TOMAS TRANSTRÖMER sinh năm 1931 tại thủ đô Stockholm, Thụy-điển. Cho in tập thơ đầu tay, 17 bài thơ, vào năm 23 tuổi. Từ đấy đã có thêm 8 tập thơ nữa (1987). Đã được tặng nhiều giải thưởng quốc tế, trong đó có Giải Petrarch của Đức (1981) và Giải Bonnier về Thơ (1983). Được coi như nhà thơ Thụy-điển xứng đáng nhất đối với Giải Nobel Văn chương mặc dù Thụy-điển ít khi trao giải này cho các công dân của mình! Nhà thơ Bắc Đảo khi ở Thụy-điển có làm một số thơ tặng Tomas Tranströmer. Tính tới nay, thơ Tranströmer đã được dịch ra 55 thứ tiếng trên thế giới (theo tư liệu của DECITRE).
TÁC PHẨM
Vùng ngoại thành
[/align]Những người đàn ông mặc đồ công nhân cùng màu với đất đi [/align] lên từ một cái hào.[/align]Ðây là một chỗ chuyển tiếp, trong bế tắc, không phải đồng quê [/align] cũng chẳng phải thành phố.[/align]Các cần cẩu nơi chân trời muốn làm cú nhảy lớn, nhưng lũ [/align] đồng hồ chống lại.[/align]Những ống bê tông rải rác khắp nơi liếm ánh sáng bằng những [/align] chiếc lưỡi lạnh.[/align]Những tiệm sửa xe hơi chiếm cứ chuồng ngựa cũ.[/align]Những tảng đá hắt bóng sắc như những vật thể trên mặt trăng.[/align]Và những chỗ này cứ mãi lớn ra[/align]như mảnh đất mua bằng số bạc của Juda: “một mảnh sân của[/align] thợ gốm để chôn những kẻ lạ.”[/align] [/align] [/align] [/align]Vài khoảnh khắc
[/align]Cây thông lùn trên đất lầy ngẩng đầu lên: một miếng[/align] giẻ sậm màu.[/align]Nhưng cái bạn thấy chẳng là gì so với các sợi rễ, [/align]cả hệ thống rễ đang lan rộng, mầy mò một cách bí mật, bất tử[/align]hay nửa bất tử.[/align] [/align]Tôi anh ông ta bà ta cũng đặt rễ ra.[/align]Ở ngoài ý muốn chung của chúng ta.[/align]Ở ngoài Thành Phố.[/align] [/align]Mưa trôi dạt từ bầu trời mùa hè nhợt nhạt như sữa.[/align]Cứ như năm giác quan của tôi bị móc lên một tạo vật nào khác[/align]di chuyển với cùng một dòng chảy miên man[/align]như những người áo trắng chạy vòng quanh đường đua trong lúc[/align] đêm về buông sương mờ.[/align] [/align] [/align] [/align]Nhìn xuyên qua đất
[/align]Mặt trời trắng nóng chảy trong sương khói.[/align]Ánh sáng nhỏ giọt, đi dần xuống tới[/align] [/align]đôi mắt dưới mặt đất của tôi, chúng đang ở đó[/align]bên dưới thành phố, và chúng trông thấy thành phố[/align] [/align]từ phía dưới: đường sá, nền nhà—[/align]như những tấm không ảnh của một thành phố thời chiến[/align] [/align]tuy lộn ngược: loại ảnh của bọn chuột chũi . . .[/align]những hình chữ nhật lặng thinh trong màu sắc ảm đạm.[/align] [/align]Mọi điều được quyết định ở đó. Không ai phân biệt được[/align]xương người chết với xương người sống.[/align] [/align]Ánh mặt trời mạnh thêm, tràn vào[/align]những phòng lái và những vỏ đậu.[/align] [/align] [/align] [/align]Kịch bản lửa
[/align]Trong những tháng nặng nề cuộc đời tôi chỉ bén lửa khi[/align] tôi làm tình với em.[/align]Cả con đom đóm cũng sáng lên rồi tắt, sáng lên rồi tắt[/align] —liếc nhanh ta dõi theo con đường của nó[/align]giữa đám cây ô-liu trong bóng tối của đêm.[/align] [/align]Trong những tháng nặng nề linh hồn ngồi[/align] lười biếng và nhàu nát,[/align]nhưng thể xác đi con đường ngắn nhất tới em.[/align] Những cõi trời đêm phát ra tiếng bò rống.[/align]Chúng ta trộm sữa của vũ trụ và sống còn.[/align] [/align] [/align] [/align]Những bưu thiếp đen
