Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thương một mùa trăng

624 trả lời, 75.253 lượt xem — Trang 7 / 21
Nửa mảnh trăng
 
 
Cỏ xanh đồng vắng cảnh yên lành
Xa lắm quê nhà mấy khúc quanh
Nửa mảnh theo mây trăng uyển chuyển
Chùm sao tựa gió ánh long lanh
Trời thu nắng tắt châu mài khách
Hướng Bắc mưa giăng phủ bóng mành
Kỷ niệm đơn sơ ghi bến tựa
Mộng về quê cũ thật  mong manh
 
Đặng Xuân Linh

 
Đăng nhập để trả lời
0
Ðuối sức của Lâm Tiểu Trúc đuoc các bạn sau đây họa lại: Bạch Nga, NhàQuê, Xuân Linh, Gia Linh và Bạch Nga  
Ðuối sức  
Một chút thơ cười kiếm chẳng ra
Trưa ngày thứ bảy cứ lơ là
Nằm đơ cẳng dũi ôm mơ tưởng
Ðứng thẳng tay quơ giữ mộng ngà
Vận xướng ai ra đề ngớ ngẩn
Vần gieo kẻ họa ý chan hòa
Vài câu gởi đại cùng nhau tếu
Ðuối sức nhưng mà ráng tối đa
 
Lâm Tiểu Trúc
 
 
Vịnh...Tiếu sĩ mơ mộng
 
Ngó dáng ...Chàng mơ ...trẻ đẹp ra
Hoa say cỏ lịm huống chi là...
Mây hờn tủi phân tuôn mưa thảm
Bướm lẫy buồn hiu xếp cánh ngà
Ngớ ngẩn hồn bay đi lãng đãng
Lơ ngơ tim nhịp điệu nhu hòa
Nằm đơ... đứng thẳng...ôm ...bò lếch
Tiểu Trúc... tiên sinh bá dạng đa
 
Bạch Nga 22.6.08

 
 
Ghẹo
 
Chờ hoài tới lượt... hứng tràn ra
Đáng lẽ ba bài mới hợp là
Sớm sủa mà hay hơn sức tưởng
Lâu lâu chắc phải khắc lên ngà
Xem thơ tắt máy còn ngơ ngẩn
Ngẫm ý dòng khơi khó...bão hòa
Lẩn thẩn vài câu vui góp tếu
Thiếu cầu lụa trắng* níu cành đa
 
NhàQuê
 
*Xưa Đường Minh Hoàng dùng cầu lụa bạch để ...du Nguyệt điện., còn chú Cuôị thì níu ...cành đa.
 
 
Nơi nóng ghê…hồn
 
Nói nói vui cười cứ viết ra
Cây thơ che nắng chớ thì là
Dạo ngồi câu xướng ươm tâm tưởng
Đi đứng lời suy đượm giấc ngà
Trưa nắng tiết hanh thân nóng nực
Xế chìều đầu ướt mặt hồng hòa
Đi chơi mấy bữa nhìn cung điện…
Đế Thích, Đế Thiên một chẳng đa (+)
 
Xuân Linh
(+) Một không hai


 
 
Nhu mà dễ hiểu là trọng
 
 
Thương bạn mòn hơi, vẫn phải ra
Lời thơ têu tếu cứ như là
Nhìn xem phong cảnh thời vương quốc
Ngắm nghía đồ điêu thuở ngọc ngà
Ngớ ngẩn một người trêu nóng nảy
Thẫn thờ bao kẻ ghẹo ôn hòa
Thì ra muôn việc nhu làm trọng
Mới biết như vầy hết sức đa
 
Gia Linh
 
 
 
Trờiiiii đất uiiiiii....
 
Bác líu lưỡi rồi nói hổng ra
Ấp a ấp úng giống như là...
Thọ hình ngục tối da xanh tái
Phơi nắng trời trưa mặt đỏ ngà
Sức cạn nửa chừng hơi đứt đoạn
Tim ngưng bất tử khí không hòa
Thôi hồn dong ruỗi từ từ nhé
Đường xuống Diêm đình ớn lắm đa !!!!
 
