Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Hoa Thạch Thảo

79 trả lời, 17.460 lượt xem — Trang 2 / 3
Một thóang đau lòng!
Chợt nghe người lớn tranh luận về vấn đề "Lấy vợ kén tông, lấy chồng kén giống", giật mình vì sự lãng quên bấy lâu nay của mình về Tông Và Giống của những đối tượng mình đang nhòm ngó. Chong đèn ngồi suy nghĩ tỷ mỉ về những gì đang diễn ra và quyết tâm xăm soi kiểm chứng nguyên lý trên. Nhiều giờ trôi qua, lòng thấy xót xa vô cùng khi mà những gì mình đã tưởng là hào hoa phong nhã thì lại chính là kết quả của một Tông Giống tồi tệ nhất cho dù "Những đứa trẻ hòan tòan vô tội trước những gì cha mẹ chúng đã làm." Hạnh phúc thì bắt đầu từ những điều đơn giản nhưng năm tháng trôi qua những điều đơn giản ngày nào đang phức tạp dần lên để một ngày trời đẹp thật đẹp Hạnh phúc biết thành Bất hạnh. Hỏi lòng không căm phẫn sao được? Một thoáng đau lòng thôi sao ?????
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Bất hạnh!
Họ yêu nhau đã tròn hai năm mà chưa một lần thoải mái đi bên nhau giữa cuộc đời, cũng bởi có quá nhiều bất công đối với tình yêu của họ. Trong đó sự chênh lệch tuổi tác như vết cắt không tài nào liền lành lại được khiến bước chân họ luôn chông chênh bên nhau. Anh đã từng ước được nắm tay chị đi giữa phố đông và chị đã từng ước được để im tay mình trong bàn tay ấm nóng của anh để anh dắt đi giữa giông gió cuộc đời, nhưng rồi giông gió đến với họ nhiều hơn. Sau hai năm anh gần như trở thành con người khác, cái cảm giác bất ổn luôn theo anh chập chờn trong cả giấc ngủ và cái dự cảm về một kết thúc ko có hậu khiến chị trở lên xa vắng không chỉ với anh.
Có những đêm dài họ nhớ nhau đến cồn cào mà không dám gọi hay nhắn tin cho nhau, có những lần anh liều mạng đến gặp chị mà đành ngậm ngùi quay về vì những ánh mắt định kiến khiến chị lùi xa anh thật xa.
Tháng ngày cứ qua đi, tình yêu trong họ vẫn nồng nàn đắm say mà sao mãi vời vợi một kết thúc có hậu? Biết bao giờ họ mới thực sự là của nhau? Tình yêu không phân biệt tuổi tác nhưng sao người đời cứ cố chấp mãi không thôi? Định kiến này đến ngàn đời vẫn vậy thật sao?
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ!
Anh thân yêu, thật buồn khi tiếng gọi thân thương này em chẳng được dùng trong cuộc sống hiện tại đành mang dành tặng cho anh - người bạn thiên cổ của em.
Em đang ngồi nghe bài hát của Trịnh Công Sơn "Đêm thấy ta là thác đổ" và nghĩ về mình, nghĩ về anh và nghĩ về người anh cố công tách ra khỏi em và cố công cột chặt vào em.
"Một đêm bước chân về gác nhỏ,
chợt thấy đoá hoa tường vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ,
giờ đây đã quên vườn xưa
Một hôm bước qua thành phố lạ,
Thành phố đã đi ngủ trưa,
Đời ta có khi tựa lá cỏ,
Ngồi hát ca rất tự do.
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố kia tôi về.
Ngày xuân bước chân người rất nhẹ,
mùa xuân đã qua bao giờ
Nhièu đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe
*
Một hôm bước chân về giữa chợ,
chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đốm lửa
Một hôm nhóm trong vườn khuya.
Vườn khuya đoá hoa nào mới nở
Đời ta có ai vừa qua,
Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ
Tôi thấy quanh đây hồ như
Đời ta hết mang điều mới lạ
Tôi đã sống rất ơ hờ.
Lòng tôi có đôi lần khép cửa,
Rồi bên vết thương tôi quì.
Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia".
Anh ạ, quãng đường em phải đi đã gần hết rồi mà sao vẫn vời vợi trong em một bàn tay ấm áp truyền cho em hơi ấm cuộc đời, một bờ vai vững trãi để em dựa vào mỗi lúc mệt mỏi. Khi bất ổn trong lòng em vẫn không tìm thấy cho mình một vòng tay tin cậy để quên đi phần nào anh ạ. Cái vồng ngực thân thương của em vẫn lãng đãng đâu đó. Tại sao mọi thứ trong em cứ tạm bợ mãi thế hả anh? Em có cố chấp không khi ngồi đây mở lòng với anh - người của cõi thiên cổ - trong khi biết bao bàn tay đang đưa ra với em? Sao em cứ bất ổn khi nhìn thấy họ hả anh? Em mất anh đã bao ngày rồi? Thực ra anh vẫn còn mãi trong em trong khi đó có những người đã mãi mãi ra đi trong trái tim em mất rồi. Em đã phải rưng rưng nước mắt xin mọi người hãy tránh cho em những câu hỏi dễ trạnh lòng. Em biết mình đã làm khó cho họ bởi thói quen cảm tính khi gặp nhau là hỏi thăm nhau như vậy.
Anh Thân yêu, nói với anh được những điều thế này em thấy lòng mình vơi đi một chút. Mong sao em không phải có những phút giây trạnh lòng như bao năm về trước anh nhỉ? Ngày đó sao đẹp thế anh?
Mãi nhớ anh. 
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu của tôi! Tình yêu của anh!
