Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Còn bạn bạn nghỉ sao???????

2 trả lời, 346 lượt xem — Trang 1 / 1
Tôi không phải gái làm tiền
 
 
Nếu ai từng mang nặng đẻ đau và sinh ra một đứa con, hẳn hiểu được cảm giác hạnh phúc của người mẹ khi đón nhận đứa con mình sinh ra khoẻ mạnh. Đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của người cha người mẹ.
Hoahuongduong
Nhưng có mấy ai hiểu được nỗi đau xé ruột xé gan của người mẹ khi biết mình và chồng đã nhiễm căn bệnh thế kỷ, ngậm ngùi nuốt những giọt nước mắt, lo âu không biết cho đứa con thơ của mình có bị nhiễm hay không?
Có lẽ với tâm sự với những điều chân thành xuất phát từ đáy lòng mình với nhóm Hoa Hướng Dương dưới đây của một người mẹ một người vợ đang bị nhiễm HIV, bạn có thể hiểu rõ phần nào về hoàn cảnh của những người đang đấu tranh với tử thần để giành giật cuộc sống từng ngày, vễ nỗi đau xé ruột xé gan khi ko thể nuôi con từ chính dòng sữa của mình...
Chúng tôi yêu nhau như bao đôi nam nữ khác, qua người này rồi người khác giới thiệu. Anh cao to, đẹp trai, tính tình phóng khoáng, lại hiền, bạn bè thường bảo tôi may mắn... Tôi chỉ là một cô thợ may bình thường, còn anh là một kỹ sư xây dựng giỏi giang.
Anh là người đàn ông lãng mạn, thích viết nhật ký và viết truyện. Có lần, tôi vô tình mở nhật ký của anh ấy ra thấy anh ấy ghi:
"Có một giọng nói nhẹ nhàng bảo là tôi đã bị mắc bệnh rồi..."
Lúc ấy, tôi nghĩ anh ấy bị bệnh gan. Chồng tôi từ lúc lấy vợ, thương vợ nên đau ốm chẳng bao giờ nói một lời, sợ tôi lo. Lần ấy, tôi nghĩ anh cũng vì thế mà không dám nói cho tôi. Tôi chỉ lẳng lặng chăm sóc anh mà chẳng nói lời nào.
Ngày tôi mang thai, anh khuyên tôi bỏ thai, tôi nhất quyết không nghe, trách mắng anh thậm tệ. Ngày đưa tôi đi sinh, nhìn gương mặt lo lắng của anh, tôi thầm thương anh, nghĩ chắc anh không muốn tôi sinh vì tôi bị đau tim, sợ cho sức khoẻ của tôi. Nghĩ thế nên lúc lên bàn mổ sinh cháu, tôi yêu anh và thương anh vô bờ, nghĩ đến một tương lai thật tươi sáng mà chúng tôi sẽ có cùng nhau.
Nếu ai từng mang nặng đẻ đau và sinh ra một đứa con, hẳn hiểu được cảm giác hạnh phúc của người mẹ khi đón nhận đứa con mình sinh ra khoẻ mạnh. Nếu ai từng làm mẹ, hẳn hiểu được cảm giác vừa đau đớn, vừa hạnh phúc đến chảy nước mắt khi đứa trẻ ấy bám lấy bầu sữa người mẹ. Tôi cảm nhận cái khoảnh khắc ấy chỉ trong đúng 5 đến 10 giây khi mẹ chồng tôi giật lấy đứa trẻ trong tay tôi. Trong ánh mắt của bà khi ấy, tôi biết cuộc đời tôi đã thay đổi, một nỗi kinh hoàng, một sự đau đớn, sự khắc khoải. Tôi không thể diễn tả nổi, lúc ấy tôi cảm thấy thế nào. Sau phút choáng váng, hoảng hốt, kinh hãi, và tức giận, tôi chìm trong nỗi nghi ngờ, trong sự đau đớn khi mẹ tôi bảo:
"Con đừng cho cháu bú".