Bạch Nga
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Nửa mảnh trăng
 
 
Cỏ xanh đồng vắng cảnh yên lành
Xa lắm quê nhà mấy khúc quanh
Nửa mảnh theo mây trăng uyển chuyển
Chùm sao tựa gió ánh long lanh
Trời thu nắng tắt châu mài khách
Hướng Bắc mưa giăng phủ bóng mành
Kỷ niệm đơn sơ ghi bến tựa
Mộng về quê cũ thật  mong manh
 
Đặng Xuân Linh
 
 
Tình quê
 
 
Yêu cảnh làng quê cuộc sống lành
Con đường nho nhỏ chạy quanh quanh
Tuổi già thơm thảo không tranh lợi
Trai trẻ hiền hòa chẳng cậy lanh
Sáng sớm thăm thân kề trước ngõ
Tối về thưởng nguyệt cạnh bên mành
Đời nay vật chất làm điên đảo
Nếp sống dân lành quá mỏng manh
 
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0
Nửa mảnh trăng


Cỏ xanh đồng vắng cảnh yên lành
Xa lắm quê nhà mấy khúc quanh
Nửa mảnh theo mây trăng uyển chuyển
Chùm sao tựa gió ánh long lanh
Trời thu nắng tắt châu mài khách
Hướng Bắc mưa giăng phủ bóng mành
Kỷ niệm đơn sơ ghi bến tựa
Mộng về quê cũ thật  mong manh

Đặng Xuân Linh
 
 
Tình quê
 
 
Yêu cảnh làng quê cuộc sống lành
Con đường nho nhỏ chạy quanh quanh
Tuổi già thơm thảo không tranh lợi
Trai trẻ hiền hòa chẳng cậy lanh
Sáng sớm thăm thân kề trước ngõ
Tối về thưởng nguyệt cạnh bên mành
Đời nay vật chất làm điên đảo
Nếp sống dân lành quá mỏng manh
 
Chu Hà
 
 
 
Đồng quê
 
 
Nắng ấm bờ đê cõi mộng lành
Đường mòn khúc khuỷu quẹo co quanh
Bà con hòa nhã thôn lâng quí
Quyến thuộc đậm đà nghĩa trí lanh
Công việc miền quê là trái ngọt
Chén trà lá biếc nghỉ hiên mành
Không màng vật chất cầu yên ổn
Áo vải ấm lòng , mặc chiếu manh
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Vĩnh biệt
 
 
Kính gởi hương hồn anh Lê Văn Mới
 
 
Trăng tròn còn bóng một thân yêu
Vầng khuyết anh về chốn tịch liêu
Đã phủi bụi trần tầm cực lạc
Sẽ vào đất Mẹ luyện Thiên điều
Anh rời tâm trí hồn đơn lạnh
Chị tiếc nghĩa tình cảnh quạnh hiu
Dù vậy quê xưa đành trở bước
Bồng Lai thanh trược được tiêu diêu.
 
 
Đặng Xuân Linh
Ngày 16-09 AL, 13-10-2000
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 21:10:48Nguyen Gia Linh>
Nửa mảnh trăng


Cỏ xanh đồng vắng cảnh yên lành
Xa lắm quê nhà mấy khúc quanh
Nửa mảnh theo mây trăng uyển chuyển
Chùm sao tựa gió ánh long lanh
Trời thu nắng tắt châu mài khách
Hướng Bắc mưa giăng phủ bóng mành
Kỷ niệm đơn sơ ghi bến tựa
Mộng về quê cũ thật  mong manh

Đặng Xuân Linh
 
 
Tình quê
 
 
Yêu cảnh làng quê cuộc sống lành
Con đường nho nhỏ chạy quanh quanh
Tuổi già thơm thảo không tranh lợi
Trai trẻ hiền hòa chẳng cậy lanh
Sáng sớm thăm thân kề trước ngõ
Tối về thưởng nguyệt cạnh bên mành
Đời nay vật chất làm điên đảo
Nếp sống dân lành quá mỏng manh
 
Chu Hà
 
 
Đồng quê
 
 
Nắng ấm bờ đê cõi mộng lành
Đường mòn khúc khuỷu quẹo co quanh
Bà con hòa nhã thôn lâng quí
Quyến thuộc đậm đà nghĩa trí lanh
Công việc miền quê là trái ngọt
Chén trà lá biếc nghỉ hiên mành
Không màng vật chất cầu yên ổn
Áo vải ấm lòng , mặc chiếu manh
 
 
Đặng Xuân Linh
 
 
Lạc cảnh ?
 