Ngày chúng tôi quen nhau, anh là khách du lịch và tôi là hướng dẫn viên. Chúng tôi đã có những chuyến đi dài tràn đây niềm vui và hạnh phúc. Đã tưởng rằng mọi sắp đặt của cuộc đời dừng lại ở đó, nhưng chớ trêu thay khi anh muốn dừng lại với những bất biến lý tưởng thì tôi lại bị cuốn đi theo một hướng khác để rồi chúng tôi lạc nhau ngay khi tay vẫn trong tay. Trái tim tôi muốn tan chảy khi anh thất thần nhận ra quy luật của tình yêu, muốn nói lời yêu thương vỗ về an ủi nhưng trong tình yêu không có sự thương hại nên tôi lại càng lùi xa anh hơn. Anh trôi tuột vào vùng xoáy hoang mang, để đêm đêm thảng thốt gọi tên tôi giữa cơn mộng ru đầy ảo giác. Mỗi ngày qua đi, hố ngăn cách giữa hai chúng tôi ngày một rộng ra, bên tôi anh như con dã tràng cố công gom những hạt cát bé tý xây lâu đài để nhốt tôi mà đâu biết tôi như cánh chim trời ưa tự do, luôn ngẩng cao đầu đón nắng gió của ngày mới. Những chuyến đi dài luôn là niềm đam mê khó cưỡng của tôi và anh luôn vời vời trông cho thời gian nhảy cách để tôi hòan nguyên là cô tấm bé bỏng nhu hiền trong vòng tay bất biến của anh.
Tình yêu không có lỗi.
Nhưng chính chúng ta, những con người nhân danh tình yêu đang có lỗi khi chen vào đó những cái tôi ích kỷ.
Phải chi Tôi đừng yêu tự do với nắng gió thiên nhiên đến vậy và phải chi anh đừng bất biến đến vậy thì có đâu những đêm dài gần nhau trong gang tấc mà vẫn hai đầu của online?
Ôi tình yêu của tôi? Tình yêu của anh? Tình yêu của biết bao người đang thương như tôi và anh? 
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
À ơi! .... gió đưa cây cải lên trời.... rau răm ở lại...... chịu lời ... đắng cay....!
Nghe con nhỏ cất tiếng ru trong nước mắt, người đàn ông no đủ thóang chút ân hận xót xa, muốn ôm con vào lòng nhưng khỏang cách cha con không còn như mấy năm về trước.
Ngày ấy, mỗi khi bước chân vào nhà bao giờ ông cũng nhận được một vòng tay bé tý nhưng tràn đầy yêu thương ngọt ngào của con. tuy chỉ là một sinh linh bé nhỏ yếu ớt như con mèo hen nhưng nó có sức mạnh ghê gớm đối với ông, nó có thể lôi tuột ông ra khỏi những người bạn làm ăn với cái giọng bấy bớt con trẻ, Nó làm ông giật mình trở giấc mỗi khi nửa đêm nó sốt mọc răng hay khóc thét khi bị con kiến cắn, Nó làm ông  chảy nước mắt khi nhìn thấy vết u bầm trên mặt trên tay khi chạy chơi vấp ngã......Thế mà giờ đây, Nó ngồi đó mắt đỏ hoe mặt lạnh ngắt đến rợn lòng. Ông bối rối khi không làm cách nào trả lại được cho nó cái không khí đầm ấm ngày nào, tiếng thằng con với người vợ sau léo nhéo và nét mặt lầm lầm của mẹ nó làm ông ngột ngạt khó thở, lầm bầm những câu nói vô nghĩa trong cổ họng, ông nặng nhọc đứng lên, chậm chạp tiến về phía con bé giơ tay định ôm nó vào lòng nhưng bàn tay ông thõng xuống khi chạm mắt vào  vẻ đau đớn già nua trên mặt con trẻ, ông ngồi phịch xuống bật khóc tức tưởi "À ơi!... gió đưa....."
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày lễ Vu Lan tôi đã vô tâm khi chỉ nghĩ về đấng sinh thành để rồi ngày hôm nay lòng chợt thảng thốt, không có lẽ tôi lại vô tâm đến thế sao? Anh có trách hận gì tôi không anh? Những ngày tháng này thật dài bởi sự ngăn cách vô tình của mùa mưa ngâu. Mùa mưa ngâu năm nay tôi mất nhiều thứ để chợt nhận ra rằng cuộc sống quả là hư ảo, có đấy rồi mất đấy như là những cơn mưa bóng mấy. Có ai giữ được gì trên đôi tay khi ra đi? Hay chỉ là sự lạnh lùng vô cảm? Bài hát thủa nào anh hết cho tôi "Bạn bè dần quên, người tình dần xa..." vậy đó tôi đã đi xa khỏi anh và Anh đã đi xa khỏi tôi, để giờ đây một người chìm đắm trong bộn bề cuộc sống cơm áo gạo tiền, một người lênh chênh trên bước đường đời với những thật giả khó lường và một người thì tung tăng bay lượn đó đây "Vui cùng trăng và thơ thẩn cùng mây...".
Mùa mưa ngâu năm nay tôi không còn cái háo hức "Hạnh phúc là gì? Hay điều kỳ diệu của cuộc sống là khám phá này chăng...........?" Tất cả đã và sẽ dời xa để chỉ còn lại ta với ta, khi ấy ta sẽ về với Phật của riêng ta.
Lễ vu lan, lặng lẽ một mình...........Đức Phật cao minh! Xin người hãy giúp con bình tâm trở lại, tìm thấy mình trong hơi thở của chính mình.
Mô Phật.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện buồn!
Thế là anh đã lẳng lặng rời xa nơi phố đông, bỏ lại sau lưng mình biết bao vui buồn khốn khó. Ngày anh ra đi không một ai tiễn đưa chào hỏi, anh đi như một sự trốn chạy. Tất cả cũng chỉ vì những sai lầm nhất thời của tuổi trẻ nông nổi. Giờ đây giam mình nơi căn phòng nhỏ của gia đình anh như vô cảm trước những gào thét nơi trái tim mình. Những giật mình thảng thốt lúc nửa đêm khiến anh vã mồ hôi và chong chong đến sáng để rồi khi mọi người lần lượt ra khỏi nhà anh lại lười biếng chìm vào cơn mộng mị ảo giác.