Tôi sống trong nỗi dằn vặt đúng một tuần. Tôi biết, dường như tôi đã mơ hồ biết được tại sao, nhưng tôi không tin, không đối diện.
Vào cái giây phút chồng tôi gục mặt khóc, và nói rằng chúng tôi đều đã nhiễm HIV, tôi chỉ chết lặng và khóc. Nghe tin mình sẽ chết, nghe tin rằng vì mình mà có thể đứa con yêu thương sẽ chết đi rất sớm, tôi không biết phải làm gì ngoài việc khóc. Mà thậm chí tôi không dám khóc to, không dám nức nở cho bao đau khổ tuột ra ngoài, chỉ ngồi lặng lẽ khóc.
Chồng tôi nói thầm: "Xin em, hàng xóm người ta sẽ nghĩ sao? Mình vừa sinh con mà về khóc lóc, người ta đoán ra thì khổ". Cứ thế, chúng tôi cố cắn chặt môi để nuốt nỗi đau vào trong!
Từ xưa tới nay, tôi vẫn nghĩ: Mình chung thuỷ một vợ một chồng, chẳng nghiện chích gì, HIV làm sao lại có liên quan tới mình. Chồng tôi cũng nào phải con người tồi tệ, nay quán bar mai quầy rượu! Chúng tôi không thể tin rằng một mối tình đã qua của anh ấy đã để lại một nỗi đau đớn và nghi hoặc đối với số phận của một đứa bé xinh đẹp.
Nhiều ngày dài, tôi chỉ nghĩ tới hai điều:
Một là, con của tôi liệu có bị nhiễm HIV không?
Hai là, cho dù nó không nhiễm thì rồi cuộc đời của nó sẽ ra sao, nếu chúng tôi chết? và nếu như người ta biết được bố mẹ của nó bị nhiễm HIV?
Những lúc nhìn con, và rồi tưởng tượng đến lúc đứa bé ấy của tôi sẽ bị người ta nhìn bằng con mắt khinh miệt, để rồi họ chỉ trỏ rằng chắc bố mẹ nó có gì đó tôi tệ, tôi chỉ muốn gào lên rằng:
"Xin hãy để con tôi yên, bởi vì bố nó không nghiện hút, và mẹ nó không phải là gái làm tiền".
*** Còn tiếp***
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Bố nó là thằng nghiện nhưng...
 
Mẹ tôi mất đi quá sớm, đến giờ, tôi vẫn không hiểu đó có phải là số phận không? Bà ra đi, để tôi lại một mình chăm lo cho các em, và cho cả bố, người đàn ông mà xưa nay đều phải dựa vào mẹ tôi để sống. Những đau khổ triền miên bởi túng thiếu, bởi những áp lực trong cuộc sống đẩy tôi đến với anh thật nhanh và dễ dàng, một người con trai giàu có, đẹp trai...
hoahuongduong
Ngày lấy anh, tôi nghĩ tôi ở trên mây... Tôi tưởng tượng đến ngày tôi lấy anh, và tôi có những thứ tôi vẫn mơ ước. Tôi biết chồng tôi không thực sự tốt nhưng cũng không phải là người tệ bạc, và mẹ chồng tôi cho dù có khó tính đến thế nào thì vẫn tốt hơn nhiều so với những trận đòn của bố tôi sau cơn rượu. Quan trọng hơn cả, giờ tôi có tiền cho bố tôi, cho các em tôi. Tôi chấp nhận cưới anh nhanh đến không ngờ.