Thuyền trôi lơ lửng nước trong lành
Từng đám lục bình cứ lượn quanh
Cuộc sống thanh nhàn không đếm vội
Hương đời tao nhã chẳng cần lanh
Đồng quê trí gởi theo sông rạch
Phố thị hồn trao giữa lưới mành
Vật chất đua đòi hay lạc cảnh ?
Còn lo gì nữa chuyện mong manh!
 
Gia Linh
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0
Hè Vĩnh biệt
 
 
Giấc mộng tuổi ngày thơ
Về dĩ vãng xa mờ
Còn sót trong tâm tưởng
Gởi tặng người tương sơ
 
Biết người ấy mến tôi
Nhưng số mệnh định rồi
Lòng nầy từ muôn thuở
Như mây lững lờ trôi
 
Chiều tan học về lẹ
Người ấy thường đến nhà
Ngồi xem tôi phụ mẹ
Dọn bưởi với thanh trà
 
Vẫn như ngày, ngày qua
Người ấy cứ đến nhà
Rồi phượng hồng sắp nở
Hỏi gần, lại hỏi xa
 
Rằng tôi mến ai chưa?
Tôi bang quơ lời thưa
Con chim nhỏ tung cánh
Với hình bong chiều mưa
 
Qua đôi mắt nhắm nghiền
Người chúc lời từ biệt
Tôi hiểu đó tình riêng
Không thể so hơn thiệt
 
Từ ấy không còn gặp
Cùng người tình tự lập
Theo con đường yêu thương
Dù gian nan tràn ngập
 
Năm tháng dài đưa đẩy
Lần dắt con đến trường
Người cũng đi trên đường
Thoáng nhìn nhau rồi mất
 
Phút giây đó đã qua
Chỉ một lần gặp gỡ
Chợt nhớ ngày đã xa
Của mùa hoa phượng nở.
 
 
Đặng Xuân Linh
Bordeaux, 12-1999
Đăng nhập để trả lời
0
Hương đất nước
 
 
Mười mấy năm từ xa trở bước
Đặt chân trên đất nước thân yêu
Nhìn quanh cây cối thật nhiều
Trên đường lắm kẻ dập dìu trước sau
 
Nào kỷ niệm hàng cau lá thắm
Nào bạn xưa lặng ngắm nơi đâu
Vườn cây « xanh biếc một màu »
Thật nhiều trái ngọt trời Âu sao bằng
 
Bao thửa ruộng như hằng đã thấy
Cảh thiên nhiên phủ dấy tà dương
Hai mùa mưa nắng gió sương
Đến đông cây trái mùi hương vẫn còn
 
Trái thanh long hồng son đẹp đẻ
Bưởi thanh trà có vẻ thanh cao
Vị thơm mọng nước ngọt ngào
Huệ Lan hoa sứ, thứ nào cũng xinh
 
Dù cách biệt thâm tình vẫn nhớ
Nghĩa thôn xưa bao nỡ lìa xa
Phải chăng định mệnh như là?
Đành cam lạc long xót xa xứ người
 
 
Đặng Xuân Linh
Bordeaux, 02-2000
Đăng nhập để trả lời
0
Hẹn chiều cuối tuần
 
 
Chièu cuối tuần anh hẹn
Quảng đường vui trọn vẹn
Cùng ra chợ Bến Thành
Bên nhau vài câu chuyện
 
Niềm hân hoan khó tả
Đến chổ nhiều lối ngả
Phải theo chiều vòng quanh
Quách Thị Trang tượng đá
 
Anh trao xe đạp lại
Tôi nhìn theo có phải ?
Đi thật gấp gặp ai
Cùng nhau vui chẳng ngại
 
Cười nói như còn kịp
Vui vẻ đến đúng nhịp
Mượn gió đùa dùm mây
Anh quên chẳng từ biệt
 
Mây đến đây tan biến
Với khung trời xao xuyến
Tôi quay đi thẹn thùa
Ý nghĩ đều xoay chuyển
 
Thoáng buồn cho thân phận
Trách mình quá thật lòng
Người rẻ lối chờ mong
Chẳng nghĩ ai thờ thẫn
 
Lẻ loi mình trở bước
Với chiếc xe về ngược
Vời vợi đến cửa nhà
Đẩy xe vào ngả trước
 
Tôi thấy nặng hơn nhiều
Mặt dàu dàu buồn hiu
Chị hỏi sao buồn thế?
Hư xe gió ngược chiều!
 