Anh biết tất cả rồi sẽ qua, nhưng anh không dám chắc mình có đủ can đam để gặp lại những chứng nhân của sự thất bại nặng nề nhất của cuộc đời anh. Ra đi trong im lặng anh mang tội với biết bao người, bở lỡ biết bao lời hứa với những người anh nhất mực thương yêu. Chỉ một tính tóan quẫn trí, chỉ một tích tắc sai lầm khiến anh ê chề đến cùng cực. Trái đất tròn, anh biết chắc có ngày sẽ phải đối diện với tất cả nhưng giờ đây anh chỉ biết vái vọng từ xa, mong mọi người tha thứ. Bản chất anh là người nhân hậu, có trước có sau.  
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Hơn hai năm đã qua, người đàn ông khắc dao vào tim tôi ngày đó chẳng một phút bình yên. Giờ đây anh hết mực nhẹ nhàng mong mỏi tôi tha thứ, chẳng biết nói gì khi anh tự huyễn hoặc và làm khổ mình nhiều đến thế. Cái cảm giác nhẹ lòng khi nỗi oan đã được cởi bỏ khiến tôi trở nên trống rỗng. Ngày anh nói lời chia tay, tôi đã biết anh chẳng bao giờ quên được tôi và thầm thương cho những ám ảnh oan nghiệt trong anh. Cuộc sống quá khắt khe với tôi và anh làm cho nó khắt khe hơn bội phần, hạnh phúc luôn đi cùng dằn vặt khốn khổ khiến tôi luôn phải căng người giữa yêu thương và thù hận. Cắn răng chịu đựng cho đến ngày anh dập vùi tàn tệ tôi quyết định cất gọn anh vào một ngăn ký ức để không bao giờ lật giở ra làm gì. Nhưng ông trời quả thật có mắt, những chịu đựng nơi tôi đã được bù dắp, giờ đây tôi an bình với những gì tôi đang có và anh.....
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Hâu quả!
Họ là mối tình đầu của nhau, vượt qua bao sóng gió để thành đôi cứ ngỡ rằng cùng nhau tát cạn biển đông, thế mà năm tháng qua đi giờ đây họ là hai tảng băng trôi trên đại dương cuộc sống. Vì sao lại như vậy?
Những ấu trĩ đầu đời đưa hai người hai ngả trước khi họ về được với nhau, những di chứng ngày đó chị bỏ qua và vươn lên mạnh mẽ trong khi cái tôi của thằng đàn ông tưởng mạnh mẽ lại yếu đuối bất ngờ, kéo anh đi giật lùi về với ký ức buồn. Ngôi vị trong gia đình đảo ngược, chị độ lượng bao dung, anh mặc cảm tự ty. Những định kiến năng nề đã lấy đi của chị ánh mắt long lanh tràn đầy hạnh phúc, thay vào đó là những nhạt nhòa mệt mỏi.
Sợi dây giàng díu hai người lại chính là nơi anh trút giận, những bất công ấm ức thuở nào anh dồn hết vào đó khiến tuổi thơ của Nụ hoa xinh xắn bất ổn, hệ lụy cuối cùng là bản tính cô bé bất thường. Cái mặc cảm mình là nguyên nhân của mọi nỗi đau đối với những người thân yêu quanh mình đã lấy mất của cô niềm tin vào chính mình. Buồn vui bất chợt và luôn sợ bị bỏ rơi. Cô sống phân lập giữa những mơ ước tuổi trẻ và sự dè dặt của người từng trải. Ác mộng luôn rình rập tâm hồn con trẻ. Hạnh phúc cuộc đời cô biết có trọn vẹn?
Chứng nhân của họ chỉ biết nắm tay kêu trời vì những hệ lụy chẳng ai lường trước được của một thời tuổi trẻ nông nổi. Liệu sóng trước đổ đâu, sóng sau có đổ đấy???????
Day dứt vô cùng!
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Họ đã trở thành một cặp bài trùng trong cuộc sống riêng tư, mỗi khi có thể họ lại tranh thủ tay trong tay chia sớt cho nhau những nỗi đau thầm lặng đè kín tâm tư những ngày xa vắng. Hạnh phúc của họ thấm đầy lo âu mệt nhọc, nó cứ thỏang qua thỏang lại như những bóng ma trơi để cả hai luôn phải giật mình thảng thốt. Anh là người bản địa, chị là người xa xứ, trào lưu cuộc sống đưa đẩy anh trở thành con người yếm thế co rút mình đến hết cỡ và hòan tòan đối lập với chị, vậy mà họ trở thành hai nửa của nhau lúc nào không rõ. Vượt qua bao mặc cảm, bao rào cản để bây giờ mỗi khi có thể là chị an lòng đón nhận yêu thương từ anh và bao dồn nén anh dành hết cho chị. Cuôc sống vẫn lặng lẽ trôi, cuốn theo nó biết bao điều không thể và có thể. Cầu mong sao những ưu ái của cuộc đời dành cho họ sẽ là mãi mãi.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Lịch trình của anh hầu như không thay đổi, bao tâm trí giờ đây anh dồn hết vào cậu con trai bé bỏng đáng yêu và những công việc mưu sinh đời thường. Anh hầu như muốn an phận với những gì mình đang có, cho đến một ngày  .....  một ngày anh chợt thấy chị trên online..... Tim anh thắt lại khi những dòng chứ nghiêng nghiêng quen thuộc hiện ra, chỉ là những thăm hỏi bình thường mà sao đằng sau nó bóng dáng một thời anh đam mê cứ chập chờn ẩn hiện khiến anh gõ lộn lung tung. Không kìm được anh run giọng hỏi "Em ổn chứ?"...... một khỏang lặng rất lâu.......... "Ổn anh ạ" thỏang nhẹ như trượt khỏi anh...... Chị sign out đã lâu mà tâm trí anh vẫn chộn rộn không chịu yên. Nằm ôm con bên người vợ đã ngủ say anh trằn trọc day dứt vì quá khứ ùa về.......... giá như ngày đó anh không ham sự ổn định công chức, giá như ngày đó anh không quá mệt mỏi vì mưu sinh, giá như ngày đó........... thì có lẽ anh đã không buông tay trả chị về với những khốn khó cuộc đời chị đã và đang gánh chịu. Anh đã hèn hạ đánh đổi những yêu thương  ngày đó để lấy một sự yên thân ích kỷ, để giờ đây đêm đêm anh luôn mượn hình bóng chị cho những gần gũi vợ chồng và lẩn khuất đâu đó là những khát khao một vòng tay âu yếm, một ánh mắt trìu mến, một chén chè nóng gọi mời........... Khát khao vời vợi.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi yêu em với một tình yêu thật lạ, ngày đầu gặp em tôi chỉ là anh nhà quê nghèo tìm dường mưu sinh trong khi em đang đỉnh cao của hạnh phúc và thành đạt. Em thân thiện và bình dị, luôn dành cho tôi những giây phút tâm tình khi tôi mỏi mệt với những cố gắng trong cuộc sống. Nhìn vào em tôi luôn mơ một ngày nào đó cuộc sống của mình cũng ung dung tự tại như của em. Thế rồi thời thế thay đổi, tôi xa em để đến một chân trời lạ, ở nơi đó tôi quên mình trong công việc và an phận với hạnh phúc của mình nhưng thật lạ hình bóng em chưa một lần rời xa tôi. Tôi nhớ em, không phải nỗi nhớ của một sở hữu ích kỷ mà em là một phần trong cuộc sống của tôi, tôi yêu em từ khi nào tôi cũng không biết nữa.