[/align] I. [/align]Cuốn lịch đã ghi đầy, tương lai chưa rõ.[/align]Dây cáp lặng lẽ ngân nga bài dân ca nào đó[/align]nhưng thiếu một quê hương. Tuyết rơi trong biển xám. Những cái bóng[/align] thanh toán nhau nơi bến tàu.[/align] [/align] II. [/align]Nửa đường qua đời em, thần chết hiện lên[/align]và lấy ở em những số đo thích hợp. Chúng ta quên[/align]chuyến viếng thăm ấy. Ðời sống tiếp tục. Nhưng ai đó đang khâu[/align] bộ đồ trong thinh lặng.[/align] [/align] [/align] [/align]Những vòm Romanesque
[/align]Du khách kéo vào đông nghẹt trong cái nhá nhem của ngôi[/align] nhà thờ Âu Châu cổ khổng lồ.[/align]Vòm này mở ra sau vòm nọ và không viễn cảnh.[/align]Vài ngọn lửa nến lung linh.[/align]Một thiên thần tôi không thể thấy mặt ôm lấy tôi[/align]và lời thì thầm của ông xuyên khắp thân tôi:[/align]“Ðừng xấu hổ khi làm một con người, hãy hãnh diện![/align]Ở trong ngươi vòm này tiếp theo vòm khác mở ra không hết.[/align]Ngươi không bao giờ hoàn tất, và như vậy mới phải cách.”[/align]Nước mắt làm tôi mù[/align]khi cả bầy chúng tôi được dẫn ra tới quảng trường nắng chói chang,[/align]cùng với Mr. và Mrs. Jones, Herr Tanaka và Signora Sabatini;[/align]trong mỗi người họ vòm tiếp theo vòm mở ra không hết.[/align] [/align] [/align] [/align]Hai thành phố
[/align]Có một dải nước, mỗi bên một thành phố—[/align]một trong hai hoàn toàn tối, nơi kẻ thù sống.[/align]Ðèn đang sáng trong thành phố kia.[/align]Bờ sáng thôi miên bờ tối.[/align] [/align]Tôi bơi ra trong một cơn mê[/align]trên mặt nước đen lấp lánh.[/align]Một tiếng kèn tu ba đều đặn dâng lên.[/align]Giọng một người bạn: “Xách cái mả anh lên rồi đi đi.”[/align] [/align] [/align] [/align]Ba đoạn
[/align] I. [/align]Hiệp sĩ và giai nhân[/align]hoá đá nhưng hạnh phúc[/align]trên một cái nắp mả đang bay[/align]bên ngoài thời gian.[/align] [/align] II. [/align]Jesus giơ lên đồng tiền[/align]có hình nghiêng Tiberius.[/align]Một hình nghiêng không tình yêu—[/align]quyền lực tái chế biến.[/align] [/align] III. [/align]Một thanh gươm ướt[/align]chùi đi mọi ký ức.[/align]Trên cánh đồng kèn trompet[/align]và dây đeo gươm đang rỉ.[/align] [/align]
Cơn bão
[/align]Người đàn ông trên một lối đi bộ bỗng nhiên gặp cây[/align]sồi cổ đại như một con nai sừng tấm hoá đá với[/align]cặp sừng khổng lồ nổi lên trên tường thành màu lục đậm[/align] của đại dương mùa thu.[/align] [/align]Cơn bão từ phương bắc. Ðã gần đến lúc quả[/align]thanh hương trà chín tới. Thao thức trong đêm hắn[/align]nghe thấy những chòm sao xa phía trên cây sồi[/align] giậm chân trong chuồng.[/align] [/align] [/align] [/align]Người đàn ông bị đánh thức [/align]bởi một bài hát phía trên mái nhà [/align] [/align]Sáng. Mưa tháng Năm. Thành phố vẫn im lìm[/align]như túp lều của một người chăn cừu. Ðường sá im lìm. Và trên[/align]trời một động cơ máy bay đang ầm ầm màu lục hơi xanh lơ.—[/align] Cửa sổ mở.[/align] [/align]Giấc mơ của người đàn ông đang ưỡn người ngủ[/align]trong giây phút đó trở thành trong suốt. Hắn trở mình, bắt đầu[/align]mò mẫm dụng cụ của ý thức hắn—[/align] gần như trong không gian.[/align] [/align] [/align] [/align]Kyrie