Ai biết đó là ai?
Là một người bị đày ?
Thi  nhân, nhà khoa học ?
Hoặc là người tỉnh say ?
 
Đến với anh là ai?
Chỉ riêng tôi biết mặt
Mà tôi thường lo mất
Vì không biết ngày mai !
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Xuân
 
 
 
Để hồn quay lại cõi trời đông
Trâu gậm cỏ xanh ở ruộng đồng
Mai nở đón xuân, vàng trước ngõ
Trúc lay đùa gió, biếc ben sông
Thấm buồn kẻ ở vùng sương lạnh
Gợi nhớ người đi chốn bụi hồng
Man mác lòng vương mùa dạ lý
Những ngày sum hợp thoảng hương nồng
 
 
2.
 
Thời gian thắm thoát đã ba năm
Tin tức quê nhà vẫn bặt tăm
Khóm trúc bâng khuâng vương vấn lạ
Cành mai trang nhã ước mơ thầm
Xuân sang cả nước vui mừng đón
Tết đến mọi nhà chúc mến thăm
Mấy độ mùa qua đà vắng bóng
Củi hồng lách tách, pháo vang âm.
 
 
Đặng Xuân Linh
Bordeaux, 02-2000
Đăng nhập để trả lời
0
Thăm Trà Vinh
 
 
 
Đi dọc thẳng hơn trăm cây số
Xe lắc lư đường hố dằn dằn
Trên đương liên tỉnh Hậu Giang
Ruộng vườn bồi đắp đất tràn phù sa
 
Cảnh bên đường điểm ngà trên lá
Ngập màu xanh càbh quả chen nhau
Giống như san sẻ niềm đau
Tình người xa xứ làm sao nhạt nhòa
 
Trong tâm trí dặn dò nhớ kỷ
Chớ quên đi vì lý do nào
Trái cây lục tỉnh ngọt ngào
Nét tô phong cảnh đượm màu nhớ thương
 
Thăm Trà Vinh chưa tường tỉnh lạ
Xem một vòng chùa đá người Miên
Ao sen chùa Phật trong miền
Cây to lòi gốc tự nhiên lâu đời
 
Ngồi ngắm hướng tuyệt vời sen trắng
Uống nước dừa ngọt thắm quê hương
Chim chuyền làm tổ náo nương
Hoàng hôn phủ xuống tà dương khuất dần
 
 
Đặng Xuân Linh
Bordeaux, 02-2000
Đăng nhập để trả lời
0
Vườn Hoa Claude Monet
 
 
Mến tặng Anh chị Lê Văn Khiết, anh chị Nguyễn Trút Đỉnh để kỷ niệm buổi viếng vườn hoa Claude Monet
 
 
 
Mùa Xuân sớm mây mù ảm đạm
Cùng kéo nhau du lãm vườn hoa
Monet danh họa tài ba
Thiên nhiên màu sắc thiết tha gợi hình
 
Tranh đủ loại cảnh tình đẹp đẽ
Dầu xa xôi cũng ghé tìm trao
Xem tranh cô gái xứ Đào
Nét cong uyển chuyển tô màu đơn sơ
 
Trong vườn hoa hẹn hò khoe sắc
Đỏ vàng hồng xếp đặt xinh xinh
Ngắm xem phong cảnh hữu tình
Qua cầu dòng nước mây in bong mờ
 
Nào bạn kể ước mơ ngày trước
Pha những điều hài hước vui tươi
Nhớ ngày đi học xa xôi
Phất phơ tà áo nụ cười hồn nhiên
 
Đến đoạn đường khuôn viên hoa cúc
Cạnh một bên bụi trúc than vàng
Lơ thơ liễu rủ buông màn
Đưa tay tiễn cánh chim ngàn bay xa
 
Vầng mây đen che mờ ánh sang
Lối về nhà mưa án đường xe
Chờ giờ tề tựu quán Tre
Quây quần vui vẻ bạn bè hàn huyên
 
 
Đặng Xuân Linh
Bordeaux, ngày 17-04-2000
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình đêm trăng
 