Thỉnh thỏang trong cuộc sống tôi vẫn gặp lại em, tình yêu và nỗi nhớ trong tôi buộc phải ngủ yên để em được hồn nhiên vô tư, cho đến một ngày tôi đã buột miệng và em chợt buồn với những tâm sự của tôi. Trở về với cuộc sống tôi không khỏi dằn vặt và lo lắng em  sẽ tổn thương vì những tâm sự bất kham của tôi. Bẵng đi một thời gian dài tôi mới gặp lại em, qua tâm sự tôi hiểu em đã phải gồng gánh cuộc đời như thế nào và em đã từng mệt mỏi thế nào khi những cố gắng của mình không phải lúc nào cũng được những người thân yêu của em biết đến. Trong một dịp đặc biệt em đã dành cho tôi một ngày hạnh phúc với tất cả những ngỡ ngàng thơ dại. Tôi thương em biết là bao và càng yêu em hơn bao giờ hết. Điều tôi trân trọng ở em chính là tâm hồn hướng thiện và bao dung đại lượng. Tôi biết rằng định mệnh của tôi gắn bó mật thiết với em, suốt cuộc đời này tôi không bao giờ hết yêu em và yêu em bao nhiêu cũng không đủ.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn đau bất ngờ chiều nay khiến tôi giật mình cho những chủ quan của mình về sức khỏe và những quan niệm về cuộc sống trong tôi chao đảo. Như người tỉnh giấc mơ, tôi chợt nhận ra những gì mọi người dành cho tôi chỉ la hư vô khi nỗi đau không ai mang hộ đi được. Và cũng nhờ nó mà tôi hiểu hơn những nỗi khổ tâm của những người bạn thân tôi đã và đang phải chịu. Trong hoang mang tôi trở về bên em để nhận từ em những chia sẻ rất khác người nhưng nó thật đến xót xa. Em chẳng nương nhẹ tôi chút nào nếu không nói là phũ phàng nhưng tôi đọc được ở đó những trân thành đến phát khóc. Em đã im lặng khi tôi muốn được vùi mặt vào ngực em khóc cho thỏa những yếu mềm trong mình, em đã cười khi tôi nhăn nhó than vãn. Em có quyền làm như vậy bởi chính tôi đã buộc em phải vô cảm với tôi và tôi đã trả giá cho điều đó một thời gian rất dài để giờ đây mởi hiểu ra rằng chẳng thể áp đặt cho người khác những ý nghĩ chủ quan của mình được. Em đã tồn tại như một khách quan trong tôi với những cố tình gạt bỏ chống đối đến cùng để minh chứng cho tình cảm của mình là đáng trân trọng.
Trở về cuộc sống sau cơn đau tôi tâm niệm phải nhìn nhận lại chính mình và nhìn nhận lại mọi sự việc một cách khách quan hơn. Thời của gia trưởng với những cái Tôi to đùng đã hết rồi. Cảm ơn cơn đau, cảm ơn những chia sẻ của đồng sự và đặc biệt là những chia sẻ của riêng em.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh lập cập đổ ập xuống người tôi và chết lặng trong giây phút khiến tôi bàng hoàng, mọi cái trong tôi vỡ oà như bị sét đánh thẳng vào đầu. Nước mắt lặng lẽ chảy ướt gối trong khi anh lí nhí nói lời xin lỗi, nói lời hứa hẹn và vẫn không ngớt run rẩy xúc động. Lòng lạnh băng, khẽ nhích sang một bên tôi quyết định thật nhanh "Phải chấm dứt thôi, phải kết thúc thôi không thể khác được". Cảm giác ê chề quấn diết khiến tôi ngạt thở muốn vùng vẫy, muốn hét lên thật to, nhưng toàn thân vẫn bất động ..... trong bóng tối nhập nhạong của chiều đông rét mướt, tôi nói với anh về những vô cảm nơi tôi và những khó chịu tôi đang phải đối diện, những khó khăn và bất lực trong cuộc sống hiện tại của tôi cũng như những bất thường tôi đối với anh bấy lâu là hệ quả của những khó khăn không nói ra được. Anh không hiểu hết những gì tôi nói, chính xác hơn là anh chưa kịp hiểu và đang cố sót xa trước những trăn trở nơi tôi và những bất lực nơi anh. Chán nản, tôi muốn ở một mình và anh nhẫn nại ra về trước ánh mắt bàng bạc vô hồn của tôi ....
