Diễn Đàn » Tác giả người ngoại quốc

Sidney Sheldon đã đi vào cát bụi thời gian!

2 trả lời, 304 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-07 14:25:25Ct.Ly>
 

Sidney Sheldon đã đi vào cát bụi thời gian!
 

Trần Công

Nếu còn có ngày mai? Không, với người đàn ông ấy thì dứt khoát không còn có ngày mai nữa rồi, vì hôm nay sự sống đã ông vĩnh viễn chia tay chúng ta. Sidney Sheldon, cha đẻ của nhân vật nữ Tracy Whitney đầy hấp dẫn, ông ra đi khi chỉ còn mấy ngày nữa là sống trọn chin mươi tuổi.

Sidney Sheldon, nhà văn chuyên viết về những người phụ nữ có cá tính mạnh mẽ và những tên đàn ông độc ác.

Với Sidney Sheldon thì “Cuộc đời như bóng cậu thoáng qua cửa sổ” có lẽ là câu ngạn ngữ mà ông suy ngẫm nhiều nhất thì phải? Bởi vì trong tất cả những gì ông viết, thời gian và sự trôi qua nhanh chóng của nó luôn luôn là đề tài mà ông yêu thích - chính đầu đề những tiểu thuyết của ông đã tự nói lên điều ấy: “Nếu còn có ngày mai”, “Cát bụi thời gian”, “Không có gì mãi mãi”, “Phía bên kia nửa đêm”….




Sidney Sheldon năm 1997. Qua đời ngày 30/1/2007
Nguồn: columbian.com/AP Photo/Joe Tabacca






Sidney Sheldon có lẽ chính là một “tiên chỉ” trong làng văn hóa quần chúng của Mỹ, ông sáng tác kịch bản cho những gánh hát Broadway, cho Hollywood và cả cho truyền hình, ông nhận Oscar và vài giải Emmie, được Guinness đưa vào kỷ lục : Nhà văn được dịch nhiều nhất trên thế giới. Nhưng, theo lời ông nói, ông không bao giờ đi tìm sự vinh quang cả-ông sẵn sang viết những cuốn sách mà sẽ chẳng có ai đọc cả.

Sidney Sheldon từng nói rằng, ông cảm nhận chính kịch hơn hẳn mọi người vì cái nguồn gốc Nga của mình, mẹ ông đến Mỹ từ nước Nga xa xôi. Ông băt đầu viết từ rất sớm, năm mười tuổi ông đã nhận được nhuận bút đầu tiên cho những bài thơ cuả mình ( chỉ một Đôlar một năm thôi), kịch bản đầu tiên ông viết cho Hollywood khi ông mới mười bẩy tuổi. Khi ấy ông vừa đi trong phim trường vừa hỏi “Tôi là Sidney Sheldon, tôi muốn trở thành người viết kịch bản, vậy tôi có thể làm việc với ai đây?”

Ông chỉ bắt đầu viết tiểu thuyết khi đã sang tuổi năm mươi, với đầy vinh quang của một người viết kịch bản nổi tiếng, năm 1947 ông nhận giải Oscar cho kịch bản phim “Anh chàng độc thân và cô nữ sinh”. Ông thật là một thiên tài vì bất kỳ mà việc gì ông làm điều thành công và rực rỡ vinh quang. Phim có kịch bản của ông đến giờ vẫn chiếu trên các đài truyền hình Mỹ, còn bộ phim dài tập “Nếu còn có ngày mai” thì sự hấp dẫn của nó có lẽ là điều không cần phải bàn cãi.

Ông từng kể lại “Tôi làm chính kịch đã lâu, tôi viết kịch bản và đối thoại do vậy tôi luôn luôn mường tượng đến cảnh các nhân vật của tôi đối thoại, rồi những mẩu đối thoại ấy được các diễn viên thể hiện trên sân khấu ra sao. Chính vậy mà khi tôi bắt đầu viết tiểu thuyết thì trí óc của tôi cũng không thể thay đổi được. Chính vậy mà tiểu thuyết của tôi rất dễ đưa lên màn ảnh. Tuy vậy khi tôi viết sách thì tôi luôn nghĩ đến văn của mình, chứ tôi không bao giờ nghĩ đến việc chuyển thể nó thành phim cả”.

Ông đã lập kỷ lục Guinness khi sách của ông được dịch qua hơn 70 thứ tiếng ở hơn 180 nước và 300 triệu ấn bản phát hành. Mọi người thường đồn đại rằng ông không bao giờ viết những gì mà chưa từng được chứng kiến hay sống qua. Ông rất ưa chuộng du lịch và ông đã đi hết tất cả năm châu. Nhưng có lẽ sự nổi tiếng của cuốn sách mà ông viết có lẽ lại là ở cái thủ thuật cho độc giả hụt hẫng vào đúng lúc gay cấn nhất, kiểu viêt “hồi sau sẽ rõ” này làm cho độc giả đứng trước một sự lựa chọn: Đọc tiếp hay không đây? Và chữ “tiếp” bao giờ cũng chiến thắng.

