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
. Người ta thường nung cát để tạo pha lê. Chắc gia đình nhà nọ nổi lửa chiến tranh nung 1350000 hạt sạn thành pha lê hết rồi