[/align]Thỉnh thoảng cuộc đời tôi mở to mắt trong bóng tối.[/align]Một cảm giác về những khối người xô đẩy mù quáng[/align]qua đường phố, một cách khích động, đi về một phép lạ nào đó,[/align]trong khi tôi nằm đây và không ai trông thấy tôi.[/align] [/align]Cũng giống như một đứa trẻ thiếp ngủ trong khiếp sợ[/align]lắng nghe tiếng đập nặng nề của tim nó.[/align]Trong một lúc lâu, thật lâu tới khi bình mình đặt ánh sáng vào ổ khoá[/align]rồi cánh cửa của bóng tối mở ra.[/align] [/align] [/align] [/align]Cặp vợ chồng
[/align]Họ tắt đèn đi, và quả cầu trắng của nó rực lên[/align]trong giây lát rồi tan ra, như một viên thuốc[/align]trong một cái ly của bóng tối. Rồi một cuộc nổi dậy.[/align]Những bức tường khách sạn đâm lên bóng đêm cõi trời.[/align] [/align]Những cử động của họ yếu dần, và họ ngủ,[/align]nhưng những ý nghĩ thầm kín nhất của họ bắt đầu gặp gỡ[/align]như hai màu gặp gỡ và loang vào nhau[/align]trên tờ giấy ướt trong bức vẽ của một cậu học trò.[/align] [/align]Trời tối và yên tĩnh. Tuy nhiên thành phố đã tới gần[/align]đêm nay. Với các cửa sổ của nó đóng lại. Nhà cửa kéo tới.[/align]Chúng đứng chen chúc và chờ đợi rất gần,[/align]một đám đông người với những khuôn mặt trống rỗng.[/align] [/align] [/align] [/align]Cái cây và bầu trời
[/align]Cái cây bước quanh trong cơn mưa[/align]đi qua chúng ta trong màu xám ướt át.[/align]Nó có một việc phải làm. Nó nhặt sự sống ra khỏi cơn mưa[/align]như một con sáo trong vườn anh đào.[/align] [/align]Khi mưa vừa dứt, cái cây cũng ngừng.[/align]Nó chỉ đứng đó, không động đậy trong những đêm quang đãng,[/align]chờ y như chúng ta chờ tới cái thời điểm đó[/align]khi những bông tuyết tự quăng mình ra không gian.[/align] [/align] [/align] [/align]Một đêm đông
[/align]Cơn bão đặt môi nó vào căn nhà[/align] và thổi để làm một tiếng động.[/align]Tôi ngủ không yên, trở mình, với mắt[/align] nhắm đọc cuốn sách của cơn bão.[/align] [/align]Nhưng mắt đứa trẻ mở lớn trong bóng tối[/align] và cơn bão khóc thút thít cho đứa trẻ.[/align]Cả hai thích xem bóng đèn đong đưa.[/align] Cả hai đang ở nửa đường đi tới tiếng nói.[/align] [/align]Những cơn bão có tay như trẻ em và có cánh.[/align] Ðoàn xe vùng chạy về phía Lapland[/align]và căn nhà cảm nhận được những chùm đinh[/align] giữ những bức tường của nó lại với nhau.[/align] [/align]Ðêm yên tĩnh bên trên tầng của chúng tôi[/align] (nơi mọi bước chân đã chết đi[/align]đang nằm như những chiếc lá chìm trong ao[/align] nhưng bên ngoài thì đêm dữ dội!)[/align] [/align]Một cơn bão nghiêm trọng hơn đang qua trên tất cả chúng ta.[/align] Nó đặt môi vào linh hồn ta[/align]và thổi để làm một tiếng động. Ta sợ[/align] cơn bão sẽ thổi bay hết mọi thứ trong ta.[/align] [/align] [/align] [/align]Dáng thẫm đang bơi