Anh đi rồi tôi lật nghiêng người dấu mặt vào giữa hai tay và đầu gối, co quắp như con tôm và bắt đầu khóc cho sự ê chề của mình trước EM, tất cả chỉ đơn giản là ........ mà thôi. Vĩnh biệt EM.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Như một con tàu đang sầm sập hăm hở lao về phía trước tôi chợt khựng lại khi phát hiện ra lỗ hổng đen ngòm sừng sững trước mắt, hoảng loạn tôi ngoặt tay lái lao bừa theo cảm tính và thoát chết trong giây lát. Không kịp hoàn hồn tôi đi trong vô định, toàn thân tê nhức........ Em hiện ra chấp chới cuối con đường khiến tôi choàng tỉnh, gom nhặt những mảnh hồn tản mát, chẳng kịp sắp xếp lại, tôi lết vội về phía em và lòng run lên vì sung sướng - thoát rồi,  sắp được vỗ về rồi, sắp được an ủi và bảo bọc trong bình yên rồi ............. Nhưng.......... thật bất ngờ.........Ầm...........Em biến mất......... một lần nữa tôi lại rơi vào vô thức........... bao lâu không biết nhưng khi tỉnh lại được thì toàn thân tôi đã tê cứng, chỉ còn cái đầu là rất tỉnh, tôi trân trân nhìn người ta cười nói và cuốn tôi đi qua hết chỗ nọ đến chỗ kia......... không mong ước nữa nhưng cuối cùng thì em cũng lại xuất hiện - méo mó xộc xệch - trong tâm trí tôi. Bất lực trước tai nạn trời giáng, em bỏ tôi ra về không một lời thanh minh, không một lời hứa hẹn.... mặc cho nước mắt tôi ướt nhoè, mặc cho trái tim tôi thổn thức và mặc cho tâm trí tôi hoảng loạn gào thét lên vì uất hận.......... Giờ thì tôi biết mình LỰC BẤT TÒNG TÂM  mất rồi. Ôi những con người - Quả báo từ Tiền Kiếp của tôi - tôi phải làm gì đây để được giải thoát? Tôi phải làm gì đây?
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Kế hoạch được vạch ra rất nhanh và hoàn hảo đến từng giải pháp, tưởng chừng như không còn một lý do gì nữa để nó không thành hiện thực, thế mà tất cả sụp đổ một cách nhanh chóng từ phía không ngờ nhất - lòng người. Một cư xử vụng về, một linh cảm sắc nhọn, một dã tâm bọc đường - khiến tất cả công sức của nhóm đổ tuột xuống sông xuống bể. Không một lời trách móc, không một lời hờn giận, người trưởng nhóm biến mất để lại sau lưng bao ăn năn hối lỗi, bao day dứt dằn vặt. Một cảnh cáo nghiêm khắc đến lạnh lùng. tất cả đều xứng đáng với tất cả những gì là NHÂN - QUẢ.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
                                                       chị
 
 
Người đàn bà đó không đẹp và cũng không phải là tài giỏi nhưng  lại biết cách giữ gìn cái duyên con gái vì vậy đi đến đâu chị cũng được trải thảm nhung đón mời. Tuy nhiên những nồng hậu của người đời không phải lúc nào cũng là hâm mộ mà còn có cả những tỵ hiềm ẩn nấp sau đó. Chính vì vậy mà tâm hồn chị luôn bị tổn thương trầm trọng, chị luôn phân thân đi giữa cuộc đời cùng buồn vui cùng cười nói với đồng loại nhưng lại cao hơn đồng loại một khoảng rất xa. Chính vì vậy mà khi điều tồi tệ nhất xảy ra chị đã không thể hạ mình hé răng tâm sự với bất kỳ ai. Cứ lẳng lặng một mình giải quyết vấn đề theo những mách bảo của lý trí. Năm tháng qua đi, chị càng phân thân hơn cho đến một ngày chợt giật mình không nhận ra chính mình..... chị bỏ đi thật xa.
...........
Hai người đến với nhau từ 15 năm về trước, họ gần gũi và chia sẻ với nhau mọi điều trong cuộc sống như những cặp vợ chồng thực sự cho đến ngày anh quyết định cưới vợ. Trước ngày cưới họ gặp nhau lần cuối, anh khóc thật nhiều trong khi chỉ chỉ biết câm lặng chìm trong bóng đêm. Ngày tháng qua đi, họ ít giáp mặt nhau bởi nỗi đau anh để lại trong lòng chị quá lớn. Thế rồi trái đất tròn, anh lại về bên chị mỗi khi có thể. Lúc đầu với chị đó là cực hình nên chị cố tình lẩn tránh cho đến một ngày chị chợt nhận ra tình yêu anh dành cho chị lớn hơn tất cả. Không là những hoa mỹ mà là những quan tâm thực sự đến cảm xúc của chị, những chăm chút nâng niu từng nét cơ thể chị đến quên cả bản thân. Vết thương lòng khép lại, chị bỏ qua tất cả để lòng mình được thanh thản, đến lúc này chị mới hiểu hết những nỗi khổ bấy lâu anh phải chịu - Anh đã phải trả giá cho những lựa chọn của mình - Chị không biết hai người có còn ở bên nhau được bao lâu, nhưng quả thật từ ngày đó chị ít bận tâm hơn về những được mất trong quãng đời đã qua và bình tâm hơn khi nghĩ về những ngày tới.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Thật trớ trêu khi em hơn tôi mười lăm tuổi và là vợ xếp của tôi, gia đình em là niềm mơ ước của nhiều người trong đó có tôi. Em mặn mà duyên dáng và nói năng đằm thắm dễ thương khiến nhiều người ngưỡng mộ. Cho đến một ngày tôi đột ngột biết sự thật về gia đình em, tôi đau đớn xót xa thay cho em và không biết phải làm thế nào để giúp được em chia sẻ bớt những nặng nhọc em đang gánh chịu. Cứ ngỡ nói ra thì nhẹ lòng nhưng không ngờ ánh mắt tôi không dấu nổi những cảm thông đã đẩy em vào tình thế khó xử, để một ngày em đổ bệnh. Đến thăm, nhìn em héo úa tôi không kìm nổi lòng mình, ôm em vào lòng mà ứa nước mắt.