 
 
Trăng treo ngọn trúc đong đưa
Bóng ai thấp thoáng, hàng dừa xinh xinh
Đứng bên giếng nước hữu tình
Gởi hương theo gió, lộng hình vào tim
 
Nợ duyên chắc hẳn phải tìm
Lòng riêng người giữ nỗi niềm ai chưa ?
Người đang múc ánh trăng khuya
Đem soi lối mộng, khắc bìa tương lai
 
Thẩn thờ theo ngọn gió mai
Tương tư gối mộng, đêm dài nhớ thương
Bóng hình, tâm sự vấn vương
Ngày mai người viết thêm chương tình nồng ?
 
Cho mình gởi tiếp chờ mong
Để làm nhẹ bớt gánh gồng ước mơ
Thương ai liễu yếu đào tơ
Tâm tư sớm biết đợi chờ trăm năm
*
Hôm nay cũng buổi trăng rằm
Bên người kể chuyện thì thầm năm xưa
 
 
 
Đặng Xuân Linh
Bordeaux, ngày 23-02-2002
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-13 22:49:29Viet duong nhan>
Nhớ mãi đêm trăng
 
 
Căn nhà bé nhỏ ngập hồn tôi
Tường giấy hoa vàng lộng bóng vôi
Mười mấy năm qua bao luyến mến
Sưởi lòng ấm lạnh lúc xa xôi
*
Ngàn dặm mây chiều, trăng viễn khơi
Thương về dĩ vãng ý đầy vơi
Ước mơ kỷ niệm ngày xưa cũ
Của tuổi ngây thơ chẳng hiểu đời
*
Ảnh hình người đẹp múc trăng mơ
Ánh sáng đêm rằm ngập ý thơ
Không thể nào quên bên giếng lặng
Cùng ai nối nhịp mấy đường tơ
*
Thời gian sương phủ, trắng màu mây
Hai mảnh tình nghèo mãi mãi đây
Còn thiếu vầng trăng bên xóm nhỏ
Cho mình tìm lại phút thơ ngây
 
 
Đặng Xuân Linh
Bordeaux, ngày 01-03-2002
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-13 22:44:39Viet duong nhan>
Dưới giàn hoa thiên lý
 
 
 
Chiều nay có kẻ hồn ngơ ngẩn
Thấy dưới giàn hoa dáng mảnh mai
Sờ sững lặng yên như tượng đá
Giật mình tay bạn khẽ bờ vai
 
Ngát hương bông trắng miền quê ngoại
Thiên lý hoa thơm tỏa miệt mài
Thầm mến hoài mơ từ dạo ấy
Một người con gái ở phương nầy
 
Bút giấy lời thơ vịnh dáng mai
Phất phơ vàng ánh nét trang đài
Ngắm hoa thơ thẩn tình vương vấn
Kỷ niệm về quê tưởng nhớ hoài
 
Tâm sự bài thơ mộng tỏ bài
Thương sao hình ảnh tóc mây bay
Nhớ giàn hoa trắng ngày thăm ngoại
Tưởng bóng nhà bên có dáng gầy
 
Trở lại thăm quê ngập ý thơ
Phủ đầy hanh nắng, gió mong chờ
Bờ rào chẳng thấy người thương tưởng
Xây đắp hồn xuân cõi bến mơ
 
 
Đặng Xuân Linh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-17 01:09:50Viet duong nhan>
Tình đẹp trên chiếc tàu
(Trích trong Nỗi niềm viễn xứ của Đặng Xuân Linh)
Kể theo chuyện phim Titanic

Đặng Xuân Linh


Chuyến hải du nhiều người vọng tộc,
Tầng trên đèn chói lắm người sang
Dưới là dân thứ, hàng lao bộc
Chen chút cùng nhau vượt sóng ngàn

Du khách trên boong nhìn cảnh lạ
Nước Anh trưởng giả lắm người đi
Dân nghèo chen lấn nơi tầng hạ
Cũng muốn ra khơi thỏa hiếu kỳ

Phòng tráng lệ dành hàng tử tước
Có nàng con gái đẹp như mơ
Với người không hẹn lời mai trước
Mẹ ép duyên con để được nhờ.