Tôi không ở trên mây lâu, vì chỉ sau vài ngày tôi biết rằng chồng tôi là một người nghiện. Và mọi thứ phù phiếm tôi nhìn thấy chỉ còn là một cái vỏ rỗng sắp đổ nát toàn bộ. Cắn răng chịu đựng và giữ bí mật, tôi tìm cách cai cho chồng. Mỗi lần anh cai lại thêm mỗi lần tôi hy vọng, và để rồi lại thất vọng. Cứ như thế cho đến ngày tôi chỉ còn lại với một ngôi nhà tồi tàn để chui ra chui vào, và thay những trận đánh đập của bố bằng của chồng, mỗi khi anh ấy không có thuốc. Và trong chuỗi ngày triền miên ấy, tôi có cháu, một cháu trai, khoẻ mạnh hoàn toàn.
Có lẽ tôi phải biết ơn người chồng đã lừa dối tôi bởi anh ấy đã để tôi sinh cháu rồi mới bắt đầu chích. Và như thế, cháu thoát khỏi căn bệnh kinh khủng mà anh truyền cho tôi.
Mỗi lần bước ra đường, nhìn thấy những bức ảnh của những người nhiễm HIV vẽ thật kinh khủng trên những tấm biển ngoài đường, tôi cứ run lên vì sợ, tưởng như đó là tương lai của mình. Mỗi lần tôi xem những chương trình về HIV trên TV, thấy những cảnh lở loét và nghe người ta kể về những thứ đó, tôi cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình.
Nhưng con tôi, nó không có bệnh, nó không có lở loét, nó sẽ giống như mọi đứa trẻ khác, khuôn mặt sáng trong và ánh mắt thành thực.
Đối với tất cả những người như chúng tôi, đứa con là tất cả.
Tôi chịu đựng sự sợ hãi và xa lánh của mọi người, bình tĩnh, học cho quen sau cái buổi ban đầu khóc vì tủi phận. Tôi không oán trách một chút nào... Vì chồng tôi nghiện, và vì tôi tham tiền của gia đình anh, chúng tôi đáng phải chịu tất cả những điều ấy.
Thế nhưng, có một ngày tôi về nhà, thấy đứa con trai bé bỏng của mình buồn bã đi tới đi lui trong nhà... Sau đó, một cách vô tình, tôi thấy người hàng xóm thủ thỉ với cháu rằng: "Nếu cháu nhìn thấy nó thì đưa cho bác, bác sẽ cho cháu tiền". Tối đó tôi bắt cháu kể ra mọi chuyện.
Tôi thường ít khi cho con ra ngoài đường chơi, vừa sợ tai nạn, lại cũng vì muốn cháu ở nhà tập trung lo học hành. Vả lại, ra ngoài, trẻ con cùng lứa cũng không được phép chơi với cháu, mà vì thế cháu sẽ càng thêm tủi thân. Cháu nó không hề biết rằng chúng tôi bị nhiễm... Hôm đó, con tôi nhìn thấy người ta chơi chọi gà nên ra xem. Anh hàng xóm cũng ra xem, và anh ta bị mất một cái điện thoại di động. Vợ anh ta không hỏi bất cứ ai mà cứ hỏi con tôi rằng: "Bác biết cháu nhìn thấy nó mà, cháu cứ đưa cho bác, bác sẽ cho cháu tiền"!
Nỗi phẫn nộ của tôi không sao kìm nén được. Con tôi, từ ngày đi học luôn là học sinh giỏi, là một đứa trẻ trung thực và thật thà. Tôi túng thiếu, đi làm từ sáng sớm đến tối mịt, nhưng dạy con mình không bao giờ được cầm cái gì không phải là của mình...
Đúng thế, chồng tôi nghiện hút, và anh ta thậm chí có thể đã lấy tiền hay lấy đồ của ai đó khi anh ta lên cơn nghiện. Nhưng tôi không bao giờ để ai phải chửi vào mặt mình rằng tôi là một kẻ ăn cắp, mà tôi lại càng không bao giờ để ai bảo rằng con tôi là một thằng bé ăn cắp. Nhìn vào đôi mắt trong sáng của nó, cái tâm hồn ngơ ngác của một đứa trẻ sinh ra trong một gia đình khó khăn mà bố nó chẳng mấy khi quan tâm, tôi càng không cầm lòng để cho người ta gọi con tôi là đứa ăn cắp.