Sau nhiều ngày day dứt và đấu tranh quyết liệt để cuối cùng chúng tôi chịu thua trước những gì rất đời của nhau. Em như lả đi trong vòng tay tôi, còn tôi như điên như dại bù đắp cho em những thiếu hụt của bao ngày qua. Vừa phủ lên em những nụ hôn da diết tôi vừa đau đớn tự hỏi tại sao một tấm thân ngọc ngà như vậy sao mà phải bị vùi lấp một cách oan uổng đến thế, biết bù đắp bao nhiêu cho đủ hả em? Tôi trao em tất cả những gì có thể và em hân hoan đón nhận. Gạt những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, em mím cười hạnh phúc khiến tôi nhẹ lòng thầm mong sao nụ cười ấy mãi đừng tắt trên môi em.
Tôi yêu thương em trong đau đớn dằn vặt, biết sống thế nào cho phải phép đây em? Ánh mắt buồn day dứt của em sẽ theo tôi đi suốt những ngày dài sắp tới mất thôi.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-31 14:16:56hoathachthao>
Tôi bất ngờ khi em xuất hiện, mệt mỏi và nhàu nhĩ. Trở về từ công trường hơi muộn nên em đề nghị đi ăn trước rồi nói chuyện sau. Bữa ăn đạm bạc bên con phố nhỏ, cả tôi và em đều không thấy ngon miệng. Trở về, trong khi em tắm tôi ngồi ngắm thành phố trong chiều mùa đông ảm đạm và lắng nghe những tiếng động từ phía em. Cuối cùng thì em cũng xong và nằm xuống bên tôi, co ro run rẩy như con mèo ướt. Em không thoải mái dấu khuôn mặt đỏ bừng vào giữa hai tay im lặng khiến không khí trong phòng ngột ngạt. Thời gian cứ chậm rãi trôi như thi gan, cuối cùng không chịu nổi em bắt đầu lí nhí xin lỗi về một việc gì đó, tôi vẫn mải thả hồn lãng đãng theo những cảm xúc chiều đông cho đến khi em áp mặt vào lưng tôi nóng rẫy khiến tôi giật mình quay lại. Xót xa tôi chợt nhận ra "Em đang quá tuyệt vọng". Không thể khác được, tôi quyết định nghiêng người nằm xuống ôm em vào lòng, áp bàn tay lạnh giá của mình vào hai má em và nhìn thật sâu vào mắt em, thương em vô chừng. Như một lời cảm ơn, em hỏi "Em phải làm gì đây?" Nén nỗi buồn thất vọng vào tim tôi nhẹ nhàng giảng giải những nguyên lý rất đời và mong em thư giãn được để làm theo những gì mình muốn. Như để khích lệ tôi cúi xuống hôn em vào mắt vào trán và phớt nhẹ lên môi. Lặng người đi một lúc rồi em cũng lúng túng ngượng ngùng đặt bàn tay lên ngực tôi vuốt ve mơn trớn, tôi nhắm mắt lặng im khiến em bạo dạn hơn.
Đóng vai trò là người đi trước
Tôi bày em cái cách vào đời
Bỏ lại sau lưng tháng năm khờ dại
Em cần mẫn trong tiếng thở dài hắt ngược vào trong. Cuối cùng thì mọi việc cũng xong, tôi lặng lẽ khóc trong khi em mãn nguyện.
Tôi trả em và em lại nợ tôi
Cái luẩn quẩn của vòng quay nhân quả
Tôi chỉ mong em không quá mặc cảm
Để chiều đông không buồn như vốn có.
Tôi biết em là người có tài
Nhưng khép lòng không chia sẻ cùng ai
Để một lần tôi vớt em lên
Em mới biết sống không phải chỉ trải lòng mình với chính mình.
Muộn màng và khắc khoải, em đi tìm tôi qua bao tháng năm dài thương và nhớ.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi mệt mỏi với những tìm kiếm nên quyết định đứng lại bên em khiến em thảng thốt. Khi hạnh phúc đến quá bất ngờ người ta hay rơi vào trạng thái vô cảm và tôi cảm nhận ở em cũng vậy. Mọi quy tắc, mọi lấn cấn ngại ngần đã trôi vèo ra khỏi tầm kiểm soát của em, những ngày này em sống không thật với chính mình trong cuộc sống đời thường còn tôi thì buồn bực vì không thể làm cho mình tốt hơn được nữa, đông cứng lại mất rồi. Bão tuyết đã quấn riết lấy tâm trí tôi khiến mọi cảm xúc không thể bộc ra ngoài được nhưng nó lại lồng lộn thiêu đốt tôi. Tôi là người đàn bà chẳng ra sao cả, tôi đã không thật với chính mình và với quá nhiều người cho dù vì bất kể lý do nào và tôi lo sợ những quả báo. Lạy trời phật hãy phù hộ và giải nghiệp cho tôi.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng tư lại về với những cánh loa kèn trắng muốt kiêu sa khiến tôi nhớ về mối tình cũ với đứa con chưa tượng hình và tiếng van nài thống thiết "Trả lại con cho anh", trả làm sao được hả anh? Đó là định mệnh cũng như trả làm sao được đời con gái cho em vậy. Trong bĩ cực em và anh đều mất trí để cả hai mươi năm sau vẫn đắng lòng mỗi khi nhớ về nhau. Lời anh có thể nói được lúc này là gì hả anh? Em đã cố giữ giọt nước mắt mặn đắng chảy ngược vào trong mà sao mắt anh lại đỏ ké lên vậy? Chia tay anh em đã lặp lại động tác của anh thuở nào 'Ôm anh vào lòng'  và anh cũng lặp lại câu nói thuở nào của em ' Rồi mọi sự cũng qua thôi em' Có rất nhiều những điều muốn nói nhưng không thể nói được đúng không anh? Đêm trăng bên giếng ngọt ngào anh còn nhớ không? 