Anh chàng ỷ tước, lòng nghiêm khắc
Trăng lẻ tuổi nàng dạ ngẩn ngơ
Oanh yến lồng son buồn chán ngắt
Quyết tâm nhảy biển dứt đường tơ

Có chàng tãng tử người thanh thản
Rót ngọt vào tai, mộng chớ buồn
Trai gái hợp tình lòng chẳng chán
Chàng là họa sĩ đắm mê hồn

Gặp nhau chung ý hoa tình nở
Anh hỡi, yêu anh trọn cuộc đời
Hôn ước mẹ tìm sầu vạn thuở
Người đâu khắc nghiệt muốn buông lơi

Rủ nhau xuống tận tầng mờ tối
Leo lét đèn vàng cảnh sắc thơ
Vui nhảy điệu đờn không biết mỏi
Thỏa lòng phỉ chí một bài mơ

Ấy người biết được là tai biến
Tìm xuống bảo nàng : Kíp trở lên
Tâm tối là nơi không thể đến
Các đài chi đó bọn lênh đênh

Trốn xem trời nước đôi tình mộng,
Giữa biển mênh mông, thỏa nguyện lòng
Rồi bỗng đánh ầm như sóng động
Chiếc tàu định mệnh rước thương vong

Ngẫm đau oan trái lòng sâu hiểm
Đổ tội cho người lấy chuỗi xanh
Tang vật ghép vào rồi soát kiểm
Bắt chàng trói chặt buổi tàn canh

Nàng cứu chàng ra vòng buộc trói
Vượt nguy hiểm rõ chí anh hùng
Cửa then khóa nhốt ngăn tầng dưới
Bản ngã sinh tồn, đập phá tung

Người nhốn nháo tìm sinh lộ
Tàu cứ chìm dần quá hãi kinh
Kẻ níu, người la…đờn sóng vỗ
Tiễn đưa hồn đến bến an bình

Bao người giữa biển mờ sương lạnh
Tấm bảng nhường em, vĩnh biệt nàng
Tỉnh giấc nàng buồn cho số mệnh
Gục đầu nức nở chốn trời hoang

Thân được sống còn hồn đã mất
Áo choàng còn giữ ở bên mình
Thấy người quen trước không trao vật
Ngoảnh mặt che khăn, chối bỏ tình

Dây chuỗi ngọc nằm trong túi áo
Vô tình người khoát phủ vai nàng
Giữa khi náo động thời dông bão
Giấu trọn cho quên phút hãi hùng

Đã quyết giữ tròn dây chuỗi hận
Một đời kỷ niệm với tình yêu
Trên boong bóng bạn còn vương vấn
Như hiểu người xưa vẹn một điều

Buông tay nhìn bóng chập chờn sóng
Lẵng lặng trông theo chuỗi ngọc đời
Gởi đến người đi ôm giấc mộng
Cô đơn giá lạnh nước mây trôi

Đặng Xuân Linh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-17 01:07:20Viet duong nhan>
Ảnh Mẹ ngày xưa
 
 
Tâm tình gom hết viết thành thơ
Gởi đến quê hương trí thẩn thờ
Nơi ấy ẩn tiềm trong ký ức
Hương sen ngào ngạt, ngát thềm mơ
*
Dù cho xuống thác, đến non ngàn
Người vẫn kiên trì chẳng thở than
Gió rét sương sa không thấm mệt
Vì con tân khổ Mẹ đâu màng
*
Ngày nay cách biệt ở phương trời
Dáng Mẹ chưa mờ, nhớ chửa vơi
Vạn dặm xa vời thêm thấm lạnh
Dư âm  còn vẳng khuyến bao lời
*
Trống đánh rền vang theo nhịp điệu
Mây trôi theo gió, nước theo dòng
Như tìm đến bến trời vương mộng
Ngâm khúc lê thê ý nhạc lòng
*
Để  hồn ôn lại hướng xa xăm
Thầm nhớ hương đưa đêm sáng rằm
Tãt cả xa rồi  đời ảo ảnh
Chỉ còn hình bóng ngự trong tâm
 
Đặng Xuân Linh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Hoài tưởng
 
 
 
 
 