Tôi đã nhìn thấy hai đứa trẻ con của người phụ nữ ấy gọi con tôi là "Con của thằng nghiện", đã thấy chúng xua đuổi con tôi, nhưng tôi chỉ có thể cắn răng ôm cháu vào lòng mà khóc. Bởi vì đó là sự thực.
Nhưng có những thứ không phải là sự thật! Con của một người nghiện, hay người ta vẫn gọi là thằng nghiện, cũng có thể là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Bố nó có thể nghiện, nhưng nó không phải là đứa ăn cắp.
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Phận gái đậu bến...
Lê Minh Thuý -
 
 
Bài học nào cũng phải trả học phí, thế nhưng có những bài học mà người họcphải trả cái giá bằng cả cuộc đời...

Bước đi nhầm của số phận?
Trên một con phố nhỏ ở Hải Phòng có một thiếu phụ trẻ xinh đẹp ngày ngày ngồi lặng lẽ bên chiếc máy khâu. Nhà chị có nghề may quần áo cho các bà già. Khách đến thưa thớt lắm, đã thế còn thì thầm với bà mẹ chồng chị : Bà đừng có để con dâu bà may cho tôi đấy nhé! Nghe tiếng được tiếng mất nhưng chừng ấy thôi cũng đủ cứa vào lòng thiếu phụ những vết thương đau đớn. Thuở con gái xinh tươi, chị gặp anh, người con trai phố cảng. Anh vì hoàn cảnh riêng nên về quê sống cùng người bà con và gặp chị. Họ yêu nhau, anh giỏi nghề nấu ǎn nên sau khi cưới họ chuyển về thành phố sống. Anh tìm được việc trong một nhà hàng và hai vợ chồng chờ đợi đứa con đầu lòng ra đời. Tai hoạ chỉ được biết đến khi chị vào viện để sinh con. Cầm xét nghiệm HIV có kết quả dương tính trên tay mà chị thấy như đất sụp xuống dưới chân mình. Đời chị bỗng chốc bước sang bước ngoặt tǎm tối không thể tưởng tượng nổi. Sinh con trong bệnh viện chị đã phải gồng mình lên trước sự soi mói, ghẻ lạnh của người đời. Khổ hơn nữa là tin này lan rộng ra và kết quả là chồng mất việc, cả nhà chịu sự dị nghị, kỳ thị của hàng phố xung quanh. Quán cơm phở của nhà chồng đành dẹp bỏ vì có bán cũng chẳng ai dám vào ǎn. Mẹ chồng chị có nghề may nên quay sang may quần áo nhưng người thông cảm lắm mới tới may nên cũng chẳng được bao nhiêu. Cả nhà trông vào đồng lương hưu ít ỏi của ông bố chồng để sống qua ngày nhưng cái khổ về vật chất một thì cái khổ tinh thần phải gấp mấy mươi lần. Con chị sinh ra chẳng tội tình gì, chỉ mỗi cái "tội" là con của "đứa mắc ết" nên không ai chơi với. ở nhà cả ngày với những người lớn lặng lẽ âu sầu, thằng bé đâm ra bẳn tính khác hẳn với sự hồn nhiên cần phải có của trẻ con. H khổ quá đã có lúc nghĩ đến cái chết...