 
Bài không tên cuối cùng
Nhạc Sĩ: Vũ thành an
Trình bày: Khánh Hà


Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói
Nói ra nhiều cũng vậy thôi
Ôi đớn đau đã nhiều rồi
Một lời thêm càng buồn thêm
Còn hứa gì?

Biết bao lần em đã hứa
Hứa cho nhiều rồi lại quên
Anh biết tin ai bây giờ
Ngày còn đây người còn đây
Cuộc sống nào chờ

Này em hỡi
Con đường em đi đó
Con đường em theo đó
Sẽ đưa em sang đâu
Mưa bên chồng
Có làm em khóc
Có làm em nhớ
Những khi mình mặn nồng.

Này em hỡi
Con đường em đi đó,
Con đường em theo đó
Đúng hay sao em?
Xa nhau rồi
Thiên đường thôi lỡ
Cho thần tiên chấp cánh
Xót cho người tình si

Suốt con đường ai dìu lối
Hãy yêu nhiều người em tôi
Xin gửi em
Một lời chào
Một lời thương
Một lời yêu
Lần cuối cùng

***

Nhớ rất nhiều câu chuyện đó
Ngỡ như là vừa hôm qua
Tôi uớc ao có một ngày gặp lại em, hỏi chuyện em lần cuối cùng
Vẫn con đuờng, con đuờng cũ
Vẫn ngôi truờng, ngôi truờng xưa
Mưa vẫn bay như hôm nào
Nguời ở đâu mình ở đây bạc mái đầu
Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó chắc qua bao lênh đênh
Bao gập ghềnh có làm héo hắt, có làm phai úa nét môi đẹp ngày nào ?
Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình đã thành đôi lứa, chắc gì ta đã , thoát ra đời khổ đau .
Nếu không còn gặp lại nữa, giữ cho trọn ân tình xưa
Tôi gửi em lời cầu nguyện, đuợc bình yên đuợc bình yên về cuối đời

Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Chúng tôi - những kẻ thù của nhau cùng leo lên xe và lao về phía đó để cùng nhau ăn chơi, cùng nhau thể hiện mình. Lẳng lặng em ngồi thả hồn theo giọng ca QD và hương vị ly caffe rẻ tiền tựa như lơ đễnh với tất cả nhưng tôi biết em đang giống con hổ ngủ giả vờ thu mình lim dim mắt vậy thôi. Từ lâu rồi chúng tôi không thể giáp mặt nhau được cũng vì em quá cá tính mà tôi thì quá tham lam và xấu tính. Cái cách xử sự rất mềm mại uyển chuyển nhưng thâm trầm của em khiến tôi đau đớn đến tột cùng, thậm chí chỉ thoáng một ý nghĩ về em thôi cũng làm vết đau trong tôi tấy lên. Ấy vậy mà hôm nay tôi đã phải nén lòng cất lời mời em tham gia cùng bọn và tôi biết em không hề muốn có mặt nhưng bản tính em vẫn vậy - em sẽ không từ chối. Một câu nói vô tình của em khiến tôi đau nhói và mọi cái lại sống dậy trong tôi, trái tim tôi gào thét cuồng điên cho dù miệng vẫn phải nở nụ cười dã nhân bên bà vợ chằng lửa. Đau đớn hơn nữa cho tôi bởi câu nói của em lại gây sự tò mò cho người đàn ông thứ hai trong hội và vẻ lơ đễnh của em đã gây hiệu ứng hấp dẫn không chỉ với tôi khiến suốt buổi nói chuyện tôi luôn phải canh chừng sự nhòm ngó của bà vợ, sự tò mò của người đàn ông kia và sự bất cẩn của tâm tư mình. Lâu lắm rồi chúng tôi mới lại đối diện với nhau, em vẫn xinh đẹp, duyên dáng nhưng đằm thắm hơn xưa khiến tôi lại khao khát muốn biết điều gì đang diễn ra trong cái đầu nhỏ bé xinh xinh kia ? và người đàn ông hạnh phúc nào đang được hiển hiện trong đó? Cái cách em chăm chút cho ly caffe của mình và cái cách em lơ đễnh nhìn lên ngọn cây khiến tôi điên đảo - Yêu và hận em biết là bao?
Cuối cùng thì em cũng cất lời và mọi người lục tục đứng lên, ngay cả cái cách quyết đoán nhưng vẫn rất nhẹ nhàng quen thuộc của em tôi đã biết mà cũng không cưỡng lại được. Trông em tự tin xách giỏ đi ra sao mà ghét thế, tôi ko nhìn nhưng biết em đang kiêu sa mặc định cho mình một chỗ ngồi trên xe và điều đó khiến người đàn ông thứ hai nôn nao, em ác độc với chúng tôi đến vậy sao?
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Hai người đàn ông và một người đàn bà đuổi bắt nhau trong một cuộc tình. Họ biết nhau và có cùng một khát vọng nhưng trớ trêu cuộc đời khiến họ mải miết đuổi theo nhau. Người đàn ông thứ nhất chết mê chết mệt người đàn bà, sẵn sàng làm tất cả vì người đó trong khi người đàn bà lại đi khao khát người đàn ông thứ hai và nhắm mắt làm tình với người đó cho dù người đó không thắng nổi những mặc cảm nên làm đau đớn người đàn bà. Hai người đàn ông biết nhau nhưng không biết những hạnh phúc cũng như bất hạnh của nhau, chỉ biết ngày ngày chào hỏi bắt tay nhau thân thiện vậy thôi và người đàn bà  ngày ngày lau đi những giọt nước mắt đắng cay tủi hờn của người gây nên cho mình và của mình gây nên cho người. Họ đang bằng lòng hay vùng vẫy để thoát ra?
