<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-07 14:25:25Ct.Ly>
Sidney Sheldon đã đi vào cát bụi thời gian!
Trần Công
Nếu còn có ngày mai? Không, với người đàn ông ấy thì dứt khoát không còn có ngày mai nữa rồi, vì hôm nay sự sống đã ông vĩnh viễn chia tay chúng ta. Sidney Sheldon, cha đẻ của nhân vật nữ Tracy Whitney đầy hấp dẫn, ông ra đi khi chỉ còn mấy ngày nữa là sống trọn chin mươi tuổi.
Sidney Sheldon, nhà văn chuyên viết về những người phụ nữ có cá tính mạnh mẽ và những tên đàn ông độc ác.
Với Sidney Sheldon thì “Cuộc đời như bóng cậu thoáng qua cửa sổ” có lẽ là câu ngạn ngữ mà ông suy ngẫm nhiều nhất thì phải? Bởi vì trong tất cả những gì ông viết, thời gian và sự trôi qua nhanh chóng của nó luôn luôn là đề tài mà ông yêu thích - chính đầu đề những tiểu thuyết của ông đã tự nói lên điều ấy: “Nếu còn có ngày mai”, “Cát bụi thời gian”, “Không có gì mãi mãi”, “Phía bên kia nửa đêm”….

Sidney Sheldon năm 1997. Qua đời ngày 30/1/2007
Nguồn: columbian.com/AP Photo/Joe Tabacca
Sidney Sheldon có lẽ chính là một “tiên chỉ” trong làng văn hóa quần chúng của Mỹ, ông sáng tác kịch bản cho những gánh hát Broadway, cho Hollywood và cả cho truyền hình, ông nhận Oscar và vài giải Emmie, được Guinness đưa vào kỷ lục : Nhà văn được dịch nhiều nhất trên thế giới. Nhưng, theo lời ông nói, ông không bao giờ đi tìm sự vinh quang cả-ông sẵn sang viết những cuốn sách mà sẽ chẳng có ai đọc cả.
Sidney Sheldon từng nói rằng, ông cảm nhận chính kịch hơn hẳn mọi người vì cái nguồn gốc Nga của mình, mẹ ông đến Mỹ từ nước Nga xa xôi. Ông băt đầu viết từ rất sớm, năm mười tuổi ông đã nhận được nhuận bút đầu tiên cho những bài thơ cuả mình ( chỉ một Đôlar một năm thôi), kịch bản đầu tiên ông viết cho Hollywood khi ông mới mười bẩy tuổi. Khi ấy ông vừa đi trong phim trường vừa hỏi “Tôi là Sidney Sheldon, tôi muốn trở thành người viết kịch bản, vậy tôi có thể làm việc với ai đây?”
Ông chỉ bắt đầu viết tiểu thuyết khi đã sang tuổi năm mươi, với đầy vinh quang của một người viết kịch bản nổi tiếng, năm 1947 ông nhận giải Oscar cho kịch bản phim “Anh chàng độc thân và cô nữ sinh”. Ông thật là một thiên tài vì bất kỳ mà việc gì ông làm điều thành công và rực rỡ vinh quang. Phim có kịch bản của ông đến giờ vẫn chiếu trên các đài truyền hình Mỹ, còn bộ phim dài tập “Nếu còn có ngày mai” thì sự hấp dẫn của nó có lẽ là điều không cần phải bàn cãi.
Ông từng kể lại “Tôi làm chính kịch đã lâu, tôi viết kịch bản và đối thoại do vậy tôi luôn luôn mường tượng đến cảnh các nhân vật của tôi đối thoại, rồi những mẩu đối thoại ấy được các diễn viên thể hiện trên sân khấu ra sao. Chính vậy mà khi tôi bắt đầu viết tiểu thuyết thì trí óc của tôi cũng không thể thay đổi được. Chính vậy mà tiểu thuyết của tôi rất dễ đưa lên màn ảnh. Tuy vậy khi tôi viết sách thì tôi luôn nghĩ đến văn của mình, chứ tôi không bao giờ nghĩ đến việc chuyển thể nó thành phim cả”.
Ông đã lập kỷ lục Guinness khi sách của ông được dịch qua hơn 70 thứ tiếng ở hơn 180 nước và 300 triệu ấn bản phát hành. Mọi người thường đồn đại rằng ông không bao giờ viết những gì mà chưa từng được chứng kiến hay sống qua. Ông rất ưa chuộng du lịch và ông đã đi hết tất cả năm châu. Nhưng có lẽ sự nổi tiếng của cuốn sách mà ông viết có lẽ lại là ở cái thủ thuật cho độc giả hụt hẫng vào đúng lúc gay cấn nhất, kiểu viêt “hồi sau sẽ rõ” này làm cho độc giả đứng trước một sự lựa chọn: Đọc tiếp hay không đây? Và chữ “tiếp” bao giờ cũng chiến thắng.
Sidney Sheldon mất vì viêm phổi, trước kỳ sinh nhật lần thứ 90 của mình đúng 12 ngày. Nhưng có lẽ ông đã chuẩn bị trước cho cái chết của mình. Tiểu thuyết “Ở đằng sau tôi” xuất bản cách đấy đúng một năm rưỡi chính là dấu chấm rực rỡ trong cả cuộc đời sáng tác với 18 kiệt tác hấp dẫn xuất của mình.
“Khi tôi 17 tuổi, tôi làm việc trong một hiệu thuốc, tôi đã có một công việc tuyệt vời, bởi vì tôi có thể ăn cắp đủ lượng thuốc ngủ để tự vẫn”- Đấy chính là những dòng đầu tiên của cuốn tự sự về mình mà Sidney Sheldon đã viết, thật ly kỳ như câu truyện trinh thám phải không các bạn?
Moscow 31/01/2007