Sidney Sheldon mất vì viêm phổi, trước kỳ sinh nhật lần thứ 90 của mình đúng 12 ngày. Nhưng có lẽ ông đã chuẩn bị trước cho cái chết của mình. Tiểu thuyết “Ở đằng sau tôi” xuất bản cách đấy đúng một năm rưỡi chính là dấu chấm rực rỡ trong cả cuộc đời sáng tác với 18 kiệt tác hấp dẫn xuất của mình.

“Khi tôi 17 tuổi, tôi làm việc trong một hiệu thuốc, tôi đã có một công việc tuyệt vời, bởi vì tôi có thể ăn cắp đủ lượng thuốc ngủ để tự vẫn”- Đấy chính là những dòng đầu tiên của cuốn tự sự về mình mà Sidney Sheldon đã viết, thật ly kỳ như câu truyện trinh thám phải không các bạn?

Moscow 31/01/2007












 

















 
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà văn Sidney Sheldon qua đời






Nhà văn Sidney Sheldon (phải) đang trò chuyện với vợ chồng diễn viên Ernest Borgnine tại nhà hàng Le Cirque 2000 ở New York. Ảnh chụp năm 1998 - Ảnh: AP
[/align]TTO - Sidney Sheldon, tiểu thuyết gia người Mỹ có nhiều tác phẩm ăn khách, người viết kịch bản phim, nhà soạn kịch và là tác giả nhiều tiểu thuyết quen thuộc với độc giả VN như Thiên thần nổi giận, Nếu còn có ngày mai, Âm mưu ngày tận thế… vừa qua đời hôm qua, 30-1. Ông hưởng thọ 89 tuổi.
Warren Cowan, đại diện báo chí của Sheldon cho hay ông qua đời trưa qua do bệnh viêm phổi tại Trung tâm y tế Eisenhower ở Rancho Mirage (Mỹ). Vợ ông, bà Alexandra, cùng con gái, nhà văn Mary Sheldon, đã bên cạnh Sheldon khi ông mất.
“Tôi đã mất đi người bạn thân thiết lâu năm của mình. Trong sự nghiệp nhiều năm của mình, tôi chưa bao giờ nghe những điều không hay về ông”, Cowan nói.
Các tác phẩm như Rage of Angels (Thiên thần nổi giận), The Other Side of Midnight (Phía bên kia nửa đêm), If Tomorrow Comes (Nếu còn có ngày mai)... đã làm nên tên tuổi Sheldon. Với cốt truyện ly kỳ, hồi hộp, gây thích thú, những quyển sách này đã lôi kéo khá đông độc giả đến với Sheldon.
“Tôi cố gắng viết sao cho sách của mình hấp dẫn để độc giả không thể buông nó xuống”, Sheldon giải thích trong một cuộc phỏng vấn vào năm 1982. “Tôi cố gắng xây dựng chúng sao cho độc giả khi đọc xong một chương, họ phải đọc thêm một chương nữa". Phân tích vì sao có khá nhiều phụ nữ tìm mua sách mình, ông bình luận: “Tôi thích viết về phụ nữ, những người giỏi giang, có tài, tuy nhiên điều quan trọng nhất là họ vẫn giữ được nữ tính”
Không như nhiều nhà viết tiểu thuyết khác cần cù bên máy đánh chữ hoặc máy vi tính, Sheldon đọc cho một thư ký viết hoặc ghi âm mỗi ngày 50 trang. Ngày hôm sau ông sửa các trang viết, tiếp tục công việc cho đến khi có được 1.200-1.500 trang viết. “Sau đó tôi viết lại 12-15 lần. Có khi tôi mất cả năm để viết lại”, ông kể.
Sheldon bắt đầu viết lách tại Chicago, nơi ông chào đời ngày 17-2-1917. Năm lên 10, ông "kinh doanh" tác phẩm đầu tiên, một bài thơ, và được trả 10 USD. Năm 17 tuổi, ông quyết định tìm vận may tại Hollywood. Công việc duy nhất Sheldon nhận được khi ấy là đọc kịch bản phim tại Universal Studio với giá 22 USD/ tuần. Buổi tối, ông viết kịch bản phim và bán lại cho Universal với giá 250 USD.
Sheldon từng đoạt giải Oscar kịch bản hay nhất cho phim The Bachelor and the Bobby-Soxer(1957), giải Tony Award cho vở nhạc kịch Rehead (1957) nổi tiếng của sân khấu kịch Broadway và giải Emmy cho Dream of Jeannie (1967).
T.VY (Theo AP)
Đăng nhập để trả lời
0
Sidney Sheldon - hiện tượng của nền văn học Mỹ

Kirsch, Jonathan


Tiểu thuyết kiếm cơm của Sidney Sheldon, như những cái nồi hơi ướt át sẽ tan nhanh vào không khí, chẳng đọng lại được gì nhiều cho mai sau. Nhưng trước khi qua đời, ông vẫn được coi là một trong những nhân vật kiệt xuất cuối cùng của thời kỳ hoàng kim trong nền văn học bình dân Mỹ.

