Nhớ!
Anh thân yêu, thật buồn khi tiếng gọi thân thương này em chẳng được dùng trong cuộc sống hiện tại đành mang dành tặng cho anh - người bạn thiên cổ của em.
Em đang ngồi nghe bài hát của Trịnh Công Sơn "Đêm thấy ta là thác đổ" và nghĩ về mình, nghĩ về anh và nghĩ về người anh cố công tách ra khỏi em và cố công cột chặt vào em.
"Một đêm bước chân về gác nhỏ,
chợt thấy đoá hoa tường vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ,
giờ đây đã quên vườn xưa
Một hôm bước qua thành phố lạ,
Thành phố đã đi ngủ trưa,
Đời ta có khi tựa lá cỏ,
Ngồi hát ca rất tự do.
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố kia tôi về.
Ngày xuân bước chân người rất nhẹ,
mùa xuân đã qua bao giờ
Nhièu đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe
*
Một hôm bước chân về giữa chợ,
chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đốm lửa
Một hôm nhóm trong vườn khuya.
Vườn khuya đoá hoa nào mới nở
Đời ta có ai vừa qua,
Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ
Tôi thấy quanh đây hồ như
Đời ta hết mang điều mới lạ
Tôi đã sống rất ơ hờ.
Lòng tôi có đôi lần khép cửa,
Rồi bên vết thương tôi quì.
Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia".
Anh ạ, quãng đường em phải đi đã gần hết rồi mà sao vẫn vời vợi trong em một bàn tay ấm áp truyền cho em hơi ấm cuộc đời, một bờ vai vững trãi để em dựa vào mỗi lúc mệt mỏi. Khi bất ổn trong lòng em vẫn không tìm thấy cho mình một vòng tay tin cậy để quên đi phần nào anh ạ. Cái vồng ngực thân thương của em vẫn lãng đãng đâu đó. Tại sao mọi thứ trong em cứ tạm bợ mãi thế hả anh? Em có cố chấp không khi ngồi đây mở lòng với anh - người của cõi thiên cổ - trong khi biết bao bàn tay đang đưa ra với em? Sao em cứ bất ổn khi nhìn thấy họ hả anh? Em mất anh đã bao ngày rồi? Thực ra anh vẫn còn mãi trong em trong khi đó có những người đã mãi mãi ra đi trong trái tim em mất rồi. Em đã phải rưng rưng nước mắt xin mọi người hãy tránh cho em những câu hỏi dễ trạnh lòng. Em biết mình đã làm khó cho họ bởi thói quen cảm tính khi gặp nhau là hỏi thăm nhau như vậy.
Anh Thân yêu, nói với anh được những điều thế này em thấy lòng mình vơi đi một chút. Mong sao em không phải có những phút giây trạnh lòng như bao năm về trước anh nhỉ? Ngày đó sao đẹp thế anh?
Mãi nhớ anh.