[/align]Một bức hoạ Thời Ðồ Ðá[/align]trên một tảng đá Sahara:[/align]một hình dáng mờ nhạt bơi[/align]trên một dòng sông nguyên sơ cổ đại.[/align] [/align]Không có vũ khí, không một kế hoạch,[/align]không nghỉ ngơi mà cũng không vội vã,[/align]người bơi tách ra khỏi cái bóng của hắn[/align]đang tuột lại dọc theo đáy sông.[/align] [/align]Hắn đã chiến đấu để vượt thoát[/align]khỏi hàng triệu chiếc lá đang ngủ,[/align]để tới được bờ bên kia[/align]và nhập lại vào cái bóng của hắn.[/align] [/align] [/align] [/align]Nhạc chậm
[/align]Toà nhà không mở cửa hôm nay. Nắng chen vào qua những khung cửa sổ[/align]và làm ấm mặt trên của cái bàn giấy[/align]đủ mạnh để mang số mạng của những kẻ khác.[/align] [/align]Hôm nay chúng tôi ở ngoài trời, trên triền dốc dài rộng.[/align]Vài người mặc đồ sậm. Nếu bạn đứng trong nắng, và nhắm mắt lại,[/align]bạn cảm thấy như bạn đang được thổi về phía trước.[/align] [/align]Tôi rất ít khi xuống tới biển. Nhưng lúc này tôi đã tới,[/align]giữa những tảng đá cỡ lớn với những tấm lưng êm ả.[/align]Những tảng đá đã đi lùi dần ra khỏi biển.[/align] [/align] [/align] [/align]Khoảng thở tháng Bảy
[/align]Người đàn ông nằm ngửa dưới những đại thụ[/align]hắn cũng ở trên cây. Hắn phân ra thành hàng ngàn nhánh nhỏ.[/align]Hắn lắc lư qua lại,[/align]hắn ngồi trên chiếc ghế giàn phóng ầm ầm đi tới trong cảnh quay chậm.[/align] [/align]Người đàn ông đứng dưới ụ tàu vít cặp mắt mình vào mặt nước.[/align]Ụ tàu già nhanh hơn người ta.[/align]Chúng có những cây cột xám bạc và đá cuội trong ruột chúng.[/align]Ánh sáng loá mắt đâm thẳng vào.[/align] [/align]Người đàn ông nằm nguyên ngày trên một con thuyền không mui[/align]đang đi qua những bờ vịnh phát sáng[/align]cuối cùng sẽ ngủ thiếp đi bên trong cái chụp đèn xanh của hắn[/align]khi những hải đảo bò như loài bướm đêm khổng lồ trên mặt địa cầu.[/align] [/align] [/align][/align]
TÁC PHẨM
Vùng ngoại thành
[/align]Những người đàn ông mặc đồ công nhân cùng màu với đất đi [/align] lên từ một cái hào.[/align]Ðây là một chỗ chuyển tiếp, trong bế tắc, không phải đồng quê [/align] cũng chẳng phải thành phố.[/align]Các cần cẩu nơi chân trời muốn làm cú nhảy lớn, nhưng lũ [/align] đồng hồ chống lại.[/align]Những ống bê tông rải rác khắp nơi liếm ánh sáng bằng những [/align] chiếc lưỡi lạnh.[/align]Những tiệm sửa xe hơi chiếm cứ chuồng ngựa cũ.[/align]Những tảng đá hắt bóng sắc như những vật thể trên mặt trăng.[/align]Và những chỗ này cứ mãi lớn ra[/align]như mảnh đất mua bằng số bạc của Juda: “một mảnh sân của[/align] thợ gốm để chôn những kẻ lạ.”[/align] [/align] [/align] [/align]Vài khoảnh khắc
[/align]Cây thông lùn trên đất lầy ngẩng đầu lên: một miếng[/align] giẻ sậm màu.[/align]Nhưng cái bạn thấy chẳng là gì so với các sợi rễ, [/align]cả hệ thống rễ đang lan rộng, mầy mò một cách bí mật, bất tử[/align]hay nửa bất tử.[/align] [/align]Tôi anh ông ta bà ta cũng đặt rễ ra.[/align]Ở ngoài ý muốn chung của chúng ta.[/align]Ở ngoài Thành Phố.[/align] [/align]Mưa trôi dạt từ bầu trời mùa hè nhợt nhạt như sữa.[/align]Cứ như năm giác quan của tôi bị móc lên một tạo vật nào khác[/align]di chuyển với cùng một dòng chảy miên man[/align]như những người áo trắng chạy vòng quanh đường đua trong lúc[/align] đêm về buông sương mờ.[/align] [/align] [/align] [/align]Nhìn xuyên qua đất