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Lời người ra đi bao giờ cũng chân tình nhưng tất cả đều muộn màng, khi còn sống bên nhau vì cái tôi và những quan điểm bất thường mà người ta vô tình làm đau nhau để khi không còn cơ hội hành hạ nhau nữa thì người ta lại ân hận và áy náy về những gì chưa là được hay nói một cách chính xác là đã làm khổ nhau.
Tôi trở về trong nỗi ê chề trong tim và nỗi đau có thực trong tâm trí, tất cả lại trở về MO sau những cố gắng đến kiệt sức. Trách hay hận ai đây? Nước mắt dấp dính nơi khoé mắt và cay cay nơi sống mũi. Lại phải cố lên thôi biết làm sao bây giờ. Tôi ơi đừng tuyệt vọng.
 
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Sau bao đấu tranh tôi quyết định đi về phía mặt trời lặn, đi để tìm lại tôi của những ngày ấu thơ, đi để chứng tỏ tôi của một thời thành đạt và đi để quên tôi là ai, ở bầu thì tròn mà ở ống thì dài, biết làm sao được?
Niềm vui và hạnh phúc không đến từ phía người ta sắp đặt, tôi đã sống lại những ngày chân lấm bùn mà ngỡ như gót chân tiên ... Thả mình trong dòng nước trong veo tôi thực sự quên mình là ai.
Nắng. Gió. Mưa và Em ngọt ngào..........
 
Trở về, ...... Anh đến tìm tôi quấn quýt nồng nàn không nỡ rời xa, chúng tôi đã bỏ qua cơ hội có nhau thực sự mất rồi. Cứ ngỡ trần gia là cõi thực...... Chán thật.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Chúng tôi gặp nhau trong một diễn đàn dành cho những người cô đơn, sự chênh lệch tuổi tác khiến cho con đường chúng tôi đi gập ghềnh hơn. Cứ lạc nhau mãi và đã tưởng chẳng bao giờ gặp lại nhau, thế mà trời đất run rủi thế nào em lại trở thành người đàn bà đầu đời của tôi. Trong khờ khạo vụng về tôi yêu em tha thiết, xa nhau rồi nỗi nhớ cứ tượng hình mãi cho đến ngày em hiển hiện dưới bàn tay tôi - người đàn bà khát vọng - đêm đêm về bầu bạn cùng tôi. Có những lúc tưởng như không chịu nổi tôi khao khát vứt bỏ được tất cả để đi tìm gặp lại em, nhưng cuộc đời thật buồn khi người ta cứ phải sống với những giàng buộc trái ngược. Nhớ em tôi lao vào công việc cho đến kiệt sức nhưng càng cố quên bao nhiêu thì tôi càng nhớ em bấy nhiêu. Thế gian mênh mông mà sao chật hẹp thế?
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Không lý giải được tại sao, tôi như con ngựa bất kham lao vào người đàn bà đó. Diết dóng yêu thương, diết dóng làm đau và diết dóng vỗ về, đã có lúc tôi chững lại trước vẻ cam chịu nhưng rồi khát vọng lại cuốn tôi đi và tôi cứ trượt dài trong phân liệt - đứng lại hay đi tiếp? Giờ đây tôi đã chẳng là tôi mất rồi và sự thể sẽ tới đâu??????????
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Bỏ lại sau lưng một tin nhắn, anh quyết định đi về phía không em. Đã tưởng rằng quên được nhưng đêm đêm anh lại nhớ về em nhiều hơn bao giờ hết và mỗi khi thức dậy người đầu tiên anh nghĩ tới là em. Cho dù vậy anh vẫn cố chấp với chính mình, không thừa nhận đó là tình yêu và anh trốn chạy trong công việc. Có quá nhiều giàng buộc khiến anh không được phép sống là mình, sống cho mình và anh biết ở nơi xa đó em cũng vời vợi quắt quay, hãy rộng lòng với anh em nhé.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu lắm rồi hôm nay tôi lại thả dòng suy tư của tôi về miền thương nhớ. Trong hai năm tôi mất đi hai người thân yêu nhất - đầu năm chưa qua cuối năm đã đến, nước măt tôi không kịp khô và lòng tôi luôn quặn thắt khi ký ức chợt hiện về. Một người đã qua giỗ đầu và một người thì sắp tới, tôi không kịp hẹn cả hai rằng kiếp sau gặp lại vì vậy tôi cứ phân vân giờ này họ đang làm gì và không ít lần tôi ngần ngại trước hình ảnh của họ. Để trốn chạy ký ức đau buồn tôi luôn thất thường với những cố gắng của bản thân, khi thì tôi lao như điên vào cuộc sống để khám phá lại chính mình, khi thì lười nhác hoang mang trước những hỗn độn của cuộc sống để bật khóc ước có những người đó bên mình. Biết bao giờ tôi mới thăng bằng lại được sau những mất mát này cơ chứ? Và tôi còn phải mất đi bao nhiêu yêu dấu nữa đây? Sẽ có một ngày tôi phải mò mẫm đi tìm lại cảm xúc của mình và cả những giọt nước mắt đã mất đi trong những ngày tháng qua.
Tạm biệt quá khứ, tạm biệt những nỗi đau, nên chăng???????

Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Biết tôi nặng lòng với quá khứ, em thu xếp đưa tôi về nơi đó giúp tôi khuây khoả phần nào. Em đã rất nhẫn nại ngồi với tôi gần như suốt đêm bên chiếc xích đu dưới giàn Thiên lý chẳng làm gì ngoài việc chờ tôi tắt đài, ấy vậy mà tôi cứ vô tâm chìm trong nỗi đau của mình cho đến khi tóc ướt đẫm sương đêm và lả đi trên vai em.
Em muốn an ủi nhưng tất cả những lời nói đều trở nên vô nghĩa đối với tôi, vì vậy em cứ lẳng lặng, lẳng lặng đi bên canh cho tôi giấc ngủ không bị giật mình, chăm cho tôi bữa ăn không quá nặng nề và giữ cho tôi không chìm vào những khoảng lặng đáng sợ.
Tôi mắc nợ em rồi.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0