Giống như H, L cũng còn trẻ lắm khi trao trái tim cho một chàng trai Hà Nội. Cô gái đất Quảng có đôi mắt đẹp đầy mơ mộng ấy yêu mãnh liệt tới mức bỏ qua cả lời ngǎn cản của cha mẹ bỏ trốn ra Hà Nội cùng với người yêu. Tôi hỏi L: Khi ấy, em đã biết người em yêu từng nghiện ma tuý chưa? Cô gật đầu: Biết chứ, anh ấy vào quê em cai nghiện ở nhà họ hàng mà, nhưng em vẫn thương. Có điều em không nghĩ anh ấy lại bị nhiễm HIV. Rồi một tối sau khi y tế phường đến nhà gặp mẹ chồng em, anh ấy vào nói vòng vo với em về bệnh AIDS, về chuyện hy vọng vào khoa học tiên tiến sẽ tìm ra thuốc chữa nhanh chóng. Thú thực là em cũng nghi nhưng cũng nghĩ đơn giản nên không lo lắng gì mấy. Sáng hôm sau thì em chuyển dạ...Đứa bé con cô nay đã hai tuổi rồi và cô thì vẫn còn trẻ lắm. Bề ngoài cô vẫn rất xinh xắn, khỏe mạnh. nhưng tôi đã nhìn thấy những khuôn mặt còn xinh đẹp hơn thế, những thân hình tràn đầy sức sống đã bị cǎn bệnh thế kỷ hủy hoại đi như thế nào vào giai đoạn cuối...
Tôi đã gặp nhiều người phụ nữ như H và L. Họ thực sự là những nạn nhân của HIV. Đáng buồn là hầu hết đều chung một kịch bản số phận như yêu chung thuỷ, lấy chồng rồi đến khi sinh con thì mới biết mình nhiễm HIV. Người may mắn thì sau 18 tháng đem con đi xét nghiệm nhận được kết quả âm tính, kẻ không may đành đau đớn chờ thần chết đến gọi con mình. Có trường hợp, người mẹ sắp chết mà không sao nhắm mắt nổi vì, con thì nhiễm HIV, chồng đã chết vì AIDS nay đành gửi mẹ già cũng đã như ngọn đèn sắp cạn dầu nuôi.

Cam chịu hay đấu tranh với số phận
H. là một cô gái cứng cỏi. Cô không bị suy sụp sau những biến cố ấy. Hơn nữa đứng bên cô còn có các chị ở Hội phụ nữ, y tế...Họ đã cho cô những hiểu biết và nghị lực để nhìn thẳng vào tình trạng bệnh tật của mình. Cô cũng hiểu rằng mình còn sống ngày nào thì phải sống sao cho hữu ích và thế là cô bắt đầu tham gia vào các hoạt động phòng chống HIV/AIDS tại địa phương. Một hôm, có một phụ nữ đến tìm H. Khi gặp, chị ôm chầm lấy H mà khóc. Người phụ nữ bảo, chị và em có cũng chung hoàn cảnh nên khi nhìn thấy em chị thương quá không kìm được. M. người phụ nữ ấy đã gần như phát điên khi biết mình bị nhiễm HIV. Sau khi sinh con, chị không dám động đến đứa bé và cứ bỏ nhà đi lang thang. Tình cờ nghe có người nói chuyện về H. nên chị tìm đến. H. đã an ủi M. và dần giúp chị lấy lại được sự bình ổn trong tâm hồn, trở về gia đình chǎm sóc con. Chính hình ảnh của M. đã khuyến khích H quyết định công khai tình trạng nhiễm HIV của mình . H. hy vọng việc làm của mình sẽ tiếp thêm sức mạnh cho nhiều phụ nữ khác cùng chung cảnh ngộ. Đáng buồn là H cũng đã gặp phải khá nhiều phiền toái khi cô trở thành người nhiễm HIV nổi tiếng. Đi chợ người ta cũng chỉ chỏ và bàn tán về cô.Thằng bé nhà cô muốn đi học cũng khó dù cô đã trình giấy xét nghiệm HIV của cháu với kết quả âm tính - đơn giản vì nhiều người thấy cô nên không dám gửi con ở nhà trẻ đó nữa. Em chồng của cô thì nổi giận, bảo rằng anh chị phải để cho người khác sống với chứ, nếu người ta biết nhà này có người nhiễm HIV thì tôi có lấy vợ được không và tôi đi làm thế nào đây.