[/align]Mặt trời trắng nóng chảy trong sương khói.[/align]Ánh sáng nhỏ giọt, đi dần xuống tới[/align] [/align]đôi mắt dưới mặt đất của tôi, chúng đang ở đó[/align]bên dưới thành phố, và chúng trông thấy thành phố[/align] [/align]từ phía dưới: đường sá, nền nhà—[/align]như những tấm không ảnh của một thành phố thời chiến[/align] [/align]tuy lộn ngược: loại ảnh của bọn chuột chũi . . .[/align]những hình chữ nhật lặng thinh trong màu sắc ảm đạm.[/align] [/align]Mọi điều được quyết định ở đó. Không ai phân biệt được[/align]xương người chết với xương người sống.[/align] [/align]Ánh mặt trời mạnh thêm, tràn vào[/align]những phòng lái và những vỏ đậu.[/align] [/align] [/align] [/align]Kịch bản lửa
[/align]Trong những tháng nặng nề cuộc đời tôi chỉ bén lửa khi[/align] tôi làm tình với em.[/align]Cả con đom đóm cũng sáng lên rồi tắt, sáng lên rồi tắt[/align] —liếc nhanh ta dõi theo con đường của nó[/align]giữa đám cây ô-liu trong bóng tối của đêm.[/align] [/align]Trong những tháng nặng nề linh hồn ngồi[/align] lười biếng và nhàu nát,[/align]nhưng thể xác đi con đường ngắn nhất tới em.[/align] Những cõi trời đêm phát ra tiếng bò rống.[/align]Chúng ta trộm sữa của vũ trụ và sống còn.[/align] [/align] [/align] [/align]Những bưu thiếp đen
[/align] I. [/align]Cuốn lịch đã ghi đầy, tương lai chưa rõ.[/align]Dây cáp lặng lẽ ngân nga bài dân ca nào đó[/align]nhưng thiếu một quê hương. Tuyết rơi trong biển xám. Những cái bóng[/align] thanh toán nhau nơi bến tàu.[/align] [/align] II. [/align]Nửa đường qua đời em, thần chết hiện lên[/align]và lấy ở em những số đo thích hợp. Chúng ta quên[/align]chuyến viếng thăm ấy. Ðời sống tiếp tục. Nhưng ai đó đang khâu[/align] bộ đồ trong thinh lặng.[/align] [/align] [/align] [/align]Những vòm Romanesque
[/align]Du khách kéo vào đông nghẹt trong cái nhá nhem của ngôi[/align] nhà thờ Âu Châu cổ khổng lồ.[/align]Vòm này mở ra sau vòm nọ và không viễn cảnh.[/align]Vài ngọn lửa nến lung linh.[/align]Một thiên thần tôi không thể thấy mặt ôm lấy tôi[/align]và lời thì thầm của ông xuyên khắp thân tôi:[/align]“Ðừng xấu hổ khi làm một con người, hãy hãnh diện![/align]Ở trong ngươi vòm này tiếp theo vòm khác mở ra không hết.[/align]Ngươi không bao giờ hoàn tất, và như vậy mới phải cách.”[/align]Nước mắt làm tôi mù[/align]khi cả bầy chúng tôi được dẫn ra tới quảng trường nắng chói chang,[/align]cùng với Mr. và Mrs. Jones, Herr Tanaka và Signora Sabatini;[/align]trong mỗi người họ vòm tiếp theo vòm mở ra không hết.[/align] [/align] [/align] [/align]Hai thành phố
[/align]Có một dải nước, mỗi bên một thành phố—[/align]một trong hai hoàn toàn tối, nơi kẻ thù sống.[/align]Ðèn đang sáng trong thành phố kia.[/align]Bờ sáng thôi miên bờ tối.[/align] [/align]Tôi bơi ra trong một cơn mê[/align]trên mặt nước đen lấp lánh.[/align]Một tiếng kèn tu ba đều đặn dâng lên.[/align]Giọng một người bạn: “Xách cái mả anh lên rồi đi đi.”[/align] [/align] [/align] [/align]Ba đoạn