Anh uống cà phê, tôi uống trà
Cùng nhau nhắc nhở chuyện mù xa
Ghi câu kỹ niệm trang hoài tưởng
Đếm lá giao mùa mộng thoáng qua
Sen trắng bờ ao hoà cảnh sắc
Cau xanh bụi trúc phủ cành già
Gởi thân đất khách, lòng quê cũ
Vời vợi trùng khơi vẫn đậm đà
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm tư
 
 
 
 
Hướng thiện là do sẵn thiện căn
Con đường chơn lý gẫm suy tầm
Xác thân tá gởi nơi trần thế
Trí đức trao dồi phận ngũ quan
Ai chác dữ lành thân mạc kệ
Mình dầu phải trái tự kềm tâm
Ra vào cố gắng lòng thanh thản
Am hiểu nguyên do hết nặng oằn
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-29 16:03:59Dang Xuan Linh>
Nhớ lời buổi chiều thu
 
 
 
Cũng một buổi chiều thu
Đời như áng phù du
Hợp tan tan rồi hợp
Thời gian thoáng sương mù
*
Thoắt đã hai mươi năm
Những bước chân âm thầm
Muôn sao vẫn ngần ấy
Mà lá thắm phai dần
*
Có những đêm thao thức
Trăng sáng nhớ quê hương
Lòng càng thêm ray rứt
Cảnh sắc lạc miên trường
*
Vườn thu tràn hiu quạnh
Bâng khuâng chợt nhớ nhiều
Gió lạnh hồn phố cũ
Thương lắm lời một chiều
*
Mộng ước đượm thành mây
Mơ màng cánh chim bay
Ngày đó xa vời vợi
Hướng về đồng cỏ may
*
Bóng xuôi dài thư thả
Mắt xem ánh chiều tà
Nắng hoàng hôn nhẹ xuống
Bên bờ tận bãi xa
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày dông bão
 
 
 
Gió rít từng cơn nhịp cánh song
Nghe như sóng vỗ cuộn se lòng
Trong thềm trầm lặng nơi thôn xóm
Ngoài ngõ rạt rào chốn bão đông
Đất khách ở đây hoài cố quận
Mây đoài gởi lại mộng non sông
Thân bèo trôi dạt xa bờ bến
Nhớ đến mai đào cảnh trống không
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Hoàng hôn
 
 
 
Nắng chiều ngã bóng nghiêng dài
Làn mây gợn sóng do tay ai bày
Vòm trời xanh trắng bay bay
Nắng hồng dần lặn hết ngày bên hiên
Đỉnh cao mờ mịt lặng yên
Vời trông mù xám bên triền như mưa
Mờ mờ gió thoảng đẩy đưa
Không gian nắng tắt cũng vừa hoàng hôn
Kìa là nước đọng mưa tuôn
Giọt rơi tí tách nỗi buồn lâng lâng
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Thông cảm



 
(Viết theo tâm tình của KC )
 
 
 
Mưa rơi từng giọt thấm mưa rơi
Rơi mãi cuối đồi mới dứt thôi
Mây phủ màn đêm sương tĩnh mịch
Có người ngắm hướng tận xa xôi
*
Ngày tháng trôi qua thấm nguội dần
Hồn bên con trẻ, biển sầu dâng
Căn nhà hương ấm còn vương vấn
Cách biệt đôi đời luyến nghĩa ân
*
Người sớm tạ từ nói biệt ly
Chị ơi giảm lụy lệ hoen mi
Ân tình chỉ bấy nhiêu ngần ấy
Thân ái từ nay lẻ bước đi
*
Đưa tay bướm đậu dường an ủi
Từ cửa trùng khơi đến bụi hồng
Vỗ cánh bay quanh con với vợ
Nương theo hồ điệp khắp gian phòng
*
Nuối tiếc vương vương bướm biệt cành
Bóng hình còn lại thật tinh anh
Chị ơi ! lệ chị rơi thành giọt
Cho cạn vết sầu, giữa tuổi xanh
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Bình yên
 
 
 
 
Sắc buồn buông nhẹ cả khung trời
Ngàn ánh tia tơ cũng lặn rồi
Trước cảnh sương sa cây ảm đạm
Ngoài sân gió phủ lá tơi bời
Chân đồi vướng vướng nhiều hơi khói
Đàn quạ nheo nheo mấy chú mồi
Nơi chốn nào yên chim ẩn trú
Cùng nhau bay lượn giữa trùng khơi
 