Tuy nhiên cô bảo, từ khi em không phải dấu giếm bệnh của mình nữa, em thấy mình như khoẻ hơn, sống thoải mái hơn và làm được nhiều việc có ích hơn. Bây giờ cô là trưởng nhóm của những người cùng chung cảnh ngộ, cô đi tuyên truyền về HIV/AIDS, tìm cách giúp đỡ người nhiễm HIV khác.
Nhưng những người nhiễm HIV dũng cảm như H không nhiều nếu không muốn nói là quá ít ỏi. Một nghiên cứu về sự tham gia của người nhiễm vào công tác phòng chống HIV/AIDS của tổ chức COHED cho thấy, người nhiễm đa phần sống thụ động, yếu nhược lệ thuộc vào hoàn cảnh và chịu đựng sự kỳ thị của xã hội. Họ sống thu mình trong bóng tối của bệnh tật, cố gắng càng ít người biết càng tốt. Điều này vô cùng nguy hiểm không chỉ cho người nhiễm mà cho toàn cộng dồng. L. sau khi sinh con và biết mình nhiễm HIV thì đã dần nguội lạnh tình cảm với người chồng đã đổ bệnh cho mình. Mặc dù cô bảo chẳng oán trách ai vì cũng chẳng làm thay đổi được số phận nhưng khi con lớn cô bỏ nhà ra sống một mình, con gái để lại cho nhà chồng nuôi. Giờ cô lại có một người đàn ông khác, cô bảo người ấy yêu thương cô lắm và cô cũng thương người ấy. Có điều không thấy cô nói rằng người ấy có biết cô bị bệnh hay không. Thỉnh thoảng cô về thǎm con gái và thờ ơ nhìn anh chồng cũ quay trở lại vòng nghiện ngập do chán đời.

Thay lời kết
Tâm sự với tôi, X ở nhóm Hoa Hướng Dương (nhóm những bà mẹ nhiễm HIV từ chồng - quận Đống Đa- Hà Nội) bảo: "Em thấy như đó là sự sắp đặt của số phận rồi, thôi thì cũng vẫn phải sống, sống được ngày nào cố nuôi con ngày ấy. Số mình nó vậy đau khổ mãi cũng chẳng ích gì". Con người ta thường như vậy, có lẽ thế mới tồn tại được. Nhưng có thực là do số phận sắp đặt không? Những số phận khổ đau bởi HIV/AIDS là do ông trời ư?
Tại một trung tâm tư vấn tôi đã nghe một thày thuốc sau khi tiếp những người đến xin tư vấn về HIV/AIDS than rằng: Ngày xưa, các cụ bảo đàn bà mười hai bến nước, biết bến nào đục bến nào trong. Nay làm thân con gái cũng như hạt mưa sa, chẳng may sa vào chỗ "híp" (HIV) thì thôi rồi". Làm gì có chuyện như hạt mưa sa, tình cờ đậu vào đâu được nhờ chốn ấy! Người thầy thuốc cười : Vâng , thế nên chúng tôi mới khuyên các cô gái và cả các chàng trai là trước khi kết hôn nên tìm hiểu kỹ và kỹ đến mấy cũng không bằng dắt nhau đi thử HIV rồi hãy cưới, nhưng đã có mấy ai chịu nghe đâu!
Nǎm nào cũng thế, cứ mỗi độ thu về, trong cái không khí nên thơ của đất trời, bao trai thanh gái tú lại đưa nhau lên xe hoa mong hưởng hạnh phúc dài lâu. Có ai trong số họ biết rằng, những bến đậu cuộc đời có thể bị cơn bão của đại dịch HIV/AIDS khiến cho điên đảo nếu không biết tự phòng tránh.

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0