[/align] I. [/align]Hiệp sĩ và giai nhân[/align]hoá đá nhưng hạnh phúc[/align]trên một cái nắp mả đang bay[/align]bên ngoài thời gian.[/align] [/align] II. [/align]Jesus giơ lên đồng tiền[/align]có hình nghiêng Tiberius.[/align]Một hình nghiêng không tình yêu—[/align]quyền lực tái chế biến.[/align] [/align] III. [/align]Một thanh gươm ướt[/align]chùi đi mọi ký ức.[/align]Trên cánh đồng kèn trompet[/align]và dây đeo gươm đang rỉ.[/align] [/align]
Cơn bão
[/align]Người đàn ông trên một lối đi bộ bỗng nhiên gặp cây[/align]sồi cổ đại như một con nai sừng tấm hoá đá với[/align]cặp sừng khổng lồ nổi lên trên tường thành màu lục đậm[/align] của đại dương mùa thu.[/align] [/align]Cơn bão từ phương bắc. Ðã gần đến lúc quả[/align]thanh hương trà chín tới. Thao thức trong đêm hắn[/align]nghe thấy những chòm sao xa phía trên cây sồi[/align] giậm chân trong chuồng.[/align] [/align] [/align] [/align]Người đàn ông bị đánh thức [/align]bởi một bài hát phía trên mái nhà [/align] [/align]Sáng. Mưa tháng Năm. Thành phố vẫn im lìm[/align]như túp lều của một người chăn cừu. Ðường sá im lìm. Và trên[/align]trời một động cơ máy bay đang ầm ầm màu lục hơi xanh lơ.—[/align] Cửa sổ mở.[/align] [/align]Giấc mơ của người đàn ông đang ưỡn người ngủ[/align]trong giây phút đó trở thành trong suốt. Hắn trở mình, bắt đầu[/align]mò mẫm dụng cụ của ý thức hắn—[/align] gần như trong không gian.[/align] [/align] [/align] [/align]Kyrie
[/align]Thỉnh thoảng cuộc đời tôi mở to mắt trong bóng tối.[/align]Một cảm giác về những khối người xô đẩy mù quáng[/align]qua đường phố, một cách khích động, đi về một phép lạ nào đó,[/align]trong khi tôi nằm đây và không ai trông thấy tôi.[/align] [/align]Cũng giống như một đứa trẻ thiếp ngủ trong khiếp sợ[/align]lắng nghe tiếng đập nặng nề của tim nó.[/align]Trong một lúc lâu, thật lâu tới khi bình mình đặt ánh sáng vào ổ khoá[/align]rồi cánh cửa của bóng tối mở ra.[/align] [/align] [/align] [/align]Cặp vợ chồng
[/align]Họ tắt đèn đi, và quả cầu trắng của nó rực lên[/align]trong giây lát rồi tan ra, như một viên thuốc[/align]trong một cái ly của bóng tối. Rồi một cuộc nổi dậy.[/align]Những bức tường khách sạn đâm lên bóng đêm cõi trời.[/align] [/align]Những cử động của họ yếu dần, và họ ngủ,[/align]nhưng những ý nghĩ thầm kín nhất của họ bắt đầu gặp gỡ[/align]như hai màu gặp gỡ và loang vào nhau[/align]trên tờ giấy ướt trong bức vẽ của một cậu học trò.[/align] [/align]Trời tối và yên tĩnh. Tuy nhiên thành phố đã tới gần[/align]đêm nay. Với các cửa sổ của nó đóng lại. Nhà cửa kéo tới.[/align]Chúng đứng chen chúc và chờ đợi rất gần,[/align]một đám đông người với những khuôn mặt trống rỗng.[/align] [/align] [/align] [/align]Cái cây và bầu trời
[/align]Cái cây bước quanh trong cơn mưa[/align]đi qua chúng ta trong màu xám ướt át.[/align]Nó có một việc phải làm. Nó nhặt sự sống ra khỏi cơn mưa[/align]như một con sáo trong vườn anh đào.[/align] [/align]Khi mưa vừa dứt, cái cây cũng ngừng.[/align]Nó chỉ đứng đó, không động đậy trong những đêm quang đãng,[/align]chờ y như chúng ta chờ tới cái thời điểm đó[/align]khi những bông tuyết tự quăng mình ra không gian.[/align] [/align] [/align] [/align]Một đêm đông