Lần cuối cùng tôi gặp Sidney Sheldon là khi ông tham gia một bữa tiệc sang trọng tại Beverly Hills. Tôi còn nhớ, hôm đó, một tác giả có tuổi đã tẽn tò bước đến bên ông, cúi đầu, bày tỏ sự kính trọng của mình rồi rụt rè đưa cho nhà văn bậc thầy một bản thảo cuốn sách mới viết về cái chết của một ngôi sao Hollywood.

Hai người họ đều xúng xính trong những bộ trang phục cầu kỳ và được là ủi kỹ. Với lối chưng diện đó, Sheldon xứng đáng được gọi là "bảnh bảo" - một từ ông rất thích dùng trong các tiểu thuyết của mình. Nhưng ánh mắt của những thực khách có mặt tại bữa tiệc không nấn ná lâu ở Sheldon, người ta còn mải bàn luận về điều gì đó vừa đọc được trên tạp chí In Touch.

Sheldon có thể là một tài năng bậc thầy trong việc phóng các tiểu thuyết của mình lên bảng xếp hạng best-seller nhưng ngày hôm đó, ông thực sự không nhận được nhiều sự quan tâm, chú ý. Những ai đã đọc sách của Aimee Bender, Dave Eggers và Nick Hornby tất nhiên sẽ không bao giờ đọc bất cứ thứ gì Sheldon viết. Nhưng tôi tự hỏi, không biết bao nhiêu người say mê Mật mã Da Vinci từng lén lút mở những "chiếc nồi hơi" mà Sheldon "sản xuất" ra. Sheldon qua đời, nghĩa là thời đại huy hoàng của nền văn học bình dân Mỹ mất đi một trong những cây bút cuối cùng.




Nhà văn Sidney Sheldon.


Sinh năm 1917, Sheldon thuộc về một thế hệ nhà văn tôn sùng (và cả ghen tỵ nữa) với những tên tuổi nổi tiếng trên văn đàn Mỹ như Steinbeck và Hemingway. Nhưng họ cũng là những người sẵn sàng dựa vào chút tài năng của mình để biến văn đàn thành một sàn kinh doanh nhằm hốt bạc. Thực chất, mẫu hình của Sheldon là Irving Wallace và Harold Robbins. Và những cụm từ được dùng nhiều nhất trong các điếu văn dành cho ông như "ướt át, vô giá trị" đã chứng tỏ, ông là tác giả điển hình của những cuốn tiểu thuyết được người ta ưỡn ẹo đọc trên bãi biển hoặc cạnh các bể bơi.

Những trang viết của Sheldon chưa từng làm hài lòng các nhà phê bình chân chính. Không một đứa con tinh thần nào của ông cơ hồ sống được thêm 100 năm nữa kể từ thời điểm này. Có chăng, lúc đó, ông chỉ còn được người ta nhắc đến như một ví dụ điển hình cho những tác giả từng lọt vào danh sách best-seller của Mỹ. Chính vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi trong bộ sưu tập giải thưởng của Sydney Sheldon, dù đã có giải Oscar và Tony, sẽ không bao giờ có thể có thêm một Pulitzer. Nhưng con số 300 triệu bản sách của ông được tiêu thụ tại 180 quốc gia không hẳn là con số vô nghĩa.

Ít nhất, Sheldon cũng phải có những ảnh hưởng nhất định trên văn đàn Mỹ. Dan Brown có thể phá vỡ kỷ lục cũ của Sheldon với cuốn Mật mã Da vinci 53 tuần năm trên bảng xếp hạng best-seller nhưng Brown chắc chắn mắc nợ người đàn ông đã tạo ra cái mà các nhà phê bình gọi là "thứ rác rưởi lắm người đọc".

Sheldon học ở trường đời nhiều hơn là ở các trường học. Dù trải qua rất nhiều nghề nhưng viết lách vẫn là mục đích hướng tới của ông. Từ một người đọc bản thảo với thu nhập 17 USD mỗi tuần, ông dần trở thành một tác giả kịch bản, nhà văn. Trước khi chết, tải sản của ông lên tới 3 tỷ USD - một con số mà cả Dan Brown lẫn J.K. Rowling đều khó lòng mà theo kịp.

Thế nhưng, ở tuổi 17, sau khi đã trải qua rất nhiều lỗi lầm trong đời. Bi quan với khả năng trở thành nhà văn của mình, Sidney Sheldon rơi vào trầm cảm và đã tìm cách tự vẫn. Nhưng bố ông kịp xuất hiện trước khi nhà văn kịp nhấm nháp một lô thuốc ngủ với rượu whisky. Nếu không, thế giới sẽ không biết đến một "hiện tượng Sidney Sheldon".

Thanh Huyền (Evan) dịch

(Nguồn: Calendarlive)
Đăng nhập để trả lời
0