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Bốn mùa
 
 
Ngẫm nghĩ đôi vần tả cảnh đây
Bốn mùa ấp ủ ở nơi nầy
Thu tràn gió buốt xoay chiều hướng
Đông buốt cành trơ chỉ áng mây
Xuân thắm vườn con nhìn nụ trỗ
Hạ tươi nắng cả thoảng hương gầy
Bên hiên cảm thấy hồn thư thả
Với tách trà sen mộng chẳng say
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Thu còn nuối tiếc
 
 
 
Ngước lên vời ngắm non đầu
Mây bay xuống thấp nhuộm màu âm u
Không gian trầm lặng sương mù
Thu buồn, thu đến rồi thu không về
 
Sắc mờ nhạt bóng sơn khê
Sầu thu lẻ bạn tư bề vắng tanh
 Chim đi lạnh lẽo tìm cành
Nhành hoa đâu nữa, thôi đành xác xơ
 
Bóng tà vừa đủ che bờ
Sáng chưa tắt hẳn đã mờ mưa giăng
Xuân qua hạ đến đây chăng ?
Mà sao thời tiết còn hằn dấu thu ?
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Thư gởi bạn
 
 
 
Một chiều cất bước hướng mây ngàn
Hoa bưởi ngày về thấy trắng sân
Đồng cỏ trâu nhơi lòng ấm áp
Vườn cây chim hót tiếng vang vang
Lời thư tình cảm viết thăm bạn
Tia nắng bình minh rọi thấu đàng
Hoài tưởng đôi nơi mình cách biệt
Liễu buồn trước ngõ lá pha vàng
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Vườn xưa
 
 
Phất phơ cành nhánh bên tường
Quê hương của Mẹ có vườn mai xinh
Hàng cao ngã bóng in hình
Cây chanh, khế, bưởi đượm tình quê hương
 
Liếp trầu vàng mướt mẹ ương
Hoa lài điểm trắng, hoa hường trỗ bông
Chuối xanh búp tím khai lòng
Nào ngờ sóng nước ngược dòng vần xoay
 
Để rồi trôi dạt mây đoài
Nửa vòng trần thế năm dài xứ Tây
Tiếc sao một thuở sum vầy
Tưởng hoài hương vị ngát đầy vườn xưa
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Quê ngoại
 
 
 
Hương trà quyện tấm hồn đơn
Tưởng về quê cũ lối mòn còn đâu
Hoàng hôn khói toả ngàn dâu
Ánh chiều hồng nhạt pha màu cây xanh
 
Tạo hoà thành một bức tranh
Thiên nhiên ngàn ánh tia lành quê hương
Nào cây nào trái trong vườn
Linh Xuân nguồn suối miên trường an khang
 
Ngày nay hết ánh trăng vàng
Bụi tung đầy dẫy người tràn lối xưa
Tìm vào thôn ấp buổi trưa
Đến nơi quê ngoại đã thưa vắng người
 
Đông Yên vườn cũ lạ rồi
Người thân chốn ấy đã rời về đâu
Từ khi chân bước qua cầu
Thân thương thăm viếng đã lâu chưa về
 
Chung quanh cây lá tư bề
Thay vào quán nhỏ sum xuê khác thường
Man man lòng chạnh niềm thương
Mộng tìm quê ngoại như dường chiêm bao
 
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng tháng chạp
 
 
 
Vằng vặc trăng tròn hướng viễn khơi
Ngước xem trong dạ vướng xa xôi
Tình thương sao mãi còn li cách
Sương lạnh, tia hiền phủ khắp nơi
*
Tuyệt vời đêm tỏ cảnh thanh thanh
Thâm thẩm pha mờ tựa áng tranh
Màn ảnh lung linh, sao nhấp nhái
Nhìn trăng mà nhớ mộng ngày xanh
*
Gió đưa thoang thoảng lướt qua thềm
Vời vợi trăng rằm sáng tự nhiên
Lủng lẳng đèn treo đầu ngọn trúc
Ánh vàng xoa dịu thật êm đềm
*
Chợt nhớ mùa xuân sắp cận kề
Bâng khuâng với cảnh vắng tư bề
Xuân về lạnh lẽo, xuân trầm lặng
Cầm nhánh đào tươi thả mộng về
 
 
Đặng Xuân Linh
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»