[/align]Cơn bão đặt môi nó vào căn nhà[/align] và thổi để làm một tiếng động.[/align]Tôi ngủ không yên, trở mình, với mắt[/align] nhắm đọc cuốn sách của cơn bão.[/align] [/align]Nhưng mắt đứa trẻ mở lớn trong bóng tối[/align] và cơn bão khóc thút thít cho đứa trẻ.[/align]Cả hai thích xem bóng đèn đong đưa.[/align] Cả hai đang ở nửa đường đi tới tiếng nói.[/align] [/align]Những cơn bão có tay như trẻ em và có cánh.[/align] Ðoàn xe vùng chạy về phía Lapland[/align]và căn nhà cảm nhận được những chùm đinh[/align] giữ những bức tường của nó lại với nhau.[/align] [/align]Ðêm yên tĩnh bên trên tầng của chúng tôi[/align] (nơi mọi bước chân đã chết đi[/align]đang nằm như những chiếc lá chìm trong ao[/align] nhưng bên ngoài thì đêm dữ dội!)[/align] [/align]Một cơn bão nghiêm trọng hơn đang qua trên tất cả chúng ta.[/align] Nó đặt môi vào linh hồn ta[/align]và thổi để làm một tiếng động. Ta sợ[/align] cơn bão sẽ thổi bay hết mọi thứ trong ta.[/align] [/align] [/align] [/align]Dáng thẫm đang bơi
[/align]Một bức hoạ Thời Ðồ Ðá[/align]trên một tảng đá Sahara:[/align]một hình dáng mờ nhạt bơi[/align]trên một dòng sông nguyên sơ cổ đại.[/align] [/align]Không có vũ khí, không một kế hoạch,[/align]không nghỉ ngơi mà cũng không vội vã,[/align]người bơi tách ra khỏi cái bóng của hắn[/align]đang tuột lại dọc theo đáy sông.[/align] [/align]Hắn đã chiến đấu để vượt thoát[/align]khỏi hàng triệu chiếc lá đang ngủ,[/align]để tới được bờ bên kia[/align]và nhập lại vào cái bóng của hắn.[/align] [/align] [/align] [/align]Nhạc chậm
[/align]Toà nhà không mở cửa hôm nay. Nắng chen vào qua những khung cửa sổ[/align]và làm ấm mặt trên của cái bàn giấy[/align]đủ mạnh để mang số mạng của những kẻ khác.[/align] [/align]Hôm nay chúng tôi ở ngoài trời, trên triền dốc dài rộng.[/align]Vài người mặc đồ sậm. Nếu bạn đứng trong nắng, và nhắm mắt lại,[/align]bạn cảm thấy như bạn đang được thổi về phía trước.[/align] [/align]Tôi rất ít khi xuống tới biển. Nhưng lúc này tôi đã tới,[/align]giữa những tảng đá cỡ lớn với những tấm lưng êm ả.[/align]Những tảng đá đã đi lùi dần ra khỏi biển.[/align] [/align] [/align] [/align]Khoảng thở tháng Bảy
[/align]Người đàn ông nằm ngửa dưới những đại thụ[/align]hắn cũng ở trên cây. Hắn phân ra thành hàng ngàn nhánh nhỏ.[/align]Hắn lắc lư qua lại,[/align]hắn ngồi trên chiếc ghế giàn phóng ầm ầm đi tới trong cảnh quay chậm.[/align] [/align]Người đàn ông đứng dưới ụ tàu vít cặp mắt mình vào mặt nước.[/align]Ụ tàu già nhanh hơn người ta.[/align]Chúng có những cây cột xám bạc và đá cuội trong ruột chúng.[/align]Ánh sáng loá mắt đâm thẳng vào.[/align] [/align]Người đàn ông nằm nguyên ngày trên một con thuyền không mui[/align]đang đi qua những bờ vịnh phát sáng[/align]cuối cùng sẽ ngủ thiếp đi bên trong cái chụp đèn xanh của hắn[/align]khi những hải đảo bò như loài bướm đêm khổng lồ trên mặt địa cầu.[/align] [/align] [/align][/align]